Oanh!
Trong khoảnh khắc, trời đất biến sắc, dường như cả thế giới đều rung chuyển bởi một ngón tay này. Đồng tử của Hạ Minh bỗng nhiên co rụt lại, ngay sau đó, cậu đã trở về với thực tại.
Đúng lúc này, tám bóng người kia cũng đột nhiên lao đến bên cạnh cậu. Ngay lập tức, một âm thanh trầm thấp vang lên từ cổ họng Hạ Minh.
"Đại Lục Tiên Chỉ."
Ầm!
Một ngón tay bất ngờ xuất hiện, trong nháy mắt trấn áp cả tám bóng người kia. Dưới ngón tay này, tám bóng người nọ ầm ầm vỡ nát, cuối cùng tan biến giữa đất trời.
Ngay sau đó, Hạ Minh khẽ thở phào một cái, lẩm bẩm: "Hóa ra là vậy. Hóa ra vào thời khắc sinh tử, người ta có thể lĩnh ngộ được Đại Lục Tiên Chỉ. Chỉ cần học được nó, việc tiêu diệt tám người này chẳng tốn chút sức lực nào."
Hạ Minh biết, nếu đối mặt với người thật, một ngón tay này căn bản không thể nào giết được cả tám người, trừ phi thực lực của cậu ngút trời.
Giải quyết gọn gàng tám bóng người khiến Hạ Minh thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vô cùng kích động. Không ngờ cậu lại học được thêm một môn võ học, đúng là trời cao chiếu cố.
"Ong!"
Một tiếng vang khẽ vọng lên, ở ngay chính giữa, một vệt kim quang từ trên trời giáng xuống, không ngừng xoay chuyển.
Hạ Minh từ từ ngẩng đầu nhìn vệt kim quang, nhất thời có chút do dự, không biết có nên tiến vào tầng thứ chín hay không. Tầng thứ tám đã là tám cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong, chẳng lẽ tầng thứ chín sẽ là chín cao thủ Tiên Thiên viên mãn sao?
Nếu đúng là vậy, thì thật sự là chết chắc.
.
Trong lúc Hạ Minh còn đang do dự, bên ngoài đã náo loạn cả lên. Thậm chí, ngay cả một vài trưởng lão cũng bị kinh động, ùn ùn kéo đến gần tòa tháp chín tầng.
"Hạ Minh vẫn chưa ra sao?"
Một đệ tử Huyền Tâm Tông không nhịn được kinh hãi nói: "Tên này, chẳng lẽ hắn định xông vào tầng thứ chín à?"
Đùa à? Bao nhiêu năm nay, chỉ có sư huynh Lý Huyền Thông mới phá đảo được tầng thứ tám để lên tầng thứ chín. Chẳng lẽ cái tên này lại có thể sánh ngang với sư huynh Lý Huyền Thông sao?
"Tên này đúng là một kẻ biến thái, vào được tầng thứ tám đã đủ nghịch thiên rồi, không ngờ hắn vẫn chưa bị đá ra."
"Đúng vậy. Lần này thằng nhóc đó xem như là hàng hot của môn phái chúng ta rồi, ngay cả trưởng lão cũng bị kinh động."
"Biết đâu đấy, tên này sắp trở thành đệ tử của các trưởng lão cũng nên."
"..."
Mọi người có mặt ở đó bàn tán xôn xao, ai nấy đều vô cùng căng thẳng, cũng có chút hâm mộ tài năng và thực lực của Hạ Minh.
Tòa tháp chín tầng này biến thái đến mức nào, họ đều hiểu rất rõ. Hạ Minh có thể vào được tầng thứ tám, tài năng và thực lực như vậy đã đủ để họ phải tôn trọng.
"Mọi người mau nhìn kìa, tháp chín tầng có biến động!"
Tiếng hét kinh ngạc này thu hút vô số ánh mắt, tất cả đều đổ dồn về phía tòa tháp!
Khi vô số người nhìn về phía tòa tháp chín tầng, ai nấy đều không khỏi kinh hãi thốt lên: "Là tầng thứ chín, tầng thứ chín xuất hiện bóng người!"
"Cái gì? Tầng thứ chín có bóng người? Là ai? Chẳng lẽ là Hạ Minh?"
"Là Hạ Minh, Hạ Minh đã vào tầng thứ chín!"
"Vào tầng thứ chín rồi... Vãi chưởng!"
Giữa đất trời vang lên một tràng tiếng hô kinh ngạc, vô số cặp mắt dán chặt vào tầng thứ chín. Quả nhiên, ở tầng thứ chín đã xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Cùng lúc đó, ở cách đó không xa cũng có mấy bóng người. Mấy người này chính là các vị trưởng lão của Huyền Tâm Tông, những tồn tại đỉnh cao của môn phái. Mỗi lời nói, hành động của họ đều đại diện cho quyết sách của Huyền Tâm Tông.
"Thằng nhóc này, vậy mà thật sự vào được tầng thứ chín?" Ngay cả Thất trưởng lão cũng có chút xúc động, chấn động nói: "Lẽ nào trời cao phù hộ Huyền Tâm Tông ta? Huyền Tâm Tông lại sắp xuất hiện một nhân vật ngang tầm Lý Huyền Thông nữa sao?"
"Thằng nhóc này quả nhiên lợi hại. Huyền Tâm Tông không uổng công bảo vệ nó, đắc tội với Hạ Lâm Lang để bảo vệ một đệ tử thiên tài như vậy, đáng giá." Người nói là Lục trưởng lão. Lúc trước, khi môn phái quyết định bảo vệ Hạ Minh, họ đều có chút bất mãn, nhưng bây giờ khi thấy được tài năng của cậu, họ lại cho rằng điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Trong môn phái có thể xuất hiện một thiên chi kiêu tử yêu nghiệt như vậy, đã xem như là tổ sư hiển linh. Đây lại là người thứ hai, điều này đại biểu cho sự hưng thịnh trỗi dậy của môn phái.
Trong môn phái, cao thủ càng nhiều thì càng có lợi cho sự phát triển. Thậm chí, có những lúc, chỉ vì một người mà có thể khiến cả môn phái hưng thịnh, đó chính là tầm quan trọng của thiên tài.
Có lẽ bây giờ họ vẫn chưa trưởng thành, nhưng một khi họ đã trưởng thành, lợi ích mang lại sẽ không thể tưởng tượng nổi.
"Lại xuất hiện một tồn tại có thể sánh ngang với Lý Huyền Thông, xem ra Huyền Tâm Tông ngày càng náo nhiệt rồi đây." Tứ trưởng lão mỉm cười gật đầu nói.
"Làm sao bây giờ? Có cần bảo vệ nó không?" Thất trưởng lão tiếp lời: "Bây giờ Hạ Lâm Lang luôn để mắt đến động tĩnh của Huyền Tâm Tông, thằng nhóc này đã giết hoàng tử Đại Hạ, Hạ Lâm Lang chưa chắc sẽ bỏ qua cho nó."
"Không thể bảo vệ." Tứ trưởng lão khẽ lắc đầu, bình thản nói: "Nếu ở dưới sự bảo vệ của chúng ta, thằng nhóc này có lẽ sẽ không gặp chuyện gì, nhưng... nó sẽ vĩnh viễn không thể trưởng thành được."
"Ta đồng ý với cách nói của Tứ trưởng lão." Lục trưởng lão khẽ gật đầu: "Chỉ có không ngừng chiến đấu, không ngừng trải qua sinh tử, mới có thể không ngừng trưởng thành. Thằng nhóc này muốn trưởng thành, vẫn phải dựa vào chính mình."
"Có điều, nghiêng một chút tài nguyên cho thằng nhóc này cũng không thành vấn đề."
"Ừm!" Thất trưởng lão khẽ gật đầu, nói tiếp: "Vừa hay, môn phái đang chuẩn bị điều động một số đệ tử nội môn và đệ tử nòng cốt ra ngoài. Nếu đã vậy, hãy cho thằng nhóc này đi cùng, vừa hay để thử thách nó một phen."
Lời của Thất trưởng lão khiến mấy vị trưởng lão còn lại đều hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó họ đều nhất trí đồng ý, khẽ gật đầu nói: "Đợi thằng nhóc này ra ngoài, cứ để nó đi học Huyền Tâm Áo Diệu Quyết. Có học được hay không thì phải xem tạo hóa của nó. Đợi nó học xong thì để nó lên đường."
"Ừm!"
"Ý này không tồi, chỉ có điều, muốn học được Huyền Tâm Áo Diệu Quyết, e là không dễ dàng như vậy. Công pháp do tổ sư gia truyền lại, bao nhiêu năm nay, số người học được chỉ đếm trên đầu ngón tay." Lục trưởng lão nghiêm nghị nói.
"Có học được hay không, thì phải xem thằng nhóc này có phúc duyên sâu dày hay không." Tứ trưởng lão gật đầu, nói: "Nhiều năm như vậy, người có thể học được cũng chỉ có một mình Lý Huyền Thông. Nếu nó cũng học được, hắc hắc!"
Nói đến đây, Tứ trưởng lão cười một tiếng, điều này làm mấy vị trưởng lão khác cũng trong lòng khẽ động. Chợt họ lại nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt biến đổi.
"Chuyện này... xem ra không dễ giải quyết lắm đây."