Virtus's Reader
Đô Thị Toàn Năng Hệ Thống

Chương 1136: CHƯƠNG 1136: THÀNH LẬP THƯƠNG HIỆU GÀ CON

Quỹ Hạ Lâm cũng được đặt trong tòa nhà của tập đoàn Hạ Lâm. Tòa nhà này cao 30 tầng và đã được tập đoàn mua lại hoàn toàn.

Vì quỹ Hạ Lâm mới được thành lập nên tập đoàn đã dành riêng hẳn một tầng lầu để làm văn phòng cho quỹ.

Khi Hạ Minh bước vào tập đoàn Hạ Lâm, rất nhiều nhân viên đã nhìn thấy anh và chào hỏi từ xa. Hạ Minh chỉ gật đầu rồi đi thẳng lên lầu.

"Đẹp trai quá! Hạ tổng của chúng ta đúng là đẹp trai vãi!"

"Công nhận, công nhận! Đã thế còn giàu nữa chứ, nghe nói anh ấy lập quỹ Hạ Lâm, rót thẳng 100 tỷ vào đấy."

"Quá bá đạo! Nếu được làm bạn gái anh ấy thì tốt quá, làm con giáp thứ mười ba em cũng cam lòng!"

"Thôi đi má, người ta cũng phải để mắt tới bà đã chứ."

"Đúng vậy, chồng quốc dân, anh ấy mãi mãi là chồng trong lòng em!"

Vô số cô gái dõi theo bóng lưng của Hạ Minh, ánh mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ. Nếu có thể, họ chỉ muốn lao đến nhận làm bạn gái của anh ngay lập tức, nhưng lại chẳng ai có đủ can đảm.

Sau khi vào tập đoàn, Hạ Minh đi thẳng lên lầu. Rất nhanh, anh đã đến khu văn phòng của quỹ Hạ Lâm. Anh đi thẳng đến phòng của Hồ Tâm Di, đẩy cửa bước vào thì thấy cô đang tập trung xem tài liệu.

"Hạ tổng, anh đến rồi!"

Hồ Tâm Di nhìn thấy Hạ Minh, bình tĩnh nói.

Trước đây, Hồ Tâm Di chưa bao giờ được quản lý số tiền lên đến trăm tỷ. Lần này, Hạ Minh giao cho cô 100 tỷ để tùy ý sử dụng khiến cô vô cùng phấn khích.

Cô cũng được một phen trải nghiệm cảm giác làm đại gia. Trong khoảng thời gian này, cô đã hoàn thành tất cả kế hoạch và bắt đầu triển khai. Cái cảm giác không thiếu tiền này khiến Hồ Tâm Di thậm chí có chút nghiện.

Hơn nữa, Hồ Tâm Di phát hiện ra, sau khi giao cho cô cả trăm tỷ, Hạ Minh biến mất hoàn toàn, không bao giờ hỏi han đến công việc của cô. Điều này khiến Hồ Tâm Di dần có cảm giác nể phục anh. Ban đầu, cô cứ ngỡ Hạ Minh chỉ hứng thú nhất thời, dù sao cũng là 100 tỷ chứ ít gì, đổi lại là ai cũng không thể giao hết cho một người ngoài.

Thế nhưng Hạ Minh lại cứ giao cho một người ngoài như cô.

Điều này khiến cô rất cảm động.

Quan trọng hơn cả là số tiền này có thể giúp đỡ rất nhiều người. Vì vậy, Hồ Tâm Di đã lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận sử dụng từng đồng, quyết không phụ sự kỳ vọng của Hạ Minh.

"Ừm, tôi tìm cô có chút việc."

Nói rồi, Hạ Minh lấy từ trong túi ra phiên bản hoàn thiện của chiếc điện thoại thương hiệu Gà Con, đưa cho cô và nói: "Cô xem qua sản phẩm này, xem có thời gian để triển khai dự án này không."

Hạ Minh đưa bản kế hoạch cuối cùng cho Hồ Tâm Di. Cô nghi hoặc nhận lấy rồi xem xét kỹ lưỡng. Sau khi đọc xong phần giới thiệu về chiếc điện thoại, Hồ Tâm Di giật nảy cả mình, vội vàng nói: "Hạ tổng, anh nói thật chứ? Chiếc điện thoại này thật sự có thể sản xuất được sao?"

Hồ Tâm Di không phải kẻ ngốc. Cô đã được mệnh danh là thiên tài thì tự nhiên cũng có con mắt của một thiên tài. Chỉ riêng ba tính năng nổi bật trên chiếc điện thoại này đã đủ sức hấp dẫn tất cả mọi người, hơn nữa thiết kế lại vô cùng độc đáo. Điều khiến người ta thích thú đầu tiên chính là ngoại hình của nó, có thể nói là cân tất cả mọi lứa tuổi.

Điều khiến Hồ Tâm Di chấn động là, Hạ Minh lấy đâu ra một sản phẩm cao cấp như vậy. Loại sản phẩm này, cho dù là những quốc gia tiên tiến nhất cũng chưa chắc đã sản xuất được.

Bởi vì công nghệ bên trong sản phẩm này có thể nói đã vượt xa công nghệ hiện tại ít nhất là mười năm.

"Có thể!"

Hạ Minh gật đầu nói: "Tôi có bản thiết kế tổng thể của chiếc điện thoại này, cách chế tạo thế nào đều ghi lại rõ ràng. Cô chỉ cần nói, nếu giao cho cô, cô có làm được không!"

"Được!"

Hồ Tâm Di chém đinh chặt sắt: "Nếu chiếc điện thoại này của chúng ta có thể bán ra thị trường, lợi nhuận ít nhất cũng phải trên 100 tỷ! Đây là ước tính khiêm tốn nhất."

"Tốt, nếu đã vậy, dự án này giao cho cô. Sao nào? Cô xử lý được chứ?"

"Giao cho tôi?"

Hồ Tâm Di nhìn Hạ Minh, có chút kích động hỏi: "Hạ tổng, anh tin tưởng tôi như vậy sao?"

"Ha ha, dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng." Hạ Minh cười nói: "Nếu cô có thời gian thì có thể làm dự án này, còn nếu không có thời gian thì tôi có thể tìm người khác."

"Có, có, có!" Hồ Tâm Di kích động nói: "Hạ tổng, dự án này cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

"Tốt!" Hạ Minh hài lòng gật đầu, cười nói: "Có điều, cô cũng phải chú ý sức khỏe, mỗi ngày tan làm thì về nhà sớm, đừng ở lại công ty thức đêm. Không có sức khỏe tốt thì công việc này cô không làm lâu dài được đâu."

"Cảm ơn Hạ tổng!"

Hồ Tâm Di cảm kích nhìn Hạ Minh một cái, rồi nói thêm: "Nhưng mà, Hạ tổng, chiếc điện thoại mới này cần rất nhiều linh kiện để sản xuất. Nếu công ty chúng ta có dây chuyền sản xuất riêng, tôi đề nghị chúng ta tự sản xuất. Dùng dây chuyền của công ty khác, tôi cảm thấy không được đảm bảo cho lắm! Không biết ngài thấy thế nào?"

"Làm thế nào thì cô tự quyết. Lát nữa tôi chuyển cho cô thêm 100 tỷ nữa, cần làm gì, tiêu tiền ra sao, cô tự lên kế hoạch đi, tôi chỉ cần kết quả." Hạ Minh thản nhiên nói.

"..."

Nghe câu này, Hồ Tâm Di loạng choạng suýt ngã nhào xuống đất, cô trố mắt nhìn Hạ Minh, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

"Đậu đen rau muống..."

Ngay cả một nữ cường nhân như Hồ Tâm Di cũng suýt nữa buột miệng chửi thề, mặt mũi đầy kinh ngạc. 100 tỷ, lại là 100 tỷ! Hồ Tâm Di nhìn kỹ người sếp nhỏ tuổi hơn mình này, trong lòng dấy lên nghi ngờ, rốt cuộc ông chủ của mình giàu đến mức nào?

Anh ta vừa mới quyên góp 100 tỷ xong, vậy mà trong nháy mắt lại moi ra được 100 tỷ nữa. Gã này còn là người không vậy?

Thế nhưng Hồ Tâm Di nào biết, thực ra Hạ Minh cũng chỉ có ngần ấy tiền. Dù sao số tiền này đều là moi được từ bên ngoài, không tiêu thì phí. Đúng lúc này, anh đang cần một vài thứ, cần đến tiền, chi bằng dùng vào việc chính đáng.

Vì vậy Hạ Minh cũng không nghĩ nhiều.

"Được ạ, Hạ tổng. Nhưng muốn xây dựng nhà máy của chúng ta, e là có chút phiền phức." Lúc này Hồ Tâm Di do dự nói.

"Cô cứ đi tìm những nhà máy có sẵn, mấy chỗ sắp phá sản ấy, đến lúc đó mua lại là được. Nhà máy của họ có đủ cả, mình có thể sử dụng ngay." Hạ Minh thản nhiên nói: "Thời gian tới tôi sẽ đến Macao có chút việc. Nếu cô gặp vấn đề gì không giải quyết được thì cứ gọi cho Trần Thiên Tường, hoặc Lý Tử Nghiêu, Uông Kiến Lâm, đến lúc đó tôi sẽ dặn họ giúp đỡ cô."

"Vâng ạ!"

Hồ Tâm Di gật đầu lia lịa. Cô phát hiện, từ lúc làm ăn đến giờ, chưa bao giờ cô được thoải mái như vậy, cứ như được bật đèn xanh toàn tập. Mẹ kiếp, cảm giác này giống hệt như quan lớn đi thị sát vậy

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!