Nhìn Sếp Vàng đã thay đổi một trời một vực, Lục Phi Vũ không khỏi kinh ngạc.
Chỉ thấy chú chó con lông vàng vốn chỉ cao đến bắp chân hắn, giờ phút này đứng thẳng lên vậy mà đã cao ngang đùi!
Chiều cao tăng vọt gấp ba lần!
Thân hình nó cũng thay đổi rõ rệt, cân đối hoàn hảo với chiều cao, trông vừa thon dài vừa cường tráng.
Cơ bắp cuồn cuộn ẩn dưới lớp lông dài màu vàng đỏ bồng bềnh, trông có vẻ không nổi bật.
Nhưng vào thời khắc mấu chốt, chúng đủ sức bộc phát ra uy lực kinh người!
Bộ lông vàng óng ban đầu của Sếp Vàng giờ đã biến thành màu vàng đỏ như pha lẫn sắc máu.
Vẻ ngốc manh trước kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí chất vừa ngầu vừa đằng đằng sát khí.
Đồng thời, Lục Phi Vũ còn phát hiện, không chỉ màu lông thay đổi.
Màu mắt của Sếp Vàng cũng có chút biến hóa, cặp ngươi màu nâu nhạt ban đầu giờ đã biến thành màu vàng chói lóa.
Thoạt nhìn, tựa như hai vầng thái dương đang rực cháy trong mắt nó!
"Ngầu vãi chưởng, Sếp Vàng ơi!"
Lục Phi Vũ nhìn Ngự Thú đã lột xác hoàn toàn của mình, cất tiếng cảm thán chân thành.
Đây đúng là con chó trong mơ của mọi thằng đàn ông mà!
Nghe tiếng chủ nhân gọi, Sếp Vàng đang đứng yên tạo dáng dọa người liền lon ton chạy tới.
Nó cúi đầu, dùng bộ lông mềm mại cọ nhẹ vào đùi Lục Phi Vũ.
Trông hệt như một đứa trẻ đang mong chờ được phụ huynh khen ngợi.
Bộ lông mềm mại mang đến cho Lục Phi Vũ một trải nghiệm xúc giác tuyệt vời không gì sánh được.
Hắn vừa vuốt ve bộ lông vàng đỏ trên người Sếp Vàng, vừa kích hoạt thiên phú cấp SSS của mình, 【 Tấn Thăng Chi Nhãn 】!
Trong nháy mắt, thông tin chi tiết của Sếp Vàng hiện ra trước mắt Lục Phi Vũ.
【 Chủng tộc: Xích Dương Khuyển 】
【 Thuộc tính: Đơn 】
【 Đẳng cấp thiên phú: A 】
【 Cảnh giới: Hắc Thiết Tứ giai 】
【 Kỹ năng: Tuyệt Cảnh Tử Đấu (Hiếm), Xích Dương Thiêu Đốt (Hiếm), Quang Chi Chúc Phúc (Hiếm) 】
【 Tuyệt Cảnh Tử Đấu: Sức mạnh Xích Dương, truyền vào sự điên cuồng! Ngự Thú bị thương càng nặng, thể chất càng mạnh. Ngự Thú sẽ không rơi vào trạng thái suy yếu vì bị thương cho đến khi tử vong. 】
【 Xích Dương Thiêu Đốt: Ngự Thú có thể triệu hồi Xích Dương để thiêu đốt kẻ địch. Kẻ địch bị thiêu đốt sẽ phải chịu đau đớn tột cùng, đồng thời khả năng hồi phục và trị liệu cũng bị suy yếu. Hiệu ứng thiêu đốt bỏ qua hầu hết các loại phòng ngự. 】
【 Quang Chi Chúc Phúc: Ngự Thú miễn nhiễm với hầu hết các kỹ năng khống chế, đồng thời có sức kháng cực mạnh đối với các đòn tấn công thuộc tính Quang và Hỏa. 】
【 Lộ trình tiến hóa: Xích Dương Khuyển (cấp A) —— Lăng Nhật Thần Khuyển (cấp S) —— Truy Nhật Lang Vương (cấp SS) —— Diệu Nhật Chi Chủ (cấp SSS) —— Thôn Nhật Thần Quân (cấp độ thần thoại) 】
【 Chú thích: Chỉ những Ngự Thú ẩn chứa huyết mạch thần thoại mới có thể đột phá lên cấp độ thần thoại. 】
【 Nguyên liệu cho lần tiến hóa đầu tiên: Đại Nhật Kết Tinh, Địa Mạch Chi Hỏa, Vạn Niên Tuyết Liên, Ngưng Thần Mộc. 】
Thăng liền ba cấp!
Ba kỹ năng hiếm!
Lộ trình tiến hóa chi tiết!
Lại còn có khả năng tấn thăng Ngự Thú lên cấp thần thoại!
Bảng thuộc tính này khiến Lục Phi Vũ nhìn mà ngây cả người.
Đúng là thiên phú Ngự Thú cấp SSS, mạnh đến mức bá đạo.
"Tiểu quỷ này lại có tận ba kỹ năng hiếm."
Lục Phi Vũ chấn động trong lòng.
Phải biết rằng, phẩm chất kỹ năng của Ngự Thú được chia thành bảy cấp:
Phổ thông, Tinh Lương, Ưu Tú, Hiếm, Trác Tuyệt, Sử Thi, Truyền Thuyết, Tuyệt Thế.
Hiếm, nghe qua thì chỉ ở mức giữa.
Nhưng đừng quên, Sếp Vàng chỉ là Ngự Thú cấp Hắc Thiết thấp nhất!
Một khi tấn thăng, độ mạnh của kỹ năng sẽ còn tăng lên nữa.
Mà Ngự Thú ở cấp Hắc Thiết thường chỉ có một hai kỹ năng.
Hơn nữa phần lớn còn là kỹ năng cấp Phổ thông thấp nhất.
Có được một kỹ năng cấp Tinh Lương đã được coi là may mắn lắm rồi.
Nếu có kỹ năng cấp Ưu Tú thì đã có thể tung hoành ở cấp Hắc Thiết.
Nhưng Sếp Vàng thì sao?!
Trọn vẹn ba kỹ năng cấp Hiếm!
Thế nào là vô địch?
Đây mới gọi là vô địch!
Ba kỹ năng này tập hợp cả cường hóa thể chất, sát thương tầm xa, và miễn nhiễm khống chế, công thủ toàn diện, xa gần đều cân tất!
Pro vãi, Lục Phi Vũ chỉ có thể thốt lên hai từ: Pro vãi!
Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Sếp Vàng có thể mạnh đến thế!
Đồng thời, Lục Phi Vũ cũng để ý thấy.
Sau khi trải qua sự gột rửa của hồ huyết mạch thần thoại.
Sếp Vàng vốn chỉ ở Hắc Thiết Nhất giai đã nhảy vọt ba cấp, đạt tới Hắc Thiết Tứ giai.
Nếu là Ngự Thú bình thường, chẳng phải ít nhất cũng phải khổ tu mấy tháng trời sao?
Nhưng Sếp Vàng chỉ mất vài phút!
Sự chênh lệch có thể thấy rõ.
Thêm vào đó, với lợi thế về cảnh giới, cộng thêm ba kỹ năng có thể gọi là vô địch ở cấp Hắc Thiết của Sếp Vàng.
Trong các cuộc thi đấu do trường tổ chức sau này, Lục Phi Vũ chắc chắn có thể nghiền ép đối thủ, giành lấy nhiều tài nguyên hơn.
Cứ tiếp tục như vậy.
Tốc độ tu luyện của hắn sẽ nhanh hơn bạn bè đồng trang lứa vô số lần!
. . .
Sáng sớm hôm sau, Lục Phi Vũ tỉnh dậy trên chiếc giường tập thể trong nhà trọ.
Hắn vào nhà vệ sinh công cộng rửa mặt, rồi bịt mũi xếp hàng chờ đến lượt.
"Đệt, ông anh đêm qua ăn cái của nợ gì thế, sao đi quả toilet mùi tỏi trộn hành thế này. Oẹ~"
Lục Phi Vũ điên cuồng gào thét trong lòng.
Hắn thầm thề rằng chờ mình kiếm được tiền, nhất định phải đổi một căn phòng tốt hơn.
Còn bây giờ?
Cứ nhịn đã rồi tính.
Giải quyết xong xuôi, Lục Phi Vũ cảm thấy toàn thân khoan khoái, xách cặp chạy thẳng đến trường.
Hôm qua sau khi Sếp Vàng lên Hắc Thiết Tứ giai.
Hắn với tư cách là Ngự Thú Sư, đương nhiên cũng lên Hắc Thiết Tứ giai.
Thể chất được tăng cường không ít.
Khỏi phải nói.
Quãng đường gần một ngàn mét, Lục Phi Vũ xách cặp chạy một mạch.
Lúc đến trường, hắn chỉ hơi thở hổn hển, thậm chí còn chưa đổ mấy giọt mồ hôi.
Lúc này, trường trung học Ngự Thú số một Xương Nam đã đông nghịt người.
Học sinh đi lại khắp nơi.
Ngược lại không thấy Ngự Thú nào chạy lung tung.
Dù sao quy định của trường là chỉ trong tiết thực chiến mới được thả Ngự Thú ra khỏi không gian ngự thú.
Ai vi phạm sẽ bị đình chỉ học ngay lập tức.
Nếu không thì việc quản lý sẽ rất phiền phức.
Theo trí nhớ, Lục Phi Vũ đi đến lớp 12A2.
Chưa kịp bước vào, hắn đã nghe có người lớn tiếng khoác lác:
"Này, Ngự Thú của mấy ông cấp mấy rồi?"
"Cấp gì được chứ, mới năm ngày thôi, chẳng phải vẫn là Hắc Thiết Nhất giai sao!"
"Á à, không phải chứ, tôi lên Hắc Thiết Nhị giai rồi đây này, còn tưởng mọi người cũng giống tôi chứ~"
"Vãi, ông là quái vật à, đã Hắc Thiết Nhị giai rồi? Có phải người không thế?!"
Lục Phi Vũ nghe vậy, thầm cười trong lòng:
"Cái giọng điệu này, không biết còn tưởng ông lên Thanh Đồng rồi cơ đấy, mới Hắc Thiết Nhị giai thôi mà."
"Chú em còn non và xanh lắm, anh đây đã Hắc Thiết Tứ giai rồi nhé."
Nghĩ thầm, hắn sải bước vào lớp học.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lục Phi Vũ bước vào.
Lớp học đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, vô số ánh mắt dò xét sắc như dao găm phóng tới.
Tiếng huyên náo không còn, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán như muỗi kêu:
"Lục Phi Vũ đến kìa."
"Hắn chụp lén thật à? Lại còn là chị gái mình nữa chứ! Đúng là súc sinh!"
"Này, chưa chắc đã là thật đâu, cậu có bằng chứng không?"
"Miểu Miểu, cậu đừng thấy người ta đẹp trai mà bênh nhé, biết người biết mặt không biết lòng đâu!"
"Đúng đấy đúng đấy, không có lửa làm sao có khói! Nếu là giả, tại sao chỉ có Lục Phi Vũ bị đồn mà không phải người khác?"
Lục Phi Vũ lúc này mới nhớ ra.
Kiếp trước, Trương Phượng Hà đã sớm rêu rao chuyện Lục Phi Vũ chụp lén khắp trường, cốt là để xóa bỏ nghi ngờ cho Lục Thiên Quân.
Điều này cũng trực tiếp khiến hắn ở kiếp trước không ngẩng đầu lên nổi trước mặt bạn học.
Áp lực tâm lý lớn đến mức hắn phải nghỉ học, thậm chí còn không tham gia kỳ thi đại học mà đã ra ngoài xã hội bươn chải.
Thế nhưng, một thanh niên "vết nhơ đầy mình" như hắn, làm gì có đội mạo hiểm nào chịu nhận chứ?...