Lại một tiếng chát giòn giã vang lên trong phòng khách. Rõ ràng là Trần Vũ Hàm đã tát cho Vương Linh thêm một cái nữa. Cú tát này giáng thẳng vào bên má còn lại của Vương Linh, khiến Hạ Minh cũng phải sững sờ. Giây phút này, anh cảm thấy Trần Vũ Hàm như thể đã hóa thành một tiểu ác ma.
“Đồ đàn bà xấu xí, đã xấu còn dám ra đường dọa người à? Lại còn vênh váo thế nữa chứ! Mày nghĩ bà đây dễ bắt nạt lắm sao? Hôm nay không xé nát cái miệng của mày ra thì tao không phải là Trần Vũ Hàm!”
Nói rồi, Trần Vũ Hàm lao vào cào cấu Vương Linh. Phải công nhận, tuy Trần Vũ Hàm trông nhỏ con nhưng một khi đã đánh nhau thì ra tay không hề nương nhẹ chút nào.
“Mày dám đánh tao, tao sẽ không để yên cho mày đâu!”
Vương Linh cũng tức điên lên, không ngờ mình lại bị đánh ở đây, chuyện này mà nhịn được sao? Ngay lập tức, cô ta cũng lao vào tấn công Trần Vũ Hàm.
Vị quản lý vội vàng can ngăn: “Tất cả dừng tay, dừng tay lại, không được đánh nhau nữa!”
Ông quản lý cũng bắt đầu hoảng, đây là lần đầu tiên ông ta thấy có người đánh nhau trong cửa hàng của mình. Nếu làm hỏng quần áo xung quanh thì phiền phức to. Đống quần áo này, mỗi bộ đều có giá cả vạn tệ, nếu hỏng nhiều thì dù là quản lý như ông ta cũng gánh không nổi.
“Cút ngay cho bà!”
Trần Vũ Hàm đang nổi điên liền quay sang mắng luôn cả người quản lý, sau đó lại lao về phía Vương Linh. Phải nói rằng, Trần Vũ Hàm dựa vào thân hình nhỏ nhắn linh hoạt của mình, cứ thế tát thêm một cái nữa vào mặt Vương Linh, trong khi Vương Linh vung tay mấy lần mà chẳng chạm được vào người cô.
Thấy vậy, Hạ Minh vội vàng chạy tới kéo Trần Vũ Hàm lại. Trần Vũ Hàm lúc này mới nói: “Anh rể, anh kéo em làm gì? Em còn muốn xả giận giúp anh mà.”
Trần Vũ Hàm tỏ vẻ hơi bất mãn, còn Hạ Minh thì sắp khóc đến nơi. Trời ạ, cô nhóc này hổ báo quá đi mất! Đúng là một yêu tinh nhỏ mà, người thì bé tí mà ra tay thì tàn nhẫn không ai bằng. Nhìn người phụ nữ kia xem, mặt sắp bị cô đánh thành đầu heo rồi kìa.
“Alo, Đại tiểu thư ạ?” Đúng lúc này, điện thoại của người quản lý reo lên. Sau khi nhận cuộc gọi, sắc mặt của ông ta đột ngột thay đổi.
“Vâng, vâng ạ, Đại tiểu thư, tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Lúc này, thái độ của người quản lý thay đổi 180 độ. Ánh mắt ông ta nhìn Hạ Minh cũng khác hẳn, bởi vì vừa rồi trong điện thoại, một cô gái đã gọi và dặn ông ta không được để Hạ Minh xảy ra bất cứ vấn đề gì. Trong phút chốc, người quản lý nhìn Hạ Minh với vẻ căng thẳng.
“Người này có quan hệ gì với Đại tiểu thư vậy? Sao Đại tiểu thư lại bảo vệ anh ta đến thế?”
Ngay cả người quản lý cũng không thể ngờ, Đại tiểu thư lại đích thân gọi điện cho mình chỉ để dặn dò về người đàn ông này. Phải biết rằng, Đại tiểu thư chính là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Giang thị, ý nghĩa của ba chữ “Đại tiểu thư” này, chỉ cần là người có đầu óc đều hiểu rõ.
“Ông còn đứng ngây ra đó làm gì? Báo cảnh sát cho tôi! Mau lên! Tôi muốn tống cổ bọn chúng vào tù, cho chúng nó ngồi tù mọt gông!”
Vương Linh chỉ vào Hạ Minh, cả người trở nên vô cùng hung tợn, trông phẫn nộ đến tột cùng. Vương Linh thật sự đã bị chọc cho tức chết.
Mình lại bị hai người đánh.
“Vị nữ sĩ này, nói cho công bằng thì vẫn là cô chửi người trước. Tôi thấy chuyện này hay là bỏ qua đi.” Vị quản lý đã biết mình nên làm gì, nên lời nói ra cũng không còn khách sáo nữa.
“Ông là cái thá gì mà bảo tôi bỏ qua? Bọn họ đánh tôi, ông lại bảo tôi thôi đi? Tôi nói cho ông biết, hôm nay chuyện này không xong đâu!” Nói rồi, Vương Linh định lấy điện thoại ra gọi, nhưng lúc này người quản lý đột nhiên lạnh lùng nói: “Vị nữ sĩ này, tôi khuyên cô tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ trước khi gọi điện. Tôi có thể làm chứng cho vị tiên sinh đây, có lời chứng của Tập đoàn Giang thị chúng tôi, tôi nghĩ cô có báo cảnh sát cũng vô ích thôi.”
Soạt!
Nghe đến ba chữ “Tập đoàn Giang thị”, mặt Vương Linh trắng bệch như tờ giấy. Cô ta không ngờ chuyện này lại dính líu đến cả Tập đoàn Giang thị.
Vừa nhắc tới Tập đoàn Giang thị, Vương Linh đã có chút hoảng sợ. Tập đoàn đó là một thế lực như thế nào, cô ta rõ hơn bất kỳ ai.
Sự đáng sợ của Tập đoàn Giang thị, giới thượng lưu ở thành phố Giang Châu ai cũng biết, vì vậy rất nhiều người đều e dè tập đoàn này, Vương Linh cũng không ngoại lệ.
Chỉ là Vương Linh không ngờ, Tập đoàn Giang thị lại ra mặt vì Hạ Minh, chuyện này thật sự không thể tin nổi.
“Ông nói thật chứ?”
Vương Linh cố nén cơn giận trong lòng, hạ giọng hỏi.
“Cô cứ việc gọi.” Vị quản lý lạnh lùng nhìn Vương Linh.
“Tốt… Rất tốt…”
Vương Linh cười giận dữ một tiếng, sau đó liền cộc cộc rời khỏi nơi này. Rõ ràng, Vương Linh không muốn truy cứu thêm nữa. Đối đầu với Tập đoàn Giang thị, trừ khi cô ta chán sống rồi.
Những hoạt động ngầm của Tập đoàn Giang thị ai cũng biết, đó là thế lực có dính líu đến xã hội đen. Nếu bị Tập đoàn Giang thị để mắt tới, e rằng cả đời này của cô ta coi như xong.
Vì cái mạng nhỏ của mình, Vương Linh chọn cách rời đi.
Sau khi Vương Linh đi khỏi, vị quản lý nhiệt tình nói: “Thưa anh, để anh phải hoảng sợ rồi, chúng tôi thật lòng xin lỗi. Đây là sai sót của cửa hàng chúng tôi. Không biết anh muốn chọn quần áo gì, tôi sẽ giảm giá 20% cho anh.”
“Hừ, bà cô đây mà thiếu tiền chắc.”
Trần Vũ Hàm khinh khỉnh liếc người quản lý một cái, cô chẳng có chút thiện cảm nào với ông ta. Trần Vũ Hàm nói: “Quần áo của tôi chọn xong cả rồi, giờ chúng tôi thanh toán rồi đi.”
Sau đó, Trần Vũ Hàm cầm lấy những bộ quần áo mình đã thử, bảo nhân viên gói lại. Thái độ của Trần Vũ Hàm khiến vị quản lý vô cùng khó xử, rõ ràng thái độ lúc nãy của mình đã đắc tội với vị cô nương này rồi. Lúc này, Hạ Minh thản nhiên hỏi: “Người vừa gọi điện cho ông là ai vậy?”
Chỉ một cuộc điện thoại đã khiến thái độ của người quản lý thay đổi ngay lập tức, làm Hạ Minh vô cùng tò mò. Người gọi điện cho quản lý rốt cuộc là ai? Tại sao người đó lại muốn giúp mình? Hay là người đó có mục đích gì khác?
“Thưa anh, thật sự xin lỗi, Đại tiểu thư không cho phép tôi nói.” Người quản lý có chút ngượng ngùng đáp.
Hạ Minh nghe xong ba chữ “Đại tiểu thư”, trong đầu liền hiện lên hình ảnh một người, người phụ nữ nồng cháy như lửa, hơn nữa còn là người đã qua đêm với mình.
“Chẳng lẽ là cô ấy?”
Hạ Minh thầm nghĩ, nhưng làm sao cô ấy biết mình đang ở trong cửa hàng này? Điều này khiến Hạ Minh cảm thấy hơi khó hiểu. Nhưng rồi anh lắc đầu, nghĩ không ra thì anh cũng lười nghĩ tiếp, thà dành thời gian này đi ngủ một giấc còn hơn.
Hạ Minh đi về phía Trần Vũ Hàm. Đến khi Trần Vũ Hàm thanh toán, con số trên hóa đơn làm anh giật bắn mình.
“Sáu trăm ngàn!”
Tròn trĩnh 600 ngàn. Mấy bộ quần áo Trần Vũ Hàm mua hết đúng 600 ngàn, khiến tròng mắt Hạ Minh suýt nữa thì rớt xuống đất.
Sáu trăm ngàn là khái niệm gì chứ? Cả nửa đời người anh cũng chẳng kiếm nổi số tiền đó. Vậy mà cô nhóc này lại vung tay 600 ngàn chỉ để mua vài bộ quần áo. Đúng là quá phá của, quá xa xỉ, đúng là đốt tiền mà