Virtus's Reader
Độc Sấm Thiên Nhai

Chương 117: Mục 117

STT 117: CHƯƠNG 119: LỜI BÌNH CỦA CAO THỦ

Bạn đ‍an g đọc bả n truyện đã qua hậ u‍ kỳ‍ tại thiên•l ôi•trúc﹒

Ba người lập tức im bặt, lặng lẽ nhìn bốn người đang ngủ say, ai cũng mong họ mau chóng tỉnh lại. Bất chợt, Hoa Mãn Thiên cựa quậy một chút, mọi người mừng thầm, nhưng rồi lại thấy hắn chỉ điều chỉnh tư thế, và tiếng ngáy lại vang lên đều đều.

Thiết Kỳ mạnh tay đập bàn, Phong Tiêu Tiêu và Nguyệt Nhu giật nảy mình. Hắn hét lớn: “Tiểu nhị, mang rượu và thức ăn lên đây!”

Chỉ chốc lát, rượu và thức ăn đã bày đầy bàn. Thiết Kỳ tiếp lời hai người: “Đằng nào cũng rảnh rỗi, ta cũng ăn uống chút!”

Nguyệt Nhu mở to mắt nhìn, kêu lên: “Lại uống nữa ạ!”

Thiết Kỳ cười nói: “Ngươi yên tâm, sẽ không giống bốn người kia đâu!” Nói rồi, hắn liền định rót rượu cho Phong Tiêu Tiêu.

Phong Tiêu Tiêu vội vàng can ngăn, nói mình bị thương e rằng không thể uống rượu. Thiết Kỳ vừa nghe cậu giải thích, vừa rót đầy rượu cho cậu, cuối cùng trầm ngâm một lát rồi nói: “Uống một chút chắc là không sao đâu!”

Phong Tiêu Tiêu thật sự khó từ chối, đành phải nói: “Vậy uống một chút vậy!”

Thiết Kỳ lại tỏ ra hứng thú với vết thương của Phong Tiêu Tiêu, gặng hỏi cậu bị thương thế nào.

Phong Tiêu Tiêu lười kể lể chi tiết sự việc, chỉ nhàn nhạt nói: “Bị người ta vô ý chém một đao vào lưng!”

Thiết Kỳ lại không chịu bỏ qua, nói: “Ta đương nhiên biết là bị người chém, nhưng là ai chém?”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Liệt Diễm, ngươi biết không?”

Thiết Kỳ “Ồ” một tiếng, nói: “Là hắn à! Đương nhiên biết, hắn cũng có chút tiếng tăm trên giang hồ mà!”

Thiết Kỳ ngay sau đó lại gặng hỏi: “Ngươi sao lại đánh nhau với hắn? Luận võ bình thường đâu có bị thương nặng đến vậy!”

Phong Tiêu Tiêu ngắn gọn nhưng đầy đủ: “Hắn có chút ân oán với một người bạn của tôi, tôi đi hỗ trợ...”

Thiết Kỳ lại “Ồ” một tiếng, tiếp đó cảm khái nói: “Hỏa Diễm Đao Pháp của Liệt Diễm vẫn rất có tài, nghe nói gần đây hắn lại có được một thanh đao tốt phải không?”

Phong Tiêu Tiêu đáp lời: “Đúng vậy! Ngươi cũng biết à!?”

Thiết Kỳ bĩu môi nói: “Hắn có đao mới, hận không thể cho cả giang hồ biết, ngày nào cũng gặp ai khoe nấy, còn chủ động đi tìm Bách Hiểu Sinh đòi lên Binh Khí Phổ, ầm ĩ thế này ai mà chẳng biết!”

Phong Tiêu Tiêu lúc này mới biết hóa ra còn có chuyện như vậy, tiện miệng hỏi thêm: “Thế hắn đã lên Binh Khí Phổ chưa? Xếp thứ mấy?”

Thiết Kỳ nói: “Thế thì lên diễn đàn mà xem, nhưng cái bảng đó thực ra chẳng có tác dụng gì!”

Phong Tiêu Tiêu nghi hoặc hỏi: “Sao lại nói vậy?”

Thiết Kỳ nói: “Cả giang hồ có bao nhiêu người? Chỉ dựa vào một mình Bách Hiểu Sinh làm sao có thể nắm hết mọi thông tin! Có rất nhiều cao thủ căn bản khinh thường mấy thứ này! Cho nên Binh Khí Phổ của hắn chắc chắn thiếu sót không ít! Ví dụ như hai món đồ của Đoạt Bảo Kỳ Mưu, trước đây sao không thấy trên bảng? Đoạt Bảo Kỳ Mưu là bang chủ một bang đó! Hắn còn chẳng thèm để tâm.” Nói rồi, Thiết Kỳ đột nhiên “Khà khà” cười nói: “Nếu tất cả mọi người đều giống Liệt Diễm thì Binh Khí Phổ này khỏi phải chê!”

Phong Tiêu Tiêu cười cười, gật đầu tán thành: “Có lý! Bất quá hiện tại rất nhiều người lại coi cái này là bảng xếp hạng cao thấp võ công của các cao thủ giang hồ!”

Thiết Kỳ lắc đầu nói: “Thế thì càng không thể, vũ khí cực phẩm đâu phải ai cũng có được. Rất nhiều cao thủ đâu phải không thể lên bảng, ví dụ như bang chủ Phi Long Sơn Trang Phi Vân!”

Phong Tiêu Tiêu hỏi: “Võ công Phi Vân có cao lắm không?”

Thiết Kỳ lắc đầu nói: “Cái đó ta cũng không biết, không chỉ ta không biết, mà đa số người cũng chẳng hay. Có đồn đãi nói trong luận võ đại hội trước đây, Phi Vân căn bản không dùng hết sức, nên mới thua Thích Thủ Tẩy. Phi Vân người này, ta thấy khó lường.”

Phong Tiêu Tiêu gật đầu lia lịa, đột nhiên nhớ tới mục đích mình đến đây hôm nay, chi bằng hỏi luôn ở đây, vì thế nói: “Vậy ngươi cảm thấy Long Nham của bang họ thế nào?”

Thiết Kỳ cười trước, nói: “Thực lực của Long Nham cậu phải rõ hơn ta chứ! Chuyện cậu một cước hạ gục Long Nham ở Thái Nguyên, cả giang hồ đều biết!”

Phong Tiêu Tiêu ngượng ngùng nói: “Đó toàn là do may mắn thôi! Bất quá hôm nay tôi mới tận mắt thấy tác dụng đặc biệt của thanh Tẩy Ngọc Kiếm của hắn, trước đây tôi không biết!”

Thiết Kỳ gật đầu nói: “Thanh Tẩy Ngọc Kiếm của hắn nghe nói chế tạo từ nam châm, sẽ có lực hút đối với binh khí kim loại thông thường!”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Thế đánh với hắn chiêu thức đều không trúng đích? Bị hút lệch hết sao?”

Thiết Kỳ lắc đầu cười nói: “Nói vậy thì đúng rồi! Bất quá cậu đừng quên, hắn hút cậu đồng thời, cũng đang bị cậu hút. Nếu binh khí cậu nặng hơn, hoặc lực lượng lớn hơn, ai ảnh hưởng ai còn chưa chắc đâu! Cho nên hắn sẽ không dễ dàng dùng, hiện tại chỉ để chặn ám khí là tương đối thực dụng!”

Phong Tiêu Tiêu bừng tỉnh. Cậu thầm nghĩ, cao thủ quả nhiên kiến thức phi phàm, hóa ra là vậy.

Thiết Kỳ lại nói: “Nhân vật lợi hại của Phi Long Sơn Trang không chỉ có Long Nham đâu, cái tên ‘Phong Hoa Tuyết Nguyệt’ cậu chưa từng nghe sao?”

Phong Tiêu Tiêu lại hứng thú, nói: “Đương nhiên biết, ngươi thấy họ thế nào?”

Thiết Kỳ cười nói: “Cậu nói trước quan điểm của cậu đi!”

Phong Tiêu Tiêu có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn lần lượt nói: “Kinh Phong dùng phi đao, phi đao của hắn vừa nhanh vừa tàn độc, là người dùng ám khí lợi hại nhất mà tôi từng thấy!” Phong Tiêu Tiêu nhớ lại nhát đao từng xuyên thủng mái nhà, lướt qua mặt mình, vừa nói vừa theo bản năng sờ lên mặt.

Thiết Kỳ ngắt lời cậu: “Uy lực phi đao của Kinh Phong đúng là lớn, nhưng theo ta được biết, độ chính xác của phi đao hắn rất kém.” Phong Tiêu Tiêu trong đầu lóe lên một tia sáng, đột nhiên nhớ tới ngày đó mình ở trên mái nhà nghe được câu kia “Ngươi chính xác sao vẫn kém vậy”, xem ra lời Kinh Phong có độ chính xác kém không sai chút nào! Vì thế đối với quan điểm của Thiết Kỳ tỏ vẻ đồng tình, sau đó tiếp lời nói: “Lộng Hoa dùng côn, sử dụng Phục Ma Côn Pháp, hơn nữa nghe nói hắn mặc một bộ khôi giáp, phòng ngự khá cao!” Phong Tiêu Tiêu có khả năng nói ra những điều này cũng là nhờ Bách Hiểu Sinh ở Hoa Sơn luận kiếm hôm đó.

Thiết Kỳ nói: “Không tệ, Phục Ma Côn Pháp ở trò chơi lúc đầu được xưng là phương pháp phòng ngự hay nhất, bất quá đến nay đã trở nên bình thường, hơn nữa trên giang hồ người biết Phục Ma Côn Pháp rất nhiều. Từ đó mà phân tích, ba chiêu cuối của Phục Ma Côn Pháp công kích cũng sẽ không cao đến mức nào! Hệ thống không thể nào để một võ công có nền tảng rộng rãi như vậy lại có uy lực quá lớn. Mà thứ thực sự đáng chú ý của Lộng Hoa chính là bộ khôi giáp hắn mặc bên trong. Ta cũng không biết là khôi giáp gì, nếu cũng là bộ khôi giáp mạnh mẽ như Thiên Long Mềm Kim Giáp của Đoạt Bảo Kỳ Mưu thì khi kết hợp với Phục Ma Côn Pháp, đó chính là phòng ngự đỉnh cấp!”

Phong Tiêu Tiêu liền gật đầu tán thành, lại tiếp lời: “Kiếm pháp của Xuy Tuyết tên là Nhất Điểm Hồng, nghe nói độ chính xác cực cao, là võ công chú trọng một kích tất sát!”

Thiết Kỳ nói: “Đúng là vậy, bất quá chỉ độ chính xác cao thôi thì chưa đủ. Nếu công kích quá thấp, cho dù đánh trúng yếu điểm gây sát thương gấp bội, một số người phòng ngự cao cũng sẽ không bị đánh bại.”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Nhưng tôi thấy Xuy Tuyết không giống người có công kích thấp!”

Thiết Kỳ nói: “Ta chỉ là nói có trường hợp đó thôi. Như cô ấy thì thực ra chỉ cần công kích khá cao, không gặp phải người phòng ngự biến thái thì sẽ không có vấn đề gì. Xuy Tuyết còn có một điểm mà nhiều người có lẽ không biết, Xuy Tuyết là một người có khinh công rất cao!”

Phong Tiêu Tiêu nghe đến chủ đề nhạy cảm của mình, vội vàng đáp lời: “Thật sao! Ngươi từng gặp rồi à!”

Thiết Kỳ dù lắc đầu, nhưng vẻ mặt lại đầy tự tin: “Chưa thấy, điểm này chỉ là phỏng đoán của ta, nhưng ta tin tưởng ta sẽ không đoán sai. Người có độ chính xác cao thì di chuyển sao kém được, chẳng phải đều dựa vào cộng nhanh nhẹn sao!”

Phong Tiêu Tiêu lại có chút nghi hoặc: “Độ chính xác của cô ấy chẳng phải là nhờ kiếm pháp Nhất Điểm Hồng mới cao sao?”

Thiết Kỳ nói: “Kiếm pháp của cô ấy nhất định là tăng phần trăm độ chính xác! Không cộng nhanh nhẹn thì làm sao được!”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Ngươi khẳng định vậy, nhưng cũng có khả năng chỉ là tăng lên một con số cụ thể thôi chứ! Ví dụ tăng mấy trăm điểm độ chính xác!”

Thiết Kỳ cười nói: “Nếu là như vậy, thì mọi phỏng đoán của ta đều không còn giá trị, nhưng võ công của Xuy Tuyết cũng chẳng có gì đáng sợ! Sở dĩ võ công cơ bản ai cũng muốn, chính là vì nó cộng thêm theo tỉ lệ phần trăm. Nếu chỉ là con số cụ thể, tin rằng mọi người cũng sẽ không hứng thú lớn đến vậy!”

Bốn người Phong Hoa Tuyết Nguyệt đã phân tích xong ba người, chỉ còn lại Lưu Nguyệt cuối cùng. Phong Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ, khẽ cắn môi, nói: “Còn Lưu Nguyệt à, tôi thấy hắn là một tên ngốc!”

Thiết Kỳ lại cười, nói: “Xem ra cậu thân với hắn. Ta lại thấy hắn là người mạnh nhất trong bốn người Phong Hoa Tuyết Nguyệt. Với hắn ta cũng chỉ có thể dùng từ dùng để hình dung Phi Vân: khó lường!”

Lần này Phong Tiêu Tiêu lại có chút không phục, lẩm bẩm: “Có gì mà khó lường, chỉ là hơi kỳ quái thôi!”

Thiết Kỳ cười nói: “Quan hệ của hai người che mờ mắt cậu, cậu tin ta đi, Lưu Nguyệt không hề đơn giản!”

Phong Tiêu Tiêu cũng cười, nói: “Không nói hắn nữa, thôi thì ngươi kể cho ta nghe về các cao thủ nổi tiếng khác trên giang hồ đi!”

Nguyệt Nhu, người nãy giờ im lặng lắng nghe, bỗng nhiên lên tiếng: “Bang chủ hôm nay đúng là gặp đúng người, ai dè lại gặp đúng người thích nghe mấy chuyện này!” Dứt lời lại hướng Phong Tiêu Tiêu nói: “Bang chủ chúng tôi ngày thường chỉ thích sau lưng bàn tán về người khác!”

Thiết Kỳ bất mãn nói: “Cái gì mà bàn tán sau lưng chứ! Ngươi cứ gọi mấy người đó đến trước mặt ta, ta vẫn nói y chang vậy!”

Nguyệt Nhu bĩu môi, đối Phong Tiêu Tiêu nói: “Cậu còn muốn nghe ai, mau hỏi hắn đi! Hắn chỉ thích nói mấy chuyện này!”

Phong Tiêu Tiêu cười nói: “Vậy nói về Nhất Kiếm Trùng Thiên, người được xưng là đệ nhất cao thủ đi!”

Thiết Kỳ cũng không chút khách khí, lập tức giảng giải: “Tên Nhất Kiếm Trùng Thiên này, thanh Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm của hắn quả thực là vô lại! Đã có ưu thế ám khí tầm xa, lại thêm bảy kiếm cùng lúc xuất ra thì đó là ưu thế tuyệt đối về số lượng. Ta đến nay chưa nghĩ ra võ công của hắn còn có sơ hở nào, nói hắn là đệ nhất cao thủ giang hồ, đúng là danh xứng với thực!”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Nhưng trước đây hắn chẳng phải từng thua cái tên thanh y nhân bí ẩn kia sao, ngươi nghĩ sao?”

Thiết Kỳ trầm ngâm một lát nói: “Trận luận võ đó ta không xem, toàn là sau này nghe người ta kể lại. Ta cho rằng nếu Nhất Kiếm Trùng Thiên ra tay trước, có lẽ kết quả đã khác!”

Phong Tiêu Tiêu nhớ lại ngày đó mình cũng từng hỏi Nhất Kiếm Trùng Thiên về vấn đề này, câu trả lời của hắn lại khá bảo thủ. Sau này mình đã biết bí mật của thanh y nhân nằm ở cây dù kia, thì lại chẳng còn bận tâm đến thắng bại của trận luận võ đó nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!