"Tuyết Nhi, trước khi ăn mình làm một ly nhé!"
Thạch Lãng bưng một ly rượu đến trước mặt Lưu Như Tuyết, nói với cô.
"Em không uống!"
Lưu Như Tuyết đáp gọn, rồi tự mình thả mấy con tôm to vào nồi lẩu.
"Em sợ gì chứ?"
"Đây là vang đỏ, độ cồn thấp thôi, uống một chút sẽ không say đâu."
Thạch Lãng vẫn cố gắng thuyết phục Lưu Như Tuyết uống rượu.
"Không!"
Lưu Như Tuyết vẫn kiên quyết lắc đầu.
"Đừng tưởng em không biết anh có ý đồ gì, anh đừng có mà mơ."
Lưu Như Tuyết nghiêng đầu nhìn Thạch Lãng, với vẻ mặt như thể đã đọc vị được anh từ lâu.
"Xem ra phải dùng chút chiêu trò đặc biệt rồi!"
Thấy Lưu Như Tuyết kiên quyết không uống, Thạch Lãng thầm nghĩ trong lòng.
"Tuyết Nhi, em chắc chắn không uống chứ?"
Sau đó, Thạch Lãng nhìn chằm chằm Lưu Như Tuyết, nói với giọng điệu hơi kỳ quặc.
"Không uống, không uống, đã nói không uống là không uống."
Thấy tôm trong nồi đã gần chín, Lưu Như Tuyết vội vàng dùng vợt lưới vớt chúng ra, miệng vẫn đáp lời Thạch Lãng.
"Vậy thì đừng trách anh không khách sáo nhé!"
"Dù sao thì hôm nay anh nhất định phải khiến em uống rượu."
"Anh muốn làm gì?"
Nghe Thạch Lãng nói vậy, Lưu Như Tuyết mặc kệ mấy con tôm vừa vớt lên, cảnh giác nhìn anh.
Chỉ thấy lúc này hai mắt Thạch Lãng đang sáng rực nhìn cô, khóe miệng còn nở một nụ cười đầy ý xấu.
"He he!"
"Anh muốn mời em uống rượu chứ sao!"
Nói xong, Thạch Lãng hơi ngửa đầu uống một ngụm vang đỏ.
Sau đó, nhanh như chớp, anh kéo Lưu Như Tuyết lại gần.
"Á..."
Giữa tiếng kêu kinh ngạc của Lưu Như Tuyết, Thạch Lãng cúi xuống hôn thẳng lên đôi môi đỏ mọng của cô.
"Ưm..."
"Mình... bị cưỡng hôn rồi..."
Hai mắt Lưu Như Tuyết mở to, ngay khi ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, cô cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng không ngừng được truyền sang từ miệng Thạch Lãng.
"Đây là?"
"Vang đỏ hắn vừa uống."
Cảm nhận được vị vang trong miệng, Lưu Như Tuyết muốn từ chối, nhưng lúc này cô đã bị Thạch Lãng ghì chặt lấy.
Dù cô không muốn, dòng rượu vang vẫn chảy qua cổ họng xuống bụng.
Lưu Như Tuyết muốn giãy giụa, nhưng sức của Thạch Lãng không phải là thứ cô có thể so bì. Cô cảm thấy mình đã dùng hết sức bình sinh, hai tay đẩy vào ngực Thạch Lãng hòng đẩy anh ra, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích.
Rượu đã truyền hết cho Lưu Như Tuyết, nhưng đôi môi mềm mại của cô khiến Thạch Lãng có chút lưu luyến, không nỡ buông ra.
Vì vậy, hai người cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu.
Mãi cho đến khi cảm thấy Lưu Như Tuyết có chút khó thở, Thạch Lãng mới buông cô ra.
"Hộc... hộc..."
Lưu Như Tuyết lập tức thở dốc từng hơi.
Vừa rồi cô suýt chút nữa bị Thạch Lãng làm cho ngạt thở, thể chất của cô làm sao so được với anh. Với thể chất hiện tại của Thạch Lãng, dù có lặn dưới nước vài giờ không thở cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
"Tuyết Nhi, thế nào, rượu của anh ngon không?"
Thạch Lãng cười híp mắt nhìn Lưu Như Tuyết hỏi.
Không biết là do uống rượu hay do bị hôn, gương mặt trắng nõn của Lưu Như Tuyết đã ửng hồng. Trong mắt cô cũng lóe lên một tia mơ màng, nhưng nhiều hơn cả là sự tức giận.
Tức giận vì Thạch Lãng dám cưỡng hôn cô, lại còn dùng cách này để ép cô uống rượu.
"Anh là đồ khốn!"
Lưu Như Tuyết chỉ vào Thạch Lãng, mắng với vẻ mặt giận dữ.
"Ừm, em nói đúng."
"Anh chính là đồ khốn đây."
Thạch Lãng gật đầu thừa nhận một cách thản nhiên.
"Anh..."
"Hừ, em không ăn nữa."
Đối với kiểu người nói không lại, đánh cũng chẳng xong như Thạch Lãng, Lưu Như Tuyết hoàn toàn bất lực. Cuối cùng, cô dứt khoát quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn anh nữa.
"Ồ, Tuyết Nhi giận rồi à?"
Thấy vẻ mặt trông không vui chút nào của Lưu Như Tuyết, Thạch Lãng bèn đưa tay vỗ nhẹ vai cô...
"Đừng đụng vào tôi."
Lưu Như Tuyết giật vai, lạnh lùng nói.
"Tuyết Nhi, em như vậy là không đúng rồi."
"Anh nói cái gì?"
Nghe Thạch Lãng nói mình không đúng, Lưu Như Tuyết liền quay phắt lại, lườm anh với vẻ mặt hung dữ.
"Tên khốn này, cưỡng hôn mình mà còn dám nói mình không đúng, hắn có ý gì đây."
Lưu Như Tuyết tức tối nghĩ.
"Em xem, giận thì giận, nhưng vẫn phải ăn chứ, không thì đói bụng biết làm sao?"
"Anh sẽ đau lòng đấy."
Thạch Lãng nhìn Lưu Như Tuyết đầy dịu dàng, nói ra những lời sến súa mà chính anh cũng thấy hơi ngượng.
"Hừ..."
Nghe câu này của Thạch Lãng, sắc mặt Lưu Như Tuyết có khá hơn một chút, nhưng vẫn hừ lạnh một tiếng rồi kiêu kỳ quay mặt đi.
"Coi như tên khốn nhà anh còn có chút lương tâm."
Lưu Như Tuyết thầm nghĩ trong lòng, có chút vui vẻ.
"Nào, Tuyết Nhi đừng vậy nữa, ăn con tôm trước đi!"
"Đây là đãi ngộ mà người khác chưa từng có đâu nhé, bình thường toàn là người khác bóc cho anh ăn thôi."
Thạch Lãng cầm một con tôm to mà Lưu Như Tuyết vừa nấu, bóc vỏ xong, anh đưa phần thịt tôm óng ả đến bên miệng cô.
"Không ăn."
Lưu Như Tuyết nghiêng đầu, tiếp tục tỏ ra kiêu kỳ.
Đừng thấy Lưu Như Tuyết là cảnh sát, còn là phó đội trưởng gì đó, thực chất cô cũng là một tiểu thư được nuông chiều từ bé, nên tính tình tiểu thư vẫn còn đó.
"Em muốn anh đút cho em ăn giống như vừa rồi không?"
Thạch Lãng lên tiếng dọa.
"Không muốn."
Nghe Thạch Lãng lại dọa cưỡng hôn mình, Lưu Như Tuyết lập tức giật mình.
"Vậy thì mau ăn đi."
"Anh... anh bỏ con tôm xuống đi, em tự ăn được."
Nhìn miếng thịt tôm được Thạch Lãng cầm trên tay đưa đến tận miệng, Lưu Như Tuyết có chút ngượng ngùng nói.
"Không được, cứ thế này ăn đi."
"Nào, há miệng ra."
Thạch Lãng nói với vẻ mặt kiên quyết.