Virtus's Reader
Đô Thị Toàn Năng Hệ Thống

Chương 560: CHƯƠNG 560: BỮA TIỆC SẮP BẮT ĐẦU (PHẦN 2)

Sáng sớm hôm sau.

Cả nhóm Hạ Minh ăn sáng xong, khoảng chín giờ thì bắt đầu chuẩn bị đến bữa tiệc.

Ông cụ nhà họ Lý tên là Lý Hoài Quốc, là người đứng đầu gia tộc. Nhà họ Lý ở thành phố Tùng Giang được xem như một thế lực khổng lồ, một ông lớn mà bất kỳ ai cũng phải nể mặt ba phần. Thế nhưng, Lý Hoài Quốc mới là sự tồn tại khiến vô số người phải kiêng dè.

Hôm nay là tiệc mừng thọ của Lý Hoài Quốc. Dù sao ông cũng không phải nhân vật tầm thường nên tiệc mừng thọ đương nhiên phải được chuẩn bị chu đáo.

Vì là tiệc mừng thọ của Lý Hoài Quốc nên khách mời đều là những nhân vật máu mặt đến chúc thọ. Một vài người đến đây với hy vọng có thể làm quen thêm nhiều người, từ đó xây dựng mạng lưới quan hệ cho mình.

Tiệc mừng thọ của Lý Hoài Quốc chắc chắn chỉ mời những nhân vật tai to mặt lớn của thành phố Tùng Giang. Có thể được Lý Hoài Quốc mời cũng là một sự công nhận, một sự coi trọng, còn những người không nhận được thiệp mời là vì họ chưa đủ tư cách bước vào vòng tròn này.

Phải biết rằng, có những người đã dùng đủ mọi thủ đoạn chỉ để chen chân vào giới này, bởi vì trong nhiều trường hợp, các mối quan hệ là cực kỳ quan trọng.

Thế nên mọi người mới phải bỏ ra cái giá rất lớn để bước vào vòng tròn này, mục đích cũng chỉ vì cái gọi là mạng lưới quan hệ.

Hạ Minh ăn sáng xong liền lên xe của Trần Thiên Tường để đến nơi tổ chức tiệc mừng thọ cho ông cụ Lý. Tiệc mừng thọ của ông cụ Lý đương nhiên không tổ chức ở bên ngoài mà là trong một căn biệt thự. Biệt thự này vô cùng rộng rãi, chỉ riêng mảnh đất này thôi e rằng đã có giá trên trời.

Khi nhóm Hạ Minh đến nơi, cậu thấy một bên đã đậu kín xe, nhưng Hạ Minh không rành về biển số của những chiếc xe này lắm.

"Vãi chưởng. Giàu vãi!" Trương Kế trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mặt.

"Sao thế?" Hạ Minh tò mò hỏi.

"Anh Hạ, anh nhìn mấy chiếc xe đằng trước kia đi," Trương Kế ngưỡng mộ nói: "Trong đó có mấy chiếc là phiên bản giới hạn, toàn cầu chỉ bán vài chiếc thôi. Anh xem, mấy chiếc Bentley, Ferrari này chỉ được coi là xe thường thôi đấy."

"Ồ!"

Hạ Minh liếc nhìn, sau đó cậu nói một câu khiến Trương Kế và Chu Chấn Vũ suýt ngã ngửa.

"Đắt lắm à?"

"..."

Chu Chấn Vũ và Trương Kế dở khóc dở cười nhìn Hạ Minh. Chu Chấn Vũ bèn nói: "Nếu chỉ là mấy chiếc xe này thì em trai thừa sức mua được, nhưng mấy chiếc phiên bản giới hạn kia thì không đơn giản chỉ là vấn đề tiền bạc đâu, không có quan hệ thì cũng chẳng mua nổi."

"Chiếc rẻ nhất trong này cũng phải tầm 4, 5 triệu tệ."

"Ồ..."

Hạ Minh hơi kinh ngạc, đống sắt vụn này sao lại đắt thế nhỉ? Cậu cũng từng nghe qua Ferrari, nhưng không ngờ nó lại đắt đến vậy.

Thế nhưng, biểu cảm của Hạ Minh khiến Trương Kế có chút cạn lời.

Anh thầm nghĩ: "Anh Hạ, anh giả nghèo cũng không ai giả kiểu này đâu? Giản dị quá mức rồi đấy! Ai không biết còn tưởng anh là đồ nhà quê, chứ đời nào biết anh sở hữu tài sản cả tỷ bạc."

Chu Chấn Vũ và Trương Kế đều không nói gì thêm. Lúc này, Trần Thiên Tường lên tiếng: "Xem ra đã có không ít người đến rồi."

"Đúng vậy," Chu Chấn Vũ gật đầu nói: "Những buổi tụ họp thế này không có nhiều đâu. Mấy ông lớn bình thường không bao giờ lộ diện hôm nay chắc chắn sẽ có mặt. Đây cũng là một cơ hội, nếu đến sớm một chút thì cũng có lợi cho mình."

"Cậu nói không sai." Trần Thiên Tường mỉm cười gật đầu.

"Anh Tường, chúng ta vào bây giờ chứ?" Chu Chấn Vũ hỏi.

"Vào thôi." Trần Thiên Tường gật đầu.

Sau đó bốn người xuống xe, đi về phía cổng lớn. Trước cổng có hai người đàn ông mặc vest, trên người toát ra một luồng khí thế hung hãn.

Rõ ràng, hai người áo đen này có nhiệm vụ bảo vệ hiện trường. Nhìn khí thế của họ thì xem ra cũng không phải dạng tầm thường.

Dù sao thì sự có mặt của hai người áo đen này cũng có tác dụng răn đe nhất định.

"Đi nào em trai, chúng ta qua đó." Trần Thiên Tường nói.

Bốn người đi đến trước cổng, nhưng ngay lúc đó, hai vệ sĩ đã chặn đường họ lại và nói: "Xin chào quý khách, phiền ngài cho xem thiệp mời."

Những người có thể đến đây đương nhiên đều nhận được thiệp mời, việc yêu cầu xuất trình thiệp là để ngăn chặn những kẻ không phận sự trà trộn vào.

Trần Thiên Tường, Chu Chấn Vũ và Trương Kế không có vấn đề gì, họ lần lượt lấy thiệp mời đưa cho hai vệ sĩ. Sau đó, hai vệ sĩ lấy máy đọc thẻ ra quét để xác minh. Sau khi xác minh thành công, họ mới trả lại thiệp mời cho ba người và cung kính nói: "Mời quý khách vào trong."

Trần Thiên Tường và hai người kia liền đi vào trong. Nhưng khi họ vừa đi được hai bước, Trần Thiên Tường đột nhiên hỏi: "Em Hạ đâu rồi?"

Lúc này, Chu Chấn Vũ và Trương Kế vội nhìn lại phía sau, chỉ thấy Hạ Minh đang bị chặn ở ngoài. Trần Thiên Tường vội nói: "Em Hạ, thiệp mời của em đâu? Sao không lấy ra?"

"Thiệp mời gì cơ? Em làm gì có." Hạ Minh dở khóc dở cười đáp.

"Là cái thiệp mời màu vàng tối qua trong tay cậu đó." Trần Thiên Tường trợn tròn mắt nói.

"Cái thiệp mời đó á?"

Hạ Minh nghe vậy cũng ngẩn người ra. Thấy cậu đột nhiên đờ ra, Trần Thiên Tường hỏi với vẻ mặt kỳ quái: "Em trai, không lẽ em không mang theo à?"

"Hình như... đúng là em quên thật rồi." Hạ Minh nghĩ lại rồi đáp.

"Vãi!"

Trần Thiên Tường, Chu Chấn Vũ và Trương Kế đều đứng hình. Họ không thể ngờ rằng Hạ Minh lại không mang theo thiệp mời. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Tường đành bất đắc dĩ hỏi vệ sĩ: "Anh bạn này, cậu ấy là bạn của tôi, anh xem có thể cho cậu ấy vào được không? Trước đó cậu ấy cũng nhận được thiệp mời rồi."

"Xin lỗi, không có thiệp mời thì không thể vào. Nếu quên ở nhà thì mời anh quay về lấy." Hai vệ sĩ lạnh lùng đáp.

Khi ánh mắt của hai vệ sĩ lướt qua Hạ Minh, trong mắt họ lộ rõ vẻ khinh thường.

Hạ Minh mặc một bộ đồ thể thao, cả người trên dưới cộng lại chắc chỉ hơn một triệu. Đối với cậu mà nói, thế đã là xa xỉ, nhưng những người đến đây hôm nay đều là nhân vật có máu mặt, một bộ vest của họ cũng có giá mấy trăm triệu.

Bộ đồ của Hạ Minh so với họ chẳng khác nào một tên nhà quê.

Hơn nữa, hai người họ cũng không tin Hạ Minh có thiệp mời. Khách được mời đều là quan to quyền quý, một thằng quỷ nghèo như Hạ Minh mà cũng đòi đến đây à?

"Hử?" Trần Thiên Tường khẽ nhíu mày. Với thân phận của anh, nhà họ Lý đáng lẽ phải nể mặt mới đúng. Không ngờ đối phương lại không cho chút mặt mũi nào, khiến Trần Thiên Tường có chút không vui...

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!