Tin tức Hạ Minh tiêu diệt tập đoàn Đường thị đã lan truyền khắp nơi. Rất nhiều người đều chấn động trước tiềm lực tài chính của anh. Mẹ nó chứ, một công ty lớn hơn 10 tỷ mà bị xử lý gọn trong vòng ba giờ, dù vẫn còn vài chuyện lặt vặt chưa giải quyết xong, nhưng…
Việc tập đoàn Đường thị sụp đổ đã là chuyện ai ai cũng biết.
Trong khoảng thời gian này, không một ai dám gây sự với tập đoàn Hạ Lâm nữa. Một gã khổng lồ như vậy, đã không gì có thể cản bước phát triển của nó.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày hẹn với Lâm Thiên. Hôm đó, Hạ Minh một mình lên đường tới Châu Âu.
Đây là lần thứ hai đến Châu Âu nên anh cũng đã quen thuộc hơn nhiều.
Hạ Minh vừa xuống máy bay ở Châu Âu đã vội vã đi ra ngoài, bắt một chiếc xe rồi nhanh chóng phóng thẳng đến gia tộc Âu Dương.
Gia tộc Âu Dương tọa lạc ở lưng chừng núi. Khi đến nơi, Hạ Minh xuống xe, đưa cho tài xế 3000 tệ. Nếu không cho người ta một khoản hậu hĩnh như vậy, chẳng ai muốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, anh cũng đành chịu.
Nhưng nghĩ đến sự thần bí của gia tộc Âu Dương, anh cũng hiểu tại sao họ lại sống ở một nơi như thế này.
Hạ Minh xuống xe, đứng trước cổng lớn nhưng không gọi điện, vì anh biết giờ này phút này chắc chắn đám người Âu Dương Tuấn đã biết anh đến.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, một chiếc xe từ từ lái ra từ bên trong.
Rất nhanh, Hạ Minh thấy một cô gái bước xuống xe. Cô gái mặc một chiếc váy trắng, trên váy thêu mấy đóa hoa không tên trông vô cùng xinh đẹp, tựa như váy cưới. Mái tóc đen dài óng ả xõa trên bờ vai thon thả, bờ vai trần khiến người ta không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần.
Gương mặt cô gái vô cùng tinh xảo, đôi môi thoa son tươi tắn khiến người ta thèm thuồng, đôi tay ngọc ngà sơn móng tay xinh đẹp, trông vừa đoan trang vừa mỹ lệ.
Nhan sắc này so với Lâm Vãn Tình vậy mà không hề thua kém, chỉ có điều cô gái này trông dịu dàng hơn, mang lại cho người ta cảm giác đoan trang, hòa nhã.
"Anh chính là Hạ Minh à?" Cô gái mỉm cười nhìn Hạ Minh, vui vẻ hỏi.
"Cô biết tôi sao?" Hạ Minh nhướng mày, tò mò hỏi: "Cô là?"
"Em tên Âu Dương Tuyết." Âu Dương Tuyết nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy tựa như đóa bách hợp đang nở rộ, khiến Hạ Minh cũng phải ngẩn người tại chỗ.
"Âu Dương Tuyết?" Hạ Minh khẽ nhíu mày, trong ấn tượng của anh không hề có cái tên này. Hạ Minh hỏi tiếp: "Cô là... của tộc trưởng Âu Dương?"
"Con gái!" Âu Dương Tuyết cười nói.
"Anh rất khác biệt, khác xa so với những gì chú Lâm nói."
"Hả!"
Nghe Âu Dương Tuyết nói vậy, Hạ Minh cũng ngỡ ngàng. Con gái của Âu Dương Tuấn ư? Không đùa đấy chứ? Lão già đó mà sinh được cô con gái xinh đẹp thế này sao?
Hạ Minh không nhịn được lại đánh giá Âu Dương Tuyết một lượt. Lúc này, Âu Dương Tuyết cười nói: "Thôi, anh lên xe đi, chú Lâm và mọi người đang chờ anh đấy."
"Được, vậy cảm ơn cô!"
Hạ Minh gật đầu, cũng không khách sáo mà bước lên xe. Anh ngồi ở ghế phụ, còn Âu Dương Tuyết ngồi vào ghế lái, chầm chậm lái xe vào trong.
Ngồi trong xe, Hạ Minh ngửi thấy một mùi hương cơ thể thoang thoảng, khiến anh có chút tò mò.
"Trước giờ cô vẫn luôn ở gia tộc Âu Dương sao?" Hạ Minh hiếu kỳ hỏi.
"Không có!"
"Anh muốn hỏi vì sao lần trước anh đến lại không gặp em đúng không?" Âu Dương Tuyết cười khẽ, nói.
"Ờ!" Hạ Minh hơi sững người, anh còn chưa kịp hỏi mà cô đã nói trúng phóc, khiến anh ngại ngùng gãi đầu.
"Lúc đó em không có ở nhà!" Âu Dương Tuyết nhẹ nhàng nói.
"À!"
Hạ Minh gật đầu, lúc này Âu Dương Tuyết lại nói: "Nghe chú Lâm nói anh lợi hại lắm."
"Tôi à? Cũng tàm tạm thôi."
Hạ Minh thuận miệng đáp.
"Khì khì!"
Âu Dương Tuyết cười khúc khích mà không nói gì thêm. Rất nhanh, hai người đã đến tòa lâu đài. Âu Dương Tuyết dừng xe lại, lập tức có một người đàn ông mặc vest từ trong đi ra, nhận lấy chìa khóa từ tay cô rồi lái xe đi nơi khác.
Âu Dương Tuyết bước đi với dáng vẻ tao nhã. Chẳng hiểu vì sao, dù cô không thể hiện gì nhiều nhưng trên người lại toát ra một khí chất thanh lịch lạ thường.
Khí chất đó khiến người ta say đắm.
Thấy Hạ Minh đến, Âu Dương Tuấn đang ngồi ở phía không xa liền đứng dậy, cười ha hả nói: "Tiểu Tuyết, con thấy Hạ Minh rồi à? Thế nào, thằng nhóc này trông cũng được đấy chứ?"
Âu Dương Tuyết nghe thấy giọng điệu trêu chọc của Âu Dương Tuấn thì chỉ mỉm cười, không nói gì.
Ngược lại, Hạ Minh cạn lời nói: "Bác Âu Dương, bác lại định giở trò gì đây."
"Thằng nhóc thối, con gái ta trông thế nào?" Âu Dương Tuấn đã quen thân với Hạ Minh nên nói chuyện cũng không cần câu nệ.
"Rất xinh đẹp." Hạ Minh cười hì hì đáp.
"Sau này để nó làm vợ cậu!" Âu Dương Tuấn tuyên bố đầy bá đạo.
"Hả!"
Hạ Minh giật nảy mình, vội vàng nói: "Bác Âu Dương, bác không nhầm đấy chứ? Cháu là người có bạn gái rồi mà."
"Cái thằng nhóc này, con gái ta xinh đẹp như vậy, có điểm nào không xứng với cậu!" Âu Dương Tuấn nói với vẻ tiếc hận: "Thời buổi này người theo đuổi con gái ta xếp hàng dài ra đấy, để cậu cưới nó là hời cho cậu rồi."
"Ờ..."
Đúng như lời Âu Dương Tuấn nói, Âu Dương Tuyết rất xinh đẹp, cưới được cô ấy chắc chắn là một điều vô cùng hạnh phúc. Âu Dương Tuyết chính là bạch phú mỹ trong truyền thuyết.
Có được một người phụ nữ như vậy, đúng là tổ tiên tích đức.
Nhưng Hạ Minh lại khác, bên cạnh anh đã có bốn người phụ nữ, trong đó có ba người xinh đẹp không kém gì Âu Dương Tuyết. Đối với nhan sắc của con gái, anh cũng đã có sức đề kháng nhất định.
Bốn cô kia đã khó giải quyết rồi, giờ mà thêm một cô nữa thì anh biết xử lý sao đây? Chẳng lẽ đến lúc đó lại nói với Lâm Vãn Tình: "Vợ ơi, ở nơi khác anh còn có bốn bà vợ bé nữa, hay là mình cưới hết về một nhà luôn nhé?"
Câu đó mà thốt ra, chắc anh chỉ có nước ra đường ngủ.
Không khéo còn bị cho "tịnh thân" luôn ấy chứ.
"Không được, không được!" Hạ Minh vội lắc đầu quầy quậy, khiến Âu Dương Tuấn tức giận: "Cái thằng nhóc cứng đầu này, con gái xinh đẹp của ta cho không mà mày còn không thèm, mày có bị ngốc không vậy?"
"Bác Âu Dương, bác đừng đùa cháu nữa. Con gái bác xinh đẹp như vậy, chắc chắn có thể gả cho người tốt. Nhưng cháu có nhiều phụ nữ thế này, quan hệ lằng nhằng, con gái bác sao mà chịu nổi?" Hạ Minh cạn lời nói.
"Đàn ông mà, năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường."
"Vãi!"
Hạ Minh đúng là chịu thua, đây là cái tư tưởng gì vậy trời? Nhưng mà trong nhiều trường hợp, đặc biệt là với những người ở địa vị cao, có năm thê bảy thiếp cũng là chuyện quá đỗi bình thường...