Vừa tắm rửa xong, Ngô Hiểu Nguyệt bước ra đã thấy Thạch Lãng ngồi một mình trên sofa cười tủm tỉm, cô không khỏi cất tiếng hỏi.
"Anh đang nghĩ, Tiểu Nguyệt Nguyệt của anh hôm nay trông càng xinh đẹp hơn thì phải."
"Chẳng trách người ta cứ bảo con gái phải được đàn ông yêu chiều thì mới mặn mà được."
Thạch Lãng nhìn Ngô Hiểu Nguyệt, thấy cô so với tối qua lại có thêm một nét quyến rũ, bèn trêu chọc.
"Aiya, ghét thế, anh Lãng cứ trêu em mãi."
Ngô Hiểu Nguyệt bước tới, hờn dỗi dùng nắm tay nhỏ đấm nhẹ vào ngực Thạch Lãng.
"Chẳng lẽ anh nói không đúng à? Em xem em hôm nay xinh thế này cơ mà."
"Đây chẳng phải đều là công lao của anh sao?"
Thạch Lãng nắm lấy tay Ngô Hiểu Nguyệt, kéo giật cô vào lòng, rồi ghé vào tai cô thì thầm.
"Anh Lãng đáng ghét thật, cả ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện này. Chẳng phải anh bảo muốn đưa em đến Trung tâm thương mại Quốc tế Trung Đô mua sắm sao?"
Ngô Hiểu Nguyệt thoát khỏi vòng tay Thạch Lãng, ôm lấy cánh tay hắn nũng nịu.
"Mua sắm thì cũng phải lấp đầy cái bụng đã chứ, em không đói à? Tối qua anh vận động cả nửa đêm, giờ đói meo rồi đây này."
Thạch Lãng gõ nhẹ lên đầu Ngô Hiểu Nguyệt.
Nghe Thạch Lãng nhắc đến chuyện "vận động cả nửa đêm", khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngô Hiểu Nguyệt lập tức ửng đỏ, cô lại bất mãn dùng nắm tay đấm nhẹ vào người hắn.
Sau đó, Thạch Lãng dùng điện thoại gọi nhân viên khách sạn mang hai phần bữa sáng thịnh soạn lên.
Hai người cứ thế ngươi đút ta một miếng, ta đút ngươi một miếng.
Bữa sáng cứ thế trôi qua trong không khí ngọt ngào, tình tứ.
Ăn sáng xong, cả hai tay trong tay đi xuống lầu.
Sau khi Thạch Lãng đến quầy lễ tân làm thủ tục trả phòng, hai người liền ra ngoài khách sạn bắt một chiếc taxi đi thẳng đến Trung tâm thương mại Quốc tế Trung Đô.
...
"Wow, anh Lãng, ở đây đông vui và đẹp quá!"
Chẳng bao lâu sau, hai người đã có mặt tại quảng trường bên ngoài Trung tâm thương mại Quốc tế Trung Đô.
Ngô Hiểu Nguyệt ôm cánh tay Thạch Lãng, phấn khích chỉ vào tòa nhà thương mại cao hơn chục tầng.
Thạch Lãng cũng đang ngắm nhìn tòa kiến trúc cao hơn mười tầng, chiếm diện tích hơn mười nghìn mét vuông trước mắt. Trước đây, hắn cũng không ngờ sẽ có ngày mình đến đây tiêu tiền.
Phải biết rằng, đây là khu mua sắm xa hoa nhất thành phố Trung Đô, bên trong toàn là các thương hiệu nổi tiếng. Người ra vào nơi này đều là giới nhà giàu, tài khoản mà không có vài trăm triệu thì đến dũng khí bước vào đây cũng chẳng có.
"Ừm, đi thôi, mua đồ cho em, thích cái gì thì cứ lấy, không cần khách sáo với anh."
Thạch Lãng kéo tay Ngô Hiểu Nguyệt đi vào trung tâm thương mại.
...
