"A!"
Nghe tiếng hét của Bạch Ngưng, Phong Nguyệt Thiền cũng lập tức bừng tỉnh, vội vàng bỏ chạy khỏi đây như bị ma đuổi!
Chết tiệt, Hạ Minh xấu hổ muốn chết đi được, không ngờ đến nhà Bạch Ngưng mà lại còn có "phúc lợi" thế này, khiến anh cũng phải ngẩn người.
Phải công nhận, vóc dáng của cô nàng này quả thực không tệ, nhưng điều khiến Hạ Minh ngạc nhiên nhất là trên mông cô lại có một hình xăm. Hình xăm này trông giống một con bướm nhưng lại không phải, loài động vật kỳ lạ này Hạ Minh cũng không nhận ra là con gì.
"Vậy… tôi có nên vào không?" Hạ Minh không nhịn được nhìn Bạch Ngưng, hỏi.
"Vào đi!"
Bạch Ngưng nghiến răng, lườm Hạ Minh một cái cháy mặt. Cô quên béng mất cô bạn thân này của mình có thói quen ngủ nude. Sớm biết thế thì cô đã báo trước một tiếng, nhưng vì dạo này cô bạn thân của cô đi vắng chưa về, nên ban đầu Bạch Ngưng cứ ngỡ cô ấy không có ở nhà.
Bạch Ngưng vào nhà, Hạ Minh cũng đi theo sau. Anh quan sát căn nhà của Bạch Ngưng, đây không phải nhà cô mua mà là nhà thuê. Phong Nguyệt Thiền cũng giống cô, đều thuê phòng ở đây. Lâu dần, hai người trở thành đôi bạn thân không có gì giấu giếm.
Hạ Minh hơi ngạc nhiên, vì phòng của Bạch Ngưng rất sạch sẽ, rõ ràng là được dọn dẹp thường xuyên. Cũng đừng coi thường con gái, có khi phòng của họ còn bẩn hơn cả con trai nữa đấy, đặc biệt là trong ký túc xá đại học, có khi còn không sạch bằng ký túc xá nam.
Cùng lắm thì ký túc xá nam có mùi chân thối, vì con trai đa số đều thích vận động.
"Trong nhà cậu có nguyên liệu nấu ăn gì không?" Hạ Minh hỏi.
"Anh vào tủ lạnh xem thử đi!" Bạch Ngưng chỉ vào cái tủ lạnh trong bếp, Hạ Minh liền chạy vào. Vừa mở tủ lạnh ra, anh đứng hình tại chỗ!
"Đậu đen rau muống..."
Hạ Minh cạn lời, trong tủ lạnh toàn là đồ ăn vặt, khiến anh có chút bất lực. Xem ra bà cô này cũng thuộc kiểu tiểu thư mười ngón không dính nước.
"Ồ, vẫn còn ít rau củ?"
Hạ Minh vội nhìn sang đống rau củ, chỉ có điều chúng đã được mua vài ngày rồi. Tuy không còn tươi nhưng vẫn ăn được, chưa hỏng. Dù sao thì vào mùa đông, rau củ cũng không dễ hỏng, để một hai ngày hoàn toàn không thành vấn đề.
Hạ Minh lấy hết nguyên liệu ra, sau đó vào bếp bắt đầu nấu nướng.
Chẳng mấy chốc, Hạ Minh đã xào xong hai món ăn, đồng thời nấu một nồi cơm to. Không có món chính nên đành dùng cơm trắng thay thế. Thường thì Hạ Minh không thích ăn cơm trắng lắm, vì món này khô khan quá, nói chung còn không ngon bằng bánh bao.
Khi Hạ Minh xào xong thức ăn, một mùi thơm thoang thoảng lan tỏa ra, khiến Bạch Ngưng đang ngồi trong phòng khách phải tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: "Thơm quá đi mất!"
Ngay sau đó, cái bụng lại phản chủ kêu lên òng ọc, làm Bạch Ngưng đỏ bừng mặt. Dù tính tình có hơi nóng nảy, nhưng nói gì thì nói cô vẫn là con gái.
"Xong rồi, ăn cơm được rồi!"
Lúc này, Hạ Minh múc thức ăn ra đĩa, bưng lên bàn ăn. Bạch Ngưng liền lật đật chạy tới, vui vẻ nói: "Hạ Minh, đây là anh xào à?"
"Nói thừa, không phải tôi thì chẳng lẽ là cô à?" Hạ Minh cạn lời.
"Không ngờ anh lại biết nấu ăn đấy." Bạch Ngưng không nhịn được khen một tiếng. Thời buổi này, con gái biết nấu ăn đã hiếm như gấu trúc, còn con trai biết nấu ăn thì còn hiếm hơn cả gấu trúc.
"Thơm quá đi! Bạch Ngưng, hai người đang ăn gì thế? Sao mà thơm vậy?"
