"Đây là..."
"Đây là đạo sư Diệu Vận?"
Nhất thời, cách làm của Diệu Vận có chút ngoài dự liệu của mọi người, cũng khiến những người có mặt đều trợn mắt hốc mồm.
Diệu Vận là một đại mỹ nhân, vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là khi mặc bộ chiến giáp màu trắng bạc này, trông càng thêm mê người. Thế nhưng... cách làm của Diệu Vận lại khiến những người có mặt ngã ngửa.
Mọi người đều trợn mắt hốc mồm nhìn Diệu Vận, không nói nên lời.
Diệu Vận vậy mà lại hùa với Hạ Minh để "hố" Từ Minh?
Chuyện này đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đến cả cô chủ nhiệm lớp 18 cũng ra tay rồi, nếu Diệu Vận không bảo vệ học sinh của mình thì đâu còn là đạo sư Diệu Vận nữa.
Chỉ có điều, đạo sư Diệu Vận vừa ra tay là đã kẹp chặt lấy cổ Từ Minh.
Đúng là trận pháp của Hạ Minh không làm gì được Từ Minh, nhưng điều đó không có nghĩa là Diệu Vận cũng không làm gì được Từ Minh, phải không?
Từ Minh cần dốc toàn lực ngăn cản uy lực trận pháp, nếu Diệu Vận đánh lén đúng lúc Từ Minh đang đối kháng trận pháp, thì đúng là ngon ơ. Từ Minh chỉ có nước chết. Có thể nói, trong chuyện này Từ Minh hoàn toàn ở thế yếu.
Không thể không nói, nhát đao đó của đạo sư Diệu Vận, đúng là đỉnh của chóp!
"Ngươi..."
Từ Minh đầu tiên là ngẩn người, sau đó cả người tức đến mức ngực phập phồng, thở không ra hơi, lửa giận bốc cháy trong lòng, suýt nữa đốt xuyên lồng ngực hắn.
Từ Minh mặt mày giận dữ, trông cứ như vừa mất sổ gạo vậy.
"Diệu Vận, cô đang dung túng học sinh của mình đấy!" Từ Minh giận dữ hét.
"Dung túng?"
Nói đến đây, Diệu Vận mặt đầy khinh bỉ: "Cũng còn hơn cái loại đạo mạo giả như ngươi nhiều."
"Ngươi đường đường là cao thủ Thần Phủ cảnh, lại đi đối phó một học sinh Hóa Hình cảnh, ngươi không thấy ngại à? Hơn nữa đây còn là học trò của ta, ta không giúp hắn thì giúp ai? Chẳng lẽ giúp ngươi sao?"
Diệu Vận lại tiếp tục châm chọc, khiêu khích: "Huống chi, ngươi đường đường Thần Phủ cảnh ra tay đối phó Hạ Minh Hóa Hình cảnh cũng coi như, đáng ghét nhất là, ngươi còn thua nữa chứ, làm mất hết mặt mũi của cả Thiên Đạo học viện rồi!"
"Hừ, tức chết đi được!" Diệu Vận lại lộ ra vẻ tức giận, nói: "Ngươi thật có tư cách mà nói chúng ta à? Ta thấy muốn nói vô sỉ, thì chỉ có cái tên nhà ngươi là vô sỉ nhất! 250 triệu, thiếu một xu cũng không được đâu nhé! Không thì đừng trách ta ra tay nặng, đánh trọng thương ngươi, thậm chí là giết luôn!"
"Đương nhiên, ngươi cũng có thể thử xem, liệu ta có dám giết ngươi không."
"Phụt..." Giờ khắc này, Từ Minh cuối cùng cũng không nhịn được, há mồm phun ra một ngụm máu tươi. Từ Minh không thể chịu đựng thêm nữa, trực tiếp bị Diệu Vận chọc cho hộc máu. Giờ phút này, hắn cảm giác cổ họng mình như bị thứ gì đó nghẹn lại, cảm giác đó cực kỳ khó chịu.
Sắc mặt Từ Minh trắng bệch, khó coi không tả nổi.
Hạ Minh cũng thầm giơ ngón cái, không khỏi bội phục đạo sư Diệu Vận. Ai mà ngờ, đúng lúc này Diệu Vận lại ra đòn chí mạng, không thể không nói, Diệu Vận ra tay đúng là quá đúng lúc.
Nếu là chính hắn thì sợ rằng còn chưa chắc hốt được nhiều tiền đến thế, nhưng có Diệu Vận thì khác hẳn. Câu nói vừa rồi, ít nhất cũng khiến Từ Minh tổn thất một khoản tiền lớn.
"Các ngươi, các ngươi... Phụt..."
Từ Minh lại phun ra một ngụm máu tươi, lúc này mới đỡ hơn một chút. Bạch Vô Song và những người khác đều kinh ngạc, căng thẳng nhìn chằm chằm Từ Minh.
