Để người đàn ông khác ngủ cùng con gái mình, chắc chỉ có vị phụ huynh trước mắt mới nghĩ ra được thôi.
Lúc này bà Hàn đã mặc quần áo tươm tất, ông Hàn nhắc nhở: "Tôi nói này, bà đừng có làm loạn nhé, đừng dọa đến thằng bé Hạ Minh!"
"Tôi có biết gì đâu!" Bà Hàn bất mãn nói: "Tôi chỉ nghe lén một chút, xem hai đứa nó có đang làm cái chuyện đó không thôi. Dù sao trai đơn gái chiếc, Mis nhà mình xinh đẹp như vậy, tôi không tin Hạ Minh không động lòng!"
"..."
Ông Hàn cũng đành im lặng. Với cách làm của vợ mình, ông cũng hiểu, nên không quản nữa. Lúc này bà Hàn nói: "Tôi đi xem một chút, lát nữa về!"
Ngay sau đó, bà Hàn lén lút rón rén đi về phía phòng của Mis. Lúc này Hạ Minh và Mis đang nói chuyện, Hạ Minh đang kể về những chuyện cậu gặp phải.
Đột nhiên, Hạ Minh nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, khiến cậu hơi sững sờ. Sau đó, Hạ Minh lập tức mở thấu thị nhãn. Khi nhìn thấy người bên ngoài qua thấu thị nhãn, cậu ta đứng hình ngay tại chỗ.
"Là dì..."
Hạ Minh sững sờ. Bà Hàn lén lút đi về phía phòng, định làm gì đây?
"Hạ Minh, anh sao thế?" Mis nhìn thấy Hạ Minh có chút ngẩn người, không nhịn được hỏi: "Sao lại dừng lại?"
"Dì đang ở bên ngoài!" Hạ Minh bất đắc dĩ nói.
"Mẹ tôi..." Mis hơi sững sờ, khó hiểu nói: "Mẹ tôi ở bên ngoài làm gì?"
"Tôi đâu có biết!" Hạ Minh nói, rồi chợt nhận ra: "Bà ấy hình như đang nghe lén chúng ta nói chuyện!"
"Nghe lén chúng ta nói chuyện?"
Mis sửng sốt, có chút không hiểu. Nhưng rất nhanh, Mis đã kịp phản ứng, khiến khuôn mặt cô đỏ bừng, thầm mắng một tiếng. Cô không ngờ mẹ mình lại đi nghe lén góc phòng.
Mis cũng không phải người ngốc nghếch, ngược lại cô rất thông minh, nếu không thì Mis đã không thể đạt được vị trí như bây giờ. Một người ngốc nghếch thì không thể làm được đến mức này.
Mẹ mình nửa đêm nghe lén góc phòng, rõ ràng là nghĩ mình và Hạ Minh đã xảy ra chuyện gì đó. Rồi liên tưởng đến việc mẹ mình nói gì cũng muốn Hạ Minh ngủ chung phòng với mình, chỉ thoáng cái, Mis đã hiểu ra tất cả.
Mẹ cô định để mình và Hạ Minh làm chuyện đó đây mà...
Trong lúc nhất thời, Mis xấu hổ vô cùng. Hạ Minh vẫn còn ở đây, thế này thì sau này cô làm sao ra ngoài gặp người được chứ? Lúc đó, Mis cũng không biết nên xử lý thế nào.
"Vậy chúng ta phải làm sao đây?" Mis không nhịn được hỏi.
"Cứ vậy đi!" Hạ Minh suy nghĩ một chút, có chút xấu hổ nói. Phim truyền hình cậu xem nhiều rồi, một loạt hành động của bà Hàn này chẳng phải là muốn mình và Mis gạo nấu thành cơm sao? Khiến Hạ Minh cũng cạn lời, bà Hàn này cũng thật sự là quá thoáng rồi.
"Chúng ta đi ngủ đi!" Mis có chút thất vọng nhìn Hạ Minh một cái, rồi nói.
"Ừm!"
Sau đó hai người nằm trên giường, đi ngủ. Nhưng ở bên ngoài, bà Hàn lại đầy mặt nghi hoặc.
"Sao lại chẳng có động tĩnh gì vậy? Chuyện này có chút không đúng nha?" Bà Hàn lại không nhịn được nghe thêm một chút, nhưng nghe nửa ngày vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, khiến bà Hàn có chút bực bội. "Con Mis này, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là không đồng ý làm chuyện đó với Hạ Minh?" Nếu Mis biết được suy nghĩ trong lòng bà Hàn lúc này, không biết có tức chết không.
"Hay là Hạ Minh với con bé vốn dĩ không có gì..." Bà Hàn mặt đen thui, vô cùng phiền muộn. Hai người trai đơn gái chiếc này, nếu không nảy sinh tình cảm gì thì bà không tin. Thế nhưng... bà ở bên ngoài lắng nghe nửa ngày, vậy mà chẳng nghe thấy một tiếng động nào, khiến bà Hàn vô cùng phiền muộn.