Hai người bước vào trung tâm thương mại được trang hoàng cực kỳ lộng lẫy, phớt lờ ánh mắt tò mò của những người mặc vest đi giày da, toàn thân hàng hiệu, bắt đầu dạo từ tầng một.
"Anh Lãng, bộ váy này đẹp quá!"
Trong một cửa hàng Chanel, Ngô Hiểu Nguyệt ôm một chiếc váy màu tím, thích mê không nỡ buông tay.
"Mua."
Thạch Lãng trực tiếp đưa thẻ ngân hàng của mình ra.
"Anh Lãng, đôi giày cao gót này cũng đẹp quá!"
Thạch Lãng: "Mua."
"Anh Lãng, bộ mỹ phẩm này là mẫu mới nhất năm nay, chỉ là hơi đắt, cũng ngót nghét cả trăm triệu đấy."
Thạch Lãng: "Mua."
"Anh Lãng..."
"Mua."
...
Cứ sau mỗi tiếng "Anh Lãng" của Ngô Hiểu Nguyệt, mấy nhân viên bán hàng đi theo sau lưng hai người cũng dần treo đầy đủ các loại túi lớn túi nhỏ.
"Anh Lãng..."
"Dừng!"
Thấy Ngô Hiểu Nguyệt lại cầm một bộ quần áo lên định mở miệng, Thạch Lãng vội vàng ngắt lời.
Thạch Lãng lau mồ hôi trên trán, đi dạo hơn hai tiếng đồng hồ, hắn đã sắp mệt lả đi, trong khi Ngô Hiểu Nguyệt vẫn tràn đầy năng lượng, chẳng có vẻ gì là mệt mỏi sau đêm qua cả.
"Tiểu Nguyệt à, mấy thứ quần áo, giày dép này đủ là được rồi, mua nhiều thế làm gì."
"Anh Lãng dẫn em đi mua vài món xịn hơn."
Để nhanh chóng chấm dứt hành vi mua sắm điên cuồng của Ngô Hiểu Nguyệt, Thạch Lãng không đợi cô kịp phản ứng đã kéo tay cô, đi thẳng vào cửa hàng đồng hồ Patek Philippe ở phía trước.
"A, Patek Philippe!"
Ngô Hiểu Nguyệt kinh ngạc che miệng, rõ ràng cô cũng nhận ra thương hiệu đồng hồ nổi tiếng nhất thế giới này.
"Chào hai vị, hoan nghênh quý khách đến với Patek Philippe."
Nhìn mấy nhân viên bán hàng xách đầy đồ đi theo sau lưng, hai người vừa bước vào cửa hàng Patek Philippe đã có nhân viên phục vụ lập tức tiến lên chào đón.
"Đấy, em thích kiểu nào thì tự đi mà chọn, tiền bạc không thành vấn đề."
Thạch Lãng hào phóng vung tay, nói với Ngô Hiểu Nguyệt.
"Cảm ơn anh Lãng, chụt."
Ngô Hiểu Nguyệt hôn lên má Thạch Lãng một cái rồi chạy tới trước quầy trưng bày đồng hồ để ngắm nghía.
"Lấy cho tôi chiếc đắt nhất ở đây ra xem nào."
Thạch Lãng thì lười tự mình đi xem, hắn bảo thẳng nhân viên lấy ra chiếc đắt nhất, dù sao anh đây có tiền, mua đồ chỉ mua cái đắt nhất, không mua cái phù hợp nhất.
"Vâng, thưa anh, xin anh vui lòng đợi một chút, tôi đi mời quản lý của chúng tôi qua."
Cô nhân viên xinh đẹp của Patek Philippe nói với Thạch Lãng một tiếng rồi đi về phía căn phòng có biển "Văn phòng quản lý".
"Cái quái gì vậy? Chẳng phải chỉ bảo cô lấy cái đồng hồ ra thôi sao? Có cần phải đi gọi quản lý không?"
Nhìn nhân viên bán hàng rời đi, Thạch Lãng gãi đầu khó hiểu...