Cổ Thiên Lâm nhất thời á khẩu, đúng là hết cách. Đối mặt với một kẻ như Thạch Lãng, đánh thì không lại, nói thì không nghe, dù Cổ Thiên Lâm đã lăn lộn giang hồ mấy chục năm cũng phải thấy đau đầu.
Bởi vì hắn căn bản chẳng thèm nói lý, cứ thẳng tay dùng sức mạnh đè bẹp.
"Còn không cút mau đi! Tao nói cho chúng mày biết, trong một tháng không tìm được người phụ nữ kia thì không chỉ tên công tử bột đó toi đời, mà cả nhà họ Cổ chúng mày cũng đừng hòng yên ổn."
Lần này Thạch Lãng tức thật rồi. Hắn đã mất công chờ đợi cả ngày, cuối cùng lại vớ phải một kẻ giả mạo.
"Vậy được rồi, chúng ta đi."
Cổ Thiên Lâm đành bất lực liếc nhìn Cổ Phong đang bị hai tên lính khống chế, rồi quay sang nói với Cổ Lan đang đứng bên cạnh.
"Khoan đã."
Thấy Cổ Lan định đi theo Cổ Thiên Lâm, Thạch Lãng liền lên tiếng.
"Ông chủ Thạch, còn có chuyện gì sao?"
Cổ Thiên Lâm quay đầu nhìn Thạch Lãng, tưởng rằng hắn đã đổi ý.
"Ông đi được, nhưng cô ta phải ở lại."
Thạch Lãng đưa tay chỉ về phía Cổ Lan.
Dù sao cũng là mỹ nhân ngàn dặm xa xôi tự dâng tới cửa, Thạch Lãng đương nhiên không thể bỏ qua. Huống chi cô gái này toát ra một khí chất khiến người ta nhìn đã muốn yêu, làm Thạch Lãng cực kỳ có cảm giác, nghĩ rằng đưa cô ta vào căn phòng đặc biệt kia "chơi" vài ngày cũng không tệ.
"Nếu đã vậy, Cổ Lan, con ở lại đi."
Đến cả tiểu thư còn có thể đem tặng, huống hồ chỉ là một cô hầu gái. Vì vậy, Cổ Thiên Lâm không chút do dự mà đồng ý yêu cầu của Thạch Lãng.
...
"Cảm ơn ông chủ Thạch đã giữ tôi lại, nếu không, trở về tôi chắc chắn sẽ bị gia pháp trừng phạt."
Nhìn chiếc xe hơi đi xa dần, Cổ Lan lập tức quay người cúi chào Thạch Lãng.
"Ha ha, cảm ơn tôi ư? E là hơi sớm đấy, sau này cô sẽ không nghĩ vậy nữa đâu."
Thạch Lãng nâng chiếc cằm nhỏ của Cổ Lan lên, ghé sát vào mặt cô, cười híp mắt nói.
"Ơ..."
Nhìn bộ dạng của Thạch Lãng, Cổ Lan bất giác run lên, một cảm giác bất an từ từ dâng lên trong lòng.
"Hai người các ngươi, lôi tên công tử bột này về, mỗi ngày phải 'chiêu đãi' nó cho thật tốt."
Thạch Lãng ra lệnh cho hai tên lính.
"Rõ, thưa ông chủ."
Khi chiếc BMW cũng đã rời đi, Thạch Lãng mang vẻ mặt thất vọng quay trở lại biệt thự, theo sau là Cổ Lan đang cúi đầu, lòng đầy lo lắng.
"Đi theo tôi."
Vừa vào biệt thự, Thạch Lãng nói với Cổ Lan một tiếng, sau đó dẫn cô lên căn phòng đặc biệt trên tầng hai.
"Cạch."
Cửa vừa mở, Thạch Lãng liền kéo Cổ Lan vào trong rồi đóng sập cửa lại.
"Đây là..."
Gương mặt nhỏ nhắn của Cổ Lan tràn đầy hoảng sợ khi nhìn căn phòng trông có vẻ đáng sợ này.
Vì để "dạy dỗ" hai nữ lừa đảo lần trước, Thạch Lãng đã cố tình tìm hiểu rất nhiều tài liệu, cũng như đặt làm riêng một vài thứ từ các cửa hàng đồ chơi người lớn và nhà xưởng, cho nên căn phòng lúc này được trang bị vô cùng đầy đủ.
Góc tường có giá trói, một chiếc giường đa chức năng được thiết kế đặc biệt, một chiếc ghế càng đặc biệt hơn, còn trên một bức tường thì treo đầy các loại dụng cụ chuyên dụng.
"Không, tôi không muốn, tôi không muốn ở đây."
Nhìn những thứ này, Cổ Lan nhanh chóng hiểu ra công dụng của chúng, cô hoảng sợ lắc đầu nguầy nguậy với Thạch Lãng.
"Cả đời này tao ghét nhất là bị lừa, mà mày lại chịu tội thay cho tiểu thư nhà mày, cũng coi như đã lừa tao, cho nên..."
Thạch Lãng kéo Cổ Lan đang liều mạng giãy giụa đến bên giá trói, rút ra mấy chiếc còng tay bọc da mềm rồi khóa chặt tứ chi của cô lại.
"Không, đừng làm vậy, van xin ngài, tha cho tôi đi."
Cổ Lan nhìn Thạch Lãng đang cầm một cây roi da, vừa quất nhẹ vào lòng bàn tay vừa tiến về phía mình.
"Hê hê, tha cho cô?"
Thạch Lãng vừa nói, vừa vung roi trong tay về phía Cổ Lan.
"Vút, vút, vút!"
Sau vài tiếng roi xé gió, quần áo trên người Cổ Lan lập tức rách toạc bay tứ tung, nhưng cơ thể cô lại không hề có một vết xước.
Đây chính là trình độ khống chế roi của Thạch Lãng hiện tại.
Trải qua một thời gian rèn luyện, cộng thêm việc đã hoàn toàn làm chủ được tố chất cơ thể của mình, kỹ năng dùng roi của Thạch Lãng bây giờ có thể nói là đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa.
Những người dùng roi làm vũ khí, luyện tập mấy chục năm, e rằng cũng không thể múa roi điệu nghệ bằng Thạch Lãng.
Sau đó, Thạch Lãng nở một nụ cười tà ác, cầm một cây nến đã thắp lửa tiến về phía Cổ Lan.
...
Mấy giờ sau, Thạch Lãng mỉm cười bước ra khỏi phòng. Nhìn thấy điểm tích lũy lại tăng thêm 100, hắn chỉ thờ ơ bĩu môi. Bây giờ, việc tăng một hai trăm điểm tích lũy đối với hắn chẳng còn mấy ý nghĩa.
Hai ngày tiếp theo, Thạch Lãng cũng ít khi ra ngoài, chỉ ở trong biệt thự chờ đến ngày công ty thành lập.
Lúc rảnh rỗi, hắn lại cùng đám phụ nữ trong biệt thự mở "đại hội yoga" không mảnh vải che thân để kiểm tra tiến độ luyện tập của họ, hoặc là vào căn phòng đặc biệt kia để hành hạ cô hầu gái nhỏ một chút.
Hoặc không thì, hắn lại bảo nhóc hệ thống mở video giám sát nhà Lý Hưng Thịnh lên xem, theo dõi tình hình của gia đình họ.
Nhóc hệ thống từ mấy ngày trước đã cử binh lính tinh nhuệ lẻn vào nhà Lý Hưng Thịnh, lắp đặt hơn hai mươi chiếc camera lỗ kim, phủ kín mọi căn phòng, mọi ngóc ngách, có thể nói là giám sát 360 độ không góc chết.
Hiện tại, cả gia đình Lý Hưng Thịnh đang sống mà không có chút riêng tư nào dưới sự giám sát của Thạch Lãng.
Thời gian trôi qua, ngày thành lập công ty mà Thạch Lãng đã định trước đó bất tri bất giác đã đến gần. Ngày mai chính là ngày khai trương...