Tất cả mọi người có mặt tại đó đều sững sờ, nhất thời trợn tròn mắt.
"Vãi chưởng, tôi vừa nghe thấy cái gì thế?"
"Thằng nhóc này lại dám ảo tưởng khiêu chiến Lưu Ngàn, người đứng thứ tám mươi bảy trên bảng xếp hạng ư, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Vừa rồi Lưu Ngàn mới hạ gục Cao Tư Kính hạng tám mươi sáu mà."
"Lẽ nào thằng nhóc này cũng là một cao thủ trong bảng Đổ Thần?"
"Không thể nào."
Lúc này, một người lắc đầu nói: "Những người trên bảng Đổ Thần tôi đều biết cả, rành như lòng bàn tay, làm gì có ai tên là Hạ Minh. Người này tuyệt đối không phải người trên bảng Đổ Thần."
"Vãi thật, còn chẳng có tên trên bảng Đổ Thần mà lại mưu toan khiêu chiến Lưu Ngàn, tôi không nghe lầm đấy chứ?"
"Không lầm đâu, thằng nhóc này thật sự muốn khiêu chiến Lưu Ngàn đấy."
Lúc này, mọi người có mặt đều nhao nhao đoán già đoán non về thực lực của Hạ Minh, thậm chí không ít người còn lộ vẻ khinh thường. Theo họ thấy, Hạ Minh căn bản không có cửa so tài với Lưu Ngàn.
"Ha ha ha, tôi nghe thấy cái gì thế này? Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?"
Giờ khắc này, Quan Tinh không nhịn được mà ngửa mặt lên trời cười ha hả, sau đó nhìn Hạ Minh với vẻ mặt mỉa mai, cất giọng đầy chế nhạo: "Nhóc con, tao thấy mày từ đâu đến thì cút về đấy đi. Trò cờ bạc này không phải là thứ mà một thằng nhóc ranh như mày có thể chơi nổi đâu."
Quan Tinh rõ ràng là không coi Hạ Minh ra gì. Hắn không biết Hạ Minh, mà những người trên bảng Đổ Thần đa phần đều là cao thủ, hầu như ai cũng biết mặt biết tên, dù sao họ cũng là những nhân vật nổi tiếng nhất. Nếu gặp mà không nhận ra thì thật là tệ.
"Tôi không đùa với anh đâu."
Hạ Minh chẳng những không tức giận mà còn cười tủm tỉm nhìn Quan Tinh.
"Được thôi, đừng nói Quan Tinh này không cho mày cơ hội. Đã mày muốn khiêu chiến tao, vậy tao sẽ cho mày một cơ hội." Quan Tinh lạnh lùng nhìn về phía Hạ Minh, cất giọng nói.
"Không biết mày dùng cái gì để làm vốn cược đây?" Quan Tinh cẩn thận quan sát Hạ Minh một lượt: "Bộ quần áo này của mày chẳng qua cũng chỉ là hàng vỉa hè, mày có tiền vốn không đấy?"
Bộ quần áo Hạ Minh đang mặc có lẽ cũng phải trên 200 ngàn, nhưng so với trang phục của Quan Tinh thì đúng là kém hơn mấy bậc. Bộ đồ của Quan Tinh nói ít cũng phải trên 1 triệu, trong mắt hắn, Hạ Minh đúng là đang mặc hàng vỉa hè.
Có điều Hạ Minh lại thản nhiên nói: "Tiền vốn à, tôi có chứ."
Lúc này Hạ Minh cười ha hả nói: "Tôi còn 500 triệu ở đây, anh xem có đủ không."
"500 triệu?"
Nghe thấy con số này, Quan Tinh phá lên cười, sau đó đánh giá Hạ Minh một cách kỹ lưỡng rồi nói: "Tốt, 500 triệu thì 500 triệu. Lưu Ngàn, chuyện này giao cho cậu."
"Ông chủ yên tâm, chúng ta sẽ sớm hốt được 500 triệu thôi." Lưu Ngàn lập tức phụ họa theo.
"Vậy là các người đồng ý rồi?" Hạ Minh nhìn Quan Tinh hỏi.
"Đương nhiên là đồng ý, có kẻ ngốc chạy đến tận đây dâng tiền cho tao, sao tao lại không đồng ý được chứ." Quan Tinh cười nói.
"Nếu đã như vậy..." Hạ Minh quay sang nhìn Cao Tư Kính bên cạnh, cười nói: "Anh bạn này, không biết anh có thể nhường chỗ được không?"
"Được!"
Cao Tư Kính không chút do dự, nhường chỗ ngồi cho Hạ Minh rồi đi đến sau lưng Đào Khiêm. Đào Khiêm mỉm cười nhìn Hạ Minh, không hiểu sao ông lại cảm thấy Hạ Minh không hề đơn giản.
Những người có thể đến đây đều không phải nhân vật tầm thường, nhưng Hạ Minh lại có thể bình tĩnh đối mặt với Lưu Ngàn, điều này khiến Đào Khiêm có chút kinh ngạc.
"Cậu muốn cược thế nào?"
Lưu Ngàn nhìn về phía Hạ Minh, ánh mắt mang theo vẻ khinh thường đậm đặc. Hắn biết hết những người trên bảng Đổ Thần, nhưng người tên Hạ Minh này lại không có trong đó, rõ ràng không phải là cao thủ trên bảng. Vì vậy, Lưu Ngàn cũng không để Hạ Minh vào mắt.
Phải biết rằng, hắn là một tay cáo già trong sòng bạc, tung hoành ngang dọc bao nhiêu năm nay, chưa từng biết sợ là gì.
"Con người tôi ghét nhất là phiền phức, đã muốn cược thì chi bằng chúng ta cược đơn giản một chút." Hạ Minh cười ha hả nói.
"Vừa rồi tôi thấy anh lắc xúc xắc đẹp trai phết, hay là chúng ta cũng giống như ván trước, so lớn nhỏ đi." Hạ Minh thản nhiên nói.
"Được."
Lưu Ngàn không từ chối, lắc xúc xắc chính là sở trường của hắn. Bây giờ Hạ Minh lại muốn so lớn nhỏ với mình, hắn đương nhiên là mừng không hết.
"Cậu trước, hay tôi trước." Lưu Ngàn hờ hững nói.
"Anh trước đi!" Hạ Minh tùy ý đáp.
Lưu Ngàn liếc nhìn Hạ Minh một cái đầy khinh thường, rồi đưa tay bắt đầu lắc. Lực lắc của Lưu Ngàn rất mạnh, rất điêu luyện. Hạ Minh chỉ lẳng lặng quan sát, hắn có thể cảm nhận được kỹ thuật của Lưu Ngàn quả thực rất lợi hại.
Kỹ năng Đổ Thần của hắn bây giờ mới chỉ ở cấp trung cấp, vậy mà lại không thể nhìn thấu được Lưu Ngàn. Đáp án chỉ có một, đó là kỹ thuật của Lưu Ngàn cao hơn hắn.
Dù vậy, Hạ Minh vẫn bình tĩnh nhìn Lưu Ngàn.
"Cạch!"
Rất nhanh, Lưu Ngàn đã lắc xong, sau đó đập mạnh chiếc bát xuống mặt bàn. Hắn từ từ mở bát ra, mọi người tại đó đều đổ dồn ánh mắt vào.
"Lại là bốn con sáu và một con bốn, đây chẳng phải là 28 điểm sao?"
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều hít một hơi dài: "28 điểm, nói cách khác cậu thiếu niên này ít nhất phải lắc ra 29 điểm, thậm chí là 30 điểm mới có thể thắng ván này."
"Đùa à, đến cả Cao Tư Kính còn không lắc ra được 30 điểm, cậu ta thì làm được gì?"
"Tôi thấy cậu ta qua được 18 điểm đã là không tệ rồi."
"Tôi cũng nghĩ vậy."
Mọi người có mặt rõ ràng đều không coi trọng Hạ Minh, trong mắt họ, hắn thua chắc rồi.
Lúc này, Lạc Vũ Khê ở bên cạnh nhìn Hạ Minh cũng có chút lo lắng. Cô đương nhiên không hy vọng Hạ Minh thua, phải biết đó là 500 triệu, đủ để một số người sống cả đời không lo cơm ăn áo mặc.
"Hạ Minh, anh phải cố lên đấy." Lạc Vũ Khê nhìn chằm chằm Hạ Minh.
Dưới vô số ánh mắt, Lưu Ngàn làm một động tác mời, cười nói: "Đến lượt cậu."
Hạ Minh rất tùy ý nhìn chiếc bát trong tay, lại ước lượng mấy viên xúc xắc, sau đó hoàn toàn đắm chìm tâm trí vào trong hệ thống.
"Hệ thống, mau ra đây, có việc gấp."
"Vâng, xin hỏi ký chủ cần gì ạ?"
"Ta nhớ là điểm kinh nghiệm thuộc tính có thể quy đổi được đúng không?"
"Vâng, điểm kinh nghiệm có thể quy đổi, 100 điểm vinh dự một lần. Xin hỏi ngài có muốn quy đổi không?"
Hạ Minh suy nghĩ rồi hỏi: "Kỹ năng Đổ Thần của ta hiện đang ở cấp trung, bây giờ ta muốn nâng lên cấp tinh thông thì cần bao nhiêu điểm kinh nghiệm?"
"Ký chủ cần 200 điểm vinh dự mới có thể nâng cấp kỹ năng Đổ Thần lên cấp tinh thông. Xin hỏi ký chủ có muốn nâng cấp không?"
"Nâng cấp đi!"
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi