"Xem ra cú đạp lần trước vẫn chưa đủ để lão già kia sáng mắt ra nhỉ." Hạ Minh cau mày.
"Phì."
Nghe vậy, Lâm Vãn Tình bật cười khúc khích, cô nói: "Cái gì mà lão già, lão già chứ, anh nói chuyện khó nghe quá đi."
"Nói lão già đó chứ ai, tuổi đã cao mà cả ngày còn suy nghĩ bậy bạ. Lần trước nếu không phải em cho lão một trận thì không biết vợ anh đã chịu thiệt thòi gì rồi. Không ngờ lão già này vẫn chưa từ bỏ ý định, hôm nào phải cho lão thêm trận nữa mới được." Hạ Minh nói.
"..."
Lâm Vãn Tình cạn lời, nhưng trong lòng lại thầm vui. Hạ Minh quan tâm cô như vậy khiến cô rất hạnh phúc, ít nhất trong lòng anh vẫn có cô.
"Hạ Minh, anh đừng có động tay động chân nữa, đánh người là phạm pháp đấy, lỡ làm người ta bị thương thì phiền phức lắm." Lâm Vãn Tình không muốn Hạ Minh mạo hiểm, dù sao bây giờ đánh nhau khó tránh khỏi xô xát, bị người ta đánh thì không sao, lỡ mình đụng trúng người ta thì không chỉ là chuyện tiền bạc nữa.
"Yên tâm đi vợ yêu, chồng em lợi hại lắm." Hạ Minh làm một động tác khoe cơ bắp, khiến Lâm Vãn Tình lườm yêu anh một cái, hờn dỗi nói.
"Đồ ngốc."
"Vợ ơi, mấy ngày nay em đừng suy nghĩ nhiều nữa, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi." Lúc này Hạ Minh lại nghĩ đến chuyện khác, hỏi: "Vợ ơi, mặt nạ kia còn không?"
"Anh vẫn còn loại mặt nạ đó à?"
Nhắc đến mặt nạ, mắt Lâm Vãn Tình liền sáng rỡ, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Cũng phải nói, từ ngày dùng mặt nạ của Hạ Minh, cô cảm thấy mình đẹp ra trông thấy. Bây giờ ai gặp cũng khen cô ngày càng xinh đẹp hơn.
Điều này khiến Lâm Vãn Tình vô cùng vui vẻ.
"Ờ..."
Hạ Minh ngẩn người, rồi nói: "Nếu em hết rồi thì anh lại nghĩ cách kiếm cho em vài miếng. Thứ này có tiền cũng không mua được đâu, khó kiếm lắm."
Hạ Minh vội vã thầm lau mồ hôi lạnh. May thật, suýt chút nữa là anh đã buột miệng nói ra có thể sản xuất hàng loạt rồi. Nếu để vợ biết chuyện này, chắc chắn số điểm danh dự ít ỏi của anh sẽ biến thành mặt nạ hết mất.
Anh thầm nghĩ: "Xem ra hôm nào phải tìm cách lấy được công thức của loại mặt nạ này mới được, chứ cứ đổi thế này thì đắt quá."
"Tốt quá, tốt quá! Gần đây ai cũng khen em xinh ra không ít. Anh cho em thêm vài miếng đi, để em đưa cho họ dùng thử xem hiệu quả thế nào." Lâm Vãn Tình vui vẻ nói.
"Anh..."
Hạ Minh trợn tròn mắt, há hốc mồm, cuối cùng vẫn không thốt nên lời. Giờ phút này, anh chỉ hận không thể hét lên một câu:
"Đúng là đồ vợ phá của mà!"
Cái mặt nạ này anh phải dùng điểm danh dự để đổi đấy, mà mỗi miếng tận mười điểm, trong khi kiếm được 100 điểm cũng phải trầy vi tróc vảy. Thế mà Lâm Vãn Tình lại đòi đem đi cho người khác, khiến Hạ Minh cảm thấy phiền vãi cả chưởng.
Chồng em đây liều sống liều chết mới kiếm được cho em vài miếng mặt nạ, em thì hay rồi, lại đem đi cho người khác, mà còn cho một cách vui vẻ nữa chứ.
Khiến Hạ Minh cạn lời.
"Không được, sau này tuyệt đối không thể để bà xã phung phí như vậy nữa. Đồ tốt đương nhiên phải để người nhà dùng, cho người ngoài là sao chứ?"
"Reng reng reng!"
Ngay lúc Hạ Minh đang nghĩ cách khuyên nhủ vợ mình, điện thoại văn phòng của Lâm Vãn Tình vang lên. Lâm Vãn Tình vội vàng nhấc máy: "Alo, ai đấy ạ?"
"Chị Lâm, đại tiểu thư của tập đoàn Giang Thị là Giang Lai đến rồi ạ. Chị ấy nói muốn tìm anh Hạ Minh, còn bảo anh ấy đã trốn tránh không gặp chị ấy mấy ngày nay. Chị ấy nói tìm anh Hạ Minh bàn chuyện làm ăn mà anh ấy không xuất hiện, nên muốn hỏi xem anh Hạ Minh có ở công ty không? Em nên trả lời thế nào ạ?"
Người gọi điện là nhân viên lễ tân. Nghe xong, Lâm Vãn Tình chau mày, sau đó nói: "Cô cứ bảo cô ấy đợi một lát, tôi sẽ để Hạ Minh xuống gặp cô ấy ngay."
"Vâng, vậy em báo lại với cô ấy."
Sau khi cúp máy, Lâm Vãn Tình dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn Hạ Minh, khiến anh thấy sởn cả da gà. Hạ Minh không nhịn được hỏi: "Vợ ơi, ai tìm em thế? Có chuyện gì à?"
"Hạ Minh, mấy ngày gần đây có phải anh đang trốn tránh Giang Lai không?"
"Giang Lai?" Hạ Minh ngẩn người: "Em nói đại tiểu thư của tập đoàn Giang Thị á?"
"Ừm!"
Lâm Vãn Tình gật đầu, Hạ Minh liền ấp úng: "Ờ thì... chuyện này..."
Hạ Minh không ngờ Lâm Vãn Tình lại đột nhiên hỏi đến chuyện của Giang Lai. Tình hình gì đây? Anh nhớ rõ Giang Lai và Lâm Vãn Tình vốn không ưa gì nhau, giữa hai người còn đầy địch ý. Dù sao cả hai đều là một trong tam mỹ của thành phố Giang Châu, giữa các mỹ nữ với nhau, chắc chắn sẽ nảy sinh tia lửa.
Nếu có hai mỹ nữ ngang tài ngang sức cùng thích một người đàn ông, thì người đàn ông đó đúng là có phúc hưởng rồi.
"Có phải cô Giang gọi điện mà anh không nghe máy không?" Lâm Vãn Tình hỏi tiếp.
Thấy Lâm Vãn Tình hỏi một câu sắc bén như vậy, Hạ Minh còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng giải thích: "Vợ ơi, điện thoại của anh mấy hôm trước không phải bị hỏng sao? Anh vừa mới đổi cái mới, chắc cô ấy gọi đúng lúc điện thoại anh đang hỏng."
"Còn về Giang đại tiểu thư, anh nào dám không nói chuyện với cô ấy. Chỉ là mấy ngày nay anh bận túi bụi, cũng không gặp được cô ấy thôi."
Hạ Minh nhanh chóng giải thích thêm: "Với lại anh và cô ấy cũng chẳng có quan hệ gì, ngoài công việc ra thì không còn chuyện gì khác. Bình thường anh tìm cô ấy cũng có việc gì đâu."
"Hạ Minh, vậy đi, anh đi gặp Giang Lai đi."
"Vụt!"
Câu nói của Lâm Vãn Tình khiến Hạ Minh đứng hình tại chỗ.
"Ực!"
Hạ Minh không kìm được nuốt nước bọt, trái tim bé nhỏ đập thình thịch. Anh dè dặt hỏi: "Vợ ơi, em không đùa đấy chứ?"
"Em muốn anh đi tìm Giang đại tiểu thư?"
"Đúng vậy, sao thế?" Lâm Vãn Tình nghi hoặc hỏi: "Chúng ta và tập đoàn Giang Thị còn có quan hệ hợp tác, không phải anh là người phụ trách sao? Anh không gặp cô ấy thì ai gặp?"
"Anh..."
Hạ Minh đột nhiên phát hiện ra mình đã lo bò trắng răng. Vợ anh lại đang đẩy mình vào lòng người phụ nữ khác. Lâm Vãn Tình trở nên sáng suốt như vậy từ khi nào? Đây không giống phong cách của Lâm Vãn Tình chút nào.
Nếu là trước đây, thấy anh ở cùng Giang Lai, chắc chắn Lâm Vãn Tình sẽ tức điên lên.
Thế nhưng, sự thay đổi đột ngột hôm nay khiến Hạ Minh cũng có chút không hiểu nổi. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
"Vợ ơi... anh thật sự phải đi à?"
"Ừm!"
"Không đi có được không?"
"Không được, việc hợp tác của chúng ta với tập đoàn Giang Thị không thể gián đoạn."
"Thôi được rồi..."
Hạ Minh cũng cạn lời. Vợ của anh đúng là... thật sự là... Giờ anh không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của mình nữa.
Chuyện này thật không thể tin nổi...
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà