Nói đến đây, Hồng Thiên Tứ khựng lại, cố tình khơi gợi sự tò mò của tất cả mọi người.
Nhìn đám người dưới đài ai nấy đều nghển cổ chờ đợi, Hồng Thiên Tứ thầm cười trong lòng:
Võ kỹ cấp thấp mở cửa miễn phí là để cho tất cả Ngự Thú Sư trên thế giới này biết rằng, võ đạo thật sự là một con đường khả thi!
Chứ không phải do Hoa Hạ ta bịa ra.
Còn muốn võ kỹ trung và cao cấp ư? Hừ, không móc hầu bao ra thì đừng hòng.
Về phần võ kỹ đỉnh cấp, thứ không khác gì vũ khí hạt nhân này, đương nhiên phải nắm chặt trong tay mình, không thể tùy tiện tung ra.
Nghĩ tới đây, Hồng Thiên Tứ tiếp tục lên tiếng:
"Võ kỹ trung cấp, đổi bằng hai kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp."
"Võ kỹ cao cấp, đổi bằng năm kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp!"
"Đồng thời, một phần võ kỹ chỉ cho phép tối đa mười người tu hành."
"Nếu quốc gia khác muốn có được quyền truyền thụ, võ kỹ trung cấp là năm mươi kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp."
"Võ kỹ cao cấp, một trăm kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp!"
Lời này vừa thốt ra, cả hội trường đều im phăng phắc.
Vẻ mặt hưng phấn của mọi người tức thì biến mất, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Năm mươi kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp?
Một trăm kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp?
Cái này...
Đối với một quốc gia vừa và nhỏ mà nói, chẳng khác nào móc sạch cả quốc khố của họ.
Thậm chí một vài tiểu quốc gia, dốc cạn tài lực cũng không gom đủ một trăm kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp, mua không nổi một môn võ kỹ cao cấp, chỉ đành mua một môn trung cấp cho đỡ ghiền.
Phải biết rằng, ở thế giới Thiên Nguyên, võ kỹ trung cấp tuy không phải là hàng đầy đường.
Nhưng cũng chẳng phải thứ gì hiếm lạ.
Một gia tộc cấp Thuế Phàm, ít nhất cũng có mười mấy hai mươi bản võ kỹ trung cấp.
Gia tộc cấp Thuế Phàm Ngưng Thật khá hơn một chút, nhà nào mà chẳng có vài cuốn võ kỹ cao cấp chứ?
Cứ nghĩ đến Trương gia, chỉ là một thế lực gia tộc nhỏ ở một thành nhỏ cạnh Lâm Uyên mà còn có thể moi ra mấy cuốn võ kỹ cao cấp.
Vậy mà khi đến thế giới ngự thú.
Dốc hết sức lực của cả một quốc gia cũng chưa chắc mua nổi một bản võ kỹ cao cấp.
Chênh lệch tài nguyên giữa hai thế giới, có thể thấy rõ.
Đây quả thực là phi vụ một vốn bốn lời, à không, phải là một vốn cả tỷ lời mới đúng!
Nếu thao tác khéo léo, Hoa Hạ hoàn toàn có thể dựa vào võ đạo để thu về chín mươi phần trăm, thậm chí là nhiều hơn, số tài nguyên đặc thù đỉnh cấp của toàn cầu vào quốc khố.
Đến lúc đó, các quốc gia khác sẽ không còn một tia cơ hội nào để vượt qua Hoa Hạ.
Nghĩ đến đây, một phóng viên dưới đài bạo gan hỏi:
"Thưa Chấp chính quan Hồng, làm sao chúng tôi có thể xác nhận cái gọi là võ kỹ trung cấp thật sự có điểm huyền diệu khác biệt so với võ kỹ cấp thấp?"
Nghe vậy, Hồng Thiên Tứ mỉm cười.
Hắn chẳng sợ có người hỏi, dù sao hiệu quả của võ đạo là thật.
Hơn nữa, hắn đã sớm chuẩn bị sẵn phương án cho một vài vấn đề, vì vậy lập tức đáp lại:
"Đây không phải là vấn đề."
"Hoa Hạ chúng ta sẽ miễn phí cung cấp cho mỗi quốc gia một bản võ kỹ trung cấp, và nửa phần đầu của một bản võ kỹ cao cấp."
"Đến lúc đó các vị tự nhiên sẽ hiểu được sự ảo diệu của võ kỹ trung và cao cấp."
Nghe thế, sắc mặt tái nhợt của đám đông thoáng ửng hồng.
Miễn phí cung cấp một bản võ kỹ trung cấp?!
Pro quá! Tính ra chẳng phải là tiết kiệm được hẳn năm mươi kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp sao?
Hoa Hạ, đúng là rộng rãi quá đi!
Nghe tiếng hít thở nặng nề của mọi người dưới đài, Hồng Thiên Tứ thấy thật buồn cười.
Bỏ con săn sắt, bắt con cá rô.
Huống chi, thứ Hoa Hạ bỏ ra chỉ là một bản võ kỹ không tốn xu nào.
Không có tài nguyên tương ứng đi kèm, muốn tu thành võ kỹ khó khăn biết nhường nào?
Đến lúc đó, chỉ có bí kíp trong tay mà không có tài nguyên, chẳng phải vẫn bị Hoa Hạ ta nắm đằng chuôi sao?
Mà một khi những quốc gia này, những người dân này cảm nhận được lợi ích của võ kỹ trung và cao cấp, còn sợ họ không chịu bỏ tiền ra đến Hoa Hạ mua sắm các loại võ kỹ khác sao?
Tuyệt đối không có khả năng!
Chỉ nghĩ thôi, Hồng Thiên Tứ đã cảm giác được dường như có hàng ngàn vạn kiện tài nguyên đặc thù đỉnh cấp đang từ khắp nơi trên thế giới cuồn cuộn chảy về, hội tụ vào quốc khố Hoa Hạ.
Nhưng mà, trước đó, vẫn còn một việc phải cảnh cáo các nước khác.
Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt Hồng Thiên Tứ tắt ngấm.
Giây tiếp theo, vị Chấp chính quan vừa rồi còn tươi cười ấm áp như gió xuân, giờ đây lại hóa thành Sát Thần giáng thế.
Sát khí đỏ như máu cuồn cuộn tựa sóng triều.
Khí thế nặng nề bao trùm khắp nơi, hội trường kiên cố cũng phải rung lên bần bật dưới sức cọ rửa của luồng khí thế đó.
Cùng lúc đó, giọng nói của Hồng Thiên Tứ từ trên đài cao truyền đến.
Nhưng trong tai mọi người, nó lại như đến từ Cửu U địa ngục, khiến người ta không rét mà run:
"Cảnh cáo trước."
"Võ kỹ chỉ được truyền thụ trong phạm vi quốc gia của người đã mua quyền."
"Nếu tự ý truyền cho nước khác, giết không tha!"
Trong lúc nói, huyết thủy cuồn cuộn như thể nhấn chìm cả hội trường.
Hội trường vừa mới náo nhiệt lên lập tức tĩnh lặng như tờ.
Vô số người bị luồng sát khí ngút trời này dọa cho ngã khỏi ghế, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Kẻ có tật giật mình thậm chí còn tè cả ra quần, mùi tanh hôi nồng nặc lan khắp hội trường.
Thấy hiệu quả uy hiếp đã đạt được, Hồng Thiên Tứ thu lại khí thế, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra, lại lần nữa cười híp mắt giới thiệu về hương hỏa đại đạo cho mọi người:
"Hương hỏa đại đạo cũng huyền ảo không kém, con đường này Hoa Hạ chúng ta nguyện chia sẻ vô điều kiện cho các vị."
"Yêu cầu chỉ có một: trên toàn thế giới, mỗi một thành phố, bất kể lớn nhỏ, đều phải dựng tượng cho thiên tài Ngự Thú Sư của nước ta là Lục Phi Vũ ở trung tâm thành phố, để kỷ niệm những cống hiến kiệt xuất của cậu ấy cho thế giới ngự thú."
"Đồng thời, tôi đề nghị lấy ngày hôm nay, tức ngày 16 tháng 4, thiết lập thành Ngày Võ Đạo Thế Giới."
"Hàng năm vào ngày này, khắp nơi trên thế giới đều nên nghỉ lễ, số ngày cụ thể tùy theo tình hình của mỗi quốc gia, nhưng bắt buộc phải thành tâm cúng bái tượng của Lục Phi Vũ."
Giọng hắn sang sảng như tiếng chuông đồng, vang vọng khắp hội trường, kéo mọi người từ trong nỗi sợ hãi trở về thực tại.
Hương hỏa đại đạo, chia sẻ miễn phí?
Yêu cầu lại đơn giản như vậy?
Chỉ cần dựng tượng cho Lục Phi Vũ?
Chi phí này, gần như bằng không!
So với yêu cầu tu luyện võ đạo lúc nãy, quả thực là một trời một vực.
Trong phút chốc, đám đông bị niềm vui bất ngờ này làm choáng váng.
Thậm chí trong lòng còn nghi ngờ liệu có âm mưu gì không.
Mãi cho đến khi Hồng Thiên Tứ bắt đầu giảng giải cụ thể về phương pháp tu luyện hương hỏa thần đạo.
Đám người mới bừng tỉnh ngộ:
Nguyên lai, Hoa Hạ làm vậy là để thu thập hương hỏa nguyện lực cho Lục Phi Vũ!
Toàn bộ hương hỏa nguyện lực của thế giới đều đổ dồn về một người.
Khi đó Lục Phi Vũ sẽ trở nên đáng sợ đến mức nào?
Đám người không dám nghĩ tới!
Nhưng họ lại không thể không làm!
Bởi vì theo lời Hồng Thiên Tứ nói.
Nếu không dựng tượng cho Lục Phi Vũ, chẳng những không thể biết được phương pháp tu luyện hương hỏa thần đạo, mà ngay cả phương pháp tu luyện võ đạo về sau, Hoa Hạ cũng sẽ không cung cấp.
Đây chính là dương mưu!
Một dương mưu không thể phá giải.
Dù các quốc gia khác có không cam lòng đến đâu, cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà chấp nhận sự thật này.
Đồng thời, các nhà lãnh đạo còn đang thầm than trong lòng:
Đời này, và cả ngàn vạn đời sau, thế giới ngự thú này sẽ đều phải lấy Hoa Hạ làm đầu!
Trong phút chốc, thái độ của tất cả các quốc gia đối với Hoa Hạ lại có sự thay đổi, trở nên kính trọng hơn.
Thậm chí những người Hoa đang du học, làm việc ở nước ngoài cũng cảm nhận được sự thay đổi này.
Họ phát hiện, rõ ràng bản thân chẳng có gì thay đổi hay tiến bộ.
Nhưng chỉ vì họ là người Hoa, mà bất kể là bạn học, thầy cô, hay đồng nghiệp, cấp trên, ai nấy đều đối xử với họ khách khí hơn ba phần, kính trọng hơn ba phần.
Cuộc sống sướng phê luôn
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn