"Đi thôi, xe của tôi ở bên ngoài rồi, chúng ta đi ngay bây giờ."
Nói rồi, Lưu Đồng định kéo tay Hạ Minh đi luôn. Hạ Minh đành thở dài, nghĩ bụng dù sao hôm nay cũng không đi làm, hay là để mai đến trình diện cũng được.
Nghĩ đến đây, Hạ Minh liền đi theo Lưu Đồng rời khỏi.
Lúc Hạ Minh xuất hiện lần nữa, anh đã ngồi trong xe cùng Lưu Đồng và Uông Lam. Uông Lam mặt mày hớn hở, kích động hỏi: "Anh Hạ, anh học bóng rổ ở đâu thế? Sao mà pro dữ vậy?"
Lần này, Uông Lam đã hoàn toàn xem Hạ Minh là thần tượng. Nhất là chiêu cuối cùng, quả thực ngầu bá cháy! Đang ở trên không mà vẫn đổi hướng được, lại còn cướp được bóng, đúng là ác mộng của đối thủ. Quan trọng nhất là cú úp rổ siêu đẹp mắt của Hạ Minh, đúng chuẩn ác mộng của kẻ địch, hy vọng của đồng đội.
"Tôi tự học thôi, là dân nghiệp dư mà."
"Nghiệp dư..."
Uông Lam chỉ muốn hộc máu: "Anh Hạ, thế này mà là nghiệp dư á? Anh mà là nghiệp dư thì mấy đứa chuyên nghiệp như bọn tôi chắc sống phí cả đời rồi."
Đúng vậy, kỹ thuật của Hạ Minh thật sự quá đỉnh, cho dù là đối đầu trực diện, cậu cũng không có chút tự tin nào là sẽ thắng được anh.
Nhưng mà, anh khoe cũng đỉnh quá rồi đấy? Còn bảo là nghiệp dư? Anh mà nghiệp dư thì dân chuyên nghiệp như bọn tôi biết làm sao? Chẳng lẽ đi soi đèn trong nhà vệ sinh hết à?
"Ha ha, tôi thật sự chỉ chơi cho vui thôi mà, cậu xem, bình thường tôi có mấy khi chơi bóng rổ đâu." Hạ Minh hơi cạn lời, tại sao nói thật mà chẳng bao giờ có ai tin vậy.
Nếu Uông Lam mà biết được suy nghĩ này, chắc lại hộc máu lần nữa, thầm nghĩ: “Cái câu này của anh, nói ra ở cả cái đất nước này chắc cũng chẳng ai tin đâu.”
Uông Lam im lặng nhìn Hạ Minh, cuối cùng thở dài một tiếng, đúng là người so với người tức chết người mà, không ai chơi khăm người khác như vậy cả.
"Anh Hạ, anh dạy em chiêu cuối đó được không? Chiêu đó đúng là đẹp trai hết nấc, nếu em mà học được thì chắc chắn sẽ tán được nhiều em gái hơn, sau này không lo ế vợ nữa."
Nói đến đây, Uông Lam lại trở nên kích động. Câu này khiến cả Lưu Đồng cũng phải cạn lời. Uông Lam là một ngôi sao bóng rổ, quán quân giải đấu cấp tỉnh, chỉ cần cậu ta lên tiếng là không biết bao nhiêu cô gái sẽ đổ rạp. Thế mà cái tên này vẫn còn ở đây than thở.
Điều này khiến Lưu Đồng có chút dở khóc dở cười.
.
Sân huấn luyện của Uông Lam cách tập đoàn Thanh Nhã cũng không quá xa, khoảng một giờ đi đường. Dưới tay lái của Lưu Đồng, bọn họ rất nhanh đã đến nơi. Khi Hạ Minh nhìn thấy đích đến, cả người anh đều sững sờ.
"Cái gì... Đây không phải là sân vận động thành phố Giang Châu sao? Hóa ra họ đều huấn luyện ở đây à?"
Sân vận động thành phố Giang Châu bình thường sẽ không mở cửa cho người ngoài, chủ yếu là vì có rất nhiều vận động viên đang tập luyện tại đây.
Sân vận động này là một công trình đầu tư khổng lồ, không biết đã tốn bao nhiêu tiền của, cho nên về mặt chất lượng thì vô cùng đảm bảo. Đây là sân vận động do nhà nước xây dựng, ai dám ăn bớt ăn xén vật liệu ở đây chứ? Nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ xui xẻo cả đời.
Vì vậy, nơi này trở thành sân huấn luyện cho các vận động viên là điều không thể tuyệt vời hơn.
