Virtus's Reader
Đô Thị Toàn Năng Hệ Thống

Chương 292: CHƯƠNG 292: NHIỆM VỤ HỆ THỐNG 5

Đúng lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đột nhiên đổ dồn vào Hạ Minh, khiến không ít người phải nhìn anh chằm chằm, sắc mặt ai nấy đều trở nên kỳ quặc.

Sau đó, họ lại chuyển ánh mắt sang một người đàn ông trung niên, và người này không ai khác chính là ông Ngô.

Trong phút chốc, cả khán phòng im phăng phắc.

Mà lúc này, Lâm Vãn Tình cũng kinh ngạc đến đứng hình.

"Hắn... Hắn vậy mà... Hắn lại muốn đuổi cả Thị trưởng ra ngoài."

Giờ khắc này, ngay cả Lâm Vãn Tình cũng bị dọa sợ. Trong phòng này có cả Thị trưởng đấy, thế mà Hạ Minh lại muốn đuổi Thị trưởng ra khỏi đây, mẹ nó chứ... Đây là muốn tự tìm đường chết hay sao?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Hạ Minh, thầm mặc niệm cho anh.

Một nhân viên bảo an quèn của tập đoàn Thanh Nhã mà lại đòi đuổi Thị trưởng ra khỏi phòng bệnh, có lẽ đây là người ngầu nhất thành phố Giang Châu từ trước tới nay rồi.

Ông Ngô cũng hơi sững sờ, nhưng không hề tức giận, ngược lại còn nói: "Mọi người, chúng ta ra ngoài trước đi, hãy để cho bạn học này nghỉ ngơi một chút, chúng ta không nên làm phiền cậu ấy."

Lời của ông Ngô càng khiến những người có mặt ở đó được một phen mắt tròn mắt dẹt. Thị trưởng Ngô vậy mà lại đồng ý, hơn nữa còn bảo họ lập tức rời đi. Trong phút chốc, cả đám đều đứng hình.

"Tình hình gì đây... Thị trưởng vậy mà không nổi giận."

Mọi người đều nhìn ông Ngô chằm chằm, thấy tất cả vẫn thờ ơ, ông Ngô bèn nhíu mày nói: "Các vị còn chờ gì nữa, mau ra ngoài đi, đừng làm phiền bạn học này nghỉ ngơi."

Nghe tiếng quát của ông Ngô, tất cả mọi người đều dè dặt rời khỏi đây. Đợi tất cả ra ngoài hết, Lâm Vãn Tình đột nhiên hỏi.

"Hạ Minh, câu vừa rồi thật sự là anh nói à?"

Lâm Vãn Tình nhìn Hạ Minh như thể nhìn quái vật. Ông Ngô, đó là ông Ngô đó, cả thành phố Giang Châu này đều thuộc quyền quản lý của ông ấy, thế mà... một người như vậy lại bị Hạ Minh đuổi ra ngoài. Chết tiệt, Hạ Minh đúng là bá đạo thật!

Ngay cả Lâm Vãn Tình cũng không thể tin nổi rằng người đàn ông mình thích lại dám nói chuyện với Thị trưởng một cách ngông cuồng như vậy.

Mà điều khó tin nhất là, Thị trưởng lại còn đồng ý, không hề tỏ ra tức giận chút nào.

"Đúng vậy, những người đó ở đây sẽ làm phiền Vũ Hàm nghỉ ngơi. Em ấy vừa được anh cứu xong, nếu bị họ làm phiền, lỡ như lại xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào? Với lại, anh cũng có quen họ đâu, họ cứ ở lì trong phòng bệnh của chúng ta không đi là sao." Hạ Minh thản nhiên nói.

Anh có nhận ra Triệu Quốc Thắng và Vương Hải, cũng biết hai người đó là bác sĩ của bệnh viện này, nhưng anh chẳng cho họ sắc mặt tốt đẹp gì. Lúc đó hai người họ đã coi thường anh, nếu không phải có ông Uông ủng hộ, có lẽ anh đã sớm bị nước bọt của họ dìm chết rồi.

Hiện nay có rất nhiều bác sĩ treo đầu dê bán thịt chó, bản thân là bác sĩ mà lại quên mất "y đức" là gì. Có một lần, Hạ Minh thấy một đôi vợ chồng ở cạnh một bệnh viện, ôm đứa con đang hấp hối cầu xin bệnh viện cứu chữa, nhưng vì họ không có tiền nên đã bị bệnh viện thẳng tay đuổi đi.

Chuyện đó khiến Hạ Minh cực kỳ bất mãn với những bác sĩ vô y đức này. Đã làm nghề y thì phải có y đức, mà bác sĩ vốn lấy việc cứu người làm gốc, vậy mà những người này lại đuổi bệnh nhân đi, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của đôi vợ chồng nọ.

Vì vậy, Hạ Minh vô cùng không hài lòng với Vương Hải.

Còn những người khác, anh không quen, giữ họ lại đây làm gì?

"Anh..."

Lâm Vãn Tình cũng có chút dở khóc dở cười. Hạ Minh bảo vệ em họ mình như vậy khiến cô vô cùng cảm động. Rõ ràng anh đã xem Trần Vũ Hàm như người nhà, nói cách khác, anh cũng đang bảo vệ cô. Nếu Trần Vũ Hàm xảy ra chuyện gì, chắc chắn cô sẽ rất lo lắng, cho nên xét ở một góc độ khác, Hạ Minh cũng là vì cô.

Cô tin rằng, nếu là người khác, Hạ Minh có thể chữa bệnh nhanh chóng đã là tốt lắm rồi, tuyệt đối sẽ không đạt đến mức độ chăm sóc tỉ mỉ như thế này.

"Hạ Minh..."

Ngay khi Lâm Vãn Tình còn định nói gì đó, Hạ Minh đã lên tiếng: "Vợ à, chúng ta ra ngoài một lát đi. Đám người này tự dưng lại vào phòng mình, chắc chắn là có chuyện gì đó, anh ra xem sao. Nếu em không muốn ra ngoài thì cứ ở lại đây chăm sóc Vũ Hàm nhé. Lát nữa con bé tỉnh lại chắc sẽ đói, em lấy cháo chúng ta mua cho nó ăn."

"Nhưng mà, mỗi lần đừng cho ăn nhiều quá, ăn nhiều dễ bị nôn, nhất thời không chịu được đâu." Hạ Minh dặn dò.

"Vậy được rồi, anh cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng nói năng lung tung."

"Yên tâm đi vợ, chồng em là ai mà em còn không tin sao? Hơn nữa, ai có thể làm gì được chồng em chứ?" Hạ Minh cười một tiếng, sau đó ôm chầm lấy Lâm Vãn Tình. Chỗ mềm mại của cô áp sát vào lồng ngực anh, khiến Hạ Minh cảm thấy sướng rơn.

Còn Lâm Vãn Tình thì mặt đỏ bừng, ngượng ngùng không nói nên lời, vội vàng đẩy Hạ Minh ra: "Được rồi, anh mau ra ngoài đi."

"He he, vợ ơi, hỏi em một câu." Hạ Minh đột nhiên nói.

"Chuyện gì?" Lâm Vãn Tình hơi thắc mắc.

"Khi nào anh mới được chuyển chính thức vậy?" Hạ Minh có chút buồn bực nói: "Chúng ta cũng ở bên nhau một thời gian rồi mà? Anh đang nghĩ làm sao để trở thành bạn trai chính thức của em đây. Cứ không được chuyển chính thức thế này, trong lòng anh cũng thấy không yên chút nào."

"Xem biểu hiện của anh đã, anh biểu hiện tốt thì em cho chuyển chính thức ngay, còn không tốt... thì cứ chờ đấy." Nói rồi, Lâm Vãn Tình quay người đi về phía Trần Vũ Hàm.

Lúc này, mặt Hạ Minh trông như quả mướp đắng.

"Thôi rồi... Chắc kiếp này mình không có hy vọng được chuyển chính thức rồi."

Hạ Minh có chút buồn bực rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt của Trần Vũ Hàm. Sau khi anh đi, Lâm Vãn Tình mới quay người lại, nhìn cánh cửa đã đóng, trên gương mặt tuyệt mỹ của cô nở một nụ cười nhẹ.

"Đồ ngốc!"

Đương nhiên, Hạ Minh không nhìn thấy cảnh này. Anh vừa bước ra khỏi cửa, Triệu Quốc Thắng đã lập tức kích động tiến tới, vội vàng nói: "Hạ đại sư, không biết có thể nhờ ngài giúp một việc được không?"

Câu nói của Triệu Quốc Thắng khiến Hạ Minh có chút mơ hồ, anh vội xua tay: "Dừng... Dừng lại đã."

Hạ Minh nói: "Các vị là bác sĩ của bệnh viện này, đều là những nhân vật lớn, còn tôi chỉ là một nhân viên bảo an quèn, không giúp được gì cho các vị đâu, nên mời người tài giỏi khác đi. Còn nữa, không có chuyện gì thì đừng vào phòng bệnh của em họ tôi. Em ấy đang bệnh, không chịu nổi cảnh các vị cứ ra ra vào vào ồn ào như vậy, phiền lắm."

"Cái này... cái này..."

"Cậu bạn trẻ, cậu tên là Hạ Minh đúng không?" Ngay khi Triệu Quốc Thắng đang cứng họng, ông Ngô lại lên tiếng...

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!