"Cậu trai trẻ, nhanh, mau cho tôi xem với!"
"Đúng đúng đúng, còn có tôi nữa!"
"Ông xéo ra, tôi đến trước, phải để tôi xem trước chứ!"
"Phì, rõ ràng là tôi nói trước mà!"
Trong phút chốc, cả đám ầm ĩ cả lên, khiến Hạ Minh cũng phải dở khóc dở cười.
"Các cụ ơi, được rồi, được rồi, các cụ đừng vội, cứ từ từ lần lượt, ai cũng được xem cả!"
Hạ Minh chỉ có thể cố gắng giữ trật tự, sợ mấy ông cụ này lại lao vào đánh nhau. Suy nghĩ của Hạ Minh rõ ràng là lo xa rồi, mấy ông cụ này tuy thường xuyên cãi nhau ầm ĩ nhưng đều là chỗ quen biết. Dù sao thì cả khu này cũng chỉ có vài hộ, trông họ tranh cãi kịch liệt vậy thôi, chứ đó chẳng qua chỉ là một cách giao lưu giữa những người già với nhau mà thôi!
Hạ Minh lần lượt xem bệnh cho các cụ, đến lúc xong xuôi thì trời đã về chiều, khiến anh cũng có chút méo mặt. Vốn dĩ anh còn định hôm nay quay về thành phố Giang Châu, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì rõ ràng là không được rồi!
Tuy nhiên, trong suốt quá trình điều trị, các ông cụ đều vô cùng cảm kích Hạ Minh. Đặc biệt là y thuật của anh càng khiến họ kinh ngạc. Cũng nhờ vậy mà Hạ Minh dần trở nên thân thiết với các cụ, mối quan hệ cũng coi như không tệ!
Lúc này Hạ Minh mới phát hiện, mấy ông cụ này đúng là một đám ông cụ non. Người có tuổi rồi mà cũng thích đùa giỡn, thậm chí có cụ còn đòi giới thiệu cháu gái cho anh nữa, khiến Hạ Minh giật cả mình. Khi biết Hạ Minh đã có bạn gái, các cụ ai nấy đều có chút thất vọng.
Đến tối, Hạ Minh nhất thời cũng không biết nên ở đâu. Vốn dĩ đám ông cụ muốn giữ anh ở lại, nhưng Hạ Minh vẫn lắc đầu từ chối. Anh dứt khoát rời đi, còn ông nội anh thì chắc phải ở lại đây thêm vài ngày nữa!
Sau khi Hạ Minh rời khỏi Viện điều dưỡng Trung Nam Hải, trời đã sẩm tối. Anh một mình rảo bước trên đại lộ. Đêm ở Kinh Thành vô cùng hoa lệ, hơn nữa phần lớn người dân đều là "cú đêm". Rất nhiều người thích đi dạo vào buổi tối, thậm chí có những nơi đến tận mười hai giờ khuya vẫn đông như mắc cửi, người người tấp nập.
Hạ Minh đến Kinh Thành cũng không phải lần đầu nên khá quen thuộc với nơi này!
"Reng reng!"
Ngay lúc Hạ Minh đang một mình đi trên phố, chuông điện thoại của anh vang lên. Hạ Minh mở máy ra xem, người gọi tới lại là Hồ Tâm Di. Tính ra thì anh và Hồ Tâm Di cũng đã một thời gian không gặp. Hạ Minh thầm nghĩ: "Không biết có chuyện gì đây!"
Nghĩ vậy, Hạ Minh liền bắt máy!
"Alo!" Hạ Minh nói.
"Hạ tiên sinh!" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có chút kích động của Hồ Tâm Di: "Hạ tiên sinh, điện thoại của chúng ta đã có thể ra mắt thị trường rồi. Anh xem khi nào thì anh về được ạ?"
"Có thể ra mắt rồi sao?" Hạ Minh hơi sững sờ, ngạc nhiên hỏi: "Các khâu kiểm nghiệm đều xong hết rồi à? Tất cả thủ tục đã đầy đủ chưa?"
"Đầy đủ, quá đầy đủ luôn ạ!" Hồ Tâm Di cảm thấy, đây là lần làm việc hiệu quả nhất của cô ở công ty của Hạ Minh. Cái cảm giác tự do thoải mái khi quản lý công ty này khiến Hồ Tâm Di có chút quyến luyến!
Hạ Minh đối với cô có thể nói là hoàn toàn không ngó ngàng tới, thậm chí để cô toàn quyền xử lý. Đơn cử như chiếc điện thoại này, từ lúc bắt đầu dự án đến nay, Hạ Minh vậy mà không hề hỏi đến một câu, khiến cô có chút oán thầm, gã này cũng gan thật chứ? Vậy mà không thèm hỏi han, không sợ mình cuỗm tiền bỏ trốn à!
