Hạ Minh ngạc nhiên hỏi: "Weibo nào?"
"Thì Weibo chứ còn gì nữa, anh mau xem đi, anh lên top Weibo thật rồi kìa."
"Oa!"
Đúng lúc này, Trần Vũ Hàm đột nhiên la lên: "Anh rể, anh còn biết hát nữa à, mà lại hát hay như thế! Anh rể thối, có chuyện vui thế này mà không rủ em theo, hừ hừ."
Trần Vũ Hàm bỗng dỗi ra mặt, có vẻ không vui vì Hạ Minh đã không rủ cô đi xem ca nhạc.
"Đúng thật này."
Lâm Vãn Tình ở bên cạnh cũng bị thu hút, cô nhìn vào máy tính của Trần Vũ Hàm rồi kinh ngạc thốt lên: "Lại còn đứng đầu top trending Weibo nữa."
Chuyện này không phải đùa được đâu, vị trí top trending trên Weibo sẽ được rất nhiều người nhìn thấy. Đặc biệt là phần bình luận bên dưới, chi chít comment, đúng là khủng khiếp thật.
Chỉ trong một đêm mà đã có tới 200 nghìn lượt bình luận, hơn nữa tốc độ tăng vẫn còn đang lan nhanh chóng mặt. Rõ ràng là Hạ Minh đã nổi như cồn, mà còn là nổi đình nổi đám.
Hiện giờ, vô số người đang hỏi thăm xem Hạ Minh rốt cuộc là người của công ty nào, thậm chí cả những công ty thu âm và công ty quản lý nghệ sĩ cũng đang tìm kiếm anh.
Chỉ có điều, họ không có số điện thoại của Hạ Minh nên chỉ có thể để lại tin nhắn trên Weibo. Nhưng với lượng tin nhắn nhiều như vậy, tin của họ gần như bị trôi đi ngay lập tức.
"Weibo à, tôi nhớ là có đăng ký một cái tài khoản, nhưng từ đó đến giờ chưa dùng lại bao giờ. Bình thường cũng có ai xem Weibo của tôi đâu, có phải hai người nhìn nhầm không?" Hạ Minh thắc mắc.
"Không nhầm đâu." Trần Vũ Hàm lắc đầu lia lịa như trống bỏi, nói: "Anh rể, anh xem đi, đây rõ ràng là Weibo của anh mà, trên này còn có cả đại danh 'Hạ Minh' của anh nữa, không sai được đâu."
"Khoan đã."
Hạ Minh chợt nghĩ ra điều gì, nghi hoặc hỏi: "Hôm qua lúc tôi hát, hình như đâu có ai biết tên tôi đâu nhỉ?"
"Chuyện này đơn giản thôi, chỉ cần tìm người đại diện của Lạc Vũ Khê hỏi tên anh là biết ngay." Lâm Vãn Tình đứng dậy. Hôm nay cô mặc một bộ đồ ngủ khá mỏng, cổ áo khoét sâu để lộ ra một mảng da trắng như tuyết. Hạ Minh liếc qua, không kìm được mà nuốt nước bọt.
Đặc biệt là khe ngực sâu hun hút kia khiến Hạ Minh "chào cờ" ngay lập tức.
Lâm Vãn Tình dường như đã phát hiện ra, mặt cô đỏ lên, hờn dỗi liếc Hạ Minh một cái. Hạ Minh cười ngượng nghịu, nói: "Vợ yêu, hôm qua anh làm quả quảng cáo đó có ngầu không?"
“...”
Nhắc đến chuyện này, ba vạch đen lập tức xuất hiện trên trán Lâm Vãn Tình. Chuyện này đúng là khiến cô cạn lời, nhưng không thể không thừa nhận, màn quảng cáo của Hạ Minh đúng là quá đỉnh, giúp Tập đoàn Thanh Nhã tiết kiệm được đứt 20 triệu chi phí quảng cáo.
Đặc biệt là từ đêm qua đến giờ, điện thoại công ty sắp bị gọi cho cháy máy. Rõ ràng, Tập đoàn Thanh Nhã đã nổi tiếng rồi.
Lúc này, vẻ mặt Lâm Vãn Tình đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Hạ Minh, sản phẩm trị sẹo mà anh nói tối qua, nó có thật không đấy? Nếu không có thật, đây sẽ là một thảm họa cực lớn đối với cả công ty."
Lúc này Lâm Vãn Tình đột nhiên nhớ lại chuyện tối qua Hạ Minh đã nói.
Tối qua, trong lúc quảng cáo, Hạ Minh cũng đã nhắc đến sản phẩm mới của công ty. Nhưng mà, Tập đoàn Thanh Nhã làm gì có sản phẩm mới nào đâu. Đương nhiên dạo gần đây công ty cũng đang nghiên cứu sản phẩm mới, nhưng chúng đều chưa được ra mắt, vẫn chưa nghiên cứu hoàn chỉnh mà.
Vì vậy, cả đêm qua Lâm Vãn Tình đã lo sốt vó. Cô muốn đến hỏi Hạ Minh, nhưng lại nghĩ đến cảnh đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ ở chung một phòng, lỡ Hạ Minh nổi thú tính thì biết làm sao, thế nên cô dứt khoát không đi.
Thế là sáng nay, Lâm Vãn Tình đã ngồi chờ sẵn trên sofa ở tầng một, ai ngờ Hạ Minh lại ngủ nướng kỹ như vậy, đến giờ mới dậy, khiến Lâm Vãn Tình cũng có chút bực mình.
"Vợ yêu, em đừng quên anh làm nghề gì chứ." Hạ Minh đột nhiên tự tin nói.
"Anh có công thức đó thật à?" Lâm Vãn Tình hai mắt sáng rỡ, không kìm được hỏi.
Nếu Hạ Minh thật sự có công thức đó, thì đối với tập đoàn mà nói, đây chẳng khác nào chết đuối vớ được cọc. Như vậy, không chỉ khủng hoảng của tập đoàn sẽ được giải quyết ngay lập tức, mà có lẽ tập đoàn còn nhân cơ hội này để phất lên, vươn ra khỏi Hoa Hạ, bán sản phẩm ra toàn thế giới.
Phải biết rằng, người hiện đại ăn nhiều đồ dầu mỡ, cay nóng nên trên mặt khó tránh khỏi việc nổi vài cái mụn. Mấy cái mụn này đối với con trai thì không sao, nhưng nếu nhiều quá thì chắc chắn cũng có ảnh hưởng.
Nhưng đối với con gái mà nói, sự tồn tại của mụn chẳng khác nào đòi mạng.
Con gái ai mà chẳng yêu cái đẹp, nếu không thì họ đã chẳng mua cả đống mỹ phẩm mỗi tháng, mục đích cũng chỉ là để tăng tỷ lệ được các bạn nam ngoái nhìn.
Cho nên, mụn đối với bất kỳ cô gái nào cũng là một vấn đề cực kỳ đau đầu.
Đương nhiên, bây giờ cũng có thể đi spa để trị mụn, làm mờ vết thâm, nhưng rất nhiều cô gái không thể làm vậy vì điều kiện kinh tế không cho phép.
Nếu lúc này có một sản phẩm trị mụn ra đời, chắc chắn sẽ làm bùng nổ thị trường, biến vô số loại mỹ phẩm trị mụn khác thành đồ bỏ đi.
Vì vậy, Lâm Vãn Tình vô cùng quan tâm đến công thức này.
"Chỉ cần anh muốn, vài phút là có thể tạo ra cả đống công thức như vậy." Hạ Minh vô cùng đắc ý nói: "Vợ yêu, em định cảm ơn anh thế nào đây?"
"Chuyện này..."
Lâm Vãn Tình do dự. Đúng lúc này, Trần Vũ Hàm xen vào: "Chị Tình Tình, anh rể rõ ràng là đang thả thính chị đấy, muốn chị lên giường với ảnh thôi. Không tin chị cứ hỏi ảnh xem."
"Vãi chưởng..."
Nghe câu này, ba vạch đen lập tức xuất hiện trên trán Hạ Minh. Anh phiền muộn không thôi, con bé này nói chuyện đúng là không qua não mà.
Đúng là khắc tinh của mình mà.
Lâm Vãn Tình nghe xong cũng đỏ bừng mặt, đỏ như quả gấc. Cô nói: "Vũ Hàm, em là con gái, sao suốt ngày cứ nghĩ đến mấy thứ bậy bạ này thế."
"Thôi đi chị Tình Tình, là một người đàn ông, nếu anh rể không nghĩ đến chuyện đó thì ảnh là thái giám rồi. Huống chi, chị cứ nhìn cái bộ dạng dê xồm của anh rể là biết tỏng trong đầu ảnh đang nghĩ gì rồi." Trần Vũ Hàm khinh bỉ liếc Hạ Minh một cái.
Hạ Minh lập tức xấu hổ, không biết nên nói gì cho phải. Chuyện quái gì thế này, lại bị chính em vợ mình coi thường.
"Được rồi Hạ Minh, nếu anh thật sự có thể đưa ra sản phẩm này, Tập đoàn Thanh Nhã sẽ cho anh 10% cổ phần, anh thấy thế nào?"
"Cái gì cơ?"
Hạ Minh sững sờ tại chỗ, lẩm bẩm: "10% cổ phần?"