Virtus's Reader

Thật ra, dù Lục Phi Vũ không đến thì Bạch Hổ Thần Thú cũng đã sớm có ý định tự kết liễu rồi.

Nó là Thần thú cao quý, lại là Binh Thần, Sát Thần của thế gian, sao có thể để ý niệm giết chóc khống chế mãi được chứ.

Thế này chẳng phải trò cười cho thiên hạ sao?

Nó, Bạch Hổ Thần Thú, không cần mặt mũi nữa à?

Lỡ mà để ba lão bằng hữu Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ biết được, chẳng phải sẽ bị cười cho thối mũi hay sao?

Bởi vậy, Bạch Hổ vẫn luôn có ý định tự sát để giữ lại cho mình chút thể diện.

Chỉ là thường ngày, nó khó mà giữ được sự tỉnh táo nên cũng chần chừ mãi không thể ra tay.

Bây giờ nhìn thấy Sơn Quân, cảm nhận được huyết mạch của mình, nó mới có cơ hội tỉnh táo lại.

Cho dù Lục Phi Vũ không nói biện pháp trị liệu là cần phải giết chết mình, bản thân Bạch Hổ Thần Thú cũng sẽ tự động thủ.

Chỉ có điều, dù là chết, nó cũng phải chết trong tay chính mình!

Cảm nhận được điểm này, Lục Phi Vũ cạn lời.

Con Bạch Hổ Thần Thú này, tính tình đúng là cao ngạo vãi chưởng.

Chẳng trách lúc trước khi khế ước với Sơn Quân, con ngự thú này còn không muốn nhận hắn làm chủ.

Hóa ra cái tính kiêu ngạo này là di truyền từ trên người Bạch Hổ.

Ngươi nói ngươi là Thần thú chết thì chết đi, tự sát thì tự sát đi, còn làm ra động tĩnh lớn như vậy làm gì.

Thiếu chút nữa là dọa Lục Phi Vũ sợ đến mức kích hoạt cả hiệu ứng thứ ba của [Vận Mệnh Tương Liên] rồi.

May mà trái tim của Lục Phi Vũ hắn đủ lớn, đủ bình tĩnh, năng lực quan sát cũng đủ mạnh.

Ngay khoảnh khắc Bạch Hổ ra tay, hắn đã cảm nhận được mục tiêu không phải là mình.

Lúc này mới không kích hoạt năng lực.

Bằng không, người ta đã tự sát chết rồi.

Lục Phi Vũ lúc này mới dung hợp ra một con ngự thú siêu cấp vô địch, lại còn phải gánh chịu hiệu ứng tiêu cực.

Thế thì có mà khóc thét.

"Phù!"

Nhưng cũng may, bất kể quá trình thế nào, kết quả cuối cùng vẫn rất hoàn mỹ.

Bạch Hổ chết theo ý muốn, mà hắn cũng không kích hoạt hiệu ứng của [Vận Mệnh Tương Liên], ngự thú của hắn cũng không cần phải vô duyên vô cớ chịu đựng nỗi đau khổ vì tính cách biến đổi.

Đôi bên cùng có lợi!

Thắng đậm rồi!

Về phần mấy vị Ngự Thú Sư Đông Doanh đang cắn xé lẫn nhau ở phía bên kia, giờ phút này không còn bị sát ý của Bạch Hổ ảnh hưởng, đã khôi phục lại sự tỉnh táo.

Bọn họ lập tức thoát khỏi trạng thái điên cuồng cắn xé, mặt mày không thể tin nổi mà nhìn về phía Bạch Hổ ở cách đó không xa.

Cự kiếm vẫn cắm ở phần bụng.

Mười vạn thanh binh khí thuộc tính Kim vẫn đang khuấy đảo trong miệng vết thương khổng lồ, từng chút từng chút một lấy đi sinh khí còn sót lại của Bạch Hổ Thần Thú.

Ấy thế mà.

Con Bạch Hổ Thần Thú kia vẫn giữ vững tư thế đứng thẳng, thậm chí không hề lung lay chút nào.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm.

Một là kinh ngạc trước ý chí và sức chịu đựng của Bạch Hổ Thần Thú.

Hai là kinh ngạc vì Bạch Hổ Thần Thú thế mà lại thật sự lựa chọn tự sát như lời Lục Phi Vũ nói?!

Ủa, từ bao giờ mà cái miệng lại có công hiệu bá đạo như vậy?

Tên nhóc Lục Phi Vũ nhà ngươi có phải xem nhiều Naruto quá nên học được cả thần kỹ Miệng Độn rồi không?

Trong chốc lát, vô số ý nghĩ tuôn ra trong đầu mọi người.

Gương mặt ai nấy đều xoắn xuýt, khó chịu như ăn phải ruồi.

Sớm biết hạ gục Bạch Hổ Thần Thú đơn giản như vậy, bọn họ đâu cần phải tốn công tốn sức như thế, còn phải đi tìm người khác giúp đỡ làm gì?

Tự mình mở mồm ra là giải quyết được vấn đề rồi sao?

Đương nhiên, chuyện đó là không thể nào!

Nếu là người khác nói những lời như vậy với Bạch Hổ Thần Thú.

Bạch Hổ Thần Thú trước khi tự sát chắc chắn cũng sẽ tát chết kẻ đó.

Mà Lục Phi Vũ sở dĩ không bị tấn công.

Thứ nhất là vì ngự thú Sơn Quân mà hắn khế ước có huyết mạch của Bạch Hổ.

Hổ dữ không ăn thịt con.

Bạch Hổ đương nhiên sẽ không hạ sát thủ với chủ nhân của con cháu nhà mình.

Thứ hai, chính là Chu Tước chân ý tỏa ra từ trên người Kim lão bản.

Đây chính là Ngự Thú Sư được lão bằng hữu của nó công nhận.

Tính tình Bạch Hổ tuy cao ngạo.

Nhưng đối với ba vị Thần thú cùng thời là Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ vẫn có một sự công nhận nhất định.

Có hai nguyên nhân này, Lục Phi Vũ mới không bị Bạch Hổ Thần Thú tấn công.

Nếu đổi lại là một người Đông Doanh khác.

Đảm bảo đến một đứa chết một đứa, đến hai đứa chết một cặp.

Nhìn Bạch Hổ Thần Thú đang dần dần đi đến cái chết, đôi mắt Lục Phi Vũ lạnh đi, hắn nhìn về phía mấy người Đông Doanh mặt đầy kinh ngạc ở cách đó không xa.

Khung cảnh này có thể xem như hồi kết bi tráng của một bản anh hùng ca.

Có mấy con ruồi dơ bẩn xấu xí vo ve bên cạnh thật sự là một sự sỉ nhục.

Nghĩ đến đây, Lục Phi Vũ nhấc hai tay lên.

Không Vũ phản ứng cực nhanh, lông vũ toàn thân bắn ra như phi kiếm, ghim tất cả đám người Đông Doanh tại chỗ, không thể động đậy.

Thép vũ sắc như kiếm, đục ra mấy lỗ máu trên người bọn chúng.

Máu tươi ừng ực chảy xuống từ vết thương.

Cùng lúc đó, tiếng khóc lóc cầu xin tha thứ tựa quỷ khóc sói gào truyền đến tai Lục Phi Vũ.

Dưới màn thể hiện hiên ngang bất khuất của Bạch Hổ Thần Thú, thái độ của đám người Đông Doanh khi đối mặt với cái chết càng khiến chúng trông như một lũ hề.

Hắn không có tâm trạng nghe những kẻ này lảm nhảm cầu xin.

Lục Phi Vũ hai tay ấn xuống.

Toàn thân Không Vũ bộc phát ra một lực hút mãnh liệt.

Cùng lúc đó, dao động không gian và sấm sét cuồng bạo nổ tung trên những chiếc lông vũ bằng thép, trực tiếp làm nổ tung các lỗ máu.

Thịt nát và sương máu tràn ngập đất trời.

Lực xuyên thấu kinh khủng của những chiếc lông vũ bằng thép bay lượn đã giết chết tất cả mọi người trong nháy mắt.

Chỉ trong thoáng chốc, những con côn trùng phiền phức như Độ Biên Tấn Tam, Bạch Ngân Thái Lang đều chết không thể chết hơn.

Đừng nói là toàn thây.

Ngay cả một mảnh mô hoàn chỉnh cũng không tìm thấy.

Cũng coi như là sự trừng phạt cho những việc ác mà chúng đã làm trong nhiều năm qua.

Lúc này, trong bí cảnh Bạch Hổ, người còn đứng vững ngoại trừ Lục Phi Vũ ra, còn có một thân thể trắng đến phát sáng.

Lục Phi Vũ đã sớm chú ý đến Bạch Miểu Miểu, cũng nhận ra đây là người phụ nữ thẳng thắn trên du thuyền lúc trước.

Mặc dù đối phương không mặc quần áo, nhưng Lục Phi Vũ vẫn nhận ra ngay lập tức.

Đối với người này, Lục Phi Vũ ngược lại không có ác cảm gì.

Mặc dù cô ta chửi hắn là "đồ nhát gan", nhưng nói thật, lúc đó để không bại lộ nhiệm vụ, dáng vẻ hắn thể hiện ra quả thật có chút khúm núm.

Kết hợp với việc cô từng trượng nghĩa lên tiếng, dùng những lời lẽ đơn giản thô bạo mắng con ả lẳng lơ quấy rối Lục Phi Vũ.

Lục Phi Vũ vẫn rất tán thưởng người phụ nữ thẳng thắn này.

Thẳng thắn, không giả tạo, mặc dù tính tình có hơi nóng nảy.

Hắn ra hiệu một tiếng, để Không Vũ đưa đối phương tới, rồi từ trong nhẫn không gian tìm một bộ quần áo cho cô mặc vào.

Trong quá trình này, mắt của Lục Phi Vũ rất thành thật, không hề nhìn lung tung.

Hắn có một đặc điểm, người khác cố tình cho mình xem thì hắn sẽ xem một cách thoải mái.

Ví như chuyên viên phục vụ khách hàng của Vạn Bảo Các trước đó.

Lại ví như những cô em nóng bỏng nhảy múa hết mình trong các quán bar.

Lục Phi Vũ đều sẽ dùng ánh mắt thưởng thức để đối đãi với họ.

Dù sao, người ta đã mất công ăn diện, mình không nhìn chẳng phải là phụ lòng người ta sao?

Còn những ai không muốn cho mình xem, dù là vô tình hớ hênh, thậm chí là trần như nhộng đứng trước mặt mình.

Lục Phi Vũ cũng sẽ không nhìn dù chỉ một li.

Dù cho đối phương có là quốc sắc thiên hương, là đệ nhất mỹ nhân đương thời.

Đây là nguyên tắc, cũng là nhân phẩm.

Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, quy củ của tổ tiên truyền lại mà...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!