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ của cô mà thôi. Trước kia ở công ty cũ, làm việc lúc nào cũng bị bó tay bó chân, khiến cô không thể bung hết sức mình.
Thế nhưng khi đến chỗ của Hạ Minh!
Không chỉ có nguồn vốn dồi dào, mà mấu chốt là các mối quan hệ!
Mẹ nó, cứng vãi!
Đã mấy lần chính Hồ Tâm Di cũng phải thầm ngưỡng mộ! Toàn bộ quan chức lớn nhỏ của thành phố Giang Châu đều có quan hệ với Hạ Minh, đã thế họ còn đối xử với anh vô cùng tôn trọng. Ngay cả cục cảnh sát, thị trưởng, bí thư thành ủy cũng đều cung cung kính kính với Hạ Minh. Cô thậm chí còn bắt đầu hoài nghi, rốt cuộc ai mới là ông trùm của thành phố Giang Châu này?
Chính vì có sự hậu thuẫn của những nhân vật lớn này mà sản phẩm mới của họ có thể nhanh chóng vượt qua các khâu kiểm định. Vì vậy, khi họ mang chiếc điện thoại thương hiệu Gà Con đi kiểm định, chỉ một tuần là xong việc. Hiệu suất này phải nói là chuẩn không cần chỉnh. Do đó, khi sản phẩm được thông qua và nhận được các giấy chứng nhận hợp quy, họ liền bắt đầu sản xuất hàng loạt. Sau một thời gian dài chuẩn bị, hiện tại trong tay họ đã có 3 triệu chiếc điện thoại!
Sức sản xuất đáng sợ thế này, e rằng chỉ có tập đoàn Hạ Lâm của họ mới làm được. Phải biết, Hạ Minh đã rót cho Hồ Tâm Di hẳn 100 tỷ, số tiền này cứ gọi là tha hồ mà làm.
Vì vậy, trong những ngày qua họ đã sản xuất được 3 triệu chiếc điện thoại. Nhưng Hồ Tâm Di biết, một khi loại điện thoại này được tung ra thị trường, con số 3 triệu chiếc này thật sự là quá ít ỏi.
"Vậy cô định khi nào lên sàn?" Hạ Minh không nhịn được hỏi.
"Tôi dự định một tuần sau sẽ tổ chức họp báo!" Hồ Tâm Di đáp.
"Một tuần nữa sao?" Hạ Minh khẽ gật đầu, nói: "Cô cứ xem tình hình mà làm đi!"
"Vậy Hạ tiên sinh, anh có về không ạ?" Hồ Tâm Di không nhịn được hỏi. Phải biết, Hạ Minh mới là ông chủ của tập đoàn Hạ Lâm, điện thoại mới sắp ra mắt mà ông chủ lại không có mặt thì có vẻ không ổn lắm.
"Cô tự lo được mà, đúng không?" Hạ Minh nghĩ ngợi rồi nói một cách hơi ngượng ngùng.
"Hạ tổng, anh không thể như vậy được..." Hồ Tâm Di méo mặt, không nhịn được nói: "Hạ tổng, khoảng thời gian này em bận chết đi được. Điện thoại sắp lên sàn rồi, anh phải về chủ trì đại cục chứ? Hơn nữa có một số việc, nếu anh không về thì em cũng không quyết được đâu!"
"Ờm..."
Hạ Minh cười ha hả: "Xin lỗi nhé, thời gian qua cô vất vả rồi!"
"Thế này đi, tôi cho cô 2% cổ phần của tập đoàn Hạ Lâm, xem như là lương thưởng cho cô, cô thấy thế nào!"
"..."
Câu nói của Hạ Minh vừa vang lên, Hồ Tâm Di liền có cảm giác như đang mơ. Giá trị hiện tại của tập đoàn Hạ Lâm đã hơn 40 tỷ, đó là chưa kể khoản đầu tư 100 tỷ này. Đợi đến khi điện thoại thương hiệu Gà Con được bán ra, giá trị của nó chắc chắn sẽ vượt xa 100 tỷ, tất cả chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!
Hạ Minh vừa mở miệng đã cho 2% cổ phần, khiến cô có chút đứng hình.
Đây là chẵn 2 tỷ đấy, không chỉ vậy, tài sản của tập đoàn Hạ Lâm chắc chắn sẽ còn tăng nữa, đến lúc đó, 2% cổ phần này e rằng có thể lên tới hơn 10 tỷ!
Điều này khiến Hồ Tâm Di thoáng chốc trợn tròn cả mắt...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