STT 23: CHƯƠNG 23: CƯỚP BÓC
Những kẻ bám theo phía sau khẽ bàn tán: “Có thể khẳng định tên đó chính là Nhất Kiếm Trùng Thiên không?”
“Chính hắn đã gọi tên thanh kiếm kia là Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm mà, không phải Nhất Kiếm Trùng Thiên thì là ai?”
“Có lẽ là hắn uống say nên nói khoác lác thôi!”
“Hắn uống nhiều thì có, nhưng không đến mức đó. Nếu vừa rồi gào lên Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm mà là nói khoác, thì sao hắn còn giữ vẻ mặt đó được!”
“Hắn có vẻ mặt gì?”
“Kiểu như nóng lòng muốn thử, nhưng lại cố kìm nén ấy!”
“Mẹ kiếp, chúng ta mặc kệ hắn có phải thật hay không! Dù sao bây giờ tên đó đã bất tỉnh nhân sự rồi, chúng ta cứ xử lý cái tên bên cạnh hắn, đến lúc đó thật giả thế nào chủ nhân của nó sẽ biết ngay thôi!”
“Phải đó, phải đó!”
Về phần Phong Tiêu Tiêu, cậu kéo Nhất Kiếm Trùng Thiên mà chẳng biết đi đâu. Nhất Kiếm Trùng Thiên vẫn cứ “Uống đi! Uống đi!” rồi lại đổi giọng “Đi thong thả! Đi thong thả!” kêu gào không ngừng. Thế này thì phải làm sao đây? Cậu nghĩ thầm, tốt nhất là tìm một nơi vắng vẻ mà đặt hắn xuống, khỏi phải ở đây làm trò cười cùng hắn.
Trên đường cái đương nhiên đâu đâu cũng là người, cậu đành phải kéo Nhất Kiếm Trùng Thiên đến nơi mình từng chạy trốn lần trước khi ra khỏi trà lâu. Chỗ đó không có quái để người chơi luyện cấp, vốn dĩ là nơi hẻo lánh, ít người qua lại.
Từng bước một ra khỏi cổng thành, những kẻ theo dõi phía sau mừng rỡ khôn xiết, trong lòng thầm reo lên: “Trời cũng giúp ta! Thằng nhóc ngươi đi đâu không tốt, tên kia thiếu điều chui vào đâu không chui!”
Đi vào dưới gốc cây nơi cậu từng ngủ, đặt Nhất Kiếm Trùng Thiên xuống, cậu vừa ngồi xuống thở được hai hơi, chưa kịp hoàn hồn thì thoáng cái, sáu người đã xông tới, bao vây Phong Tiêu Tiêu và Nhất Kiếm Trùng Thiên.
Phong Tiêu Tiêu thầm nghĩ đây là chuyện gì vậy, liền tiến lên ôm quyền nói: “Các vị có chuyện gì sao?” Cẩn thận đánh giá một lượt, cậu chợt nhận ra có chút quen mắt.
Sáu người nhìn nhau, không ai nói gì. Dù sao đây cũng là lần đầu làm chuyện này, họ chẳng biết nên mở lời thế nào.
Phong Tiêu Tiêu khó hiểu nhìn mọi người.
Một người trong số sáu tên lên tiếng nói: “Kẻ ngươi mang theo này có chút ân oán với bọn ta, ngươi cứ đi đi, để hắn lại là được!”
Phong Tiêu Tiêu gật đầu nói: “Được thôi, các ngươi cứ tự nhiên!”
Cả bọn sững sờ. Cứ tưởng tượng ra một cảnh tượng bi tráng thế nào chứ: Một tiểu lâu la của Phủ Đầu Bang, quần áo tả tơi, vì bảo vệ bằng hữu mà liều chết chống trả, đáng tiếc song quyền khó địch tứ thủ, bị chúng bắt giữ, sắp chết vẫn hô to: “Muốn giết muốn xẻo thì cứ nhắm vào ta, thả hắn ra!” Lúc này, một kẻ lạnh lùng đáp: “Cả hai ngươi đều đừng hòng thoát!” Thế là vung tay chém xuống... Ai ngờ... Cả bọn đồng loạt cảm thán thói đời nóng lạnh, nhân tâm không cổ, tập thể mất đi lập trường, quên mất vai diễn của mình.
May mà có kẻ chưa quên mục đích đến đây, thấy Phong Tiêu Tiêu tiến lên nhặt thanh kiếm của Nhất Kiếm Trùng Thiên, vác cây kiếm bọc vải chuẩn bị rời đi, liền hét lớn: “Người đi, để đồ lại!”
Phong Tiêu Tiêu xoay người cười khẩy nói: “Đã sớm biết mấy người đến vì cái gì rồi! Còn ân oán gì đó nữa chứ, mấy người xem tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy!”
Cả bọn chợt thấy mặt nóng bừng. May mà có kẻ mặt dày không sợ nóng, tiến lên nói: “Ngươi biết thì đã sao? Khôn hồn thì mau cút đi!”
Phong Tiêu Tiêu hỏi: “Ta không đi thì sao?”
Tên đó cười khẩy nói: “Không đi, đành phải để đại gia đây tiễn ngươi một đoạn đường!” Hắn diễn vai một tên thổ phỉ ác bá vô cùng sống động, khiến cả bọn liên tục trầm trồ khen ngợi! Tên này xoay người ôm quyền cảm tạ mọi người.
Phong Tiêu Tiêu muốn cười nhưng không thể cười nổi. Xem ra những kẻ này là đến thật rồi. Cấp độ của cậu tuy không thấp, nhưng võ công vô dụng, ngay cả bản thân còn khó bảo toàn. Kế sách trước mắt chỉ có thể là cầm đồ của Nhất Kiếm Trùng Thiên rồi chuồn lẹ, nếu may mắn thoát được thì sau này giao lại cho Nhất Kiếm Trùng Thiên. Còn Nhất Kiếm Trùng Thiên, xem ra bọn chúng cũng chẳng nhắm vào người, mình mang đồ chuồn lẹ thì hắn cũng chẳng sao. Nhưng nghĩ lại, món đồ này vốn dĩ còn quan trọng hơn cả người, người chết cùng lắm là rớt một cấp, chẳng có gì to tát, nhưng nếu mình để mất món đồ này thì làm sao ăn nói với Nhất Kiếm Trùng Thiên đây! Đang lúc hoang mang không biết tính sao, Nhất Kiếm Trùng Thiên đột nhiên tỉnh dậy. Phong Tiêu Tiêu mừng rỡ tiến lên đỡ hắn, thầm nghĩ, trò chơi này say tỉnh đúng là nhanh thật.
Nhất Kiếm Trùng Thiên chỉ vừa ngồi dậy, nói với Phong Tiêu Tiêu: “Huynh đệ, trò chơi này uống nhiều cũng khó chịu thật, ta xin phép offline trước đây!” Nói đoạn, không đợi Phong Tiêu Tiêu kịp lên tiếng, hắn tiếp nhận Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm, một luồng bạch quang chợt lóe, rồi biến mất.
Phong Tiêu Tiêu chưa kịp vui mừng được bao lâu, đang thầm mắng Nhất Kiếm Trùng Thiên thì bỗng nhiên nghĩ đến: Hắn vừa đi, mình cũng offline luôn chẳng phải xong sao!
Nghĩ vậy, cậu vội vàng thoát khỏi trò chơi, không ngờ hệ thống lại nhắc nhở: [Hệ thống]: Vật phẩm trên người bạn đã vượt quá giới hạn phụ trọng, vật phẩm thừa sẽ bị đánh rơi. Bạn có chắc chắn muốn đăng xuất không?
Phong Tiêu Tiêu lẩm bẩm: “Trên người mình chỉ có mấy bình thuốc mà đã vượt quá giới hạn rồi sao? Phụ trọng của mình lại thấp đến thế ư?” Cúi đầu nhìn vào lòng, chết tiệt, phát hiện cây kiếm bọc vải của Nhất Kiếm Trùng Thiên vẫn còn nằm trong tay mình! Chỉ riêng thứ này đã vượt quá giới hạn rồi! Món đồ này đương nhiên không thể vứt. Sáu tên kia thấy Nhất Kiếm Trùng Thiên vừa lóe lên đã mang theo Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm biến mất, thầm nghĩ: Thằng nhóc này cũng không thể để nó chạy thoát, xông lên mau! Chúng liền như hổ đói vồ mồi mà lao tới.
Phong Tiêu Tiêu vội vàng đạp chân vào thân cây, nhảy vọt ra ngoài vòng vây. Khinh công “Đón Gió Đãi Nguyệt” này vốn dĩ có thể giúp người chơi liên tục lơ lửng trên không 7 giây, nhưng hiện tại quá tải trọng, chưa đến 2 giây đã rơi xuống. Cũng may sáu tên kia lao tới tốc độ rất nhanh, vòng vây nhanh chóng thu hẹp, Phong Tiêu Tiêu mới có cơ hội nhảy ra ngoài vòng, bằng không thì cùng lắm là nhảy thẳng vào mặt đối phương, chẳng những là tự chui đầu vào rọ, còn bị người ta chế giễu.
Phong Tiêu Tiêu vừa rơi xuống đất, liền vận “Nhanh Như Điện Chớp”, cắm đầu chạy như điên. Cả bọn thấy Phong Tiêu Tiêu nhảy ra ngoài vòng, thầm nghĩ xong rồi, nhưng vừa thấy hắn không offline mà lại cắm đầu chạy như điên, không khỏi mừng rỡ khôn xiết, thầm nghĩ: “Thằng nhóc ngươi ngu thật rồi!” Lập tức cũng cắm đầu điên cuồng đuổi theo, đâu ngờ Phong Tiêu Tiêu đang khổ sở.
Trong khoảng thời gian này, công phu của Phong Tiêu Tiêu cũng không bỏ bê. Khi ở cùng Liễu Nhược Nhứ cố nhiên là ngủ gật, đó cũng là vì trên đỉnh núi không có chỗ nào để luyện, chạy loạn ngược lại sẽ khiến Liễu Nhược Nhứ khó chịu. Nhưng mỗi đêm thức cùng Tiêu Dao và bọn họ, cậu đều không ngừng chạy đi chạy lại. Mấy ngày nay, “Nhanh Như Điện Chớp” đã thăng lên tầng ba, tăng tốc độ di chuyển lên 150%. Hơn nữa, điểm thuộc tính cũng không phải cho không, toàn bộ dồn vào nhanh nhẹn và thân pháp. Nói cách khác, Phong Tiêu Tiêu thật ra cũng là một nạn nhân chịu ảnh hưởng từ Thanh Y Nhân.
Khác với ngày thường, Phong Tiêu Tiêu không cần dùng khinh công, chỉ chạy bình thường thôi thì sáu tên này đã chưa chắc đuổi kịp. Vậy mà giờ đây dùng khinh công dốc hết toàn lực, khoảng cách với bọn chúng không những không nới rộng mà ngược lại dần thu hẹp. Có thể thấy được phụ trọng ảnh hưởng lớn đến mức nào. Hiện tại, thực lực phát huy dường như chỉ còn 1/5 so với bình thường. Giờ đây cũng chẳng quản được nhiều như vậy, cậu liều mạng chạy về phía trong thành, thầm nghĩ, vào đến thành phố đông người hơn thì bọn này chắc sẽ không dám làm càn như vậy.
Những kẻ phía sau cảm thấy khoảng cách với Phong Tiêu Tiêu đang dần được rút ngắn, thấy mục tiêu của hắn đại khái là muốn chạy về thành, liền thầm nghĩ: “Ngươi biết thế này thì hà tất lúc trước phải làm vậy? Bây giờ muốn về thành ư, không có cơ hội đâu!” Tính ra với tốc độ này hẳn là có thể đuổi kịp Phong Tiêu Tiêu trước khi hắn về đến thành, không khỏi vô cùng đắc ý.
Trong đó một tên lớn tiếng cười nói: “Đây đại khái là chuyến cướp bóc đầu tiên trong trò chơi của chúng ta nhỉ? Mấy ngươi nói hệ thống có thưởng gì không?” Chưa ai kịp trả lời, chỉ thấy phía trước truyền đến một thanh âm: “Cướp bóc? Trò chơi này thật sự có cướp bóc à, ở đâu?” Ngay sau đó, một bóng người từ bụi cỏ ven đường phía trước một bước vọt lên, đứng chắn giữa đường, chặn Phong Tiêu Tiêu lại, hỏi: “Ngươi đang cướp bóc à?”
Phong Tiêu Tiêu vội nói: “Đâu có, là bọn người phía sau đang cướp ta!”
Người xa lạ hỏi: “Cướp của ngươi cái gì?”
Phong Tiêu Tiêu nói: “Còn chưa cướp được, ngươi lại không cho ta chuồn đi, thật sự sẽ bị cướp mất!”
Người xa lạ cười cười nói: “Có ta ở đây, sao ngươi còn có thể bị người cướp được!”
Phong Tiêu Tiêu đánh giá người này một lượt từ trên xuống dưới. Đó là một người trung niên, mặc một thân trang phục kiếm khách thường thấy trong giang hồ, trên đầu đội chiếc mũ rơm. Thanh kiếm đeo sau lưng thì lại khác thường nhân, to và rộng hơn kiếm thông thường một chút. Cậu thầm nghĩ, ngươi khẩu khí không nhỏ đấy chứ. Hỏi: “Ngươi là ai vậy?”
Lúc này, sáu người phía sau đã hùng hổ xông đến. Người xa lạ xoay người rút kiếm nói: “Ta gọi là Kiếm Vô Ngân!”