Lúc này, Phong Nguyệt Thiền từ trong phòng bước ra. Cô đang mặc một bộ đồ ngủ, nhưng thân hình lấp ló sau lớp vải mỏng khiến Hạ Minh không nhịn được mà liếc nhìn mấy lần.
Tuy nhiên, thứ Hạ Minh chú ý hơn lại là vòng ba của Phong Nguyệt Thiền, vì ở đó có xăm hình một con vật nhỏ.
"Thơm quá, thơm quá! Bạch Ngưng, món này hình như không phải cậu làm đúng không? Theo tớ nhớ thì cậu nấu ăn mà không đầu độc chết người là may lắm rồi!" Phong Nguyệt Thiền cũng chẳng khách sáo, đi thẳng đến bàn ăn rồi bắt đầu ăn, chẳng cần biết người khác có cho phép hay không.
"Ăn mà cũng không bịt được mồm cậu lại à!" Bạch Ngưng gắt lên: "Bà đây nấu không ăn được chỗ nào? Ít nhất Vượng Tài còn ăn được!"
"Còn Vượng Tài nữa à, cậu quên Vượng Tài hai hôm trước chết thế nào rồi à!" Phong Nguyệt Thiền hừ hừ nói.
"..."
Bạch Ngưng im bặt. Chuyện là cách đây không lâu, Bạch Ngưng tự mình thử nấu ăn, muốn học xem nấu nướng có khó không. Sau khi làm xong, cô muốn Phong Nguyệt Thiền nếm thử, nhưng Phong Nguyệt Thiền vừa nhìn thấy màu sắc của món ăn đã vội từ chối.
Đen sì sì, cái thứ này mà ăn được à? Thế là Phong Nguyệt Thiền từ chối thẳng thừng, sống chết không ăn. Hết cách, Bạch Ngưng đành tìm con chó nhà hàng xóm, con chó đó không lớn, trông như loại chó không bao giờ lớn được. Sau đó, cô cho Vượng Tài ăn món mình nấu. Nhưng Bạch Ngưng nào biết, sau khi ăn xong, ngày hôm sau con chó lăn ra chết.
Nghe nói lúc chết nó còn sùi bọt mép, trông thảm không nỡ nhìn, khiến Phong Nguyệt Thiền lúc đó cũng phải hết hồn. Thời buổi này nấu ăn dở đến mức làm chó chết đúng là lần đầu tiên cô gặp.
Vì vậy, kể từ đó, Phong Nguyệt Thiền không bao giờ đụng vào đồ ăn Bạch Ngưng nấu. Thế nhưng, vừa rồi lúc cô chuẩn bị đi ngủ thì đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm nức mũi, mùi thơm này lập tức câu dẫn con giun trong bụng cô dậy, khiến Phong Nguyệt Thiền vô cùng tò mò.
Sao lại thơm thế nhỉ?
Sau khi ra ngoài mới biết, hóa ra là đang nấu cơm.
"Soái ca, cơm này là anh nấu à?" Phong Nguyệt Thiền ăn một miếng, rồi nhìn về phía Hạ Minh hỏi.
"Đúng vậy!" Hạ Minh gật đầu thừa nhận.
"Giỏi lắm, giỏi lắm! Muốn giữ được trái tim phụ nữ thì trước hết phải giữ được cái dạ dày của họ. Bạch Ngưng nhà tớ vừa hơi ngáo lại còn là một thánh ăn, lần này cậu ấy chắc chắn đổ cậu rồi, không cưới không được!" Phong Nguyệt Thiền bô bô cái miệng.
"Phong Nguyệt Thiền, cậu còn nói bậy nữa là tôi xé miệng cậu ra đấy!" Bạch Ngưng nổi giận.
"Ôi chao… Chưa cưới mà hai người đã hùa vào bắt nạt tôi rồi, sau này cưới về thì tôi biết sống sao đây." Phong Nguyệt Thiền thở dài.
"..."
Bạch Ngưng nghe vậy thì tức điên lên, quát: "Cậu có ăn nữa không, không ăn thì về ngủ ngay cho tôi!"
"Rồi rồi rồi, tôi về ngủ đây, chịu không nổi hai người nữa. Rắc cẩu lương ngập mặt tôi rồi đây này."
Nói rồi, Phong Nguyệt Thiền vội vàng ăn thêm vài miếng. Cô ăn bao nhiêu món ngon rồi mà chưa từng được ăn món nào ngon như thế này.
Đợi Phong Nguyệt Thiền đi rồi, Bạch Ngưng mới vội vàng bắt đầu ăn. Dáng vẻ ăn uống của Bạch Ngưng khiến Hạ Minh cũng phải ngẩn người.
Bình thường, con gái ăn uống đều rất giữ kẽ, từ tốn.
Thế nhưng!
Bạch Ngưng thì hoàn toàn khác, dáng vẻ ăn như hổ đói, còn đàn ông hơn cả đàn ông…