Lý Mục Linh dáng người yểu điệu, dung nhan khuynh thành, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân của vùng đất quanh Thiên Trần Cựu Địa.
Nhưng nếu nhìn lại trăm năm về trước, danh hiệu này vốn không đến lượt nàng!
Cũng không phải nói dung mạo của nàng không đủ xuất chúng, mà là trong mắt vô số tu luyện giả thế hệ trước tại vùng đất này, nơi đây còn có một nữ tử kinh tài diễm diễm và xuất sắc hơn nhiều.
Nàng chính là đại tiểu thư của Linh Tuyền Tông năm xưa, và cũng là tông chủ của Linh Tuyền Tông hiện tại, Lam Chỉ Vận!
Lam Chỉ Vận không chỉ được xem là đệ nhất mỹ nhân của nơi này vào mấy trăm năm trước, mà thời trẻ khi còn bôn ba trong giới tu luyện, nàng còn vinh dự được ghi danh trên Hồng Nhan Bảng do Thiên Cơ Các công bố.
Nàng chính là tuyệt sắc giai nhân xếp hạng thứ ba trên Hồng Nhan Bảng của thế hệ trước.
Từ đó có thể thấy, Lam Chỉ Vận thời trẻ đẹp đến mức kinh tâm động phách nhường nào!
Dĩ nhiên, cái gọi là thời gian trôi đi cũng không thể bào mòn đi dung nhan tuyệt mỹ của Lam Chỉ Vận.
Ngược lại, dòng chảy thời gian còn khiến nàng trở nên càng thêm phần đằm thắm, trưởng thành.
Nàng không thuộc tuýp người mảnh mai, thon thả, mà thiên về vẻ đẹp đẫy đà, viên mãn.
Thế nhưng, vòng eo thon gọn một tay có thể ôm trọn và đôi chân dài ngọc ngà vẫn vẹn nguyên không thiếu.
Với thiên tư quốc sắc của Lam tông chủ, không biết đã làm say đắm bao nhiêu tu luyện giả trên mảnh đất này.
Chỉ tiếc rằng, kể từ khi Lam Chỉ Vận từ bên ngoài trở về, tiếp quản Linh Tuyền Tông từ tay phụ thân, nàng liền che đi khuôn mặt tuyệt mỹ của mình bằng một tấm mạng che mặt màu trắng.
Không thể chiêm ngưỡng dung mạo khuynh thành của Lam tông chủ, việc này thậm chí còn bị rất nhiều tu luyện giả trong vùng coi là một niềm tiếc nuối lớn trong lòng!
Từ xưa đến nay, quanh các mỹ nhân chưa bao giờ thiếu những “lời đồn”.
Đối với Lam Chỉ Vận cũng vậy.
Có rất nhiều tin tức “bên lề” về nàng được lưu truyền trong vùng.
Trong đó, lời đồn được người ta bàn tán nhiều nhất chính là, Lam tông chủ của Linh Tuyền Tông năm xưa từng chịu tổn thương tình cảm, nên mới lựa chọn quay về Linh Tuyền Tông.
Dĩ nhiên, đối với lời đồn này, đại đa số mọi người đều không tin.
Suy cho cùng, Lam tông chủ thời trẻ đã xinh đẹp động lòng người như vậy, nay lại càng thêm vô vàn khí chất trưởng thành.
Là dạng tồn tại thế nào mà ngay cả Lam tông chủ cũng không lọt vào mắt xanh?
Kẻ bịa đặt “lời đồn” này nhất định là do cầu ái không thành nên mới sau lưng tùy tiện phỉ báng Lam tông chủ.
Hơn nữa, Lam Chỉ Vận cũng chưa bao giờ đáp lại lời đồn này, dần dần, mọi người cũng xem nó như một trò cười!
Có lẽ cũng là vì từ xưa hồng nhan đa truân chuyên.
Lam Chỉ Vận trước kia đã trải qua những gì, người ngoài tự nhiên không thể biết được.
Nhưng tình cảnh của nàng sau khi trở thành tông chủ Linh Tuyền Tông thì mọi người đều thấy rõ.
Thật thảm.
Dẫn dắt các trưởng lão trong tông môn đi thăm dò bí cảnh, lập tức chết cả một đám người.
Ngay cả bản thân Lam tông chủ cũng bị trọng thương, khiến cho Linh Tuyền Tông vốn có sức ảnh hưởng không nhỏ tại nơi này lập tức bị đánh từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Dĩ nhiên, chuyện quá khứ đã không thể cứu vãn.
Bây giờ đối với Lam Chỉ Vận mà nói, nàng chỉ muốn sống tốt những ngày hiện tại.
Sau khi Linh Tuyền Tông sa sút, nàng vốn định giải tán tông môn, tìm một nơi yên tĩnh để sống qua ngày đoạn tháng.
Lại không ngờ trong tông môn vẫn còn một vài đệ tử trung thành và tận tâm không chịu từ bỏ nàng, không chịu từ bỏ tông môn.
Cho dù phải đến Thần Phong Thành làm một “dong binh” bị mọi tu luyện giả khinh thường, cũng muốn chữa trị cho mình!
Đối với lựa chọn và hành động của Linh nhi và các đệ tử khác, nói trong lòng không cảm động là điều không thể.
Nhưng đồng thời trong lòng Lam Chỉ Vận, cũng có một tia chua xót và tiếc nuối không nói nên lời.
Nếu như người kia cũng có thể đối xử với mình như Linh nhi và các nàng thì tốt biết bao?
“Ta không hiểu, rốt cuộc nàng ta có điểm nào hơn ta?”
“Dung mạo, khí chất, dáng người, trên người nàng ta có chỗ nào so được với ta sao?”
“Thậm chí cả thiên phú tu luyện cũng không có.”
“Chỉ có ta mới là người có thể cùng ngươi đi đến cuối cùng!”
“Vì để được ở bên ngươi, ta thậm chí nguyện ý làm thiếp thất, đến thế mà ngươi cũng không chịu nhìn ta thêm một lần sao?”
Khổ sở cầu xin, thậm chí đã hèn mọn đến mức ti tiện.
Người đàn ông kia vẫn không chịu nhìn mình thêm một lần.
Nghĩ đến bóng lưng “tuyệt tình” khi người đàn ông đó rời đi, vào khoảnh khắc này, trái tim Lam Chỉ Vận lại bắt đầu âm ỉ đau nhói!
“Tiểu thư… Tiểu thư??”
Ngay lúc Lam Chỉ Vận vì một “kẻ phụ tình” nào đó mà thất thần, trong lòng âm ỉ đau đớn, bên tai truyền đến giọng nói quan tâm đã kéo suy nghĩ của nàng từ trong hồi ức trở về!
Thấy thị nữ Tiểu Trúc bên cạnh đang nói chuyện với mình, Lam Chỉ Vận không khỏi nghi hoặc nhìn nàng:
“Tiểu Trúc… có chuyện gì sao?”
“…”
Tiểu Trúc có phần cạn lời, rõ ràng vừa rồi là tông chủ ngài chủ động nói chuyện với ta mà.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tiểu Trúc vẫn đơn giản đáp lại:
“Tiểu thư… vừa rồi là ngài chủ động nói chuyện với ta.”
“Ngài hỏi ta, Linh nhi và các nàng có tin tức gì không!”
“…”
Trầm mặc một lát, Lam Chỉ Vận lúc này mới nhận ra mình vừa mới thất thần.
Tâm thần bất an là vì Linh nhi và các nàng đã rời đi một tháng, đến bây giờ vẫn chưa trở về!
Cũng không biết mình bị làm sao, thế mà lại liên tưởng đến tên phụ tình kia.
Giây tiếp theo, Lam Chỉ Vận nhẹ nhàng lắc đầu, đè nén những cảm xúc hỗn loạn trong đầu xuống.
Nàng nhìn Tiểu Trúc hỏi:
“Xin lỗi, Tiểu Trúc, ta vừa rồi quả thật đã thất thần!”
“Thế nào, hôm qua ta bảo ngươi ra ngoài dò la tin tức, có tìm được tung tích của Linh nhi và các nàng không?”
Nghe Lam Chỉ Vận hỏi, Tiểu Trúc nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không dò la được tung tích cụ thể của Linh nhi và các nàng.”
“Chỉ biết, lần cuối cùng các nàng xuất hiện ở Thần Phong Thành là một tháng trước.”
“Có người trong thành nói với ta rằng, Linh nhi và các nàng hình như đã nhận nhiệm vụ dẫn đường từ tay một vị tiền bối cao nhân.”
“Sau đó tiến vào Thiên Trần Cựu Địa, rồi không thấy ra nữa!”
“Vị tiền bối cao nhân kia cũng không hề lộ diện lại!”
“…”
Nghe những lời Tiểu Trúc nói, tâm trạng của Lam Chỉ Vận lập tức trở nên tồi tệ hơn.
Bởi vì chuyện nàng lo lắng nhất, cuối cùng đã xảy ra!
Lý Mục Linh và các nàng không muốn rời khỏi tông môn là vì muốn bảo vệ mình.
Nhưng trong lòng Lam Chỉ Vận, nàng không tán thành việc Lý Mục Linh dẫn các sư đệ sư muội đến Thần Phong Thành làm “dong binh”.
Không phải vì nàng cũng kỳ thị nghề này như các tu luyện giả khác, mà là một khi đã trở thành “dong binh” của Thần Phong Thành, sẽ phải suốt ngày giao thiệp với Thiên Trần Cựu Địa.
Có thể trở thành một trong tứ đại cấm địa của Thanh Minh Châu, Thiên Trần Cựu Địa sao có thể là một nơi “đơn giản”?
Cho dù chỉ mưu sinh ở ngoại vi, nhưng đó cũng thuộc phạm vi của vùng cấm.
Dù cho trước đó không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng sau này thì sao?
Thường ở bờ sông đi, nào có không ướt giày?
Sống những ngày liếm máu trên lưỡi đao, không biết ngày nào đó sẽ gặp phải đại hung hiểm không thể giải quyết