Suốt ba ngày nay, Thạch Lãng vẫn luôn sống vui vẻ trong biệt thự, đồng thời cũng chờ đợi vị tai to mặt lớn mà Thường Thanh đã nhắc tới từ Kinh đô đến gặp mình.
Kết quả, ba ngày trôi qua mà không hề có chút tin tức nào.
"Khụ, hiệu suất làm việc này cũng chậm quá đi."
Thạch Lãng thầm cảm thán trong lòng.
Lúc này, hắn đang nằm dài trên sofa ngoài phòng khách, xung quanh là dàn mỹ nhân vây quanh, phía xa còn có một nhóm người đẹp đang tập yoga, phô diễn vóc dáng hoàn hảo.
"Được rồi, đừng bấm nữa, cứ thế này xương cốt sắp nhũn ra cả rồi."
"Các cô đi tập yoga đi, tiện thể gọi Thạch Giai Tuệ và Chu Tiểu Đồng lại đây cho tôi."
Thạch Lãng bảo cô gái bên cạnh mình đi tập yoga cùng mọi người, đồng thời cũng nhờ họ gọi Thạch Giai Tuệ và Chu Tiểu Đồng trong đội hình ra.
"Anh ơi, anh tìm bọn em có chuyện gì ạ?"
Hai cô bé loli nhanh chóng đi tới trước mặt Thạch Lãng và hỏi.
"Lại đây, anh cho các em uống sữa tươi."
Thạch Lãng ngồi thẳng dậy, kéo khóa quần xuống rồi nói với hai cô bé.
"Anh ơi, không hay lắm đâu, có nhiều chị đang nhìn kìa."
Mặt Chu Tiểu Đồng đỏ bừng, cô bé ngượng ngùng nói.
"Có gì mà không được, các chị ấy cũng đâu phải chưa thấy các em uống sữa tươi bao giờ. Nhanh lên."
Nghe Thạch Lãng thúc giục, hai cô bé mới một trái một phải quỳ xuống trước mặt hắn, bắt đầu công việc chuẩn bị uống sữa tươi.
Cứ như vậy, Thạch Lãng vừa thoải mái tận hưởng kỹ thuật ngày càng điêu luyện của hai cô bé, vừa ngắm nhìn hơn chục mỹ nữ đang thực hiện từng tư thế yoga quyến rũ.
"Sau này phải để các cô ấy học thêm vũ đạo hay gì đó mới được, như vậy lúc mình buồn chán cũng có thể bảo họ nhảy cho mình xem để giải khuây."
Thạch Lãng đã tưởng tượng đến cảnh tượng những người phụ nữ này đều thay những bộ trang phục vũ công bằng lụa mỏng gợi cảm, uốn éo thân hình uyển chuyển để nhảy múa cho một mình hắn xem.
Sau hơn một giờ chìm đắm trong khung cảnh đó, Thạch Lãng đã trao sữa cho Thạch Giai Tuệ.
Vất vả cả buổi mà không được nếm trải thành quả chiến thắng, Chu Tiểu Đồng có chút bất mãn, bĩu môi nhìn Thạch Lãng.
"Cô bé ngốc, lần sau sẽ cho em uống, cùng lắm thì tối nay anh sẽ 'chiếu cố' em đặc biệt một chút."
Nhìn dáng vẻ của Chu Tiểu Đồng, Thạch Lãng không khỏi đưa tay véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, trêu chọc.
"Em mới không cần anh 'chiếu cố' đặc biệt đâu."
Nói xong, Chu Tiểu Đồng vội vàng chạy đi tắm. Sự "chiếu cố" đặc biệt của Thạch Lãng căn bản không phải là thứ phụ nữ có thể chịu đựng nổi, đến những người phụ nữ trưởng thành trong biệt thự còn không chịu được, huống chi là cơ thể nhỏ bé và chưa phát triển hoàn thiện của cô.
"Em cũng đừng đắc ý, mau đi tắm đi, không thì tối nay anh cũng 'chiếu cố' đặc biệt em một chút đấy."
Thạch Lãng nói với Thạch Giai Tuệ đang đắc ý ra mặt vì nhận được chiến lợi phẩm.
"Anh xấu tính, chỉ biết bắt nạt em thôi."
Thạch Giai Tuệ lí nhí một tiếng rồi cũng vội vàng chạy đi.
Sau khi xem các cô gái tập yoga thêm một lúc, Thạch Lãng cảm thấy hơi nhàm chán, liền tiện tay cầm lấy chiếc máy tính bảng của cô gái nào đó để trên bàn, uể oải đăng nhập vào một nền tảng livestream đã lâu không vào tiêu tiền.
Tìm một lúc lâu mà vẫn không thấy streamer nào vừa mắt. Tầm nhìn của Thạch Lãng bây giờ đã cao hơn trước, không phải cấp B trở lên thì rất khó lọt vào mắt xanh của hắn. Trừ phi streamer cấp C đó có điểm gì đặc biệt thu hút hắn, ví dụ như khí chất, nghề nghiệp, hoặc là chị em ruột, mẹ con nhà người ta chẳng hạn.
"Ừm, nhắc đến mẹ con nhà người ta, hình như mình vẫn còn một cặp đang chờ thu phục thì phải?"
Thạch Lãng chợt nhớ tới gia đình Lý Cầm. Nhiều ngày trôi qua như vậy, dưới sức ép liên tục từ ngân hàng và sự chèn ép không ngừng của Tiểu Thí Hài, chắc hẳn gia đình họ bây giờ đã có thay đổi rất lớn rồi.
Nghĩ vậy, Thạch Lãng hứng thú ra lệnh cho Tiểu Thí Hài chiếu cảnh tượng của gia đình họ lúc này lên chiếc máy tính bảng trong tay mình.
Ngay lập tức, hình ảnh trên màn hình thay đổi, hiện ra một con phố sầm uất.
Và lúc này, ba bóng người xuất hiện trong tầm mắt Thạch Lãng.
"Không thể nào? Mới qua bao lâu mà họ đã sa sút đến mức phải đi nhặt ve chai rồi sao?"
Thạch Lãng nhìn ba người nhà Lý Hưng Thịnh trên màn hình, mỗi người đều đeo một cái bao lớn, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt mấy cái chai nhựa trên đường hoặc trong thùng rác bỏ vào bao.
Gia đình Lý Hưng Thịnh lúc này đã không còn vẻ phong quang như trước, quần áo trên người cũng chỉ là loại hàng vỉa hè mà Thạch Lãng trước đây hay mặc, hoàn toàn không còn dáng vẻ hàng hiệu từ đầu đến chân ngày nào.
"Tiểu Thí Hài, mi đã làm gì họ vậy?"
Thạch Lãng không khỏi tò mò, hỏi Tiểu Thí Hài thông qua hệ thống.
"Chủ nhân, trong khoảng thời gian này, vì Lý Hưng Thịnh không thể trả nợ ngân hàng nên các công ty của ông ta đều bị niêm phong để bán đấu giá. Vì vậy, tôi đã thuận tay can thiệp để giá bán đấu giá trở nên cực kỳ thấp, số tiền đó cũng chỉ vừa đủ trả nợ ngân hàng."
"Ngoài ra, Lý Hưng Thịnh còn nợ tiền nhà cung cấp và lương công nhân, nên nhà và xe của ông ta cũng đã bị gán nợ cho nhà cung cấp. Hiện tại vẫn còn nợ công nhân mấy chục ngàn tiền lương."
"Sau đó, cả nhà ba người họ định đi làm công kiếm tiền, nhưng Tiểu Thí Hài đương nhiên không thể để họ được như ý. Mỗi khi họ đến một nơi nào đó, tôi đều sẽ cử người đến phá đám công việc của họ. Cứ như vậy, dần dần, họ chỉ có thể sống bằng nghề nhặt ve chai."
Tiểu Thí Hài giới thiệu ngắn gọn và nhanh chóng cho Thạch Lãng.
"Chà, một gia đình giàu có mà lại bị mình biến thành cảnh phải đi nhặt ve chai sống qua ngày. Tiểu Thí Hài, mi nói xem, bây giờ ta có giống kẻ xấu không?"
Thạch Lãng có chút cạn lời, gãi đầu hỏi Tiểu Thí Hài.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