Sáng sớm hôm sau.
Khi Hạ Minh tỉnh lại, chiếc du thuyền đã tiến đến gần hòn đảo trong truyền thuyết. Anh cũng bị đánh thức bởi âm thanh phát ra từ loa trên tàu.
"Kính thưa quý ông quý bà, du thuyền sắp tiến vào khu vực lốc xoáy. Tuy nhiên, xin mọi người hãy yên tâm. Chỉ cần quý vị ở yên trong phòng của mình, du thuyền sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì. Một khi vượt qua khu vực lốc xoáy, chúng ta sẽ đến được Thiên Đảo."
"Kính thưa quý ông quý bà..."
Tiếng loa phát thanh lặp đi lặp lại, Hạ Minh nhíu mày, lẩm bẩm: "Khu vực lốc xoáy à."
"Cốc cốc cốc!"
Ngay lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Vẻ mặt Hạ Minh khẽ động, anh liếc mắt nhìn ra ngoài. Vì có thuật nhìn xuyên thấu, anh dễ dàng nhìn xuyên qua cánh cửa. Sau đó, Hạ Minh bước tới mở cửa.
"Anh Hạ."
Đứng bên ngoài không ai khác chính là Dương Văn và Tiểu Vũ.
Lúc này, cả Dương Văn và Tiểu Vũ đều có vẻ mặt căng thẳng, dường như đã gặp phải chuyện gì đáng lo ngại.
Hạ Minh hỏi: "Sao hai người lại tới đây?"
"Anh Hạ, sắp đến khu vực lốc xoáy rồi." Dương Văn lo lắng nói.
"Khu vực lốc xoáy? Lại là khu vực lốc xoáy à?"
Hạ Minh chưa từng nghe nói về khu vực lốc xoáy, nhưng thấy dáng vẻ căng thẳng của Dương Văn và Tiểu Vũ, anh trầm ngâm hỏi: "Khu vực lốc xoáy này là sao vậy?"
"Anh Hạ!"
Sắc mặt Dương Văn trở nên nghiêm trọng, cậu ta bình tĩnh giải thích: "Trên biển cả, thời tiết thay đổi khôn lường. Khu vực lốc xoáy này có thể xem là một lá chắn tự nhiên bên ngoài Thiên Đảo."
"Nói cũng lạ, lá chắn tự nhiên này không hề ảnh hưởng đến bên trong Thiên Đảo, lốc xoáy chỉ tồn tại trong một phạm vi giới hạn mà thôi."
"Loại lốc xoáy nào vậy?" Hạ Minh hạ giọng hỏi: "Không phải bão chứ?"
Nếu gặp phải bão thì e là Hạ Minh cũng toi đời. Sức mạnh của bão cực kỳ khủng khiếp, người bị cuốn vào chắc chắn phải chết, huống chi là anh.
"Không phải bão đâu." Dương Văn lắc đầu nói: "Anh Hạ, lốc ở đây là lốc xoáy, tâm của vòi rồng có một mắt bão. Bên trong mắt bão thì an toàn, nhưng mắt bão càng nhỏ thì sức tàn phá lại càng lớn."
"Bởi vì khu vực hình thành khác nhau nên cách gọi cũng khác."
"Ồ!"
Sắc mặt Hạ Minh trở nên nghiêm trọng, anh nói: "Nói vậy là bây giờ chúng ta đang rất nguy hiểm à?"
"Vâng." Dương Văn nghiêm nghị nói: "Chúng ta đang tiến vào khu vực lốc xoáy, nếu gặp phải một cơn lốc siêu mạnh, du thuyền cũng sẽ bị nhấn chìm, thậm chí bị đánh lật. Đến lúc đó, tất cả mọi người trong vùng lốc xoáy đều sẽ chết."
Hạ Minh chợt hiểu ra.
"Tuy nhiên, những vòi rồng như vậy rất hiếm gặp, hơn nữa lốc xoáy thường xuất hiện vào những thời điểm nhất định. Bình thường thì du thuyền sẽ tránh đi những lúc đó, nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ, nên chúng ta cứ chuẩn bị trước vẫn tốt hơn." Dương Văn trịnh trọng nói.
"Ừm!"
Hạ Minh khẽ gật đầu, thản nhiên đáp: "Tôi biết rồi."
Đối với chuyện này, Hạ Minh lại chẳng hề sợ hãi. Người khác có lẽ sẽ chết chắc, nhưng anh là Hạ Minh cơ mà.
Đừng quên, anh còn có Nhẫn Càn Khôn, bên trong là một thế giới riêng. Nếu muốn trốn, anh hoàn toàn có thể ẩn mình vào trong Nhẫn Càn Khôn, chắc chắn không thể chết được.
Chỉ có điều, những thứ này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Dù Dương Văn có vẻ là người tốt, nhưng khó mà đảm bảo cậu ta sẽ không nảy sinh lòng tham khi nhìn thấy vật này.
