Đám đông lùi ra xa, nín thở im phăng phắc, sợ làm phiền đến hành động vĩ đại tựa như diệt thần sắp tới của Lục Phi Vũ.
Sau đó, họ chỉ biết ngơ ngác nhìn Lục Phi Vũ ngẩng đầu, nói gì đó với quả trứng khổng lồ màu đỏ son.
Chỉ là giọng nói không lớn, khoảng cách lại quá xa, nên khi lời nói bay đến tai thì họ đã chẳng nghe rõ gì nữa.
Tuy nhiên, dù không nghe rõ Lục Phi Vũ nói gì, chỉ riêng cái tư thế ngẩng đầu nói chuyện với Thần thú này thôi cũng đủ khiến đám đông kinh ngạc tột độ.
Đó là sự tồn tại chí cao nơi đỉnh tháp ngự thú, đủ sức quan sát tất cả sinh linh trên thế gian cơ mà.
Muốn giao tiếp với Ngài, không quỳ lạy, không tỏ ra cung kính hết mực thì cũng thôi đi.
Đằng này lại còn dám ngẩng cao đầu, dùng một thái độ gần như đối chọi để nói chuyện?
Ai cho cậu ta lá gan vậy?
Chẳng lẽ không sợ Thần thú giáng thần uy, trừng phạt chúng sinh hay sao?
Đám người nhìn nhau, mỗi người đều nhớ lại chuyện xưa:
Mỗi lần đại điển, tất cả các trưởng lão đức cao vọng trọng, những người gần như đã dâng hiến cả đời trung thành và tín ngưỡng cho Chu Tước, đều lần lượt quỳ xuống cầu nguyện trước mặt Thần thú.
Điều họ mong đợi, chẳng qua chỉ là một chút phản ứng nhỏ nhoi từ Ngài mà thôi.
Dù đại điển thành kính như vậy được cử hành mỗi năm, Thần thú cũng chưa từng có bất kỳ phản ứng nào!
Nhiều nhất, cũng chỉ là cách mỗi mười năm, Ngài lại ban xuống một quả trứng ngự thú cấp S mang huyết mạch Chu Tước.
Dù chỉ có thế, cũng đã khiến các vị trưởng lão và vô số giáo đồ cảm thấy vinh hạnh tột cùng.
So sánh như vậy, mặc dù thực lực và phẩm hạnh của Lục Phi Vũ đã được mọi người công nhận, nhưng về việc liệu hắn có thể nhận được sự đáp lại của Chu Tước Thần thú hay không, tất cả mọi người đều có chung một thái độ:
Tuyệt đối không thể!
"Lục Ngự Thú Sư đang giao tiếp với Thần thú đấy à?"
"Không thể nào, sao cậu ta dám!"
"Hơn nữa Chu Tước Thần thú giờ đã hóa trứng, căn bản không thể cảm nhận được thế giới bên ngoài. Lục Thần nói chuyện với Ngài, đây chẳng phải là đàn gảy tai trâu, hoàn toàn vô ích sao."
"Lùi một bước mà nói, cho dù Chu Tước Thần thú có thể nghe thấy, thì Lục Ngự Thú Sư cũng là người muốn giết Ngài mà. Đây là cái kiểu gì vậy, sát thủ đang trấn an nạn nhân à?"
Đám người mặt mày khác nhau, nhỏ giọng bàn tán.
Trong lời nói, không hề có chút tin tưởng nào rằng Lục Phi Vũ nói vài câu là có thể ảnh hưởng đến Chu Tước Thần thú, chứ đừng nói là khiến Thần thú có bất kỳ phản ứng nào.
"Haiz, Lục Thần tuổi còn quá trẻ, kinh nghiệm còn ít, thỉnh thoảng có chút sai sót cũng là chuyện bình thường mà."
"Cũng phải, chẳng ai là hoàn hảo! Thiên phú cao đến mấy thì cũng có lúc phạm sai lầm thôi."
"Đúng vậy, Lục Thần trước đây cũng chưa từng gặp Chu Tước Thần thú, không biết tính tình của Ngài cũng là bình thường."
"Không sao đâu, nếu Lục Ngự Thú Sư lúc nào cũng tỏ ra hoàn hảo không tì vết, chẳng phạm một lỗi nào, thì tôi lại thấy hơi rén đấy, ha ha."
Tứ Tượng giáo Chu Tước thất túc vừa cười vừa thì thầm.
Vương Văn Tuấn thì cúi đầu, tâm trí lơ đãng, không dám xen mồm, sợ đắc tội người khác.
Người ta quan hệ tốt thì thầm với nhau vài câu thì không sao, chứ hắn thân phận thấp kém, dù trước đó có tỏa sáng trước mặt mọi người, cũng không nên nói những lời như vậy, sợ bị người ta bắt thóp.
Hết cách rồi, lão Vương hắn đây thật sự quá muốn leo lên cao hơn!
Một chút sai lầm cũng không dám phạm!
Chu Tước Tôn giả đứng ở phía trước, nghe thấy những tiếng thì thầm và tiếng cười thỉnh thoảng vọng lại từ phía sau.
Mặc dù bà cũng không tin Lục Phi Vũ với thái độ như vậy có thể nhận được sự đáp lại của Thần thú, nhưng bà không muốn nghe bất kỳ ai bàn tán hay chế nhạo hắn!
Thế là, Chu Tước Tôn giả cau mày, quay người quát lớn:
"Dám vọng bàn về Thần thú! Ta thấy các ngươi..."
Lời còn chưa dứt, bà đã phát hiện mấy người đứng sau mình, ai nấy đều trợn mắt đến cực hạn.
Trong hốc mắt, con ngươi của họ co rút kịch liệt, tròng trắng mắt hằn lên những tia máu dữ tợn.
Nhìn lên trên, lông mày mỗi người đều xoắn tít vào nhau, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn như rắn độc.
Vẻ mặt này, trông như thể vừa gặp quỷ!
Không kịp nói nốt lời trách mắng đang nghẹn lại trong cổ họng, Chu Tước Tôn giả vội vàng quay người nhìn lại.
Chỉ trong thoáng chốc, Chu Tước Tôn giả cảm thấy da gà da vịt nổi lên khắp người.
Ngay sau đó, một luồng khí lạnh xen lẫn hơi nóng từ xương cụt chạy dọc sống lưng, đánh thẳng lên đại não.
Cú sốc khiến hai tai bà ù đi, cảm giác choáng váng tột độ bao trùm toàn thân.
Bà gần như đứng không vững!
Bà chỉ thấy, ngọn lửa tựa dung nham đang cuộn trào trên quả trứng khổng lồ màu đỏ son đã tắt ngấm.
Mà những đường vân màu đen vốn đã dày đặc trên vỏ trứng, vào khoảnh khắc ngọn lửa lịm đi, lại càng điên cuồng lan rộng.
Chúng cứ thế nhuộm quả trứng đỏ thắm thành một màu đen kịt như màn đêm.
Một màu đen của sự chết chóc.
Một màu đen khiến người ta kinh hãi.
Cùng lúc đó, tiếng nuốt chửng vốn đã liên hồi nay lại càng vang vọng khắp đất trời, phảng phất như có hàng vạn cái miệng đang ra sức hút cạn sinh mệnh lực còn sót lại của Chu Tước Thần thú.
Chu Tước Thần thú...
Sắp chết rồi!
Bỗng nhiên, trong đầu Chu Tước Tôn giả nảy ra một ý nghĩ như vậy.
Mặc dù Lục Phi Vũ đã sớm cho họ biết kết cục này, nhưng khi đột ngột chứng kiến, cảm giác chấn động và hoảng sợ trong lòng vẫn như sóng triều ập đến.
Quan trọng nhất là.
Họ có thể nhận ra:
Sự tàn lụi của Thần thú Chu Tước lúc này không phải do Lục Phi Vũ ra tay!
Mà là do bản thân Ngài không thể chống lại sự ăn mòn của độc tố!
Không, nói là không thể chống cự, chi bằng nói Chu Tước Thần thú giờ đây đã hoàn toàn từ bỏ ý định chống cự!
Mà sự thay đổi này...
Nguồn cơn chỉ có thể đến từ một người!
Trong thoáng chốc, đôi mắt hoe đỏ của Chu Tước Tôn giả nhìn về phía bóng người đang đứng thẳng tắp trước quả trứng đen kịt.
Lục Phi Vũ!
Rốt cuộc hắn đã nói gì!
Mà có thể khiến Chu Tước Thần thú ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí cam tâm tình nguyện từ bỏ sinh mệnh của mình!
Tất cả những điều này, không một ai biết được.
Mà Lục Phi Vũ, người đã chờ sẵn ở một bên, khi thấy cảnh này, hai mắt đột nhiên sáng lên.
Thần thú này, pro quá!
Bảo làm gì làm nấy, không hề lằng nhằng!
Đối phương đã sảng khoái như vậy, hắn tự nhiên không thể tuột xích vào thời khắc mấu chốt.
Lục Phi Vũ chỉ ra hiệu bằng mắt, các ngự thú quanh người hắn liền bộc phát toàn lực trong chớp mắt.
Những dây leo xanh biếc từ mặt đất đỏ rực phóng lên, sau đó đan xen vào nhau, tạo thành một nhà lao bằng gỗ không thể phá vỡ, vây chặt quả trứng đã hóa đen.
Trong lúc vây khốn quả trứng, những dây leo lại tiếp tục chồng chéo, khiến nhà lao bằng gỗ trở nên kín như bưng.
Lượng hắc khí tỏa ra, tự nhiên cũng bị nhốt chặt bên trong, tuyệt đối không thể tràn ra ngoài ảnh hưởng đến sinh linh trong bí cảnh.
Ngay khoảnh khắc nhà lao bằng gỗ hình thành, đôi cánh của Không Vũ chấn động, trên những chiếc lông vũ màu xanh đen, hồ quang điện lóe lên.
Bầu trời vốn rực rỡ như lửa đốt cấp tốc chuyển sang đen kịt.
Trong nháy mắt, mây đen giăng kín, sấm sét gầm gào, những con rồng điện dữ tợn uốn lượn, cảnh tượng tựa như tận thế giáng lâm.
Một giây sau, hàng vạn tia sét đánh xuống, nhuộm cả bí cảnh đỏ rực thành một màu trắng xóa như ban ngày.
Vạn Lôi Thiên Lao Dẫn!
Hơn vạn cột sét bộc phát trong chớp mắt, hung hăng nện vào bề mặt nhà lao bằng gỗ vừa thành hình.
Hồ quang điện cuồng bạo xuyên qua nhà lao, lao thẳng về phía quả trứng đen kịt bên trong.
Trong quá trình này, bề mặt những dây leo vốn xanh biếc lại hiện ra từng đường hoa văn tuyệt đẹp, những hoa văn tựa như rắn điện uốn lượn, vô cùng uy nghiêm.
Sét Đánh Mộc, thành hình!
Thiên lôi và sấm sét vốn là khắc tinh của tất cả tà ma.
Độc tố ký sinh thần bí này tà ác vô cùng, tự nhiên cũng thuộc loại tà ma.
Mà Sét Đánh Mộc, cũng là một trong những chí bảo trừ tà.
Giờ đây, Hắc Lân và Không Vũ phối hợp với nhau, chỉ trong khoảnh khắc đã bộc phát ra sức mạnh Tru Tà kinh người