"Anh muốn so thế nào?" Hạ Minh nhướng mày, nhìn gã Kim Sung Eun này rồi lên tiếng.
"Tất nhiên là so kiến thức cơ bản rồi." Kim Sung Eun tự tin nói: "Ai cũng biết, châm cứu cực kỳ coi trọng kiến thức nền tảng. Châm thừa hay thiếu một li cũng không được, chỉ cần sai lệch một chút là hiệu quả trị liệu sẽ giảm đi rất nhiều."
"Cho nên tôi muốn so kiến thức cơ bản về châm cứu với anh."
"Được thôi!"
Hạ Minh thản nhiên đáp: "Nhưng nếu anh cứ thách đấu là tôi phải nhận lời ngay thì chẳng phải tôi mất mặt lắm sao?"
"Ý gì đây? Chẳng lẽ anh sợ rồi?" Kim Sung Eun giễu cợt: "Nếu anh sợ cũng được, chỉ cần anh thừa nhận thuật châm cứu của Hoa Hạ đều là học lỏm từ dân tộc Đại Hàn của chúng tôi là được."
"Nhảm nhí!"
Hạ Minh mỉa mai cười khẩy: "Cái xứ bé tí tẹo của các người mà cũng đòi có truyền thừa à? Năm đó không diệt các người đã là nể mặt lắm rồi, giờ còn dám vỗ ngực tự nhận có truyền thừa?"
"Tôi muốn cược với anh một ván. Nếu anh thua, thì phải tự mình tuyên bố Hàn Quốc là chư hầu của Hoa Hạ, tất cả mọi thứ đều học lỏm từ Hoa Hạ, ngay cả người Hàn các người cũng là lũ súc sinh bị chúng tôi tống cổ đi."
Lời nói của Hạ Minh khiến sắc mặt Kim Sung Eun biến đổi, hắn ta tức giận nói: "Sao anh có thể nói như vậy? Đây mà là đất nước lễ nghĩa sao?"
"Xì!"
Hạ Minh cười lạnh: "Đất nước lễ nghĩa thì đúng rồi, nhưng cũng phải xem đối tượng là ai. Với hạng người bỉ ổi vô sỉ như anh, không gặp lần nào đánh lần đó đã là may, còn đòi hỏi ưu đãi à? Nằm mơ giữa ban ngày!"
"Anh… Anh…"
Trong phút chốc, Kim Sung Eun bị Hạ Minh chọc cho tức đến lồng ngực phập phồng, đây rõ ràng là một tên côn đồ mà, ăn nói khó nghe như vậy.
Thật ra đây cũng là do Hạ Minh cố tình thể hiện ra. Trên đời này, cứ đụng đến hai quốc gia là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Một là lũ quỷ lùn Nhật Bản, suốt ngày đòi mổ bụng vì Thiên Hoàng. Hai là Hàn Quốc, chỉ thiếu nước tuyên bố cả Trái Đất này là sân sau nhà chúng nó.
"Anh cái gì mà anh? So thì so, không so thì biến, muốn chiếm hời à, làm gì có chuyện ngon ăn thế." Hạ Minh có chút mất kiên nhẫn nói.
"Được, tôi so với anh." Kim Sung Eun nghiến răng, tức giận đáp.
"Vậy thì tốt."
Sau đó, mọi người mang ra hai hình nhân. Loại hình nhân này được làm từ vật liệu đặc biệt, kim châm cắm lên trên cũng không làm hỏng ngân châm, hơn nữa lớp da của nó sờ vào y như da người thật. Chế tạo thứ này tốn không ít tiền, người không có điều kiện cũng chẳng dám chơi sang như vậy.
Thứ này cũng là để tiện cho người khác sử dụng, đặc biệt là trong giảng dạy, nó được dùng vô cùng rộng rãi.
Hạ Minh và Kim Sung Eun đứng trước hình nhân, Hạ Minh thản nhiên hỏi: "Luật chơi thế nào?"
"Rất đơn giản, chúng ta có tổng cộng 108 cây ngân châm, chỉ cần cắm hết số ngân châm này vào các huyệt vị, đồng thời đảm bảo mỗi cây chỉ cắm sâu hai centimet, không vấn đề gì chứ?" Kim Sung Eun tự tin nói.
"Không vấn đề." Hạ Minh gật đầu.
"Tốt, nếu đã vậy, chúng ta cần cắm xong trong vòng mười lăm phút. Cuối cùng, xem ai cắm được nhiều kim nhất với độ chính xác cao nhất thì người đó thắng."
"Được, không vấn đề." Hạ Minh tùy ý gật đầu.
"Nếu đã vậy, bắt đầu!"
Ngay sau đó, Kim Sung Eun bắt đầu châm cứu. Khi Hạ Minh nhìn sang, hắn cũng phải có chút tán thưởng. Đừng nói chứ, tuy là một thằng nhóc Hàn Xẻng nhưng cũng có vài phần bản lĩnh đấy, có điều Hạ Minh lại không hề vội vàng.
"Chuyện gì thế? Sao Hạ Minh cứ đứng đực ra đó vậy?"
"Đúng đó, anh ta nghĩ gì thế, còn ngây ra đó làm gì, mau cắm kim đi chứ."
"Đúng là một gã kỳ quặc."
Thế nhưng, ngay lúc mọi người đang sốt ruột, Hạ Minh lại đi về chỗ ngồi của mình, cầm một chai nước khoáng lên tu ừng ực hai ngụm, sau đó ngồi bệt xuống đất, lôi điện thoại ra chơi. Kim Sung Eun thấy bộ dạng này của Hạ Minh thì tức điên lên: "Anh có ý gì đây?"
"Ý gì là ý gì?" Hạ Minh ngơ ngác hỏi lại.
"Tại sao anh còn chưa ra tay?"
Kim Sung Eun sắp bị Hạ Minh chọc cho tức chết rồi, hành động này của Hạ Minh rõ ràng là coi thường hắn, bảo sao hắn không tức cho được.
"Chấp anh mười phút trước đấy." Hạ Minh nói một cách rất tùy tiện.
"Anh…"
Kim Sung Eun tức không hề nhẹ, hắn ta gằn giọng: "Đây là anh nói đấy nhé, hy vọng lát nữa anh đừng hối hận."
Sau đó Kim Sung Eun nhanh chóng cắm kim, còn Hạ Minh thì, vãi thật… lại còn ngồi chơi game xếp hình vào lúc này.
"Ăn điểm... ăn nữa... ăn tiếp nào..."
Hạ Minh chơi say sưa, khoảng 10 phút sau, hắn liếc thấy trong tay Kim Sung Eun vẫn còn 30 cây ngân châm. Hạ Minh không vội không vàng, tiếp tục chơi game.
Cảnh này khiến đám người Triệu Quốc Thắng lo sốt vó.
"Vãi thật, Hạ Minh cậu đang làm cái quái gì vậy? Mau ra tay đi, sắp hết giờ rồi kìa." Triệu Quốc Thắng ở bên cạnh không nhịn được nói.
"Đến lúc này rồi mà còn chơi điện thoại, người trẻ tuổi đúng là không đáng tin."
"Ai nói không phải chứ."
Trong phút chốc, tim của đám người Triệu Quốc Thắng như treo lên tận cổ họng, thế nhưng ngay lúc Kim Sung Eun chỉ còn lại 15 cây ngân châm, hắn ta lại bật cười.
"Anh thua chắc rồi, cứ đợi mà thừa nhận châm cứu Hoa Hạ đến từ dân tộc Đại Hàn vĩ đại của chúng tôi đi, ha ha ha..."
Lúc này Kim Sung Eun vô cùng đắc ý.
Ngược lại, Hạ Minh lúc này mới từ từ đứng dậy. Dưới vô số ánh mắt đổ dồn, hắn chậm rãi tiến về phía 108 cây ngân châm.
Và đúng lúc này, Hạ Minh động thủ.
Chỉ thấy Hạ Minh vơ lấy một nắm ngân châm, vung tay vài ba lượt, thế rồi toàn bộ số kim trong tay hắn bỗng nhiên biến mất không còn một dấu vết.
Ngay sau đó, giọng nói của Hạ Minh vang lên, còn Kim Sung Eun thì đột nhiên cứng đờ người, trong tay hắn vẫn còn đang cầm cây ngân châm cuối cùng.
"Tôi cắm xong rồi."
"Xong rồi?"
Theo tiếng của Hạ Minh vừa dứt, tất cả mọi người đồng loạt quay sang nhìn hắn. Đúng lúc này, tất cả những người có mặt đều trợn mắt há mồm.
Đến mức mấy người từ các quốc gia khác cũng không nhịn được mà mở to mắt, lẩm bẩm.
"Lạy Chúa tôi, đây là thật sao?"
Ngay cả Kim Sung Eun cũng bị Hạ Minh thu hút sự chú ý vào lúc này.
Tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào hình nhân trước mặt Hạ Minh, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ và nghi hoặc. Còn Kim Sung Eun thì vẻ mặt hoàn toàn ngơ ngác. Biểu cảm đó trông như gặp ma, hài hước đến mức khiến người ta suýt trợn lác cả mắt.
"Chuyện này… Chuyện này sao có thể…" Kim Sung Eun nhìn cảnh tượng trước mắt, lẩm bẩm nói.