Lý Thành Văn vẫn còn nhớ như in cảnh tượng Thạch Nhất chỉ dùng một chiêu đã đánh bay lão tổ tông từ trên trời rơi xuống.
Giờ bảo mình ra nói chuyện với hắn, khác gì vào nhà vệ sinh đốt đèn, đúng là tìm chết mà!
Thế nên, Lý Thành Văn chỉ có thể đưa mắt cầu cứu lão tổ tông Lý Thế Xương, hy vọng ông có thể giúp mình giải vây.
Thế nhưng, Lý Thành Văn không dám hó hé với Thạch Nhất thì Lý Thế Xương lại càng không dám.
Vết thương trên người ông vẫn còn đang đau đây này.
Vì vậy, ngay khi thấy Lý Thành Văn nhìn sang, Lý Thế Xương liền ngẩng đầu lên trời, bắt đầu nghiên cứu xem mấy đám mây kia giống con vật gì.
Trong lúc Lý Thành Văn đang tìm cách đối phó với Thạch Nhất, Lý Vũ Tình bị Thạch Lãng cưỡng ép ôm vào lòng, sau một hồi sững sờ ban đầu cũng đã hoàn hồn, cô bắt đầu dùng sức giãy giụa.
"Tên khốn, mau thả tôi ra."
Lý Vũ Tình dùng tay cố gỡ cánh tay đang ôm chặt eo mình của Thạch Lãng, đồng thời tức giận mắng.
Đáng tiếc, dù cô có dùng sức đến đâu, tay của Thạch Lãng vẫn vững như Thái Sơn, siết chặt lấy vòng eo của cô.
Trong khi đó, Thạch Lãng vẫn giữ nụ cười trên môi, thản nhiên nhìn cô giãy giụa.
"Vũ Tình, ngoan ngoãn theo anh đi!"
"Em xem, cha em và người nhà em còn chẳng dám có ý kiến gì kìa."
Thạch Lãng ghé sát đầu vào mái tóc Lý Vũ Tình, hít hà mùi hương trên tóc và cơ thể cô rồi thì thầm bên tai.
"Anh đừng có mơ!"
Lý Vũ Tình nghiêng đầu đi, cố giữ khoảng cách với Thạch Lãng.
"Em nên biết một điều!"
"Nếu em không đồng ý, người xui xẻo sẽ chính là những người thân này của em đấy!"
Thạch Lãng đưa một tay ra, chỉ về phía gia chủ nhà họ Lý và mấy người khác rồi nhẹ giọng nói với Lý Vũ Tình.
Nghe Thạch Lãng nói vậy, cơ thể Lý Vũ Tình bất giác run lên.
Lý Vũ Tình vốn đã lo sợ Thạch Lãng sẽ dùng người nhà để uy hiếp mình.
Không ngờ, Thạch Lãng quả nhiên đã làm như vậy.
"Hèn hạ."
Lý Vũ Tình nghiến răng, khẽ thốt ra hai từ.
"He he, em biết anh hèn hạ là tốt rồi!"
"Cho nên, tốt nhất em nên ngoan ngoãn theo anh, nếu không... he he."
Thạch Lãng cười gian manh bên tai Lý Vũ Tình.
Nói xong, Thạch Lãng không nói chuyện với Lý Vũ Tình nữa mà quay sang nhìn Lý Thành Văn, người mới đối mặt với Thạch Nhất chưa được bao lâu mà mồ hôi lạnh đã túa ra không ngừng.
"Thế nào, Lý gia chủ, sau này Vũ Tình sẽ là người phụ nữ của tôi, bây giờ ông còn ý kiến gì không?"
Nghe câu này của Thạch Lãng, Lý Vũ Tình lập tức căng thẳng nhìn cha mình.
Cô sợ Lý Thành Văn sẽ khuất phục trước vũ lực của Thạch Lãng mà đồng ý.
Còn Lý Thành Văn sau khi nghe xong, đầu tiên là liếc nhìn Thạch Nhất đang sừng sững trước mặt.
"Ực."
Lý Thành Văn lặng lẽ nuốt nước bọt.
Lý Thành Văn không biết nếu mình nói có ý kiến, liệu Thạch Nhất có dùng nắm đấm to như cái nồi đất kia để nện mình không.
Phải biết rằng, ngay cả lão tổ tông Thánh cấp cũng không đỡ nổi một đòn của Thạch Nhất.
Cuối cùng, Lý Thành Văn nghĩ đến chuyện vừa bàn bạc với các trưởng lão về cách đối xử với Thạch Lãng.
Tình hình trước mắt rất rõ ràng, đánh thì chắc chắn không lại Thạch Lãng.
Vì vậy, mấy vị trưởng lão đã đề nghị ông thử nịnh bợ Thạch Lãng một chút, xem có thể ôm được cái đùi siêu to khổng lồ này không.
Dù sao thì, một người có nhiều thuộc hạ Thánh cấp như vậy chỉ từng xuất hiện trong thời cổ đại, còn bây giờ, đám người nhà họ Lý chưa từng nghe nói đến bao giờ.
Và hiện tại, Thạch Lãng đã để mắt đến con gái mình, nếu con gái theo hắn, vậy thì nhà họ Lý cũng tương đương với việc ôm được cái đùi của Thạch Lãng.
Thế nên, tổng hợp đủ mọi lý do, Lý Thành Văn cuối cùng cũng gật đầu, nói với Thạch Lãng: "Tôi không có ý kiến, Thạch tiên sinh để mắt tới con gái tôi, đó là phúc khí của nó."
Thật ra, Lý Thành Văn không chỉ không có ý kiến, mà trong lòng còn mừng như mở cờ ấy chứ.
Chỉ là ông không dám nói ra miệng mà thôi.
Dù sao, ông cũng không biết làm vậy là tốt hay xấu cho Lý Vũ Tình, có khả năng chính câu nói này của mình đã đẩy con bé vào hố lửa.
Nhưng không còn cách nào khác, ông dù sao cũng là gia chủ nhà họ Lý, làm việc gì cũng phải đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu.
"Ha ha."
"Thế nào, em thấy chưa, cha em cũng đồng ý rồi đấy."
Nghe được câu trả lời chắc nịch của Lý Thành Văn, Thạch Lãng hài lòng cười lớn.
Sau đó, hắn lại tiếp tục thì thầm bên tai Lý Vũ Tình.
"Cha, sao cha lại có thể như vậy?"
Lý Vũ Tình đau khổ nhìn Lý Thành Văn.
Cô không hiểu, tại sao người cha luôn yêu thương cô hết mực lại đồng ý để mình làm người phụ nữ của Thạch Lãng.
Chẳng lẽ ông không nhìn ra, mình không hề thích gã này sao?
Đối diện với ánh mắt của Lý Vũ Tình, Lý Thành Văn có chút xấu hổ cúi đầu.
Một lúc sau, Lý Thành Văn mới ngẩng đầu lên nhìn Thạch Lãng và Lý Vũ Tình.
Trong lòng ông thầm nói một tiếng xin lỗi với con gái.
Lý Thành Văn nhìn Thạch Lãng rồi nói: "Thạch tiên sinh, bận rộn cả buổi chắc cũng hơi mệt rồi!"
"Tôi đã cho người chuẩn bị bữa trưa, không biết Thạch tiên sinh có thể nể mặt dùng một bữa cơm không ạ?"
Đã quyết định ôm đùi Thạch Lãng thì phải tranh thủ tạo quan hệ ngay.
"Được thôi."
Thạch Lãng liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp đến giờ ăn trưa nên thuận miệng đồng ý.
Đồng thời, Thạch Lãng thầm nghĩ, mình không chỉ sắp "đẩy ngã" con gái ông ta, mà còn được ông ta cam tâm tình nguyện mời cơm.
Cảm giác này, chill phết.
"Vậy mời Thạch tiên sinh?"
Lý Thành Văn làm một tư thế mời, ra hiệu cho Thạch Lãng tiến vào tòa nhà chính của nhà họ Lý.
Thạch Lãng cũng không khách khí, ôm Lý Vũ Tình vẫn còn đang có chút ngơ ngác, dẫn theo mười tên vệ sĩ, trực tiếp bước lên bậc thang tiến vào tòa nhà.