Nhưng lúc này, trong ánh mắt Hạ Sơ nhìn Hạ Minh lại có thêm một cảm xúc khó tả, chỉ là Hạ Minh không nhận ra được.
"Hay chúng ta giao lưu một chút về âm nhạc nhé?" Hạ Sơ đột nhiên hứng thú hỏi.
"Âm nhạc à?"
Hạ Minh nhíu mày, dường như muốn từ chối: "Ngại quá, lần này tôi đến đây là để tham gia buổi hòa nhạc, chỉ là vô tình bị lạc đường nên mới đến chỗ này, vì vậy..."
Nghe đến đây, Hạ Sơ bừng tỉnh, lập tức nói: "Anh đến tham gia buổi giao lưu âm nhạc quốc tế phải không?"
"Buổi giao lưu âm nhạc quốc tế?"
Hạ Minh ngẩn ra, có chút kinh ngạc, thầm nghĩ: "Lẽ nào buổi giao lưu quốc tế này cũng chính là sự kiện mà mình tham gia?"
Nghĩ vậy, Hạ Minh liền gật đầu: "Đúng là buổi giao lưu đó."
"Hóa ra là vậy."
Hạ Sơ mỉm cười rạng rỡ, nói: "Nếu đã thế, hay là chúng ta cùng đến buổi hòa nhạc xem sao?"
"Được thôi."
Hạ Minh nhìn Hạ Sơ, không thể không thừa nhận, cô gái này thật sự rất xinh đẹp, dù so với vợ anh là Lâm Vãn Tình cũng không hề thua kém.
Có một mỹ nữ như vậy đi bên cạnh khiến Hạ Minh cũng cảm thấy vui vẻ, ít nhất cũng được ngắm gái xinh chứ.
"Tốt quá rồi, chúng ta đi ngay bây giờ nhé."
Hạ Sơ gật đầu, định cùng Hạ Minh rời đi, nhưng đúng lúc này, hai vệ sĩ kia biến sắc, gọi: "Thưa tiểu thư."
"Hai người đi cùng tôi cũng được, nhưng đến đó đừng gây chuyện," Hạ Sơ thản nhiên nói.
"Vâng."
Hai người đàn ông mặc đồ đen đồng thanh đáp.
Sau đó, Hạ Sơ cùng Hạ Minh rời khỏi nơi này. Khi cả hai bước ra con đường lớn, họ lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.
"Vãi chưởng!"
"Kia... kia... là ai vậy?"
"Gái xinh vãi, như tiên nữ trong tranh, đẹp quá đi mất!"
"Học viện Âm nhạc của chúng ta có mỹ nhân cỡ này từ bao giờ thế, chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Đẹp thật sự, ăn đứt hoa khôi trường mình luôn. Cưới được em này về làm vợ thì còn gì bằng."
"..."
Trong phút chốc, toàn bộ cánh mày râu của Học viện Âm nhạc đều phấn khích nhìn mỹ nhân trước mắt. Hạ Sơ thực sự quá xinh đẹp.
Vẻ đẹp của cô khiến những cô gái khác đều trở nên lu mờ.
Mái tóc đen dài xõa trên vai, làn da trắng như tuyết, mày ngài mắt phượng, trông như tiên nữ bước ra từ trong tranh, vừa thanh thuần vừa thoát tục, khiến không ít chàng trai phải vội vàng rút điện thoại ra chụp ảnh.
Đồng thời, cũng có không ít người thầm ghen tị với Hạ Minh. Một cô gái xinh đẹp như vậy mà lại đi với một gã trông bình thường, sao họ có thể không ghen tị cho được.
Hạ Minh và Hạ Sơ đi một đoạn khá dài mới nhìn thấy hội trường. Phải công nhận, hội trường này quả thực rất lớn, có lẽ phải chứa được cả ngàn người, đủ để thấy nó hoành tráng đến mức nào.
...
Lúc này, bên trong hội trường, sắc mặt Hàn Phi Tử vô cùng nghiêm trọng. Bên cạnh ông là một người tên Phong Thanh Dương, người này đeo kính, trông cũng đã ngoài 50. Tuy nhiên, mái tóc ngắn của ông được cắt tỉa gọn gàng, trông vô cùng tinh anh, trong đôi mắt ánh lên vẻ khôn ngoan sắc sảo.
Phong Thanh Dương trông vô cùng quắc thước, như một ông lão đầy tinh anh.
Chỉ có điều, lúc này sắc mặt ông đang tái xanh, cực kỳ tức giận.
Bên cạnh họ là Hàn Diệu Diệu, Vũ Minh và Lâm Dật Chi. Tất cả đều đang phẫn nộ nhìn về phía đối diện.
Ở phía đối diện là một đám người Hàn Quốc và Nhật Bản, họ đều đang cười khẩy nhìn nhóm người của Phong Thanh Dương.
"Hoa Hạ các người, cũng chỉ đến thế mà thôi."
Người vừa nói là một gã đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, trên môi nở một nụ cười lạnh đầy mỉa mai, dường như đang coi thường nhóm của Phong Thanh Dương.
Bọn Hàn và Nhật này rõ ràng là có chuẩn bị, đến để phá đám. Phong Thanh Dương và mọi người đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Người ta đã đến tận cửa khiêu khích, nếu không cho chúng một bài học, chúng sẽ không biết mình là ai.
Vì vậy, Phong Thanh Dương đã mời họ đến đây. Nhưng điều họ không ngờ là trong cuộc tỷ thí này, họ lại thua.
Hơn nữa còn thua rất thảm.
Điều này khiến sắc mặt của Phong Thanh Dương và mọi người không thể nào khá hơn được.
Về phần Lâm Dật Chi, lúc này mặt mũi cũng tái xanh, nhưng cơ thể hắn có chút không ổn. Kể từ ngày bị dọa cho khiếp vía, Lâm Dật Chi cảm thấy hai ngày nay mình bỗng dưng "bất lực", chuyện này dọa hắn sợ chết khiếp. Suốt thời gian qua, Lâm Dật Chi đã đi khám không biết bao nhiêu bác sĩ.
"Khốn kiếp!"
Chuyện này khiến tất cả mọi người trong Học viện Âm nhạc đều tức sôi máu. Không ít sinh viên đang chứng kiến cảnh này, thấy đám người Hàn và Nhật ngông cuồng như vậy, sao họ có thể không tức giận cho được.
"Mẹ kiếp, để tao ra solo với chúng mày! Để xem lũ Gậy với lũ Nhật lùn này có tài cán gì!"
"Đúng thế, chúng mày nghĩ mình là cái thá gì mà dám láo toét trên đất Hoa Hạ? Tin tao giết chết chúng mày không?"
"Đệt, cái lũ chó chết này ngông cuồng quá, tao phải lên!"
"..."
Tiếng chửi bới vang lên không ngớt, các sinh viên đều dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào đám người Hàn và Nhật.
Đám người này thực sự quá ngạo mạn, dám công khai sỉ nhục trường học của họ, thậm chí sỉ nhục cả đất nước của họ. Điều này tuyệt đối không thể tha thứ.
Năm xưa, lũ Hàn và Nhật này có đắc chí đến đâu cũng bị Hoa Hạ đánh cho phải cuốn gói về nước. Bây giờ lại dám đến đây làm màu, giả nai cái con mẹ chúng mày.
"Ha ha, đây là tố chất của người Hoa Hạ các người sao? Công khai chửi bới người khác, tôi thấy các người chỉ là một lũ mọi rợ mà thôi," Hàn Chấn Hưng cười lạnh nói.
"Mày..."
Câu nói này khiến tất cả mọi người trong Học viện Âm nhạc đều nhìn hắn đầy căm thù. Họ tức giận trừng mắt nhìn chằm chằm vào đám người Hàn và Nhật trước mặt. Đám người này quá ngông cuồng, khiến họ chỉ muốn xông lên đánh cho một trận.
Chỉ tiếc là, họ không thể làm vậy. Nếu thật sự đánh đám người này, e rằng Hoa Hạ sẽ gặp rắc rối ngoại giao lớn.
Điều này khiến họ phải nén giận.
"Viện trưởng, để con lên."
Lúc này, Lâm Dật Chi thấp giọng nói.
Lâm Dật Chi cũng vô cùng phẫn nộ, đám người này quá coi thường Hoa Hạ.
Phong Thanh Dương nhìn Lâm Dật Chi một cái, không khỏi lo lắng hỏi: "Cơ thể cậu... có ổn không?"
"Ổn ạ."
Lâm Dật Chi nghiến răng, rồi căm hận nhìn về phía Hàn Chấn Hưng và đồng bọn. Hắn lạnh lùng nói: "Để tôi thử xem, rốt cuộc các người còn giở được trò trống gì."