Virtus's Reader
Độc Sấm Thiên Nhai

Chương 3: Mục 3

STT 3: CHƯƠNG 3: NHIỆM VỤ ẨN TÀNG

Một khu rừng hiện ra trước mắt Phong Tiêu Tiêu. Kế đó, cậu thấy vô số người đang vây quanh vài con vật. Trông họ không khác gì những thợ săn.

Thấy đám thợ săn quay đầu lại mỉm cười với mình, Phong Tiêu Tiêu rùng mình. Bên tai cậu như văng vẳng bài thơ của trưởng thôn. Cậu lại nhớ tới Lý đại thúc, Tường Lâm tẩu tẩu lải nhải: "May mà không trả lời hắn. Nếu lại nhận thêm nhiệm vụ này thì chết!" Phong Tiêu Tiêu thầm thấy may mắn.

Không đáp lời thợ săn, Phong Tiêu Tiêu lập tức tiến sát bìa rừng, liếc mắt đã thấy cây rìu huyền thoại của Lý đại thúc.

Không một bóng người, cậu cầm cây búa lên, múa may trong rừng. Mấy cây non xung quanh bị Phong Tiêu Tiêu quơ loạn xạ mà chặt tan tành.

Cậu dùng vỏ cây buộc đống cây gãy nát, tan tành đó thành một bó lớn. Phong Tiêu Tiêu trở lại nhà Lý đại thúc. Với vẻ mặt đắc thắng, cậu ném bó gỗ xuống cạnh đầu giường Lý đại thúc, rồi liếc nhìn ông với ánh mắt khiêu khích. Lý đại thúc nói:

"Ừm, không tồi, tuổi còn nhỏ mà có khả năng như vậy. Rìu của ta đâu?"

"Thì ông để nó ở đâu nó vẫn ở đó thôi!"

"Cái gì? Sao cậu lại không biết mang nó về cho ta!"

"Chẳng lẽ ông lại ở nhà chặt cây à? Để ở đó cho ông đỡ phải xách về!"

"Nếu cậu mang nó về cho ta, thì vốn dĩ ta định tặng nó cho cậu!"

"Ta cần cái rìu của ông làm gì!"

"Đồ nhãi ranh! Ngươi biết cái gì mà nói! Cái rìu này lâu lắm rồi, lâu lắm rồi..."

Trong nháy mắt, Phong Tiêu Tiêu cảm thấy đầu như muốn nổ tung. Lý đại thúc còn chưa nói xong, cậu đã xoay người ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Kế đó, cậu đi tới mỏ quặng theo lời Trương đại thúc. Thấy trên mặt đất có một cái xẻng, cậu lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Chỉ vài phút, cậu đã đào đầy một cái sọt. Vì trình độ còn hạn chế, cậu đào quặng đồng rất chậm, mà cũng chẳng thấy rơi ra vật phẩm gì. Nhưng thế lại càng tốt, nhiệm vụ sẽ hoàn thành nhanh hơn!

Cậu cõng sọt quặng đồng quay về, rồi ngã vật ra trước cửa tiệm rèn của Trương đại thúc. Trong phòng liền vang lên một tiếng gào thét.

Kế tiếp là mua giấy cho thầy đồ Ngô. Cậu cũng đâu thể tự chế giấy được!

Thôi, đành đi hỏi thăm xem nơi nào có giấy vậy. Cậu đi vào tiệm tạp hóa trong thôn, vừa hỏi thì được biết là có. Cậu liền thử thương lượng với lão bản xem có cho mua chịu được không!

Vừa bày tỏ ý định này, nụ cười ấm áp như mùa xuân trên mặt lão bản bỗng chốc biến mất. Khuôn mặt lão cứng đơ như khúc gỗ. Một lúc lâu sau, từ miệng lão bật ra một câu:

"Mua chịu thì chắc chắn không được. Nếu ngươi không có tiền, có thể dùng đồ vật để đổi!"

Dứt lời, đôi mắt Phong Tiêu Tiêu đảo liên hồi.

