Virtus's Reader
Độc Sấm Thiên Nhai

Chương 234: Mục 234

STT 234: CHƯƠNG 230: NHÁT PHI ĐAO CHÍ MẠNG

Phong Tiêu Tiêu lạnh lùng nói: “Ta cũng là người của ‘Thiên Sát’, vì sao lại để Phong Vũ Phiêu Diêu bị bắt?”

Long Nham đắc ý nói: “Đây chính là trò chó cắn càn mà ta đã nói. Ngươi bắt được Phong Vũ Phiêu Diêu, đương nhiên là để hãm hại hắn, bởi vì khi đó Xuy Tuyết đã hoài nghi Lưu Nguyệt rồi, ngươi đương nhiên cùng phe với Lưu Nguyệt, vì thế phải tìm cách giúp hắn tẩy sạch hiềm nghi. Ngươi ở Thiết Kỳ Minh cũng có vài người bạn rất thân, ngươi sớm đoán được để đối phó sát thủ có khinh công xuất chúng, những người bạn ở Thiết Kỳ Minh sẽ đề cử tìm ngươi, Tiêu lão bản, người có khinh công thiên hạ đệ nhất này đến hỗ trợ, phải không?”

Phong Tiêu Tiêu gật đầu nói: “Thì ra phó bang chủ Long Nham có sức tưởng tượng phong phú đến vậy, điều này ta thật sự chưa từng nhận ra!”

Long Nham chẳng mảy may bận tâm đến lời châm chọc của Phong Tiêu Tiêu, hơi mỉm cười nói: “Đa tạ!”

Phong Tiêu Tiêu hỏi lại hắn: “Thế thích khách dùng kiếm, mà Lưu Nguyệt dùng đao, điều này lại giải thích thế nào đây?”

Long Nham đáp: “Nếu muốn che giấu thân phận, ‘Trăng Tròn Loan Đao’ của Lưu Nguyệt đương nhiên không thể lấy ra sử dụng. Chúng ta chỉ nghe nói thích khách dùng một vật giống như dùi, rốt cuộc là kiếm hay đao thì khó nói! Tiêu lão bản, ngươi nói phải không?”

Phong Tiêu Tiêu mắng: “Vô sỉ!” Những lời này không biết là mắng hành vi đê tiện của Lưu Nguyệt hay mắng Long Nham tự cho là thông minh.

Lưu Nguyệt thì cất tiếng trả lời Long Nham: “Ngươi nói thật mẹ nó rất đúng!”

Phi Vân đột nhiên lên tiếng nói: “Xuy Tuyết cũng không phải chỉ nói suông. Mấy ngày nay cậu thường xuyên độc lai độc vãng, Xuy Tuyết để ý thời gian cậu biến mất, khi cậu không xuất hiện trước mặt mọi người, đều sẽ có sự kiện ám sát phát sinh. Đây đều là trùng hợp sao?”

Phong Tiêu Tiêu nói: “Cậu cũng không nghĩ sao, sao ‘Thiên Sát’ ám sát tình báo, Xuy Tuyết lại biết được!”

Xuy Tuyết hơi mỉm cười nói: “Những thông tin này có cái ‘Thiên Sát’ công bố trên diễn đàn, có cái là từ những người bị giết mà được xác minh. Ai nếu không tin, tự nhiên có thể tự mình đi xem!”

Phong Tiêu Tiêu cảm thấy một trận tâm lạnh. Xem ra việc này không chỉ là Xuy Tuyết cá nhân cắn ngược lại Lưu Nguyệt một mình, mà là “Thiên Sát” đang lợi dụng cơ hội này để hãm hại Lưu Nguyệt. Lời chứng của Phong Vũ Phiêu Diêu, tin tức trên diễn đàn, những thứ này đối với “Thiên Sát” mà nói chẳng qua là chuyện nhỏ không tốn sức gì! Hắn nhìn về phía Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt lúc này dường như trừ bỏ phát ngốc ra thì chẳng làm được gì.

Kinh Phong nhíu mày nói: “Lưu Nguyệt, vậy cậu nói xem mấy ngày nay cậu thường xuyên một mình đang làm gì!”

Phong Tiêu Tiêu thay hắn đáp: “Hắn đang âm thầm điều tra Xuy Tuyết, Xuy Tuyết mới là phản đồ thật sự!”

Xuy Tuyết hướng mọi người bất đắc dĩ nói: “Thế nào? Tôi nói rồi mà! Hai người này khẳng định sẽ cắn ngược lại tôi. Hai người này phát hiện tôi xong liền đến giết tôi, nhưng các ngươi đừng quên, đây là trò chơi, giết người bất quá rớt cấp, mất thuần thục, chứ không rớt ký ức! May mà tôi phản ứng nhanh, về bang phái thuyết minh sự việc trước. Bọn họ bây giờ còn ở đây, nhất định là đến hội hợp với đồng bọn!”

Mọi người sớm đã có định kiến, lúc này Xuy Tuyết chỉ là đem kế hoạch ban đầu của mình đổi vai chính mà nói ra, tự nhiên là có đầu có đuôi, có lý lẽ hẳn hoi, mọi người càng thêm tin tưởng không nghi ngờ.

Lưu Nguyệt đối Phi Vân nói: “Xem ra cậu là không có khả năng tin tưởng ta?”

Liệt Diễm đột nhiên nhảy ra nói: “Sự thật rành rành trước mắt, ngươi còn muốn vu hãm Xuy Tuyết! Hôm nay nhất định phải làm thịt ngươi!”

Phong Tiêu Tiêu đối với hắn lạnh lùng thốt: “Thật nhìn không ra, ngươi còn biết chen lời?” Phong Tiêu Tiêu vốn chẳng có hảo cảm gì với người của Phi Long Sơn Trang, nhưng trong số đó hắn đặc biệt chán ghét Liệt Diễm. Cái dáng vẻ kiêu ngạo ương ngạnh của Liệt Diễm ngay cả trong bang cũng có rất nhiều người không thích.

Liệt Diễm hung tợn mà đối Phong Tiêu Tiêu nói: “Phong Tiêu Tiêu, ngươi cũng đừng kiêu ngạo, hôm nay ngươi cũng chạy không được!”

Nhắc tới Phong Tiêu Tiêu, càng có người ngứa mắt. Vô Dương Tử cũng đứng ra lên tiếng: “Phong Tiêu Tiêu, hôm nay hai ta liền làm một trận kết thúc!” Từ khi Phong Tiêu Tiêu lần đầu tiên một đao kết liễu hắn, hắn còn chưa bao giờ ở trước mặt Phong Tiêu Tiêu oai phong lẫm liệt đến thế.

Long Nham cũng ra phụ họa: “Không tồi, mặc kệ Tiêu lão bản có phải là người của ‘Thiên Sát’ hay không, hôm nay chúng ta cũng muốn kết thúc hoàn hảo lệnh truy sát của bang ta!”

Lưu Nguyệt đột nhiên một tiếng rống to: “Các ngươi nói đủ rồi không có!”

Liệt Diễm “Hôi Cốt Đao” một ngón tay Lưu Nguyệt nói: “Ngươi cái phản đồ này còn ngông cuồng! Hôm nay để ta giáo huấn ngươi!”

Lưu Nguyệt được gọi là giang hồ đệ nhất khoái đao, làm đồng dạng sử đao, Liệt Diễm vì đố kỵ mà sinh ra một loại tâm lý âm u, đối với Lưu Nguyệt vẫn luôn không có gì hảo cảm. Nhưng bất hạnh là cùng bang huynh đệ, hơn nữa địa vị còn cao hơn mình, hắn chỉ có thể đem những điều này đều giấu trong lòng. Hôm nay cuối cùng là có cơ hội có thể danh chính ngôn thuận trút giận ra, lập tức liền muốn chủ động xung phong.

Mà giống Phi Vân, Kinh Phong, Lộng Hoa và những người khác, đều là lão bằng hữu của Lưu Nguyệt, khó tránh khỏi có chút tình cảm. Bọn họ vẫn là đột nhiên biết được tin Lưu Nguyệt là phản đồ, không thể so Lưu Nguyệt đã hoài nghi Xuy Tuyết nhiều ngày, tâm lý khó tránh khỏi còn cần một sự chuyển tiếp.

Vô Dương Tử thì nói: “Bang chủ, Lưu Nguyệt phản bội bang phái, chúng ta hẳn là trước đem hắn khai trừ ra khỏi bang, rồi từ từ thu thập hắn!”

Phi Vân thở dài.

Trong nháy mắt, tất cả thành viên Phi Long Sơn Trang đang online đều nhận được một cái hệ thống nhắc nhở: [Hệ thống]: Lưu Nguyệt đã bị đuổi khỏi bang phái!

Lưu Nguyệt đương nhiên cũng sẽ nhận được nhắc nhở này, hắn vẫn mặt vô biểu tình, không nói một lời. Liệt Diễm một tiếng rống to: “Xem đao!” “Hôi Cốt Đao” kẹp theo nội lực nóng rực như lửa thẳng triều Lưu Nguyệt đánh úp lại.

Phong Tiêu Tiêu đột nhiên vượt trước một bước, tay cầm một quả “Tật Phong Vô Ảnh” quát: “Ai dám tiến lên một bước!”

Chiêu này của Liệt Diễm thế mà khựng lại, hắn nhìn chằm chằm phi đao trong tay Phong Tiêu Tiêu, không khỏi mà lại lùi về phía sau một bước. Cái hành vi bắt nạt kẻ yếu này của hắn cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn bị người khinh bỉ.

Nếu nói trên giang hồ này người hiểu rõ nhất uy lực phi đao của Phong Tiêu Tiêu, vậy nhất định phải kể đến mấy người của Phi Long Sơn Trang. “Truy Phong Trục Nhật” thêm “Tật Phong Vô Ảnh” của Phong Tiêu Tiêu trong thử nghiệm PK, hầu như đều lấy người của Phi Long Sơn Trang làm đối tượng thử nghiệm.

Nhưng Phong Tiêu Tiêu mỗi lần ném xong phi đao đều sẽ vội vã thu hồi, cũng không thể qua mắt được mấy người của Phi Long Sơn Trang. Mọi người cũng không phải ngốc, đương nhiên đoán được phi đao này của Phong Tiêu Tiêu số lượng hữu hạn, vô cùng trân quý, cho nên trước khi xuất chiêu cũng đã nghĩ đến việc thu hồi.

Long Nham chính là nghĩ đến điểm này, cho nên vốn dĩ cẩn trọng, hiếm khi xung phong, vậy mà lại đứng ra, “Xoẹt” một tiếng rút ra Tẩy Ngọc Kiếm, vung vẩy hai cái nói: “Ta liền tới lĩnh giáo một chút phi đao tuyệt kỹ của Tiêu lão bản đi!” Tẩy Ngọc Kiếm vốn là khắc tinh của ám khí, cũng là một trong những nguồn tin tưởng của hắn. Để phòng ngừa phi đao quá nhanh khiến mình không kịp vận công tăng cường từ lực, Long Nham lúc này đã vận kình vào thân kiếm.

Kỳ thật mọi người sớm đã lén thương lượng qua, nếu đối phó Phong Tiêu Tiêu, cho dù hy sinh một, hai người, chỉ cần dụ được phi đao của hắn xuất chiêu, thì tuyệt đối không được để hắn thu hồi lại. Mà theo tình hình hiện tại, phi đao của Phong Tiêu Tiêu là tuyệt kỹ đáng sợ nhất. Bởi vậy dưới sự dẫn đầu của Long Nham, Vô Dương Tử, Lãng Phiên, Lục Thần cũng đứng dậy, cùng nhau kêu lên: “Chúng ta cũng muốn kiến thức phi đao tuyệt kỹ của Tiêu lão bản!”

Phong Tiêu Tiêu gật đầu cười nói: “Hảo a!” Đột nhiên tay phải liền giơ lên, mọi người mặc kệ có thể trốn được hay không, đều là phản xạ có điều kiện mà nhảy tránh sang một bên, Long Nham càng gia tăng thúc giục nội lực cường hóa từ lực của “Tẩy Ngọc Kiếm”.

Nhưng Phong Tiêu Tiêu cầm đao tay phải trực tiếp giơ lên, tiếp theo một cái phi đao cong vút bay ngược về tay, tiếp theo vừa chuyển về phía trước vươn, cùng lúc đó tay trái cũng cùng nhau đưa ra, tức thì gió lạnh cuồn cuộn nổi lên, một chiêu “Lưu Phong Hồi Tuyết” bàng bạc mà ra.

Bốn người đang chờ tiếp phi đao phía trước tuy rằng đều có một tiểu bước nhảy, nhưng không ai nhảy ra khỏi phạm vi công kích của gió lạnh, càng không có người làm ra bất kỳ động tác chống cự nào. Chờ sửng sốt lại muốn phản ứng thì đã bị hàn phong ảnh hưởng, hành động trở nên chậm chạp.

Công kích của “Lưu Phong Hồi Tuyết” kỳ thật cũng không đặc biệt mạnh mẽ, hiệu ứng làm chậm đến từ nội công “Băng Tâm Quyết” mới là sát chiêu thực sự. Bốn người trên phương diện khinh công di động vốn đã không kịp Phong Tiêu Tiêu, lúc này còn bị làm chậm, quả thực đã có thể coi như không đáng kể. Bốn người đều lộ ra vẻ kinh hoàng, lúc này đừng nói là phi đao của Phong Tiêu Tiêu, dù có bay cũng không thể tránh được!

Mà Lưu Nguyệt lúc này còn đang ngây ngốc đứng đó, Liệt Diễm đã cầm đao lần nữa hướng hắn đánh tới. Tuy rằng Phong Tiêu Tiêu biết Lưu Nguyệt ra tay nhanh hơn Liệt Diễm rất nhiều, đủ để phát sau mà đến trước, nhưng lúc này thấy hắn một bộ thần hồn thất thần, dường như hoàn toàn có khả năng làm ra hành vi tự sát gián tiếp.

Bởi vậy Phong Tiêu Tiêu mới phóng phi đao từ trong ngực thẳng về phía Liệt Diễm. Cho dù chính diện đối kháng, Liệt Diễm cũng không có khả năng né tránh một đao của Phong Tiêu Tiêu, huống chi lúc này hắn một nửa chú ý Lưu Nguyệt, một nửa để ý bốn người đang bị tấn công, một đao này với hắn mà nói gần như là một đòn đánh lén.

Kỹ năng “Tâm Nhãn” cường hóa, “Truy Phong Trục Nhật” + “Tật Phong Vô Ảnh” cùng nhau tạo thành tổ hợp cường lực, đây hết thảy là một lần đánh lén! Kết quả không cần nói cũng biết. Không hề trì hoãn, Liệt Diễm thậm chí liền quay đầu lại nhìn Phong Tiêu Tiêu một cái cuối cùng cũng không có cơ hội, một vệt bạch quang lóe lên, rồi lại một vệt nữa, bạch quang đưa Liệt Diễm tạm thời biến mất khỏi nơi này.

Phong Tiêu Tiêu tay phải duỗi ra, phi đao rơi xuống đất chậm rãi bay về tay Phong Tiêu Tiêu. Trừ bỏ Xuy Tuyết, những người khác đều là lần đầu nhìn thấy hiện tượng kỳ dị này, đều trừng lớn hai mắt, vẫn luôn nhìn theo phi đao bay trở về tay phải Phong Tiêu Tiêu. Giữa chừng, phi đao bay không đủ ổn định, hơi chao đảo, thậm chí có người phát ra tiếng kinh ngạc cảm thán, lo lắng phi đao sẽ cứ thế rớt xuống mặt đất.

Chờ phi đao trở về tay Phong Tiêu Tiêu, hiệu ứng làm chậm của bốn người Long Nham cũng đã tiêu trừ. Dù sao cao thủ vẫn là cao thủ, không thể so những cái đó NPC cấp 70, hiệu ứng làm chậm trên người bọn họ sẽ không có thời gian dài hơn.

Bốn người lần này phi thường cơ trí, lập tức tản ra bốn phương tám hướng. “Lưu Phong Hồi Tuyết” của Phong Tiêu Tiêu phạm vi có rộng đến mấy, cũng không thể 360 độ toàn phương vị công kích được.

Nhưng sai lầm chí mạng của bốn người chính là lo đông quên tây, lần này đề phòng võ công quần công của Phong Tiêu Tiêu, không ngờ lại đã quên phi đao càng chí mạng hơn trong tay Phong Tiêu Tiêu.

Phong Tiêu Tiêu tay vừa nhấc, một đao này theo thói quen bay về phía Vô Dương Tử. Vô Dương Tử cũng liền cứ thế im hơi lặng tiếng, biến mất không dấu vết. Hắn chết một cách bình thản đến lạ, bởi vì hắn đã phi thường thích ứng với việc chết dưới đao của Phong Tiêu Tiêu.

Hai đao, đã kết liễu hai người, nhưng Long Nham và đồng bọn lại thừa cơ hội ngàn năm có một này, cùng nhau nhào hướng Phong Tiêu Tiêu.

Nhưng bọn hắn lại xem nhẹ một điều, bọn họ xem nhẹ khinh công của Phong Tiêu Tiêu. Cho dù giờ phút này tìm được thời cơ Phong Tiêu Tiêu không có đao trong tay, nhưng bọn hắn lại không đủ tốc độ. Phong Tiêu Tiêu dừng bước, đã lướt đi một quãng. Ba người tấn công toàn bộ thất bại. Chờ lại chuẩn bị phát ra đợt tấn công thứ hai, Phong Tiêu Tiêu tay phải đã lại cầm một thanh phi đao sáng loáng, đồng thời tay trái cũng nhặt lên chuôi phi đao dưới đất. Hai thanh phi đao chờ bọn họ.

Đứng gần nhau sẽ trúng “Lưu Phong Hồi Tuyết”, tản ra thì không thể ngăn cản Phong Tiêu Tiêu nhặt phi đao, ba người trong lòng tương đương mâu thuẫn. Phong Tiêu Tiêu sao lại đột nhiên học được một chiêu võ công quần công, điều này đã quấy rầy toàn bộ kế hoạch chiến đấu vốn đã được mọi người thiết kế tốt.

Phong Tiêu Tiêu lúc này tâm trí lại đặt vào Lưu Nguyệt. Hắn đã kết liễu hai người, Lưu Nguyệt còn im hơi lặng tiếng đứng ở đó, không hiểu nổi hắn đang nghĩ gì, chẳng lẽ thật sự chuẩn bị đứng yên chịu trận? Hắn chắc không đến mức cố chấp như vậy chứ!

Một phiên b‌ản t‍rơn tru hơn, gửi từ T﹒L•T – bạn hiểu mà﹒

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!