Rất nhanh, dưới sự chỉ huy của người nước ngoài này, Hạ Minh và Lâm Thiên đi đến một sườn đồi. Khi Hạ Minh tới nơi đây, hắn khá bất ngờ.
"Đây là nơi nào? Lại phải lên sườn đồi à?" Hạ Minh hiếu kỳ hỏi.
"Đến nơi rồi cậu sẽ biết!" Lâm Thiên từ tốn nói.
"..." Hạ Minh thầm nghĩ: "Đến nước này rồi mà còn bày đặt bí ẩn!"
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã tới sườn đồi. Khi đến nơi, Hạ Minh nhìn thấy, trên sườn đồi này lại là những căn biệt thự. Nơi đây cực kỳ rộng lớn, trông giống như một trang viên khổng lồ, mà kiến trúc đều mang phong cách châu Âu.
Lúc này, người nước ngoài kia liền rời đi. Đợi đến khi người đó đi khỏi, một người đàn ông trung niên bước ra từ bên trong. Người đàn ông trung niên nhìn thấy Lâm Thiên liền vui vẻ cười nói: "Lâm Thiên, cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
"Ha ha!" Lâm Thiên cười lớn, nói: "Chuyện đương nhiên thôi, không ngờ cậu vẫn còn sống đấy!"
"M* nó, tôi có chết cũng phải chết sau cậu chứ!" Người này bực bội nói: "Mà cậu cũng vậy, cái gia sản đồ sộ này ngày nào cũng bắt tôi trông coi, bản thân thì chẳng thèm đoái hoài, không sợ tôi cuỗm hết rồi chạy à?"
"Cuỗm hết đi càng tốt, tôi đang phiền cái đống gia sản này đây, cứ ở đây mãi chẳng làm gì được, phiền phức chết đi được!" Lâm Thiên thẳng thừng đáp.
"Trời ạ..." Âu Dương Tuấn cạn lời.
"Cậu đúng là thảnh thơi tự tại thật đấy!" Âu Dương Tuấn nói.
"Ha ha, chẳng phải vẫn còn có cậu sao!" Lâm Thiên cười cười nói: "Trước kia tôi đã định giao hết gia sản này cho cậu rồi, nhưng cậu không chịu, cứ đòi làm quản gia, tôi biết làm sao bây giờ!"
"Thôi đi, gia sản này tuy tốt nhưng cầm vào cũng bỏng tay lắm!" Âu Dương Tuấn hừ một tiếng, sau đó dán mắt vào người Hạ Minh. Âu Dương Tuấn ngạc nhiên đánh giá Hạ Minh một lượt, hiếu kỳ hỏi: "Lâm Thiên, thằng nhóc này là ai?"
"Sát thủ Vương đời tiếp theo!" Lâm Thiên cười hắc hắc nói.
"M* nó, tìm nhanh thế? Tôi nhớ cậu phải tìm ròng rã hai mươi năm cơ mà!" Âu Dương Tuấn kinh ngạc hỏi.
"Lần này vận may thôi, ha ha ha... Tôi cũng coi như sắp được giải phóng rồi!" Khi nói đến "giải phóng", Lâm Thiên vui mừng khôn xiết, nhưng lời này lọt vào tai Hạ Minh lại làm hắn cảm thấy là lạ. Hắn cứ thấy mình như bị lừa vậy?
"Chúc mừng nhé, tôi cũng cuối cùng sắp được giải phóng rồi! Ha ha ha..." Nghe cuộc đối thoại giữa Âu Dương Tuấn và Lâm Thiên, Hạ Minh càng lúc càng thấy kỳ lạ.
"Cậu nhóc, cứ gọi tôi là chú Âu Dương!" Âu Dương Tuấn cười ha hả nói: "Cậu nhóc, kết hôn chưa?"
"Dạ chưa ạ!" Hạ Minh thuận miệng đáp.
"Thế thì tốt quá, tôi có một cô con gái, năm nay 24 tuổi, hay là hai đứa thử tìm hiểu nhau xem sao?" Âu Dương Tuấn cười ha hả hỏi.
"Hả?" Hạ Minh trợn tròn mắt, Lâm Thiên thì ở một bên nói: "Cậu có thể chọn hoặc không, tùy tâm trạng cậu thôi!"
"Thôi bỏ đi ạ, cháu giờ có bạn gái rồi!" Hạ Minh lắc đầu nói.
"M* nó! Thằng nhóc thối nhà cậu!" Âu Dương Tuấn nhịn không được mắng: "Con gái Âu Dương Tuấn này đẹp như tiên nữ, gả cho cậu là phúc khí của cậu đấy, thằng nhóc này lại còn dám từ chối! Lâm Thiên, toàn là đồ đệ tốt cậu dạy đấy nhé! Tôi mặc kệ, rõ ràng cậu từng nói với tôi, nếu có thể thì Sát thủ Vương đời tiếp theo phải làm con rể tôi!"
