"Bốp..."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể Tần Hải đột nhiên bay văng ra ngoài, giữa không trung còn phun ra một ngụm máu tươi.
"Rầm..."
Cơ thể hắn nặng nề rơi xuống đất, vang lên một tiếng động lớn.
Cảnh tượng này khiến vô số người có mặt đều phải kinh hãi.
"Tần Hải... vậy mà lại không phải là đối thủ của thằng nhóc này?" Có người hoảng sợ nói.
"Tần Hải là cao thủ Quá Hư cảnh trung kỳ đấy, còn thằng nhóc này chỉ mới Quá Hư cảnh sơ kỳ thôi mà, một chiêu đã đánh cho cao thủ Quá Hư cảnh trung kỳ hộc máu?"
"Mình nhìn nhầm à?"
Không ít người xôn xao bàn tán, đạt tới cảnh giới như bọn họ, ai cũng biết rõ chênh lệch một tiểu cảnh giới sẽ lớn đến mức nào, đó không phải là thứ dễ dàng bù đắp.
Vậy mà không ngờ, chỉ một chiêu đã đánh cho Tần Hải hộc máu.
"Mày..."
Ánh mắt Tần Hải ngập tràn sát khí, găm chặt vào Hạ Minh, chỉ hận không thể băm vằm Hạ Minh ra thành trăm mảnh.
Hắn đúng là muốn biển thủ đồ của bọn Hạ Minh, dù sao thì mấy người này đều thuộc Trận Pháp Viện, mà Trận Pháp Viện bị bắt nạt trong chín học viện là chuyện thường ngày ở huyện.
Ai bảo Trận Pháp Viện yếu nhất làm gì.
Bất kể là ở đâu, tranh đấu là điều không thể tránh khỏi, một môn phái mà không có sự cạnh tranh thì cũng sẽ không tồn tại được lâu. Chỉ có tranh đấu mới có thể khiến các đệ tử nhanh chóng trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
Thế nhưng hắn vạn lần không ngờ, cái tên nhóc yếu ớt trong mắt mình lại có thực lực mạnh đến vậy, ngay cả hắn cũng không phải là đối thủ một chiêu.
"Trả đồ lại cho tôi." Hạ Minh lạnh lùng nói.
Tần Hải nghiến răng ken két, trong lòng vô cùng không cam tâm!
"Sao nào?"
Hạ Minh nhướng mày, đôi mắt sắc như dao găm thẳng vào Tần Hải, khiến sắc mặt Tần Hải biến đổi.
Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng khí thế cực kỳ mạnh mẽ ập tới, khí thế này khiến ngay cả hắn cũng phải chấn động tột độ.
"Đưa, tôi đưa."
Tình thế ép buộc, lúc này hắn không thể không cúi đầu.
"Lấy đồ ra đây cho tôi." Hạ Minh nghiêm giọng.
Tần Hải cực kỳ miễn cưỡng lấy ra một số tài nguyên. Hạ Minh tiện tay vung lên, những tài nguyên đó liền rơi vào tay mình, hắn liếc qua, chà, lại là mười viên Linh Thạch và một ít đan dược, tuy phẩm chất của chúng không cao lắm, nhưng đối với đệ tử mới mà nói thì đã là hàng xịn rồi.
Bảo sao tên này lại muốn biển thủ những thứ này.
Không thể không nói, đây cũng là một món hời béo bở, tên này ở đây lâu như vậy, chắc hẳn đã lừa được không ít đệ tử của Trận Pháp Viện rồi.
"Chỉ có thế này thôi à?"
Hạ Minh nheo mắt nhìn Tần Hải, bình tĩnh hỏi.
"Vụt..."
Sắc mặt Tần Hải thay đổi, trầm giọng nói: "Sao? Chẳng lẽ cậu còn muốn cướp trắng của tôi à?"
Tần Hải cũng nổi giận, những thứ này đều đã đưa cho Hạ Minh, vậy mà hắn rõ ràng vẫn chưa hài lòng, sao hắn có thể không tức giận cho được.
"Cướp trắng?"
Hạ Minh mỉa mai cười một tiếng, lạnh lùng nói: "Hình như người xén bớt đồ của tôi là cậu mà nhỉ? Bây giờ tôi chẳng qua chỉ đang lấy lại đồ của mình thôi."
"Cậu đừng có quá đáng, tôi là đệ tử của Thiên Viện đấy."
Sắc mặt Tần Hải trầm xuống, có chút lạnh lùng nói.
"Thế thì sao? Đệ tử Thiên Viện thì có thể tùy tiện xén đồ của người khác à?" Hạ Minh lạnh giọng: "Tôi không muốn nói lần thứ hai, lấy đồ ra đây."
"Tao không đưa đấy, mày làm gì được tao."
Tần Hải tức đến bốc hỏa, thằng nhóc này rõ ràng là muốn cướp của hắn, sao hắn không tức cho được?
"Bốp..."
Tần Hải vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể hắn lại vẽ một đường cong trên không trung, sau đó nặng nề rơi xuống đất.
Cú ngã này đau đến Tần Hải nhe răng trợn mắt, hắn có thể cảm nhận được mình đã bị nội thương, điều này khiến hắn vô cùng phẫn nộ.
"Mày..."
"Giờ có đưa không?" Hạ Minh lạnh lùng hỏi.
Sắc mặt Tần Hải âm u bất định, hắn biết, hôm nay nếu mình không đưa đồ, tên này tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, điều này khiến Tần Hải vô cùng tức tối.
Đường đường là đệ tử Thiên Viện, lại bị một tên của Trận Pháp Viện làm nhục thế này, sao hắn có thể không tức giận?
"Tôi đưa."
Tần Hải nghiến răng nghiến lợi liếc Hạ Minh một cái, sau đó vung tay, ném ra một ít Linh Thạch, Hạ Minh vung tay thu lấy rồi xem xét.
Hạ Minh nhíu mày, thản nhiên nói: "Mười viên Linh Thạch, bố thí cho ăn mày à?"
"Cậu đừng có quá đáng!" Tần Hải tức giận nói.
"Quá đáng?" Hạ Minh cười khẩy: "Rốt cuộc là ai quá đáng? Tôi không đến nhận đồ của đệ tử mới, cậu thì hay rồi, không những xén bớt đồ của tôi mà còn ra tay với tôi, giữa chúng ta, rốt cuộc ai mới là kẻ quá đáng?"
"Tôi..."
Tần Hải tức đến lộn ruột, nhưng tình thế ép buộc, hắn cũng chẳng có cách nào khác.
"Tôi đưa cho cậu."
Tần Hải có chút đau lòng lấy ra 50 viên Linh Thạch, Hạ Minh vung tay thu lấy, lúc này mới hài lòng gật đầu.
Xem ra Tần Hải cũng không phải đệ tử cấp cao gì, đệ tử cấp cao sẽ không ở đây, có thể lấy ra 50 viên cũng đủ khiến tên này đau lòng một phen.
Ở đây, muốn kiếm được Linh Thạch cũng không phải chuyện dễ, hơn nữa, Linh Thạch còn phải dùng cho việc tu luyện của bản thân, nên tích trữ của mỗi người tự nhiên không nhiều.
Hạ Minh lại nói: "À phải, đồ của huynh đệ tôi còn chưa lấy."
Hạ Minh lại nghĩ tới Trư Nhị, thản nhiên nói.
Tần Hải nghe xong, tức đến nổ phổi.
Hắn cố nén cơn giận trong lòng, nhanh chóng lấy đồ đưa cho Trư Nhị.
Hạ Minh liếc nhìn Tần Hải, bình tĩnh nói: "Tôi biết cậu không phục, không phục thì cứ đến Trận Pháp Viện tìm tôi."
Hạ Minh và Trư Nhị chậm rãi rời đi.
Đợi hai người đi khỏi, Tần Hải phẫn nộ giơ nắm đấm, nện mạnh xuống đất, hắn tức sôi máu.
"Mẹ kiếp, mày cứ chờ đấy cho tao, nếu không giết được mày, tao không phải là Tần Hải."
Tần Hải hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén nói.
Hạ Minh và Trư Nhị vừa đi, những người xung quanh liền bắt đầu bàn tán.
"Các người nói xem, người này rốt cuộc có lai lịch gì? Tên này rõ ràng là người mới mà?"
"Đúng vậy... Một người mới mà thực lực đã mạnh như vậy rồi?"
"Tôi biết, tôi biết hắn." Có người đột nhiên nói: "Ngay trước đó, hình như chính viện trưởng Trận Pháp Viện đã đích thân tuyển tên này vào."
"Không phải chứ? Viện trưởng Trận Pháp Viện?" Có người kinh ngạc.
"Nói vậy thì thằng nhóc này đúng là người mới thật à?"
"Chứ còn gì nữa, vừa vào Thần Vũ Học Viện, không phải người mới thì là gì?"
"Một người mới đã xử đẹp Tần Hải?" Có người hoảng sợ nói.
"Người mới này cũng bá đạo quá rồi đấy? Tần Hải tuy không phải quá mạnh, nhưng cũng không phải là người mà một tân binh có thể hạ gục chứ?"
"Thật thú vị, xem ra lứa người mới lần này cũng không thể xem thường được rồi."
"Ha ha, đánh Tần Hải, người của Thiên Viện sẽ để yên cho thằng nhóc này sao? Huống chi Tần Hải cũng quen biết không ít người đâu."
"Đúng vậy... Thế này thì có kịch hay để xem rồi."
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