Trần Huyền Phong và Rayleigh đồng loạt quay sang nhìn Hạ Minh. Trong khoảnh khắc, cả ba người đều có chung một xúc động là muốn đấm cho cậu ta một trận. Rayleigh bực bội nói:
– Hạ Minh học đệ, cậu nói thì hay lắm! Cậu là đỉnh phong luyện đan đại sư, chứ bọn này có phải đâu. Huống chi bọn này tân tân khổ khổ làm nhiệm vụ, tích cóp từng viên Linh thạch, đương nhiên phải dồn hết vào tu luyện rồi, làm sao so với cậu được.
– Em nghe nói anh giàu nứt đố đổ vách cơ mà, chẳng lẽ không định thể hiện chút gì à? – Ngô Cẩn Huyên đứng bên cạnh, chớp chớp đôi mắt đẹp, cười tủm tỉm.
Hạ Minh nghe vậy chỉ biết cười khổ:
– Được rồi, thể hiện một chút. Mọi người thích cái gì cứ nói, tôi mua cho, thế được chưa?
– Thật không? – Rayleigh nghe thế, hai mắt sáng rực, không nhịn được xoa xoa tay, cười hì hì.
– Đương nhiên, lừa cậu làm gì? – Hạ Minh bất đắc dĩ nhún vai.
– Vậy bọn này không khách sáo đâu nhé. – Rayleigh cười nói.
– Không cần khách sáo. – Hạ Minh khoát tay.
– Đi thôi, chúng ta đi mua ít Đế Phẩm Linh đan. Học đệ đã có tiền như vậy, không moi của cậu ta một ít thì đúng là có lỗi với bản thân mình. – Ngô Cẩn Huyên ở bên cạnh hùa theo.
…
Hạ Minh nghe mà nhức cả đầu, hắn đột nhiên cảm thấy sự hào phóng này của mình tuyệt đối là một lựa chọn sai lầm.
Trong quá trình tiếp theo, cả nhóm bắt đầu chế độ mua sắm. Dù Ngô Cẩn Huyên và những người khác nói vậy, nhưng khi mua đan dược, họ đều chỉ chọn loại phù hợp nhất với mình.
Hạ Minh cũng không keo kiệt, mua hết tất cả những loại đan dược đó.
Việc này khiến cả Trần Huyền Phong và Rayleigh đều phải nhìn Hạ Minh bằng con mắt khác, đồng thời cũng kinh ngạc trước tiềm lực tài chính của cậu.
Mẹ nó chứ, tên này phải giàu cỡ nào? Tính sương sương, bọn họ đã tiêu hết 50 triệu thượng phẩm Linh thạch rồi mà trông Hạ Minh vẫn còn dư dả chán.
Chuyện này thật sự quá khủng khiếp.
Hạ Minh cũng dạo bước trong Vạn Tiên Thành, thần thức không ngừng lan tỏa ra xung quanh để quan sát Linh dược. Nếu có Linh dược tốt, hắn có thể phát hiện ra ngay lập tức.
– Ồ?
Đúng lúc này, Hạ Minh đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động rất nhỏ. Hắn liền nói:
– Chúng ta qua bên kia xem thử.
Trần Huyền Phong và Rayleigh liếc nhau, đều nhận ra vẻ kích động trong mắt Hạ Minh. Cả nhóm lập tức đi theo hắn.
Hạ Minh nhanh chóng đi tới trước một sạp hàng rong. Sạp hàng này chỉ là một cái khung dựng tạm, bên trên đặt mấy chiếc hộp ngọc.
Tuy hộp ngọc được đặt ở đó, nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được Linh dược bên trong. Linh khí nồng đậm tỏa ra hương thơm ngào ngạt, một Luyện Đan Đại Sư chắc chắn có thể phân biệt được.
Đây cũng là lý do vì sao Hạ Minh đột nhiên đi tới đây.
Hạ Minh nhìn thấy người bán Linh dược là một người đàn ông. Sắc mặt gã có chút tái nhợt, đôi môi cũng trắng bệch, trông như vừa trải qua một trận bạo bệnh.
Trông gã yếu đến mức một đứa trẻ cũng có thể xô ngã.
Mái tóc rối bù xõa trên vai, gã ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, vẻ mặt bình tĩnh, lặng lẽ chờ khách, trông có vẻ là một người trầm mặc ít nói.
– Học đệ, cậu phát hiện ra cái gì à? – Rayleigh đến bên cạnh Hạ Minh, chớp mắt mấy cái, tò mò hỏi.
Hạ Minh khẽ gật đầu, sau đó đi tới trước quầy hàng, nhìn năm chiếc hộp ngọc. Cả năm hộp đều tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng. Hạ Minh không khỏi hít hà một hơi.
“Chính là cảm giác này.”
Hạ Minh nhìn người đàn ông rồi cất tiếng hỏi:
– Linh dược này bán thế nào?
Người đàn ông nghe vậy, mở mắt ra, liếc Hạ Minh một cái rồi bình thản đáp:
– Linh dược chỉ đổi, không bán.
– Ồ?
Hạ Minh lại có chút hứng thú. Rayleigh thì không nhịn được chen vào:
– Đã không bán, sao còn bày sạp ở đây?
– Linh dược là của ta, sạp hàng cũng là của ta. Ta muốn bán thì bán, không muốn bán thì không bán. – Người đàn ông lạnh lùng đáp.
– Đậu phộng!
Rayleigh nghe vậy, không nhịn được chửi thầm một tiếng:
– Anh làm ăn kiểu gì đấy?
Đây là lần đầu tiên Rayleigh thấy có người làm ăn mà chảnh như vậy, nhất thời không kiềm chế được.
Trần Huyền Phong kéo Rayleigh lại, nói:
– Đừng nóng, cứ xem đã.
Rayleigh lúc này mới im lặng, nhưng vẫn nhìn người đàn ông với vẻ mặt không vui.
– Ồ? – Hạ Minh nghe vậy, mỉm cười gật đầu: – Đã không bán, vậy anh muốn đổi lấy thứ gì?
– Cậu nhận ra được 5 loại linh dược này sao? – Người đàn ông liếc Hạ Minh, giọng đều đều hỏi.
– Linh hoa, Hồn Thảo, Càng quả, Tiên thảo căn, Long tức thảo.
Vụt…
Khi Hạ Minh đọc tên 5 loại linh dược, người đàn ông kia bật phắt dậy, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Gã hạ giọng hỏi:
– Vị này có phải là luyện đan đại sư không?
Người đàn ông nhìn Hạ Minh với vẻ mặt đầy mong đợi, dường như đang chờ đợi câu trả lời của hắn.
– Không sai. – Hạ Minh khẽ gật đầu, thản nhiên nói: – Ta muốn Hồn Thảo này, anh cứ ra giá.
Năm loại linh dược này đều là loại quý hiếm, nhưng chỉ có Hồn Thảo là khiến Hạ Minh cực kỳ hứng thú. Bởi vì Hồn Thảo có thể luyện chế một loại đan dược đặc thù, loại thảo dược này vô cùng trân quý, bình thường rất ít khi được bán trên thị trường. Mua được nó đúng là vận may lớn.
– Ngài có biết Hồn Thảo có thể luyện chế ra loại đan dược nào không? – Người đàn ông thở gấp hỏi.
– Bổ Hồn Đan. – Hạ Minh chậm rãi nói.
– Vụt… – Người đàn ông nghe vậy, mừng như điên, kích động nói: – Xin hỏi tiền bối, ngài có thể luyện chế Bổ Hồn Đan không?
– Bổ Hồn Đan?
Khi Ngô Cẩn Huyên nghe thấy ba chữ này, cô cũng sững sờ một lúc, nhưng rồi như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt chấn động.
– Lại là Bổ Hồn Đan.
– Bổ Hồn Đan? – Rayleigh nghe vậy, nhíu mày, hỏi ngay: – Sao loại đan dược này ta chưa từng nghe qua nhỉ?
– Cậu đương nhiên là chưa nghe qua rồi. – Ngô Cẩn Huyên trầm giọng nói: – Bổ Hồn Đan là một loại đan dược vô cùng kỳ lạ, đan phương của nó cực kỳ hiếm có, gần như đã thất truyền. Cho dù có biết đan phương, muốn luyện chế Bổ Hồn Đan thì ngay cả Đế Phẩm luyện đan đại sư cũng chưa chắc đã làm được.
– Hít…
Trần Huyền Phong và Rayleigh nghe vậy, đều hít một hơi khí lạnh, hỏi ngay:
– Rốt cuộc là đan dược gì mà trân quý đến thế?
– Một loại đan dược có thể bổ sung linh hồn, các cậu nói xem có trân quý không?
Xoạt xoạt…
Nghe câu này xong, Trần Huyền Phong và Rayleigh liếc nhau, trong mắt cả hai đều lộ ra vẻ chấn động sâu sắc. Bọn họ không thể ngờ rằng Bổ Hồn Đan lại là loại đan dược có thể bổ sung linh hồn…
Giữa trời đất này lại có loại đan dược nghịch thiên như vậy tồn tại, chuyện này… đúng là khó tin quá đi mất