"M* nó! Chuyện của bọn trẻ thì để bọn nó tự giải quyết đi, ông già như cậu quản nhiều làm gì!" Lâm Thiên nhịn không được mắng.
"Nói nhảm! Con gái tôi 24 tuổi rồi, không gả được thì thành gái ế mất, tôi không sốt ruột sao được?" Âu Dương Tuấn bực bội nói.
"Trời ạ, con bé nhà cậu mà còn lo ế à? Chỉ cần con gái cậu hô một tiếng, chắc chắn xếp hàng dài đến tận Hoa Hạ luôn! Mà cậu còn bảo không gả được!" Lâm Thiên khinh thường nói.
"Ông già, Hoa Hạ có được mấy người ưu tú? Mấy cái đồ bỏ đi đó mà cũng xứng với con gái tôi à?" Âu Dương Tuấn khinh thường nói.
"Chuyện của mấy người thì tự mấy người giải quyết đi, nếu thằng nhóc này đồng ý thì tôi không có ý kiến gì!" Lâm Thiên tiếp lời: "Nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, thằng nhóc này không chỉ có một cô gái đâu, tính sơ sơ thì có đến bốn người có quan hệ với nó đấy, con gái cậu mà gả về, hắc hắc... coi chừng làm vợ bé đấy!"
"Cái gì, ghê gớm thế cơ à?" Âu Dương Tuấn nghe vậy, sốc nặng nhìn Hạ Minh, nhịn không được hỏi: "Cậu nhóc, làm thế nào mà cậu cưa được nhiều gái thế? Chẳng lẽ bọn họ ở chung không đánh nhau à?"
"..." Hạ Minh không còn gì để nói, nhưng Hạ Minh càng tò mò là, sao Lâm Thiên lại biết nhiều đến vậy? Thậm chí cả việc mình có mấy cô bạn gái cũng biết, làm Hạ Minh hơi bất ngờ, nhưng nghĩ đến thân phận của Lâm Thiên thì hắn cũng thấy bình thường!
"Cái này..." Hạ Minh bị hỏi đến hơi ngượng, trời ơi chú, sao chú hỏi thẳng thừng thế không biết! Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến Hạ Minh suýt rớt quai hàm.
"Nhưng mà, chuyện đó nhỏ thôi, đàn ông mà, có tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, chỉ cần cậu đối xử tốt với con gái tôi, tôi không có ý kiến gì!" Âu Dương Tuấn gọn gàng nói.
"M* nó, đàn ông? Tam thê tứ thiếp là bình thường? Chú muốn cái quái gì vậy?"
Hạ Minh trợn tròn mắt, hắn đột nhiên nhận ra, mình có chút không theo kịp tư duy của ông chú trước mặt này. Chẳng lẽ bây giờ mấy ông già đều thoáng đến thế sao? Nếu không thì sao lại nghĩ ra chuyện tam thê tứ thiếp được chứ? Thật không thể tin nổi...
"Thế nào? Cậu nhóc, có muốn cưới con gái tôi không? Con gái tôi xinh đẹp lắm đấy, đẹp không tưởng tượng nổi luôn!" Âu Dương Tuấn cười ha hả nói.
"Khụ khụ, chú ơi, thôi bỏ đi ạ!" Hạ Minh vội vàng lắc đầu nói.
"Ài, cậu nhóc, cậu đúng là không biết hưởng thụ gì cả!" Âu Dương Tuấn nhìn Hạ Minh từ chối, bực bội nói.
"Chú ơi, chú cũng biết tình hình ở Hoa Hạ mà, chỉ được cưới một vợ thôi, cháu lại có ý trung nhân rồi, nên đành phải từ chối thôi ạ!" Hạ Minh cười ha hả nói.
"M* nó!" Âu Dương Tuấn tức tối mắng lớn: "Thằng nhóc, cậu có đến bốn cô bạn gái rồi, cậu định cưới cô nào? Cậu cũng nói Hoa Hạ chỉ được cưới một người, vậy ba cô còn lại thì sao? Hơn nữa, thêm con gái tôi một người cũng chẳng nhiều, bớt con gái tôi một người cũng chẳng thiếu!"
"Trời ạ..." Hạ Minh thầm giơ ngón giữa, ông già này đúng là quá không biết xấu hổ, hắn chưa từng thấy ai mặt dày đến mức này, làm Hạ Minh đành chịu.
Có điều Hạ Minh lại nói: "Thôi bỏ đi ạ, huống hồ cháu còn chưa từng gặp con gái chú, thật sự là cháu không có hứng thú lắm với cô ấy!"
"Cậu nhóc, cậu nói thật đấy à?"
Ngay sau đó, Âu Dương Tuấn nheo mắt nhìn Hạ Minh, từ người ông ta toát ra một luồng khí thế cuồng bạo, làm Hạ Minh giật mình...