Trên đời này, chỉ có bản thân mình là đáng tin nhất.
"Tôi ra ngoài xem sao!" Hạ Minh bình thản nói.
"Đi cùng nhau đi." Dương Văn gật đầu.
"Được!"
Hạ Minh không từ chối. Sau khi xỏ giày, anh đi ra khỏi phòng, lên trên boong tàu. Anh nheo mắt nhìn về phía xa.
"Nơi này có chút khác biệt thật."
Hạ Minh tự nhủ. Anh cảm thấy trước khi tiến vào khu vực lốc xoáy, gió ở đây tuy có hơi lạnh buốt nhưng không có cảm giác như dao cắt vào da thịt.
Thế nhưng, sau khi tiến vào khu vực lốc xoáy, anh cảm nhận rõ ràng ngọn gió đã mạnh lên không ít. Đặc biệt là cơn gió này còn mang theo cảm giác như lưỡi dao cứa vào người, vô cùng khó chịu.
Hạ Minh cũng hơi kinh ngạc.
"Ngọn gió này hình thành thế nào vậy?"
Hạ Minh vô cùng ngạc nhiên, cơn gió này dường như sinh ra từ hư không, khiến người ta không tìm ra được nguồn gốc.
Hạ Minh nhìn chăm chú về phía xa. Ngọn gió này thổi vào người anh nhưng anh lại không có cảm giác gì quá đặc biệt, dù sao anh cũng là một võ giả Hoàng cấp đỉnh phong.
Thời gian từng chút trôi qua. Hạ Minh không quay về phòng mà ngồi ngay tại chỗ tu luyện. Vì bốn bề là biển cả nên việc tu luyện của anh cũng dễ dàng hơn một chút.
Hạ Minh cảm nhận được luồng sức mạnh thần kỳ xung quanh và chìm vào trạng thái tu luyện.
Ba giờ chậm rãi trôi qua. Trong ba tiếng này, chiếc du thuyền đã đi sâu vào vùng lốc xoáy. Bỗng nhiên, Hạ Minh cảm nhận được một cơn cuồng phong ập tới, khiến anh đang tu luyện phải đột ngột mở bừng mắt.
"Anh Hạ..."
Ngay khoảnh khắc sau, Dương Văn kinh hãi hét lên, chỉ tay về phía xa, run rẩy nói: "Vãi chưởng, lại là lốc xoáy!"
Nghe vậy, Hạ Minh vội vàng nhìn về phía xa. Khi thấy cảnh tượng ở đó, đồng tử của anh bỗng nhiên co rút lại, một cảm giác khó tả lan khắp toàn thân.
"Gió mạnh thật!"
Hạ Minh chấn động nhìn về phía xa.
Ở phía xa, bầu trời đột nhiên biến đổi. Bầu trời vốn trong xanh nay đã bị mây đen cuồn cuộn bao phủ. Trong mây đen, sấm sét vang rền, thỉnh thoảng có những tia chớp giáng xuống mặt biển.
Hơn nữa, Hạ Minh còn thấy ở phía xa, một cơn lốc xoáy dữ dội đột nhiên bao trùm lấy khu vực đó. Cơn lốc hình thành với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ trong vòng mười giây.
Cơn lốc xoáy càn quét trên mặt biển, nước biển bị cuốn lên, tạo thành một cột nước khổng lồ như muốn chọc thẳng lên trời.
Vì thời tiết thay đổi quá đột ngột, ngay cả nhóm Hạ Minh cũng không kịp phản ứng. Hơn nữa, Hạ Minh còn thấy những đám mây đen trên trời đang lan rộng ra bốn phía. Cứ theo tốc độ này, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ lan đến chỗ họ.
"Anh Hạ, giờ làm sao đây?"
Dương Văn mặt mày nặng trĩu nhìn chằm chằm về phía trước. Mây đen đang cuồn cuộn kéo tới, nếu chúng bao phủ lấy họ thì phiền phức to.
Đến lúc đó vừa mưa, vừa có lốc xoáy, lại thêm sấm sét, đây là điều chí mạng nhất đối với những con tàu trên biển. Bất cứ ai sống trên đại dương cũng đều sợ nhất là gặp phải kiểu thời tiết đáng sợ này.
Và cũng tương tự như vậy, họ đang ở trên du thuyền, cũng sợ nhất là gặp phải tình huống này.
Hạ Minh nghiêm túc nhìn tình hình trước mắt, cũng không có cách nào khác, anh cất giọng nói: "Vào trong trước đã, biết đâu mây đen không lan đến được đây."
"Vâng!"
Bây giờ Dương Văn cũng chỉ có thể cầu nguyện rằng đám mây đen sẽ không kéo đến chỗ này, nếu không, e là họ sẽ gặp rắc rối lớn...