"Thế nhưng..."
"Cậu ta làm được." Lạc Thiên Kiêu lạnh nhạt nói.
Tuy không biết Lạc Thiên Kiêu lấy đâu ra sự tự tin lớn đến vậy, nhưng đám người Trần Thiên Tuyệt đã không còn dám xem thường Hạ Minh. Có thể dồn Tần Vô Kỳ đến mức này, cậu ta thực sự đã được xem là một thiên tài.
Cũng đủ tư cách để vào lớp yêu nghiệt.
Bọn họ tin rằng, một khi Hạ Minh tấn cấp thành cao thủ Thần Phủ cảnh, chiến lực của cậu ta chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội. Với sức chiến đấu đáng sợ đó, e rằng đến lúc ấy ngay cả bọn họ cũng chưa chắc đã là đối thủ.
Thế nhưng họ có nằm mơ cũng không ngờ rằng, Hạ Minh hiện tại đã đủ sức sánh ngang với cao thủ Hư Hồn cảnh ngũ trọng.
Nếu để họ biết chiến lực thật sự của Hạ Minh, không biết họ sẽ có cảm nghĩ gì.
"Hạ Minh, Kỳ Lân Biến này của ta là một trong 36 tuyệt kỹ. Ngươi có thể ép ta phải tung ra át chủ bài thế này cũng đủ để tự hào rồi, cho nên..."
Nói đến đây, đôi con ngươi đen nhánh của Tần Vô Kỳ đột nhiên trở nên sắc lẹm: "Ngươi có thể chết được rồi."
"Kỳ Lân trấn áp!"
Hai tay Tần Vô Kỳ biến hóa nhanh chóng, từng đạo ấn quyết phức tạp được đánh ra, hóa thành những phù văn liên tục dung nhập vào bên trong con Kỳ Lân.
Cùng với những ấn phù đó khắc sâu vào cơ thể, con Kỳ Lân dường như sống lại, đôi mắt nó phun ra lửa, rồi khóa chặt ánh mắt vào người Hạ Minh.
"Gào!"
Kỳ Lân gầm lên một tiếng, bốn vó rung chuyển, hung hăng giẫm mạnh lên không trung, đến nỗi không gian dường như cũng bị giẫm ra một dấu móng. Sau đó, con Kỳ Lân há miệng phun ra một luồng hỏa diễm.
Ngọn lửa này dường như có thể hòa tan cả trời đất, ma sát với không khí tạo ra những tiếng lép bép không ngừng.
"Hỏa diễm à."
Hạ Minh nhìn chằm chằm vào con Kỳ Lân trước mặt, ánh mắt sáng rực, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt. Sau đó, cậu hít sâu một hơi, lẩm bẩm.
"Từ khi luyện hóa tinh huyết của ngươi, ta vẫn chưa từng sử dụng đến. Nếu đã vậy, hôm nay hãy dùng ngươi để lập uy."
"Gầm!"
Hạ Minh vừa dứt lời, trên người cậu bỗng vang lên một tiếng rồng gầm. Tiếng gầm bất chợt vang lên khiến tất cả mọi người trong trời đất đều nghe thấy rõ ràng.
"Cái quái gì vậy?"
Tất cả mọi người đều kinh hô, đồng loạt nhìn về phía Hạ Minh, trong mắt ánh lên vẻ kiêng kị và sợ hãi sâu sắc.
"Hình như là tiếng rồng gầm."
"Tiếng rồng gầm? Tiếng rồng gầm từ đâu ra vậy?"
Không ít người dán chặt mắt vào chiến trường, ngay cả Bạch Vô Song và Lạc Thiên Kiêu cũng nhận ra tiếng rồng gầm này, họ tuyệt đối không thể nghe nhầm.
Đây chắc chắn là tiếng rồng gầm.
Dưới vô số ánh mắt đổ dồn, Hạ Minh đột nhiên bật cười. Giọng nói bình thản của cậu vang vọng khắp đất trời, mang theo một chút trào phúng, lãnh đạm nói: "Không biết, con Ngụy Thần thú của ngươi sau khi diện kiến Chân Long sẽ có cảm giác thế nào nhỉ?"
Tất cả mọi người đều không hiểu câu nói này của Hạ Minh rốt cuộc có ý gì.
Nhưng họ đều bị cậu thu hút.
"Gào!"
Theo tiếng gầm giận dữ của Hạ Minh, trên bề mặt cơ thể cậu, từng mảng vảy lớn ào ạt xuất hiện, bao phủ toàn thân. Những lớp vảy này trông hệt như vảy rồng.
Trên ngực cậu, thậm chí còn mọc ra một chiếc vảy ngược.
Đầu của Hạ Minh vào lúc này cũng hóa thành đầu rồng.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều trợn mắt há mồm, mặt mày tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Giờ khắc này, Hạ Minh trông như một con rồng, một con rồng cao ngạo.
Chỉ có điều, con rồng này có chút khác thường, bởi vì cậu trông giống thân người hơn, nên có sự khác biệt so với những con rồng thực thụ.
Tuy nhiên, trên người Hạ Minh lại tỏa ra một loại khí tức Thủy Tổ, đó là khí tức Hỗn Độn.
Sự thay đổi đột ngột này khiến không ít người bất giác hít vào một hơi khí lạnh.
"Hạ Minh... lại là Long tộc!"
"Không thể tin được, thật sự không thể tin được, gã này lại xuất thân từ Long tộc."
"Thật đáng sợ."
Cảnh tượng này xuất hiện khiến tất cả mọi người đều chấn động.
Nhưng đúng lúc này, ngọn lửa do Hỏa Kỳ Lân phun ra đã lao đến trước mặt Hạ Minh. Thấy vậy, khóe miệng rồng của cậu nhếch lên, tạo ra một cảm giác vô cùng kỳ dị.
"Vù!"
Đột nhiên, Hạ Minh há to miệng. Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều toàn thân run lên.
"Gã này định làm gì?"
"Chẳng lẽ cậu ta muốn nuốt chửng ngọn lửa đó sao?"
"Gã này, đúng là một kẻ đáng sợ."
"Hành động này, thật quá điên rồ!"
Rất nhiều người cho rằng Hạ Minh định nuốt chửng ngọn lửa kia. Bọn họ biết rõ ngọn lửa đó đáng sợ đến mức nào, e rằng ngay cả cao thủ Hư Hồn cảnh tứ trọng cũng phải tránh né.
Thế mà Hạ Minh lại điên cuồng muốn nuốt nó, làm sao có thể?
Suy đoán của những người này tuy có phần điên rồ, nhưng Hạ Minh cũng không ngốc đến mức muốn nuốt chửng ngọn lửa đó, trừ phi cậu chán sống rồi.
"Long tức!"
Sau đó, bên trong cái miệng lớn của Hạ Minh, một quả cầu lửa màu đỏ nhanh chóng ngưng tụ, một luồng sức mạnh hủy diệt kinh hoàng lan tỏa ra, khiến vô số người phải kinh hồn bạt vía.
"Mạnh quá, đây là cái gì..."
"Quả cầu ánh sáng đáng sợ này... vậy mà không hề thua kém ngọn lửa kia chút nào."
Ngay cả sắc mặt của Bạch Vô Song và Lạc Thiên Kiêu cũng dần trở nên ngưng trọng. Nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, Lạc Thiên Kiêu tự lẩm bẩm: "Lại là Long tức."
"Chẳng lẽ cậu ta thật sự là Long tộc sao?"
Lạc Thiên Kiêu cũng không ngờ rằng, trong miệng Hạ Minh lại có thể phun ra Long tức. Long tức có thể nói là biểu tượng của Long tộc, ngoài Long tộc ra, không một ai có thể phun ra được.
Đây là thiên phú thần thông độc nhất của Long tộc.
Long tức, vô cùng đáng sợ, một khi bộc phát, đủ để vượt cấp giết người.
"Gầm!"
Cùng với tiếng gầm giận dữ của Hạ Minh, Long tức đáng sợ liền bắn thẳng về phía ngọn lửa kia. Ngay khoảnh khắc hai luồng sức mạnh va chạm, khóe miệng Hạ Minh nhếch lên, cậu làm một động tác.
"Oành!"
Đúng vậy, Hạ Minh khẽ mấp máy môi, tạo thành khẩu hình chữ "Nổ", sau đó sức mạnh đáng sợ liền bùng phát, ngọn lửa kinh hoàng bao trùm toàn bộ Thiên Đạo đài.
Trong phút chốc, cả hai người đều bị ngọn lửa nuốt chửng.
Vụ nổ kinh hoàng này cũng khiến tất cả mọi người đều chấn động, đôi mắt dán chặt vào Thiên Đạo đài trước mặt.
"Rốt cuộc ai thắng?"
"Hạ Minh có chịu nổi không?"
"Hạ Minh này thật sự quá đáng sợ..."
Đủ loại suy nghĩ ùa vào tâm trí mọi người. Họ vô cùng tò mò, trận chiến này rốt cuộc ai là người chiến thắng. Đồng thời, họ cũng biết rằng lần này dù ai thắng, mâu thuẫn giữa các lớp e là đã kết thành. Nếu chuyện này làm lớn, không chừng sẽ gây ra cuộc chiến giữa khối lớp trên và khối lớp dưới.
Đến lúc đó, khối lớp trên lại sẽ tiến hành một đợt chèn ép đối với khối lớp dưới...