Máu nóng trong người Phong Tiêu Tiêu dâng trào. Nóng máu lên, cậu đập mạnh tay trái xuống bàn, hét lớn:

"Muốn đầu ngón tay, muốn cánh tay, muốn chân, hay là tâm can tì phế thận, lão cứ việc ra tay!"

Lão bản vẫn giữ nguyên vẻ mặt, lạnh lùng nói:

"Những thứ đó ta không cần, nhưng ta muốn thưởng thức một món ăn dân dã."

Dứt lời, hai mắt lão từ từ nhắm nghiền, miệng không hé nửa lời.

Phong Tiêu Tiêu nghe xong những lời này, mắt cậu sáng rực. Cậu xoay người chạy thẳng về phía khu rừng, tìm gã thợ săn đó.

Gã thợ săn giới thiệu:

"Kẻ hèn này họ Tôn, nếu ngươi có hứng thú, thì vào khu rừng kia săn giúp ta mấy con thỏ hoang mang về đây!"

Phong Tiêu Tiêu lại nhớ tới những lý do trời ơi đất hỡi của đám Lý đại thúc, liền tò mò hỏi gã thợ săn:

"Tại sao ngươi không tự mình đi làm việc đó?"

Tôn thợ săn nhìn Phong Tiêu Tiêu khẽ mỉm cười nói:

"Ta lười!"

"Quả nhiên trò chơi này chẳng có gì tốt đẹp!"

Phong Tiêu Tiêu trong lòng thầm mắng. Cậu cầm cung tên đi vào rừng sâu.

Quả thật trong rừng không ít thỏ. Phía đông thì chẳng thấy con nào, phía tây thì chạy toán loạn. Đáng yêu hơn nữa là có không ít con thỏ ngốc nghếch thấy người tới còn chẳng thèm chạy.

Trong lòng Phong Tiêu Tiêu cười thầm đến rụng cả răng. Cậu làm ra vẻ Hậu Nghệ bắn cung, rồi bắn ra một mũi tên chẳng khác gì Ga-li-Lê ném quả cầu sắt từ tháp nghiêng Pisa.

Trời đất! Quả nhiên bắn cung trong trò chơi này không hề đơn giản như vậy. Cậu quăng cây cung sang một bên, rồi cầm mũi tên lên, ném mạnh vào con thỏ chẳng khác gì quăng phi tiêu. Làm thế này quả thật dễ dùng hơn bắn cung nhiều. Chỉ một lúc sau, mấy con thỏ có chỉ số thông minh hơi thấp gần đó không con nào thoát khỏi tay cậu.

Cậu từ từ đi tới nhặt con thỏ đầu tiên lên rồi nhét vào trong ngực. Mấy con còn lại, cậu xách trên tay, vui vẻ hớn hở đi tìm Tôn thợ săn. Tôn thợ săn khen ngợi Phong Tiêu Tiêu, rồi muốn bày tỏ thành ý cảm ơn bằng cách tặng cung tên cho cậu làm kỷ niệm.

"Không cần, ta đã dùng cây cung đó để ném thỏ rồi!"

"Cái gì?? Ném?? Ngươi có biết không, đó là lâu lắm rồi, lâu lắm rồi..."

Phong Tiêu Tiêu chẳng thèm để ý đến câu chuyện huyền thoại của Tôn thợ săn, cậu liền chạy như bay về tiệm tạp hóa. Cậu đưa thỏ hoang cho lão bản. Khuôn mặt như tượng gỗ của lão bản cuối cùng cũng giãn ra:

"Ngươi muốn gì nào? Giấy phải không? Được! Cái này ta cho ngươi, nhưng ngươi phải giúp ta một chuyện nữa!"

"Cái gì? Ngươi cũng muốn ta giúp đỡ sao?"

Phong Tiêu Tiêu tức đến muốn hộc máu, nhưng trong lòng lại sợ lão bản đổi ý không cho giấy nữa, lập tức sửa lời nói:

"Lão cần ta giúp đỡ gì nào?"

"Hừm. Chính là đứa nhỏ này. Không biết là con nhà ai, ở chỗ ta phá phách hết nửa ngày trời rồi, khiến ta chẳng buôn bán được gì. Ngươi mau tìm cách tống khứ nó đi hộ ta cái!"

Phong Tiêu Tiêu nghe xong, mắt cậu lập tức sáng rực. Đây có lẽ là con của Bác gái họ Vương rồi. Quả thật may mắn, tìm được mà không mất công đi kiếm!

Cậu chẳng nói chẳng rằng, liền tiến tới bế đứa bé lên, ném vào bao tải rồi vác lên vai. Cậu khiêng đứa bé chạy nhanh như chớp tới chỗ Bác gái họ Vương. Sau khi tới nơi, cậu quăng bao tải chứa bé gái xuống đất,

"Bác gái, đây có phải con của bác không?"

"A, đúng rồi đúng rồi! Thật sự cảm ơn cậu! Đứa nhỏ này thật là... Ơ, hình như nó không còn thở nữa!"

"Ta cũng không biết. Bác không cần cảm ơn ta, ta đi đây!"

Nói xong, cậu xoay người chạy thẳng tới nhà thầy đồ Ngô.

"Thầy đồ Ngô, giấy của thầy cần đây!"

"A, tốt, tốt, cảm ơn, cảm ơn! Ta nên cảm ơn ngươi thế nào đây? Tuy rằng ngươi nhiều lần phá vỡ mạch suy nghĩ, dập tắt linh cảm sáng tác của ta. Nhưng ta vẫn muốn cảm ơn ngươi đã giúp đỡ. Ngươi cũng không nên từ chối lời cảm ơn của ta. Ta là người rất có cá tính, ngươi có biết nếu bị ngươi cự tuyệt sẽ sinh ra hậu quả gì không? Ta cũng không dám cam đoan. Nếu như gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng cho xã hội thì hai ta sẽ trở thành tội nhân thiên cổ, còn có..."

"Đéo đỡ được!"

Phong Tiêu Tiêu chẳng thèm để ý đến những lời phân tích về hậu quả nghiêm trọng cho xã hội của Thầy đồ Ngô. Cậu liền xoay người rời đi.

Hoàn thành! Cuối cùng cậu cũng đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ! Phong Tiêu Tiêu đè nén lại sự mừng rỡ như điên trong lòng, với bước chân khiêm tốn đi tới trước mặt trưởng thôn.

"Trưởng thôn, tất cả những việc mọi người cần ta giúp đỡ, ta đều đã làm xong hết rồi. Ngài có thể cho ta rời khỏi đây được không?"

Trưởng thôn với ánh mắt hiền lành nhìn Phong Tiêu Tiêu nói:

"Tiểu tử tốt! Ngươi quả thật thích giúp đỡ mọi người, hơn nữa giúp đỡ còn không nhận quà hồi đáp. Ta quyết định sẽ ban thưởng cho ngươi! Ngươi đừng nghĩ nơi này là một Tân Thủ Thôn bình thường. Thật ra có rất nhiều tiền bối cao thâm sau khi thoái ẩn giang hồ đều tới đây sinh sống. Cho nên ở đây chúng ta có lưu lại rất nhiều tuyệt học võ lâm thất truyền, còn có cả thần binh lợi khí nữa. Ngày hôm nay ta sẽ tặng cho ngươi một trong số đó!"

"Đinh!"

Âm thanh Hệ thống vang lên bên tai:

"[Hệ thống]: Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ Ẩn Tàng của Tân Thủ Thôn. Ngươi có thể tùy ý lựa chọn quà tặng là nội công, tâm pháp, tuyệt học võ công hoặc trang bị."

Ngay sau đó là một giao diện lựa chọn xuất hiện trước mắt cậu.

Phong Tiêu Tiêu sững sờ! Lại còn có chuyện này nữa sao! Nên chọn cái gì mới tốt đây? Cậu lắp bắp hỏi trưởng thôn:

"Trưởng thôn, mấy thứ này thì cái nào là tốt nhất?"

"Những thứ này phải hoàn thành nhiệm vụ Ẩn Tàng thì mới được nhận. Tất cả đều là thứ tốt cả!"

"Ta nên chọn cái nào đây?"

"Cái nào? Hình như ta không nói tới thứ gì tên là 'Cái nào' thì phải!"

Trưởng thôn nghi hoặc nói:

"A, để ta tìm lại xem thử!"

Không đợi Phong Tiêu Tiêu giải thích,

"Đinh!"

Âm thanh Hệ thống lại một lần nữa vang lên:

"[Hệ thống]: Người chơi Phong Tiêu Tiêu lựa chọn vật phẩm tên là [Cái nào]. Hệ thống không tìm thấy vật phẩm nào có tên [Cái nào] trong danh mục nội công, tâm pháp, tuyệt học, trang bị. Tìm từ gần với từ [Cái nào], ra được từ [Tùy ý]."

"[Hệ thống]: Người chơi Phong Tiêu Tiêu nhận được tuyệt học [Phong Hành Thiên Hạ] Thức thứ nhất!"

Không chờ Phong Tiêu Tiêu phản ứng, một âm thanh khác lại vang lên.

"[Hệ thống]: Phong Tiêu Tiêu là người hoàn thành nhiệm vụ Ẩn Tàng [Người Trong Giang Hồ] đầu tiên. Hệ thống sẽ tiến hành khen thưởng ngẫu nhiên dành cho ngươi!"

"[Hệ thống]: Phong Tiêu Tiêu nhận được tâm pháp [Tâm Nhãn]!"

Phong Tiêu Tiêu hoàn toàn bị những tiếng "đinh, đinh" làm cho ngây ngốc cả nửa ngày. Sau khi không còn tiếng "đinh" nào nữa, cậu mới máy móc nhìn lại những vật phẩm mình vô tình nhận được.

[Phong Hành Thiên Hạ]: Tuyệt học Thân pháp. Gồm 7 thức, mỗi thức 10 tầng.

Thức thứ nhất: Nhanh như tia chớp. Hiện tại cấp bậc tầng thứ nhất; tốc độ di chuyển tăng +100%.

Thức thứ hai, thức thứ ba, thức thứ tư, thức thứ năm, thức thứ sáu, thức thứ bảy: Chưa học tới.

[Tâm Nhãn]: Tâm pháp phụ trợ. Gồm 10 tầng. Hiện tại cấp bậc tầng thứ nhất; tốc độ tăng +50%, chính xác tăng +50%.

Đây rốt cuộc có nghĩa là gì? Phong Tiêu Tiêu vẫn chưa biết nhiều về trò chơi này. Cậu tính toán thời gian chơi một lúc, thấy cũng đã lâu rồi. Có lẽ nên thoát game thôi. Chờ đám bạn dậy rồi hỏi bọn họ một chút.

Nghĩ vậy, Diệp Khải liền thoát khỏi trò chơi. Cậu đứng lên cảm thấy hơi mệt, lảo đảo đi tới quầy tính tiền. Lão bản vẫn nhiệt tình như cũ:

"Muốn tính tiền à? Thế nào? Chơi vui không?"

"Ừm. Cũng khá hay!"

"Ha ha! Không hay thì sao ngươi có thể chơi hơn mười mấy tiếng đồng hồ được cơ chứ. Chắc chắn bên trong đó ngươi đã ăn một bữa cơm rồi!"

"Cái gì? Ta chơi lâu như vậy sao?"

"Ừ. Hơn 11 tiếng một chút. Mấy phút lẻ đó ta tặng cho ngươi!"

Lão bản nói một cách hào phóng.

"Cảm ơn!"

Ngoài miệng thì Diệp Khải đáp lại như vậy, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Sao thời gian trôi qua nhanh vậy? Tại sao mình không cảm giác được gì hết vậy? Cậu cẩn thận nghĩ lại thì thấy mình ở trong trò chơi chạy ngược xuôi. Thật đúng là tốn không ít thời gian. Cũng là do cậu chẳng biết gì, tất cả mọi thứ đều tự mình mày mò!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!