Virtus's Reader
Đô Thị Toàn Năng Hệ Thống

Chương 259: CHƯƠNG 259: TRỢN MẮT HỐC MỒM

"Này, cậu đến học trò của tôi còn không thắng nổi, nói ra thật mất mặt. Sau này đừng có ra ngoài rêu rao muốn thách đấu với tôi nữa, xấu hổ lắm đấy."

Hạ Minh lúc này chu môi về phía Lâm Dật Chi, sau đó nói thẳng không kiêng nể.

Đối với Lâm Dật Chi, đương nhiên Hạ Minh chẳng có chút cảm tình nào. Kiểu người này cứ như thể sinh ra đã có sẵn cái tính tự cho mình là hơn người, chẳng coi ai ra gì. Chẳng phải là vì có ông bố xịn hay sao? Nếu không có ông bố đó, hắn chả là cái thá gì.

Thế nên có gì đâu mà vênh váo. Nếu là một tên phá gia chi tử, đợi đến lúc bố cậu trăm tuổi rồi, cậu cứ thử phá của tiếp xem? Trừ phi gia sản nhà cậu phá mãi không hết, nếu không cả đời này cậu chỉ có thể đi ăn mày, thậm chí còn chẳng bằng một thằng ăn mày.

Cho nên mới nói, con nhà nghèo sớm biết lo toan, con nhà giàu sớm biết phá của.

"Soạt!"

Ngay lúc này, tất cả mọi người có mặt đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Dật Chi. Sắc mặt hắn lúc xanh lúc đỏ, trông như vừa nuốt phải ruồi, cực kỳ khó chịu.

"Anh..."

Lâm Dật Chi tức đến không nói nên lời, rõ ràng không ngờ rằng lời lẽ của Hạ Minh lại sắc bén đến vậy. Vốn dĩ hắn còn muốn làm Hạ Minh bẽ mặt trong buổi hòa nhạc, không ngờ tên khốn này lại để Hàn Diệu Diệu ra thi đấu với hắn. Điều càng khiến hắn không thể hiểu nổi là Hàn Diệu Diệu vậy mà lại đàn được bản nhạc mười ngón đan xen.

Đúng vậy, là bản nhạc mười ngón đan xen, một bản nhạc cực khó, thế mà chỉ vì một câu nói của Hạ Minh mà cô ấy đã đàn được.

"Anh có gan thì đấu với tôi một trận xem nào."

Lâm Dật Chi phẫn nộ nhìn Hạ Minh, gằn giọng: "Diệu Diệu vốn là thiên tài của trường chúng ta, anh để Diệu Diệu thắng tôi, đúng là thắng không vẻ vang."

"Đúng là chơi bẩn."

"Đúng vậy, chơi bẩn rành rành ra đấy, mà tên này còn chơi một cách quang minh chính đại, khiến người ta chẳng bắt bẻ được câu nào."

Chơi vô lại đến cảnh giới này, quả nhiên cũng là một loại nghệ thuật.

"Hả."

Hạ Minh nhất thời á khẩu nhìn Lâm Dật Chi. Người ở đây chẳng ai ngốc, tự nhiên đều nhìn ra được Lâm Dật Chi đang tìm cớ cho mình.

Hạ Minh không nhịn được thầm chửi 'đậu đen rau muống', nói: "Cậu đến học trò của tôi còn không thắng nổi mà đòi so với tôi à, đúng là phục cậu sát đất. Đàn ông con trai gì mà lật lọng, thôi, tôi không có thời gian lằng nhằng với cậu ở đây, tôi về nhà ngủ đây."

Nói rồi Hạ Minh đứng dậy, vươn vai một cái, ngáp dài rồi đi thẳng ra ngoài. Thế nhưng anh vừa đi được vài bước thì một giọng nói vang lên.

"Hạ Minh, anh định đi đâu đấy?"

Giọng nói này vừa cất lên, trong phút chốc, tất cả mọi người lại được một phen chấn động, ai nấy đều kinh ngạc nhìn về phía cô gái.

Khi thấy rõ cô gái đó, mọi người lại càng thêm kinh ngạc.

"Xinh quá, thật sự quá xinh đẹp, trông như một đóa hồng rực lửa vậy."

Giờ khắc này, không ít chàng trai có mặt đều ngây người ra.

Thế nhưng, không một ai dám bước lên bắt chuyện.

Nếu là bình thường, có lẽ Lâm Dật Chi đã sớm sấn tới làm quen, nhưng khi nhìn thấy cô gái này, hắn lại đứng im bất động.

Bởi vì cô gái này không phải ai khác, chính là Đại tiểu thư của Tập đoàn Giang thị, Giang Lai.

Giang Lai là ai chứ? Cô là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Giang thị. Bố của Lâm Dật Chi tuy là quan lớn, rất có quyền thế, nhưng so với Giang Phong của Tập đoàn Giang thị thì vẫn kém một bậc. Có thể tưởng tượng được sức ảnh hưởng của Giang Phong lớn đến mức nào.