Hạ Minh ngẩng đầu nhìn sân vận động một lượt rồi đi vào cùng Lưu Đồng. Sân vận động trông rất rộng rãi, thoáng đãng, bên trong có không ít khu vực hoạt động, đặc biệt là sân bóng rổ còn có rất nhiều hàng ghế khán giả.
Thỉnh thoảng, một vài trận đấu bóng rổ cũng được tổ chức tại sân vận động lớn nhất thành phố Giang Châu này.
Hạ Minh cũng biết ở đây còn có nhiều bộ môn khác, chỉ là không cùng một chỗ mà thôi.
"Anh Hạ, chúng ta đến rồi, đây chính là sân huấn luyện của bọn em. Anh thấy thế nào?" Uông Lam có chút tự hào nói.
Những người có thể huấn luyện ở đây đều không phải dạng tầm thường. Việc họ được tập luyện tại đây cho thấy nhà nước coi trọng họ đến mức nào, cho nên khi nói ra, Uông Lam không giấu được vẻ kiêu hãnh.
Hạ Minh nói: "Chỗ này rộng rãi thật, nếu đào đất lên trồng ít rau thì tốt phải biết."
"Tôi..."
Câu nói này của Hạ Minh khiến Lưu Đồng và Uông Lam đứng hình, mắt trợn tròn. Vốn Uông Lam còn đang vênh váo tự đắc, nhưng câu này của Hạ Minh đã dập tắt hoàn toàn màn khoe mẽ của cậu ta.
"Đào lên? Còn trồng rau nữa?"
"Trời đất ơi..."
Lúc này, ngay cả Lưu Đồng cũng nhìn Hạ Minh với ánh mắt kỳ quái. Mẹ kiếp, sống bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ông nghe có người đòi đào sân vận động lên để trồng rau. Đây là đang đùa hay Hạ Minh là thánh lầy vậy?
"Thật mà, rất tuyệt đấy chứ. Đem chỗ này xới lên, sau đó trồng ít rau củ gì đó, lại thêm không gian rộng rãi, ánh nắng chan hòa, dinh dưỡng cũng nhiều, trồng rau ở đây thì đúng là làm ít hưởng nhiều."
Nói đến đây, hai mắt Hạ Minh sáng rực lên. Giờ khắc này, ngay cả Lưu Đồng cũng hoàn toàn chết lặng. Anh ta nói thật luôn kìa.
Lưu Đồng và Uông Lam đều im lặng nhìn Hạ Minh, cuối cùng thở dài nói: "Bao nhiêu năm qua, anh là người đầu tiên nghĩ ra chuyện này đấy. Bái phục, bái phục."
Hai người vội vàng chắp tay với Hạ Minh, tỏ vẻ đã hoàn toàn chịu thua.
"Thôi được rồi anh Hạ, anh mau vào tham quan đi, chỗ bọn em có nhiều người lắm, lát nữa em giới thiệu cho anh làm quen."
Uông Lam cười nói.
"Được."
Quen biết thêm vài người cũng không có gì xấu, hơn nữa bạn bè của Hạ Minh vốn không nhiều, bây giờ có cơ hội kết bạn, anh đương nhiên không muốn bỏ lỡ.
Trên sân bóng rổ, có mấy người đang tập luyện. Họ mặc quần đùi thể thao rộng, chân đi giày thể thao, trông rất thoải mái.
"Bốp bốp bốp!"
Đúng lúc này, Lưu Đồng vỗ tay, tất cả mọi người trên sân đều dừng lại rồi nhìn về phía ông.
"Mọi người, hôm nay tôi muốn giới thiệu với anh em một đồng đội mới. Sau này, mọi người nhớ giúp đỡ lẫn nhau nhé." Lời của Lưu Đồng khiến mọi người xôn xao, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía ông.
Lúc này có người hỏi: "Huấn luyện viên Lưu, từ khi nào chúng ta lại tuyển người mới vậy? Ông có nhầm không đấy?"
"Đúng vậy đó huấn luyện viên Lưu, đội dự bị của chúng ta cũng có rồi, bây giờ đâu cần tuyển thêm người? Ông tuyển người lúc này là có ý gì?"
"Phải đó huấn luyện viên Lưu, ông xem đội của chúng ta không phải đang rất tốt sao? Hơn nữa chúng ta vừa mới vô địch, không cần thiết phải đổi thành viên đâu."
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều lên tiếng phản đối. Bọn họ đương nhiên không muốn Hạ Minh gia nhập, dù sao có thêm anh vào thì đội hình sẽ càng thêm chật chội.