Virtus's Reader
Đô Thị Thần Hào Tầm Mỹ Hệ Thống

Chương 274: CHƯƠNG 274: LOLI KHÔNG DỄ BỊ LỪA

Dù sao thì người ta cũng chỉ tò mò vì thấy lạ thôi, nhìn nhiều rồi cũng chẳng có gì đặc biệt.

Thạch Lãng dắt tay Thạch Giai Tuệ đi tới, lập tức thu hút sự chú ý của những người này.

"Kia không phải con bé nhà Chu Hân sao? Sao nó lại đi cùng với ông lớn đi trực thăng kia vậy?"

Một ông lão nhìn Thạch Giai Tuệ đang được Thạch Lãng dắt tay, khẽ lẩm bẩm đầy thắc mắc.

"Biết đâu con bé nhà Chu Hân câu được rùa vàng rồi thì sao? Bà xem, con bé này lớn lên xinh xắn, mơn mởn thế cơ mà."

Một bà thím xách hành đứng cạnh ông lão cảm thán.

"Không thể nào, con bé nhà Chu Hân mới lớn từng nào chứ, chuyện này..."

Thạch Lãng chẳng thèm để tâm đến mấy lời bàn tán của đám người nhiều chuyện này, bởi vì hắn biết ở quê là thế, cứ có chuyện gì là y như rằng đồn ầm lên.

Hắn dắt Thạch Giai Tuệ đi thẳng đến dưới chiếc trực thăng.

Phi công trực thăng vẫn luôn túc trực trên máy bay, thấy Thạch Lãng và Thạch Giai Tuệ đi tới, anh ta vội vàng bước xuống mở cửa khoang cho Thạch Lãng.

"Nào, em lên trước đi."

Thạch Lãng đỡ lấy cặp mông nhỏ của Thạch Giai Tuệ, đẩy cô bé lên chiếc trực thăng, sau đó hắn mới giẫm lên bàn đạp để leo vào.

Vừa lên trực thăng, đôi mắt hiếu kỳ của Thạch Giai Tuệ đã đảo quanh khắp nơi, nhìn chỗ này, sờ chỗ kia. Chẳng mấy chốc, cô bé đã lôi chiếc điện thoại iPhone X mà Thạch Lãng tặng ra, bắt đầu tự sướng.

Thạch Lãng cũng không để ý đến cô bé, chỉ ra lệnh cho phi công lái trực thăng về phía du thuyền.

"Oa, bay lên rồi, mình đang ở trên trời này!"

Khi chiếc trực thăng từ từ cất cánh, Thạch Giai Tuệ lập tức hét lên đầy phấn khích.

"Anh ơi, anh ơi, nhanh lên, chụp ảnh cho em."

Thạch Giai Tuệ dúi điện thoại vào tay Thạch Lãng, còn mình thì ngồi bên cửa sổ tạo đủ mọi tư thế để hắn chụp ảnh.

Thạch Lãng có chút bất đắc dĩ cầm điện thoại, liên tục bấm máy theo những dáng điệu mà Thạch Giai Tuệ bày ra.

"Được rồi, Giai Tuệ, chụp nhiều vậy đủ rồi chứ?"

Sau khi chụp hơn hai mươi tấm ảnh, Thạch Lãng hơi mất kiên nhẫn, dúi lại điện thoại cho Thạch Giai Tuệ.

"Anh xấu lắm, không chụp thì thôi, hứ!"

Thạch Giai Tuệ chu đôi môi nhỏ nhắn lẩm bẩm, sau đó cầm điện thoại lên xem lại những bức ảnh vừa chụp.

Nhìn Thạch Giai Tuệ chu môi, đôi tay nhỏ nhắn lướt lướt trên màn hình điện thoại trông thật đáng yêu, Thạch Lãng cảm thấy trong người hơi rục rịch.

Cuối cùng, không thể nhịn được nữa, Thạch Lãng dứt khoát tiến lại gần Thạch Giai Tuệ, rồi vươn tay ôm lấy thân hình mềm mại nhỏ nhắn của cô bé vào lòng.

"Á, anh ơi, anh làm gì vậy?"

Bị hành động đột ngột của Thạch Lãng làm cho giật mình suýt đánh rơi điện thoại, Thạch Giai Tuệ quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng đỏ hỏi hắn.

"Không có gì, anh chỉ muốn ôm em thôi, em cứ chơi tiếp đi."

Thạch Lãng mỉm cười nhìn cô bé loli.

"Dạ."

Thạch Giai Tuệ lí nhí đáp một tiếng rồi quay đi, tiếp tục lướt màn hình.

Một lúc lâu sau.

"Anh ơi, có phải anh giấu cái gậy gì trong người không? Nó cấn vào em khó chịu quá."

Ngay khi Thạch Lãng đang thoải mái cảm nhận cơ thể non trẻ của cô bé loli, Thạch Giai Tuệ bỗng nhiên tò mò hỏi.

Đồng thời, tay cô bé cũng đưa ra, tóm lấy thứ đang cấn vào mình.

"Ưm..."

Thạch Lãng khẽ rên lên, bị bàn tay nhỏ bé của cô bé loli này nắm lấy, hắn cảm thấy phản ứng của mình càng thêm mãnh liệt.

"Hơi nóng, sần sùi... là cái gì vậy nhỉ?"

Mà cô bé loli cũng đang cảm nhận xem thứ trong tay mình là gì.

"A..."

Thạch Giai Tuệ bỗng kinh hô một tiếng, rụt tay lại, cúi gằm mặt, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như gấc.

Cô bé chợt nhớ lại những gì cô giáo giảng trong giờ sinh lý, thế nên, cô bé liền hiểu ra mình vừa cầm phải thứ gì.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng không chịu nổi của Thạch Giai Tuệ, Thạch Lãng cảm thấy mình không nhịn được nữa, phải tìm cách giải tỏa ngay lập tức.

Thế là, Thạch Lãng nhanh chóng nhắm vào đôi môi nhỏ của Thạch Giai Tuệ trong lòng.

"Giai Tuệ, em có muốn uống sữa tươi không? Anh mời em uống sữa nhé?"

Thạch Lãng nâng khuôn mặt nhỏ của Thạch Giai Tuệ lên, để cô bé đối diện với mình, cười híp mắt nói.

"Không, em không muốn đâu. Em biết anh muốn làm gì mà, anh muốn em ăn cái gậy của anh."

Thạch Giai Tuệ đỏ mặt, ngượng ngùng lắc đầu.

"Ặc, sao em biết?"

Thạch Lãng vốn tưởng cô bé loli này không hiểu chuyện, định dụ dỗ một chút, không ngờ cô bé lại đoán được ngay ý đồ của mình.

"Em nghe Tiểu Hồng kể rồi. Bạn ấy nói, ông chú cho bạn ấy iPhone X cũng thường xuyên bắt bạn ấy uống sữa tươi như vậy."

"Tiểu Hồng nói sữa đó có mùi tanh rất nồng, lại còn mằn mặn, không ngon chút nào, bạn ấy không thích lắm."

Ánh mắt Thạch Giai Tuệ có chút lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Thạch Lãng.

"Giai Tuệ à, em xem, đến Tiểu Hồng còn uống được, sao em lại không thể chứ?"

Thạch Lãng tiếp tục dụ dỗ cô bé loli.

"Nhưng mà... nhưng mà..."

Cô bé loli ấp úng không nói nên lời.

"Nhưng mà cái gì? Có phải em không nghe lời anh không?"

Thạch Lãng nhìn dáng vẻ của cô bé, cố tình sa sầm mặt lại.

"Không, không phải, em nghe lời anh mà."

Cô bé loli vội vàng lo lắng giải thích.

"Vậy thì nghe lời anh, mau uống sữa tươi đi."

"Dạ."

Cô bé loli nhìn sắc mặt Thạch Lãng, không dám nói thêm gì nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, từ trên người hắn tuột xuống, quỳ gối trên sàn trực thăng, rồi từ từ cúi đầu về phía Thạch Lãng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!