Thế nhưng, điều họ nằm mơ cũng không ngờ tới là Giang Lai vậy mà lại quen biết Hạ Minh.

"Về nhà ngủ chứ đâu, mấy giờ rồi? Mai tôi còn phải đi làm nữa."

"Rầm!"

Nghe vậy, không ít người loạng choạng suýt ngã dúi dụi xuống đất, ai nấy đều không thể tin nổi mà nhìn Hạ Minh, bất giác nuốt nước bọt.

"Đùa nhau à, hắn dám nói chuyện với Đại tiểu thư kiểu đó sao? Mai còn phải đi làm? Giỡn mặt mình chắc."

Tính khí của Đại tiểu thư nhà họ Giang, người ở đây ít nhiều đều đã nghe qua. Nghe nói vị Đại tiểu thư này vừa đanh đá vừa tùy hứng, phàm là những kẻ đắc tội với cô đều không có kết cục tốt đẹp.

Hơn nữa, đây là lần đầu tiên họ thấy có người dám nói chuyện với Đại tiểu thư như vậy.

"Ực!"

Mọi người có mặt đều không kìm được mà nuốt nước bọt, ngơ ngác nhìn Hạ Minh. Họ bất giác lùi lại hai bước, dường như vô cùng sợ hãi Giang Lai.

Ngay cả Hàn Diệu Diệu cũng ngẩn người nhìn Hạ Minh, hiển nhiên cô cũng đã nghe danh của Giang Lai.

Thế nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến tất cả mọi người phải mở rộng tầm mắt.

"Về nhà à, được thôi, đợi tôi một lát, tôi về cùng anh."

"Vãi chưởng..."

"Tôi cũng vãi!"

"Tôi nghe thấy cái gì thế này? Đại tiểu thư muốn về nhà cùng cái tên điểu ti này? Cùng nhau về? Đệt..."

"Lẽ nào mình đang mơ? Đêm hôm khuya khoắt thế này, mình đang mộng du sao? Mình vậy mà lại nghe thấy Đại tiểu thư muốn về nhà cùng tên nhóc nghèo này? Chẳng lẽ cậu ta được Đại tiểu thư để mắt tới rồi?"

"Đúng là số chó ngáp phải ruồi, đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu mà."

Giang Lai vô cùng xinh đẹp, nếu không thì cô đã chẳng phải là một trong tam mỹ của thành phố Giang Châu. Thế nhưng, bây giờ ngay trước mặt bao nhiêu người, Đại tiểu thư nhà họ Giang lại nói muốn về nhà cùng Hạ Minh.

Hạ Minh nghe vậy liền nói ngay: "Tốt quá, cô mà không về thì tôi cũng chẳng biết về kiểu gì đây. Vừa hay cô cho tôi đi nhờ một đoạn."

"Vậy được, đi thôi."

Sau đó Giang Lai đi đến bên cạnh Hạ Minh, cùng anh sóng vai rời khỏi nơi này. Giờ phút này, tất cả mọi người đều dõi mắt nhìn theo hai người họ rời đi, ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.

"Vậy mà đi thật rồi..."

"Ực!"

Không ít người đều lộ vẻ ngưỡng mộ nhìn hai người họ rời đi. Giang Lai là Đại tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Giang thị đấy, bao nhiêu năm qua chưa từng thấy cô đối tốt với người đàn ông nào như vậy. Hạ Minh này sắp nghịch thiên rồi.

Được Đại tiểu thư để mắt tới, đúng là cái phúc mà Hạ Minh tu mười đời mới có được.

"Các ông có biết tên Hạ Minh này rốt cuộc là ai không, sao trước giờ chưa từng nghe đến nhân vật này ở thành phố Giang Châu nhỉ?"

"Tôi cũng không biết, gã này cứ như từ trên trời rơi xuống vậy, lạ thật."

"Đúng là tên khốn may mắn, sớm biết hắn quen Đại tiểu thư thì tôi đã đến làm thân rồi. Mẹ kiếp, biết đâu còn được nói chuyện với Đại tiểu thư vài câu, nếu được cô ấy giúp đỡ trong chuyện làm ăn thì chẳng phải là phất lên như diều gặp gió sao."

"Mẹ nó, sớm biết thế tao cũng lên bắt chuyện rồi, còn cần mày nói à."

"Vãi!"

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều hối hận không thôi. Ban đầu ai cũng nghĩ Hạ Minh chỉ là một tên điểu ti nghèo rớt mồng tơi, giờ thì hay rồi, người ta vậy mà lại quen biết Giang Lai, hơn nữa còn thân thiết như vậy. Đây sao có thể là một người bình thường được? Người này chắc chắn có thân phận không tầm thường, biết đâu chừng cũng là đại thiếu gia của gia tộc nào đó bước ra ngoài trải nghiệm cuộc sống...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!