Khi bà Hàn trở về phòng, có vẻ hơi rầu rĩ không vui. Ông Hàn nhìn thấy bộ dạng của vợ mình, tò mò hỏi: "Bà xã, bà sao thế?"
"Còn không phải tại Mis với Hạ Minh!" Bà Hàn không nhịn được nói: "Ông nói xem, Hạ Minh có phải là không được không, nếu không thì tại sao ở cùng Mis mà chẳng hề rung động gì cả!"
"Ách..."
Khiến ông Hàn cũng có chút dở khóc dở cười, nói: "Bà xã, bà phải biết, đây là trong nhà chúng ta. Biết đâu Hạ Minh vẫn còn giữ thể diện, hoặc là người ta là chính nhân quân tử thì sao, bà sao có thể nghĩ về người ta như vậy!"
"Cũng đúng!" Bà Hàn thở dài một tiếng nói: "Mis khó khăn lắm mới tìm được một bạn trai ra dáng, nói gì cũng phải để nó giữ chặt. Muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông, thì phải nắm giữ dạ dày của người đàn ông đó. Hôm nào để Mis học nấu ăn tử tế với tôi."
"..." Ông Hàn không nhịn được nói: "Không đến mức khoa trương như vậy chứ!"
"Nhớ năm đó chẳng phải ông bị tôi buộc chặt dạ dày sao, nếu không thì ông sao lại cưới tôi, biết đâu ông đã sớm cưới cái cô Tiểu Khiết kia rồi!" Bà Hàn nói.
"Được rồi, được rồi, được rồi..."
Ông Hàn đau đầu, nói: "Vậy chúng ta mau đi ngủ đi, toàn chuyện cũ năm xưa, vẫn còn nhắc tới!"
"Tôi nhắc lại thì sao?" Bà Hàn bất mãn nói: "Hừ, có phải nhắc đến nỗi lòng của ông không? Bao nhiêu năm rồi ông vẫn chưa quên được con tiểu hồ ly tinh đó!"
"Tôi không có!"
"Tôi thấy ông có!"
"..."
Ông Hàn có chút bất đắc dĩ, lại có chút khổ sở. Đây là cái loại vợ gì vậy chứ... Suốt ngày cứ nghĩ đến mấy chuyện xưa xửa xừa xưa.
Đến sáng sớm hôm sau, bà Hàn nhìn thấy Hạ Minh và Mis thức dậy, thì vội vàng đi vào dọn dẹp phòng. Khi thấy trong phòng chẳng có chút việc gì xảy ra, bà Hàn có chút thất vọng. Hai đứa này rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao lại chẳng làm gì cả chứ, khiến bà Hàn có chút bực bội.
Hôm nay Mis đưa Hạ Minh và Hàn Húc cùng đi chơi, nói là đi ngắm cảnh sông nước. Nhưng giữa mùa đông thì có phong cảnh gì đẹp mắt chứ. Ban đầu bà Hàn nói là không cho Hàn Húc đi cùng, đôi trẻ giao lưu tình cảm, cậu đi làm gì. Đến cuối cùng, vẫn là Hạ Minh nói chuyện, Hàn Húc lúc này mới được đi cùng.
Lúc này Hàn Húc không nhịn được nói: "Anh rể, anh có phải là người từng đoạt giải Olympic không? Hơn nữa còn mở Tập đoàn Hạ Lâm?"
Hàn Húc xoắn xuýt một lúc. Cậu luôn cảm thấy cái tên Hạ Minh này đặc biệt quen tai. Suy nghĩ hồi lâu, cậu chợt nhớ ra, hình như giống hệt tên của "quốc dân lão công". Sau đó Hàn Húc liền không nhịn được tìm kiếm thử. Vừa tìm kiếm thì không sao, nhưng trực tiếp bị giật mình, bởi vì cậu nhìn thấy lý lịch và ảnh chụp của Hạ Minh, người này chẳng phải là anh rể mình sao.
"Ách!" Hạ Minh mỉm cười, nói: "Cứ coi là vậy đi!"
"Đỉnh của chóp!" Hàn Húc hưng phấn kêu lên, nói: "Hóa ra anh chính là quốc dân lão công, thật quá lợi hại! Anh biết không, bây giờ cả nước đều đang chú ý anh đó!"
"Thật sao?" Hạ Minh hơi sững sờ, sau đó cười cười nói.
"Thật!" Hàn Húc không nhịn được nói: "Chị tôi có thể cưa đổ anh, thật sự là lợi hại, không hổ là chị gái tôi!"
"Thằng nhóc thối, mày nói cái gì đó!" Mis cả giận nói.
"Không, không có gì..." Hàn Húc nhìn thấy chị gái mình nổi cơn tam bành, vội vàng nói...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