Virtus's Reader

Vương Thế Diệu nhìn Lục Phi Vũ từ trên xuống dưới với ánh mắt không thể tin nổi, dường như muốn soi đến thủng cả người hắn.

Một lúc sau, hắn thở dài một hơi, vẫn cố gắng khuyên nhủ:

"Lục ca à, anh xem thiên phú của anh đi, không cần vội vã trong một tháng này đâu. Tháng sau lại đi khám phá bí cảnh cũng được mà?"

"Chúng ta cứ tạm thời tránh mũi nhọn, ẩn mình chờ thời một chút đi."

"Vài tháng nữa thôi, cái thằng Tào Hoa Nghiêm kia, anh giết hắn chẳng phải dễ như giết một con chó sao? Đâu cần thiết phải đi chịu nhục dưới tay hắn bây giờ, anh thấy tôi nói có lý không?"

Nói xong, Vương Thế Diệu nhìn Lục Phi Vũ bằng ánh mắt tội nghiệp.

Môi hắn hơi bĩu ra, có vẻ như nếu Lục Phi Vũ không đồng ý, hắn sẽ bắt đầu giở trò nũng nịu ngay lập tức.

Nếu bộ dạng này xuất hiện trên khuôn mặt một thiếu nữ xinh xắn đáng yêu thì còn được coi là một cảnh đẹp.

Nhưng Vương Thế Diệu là ai chứ? Cao 1m80, nặng 180kg, chuẩn một gã đô con vuông như cái bánh chưng.

Vẻ mặt này xuất hiện trên mặt hắn.

Trông khó coi y như cảnh Như Hoa ngoáy mũi vậy.

Thấy bộ dạng này của hắn, Lục Phi Vũ đau khổ nhắm mắt lại, đồng thời thở dài đáp:

"Cậu nói rất có lý, tôi không phải kẻ ngốc, sẽ không làm chuyện mình không nắm chắc đâu, yên tâm đi."

Thấy Lục Phi Vũ vẫn không có ý định từ bỏ.

Vương Thế Diệu cũng không ngăn cản nữa.

Cản một lần, hai lần thì được.

Nhưng chuyện gì cũng vậy, quá tam ba bận, nói nhiều chỉ khiến người khác thêm chán ghét.

Tuy nhiên, hắn đường đường là Thiếu công tử của Vạn Bảo Các.

Làm việc tự nhiên phải suy tính cực kỳ toàn diện.

Trước khi đến, hắn đã chuẩn bị sẵn phương án hai.

Vì vậy, chiếc nhẫn không gian trên tay hắn lóe lên một tia sáng mờ.

Một chồng tài liệu in màu xuất hiện trong tay Vương Thế Diệu, sau đó hắn lén lút như làm tặc nhìn quanh, nhanh chân nhét chồng tài liệu vào tay Lục Phi Vũ:

"Đây là thông tin và thiên phú ngự thú của Tào Hoa Nghiêm và mấy đàn anh năm tư đi cùng hắn. Lục ca, anh xem xong thì hủy ngay nhé."

"Thứ này, hy vọng có thể giúp được anh."

"Đương nhiên, không dùng đến thì càng tốt."

Cầm xấp giấy dày cộp trên tay, Lục Phi Vũ cảm thấy hơi cảm động.

Vương Thế Diệu này vừa cho thẻ hắc kim lại vừa đưa tình báo.

Khiến hắn cũng thấy hơi ngại.

Thế là, Lục Phi Vũ trịnh trọng gật đầu, vỗ vai Vương Thế Diệu:

"Cảm ơn nhiều, lần sau mời cậu ăn cơm."

Nghe thấy câu nói quen thuộc này.

Vương Thế Diệu cạn lời, thứ Sáu tuần trước Lục Phi Vũ đã nói có thời gian sẽ mời hắn ăn cơm.

Giờ đã sắp đến thứ Hai tuần sau rồi, đây mới là lần đầu tiên hắn gặp lại Lục Phi Vũ.

Cái "lần sau" này không biết là đến mùa quýt nào nữa.

Lục Phi Vũ nhìn biểu cảm trên mặt Vương Thế Diệu, lại bồi thêm một câu:

"Lần sau nhất định! Thật đấy, tin tôi đi."

"Được rồi được rồi, Lục ca anh mau nghỉ ngơi đi."

Vương Thế Diệu xua tay nói.

Sau đó không hề dây dưa, xoay người rời đi.

...

Một đêm yên bình.

Lục Phi Vũ dậy từ sớm, đi đến địa điểm đã hẹn với nhân viên nhà trường — Trạm Bí Cảnh!

Đây là nơi tập trung tất cả lối vào của các bí cảnh tân sinh trong Đại học Hoa Thanh!

Lục Phi Vũ đứng lại trước cổng lớn của Trạm Bí Cảnh.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bầu trời nơi đây không trong xanh như những nơi khác, mà mang một màu đen tĩnh mịch.

Giữa bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng lại lóe lên những mảnh vỡ tựa như tia lửa điện.

Và điểm xuyết cho bầu trời đen thẳm này không phải là những vì sao lấp lánh hay vầng trăng sáng, mà là từng cánh cổng bí cảnh đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo!

Đây là một trạm điểm được tạo ra hoàn toàn bởi năng lực không gian cực kỳ mạnh mẽ!

Nó có thể hút tất cả lối vào của các bí cảnh tân sinh ở khu vực lân cận kinh thành về đây.

Đây chính là một trong những nền tảng vững chắc của Đại học Hoa Thanh.

"Ồ, đây không phải là thiên tài hàng đầu Hoa Hạ của chúng ta, Lục Phi Vũ sao?"

"Khí phách và gan dạ của thiên tài cấp SSS đúng là khác bọt, vậy mà cũng dám mò tới."

"Nhưng mà, bí cảnh tân sinh này không phải chỗ cho con nít chơi đâu, lúc nào cũng có thể mất mạng đấy nhé~ Mày từ đâu đến thì cút về đấy đi, đồ nhà quê!"

Ngay khi Lục Phi Vũ vừa đứng vững, một giọng nói ngả ngớn và đáng ăn đòn vang lên từ sau lưng.

Lục Phi Vũ quay đầu lại.

Chỉ thấy một gã đàn ông lùn và đậm người, tóc húi cua màu xanh đen, đang nhìn mình với nụ cười tà ác.

Từ ánh mắt đến khóe môi đều tràn ngập vẻ khinh thường, dường như hoàn toàn không coi tên tân sinh viên Lục Phi Vũ này ra gì.

Bên cạnh gã đàn ông còn có hai tên lâu la trông như chó săn, trên mặt chúng cũng là nụ cười khinh miệt y hệt.

Tào Hoa Nghiêm.

Lục Phi Vũ so sánh khuôn mặt của gã đàn ông trước mặt với tấm ảnh chân dung trên tài liệu in màu, và đưa ra kết luận.

"Đúng như lời đồn, mày quả thật giống y như một con chó điên, vừa thấy người đã sủa bậy rồi."

Tuy Lục Phi Vũ không biết tại sao đối phương lại có ác ý lớn với mình như vậy.

Nhưng đối phương đã cà khịa tận mặt thế này, không đáp trả thì không phải là phong cách của Lục Phi Vũ, thế nên hắn chửi lại ngay tắp lự.

Nghe những lời này.

Khuôn mặt đang cười cợt của Tào Hoa Nghiêm đột nhiên sa sầm.

Hắn cau mày, cặp lông mày vừa rậm vừa lộn xộn xoắn vào nhau, cơ mặt nổi lên như đá tảng.

Tào Hoa Nghiêm thật sự không ngờ, hắn chỉ quen miệng cà khịa vài câu.

Mà tên sinh viên dự bị quèn này lại dám mạnh miệng với một đàn anh năm tư như hắn trước mặt bao người?

Cùng lắm chỉ là một Ngự Thú Sư cấp Bạch Ngân?

Nó lấy đâu ra gan mà dám hỗn láo với một Ngự Thú Sư cấp Bạch Kim đỉnh phong chứ!

Thật sự là... đáng chết!

Ánh mắt Tào Hoa Nghiêm càng thêm âm u, nhìn Lục Phi Vũ như nhìn một người đã chết:

"Tốt! Tốt lắm!"

Hắn ném lại bốn chữ đầy ý đe dọa, rồi quay người sải bước đi vào trung tâm Trạm Bí Cảnh.

Hai tên chó săn sau lưng hắn cũng cun cút đi theo.

Một trong hai tên khi đi ngang qua Lục Phi Vũ còn nheo mắt lại, làm động tác cắt cổ với hắn.

"Lũ hề."

Nhìn những hành động như tôm tép của mấy người kia.

Trong lòng Lục Phi Vũ không một chút gợn sóng.

Nếu chuyện này cứ thế cho qua thì thôi, còn nếu ba người Tào Hoa Nghiêm vẫn dám khiêu khích hắn trong bí cảnh.

Thậm chí ngấm ngầm ra tay với Lục Phi Vũ.

Vậy thì Lục Phi Vũ cũng không ngại cho mấy tên này biết, tại sao hoa hồng lại có màu đỏ.

Cùng lúc đó.

Cảnh tranh chấp giữa Lục Phi Vũ và mấy người đã lọt vào mắt của vài sinh viên đi tới từ phía sau.

Dù họ không tham gia vào màn kịch vui này.

Nhưng ánh mắt mọi người nhìn Lục Phi Vũ đều tràn ngập sự tiếc nuối và khó hiểu.

Theo họ thấy.

Lục Phi Vũ chọc vào Tào Hoa Nghiêm vào lúc này.

Vậy thì chuyến đi bí cảnh của hắn cũng coi như chấm dứt!

Dù sao, trong Đại học Hoa Thanh, năng lực truy vết của Tào Hoa Nghiêm có thể nói là độc nhất vô nhị trong số tất cả sinh viên đại học.

Chỉ cần bị hắn để mắt tới.

Thì dù ở trong bí cảnh rộng lớn, cũng tuyệt đối không thoát khỏi sự truy sát của hắn!

Có lẽ Tào Hoa Nghiêm không dám giết Lục Phi Vũ.

Nhưng hắn tuyệt đối có thể khiến Lục Phi Vũ không thể tiếp tục khám phá bí cảnh, mất đi một cơ hội tốt để nâng cao thực lực.

"Đúng là tuổi trẻ mà! Thanh niên bồng bột, quá xúc động rồi."

Những đàn anh đàn chị năm nhất, năm hai, năm ba này mang theo tâm trạng tiếc nuối, lắc đầu đi lướt qua Lục Phi Vũ để tiến vào bên trong bí cảnh...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!