Virtus's Reader
Đô Thị Toàn Năng Hệ Thống

Chương 1999: CHƯƠNG 1998: CUỘC THI TẠP DỊCH BẮT ĐẦU

Khi Hạ Minh trở về Huyền Tâm Tông, hắn liền lao vào tu luyện. Mấy ngày tiếp theo, Hạ Minh hoàn toàn biệt tăm biệt tích.

Thế nhưng, năm ngày sau, Hạ Minh cuối cùng cũng rời khỏi nơi tu luyện.

Hôm nay, nắng sớm rực rỡ. Cả Huyền Tâm Tông được bao phủ trong ánh nắng, không khí cũng dần trở nên náo nhiệt.

Cứ vài tháng sau mỗi đợt tuyển nhận đệ tử mới, tông môn lại tổ chức cuộc thi tạp dịch. Đây không phải là một cuộc thi tầm thường, bởi vì nó có thể giúp một người tỏa sáng rực rỡ, thậm chí được các cao tầng để mắt tới!

Dù cơ hội này khá xa vời, vì không phải cao tầng nào cũng sẽ xuất hiện để tuyển chọn đệ tử, tất cả đều phải trông vào vận may!

Nhưng mà, có cơ hội vẫn tốt hơn là không! Huống hồ, cuộc thi này còn có một lợi ích cực lớn, đó là được ghi danh trên Bảng Vàng. Một khi đã lên bảng, sẽ nhận được vô số lợi ích! Chỉ riêng tài nguyên tu luyện thôi cũng đã hơn người khác rất nhiều, tốc độ tu luyện tự nhiên cũng bỏ xa họ. Chuyện này cũng giống như người nghèo và người giàu vậy. Trước khi trở thành người giàu, họ cũng từng là người nghèo, dĩ nhiên không phải kiếp này thì cũng là mấy chục đời trước. Còn người nghèo muốn trở thành người giàu thì phải trả một cái giá và nỗ lực rất lớn. Một khi đã thành công, họ sẽ bước chân vào giới thượng lưu, và người giàu thì lại càng giàu hơn.

Hơn nữa, đám đệ tử đều là những thiếu niên hiếu thắng, lại có biết bao học tỷ, học muội xinh đẹp ở đó, ai mà không muốn thể hiện một phen? Biết đâu lại lọt vào mắt xanh của các nàng, thậm chí có được một mối duyên tình cờ thì sao.

Vì để đạt được thành tích chói sáng trong cuộc thi tạp dịch lần này, không ít đệ tử đã nỗ lực hết mình!

Tại một ngọn núi lớn trong Huyền Tâm Tông có một sân bãi rộng lớn, đó chính là Sân Luyện Võ. Sân này có thể chứa tới hai trăm ngàn người cùng lúc mà không hề chen chúc, đủ để thấy nó lớn đến mức nào.

Sàn đấu được lát bằng vật liệu đặc biệt, bình thường rất khó vỡ nát, nhưng với tài lực của Huyền Tâm Tông thì đương nhiên chẳng đáng là gì.

Xung quanh sân là những bậc thang xếp tầng tầng lớp lớp, có chút giống với sân vận động trên Địa Cầu, để mọi người có thể quan sát từ trên cao. Nhìn xuống, chỉ thấy một biển người đen kịt!

Giờ phút này, mọi người đang bàn tán sôi nổi, tiếng xôn xao hòa vào nhau, vang vọng như chuông đồng, xen lẫn trong đó là sự trẻ trung và sức sống của các thiếu niên, thiếu nữ.

Sân Luyện Võ cực lớn, người đông như kiến! Nhưng không phải ai cũng tham gia cuộc thi tạp dịch, dù sao nhiều người như vậy thì cũng không thể nào tuyển chọn hết được, không khéo cuộc thi này kéo dài hết cả năm cũng nên, rõ ràng là điều không thể.

Cái gọi là cuộc thi tạp dịch, nói trắng ra chính là trận chiến tranh đoạt vị trí trên Bảng Vàng!

Bảng Vàng có tổng cộng một trăm cái tên, mỗi người đều vô cùng lợi hại! Những ai có thể ghi danh trên Bảng Vàng đều là những thiên tài. Hơn nữa, Bảng Vàng còn có một tên gọi khác: danh sách ứng cử viên ngoại môn!

Bước vào Bảng Vàng gần như tương đương với việc đã đặt một chân vào hàng ngũ đệ tử ngoại môn. Từ trước đến nay, 99% những người lên được Bảng Vàng đều sẽ trở thành đệ tử ngoại môn.

Vì vậy, lọt vào Bảng Vàng cũng chính là có được một bước đệm vững chắc để tiến vào ngoại môn!

Đương nhiên, thông thường những đệ tử tạp dịch mới vào sẽ không tham gia loại thi đấu này, lý do cũng chẳng có gì đặc biệt, đơn giản vì họ không đủ năng lực!

Những người có thể lên Bảng Vàng, ai mà không phải là nhân vật kiệt xuất. Trong khi đó, đệ tử tạp dịch mới đến không có võ học, không có công pháp, tự nhiên không thể so bì với họ, cho dù cùng cấp bậc thì chênh lệch vẫn rất lớn.

Trong sân luyện võ rộng lớn, người đông nghìn nghịt nhưng lại phân chia khu vực rất rõ ràng!

Thế nhưng ở một nơi khác, có một bóng người đang nóng lòng như lửa đốt.

Người này mặc áo bào xanh, đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

"Sao còn chưa về, sao mãi còn chưa về!"

Hàn Thiên Giác vừa đi vừa lẩm bẩm trong phòng, lòng phiền muộn không nói nên lời! Hôm nay chính là ngày diễn ra cuộc thi tạp dịch, thế mà Hạ Minh vẫn chưa thấy tăm hơi đâu, điều này khiến Hàn Thiên Giác lo sốt vó.

Cuộc thi này đối với Hạ Minh mà nói vô cùng quan trọng! Đối với hắn cũng vậy, nếu có thể lọt vào Bảng Vàng, cuộc sống của họ sẽ được cải thiện rất nhiều, ít nhất là về mặt tài nguyên tu luyện!

"Két!"

Đúng lúc này, tiếng cửa mở vang lên, bước vào là một bóng người gầy gò trong bộ hắc bào, thế nhưng, khí tức tỏa ra từ người này lại ngày càng mạnh mẽ.

Người đó chính là Hạ Minh!

Sự xuất hiện của Hạ Minh khiến Hàn Thiên Giác chấn động, hắn vội vàng bước tới, níu lấy cánh tay Hạ Minh, không nhịn được hỏi: "Hạ Minh, cậu đi đâu thế, sao về muộn vậy?"

"Sao thế? Có chuyện gì à?"

Hạ Minh ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn Hàn Thiên Giác một cái rồi hỏi.

"Hôm nay là ngày thi đấu tạp dịch, cậu quên rồi à?" Hàn Thiên Giác không kìm được nói.

"Tôi biết mà," Hạ Minh bất đắc dĩ đáp: "Thế nên tôi mới về đây."

"..."

Hàn Thiên Giác nhìn Hạ Minh mà dở khóc dở cười. Đúng là hoàng đế không vội thái giám đã cuống hết cả lên. Mình ở đây lo sốt vó như kiến bò trên chảo nóng, còn hắn thì cứ dửng dưng, đủng đỉnh như không, tức chết đi được.

"Vậy chúng ta mau đến sân thi đấu đi, từ đây ra đó cũng mất một lúc đấy!" Hàn Thiên Giác vội vàng giục.

"Ừm! Được rồi! Tôi thay quần áo đã," Hạ Minh nghĩ một lát rồi nói.

"Còn thay với chả quần!" Hàn Thiên Giác nghe vậy liền nổi cáu, lửa cháy đến nơi rồi mà còn có thời gian thay đồ, tim gan cậu ta lớn thật. Hàn Thiên Giác chẳng cho Hạ Minh thời gian thay đồ, cứ thế kéo hắn chạy thẳng ra ngoài. Nửa tiếng sau, hai người mới đến được Sân Luyện Võ.

Lúc hai người tới nơi, trên khán đài, một vài đệ tử đã bắt đầu bàn tán.

"Xem ra, top 10 Bảng Vàng năm nay lại khó mà lung lay rồi."

"Đúng thế, hai năm trước kể từ khi Vương Hầu chiếm giữ vị trí số một thì chưa từng thay đổi."

"Không chỉ hạng nhất, mà cả hạng hai và hạng ba cũng có đổi đâu."

"Ừm, nhưng mà nhắc đến Đường Thiên Thiên, đúng là khiến người ta thương nhớ thật."

"Chuẩn luôn. Đường Thiên Thiên là nữ thần trong lòng các đệ tử tạp dịch chúng ta. Nếu cưới được cô ấy về nhà thì đáng giá biết bao."

"Tôi lại thấy Băng Thanh tiểu thư đẹp hơn. Đường Thiên Thiên tuy đẹp thật, nhưng so với Băng Thanh tiểu thư thì còn kém một khoảng khá xa."

"Mẹ nó, ai mà chẳng biết Băng Thanh tiểu thư đẹp. Nhưng người ta mới vào làm đệ tử tạp dịch có mấy tháng đã nhảy vọt lên thành đệ tử nội môn, giờ lại được cao tầng chú ý, đúng là xa vời không thể với tới."

"Đúng vậy. Băng Thanh tiểu thư lạnh như một tảng băng, thật sự chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà thôi..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!