Giọng nói có chút khinh bỉ của Hệ thống vang lên trong đầu Thạch Lãng.
"Ờ, cũng đúng ha!"
Thạch Lãng nghĩ lại cũng thấy đúng, nhỡ đâu đứa bé kia là con nuôi thì sao?
Nghĩ vậy, Thạch Lãng vội vàng đứng dậy đuổi theo người phụ nữ phía trước.
Tuy có hơi lạ là tại sao một phụ nữ nông thôn lại là một mỹ nữ tuyệt sắc cấp A, nhưng đã để Thạch Lãng gặp được thì không có lý do gì để bỏ qua. Đây chính là 10.000 điểm tích lũy đấy.
Anh đi theo đám người, chẳng mấy chốc đã đến trước một phòng phẫu thuật cấp cứu. Khi chiếc giường bệnh được đẩy vào trong, vị mỹ nữ tuyệt sắc cấp A đứng bên ngoài cửa lặng lẽ nức nở.
Thấy vậy, Thạch Lãng bèn tiến lại gần cô.
"Chào chị, tôi là viện trưởng của bệnh viện này. Người vừa được đưa vào trong là con gái chị phải không?"
Thạch Lãng nhận ra cái mác viện trưởng này đôi khi cũng hữu dụng phết. Quả nhiên, người phụ nữ nông thôn xinh đẹp trước mắt vừa nghe anh nói xong, lập tức như người chết đuối vớ được cọc, vươn tay nắm chặt lấy tay anh.
"Viện trưởng, ngài nhất định phải cứu con gái tôi, xin ngài hãy cứu con bé!"
Người phụ nữ nắm tay Thạch Lãng, giọng kích động.
"Chị đừng vội, đừng vội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chị cứ từ từ kể cho tôi nghe."
Thạch Lãng nhẹ nhàng vỗ lên bàn tay có phần chai sần của cô, rồi dìu cô đến một chiếc ghế gần đó ngồi xuống.
Thạch Lãng thấy rất lạ. Nhìn bàn tay chai sần là biết ngay người phụ nữ này thường xuyên làm nông, nhưng làn da trên người cô lại trắng nõn vô cùng. Anh chỉ vỗ nhẹ lên mu bàn tay thôi mà đã cảm nhận được sự mềm mại, mịn màng.
Người phụ nữ ngồi bên cạnh Thạch Lãng, bắt đầu chậm rãi kể lại sự tình.
Hóa ra, người phụ nữ này tên là Chu Linh, còn bé gái trong phòng phẫu thuật là con gái sáu tuổi của cô, tên Vương Tiểu Nhan. Theo lời Chu Linh, cô là người ở thôn Vương Gia, một nơi nằm ở ngoại ô thành phố Trung Đô, thường ngày kiếm sống bằng nghề trồng cây ăn quả trên núi.
Hôm nay, khi hai mẹ con đang chăm sóc vườn cây ăn quả trên núi, con gái cô không biết từ đâu chui ra một con rắn cắn vào chân. Chỉ trong chốc lát, con bé đã tím tái mặt mày. Dù cô đã kịp thời gọi xe cứu thương nhưng vì địa chỉ quá xa, xe đến nơi thì đã muộn, lúc vào đến bệnh viện thì con bé đã thoi thóp.
"Vì vậy, viện trưởng, tôi van xin ngài nhất định phải cứu sống con gái tôi. Tôi không thể mất con bé được!"
Nói xong, Chu Linh lại kích động cầu xin Thạch Lãng.
"Chị yên tâm, con gái chị sẽ không sao đâu!"
Thạch Lãng nắm tay Chu Linh vỗ về an ủi, mắt lại không ngừng liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần và vóc dáng nóng bỏng của cô.
Vì quá lo cho con gái, lòng rối như tơ vò nên Chu Linh cũng không để ý rằng Thạch Lãng vẫn đang nắm tay mình, ánh mắt thì cứ liên tục quét qua người cô.
Anh ngồi cùng Chu Linh bên ngoài phòng phẫu thuật hơn một tiếng đồng hồ. Suốt thời gian đó, Chu Linh rất ít nói, chỉ không ngừng lau nước mắt. Thấy an ủi mãi không được, Thạch Lãng dứt khoát choàng một tay qua vai cô, vỗ nhẹ lên lưng, cảm nhận xúc cảm tuyệt vời ấy.
Hơn một tiếng sau, đèn trên cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt, cánh cửa mở ra, mấy bác sĩ và y tá bước ra ngoài.
"Bác sĩ, bác sĩ, con tôi sao rồi?"
Chu Linh vừa thấy họ liền lao tới, kích động hỏi.
"Chị Chu, rất xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng con gái chị trúng độc quá sâu, độc tố không chỉ xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ mà giờ đã lan lên não. Chúng tôi thật sự hết cách rồi."
Một vị bác sĩ trạc bốn mươi tuổi bất đắc dĩ nói với Chu Linh, rồi thở dài một hơi, chậm rãi rời đi.
"Chị Chu, con gái chị giờ chỉ còn hơi thở cuối cùng, chị vào gặp con bé lần cuối đi."
Lưu Tú Mỹ cũng bước đến bên cạnh Chu Linh, nhẹ nhàng nói.
"Sao có thể... Con gái của tôi... Tiểu Nhan ơi..."
Nghe Lưu Tú Mỹ nói xong, Chu Linh thất thần bước vào phòng phẫu thuật.
Thấy vậy, Thạch Lãng cũng đi theo vào. Lúc đi ngang qua Lưu Tú Mỹ, anh chỉ lạnh nhạt liếc cô một cái.
"Ông chủ."
Lưu Tú Mỹ nhớ lại những lời Thạch Lãng nói hôm đó, liền vội cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh.
"Hu hu... Tiểu Nhan, con tỉnh lại đi, nhìn mẹ này con ơi!"
Thạch Lãng vừa bước vào phòng cấp cứu đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Chu Linh.
Trên giường bệnh, một thân hình nhỏ bé đang nằm bất động, Chu Linh gục lên người cô bé mà gào khóc đau đớn.
"Hệ thống, bé gái này còn cứu được không?"
Anh bước đến bên giường bệnh, nhìn gương mặt tím tái của cô bé rồi thầm hỏi Hệ thống.
"Chủ nhân, tình huống này chỉ cần một viên Giải Độc Đan là có thể cứu được."
Hệ thống trả lời.
Thạch Lãng vội vàng mở cửa hàng hệ thống, bảo nó tìm Giải Độc Đan.
Nhìn mức giá 100 điểm tích lũy hiển thị bên trên, Thạch Lãng không chút do dự mua ngay. Dù sao thì, bỏ 100 điểm đổi lấy 10.000 điểm, đến thằng ngốc cũng biết tính.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn