Bên này, Lục Phi Vũ đang thong thả thu hoạch tài nguyên và phân phối nhiệm vụ.
Còn ở một bên khác, các nhà lãnh đạo của những quốc gia đang đứng trước màn hình lớn đều ngây ra như phỗng, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng vịt muối!
Năng lực tạm dừng thời gian có phạm vi khoảng một ngàn mét.
Nhưng dù phạm vi của năng lực này có lớn đến đâu cũng tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến các nhà lãnh đạo đang ở những quốc gia xa xôi.
Trong mắt những người này, con bướm tựa mã não trên vai Lục Phi Vũ chỉ khẽ vỗ cánh một cái.
Thế rồi những con hung thú đỉnh cấp không ai bì nổi trong Tà Thú Uyên, với khí thế cường đại như muốn nuốt chửng cả trời đất, bỗng dưng chết lặng tại chỗ.
Mặc cho những ngự thú khác của Lục Phi Vũ tàn sát!
Ba giây!
Vỏn vẹn chỉ trong ba giây!
Chỉ bằng thời gian của hai lần hít thở, thậm chí còn chưa đủ để một người bình thường và một miếng cơm.
Mười bốn con hung thú đều bỏ mạng!
Sương máu đầy trời rơi lả tả như mưa, thân thể cường tráng, rắn rỏi của lũ thú hóa thành từng món tài nguyên đặc thù đỉnh cấp, bị Lục Phi Vũ thu vào túi.
Cảnh tượng này điên cuồng đốt cháy dây thần kinh của tất cả mọi người, một dấu hỏi cực lớn hiện lên trong đầu họ:
Ủa khoan, hung thú đỉnh cấp của Tà Thú Uyên sao trước mặt Lục Phi Vũ lại yếu ớt không chịu nổi như đám dã thú bình thường thế này?!
Lẽ nào, phong ấn kéo dài hơn trăm năm đã khiến những con hung thú vốn hùng mạnh này trở nên suy yếu?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu mọi người.
Nhưng rất nhanh sau đó, họ đồng loạt lắc đầu:
Không, không đúng!
Dù chỉ là cách màn hình, nhưng khí thế toát ra từ mười bốn con hung thú kia cũng đủ khiến tất cả mọi người kinh hồn bạt vía.
Hơn nữa, sau khi đám hung thú này xuất hiện, trời đất biến sắc, thế giới u ám, tựa như ngày tận thế đã đến.
Dị tượng cỡ này tuyệt đối không thể là giả!
Điều này cũng chứng tỏ, đám hung thú này chắc chắn đang ở trạng thái đỉnh cao, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn cả trước khi bị phong ấn!
Nói cách khác, mười bốn con hung thú đỉnh cấp này đủ sức hủy diệt bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.
Vậy mà lại không phải là đối thủ của Lục Phi Vũ!
Hiện tại, rốt cuộc hắn đã đạt tới trình độ nào rồi?!
Ngay cả Hồng Thiên Tứ của ba mươi năm trước cũng tuyệt đối không thể nào mạnh mẽ và yêu nghiệt như Lục Phi Vũ của ngày hôm nay!
Đơn giản là khiến người ta không thể nảy ra nổi một tia ý nghĩ chống cự!
Nghĩ đến đây, sắc mặt của tất cả các nhà lãnh đạo đột nhiên thay đổi.
Ngay vừa rồi, họ đã ra lệnh điều động quân đội tấn công Hoa Hạ.
Với chiến lực mà Lục Phi Vũ đã thể hiện.
Với tính cách trước nay của Lục Phi Vũ.
Nếu để hắn biết chuyện này, thì đám người bọn họ, đứa nào đứa nấy cũng đều phải chết!
Không chỉ bản thân họ phải chết, mà thậm chí còn có thể gây họa cho cả quốc gia.
Nghĩ đến đây, những nhà lãnh đạo nước khác này làm gì còn tâm trạng xem kịch vui nữa, họ đột nhiên hét lớn:
"Nhanh! Mau quay về!"
"Nhanh lên!!!"
Cũng may, tốc độ giải quyết hung thú của Lục Phi Vũ đủ nhanh, quân đội của họ vẫn chưa kịp hành động.
Biết được điều này, tất cả các nhà lãnh đạo đều thở phào nhẹ nhõm:
Đây là lần đầu tiên họ cảm thấy, hóa ra tốc độ chậm cũng không hoàn toàn là không có ưu điểm...
...
Hoa Hạ, Kinh Thành, biệt thự lưng chừng núi.
Hai người Hàn Thủ Chính và Hùng Mãnh đã sớm nhận được tin của Lục Phi Vũ và chờ ở đây từ lâu.
Giờ phút này, Hùng Mãnh đang vênh váo khoe khoang với Hàn Thủ Chính:
"Xem đi, sinh viên do đại học Hoa Thanh của tôi đào tạo ra xuất sắc cỡ nào!"
"Cứu vớt thế giới, nghịch thiên cải mệnh, ông có phục không!"
Nghe vậy, cho dù là người có tu dưỡng cực tốt như Hàn Thủ Chính cũng không nhịn được mà chửi ầm lên:
"Ông nói nhảm!"
"Lục Phi Vũ rõ ràng là sinh viên đại học Kinh Thành của tôi!"
"Nó cũng từng đến lớp ở đại học Kinh Thành!"
Hùng Mãnh vuốt bộ râu quai nón của mình, trên mặt là nụ cười cà khịa muốn ăn đòn:
"He he, vậy ông nói xem Lục Phi Vũ học ở đâu nhiều nhất?"
"Trường của ông có so được với số lẻ của đại học Hoa Thanh tôi không?"
"Không chỉ tôi, mà tất cả mọi người đều cho rằng Lục Phi Vũ là sinh viên đại học Hoa Thanh, khà khà..."
Nghe những lời này, mặt Hàn Thủ Chính sa sầm, ông khoanh tay, nhắm mắt lại không thèm để ý đến đối phương.
Cái gã Hùng Mãnh này, cũng quá không biết xấu hổ!
Cũng tại mình, tại sao lúc trước không tranh một phen, để Lục Phi Vũ đến đại học Kinh Thành học năm nhất chứ!
Nhưng ai mà ngờ được, Lục Phi Vũ mới vào đại học được hơn nửa tháng đã một bước lên mây, danh chấn thế giới.
Sau đó lại bình định thú triều, giải quyết dị biến ở bí cảnh Tứ Tượng, rồi bay xuyên qua các quốc gia.
Chỉ trong một tháng đã trở thành Ngự Thú Sư đệ nhất thiên hạ danh xứng với thực.
Cái tốc độ phát triển này, cái tốc độ tu luyện này, còn cần học đại học ngự thú làm gì nữa!
Với chiến lực và chiến tích của Lục Phi Vũ, đừng nói là làm sinh viên, mà ngay cả làm giảng viên, giáo sư hay thậm chí là hiệu trưởng cũng không hề quá đáng.
Hùng Mãnh đúng là không ngại tự dát vàng lên mặt mình!
Nghĩ đến đây, Hàn Thủ Chính mở mắt ra.
Đập vào mắt ông là nụ cười cà khịa muốn ăn đòn của Hùng Mãnh.
Ông lườm đối phương một cái, rồi lại nhắm mắt lại.
Nhìn thôi đã thấy tức!
Thấy lão bạn già bị mình chọc tức đến mức phải làm rùa rụt cổ, Hùng Mãnh cười ha hả, ngồi phịch xuống ghế sô pha.
Hắn cũng không phải muốn bắt nạt Hàn Thủ Chính.
Ai bảo lão già này vừa thấy hắn câu đầu tiên đã chế giễu:
"Xem kìa, ông như con ruồi không đầu bay loạn khắp nơi, người ta Lục Phi Vũ đánh xong rồi mà ông còn chưa tìm được chỗ!"
Chịu cục tức này, hắn Hùng Mãnh mà không đáp trả thì còn là Hùng Mãnh nữa sao?!
Huống chi, bây giờ Lục Phi Vũ đã trở thành Ngự Thú Sư đệ nhất thế giới.
Hồng Thiên Tứ thì được Lục Phi Vũ hồi sinh.
Hoa Hạ của hắn, đồng thời sở hữu hai chiến lực đỉnh cấp thế giới, uy thế như mặt trời ban trưa, tiền đồ phát triển một mảnh sáng lạn.
Điều này khiến cả Hàn Thủ Chính và Hùng Mãnh đều vô cùng vui mừng, khí uất trong lòng được quét sạch, cả người đều nhẹ nhõm đi không ít.
Cãi cọ đùa giỡn một chút cũng là chuyện bình thường.
Đúng lúc này, một luồng dao động không gian mạnh mẽ mà quen thuộc xuất hiện trước mặt hai người mà không hề che giấu.
Nụ cười trên mặt Hùng Mãnh càng tươi hơn.
Hàn Thủ Chính cũng mong chờ mở mắt ra.
Bây giờ, người dám sử dụng sức mạnh không gian ở Kinh Thành Hoa Hạ cũng chỉ có một mình Lục Phi Vũ!
Học trò cưng của họ đã trở về!
Cả hai đều rất tò mò, không biết Lục Phi Vũ gọi mình đến vào thời điểm đại chiến vừa kết thúc này là vì chuyện gì.
"Đi đi, đừng bắt nạt người ta nữa."
Lục Phi Vũ trở lại biệt thự của mình, vẫy tay ra lệnh cho Không Vũ một tiếng.
Thấy Không Vũ lại chui vào khe hở không gian rời đi.
Hắn mới quay người nhìn về phía hai vị hiệu trưởng.
Giờ phút này, hai cặp mắt sáng rực đang mong chờ nhìn hắn.
Lục Phi Vũ khẽ cười, cũng không vòng vo, nói cho hai người biết kế hoạch muốn sáp nhập hai trường đại học của mình.
Nghe được kế hoạch này, vẻ mặt của hai vị hiệu trưởng trở nên nghiêm trọng, họ nhíu mày, suy tư về tính khả thi của nó.
Một lúc sau, Hàn Thủ Chính, người có thâm niên và kinh nghiệm giảng dạy phong phú nhất, lên tiếng:
"Dựa vào uy thế và địa vị của đất nước chúng ta hiện giờ, cũng không phải là không được, nhưng có một vấn đề..."
"Tuyển nhận những Ngự Thú Sư ưu tú và tài năng nhất từ khắp nơi trên thế giới, lượng tài nguyên cần thiết cho việc này, đặc biệt là tài nguyên cao cấp và đỉnh cấp, chắc chắn là một con số không hề nhỏ."