STT 141: CHƯƠNG 143: AI ĐỘNG VÀO BẢO BỐI CỦA TA!
C hỉnh sửa và cải tiến nội dung bởi cộng đồn g thiên lôi trúc·
Con BOSS này vội vàng tháo chạy. Khi Phong Tiêu Tiêu kịp phản ứng, nhảy xuống khỏi vách đá, nó đã lách qua khe núi phía trước. Phong Tiêu Tiêu không hề hoảng loạn, việc nán lại trên vách đá nãy giờ đã giúp cậu hồi phục kha khá thể lực. Đuổi kịp con BOSS kia, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Nhưng Phong Tiêu Tiêu vẫn nhớ câu "đêm dài lắm mộng", không dám chậm trễ. Cậu không dây dưa nhiều với năm tên lâu la, bay nhanh về phía BOSS đang bỏ chạy để đuổi theo.
Vừa lách qua khe núi, Phong Tiêu Tiêu đã thấy bóng dáng con BOSS cắm đầy lá liễu phi đao. Phong Tiêu Tiêu mừng thầm, nhìn bước chân tập tễnh, xiêu vẹo của tên này, chắc chắn đã gần đất xa trời rồi. Cậu chỉ cần cố gắng đuổi theo để kết liễu nó! Ngoài một đống EXP, tiền bạc, bảo vật, bí kíp... sẽ còn là gì nữa đây? Phong Tiêu Tiêu kích động nghĩ. Cậu thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh sau khi offline sẽ khoe khoang với ba thằng bạn cùng phòng thế nào, nghĩ đến vẻ mặt hâm mộ, chảy nước miếng của Lão đại và Tiêu Dao, nghĩ đến Tụ Bảo Bồn bóp cổ mình gào lên: "Đem bảo bối cho ta giao ra đây!"...
Phong Tiêu Tiêu kích động đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cảm giác bước chân mình cũng hơi tập tễnh vì quá hưng phấn, thầm mắng mình một câu "đồ vô dụng", tay đã thủ sẵn một thanh lá liễu phi đao – con BOSS đã nằm trong tầm bắn của cậu.
"Vèo!" Một tiếng, phi đao rời tay. Con BOSS căn bản không kịp né tránh, phi đao cắm thẳng vào sau lưng nó. Cả thân BOSS run lên bần bật, Phong Tiêu Tiêu cũng giật mình thon thót, nhưng cuối cùng nó vẫn không gục ngã. Phong Tiêu Tiêu đành phải tiếp tục truy đuổi, tay thuận thế lại bay ra nhát phi đao thứ hai.
Khoảng cách ngày càng gần, Phong Tiêu Tiêu thậm chí đã có thể nghe rõ tiếng "Phập" khi phi đao ghim vào người BOSS. Con BOSS chạy càng lúc càng xiêu vẹo dữ dội, trông như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, sau không biết bao nhiêu nhát phi đao cắm trúng, nó "Bùm" một tiếng ngã vật xuống đất. Dù chưa chết ngay tại chỗ, nhưng không nghi ngờ gì nữa, nó đã bị trọng thương. Phong Tiêu Tiêu nóng lòng xông lên, chuẩn bị dẫm hai chân lên đầu nó để tiễn nó về trời.
Đột nhiên, không biết từ đâu chui ra mấy người, nhất loạt vây quanh con BOSS đang gục ngã. Phong Tiêu Tiêu giật mình trong lòng, ý nghĩ đầu tiên là: Xong rồi, có người muốn cướp BOSS rồi, công sức của mình đổ sông đổ bể.
Nhưng mấy người này lại chậm chạp không động thủ. Phong Tiêu Tiêu cẩn thận đánh giá, mắt tròn xoe miệng há hốc: mấy người đó mặc trang phục giống hệt con BOSS vừa gục ngã, bạch đai lưng, trong tay cầm đại hoàn đao.
Phong Tiêu Tiêu đầu tiên là một trận mừng như điên, không ngờ lại gặp được nhiều BOSS như vậy cùng lúc, xem ra hôm nay mình phải phát tài rồi. Nhưng lập tức trở về hiện thực: Nhiều BOSS thế này, một mình mình làm sao xử lý nổi?
Không quản được nhiều như vậy, việc quan trọng nhất trước mắt là nhanh chóng kết liễu con đã gục ngã kia. Đúng như câu nói: Thừa lúc địch yếu mà đoạt mạng! Phong Tiêu Tiêu tiếp tục dùng ám khí tấn công tới tấp con BOSS đang nằm dưới đất.
Thêm vài nhát phi đao liên tiếp, con BOSS gục ngã cuối cùng cũng tiêu đời. Điều đầu tiên Phong Tiêu Tiêu nhìn thấy là lượng EXP của mình, quả nhiên cao hơn rất nhiều so với năm tên lâu la kia. Nhìn trên xác BOSS, ngoài một đống tiền bạc lấp lánh, còn có một món binh khí sáng lấp lánh, trông như đao mà cũng như kiếm.
Phong Tiêu Tiêu nuốt một ngụm nước miếng, cảm xúc dâng trào! Binh khí đúng là thứ mình đang cần mà! Nhưng mấy con BOSS khác đã xông tới. Giữ được mạng mới là quan trọng nhất, Phong Tiêu Tiêu quay đầu bỏ chạy, chuẩn bị dụ mấy tên này đi một đoạn rồi quay lại nhặt đồ. Dù sao, nếu là vũ khí cực phẩm thì sẽ không bị biến mất.
Tổng cộng có sáu con BOSS đuổi theo sau, chúng hoàn toàn phong tỏa con đường núi hẹp này. Nhưng Phong Tiêu Tiêu không bận tâm điều đó, cậu chỉ cần dụ mấy tên này rời khỏi vị trí đó một khoảng cách, sau đó mình sẽ bay qua đầu chúng để nhặt bảo vật là được.
Phong Tiêu Tiêu chạy chạy dừng dừng, muốn theo sát cả sáu tên thật sự có chút phiền phức. Chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ có một tên bị kéo ra quá xa, rồi cậu sẽ thấy nó thong dong quay trở lại vị trí cũ. Phong Tiêu Tiêu vòng đi vòng lại vài lần, vẫn luôn có vài tên không chịu đi theo cả nhóm.
Đang lúc không còn cách nào, bỗng nhiên cậu chợt hiểu ra, tự đập đầu, "Ngốc thật! Sao lại không dùng ám khí chứ?"
Thế là dưới sự "chiêu đãi" của phi đao, cả sáu tên lại đồng loạt lao về phía Phong Tiêu Tiêu. Giữa chừng, hễ có tên nào có ý định rút lui, phi đao của Phong Tiêu Tiêu sẽ bay tới ngay lập tức để đánh tan ý định đó.
Phong Tiêu Tiêu cuối cùng cũng dụ được sáu tên đến một nơi mà cậu cho là đủ xa. Cậu đột ngột xoay người, lao về phía mấy tên BOSS, và ngay khoảnh khắc sắp tiếp xúc, Phong Tiêu Tiêu tung người bật nhảy, nhẹ nhàng lướt qua đầu sáu tên.
Vừa tiếp đất, cậu lập tức ba chân bốn cẳng chạy như điên. Không phải sợ sáu con BOSS đuổi theo, mà chỉ là nôn nóng muốn biết món bảo vật mà BOSS vừa rớt ra là gì.
Phong Tiêu Tiêu chạy về đến nơi con BOSS gục ngã, lập tức chân tay lạnh ngắt, toàn thân cứng đờ. Trên mặt đất trống trơn, không còn gì cả, tiền bạc, bảo vật, tất cả đều biến đi đâu mất.
Phong Tiêu Tiêu trợn to mắt, cẩn thận đánh giá lại một lượt bốn phía, tin rằng mình không nhầm chỗ, và cũng tin rằng trên mặt đất thật sự không còn gì.
Ý nghĩ đầu tiên của Phong Tiêu Tiêu là đồ vật đã bị người khác nhặt mất; thứ hai là suy đoán ai đã nhặt đi. Ta Từ Đâu Tới Đây và đám bạn không may trở thành đối tượng nghi ngờ, nhưng Phong Tiêu Tiêu cuối cùng vẫn không tin Liễu Nhược Nhứ sẽ làm ra loại chuyện này. Nhưng những người khác thì lại là ngoại lệ, vì vậy không loại trừ khả năng Ta Từ Đâu Tới Đây đã đánh lạc hướng Liễu Nhược Nhứ, sau đó tự mình ẩn thân gần đó chờ đợi cơ hội. Nếu thật là như vậy, thì người này quá thâm hiểm. Phong Tiêu Tiêu thậm chí còn nảy sinh ý định đi tìm hắn hỏi cho ra nhẽ, nhưng nhanh chóng kìm lại. Làm vậy thì thật là quá trẻ con, không có bằng chứng thì sao mà nói bừa được.
Sáu tên BOSS đã đuổi theo trở lại. Phong Tiêu Tiêu đột nhiên nghĩ đến, đây là một sơn cốc, hai bên đều là vách đá dựng đứng, cho nên con đường chỉ có thể có một. Vừa rồi mình từ một chỗ khác đi tới, không nhìn thấy những người khác, nói như vậy, người nhặt đồ vật nhất định là tiếp tục đi sâu vào trong sơn cốc?
Nghĩ vậy, Phong Tiêu Tiêu lại có thêm tinh thần. Nhưng sáu tên BOSS phía sau vẫn khiến cậu có chút ngần ngại. Hơn nữa, vừa rồi mình xử lý con BOSS kia đã tốn hơn nửa số ám khí và thuốc, hiện tại sáu tên này đã không có cách nào xử lý được chúng, vẫn là nên đi trước truy đuổi kẻ đã nhặt đồ của mình thì hơn.
Nghĩ vậy, Phong Tiêu Tiêu không thèm để ý đến chúng nữa, lao nhanh về phía sâu trong sơn cốc.
Phong Tiêu Tiêu vừa chạy vừa chú ý hai bên vách đá, xem có chỗ nào để ẩn nấp không. Vách đá ven đường đều nhẵn thín như gương, cũng không có mỏm đá nhô ra hay sơn động nào. Phong Tiêu Tiêu tin rằng người nhặt đồ vật chính là vẫn luôn chạy về phía trước, tin rằng với tốc độ của mình tuyệt đối có thể đuổi kịp hắn. Hiện tại chỉ lo lắng sơn cốc này có thể kết thúc quá sớm, hoặc xuất hiện lối rẽ.
Sơn cốc càng sâu càng có vẻ hoang vu, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ có cường đạo qua lại, xem ra nơi này thật sự là một hang ổ cường đạo có tiếng. Nhưng Phong Tiêu Tiêu hiện tại thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn chúng, một lòng một dạ truy đuổi về phía trước.
Sơn cốc trước sau không kết thúc, Phong Tiêu Tiêu lại trước sau không nhìn thấy bóng người nào. Nếu thật sự có người đang chạy phía trước, thì khinh công của người này e rằng cũng không kém Phong Tiêu Tiêu. Thật sự sẽ có một người như vậy sao? Phong Tiêu Tiêu đã bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình.
Lại không biết chạy bao lâu, Phong Tiêu Tiêu đã hoàn toàn tuyệt vọng. Đuổi theo lâu như vậy không đuổi kịp, người này trừ phi là khinh công cao hơn mình, nếu thật là như vậy, thì có truy nữa cũng là phí công. Có thể nào là giấu ở đâu đó không? Nhưng mình rõ ràng đã rất cẩn thận chú ý dọc đường, căn bản không có bất kỳ chỗ ẩn thân nào cả! Ai nha! Phong Tiêu Tiêu đột nhiên tỉnh ngộ, đây là trò chơi, người này nhặt đồ vật chắc là đã offline trước rồi! Nghĩ vậy, Phong Tiêu Tiêu hối hận không thôi, sớm biết đã nên ngồi yên chờ đợi tại chỗ, lại không biết bây giờ quay về còn kịp không.
Phong Tiêu Tiêu vừa nghĩ vậy, quay đầu liền chuẩn bị trở về. Đột nhiên một luồng kình phong từ sau lưng ập tới. Phong Tiêu Tiêu không hề kinh hãi, ngược lại còn mừng thầm, chẳng lẽ đối phương bị mình truy đến cùng đường, buộc phải ra tay? Phong Tiêu Tiêu vội vàng nhảy về phía trước, đầu đã nóng lòng muốn quay lại nhìn xem đối phương rốt cuộc là người nào.
Phong Tiêu Tiêu không thể nhìn thấy mặt đối phương, bởi vì cậu căn bản không thể né tránh hoàn toàn chiêu đó. Không biết là binh khí gì, sượt qua cánh tay Phong Tiêu Tiêu. Chiêu thức nhanh đến không thể tưởng tượng, tựa hồ hoàn toàn không hề thua kém bất kỳ người chơi nào nổi danh về tốc độ trên giang hồ.
Phong Tiêu Tiêu kinh hãi biến sắc, nhưng cũng cảm giác được chiêu thứ hai của đối phương đã tới. Lúc này Phong Tiêu Tiêu còn đâu tâm trí mà quay đầu lại, chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước.
Chiêu thứ nhất, chiêu thứ hai, chiêu thứ ba, đối phương không ngừng tấn công, Phong Tiêu Tiêu chỉ có thể không ngừng chạy. Sau lưng truyền đến hơi thở âm u của binh khí đối phương, mỗi chiêu tựa hồ đều lướt sát lưng Phong Tiêu Tiêu. Chỉ cần chậm hơn nửa bước, hậu quả e rằng không dám tưởng tượng.
Phong Tiêu Tiêu đã hồn bay phách lạc, giang hồ lại có bậc cao thủ như vậy, mình lại chưa từng nghe nói. Không nói gì khác, chỉ riêng việc trong tình huống mình toàn lực thi triển khinh công mà vẫn có thể theo sát, riêng khinh công này thôi, trong giang hồ chưa từng xuất hiện một ai có thể sánh bằng! Người này rốt cuộc là ai?
Phong Tiêu Tiêu thật sự rất muốn biết, cậu cũng biết chỉ cần mình vừa quay đầu lại là chắc chắn có thể thấy, nhưng cậu càng biết, hiện tại chỉ cần mình vừa quay đầu lại, bước chân liền không khỏi chậm hơn một chút, chỉ một chút chậm đó thôi, cũng đủ để đoạt mạng! Có nên đánh đổi một cấp độ để nhìn thấy chân diện mục của đối phương không? Phong Tiêu Tiêu vừa nghĩ, vừa tiếp tục nỗ lực chạy vội. Nhưng cậu dùng hết mọi thủ đoạn, nhảy trái né phải, đối phương vẫn như bóng với hình bám sát cậu, trong tay còn không ngừng vung vũ khí. Nếu đổi lại là người khác, lúc này e rằng đã chết dưới lưỡi đao sắc bén của hắn vô số lần.
Phong Tiêu Tiêu cuối cùng cũng hạ quyết tâm muốn đánh cược một phen. Khinh công của người này cao như vậy, ra tay nhanh như vậy, rõ ràng cùng loại người với mình. Phong Tiêu Tiêu rất rõ khuyết điểm của mình là gì: thiếu máu là tật xấu lâu nay, mà xét gần đây, lực công kích của mình cũng rõ ràng thua kém. Phong Tiêu Tiêu liền đánh cược đối phương cũng thiếu máu, công kích cũng không đủ cao. Mình liều mạng chịu đòn lần này của hắn, cũng nhất định phải xoay người lại, như vậy mình mới có thể có cơ hội đánh trả, ít nhất còn có thể có một tia hy vọng sống, còn cái gì bảo vật với không bảo vật, lúc này đã bị Phong Tiêu Tiêu hoàn toàn quên đi, giữ mạng mới là quan trọng nhất.
Phong Tiêu Tiêu vừa mới hạ quyết tâm, đột nhiên nhìn thấy trước mắt một ánh bạc lóe lên, là một quả ám khí, tốc độ cực nhanh không hề thua kém Kinh Phong, chỉ là thiếu đi tiếng gió bén nhọn đặc trưng của Kinh Phong. Phong Tiêu Tiêu vội vàng nhảy sang bên. Mà cũng đúng lúc này, từ bên cạnh lại xông ra một luồng kình phong, lực đạo và tốc độ so với chiêu phía sau cũng không hề kém cạnh. Phong Tiêu Tiêu bị kẹp giữa ba phía, ám khí tuy sượt qua người, nhưng hai lưỡi đao sắc bén kia lại vững chắc chém thẳng vào Phong Tiêu Tiêu.
Một vệt sáng trắng lóe lên.
"Không ngờ trên giang hồ lại cất giấu nhiều tuyệt thế cao thủ như vậy!" Đây là cảm thán cuối cùng trong tâm trí Phong Tiêu Tiêu. "Nhưng nhiều cao thủ đỉnh cấp như vậy sao lại toàn bộ tụ tập ở nơi này?" Đây là điều Phong Tiêu Tiêu vắt óc cũng không nghĩ ra.
Ngay khoảnh khắc cậu gục ngã biến mất, cậu cuối cùng cũng có cơ hội nhìn rõ kẻ vẫn luôn truy đuổi cậu và kẻ cuối cùng từ bên cạnh ngắm bắn cậu! Phong Tiêu Tiêu sững sờ như tượng đá, cậu nằm mơ cũng không ngờ đó lại là người này!