"Từ Minh, hiện tại ngươi còn một phút để cân nhắc. Nếu một phút sau ngươi vẫn chưa quyết định xong, vậy thì đừng trách ta ra tay. Ngươi yên tâm, học sinh của ngươi đều sẽ sống sót ra ngoài, duy chỉ có ngươi thì..."
Nói đến đây, khóe miệng Diệu Vận nhếch lên, hiển nhiên, ý tứ này đã không cần nói cũng biết.
Từ Minh hai tay nắm chặt, cắn răng ken két, cái vẻ nghiến răng nghiến lợi này trông có chút buồn cười. Trên mặt Từ Minh cũng treo một chút xoắn xuýt.
"Từ Minh, nếu ngươi không đưa ra quyết định, thời gian sẽ hết. Đến lúc đó thì 250 triệu cũng chưa chắc giải quyết được đâu."
"Được, ta đồng ý với ngươi."
Cuối cùng, Từ Minh vẫn lựa chọn đồng ý. Hắn biết, nếu Diệu Vận ra tay thì hắn chắc chắn phải chết, ngay cả hy vọng sống sót cũng không có.
Từ Minh cũng tức điên người. Biết thế lúc Hạ Minh ra giá 100 triệu đã đồng ý rồi, giờ thì hay rồi, mất trắng thêm 150 triệu nữa.
Đây tất cả đều là tiền mà, để tích lũy số tiền này, Từ Minh hắn cũng không biết phải cất giữ bao nhiêu năm mới có được. 250 triệu, cho dù đối với Từ Minh mà nói, cũng là một số tiền lớn.
"Có điều, Linh khí Thần phẩm ta không có nhiều đến thế, chỉ có năm món thôi." Từ Minh lại mở miệng nói.
"Ha ha."
Hạ Minh nghe vậy thì cười cười, có điều cái vẻ cười mà như không cười của Hạ Minh lại khiến khóe mắt Từ Minh giật giật. Hạ Minh nói: "Đã không có nhiều Linh khí Thần phẩm đến thế, vậy thì lấy thứ khác mà bù vào đi."
"Nếu ngươi chỉ có năm món, vậy thì đưa ta năm món này. Còn thiếu 14 món, mỗi món tính 50 triệu cũng không nhiều lắm, làm tròn lên 1 tỷ đi."
"Ối giời ơi..."
Những người có mặt đều trợn mắt hốc mồm.
Trong lòng nghĩ: "Vãi chưởng!"
Ngay cả Lạc Thiên Kiêu và Sở Tuần cùng những người khác, ai nấy đều ngớ người nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, nhất thời bọn họ đều đờ đẫn.
"Giờ tôi mới biết, thế nào mới gọi là vô sỉ." Trần Thiên cười khổ nói.
"Không thể không nói, cái kiểu làm tròn này đỉnh thật. 14 món Linh khí, tính ra có 700 triệu Thượng phẩm Linh thạch thôi, mà thằng cha này thì hay rồi, làm tròn lên thành 1 tỷ luôn. Cái kiểu làm tròn này, kiếm thêm được tận sáu món Linh khí Thần phẩm nữa... Đúng là muốn nghịch thiên mà!" Tiêu Chiến tặc lưỡi, có chút trợn mắt hốc mồm nói.
"Thật là muốn nghịch thiên mà."
"Nhưng mà Linh khí Thần phẩm, thật sự đáng giá 50 triệu à?" Lạc Thiên Kiêu lại không nhịn được hỏi.
"Đúng vậy, Linh khí Thần phẩm tuy quý giá, nhưng cũng không đáng đến mức 50 triệu đâu chứ?"
"..."
Nhất thời, tất cả mọi người đều mắt tròn xoe, ngay cả Diệu Vận cũng sững sờ một lúc, chợt ngớ người ra, sau đó không nói nên lời.
Không ngờ thằng nhóc này hậu sinh khả úy, giỏi hơn cả thầy.
Chỉ trong chớp mắt đã học được kỹ xảo ép giá của nàng.
Cái này đúng là càng giết càng nhiều tiền mà.
Từ Minh trong trận pháp, da mặt cũng không nhịn được giật giật, trong lòng càng có một vạn con ngựa phi nước đại mà qua, trực tiếp "ân cần thăm hỏi" Hạ Minh một vạn lần.
Mẹ kiếp, đúng là quá vô sỉ!
"Thế nào?"
Hạ Minh cười tủm tỉm nói: "Ngươi định trả lời sao đây?"
Từ Minh nghe đến đó, hận không thể lột da Hạ Minh.
Nhưng Từ Minh dù sao cũng đã sống mấy trăm năm, có thể đạt tới Thần Phủ cảnh, quả thực không dễ dàng. Mấy trăm năm tích lũy, càng là một khoản tiền lớn.
Nhưng nếu thật sự phải đưa Hạ Minh 1 tỷ, thì bán mình cũng không đủ.
Nghĩ đến đây, Từ Minh khẽ cắn môi, nói: "Được, ta cho ngươi, nhưng phải dùng những thứ khác để bù vào."
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