“Xin hỏi, Đế quân có phải là Vân Sơ Tiên Đế không ạ?”
Thấy một vị nữ Tiên Vương mặc hồng y, khuôn mặt tuyệt mỹ đang nói chuyện với mình, Vân Sơ Tiên Đế cũng chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn nàng một cái:
“Chuyện gì?”
Từ khí thế và dung nhan là có thể nhận ra, người trước mắt tuyệt đối là Vân Sơ Tiên Đế.
Giây tiếp theo, nữ Tiên Vương cũng không vòng vo, nhẹ giọng nói:
“Thiếu chủ nhà ta muốn mời Vân Sơ Tiên Đế đến loan giá một chuyến, nói là có một mối giao dịch muốn bàn với Đế quân đại nhân!”
Ngay cả Tiên Đế nàng còn chẳng thèm để mắt tới, huống chi là một truyền nhân của thế gia Tiên Đế.
Tiếp theo mình còn có chính sự phải làm, Vân Sơ Tiên Đế cũng không muốn bị người ngoài quấy rầy, cho nên lạnh lùng phun ra một chữ:
“Cút!”
Vẫn còn một nơi cuối cùng phải đến.
Thế nhưng, ngay lúc Vân Sơ Tiên Đế chuẩn bị xoay người rời đi, đột nhiên, từ loan giá truyền đến một tiếng cười khẽ:
“Khương Vân Sơ, hôm nay nếu ngươi rời đi, chắc chắn sẽ hối hận cả đời!”
Chưa từng có ai dám gọi thẳng đại danh của Vân Sơ Tiên Đế. Vào khoảnh khắc này, Khương Vân Sơ cũng chẳng buồn để tâm đối phương là kẻ nào, lại làm sao biết được mình họ Khương.
Khí thế kinh khủng cấp Tiên Đế bùng nổ trong nháy mắt, khóa chặt lấy chiếc loan giá khổng lồ.
Trong đôi mắt đẹp tràn ngập sát khí.
Ngay cả hai vị nữ Tiên Vương cũng run lẩy bẩy dưới luồng khí thế này.
Nào ngờ, người bên trong loan giá phảng phất như không hề bị ảnh hưởng, cười khẽ nói một câu:
“Thu khí thế lại đi, đừng dọa người của ta!”
“Trên đời này, người biết tên của ngươi không nhiều.”
“Chỉ bằng việc ta biết tên thật của ngươi, ngươi không định vào đây trò chuyện với ta một chút sao?”
Lần này, khí thế bộc phát từ trên người Vân Sơ Tiên Đế càng thêm kinh khủng.
Nhưng ngay lúc nàng định ra tay, hủy diệt tòa loan giá này để xem cho kỹ bên trong rốt cuộc là kẻ nào, nam tử bỗng nhiên lại lên tiếng:
“Ta biết ngươi không thích nói chuyện với người ngoài, càng không thích nói chuyện với kẻ giấu đầu lòi đuôi.”
“Nhưng hãy tin ta, vào đây trò chuyện với bản tọa, ngươi sẽ không thất vọng!”
“Chẳng lẽ ngươi không muốn biết về sự ngã xuống của Thanh Hòa Nữ Đế sao?”
Nghe nam tử nói vậy, vào khoảnh khắc này, cả người Vân Sơ Tiên Đế đều cứng đờ.
Giây tiếp theo, nàng rốt cuộc không còn bận tâm đến chuyện khác, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Cuối cùng nàng cũng mở miệng, chỉ là giọng nói của Vân Sơ Tiên Đế lại tràn ngập giá lạnh:
“Ý của ngươi là, ngươi biết bệ hạ đã ngã xuống?”
“Ngươi cũng biết nếu chọc vào ta thì sẽ phải trả giá thế nào chứ?”
Nghe những lời này, nam tử cũng cười khẽ một tiếng:
“Biết chứ, ta biết rõ Vân Sơ Tiên Đế không phải là người thích giết chóc, nhưng kẻ nào dám lấy Thanh Hòa Nữ Đế ra đùa với ngươi, cho dù là Tiên Đế thì ngươi cũng sẽ sống mái với đối phương đến cùng!”
“Vào loan giá uống một chén trà đi, bản tọa đảm bảo sẽ không làm ngươi thất vọng!”
Cuối cùng, nàng vẫn bước vào tòa loan giá này.
Chỉ thấy trong đại sảnh tráng lệ huy hoàng, có một nam tử mặc bạch y anh tuấn tiêu sái đang lười biếng dựa vào chủ vị.
Hai nữ tử dung nhan tuyệt mỹ đang hầu hạ bên cạnh hắn.
Cảnh tượng này trông có chút xa hoa trụy lạc.
Nhưng đối với loại hình ảnh này, Vân Sơ Tiên Đế cũng coi như thấy nhiều nên không còn lạ.
Bản năng của nàng lúc này xem gã nam tử này là người của thế gia Tiên Đế nào đó.
Ham mê sắc đẹp, chuyện này ở các đại gia tộc nhiều vô kể.
Cho nên sau khi đôi mày đẹp hơi nhíu lại, nàng cũng không nói thêm gì.
Nhìn thấy Trần Liệt, Vân Sơ Tiên Đế lạnh lùng đi thẳng vào vấn đề:
“Ngươi là truyền nhân của thế gia Tiên Đế nào?”
Trần Liệt không trả lời đối phương, mà quay sang nói với một nữ tử bên cạnh:
“Diệu Đồng, dẫu sao cũng là Vân Sơ Tiên Đế kinh tài tuyệt diễm đến đây, còn không mau dâng cho Vân Sơ Tiên Đế một chén trà?”
Hai thiếu nữ tuyệt mỹ hầu hạ bên cạnh Trần Liệt, một người là Giang Đàn Nhi, một người là Giang Diệu Đồng.
Đối với vị Giang nhị tiểu thư này mà nói, từ khi đi theo Trần Liệt, không chỉ tầm nhìn mà cả nhãn giới cũng được mở rộng.
Ngoại trừ bản thân Trần Liệt, muốn nàng dâng trà cho người khác, sao có thể chứ?
Nhưng hiện tại, đây là ở Thượng giới.
Vị nữ tử này lại còn là một vị Tiên Đế.
Ngày thường có quậy phá đến đâu, Giang Diệu Đồng cũng không dám gây chuyện trong trường hợp này.
Vì vậy, nàng rất nhanh đã rót cho Vân Sơ Tiên Đế một chén trà.
Nào ngờ, Vân Sơ Tiên Đế không chỉ không thèm nhìn, thậm chí còn không có ý định ngồi xuống.
Ánh mắt nhìn về phía Trần Liệt cũng ngày càng lạnh lẽo:
“Rất ít kẻ dám chọc vào ta!”
Cũng biết mình không trực tiếp trả lời đã khiến Vân Sơ Tiên Đế không vui.
Nhưng Trần Liệt lại không hề sợ hãi, ngược lại cười nói:
“Còn chưa trò chuyện, sao ngươi biết bản tọa đang trêu chọc ngươi?”
“Đương nhiên, nếu thật sự muốn nói đến trêu chọc, ngươi cũng không phải chưa từng bị trêu chọc!”
“Hiện tại, chẳng phải ngươi đang bị một đám lão già thối tha ở Thiên Mệnh Cung trêu chọc đến xoay mòng mòng đó sao?”
“Khương Vân Sơ, ngươi có biết không?”
“Ta thấy ngươi thật sự rất đáng thương, hôm nay mới đặc biệt đến tìm ngươi!”
“Kết quả ngươi vừa đến đã dùng thái độ lạnh như băng này đối mặt với ta, khiến bản tọa rất không vui.”
“Đương nhiên, ta cũng sẽ không so đo với ngươi, dù sao cũng là người một nhà mà!”
“Trước khi nói cho ngươi về sự ngã xuống của Thanh Hòa Nữ Đế, ngươi có thể trả lời ta một câu hỏi trước được không?”
“100 viên thú đan cấp Tiên Đế, ngươi đã thu thập được bao nhiêu rồi?”
Có lẽ cũng vì quá khao khát muốn biết về sự ngã xuống của Thanh Hòa Nữ Đế, Vân Sơ Tiên Đế lạnh lùng trả lời:
“97 viên!”
“Ta không biết làm sao ngươi biết được giao dịch giữa ta và Thiên Mệnh Cung.”
“Nhưng hiện tại, ta đã trả lời câu hỏi của ngươi!”
“Nếu còn không nói cho ta biết chuyện ngươi biết bệ hạ ngã xuống rốt cuộc là thật hay giả, ta mặc kệ ngươi là truyền nhân của thế gia Tiên Đế nào, cho dù sau lưng ngươi là đỉnh cấp Tiên Đế,”
“Hôm nay ta thề sẽ tru sát ngươi tại đây!”
Đã thu thập được 97 viên thú đan cấp Tiên Đế rồi sao?
Thật không hổ là “Liều Mạng Tam Nương” trong nguyên tác.
Nếu xếp hạng các đại năng trong Tiên giới theo hai chữ “chấp nhất”, chỉ sợ nàng Khương Vân Sơ có thể xếp ở vị trí thứ nhất!
Ở Tiên giới, có một cách nói như thế này.
Đó là trong mười đại đỉnh cấp Tiên Đế, ai là người mạnh nhất, điểm này thực sự không thể phán đoán.
Nhưng nếu xếp hạng theo mức độ thần bí, Thanh Hòa Nữ Đế tuyệt đối có thể đứng hàng đầu!
Trước đó Trần Liệt đã từng nói, Thanh Hòa Nữ Đế là hóa thân từ Tuế Nguyệt Thanh Hòa.
Đạo tâm không chỉ chân thành mà còn vô cùng thuần túy.
Từ khi đắc được Thiên Đạo Thạch, trở thành đỉnh cấp Tiên Đế về sau, nàng gần như chưa bao giờ rời khỏi Thanh Hòa Cung của mình.
Trong trăm vạn năm, số lần ra ngoài không vượt quá 10 lần, điều này ở trong giới đỉnh cấp Tiên Đế cũng là vô cùng hiếm thấy.
Điều này chẳng lẽ còn không thể nói lên nàng thần bí đến mức nào sao?
Sự thần bí không chỉ thể hiện ở số lần ra ngoài, mà còn ở những phương diện khác.
Mười đại đỉnh cấp Tiên Đế, ít nhiều đều bồi dưỡng một vài chiến tướng cấp Tiên Đế làm người đi theo mình.
Ngay cả Phù Tang Tiên Đế của Phù Tang tiên vực, người tương đối cao ngạo không màng thế sự, cũng có 6 vị chiến tướng.
Nhưng Thanh Hòa Nữ Đế thì sao?
Từ đầu đến cuối đều không bồi dưỡng bất kỳ chiến tướng nào.
Trong tẩm cung mà đỉnh cấp Tiên Đế cư ngụ, Thanh Hòa Nữ Đế thậm chí ngay cả thị nữ cũng không có.
Thanh Hòa Cung rộng lớn như vậy, chỉ có một mình nàng cư ngụ, sau này thu một đồ nhi, vậy cũng mới có hai người