Virtus's Reader

Nhìn thấy Nhiên Đăng Phật Tổ thế mà chủ động dừng lại, trong lòng của tất cả mọi người đều âm thầm kinh ngạc, cũng không ít người cảm thấy cảnh tượng ở trước mắt này hết sức quen thuộc.

- Nhiên Đăng, mau giao người thần bí mặc áo choàng màu đen ra!

Mặc dù trong lòng cảm thấy nghi ngờ, nhưng chuyện Côn Bằng càng chú ý vẫn là Hồng Mông Tử Khí, vì thế, Côn Bằng quát một câu với Nhiên Đăng Phật Tổ.

- Cho ngươi đó!

Đã xác định Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen, Nhiên Đăng Phật Tổ cũng đã không còn quá hứng thú, bàn tay đang nắm lấy người thần bí mặc áo choàng màu đen tay cũng buông lỏng ra.

Mắt thấy Nhiên Đăng Phật Tổ thế mà dễ dàng giao người thần bí mặc áo choàng màu đen ra như vậy, Côn Bằng vốn đang chuẩn bị động thủ lại ngây ngẩn cả người, những Chuẩn Thánh khác cũng đưa mắt nhìn nhau.

- Nhiên Đăng Phật Tổ, ngươi đây là vì cái gì?

Vào lúc này, Như Lai Phật Tổ cũng chạy tới, trong lòng kinh ngạc, kỳ quái hỏi Nhiên Đăng Phật Tổ.

- Hồng Mông Tử Khí . . . không có ở trên người của hắn!

Sau khi liếc mắt nhìn Như Lai Phật Tổ một chút, Nhiên Đăng Phật Tổ cúi mặt xuống, lắc lắc đầu đáp.

- Cái gì? Không có ở trên người của hắn? Đây là chuyện không có khả năng xảy ra!

Nghe được câu nói của Nhiên Đăng Phật Tổ, những Chuẩn Thánh ở đây lại cùng kinh hãi hô lên, hoàn toàn không tin tưởng.

Đúng vậy! Người thần bí mặc áo choàng màu đen vừa lập lời thề đã lập tức gặp Thiên Khiển, chuyện này chẳng phải là Thiên Đạo đã chứng minh Hồng Mông Tử Khí ở trên người của hắn hay sao? Làm sao sẽ có sai lầm?

Côn Bằng không nói nhảm, cũng giơ tay lên, thả thần niệm ra thử nghiệm tìm kiếm Hồng Mông Tử Khí tồn tại ở trên người Ác Thi.

Thế nhưng mà, sau khi tra tìm một vòng, hắn cũng không thu hoạch được gì.

- Chuyện này . . . chuyện này làm sao có thể xảy ra được?

Buông lỏng tay mình ra, trên mặt của Côn Bằng hiện lên biểu cảm mờ mịt, trong miệng cũng thấp giọng nỉ non.

Đúng vậy! Nguyên bản không phải là Thiên Đạo đã xác định Hồng Mông Tử Khí ở trên người của hắn hay sao? Nhưng vì sao không có ở đây? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

- Khó trách!

Sau đó, Yêu Sư Côn Bằng lại kiểm tra thêm một lần nữa nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Nhìn thấy biểu cảm ở trên mặt của Yêu Sư Côn Bằng, trong lòng của những Chuẩn Thánh khác cũng đều ngạc nhiên.

Khó trách Nhiên Đăng Phật Tổ chủ động ngừng lại, không có Hồng Mông Tử Khí, hắn tự nhiên là không cần thiết nắm lấy người thần bí mặc áo choàng màu đen này trốn đi xa nữa.

Ban đầu ở bên trong hỗn độn hư không nắm lấy Ô Sào Thiền Sư thì hắn không phải là cũng như vậy hay sao?

- Mau nói, ngươi giấu Hồng Mông Tử Khí kia đến nơi nào rồi? Thiên Phạt Chi Lôi là tuyệt đối sẽ không sai! Hồng Mông Tử Khí kia trước đó tất nhiên ở trên người của ngươi!

Chấp niệm đối với việc đột phá, trở thành Thánh Nhân của Minh Hà Lão Tổ vô cùng lớn, vào lúc này hắn xông lên trước, cũng nắm lấy cổ áo của người thần bí mặc áo choàng màu đen, hung dữ nói.

Lúc nói chuyện, Minh Hà Lão Tổ tự nhiên là không thể tránh né cũng dò xét một phen, muốn từ trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen tìm tới tung tích của Hồng Mông Tử Khí.

Thế nhưng mà vậy, hắn cũng không thu hoạch được gì.

Vào lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Ác Thi.

Đúng vậy! Ở trong đó rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra? Thiên Đạo trừng phạt không phải là đã chứng minh Hồng Mông Tử Khí ở trên người của hắn hay sao? Vì cái gì bây giờ không còn nữa?

Thiên Đạo không có khả năng phạm sai lầm, thế nhưng mà sự thật lại đang chứng minh ngược lại!

- Ha ha ha! Các ngươi thật đúng là buồn cười.

Ở phía dưới U Ảnh Bào, giọng nói của Ác Thi vang lên, bởi vì duyên cớ Thiên Khiển cùng thụ thương, thanh âm nghe có chút suy yếu:

- Ta vừa mới thề thì đã thật là gặp Thiên Khiển, thế nhưng mà, Thiên Khiển kia cũng không phải là do ta đưa đến, chỉ có điều vừa đúng lúc ta lập lời thề xong mà đụng tới thôi, giữa hai bên cũng không có quan hệ!

- Thiên Khiển chẳng qua là vừa lúc hắn lập lời thề xong mới rơi xuống ư? Cũng không phải là bởi vì lời thề của hắn sai sự thật ư?

Câu trả lời này của Ác Thi làm cho biểu cảm ở trên mặt của những Chuẩn Thánh này đều trở nên khó coi, không ít người đưa mắt nhìn nhau, đều không còn lời gì để nói.

Mặc dù cảm thấy lời giải thích này có chút gượng ép, nhưng hình như suy nghĩ kỹ một chút thì cũng chỉ có lời giải thích này mới có thể nói được rõ ràng mà thôi.

- Không nghĩ tới, tất cả những chuyện này đều chỉ là một chuyện hiểu lầm thôi hay sao?

Bểu cảm ở trên mặt của mấy người Minh Hà Lão Tổ, Trấn Nguyên Tử, đặc biệt là Nhiên Đăng Phật Tổ đều trở nên rất khó coi.

Lần này gần như là tất cả Chuẩn Thánh đồng thời ra tay nhưng lại là uổng phí công phu hay sao?

- Hừ! Nếu như Hồng Mông Tử Khí không có ở trên người của ngươi, như vậy quả nhân cũng liền không cần thiết tuân thủ lời thề nữa. Lúc trước, Dao Cơ suýt chút nữa là chết ở trong tay của ngươi rồi, còn có Trường Sinh Đại Đế. Hôm nay, quả nhân có thể không khách khí báo thù rồi!

Nếu chuyện Hồng Mông Tử Khí đã xác định rõ, Ngọc Hoàng Thượng Đế vào lúc này đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Ác Thi, hừ lạnh nói.

Nhìn thoáng qua Ngọc Hoàng Thượng Đế, mấy người Trấn Nguyên Tử cùng Ô Sào Thiền Sư đều lui về sau, cũng tỏ rõ bản thân không có ý định nhúng tay.

Đúng vậy! Đây là ân oán cá nhân giữa người thần bí mặc áo choàng màu đen với Ngọc Hoàng Thượng Đế, nếu không có quan hệ gì với Hồng Mông Tử Khí, bọn họ tự nhiên là không có hứng thú tham gia.

Chẳng qua là Hồng Mông Tử Khí nguyên bản nói là ở trên người của Ô Sào Thiền Sư nhưng rồi sau khi đánh một trận lại được xác nhận rằng không ở trên người của Ô Sào Thiền Sư. Sau đó lại nói là ở trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen, bây giờ, cũng xác nhận rằng không ở trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen. . .

Như vậy, manh mối về một luồng Hồng Mông Tử Khí cuối cùng này lại đứt đoạn rồi hay sao?

Chương 1861: Vết máu bên trên Thanh Bình Kiếm

Minh Hà Lão Tổ lẳng lặng nhìn người thần bí mặc áo choàng màu đen, trong lòng âm thầm suy tư, chỉ cảm thấy đầu óc giống như là một đoàn bột nhão vậy.

Người thần bí mặc áo choàng màu đen gặp Thiên Phạt, theo lý thuyết, Hồng Mông Tử Khí nên ở trên người của hắn chứ nhỉ?

Thế nhưng mà, sau khi bản thân kiểm tra lại phát hiện không có gì!

Thiên Đạo là không thể phạm sai lầm, người thần bí mặc áo choàng màu đen giải thích Thiên Phạt nguyên bản là muốn hạ xuống tới, chỉ có điều trùng hợp là đúng lúc hắn vừa mới thề xong mà thôi, trên thực tế giữa hai bên cũng không có quan hệ gì.

Kỳ thật lời giải thích này thật là có thể giải thích được tất cả mọi chuyện.

Thế nhưng mà, rốt cuộc việc này cũng có quan hệ đến một luồng Hồng Mông Tử Khí cuối cùng ở trên đời này, Minh Hà Lão Tổ cảm thấy cho dù là người thần bí mặc áo choàng màu đen thật sự có thể giải thích được, cũng không thể hoàn toàn triệt để tin tưởng hắn.

Bị Giang Lưu gọi là người nhát gan nhất tam giới, tự nhiên, đối mặt với hết thảy tình huống có thể gặp nguy hiểm, Minh Hà Lão Tổ đều cách xa một chút. Nhưng cùng nguyên lý, phàm là có một chút nghi hoặc đối với tình huống liên quan đến Hồng Mông Tử Khí này, Minh Hà Lão Tổ cũng sẽ không từ bỏ.

Cũng hoặc là nói, chấp niệm đối với việc đột phá, trở thành Thánh Nhân khiến cho Giang Lưu cũng không dễ dàng làm cho hắn triệt để tin tưởng người thần bí mặc áo choàng màu đen thật sự không có Hồng Mông Tử Khí.

- Ngọc Hoàng Thượng Đế. . .

Vào lúc này, Minh Hà Lão Tổ đi ra, hai mắt nhìn chằm chằm vào Ngọc Hoàng Thượng Đế, nói:

- Bản tọa phải mang người thần bí mặc áo choàng màu đen này về U Minh Huyết Hải!

- Minh Hà Giáo chủ, ngươi đây là vì cái gì?

Biểu cảm ở trên mặt của Ngọc Hoàng Thượng Đế hơi trầm xuống, ông nhìn chằm chằm vào Minh Hà Lão Tổ hỏi.

- Không có vì điều gì cả. Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế có thể nể mặt!

Minh Hà Lão Tổ nói với Ngọc Hoàng Thượng Đế, ngữ khí còn tính là khách khí.

- Không được! Giáo chủ, nếu như là hôm nay quả nhân nể mặt ngài thì chính ta sẽ bị mất mặt!

Ngọc Hoàng Thượng Đế nhìn Minh Hà Lão Tổ, lắc lắc đầu, nhanh chóng cự tuyệt.

Đúng vậy! Bản thân cố ý bày ra cạm bẫy, cho dù Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của hắn, nhưng mình lại có thể giết hắn báo thù, như vậy cũng có thể làm cho khôi phục lại một phần uy danh của mình, há có thể bị Minh Hà Lão Tổ dễ dàng mang đi như vậy?

- Minh Hà Lão Tổ thế mà vẫn không chịu từ bỏ hay sao?

Ở bên cạnh, sau khi nghe được cuộc nói chuyện giữa Minh Hà với Ngọc Hoàng Thượng Đế, trong lòng của mấy vị Chuẩn Thánh khác đều hiểu được ý nghĩ của người trước.

Có thể nói chấp niệm đối với việc đột phá, trở thành Thánh Nhân của Minh Hà Lão Tổ là cường liệt nhất, cho dù là biết rõ Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen, thế mà hắn cũng không nguyện ý tin tưởng sự thật này?

- Giáo chủ, đây là bạn của ta, mong rằng ngài không cần làm ta phải khó xử!

Vào lúc này, Cao Dương cũng đứng dậy, đi đến đối diện với Minh Hà Lão Tổ, nghiêm túc nói.

Triệu Công Minh không nói gì, hai mươi bốn viên Định Hải Thần Châu sớm đã bày ra, tạo thành đại trận, đồng thời, Hỗn Nguyên Kim Đấu cũng xuất hiện ở trong tay của hắn. Hắn đứng sóng vai cùng Cao Dương, dùng hành động biểu lộ thái độ của mình.

- Mẹ, sư phụ. . .

Nhìn thấy Cao Dương cùng Minh Hà Lão Tổ giằng co, Huyết Vũ hơi nhíu lông mày lại, biểu cảm ở trên mặt của nàng có chút khó xử.

Một bên là mẹ của mình, một bên là sư phụ, điều này làm cho nàng kẹp ở giữa vô cùng khó xử.

Minh Hà Lão Tổ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Cao Dương, không nói một lời, nhưng trong lòng thì âm thầm quýnh lên.

Nếu như là xác định Hồng Mông Tử Khí ở trên người của người thần bí mặc áo choàng màu đen, Minh Hà Lão Tổ chính là ra tay với Cao Dương cũng sẽ không lưu tình, rốt cuộc tranh đoạt đạo là cuộc chiến không có biện pháp lùi bước.

Thế nhưng mà hiện tại, bản thân sở dĩ muốn ra tay với người thần bí mặc áo choàng màu đen là bởi vì không chịu tin tưởng sự thật hiện ra ở trước mắt mà thôi, chỉ là muốn cầu một cái an tâm mà thôi.

Nếu như là cùng Cao Dương tranh chấp có đáng giá hay không đây?

Trong lòng âm thầm quýnh lên, Minh Hà Lão Tổ đưa ánh mắt nhìn về phía Huyết Vũ ở bên cạnh, đồng thời, lại nhìn lướt qua Giang Lưu, chợt trong lòng cảm giác nặng nề!

Mặc dù bởi vì người thần bí mặc áo choàng màu đen, Huyền Trang cùng Cao Dương xảy ra tranh chấp, nhưng bọn họ dù sao cũng là tình lữ.

Nếu như bản thân thật sự làm cho Cao Dương thụ thương, khó đảm bảo Huyền Trang sẽ không ra tay.

Cho đến lúc đó, bản thân sẽ bị ứng kiếp hay không đây?

Tê. . .

Nghĩ đến bản thân có khả năng ứng kiếp, là một người trời sinh tính nhát gan, Minh Hà Lão Tổ lập tức hít một hơi lạnh.

Đương nhiên, mặt ngoài là biểu cảm ở trên mặt của hắn cũng không thay đổi rồi hắn hơi lui về sau nửa bước, nói:

- Đã như vậy thì ta liền nể mặt công chúa đi!

- Đa tạ Giáo chủ!

Nghe được câu nói của Minh Hà Lão Tổ, Cao Dương lập tức nở nụ cười tươi, nói lời cảm tạ đối với Minh Hà Lão Tổ.

Chẳng qua là nghe được cuộc nói chuyện giữa Minh Hà Lão Tổ cùng Cao Dương, ở bên cạnh, biểu cảm ở trên mặt của Ngọc Hoàng Thượng Đế càng là âm u như nước.

Bởi vì tranh đoạt người thần bí mặc áo choàng màu đen, Minh Hà Lão Tổ hoàn toàn không nể mặt bản thân, nhưng lại nể mặt Cao Dương, bản thân đường đường chúa tể của tam giới thế mà thể diện lại kém hơn Cao Dương hay sao?

Không nói đến trong lòng của Ngọc Hoàng Thượng Đế vào lúc này là có suy nghĩ gì, Minh Hà Lão Tổ lui về sau một chút, không có ý định nói gì thêm nữa, ánh mắt cũng đặt ở giữa Cao Dương với Ngọc Hoàng Thượng Đế, muốn nhìn một chút xem kế tiếp bọn họ định xử lý như thế nào.

- Giang Lưu. . .

Vào lúc này, Cao Dương đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, bên trong ánh mắt mang theo biểu cảm áy náy cùng cầu khẩn.

- Hừ!

Giang Lưu quay đầu đi, trong miệng lạnh lùng hừ một tiếng, hoàn toàn biểu lộ thái độ khó chịu của bản thân.

- Giang Lưu, ta biết rõ chàng không cao hứng, thế nhưng hôm nay, ta hi vọng chàng có thể giúp ta một chút sức lực. . .

Cao Dương cầu khẩn Giang Lưu.

- Chuyện này. . .

Không thể không nói, bởi vì quan hệ tình lữ, sau khi nghe được Cao Dương cầu khẩn, ở trên mặt của Giang Lưu hiện lên biểu cảm chần chờ.

Chương 1862: Vết máu bên trên Thanh Bình Kiếm (2)

Nhìn thấy biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu có chỗ buông lỏng, Cao Dương lại tiếp tục mở miệng, cũng không dùng lý mà lại lấy tình động.

- Ôi. . .

Sau khi nghe được Cao Dương liên tục khuyên bản thân thật nhiều câu, Giang Lưu có chút bất đắc dĩ thở dài một tiếng, chợt hung dữ trợn mắt nhìn chằm chằm vào người thần bí mặc áo choàng màu đen nói:

- Bản tọa hôm nay động thủ, cũng không phải là vì giúp ngươi, mà là vì giúp Cao Dương!

- Hừ, ta mới không cần ngươi hỗ trợ, khụ khụ. . .

Người thần bí mặc áo choàng màu đen cũng biểu hiện ra thái độ không hòa thuận với Giang Lưu, trong khi đang nói chuyện ho khan vài cái, trung khí không đủ, cho thấy thương thế nghiêm trọng.

- Phiền toái!

Mắt thấy Giang Lưu thế mà cũng đứng ở bên phía người thần bí mặc áo choàng màu đen này, biểu cảm ở trên mặt của Ngọc Hoàng Thượng Đế khó coi tới cực điểm.

Bên này cũng chỉ có hai người là bản thân cùng Thái Thượng Lão Quân liên thủ mà thôi, đối diện thế nhưng mà có Huyền Trang, Triệu Công Minh, Cao Dương cùng người thần bí mặc áo choàng màu đen đồng thời liên thủ, thật muốn chiến đấu thì tỉ lệ thất bại của bản thân chắc chắn là nhiều hơn tỷ lệ chiến thắng!

- Bệ hạ. . .

Trong khi Ngọc Hoàng Thượng Đế còn đang âm thầm cảm thấy nặng nề thì ở bên cạnh Thái Thượng Lão Quân nhẹ nhàng hô một câu, khẽ lắc đầu ra hiệu cho Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Thái Thượng Lão Quân có ý gì Ngọc Hoàng Thượng Đế đương nhiên hiểu rõ.

Nguyên bản mục đích chủ yếu của bọn họ là Hồng Mông Tử Khí, ra tay với người thần bí mặc áo choàng màu đen để báo thù chỉ là việc thuận thế mà thôi!

Nhưng hiện tại, manh mối về Hồng Mông Tử Khí không còn.

Nếu như có thể báo thù tự nhiên tốt nhất, nếu như không được, kỳ thật cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, rốt cuộc khi xác định Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của đối phương, hành động lần này liền đã xem như là thất bại.

Vụt!

Khi mà trong lòng của Ngọc Hoàng Thượng Đế còn đang cảm thấy khó xử vì tiến cũng không được mà lùi cũng không xong thì đột nhiên, bên trong hư không, một luồng kiếm quang hiện lên, một thanh Thần Kiếm màu xanh xuất hiện từ trong hư không, trôi nổi ở trước mặt Cao Dương.

Thanh trường kiếm màu xanh này chính là Thanh Bình Kiếm, chắc là Thông Thiên Giáo Chủ bên kia đã sử dụng xong, cho nên đưa về đến trước mặt của Cao Dương.

Ở thời điểm then chốt này, Thông Thiên Giáo Chủ đưa Thanh Bình Kiếm đến trước mặt của Cao Dương, đại biểu cho ý nghĩa gì tự nhiên là không cần nói cũng biết. Điều này làm cho cảm xúc trong lòng của Ngọc Hoàng Thượng Đế lần thứ hai chìm xuống dưới, đồng thời, cũng âm thầm thở dài.

Sau khi thở dài, Ngọc Hoàng Thượng Đế mới bình tĩnh quan sát được mọi việc, lúc này con ngươi hơi co rụt lại, bởi vì hắn có thể nhìn thấy ở trên lưỡi kiếm của Thanh Bình Kiếm hình như là còn giữ một vết máu.

- Cái này? Đây chẳng lẽ là. . .

Thanh Bình Kiếm bị Thông Thiên Giáo Chủ cầm đi, chiến đấu cùng Chuẩn Đề, bây giờ bên trên Thanh Bình Kiếm này lại có vết máu là có ý nghĩa gì? Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng có thể suy ra được.

- Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế bệ hạ có thể nể mặt Cao Dương một lần!

Nắm lấy Thanh Bình Kiếm vào trong tay, Cao Dương nói với Ngọc Hoàng Thượng Đế, thái độ đúng là rất tốt.

Nể tình? Từ tư tâm, Ngọc Hoàng Thượng Đế đương nhiên không nguyện ý cho thể diện này, thế nhưng mà, bản thân thật sự có thể cự tuyệt hay sao?

Trong lòng thầm thở dài một tiếng, Ngọc Hoàng Thượng Đế nhìn chằm chằm vào Thanh Bình Kiếm một chút, nói:

- Nếu Thông Thiên Giáo Chủ đã biểu lộ thái độ, quả nhân tự nhiên là không dám làm ngược ý chí của Thánh Nhân!

Trong khi đang nói chuyện, Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng nhìn về phía người thần bí mặc áo choàng màu đen, nói:

- Hôm nay, nể mặt công chúa Cao Dương và Thông Thiên Giáo Chủ, ta bỏ qua cho ngươi. Nhưng ân oán giữa ngươi và ta chắc chắn sẽ có cái kết thúc!

Sau khi quẳng xuống một câu ngoan thoại như vậy, Ngọc Hoàng Thượng Đế và Thái Thượng Lão Quân cùng nhau rời khỏi.

Sau khi rời khỏi, Ngọc Hoàng Thượng Đế biểu thị bản thân là cho Thông Thiên Giáo Chủ thể diện, cũng coi là bảo vệ thể diện của bản thân, rốt cuộc ở lúc mấu chốt, Thông Thiên Giáo Chủ quẳng Thanh Bình Kiếm xuống đến, Ngọc Hoàng Thượng Đế lời này cũng coi là có thể tự bào chữa cho mình được rồi được rồi.

Sau khi Ngọc Hoàng Thượng Đế đều rời khỏi, những Chuẩn Thánh khác cũng đều lục tục rời đi.

Chẳng qua là trước lúc rời khỏi, ánh mắt của những Chuẩn Thánh này hoặc nhiều hoặc ít đều quét qua người thần bí mặc áo choàng màu đen một lần.

Không nghĩ tới kết quả cuối cùng lại là như vậy, náo động lên vì một chuyện hiểu lầm.

Chủ yếu hơn chính là mãi cho tới bây giờ, thế mà bọn họ cũng không biết người thần bí mặc áo choàng màu đen là ai.

- Các hạ, ân tình giúp ta giải trừ sự trói buộc của Phong Thần Bảng đã trả, sau này còn gặp lại!

Sau khi các vị Chuẩn Thánh rời khỏi, Triệu Công Minh mở miệng nói với Ác Thi.

- Đa tạ đạo hữu!

Ác Thi gật đầu nói, giọng nói có chút suy yếu.

- Công chúa Cao Dương, về sau nếu như có chuyện gì cần dùng đến ta, xin mời nói thẳng!

Chợt, Triệu Công Minh xoay đầu lại, nói với Cao Dương.

Không nói đến Ngưu Ma Vương cùng Huyền Điểu ở Minh Giáo, cũng lại không nói Huyền Trang chính là Giáo chủ của Minh Giáo, mắt thấy Thanh Bình Kiếm ở trong tay của Cao Dương, Triệu Công Minh cảm giác bản thân nên cùng Cao Dương thân cận một chút.

- Ừm, Triệu Công Minh tiền bối, nếu có thời gian, tiền bối có thể thường đến Minh Giáo ngồi một chút!

Một vị cường giả cấp bậc Chuẩn Thánh bày tỏ thiện ý, Cao Dương tự nhiên cũng cực kỳ nguyện ý tạo mối quan hệ, gật nhẹ đầu nói.

Không nói đến Cao Dương cùng Triệu Công Minh đang nói chuyện gì, vào lúc này, Giang Lưu đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nhiên Đăng Phật Tổ.

- A Di Đà Phật. . .

Cảm giác được ánh mắt của Giang Lưu đang nhìn chằm chằm vào mình, Nhiên Đăng hơi cúi đầu, trong miệng mặc niệm một tiếng phật hiệu, trên mặt lộ vẻ buồn khổ.

Vì thu hoạch được Hồng Mông Tử Khí, ra tay với Giang Lưu, Nhiên Đăng Phật Tổ là không hối hận.

Thế nhưng mà, Hồng Mông Tử Khí không có tới tay, lại đắc tội Huyền Trang, điều này làm cho Nhiên Đăng Phật Tổ cảm thấy vô cùng hối hận.

- Nhiên Đăng Phật Tổ. . .

Biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu khó coi, từng bước một đi tới trước mặt của Nhiên Đăng, mở miệng nói, ngữ khí lạnh lẽo.

Chương 1863: Giang Lưu: Hệ thống là Hồng Mông Tử Khí biến thành?

Giang Lưu nhanh chóng đi tới trước mặt Nhiên Đăng Phật Tổ, hai mắt nhìn chằm chằm vào đối phương, biểu cảm khuôn mặt cũng biến thành lạnh lùng, hoàn toàn là một bộ không sợ không nể mặt:

- Phật Tổ, khi ngài cầm Sơn Hà Xã Tắc Đồ của ta đi, đã nói là muốn một lần nữa hoàn thiện, không biết Phật Tổ lúc nào có thể hoàn thành đây?

Bây giờ, thực lực tổng hợp của bản thân đã đạt đến cấp độ Chuẩn Thánh, Giang Lưu thật đúng là không sợ vạch mặt với Nhiên Đăng Phật Tổ!

Mặt khác, thân phận của mình cũng đã bất đồng.

Trước kia bản thân lại thế nào nổi danh, trên thực tế cũng chỉ là một người đệ tử của Phật môn mà thôi, nhưng bây giờ bản thân đã thành phật, là Chiên Đàn Công Đức Phật!

Địa vị tương đương, thực lực cũng tương đương, còn có cái gì phải sợ?

- Chuyện này. . .

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, lại nhìn hắn hoàn toàn là đạp chân lên biên giới tức giận, trên mặt của Nhiên Đăng Phật Tổ lộ ra biểu cảm buồn khổ, im lặng một lúc lâu mà không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào.

Rốt cuộc vừa mới nói tới hoàn thiện cảnh tượng Đại Lôi Âm Tự bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, chẳng qua là Nhiên Đăng Phật Tổ lấy cớ mà thôi, nhưng bây giờ Giang Lưu lại níu chặt lấy điểm ấy không thả.

Biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu âm u, nhìn chằm chằm vào Nhiên Đăng Phật Tổ, không hề có vẻ gì là sẽ lùi bước cả.

Nhưng thay vì động thủ chiến đấu khiến hai bên triệt để không nể mặt nữa, Giang Lưu tự nhiên là cảm thấy vẫn nên để Nhiên Đăng Phật Tổ nghĩ biện pháp lại lần nữa đề thăng độ khó của phó bản cho mình mới là thực dụng nhất!

Đương nhiên, khó khăn là nhất định, nhưng ai bảo chính hắn vừa mở miệng nói lý do này đây?

Nếu như là hắn thật không làm được, Giang Lưu cũng thật không ngại ở đây đánh với Nhiên Đăng Phật Tổ một trận, cho dù mình không thể giành chiến thắng, ít nhất cũng có thể cầu ý niệm thông suốt.

Đương nhiên, cũng có thể xem như vì mình sớm chuẩn bị tốt một lý do để về sau quyết chiến ở Đại Lôi Âm Tự.

Trước đó mặc dù trong lòng của Giang Lưu vẫn có tâm tư tranh đấu với Thiên Đình và Phật môn, nhưng mặt ngoài thì hắn cũng không dám để lộ ra đến, tất cung tất kính đối với người trong Thiên Đình và Phật môn.

Đã nhiều năm như vậy, thực lực, thế lực cùng thân phận cũng đã không giống nhau, tự nhiên cũng không cần lại tất cung tất kính như trước nữa!

- Huyền Trang, cậu cũng biết rõ, Sơn Hà Xã Tắc Đồ này trước đây chính là mượn Thiên Địa Nghiễn của bản tọa, Chu Bút của Ngọc Hoàng Thượng Đế, còn có. . .

Trên mặt hiện lên biểu cảm khó xử, ở phía dưới ánh mắt xâm lược của Giang Lưu, Nhiên Đăng Phật Tổ mở miệng nói, hiển nhiên là muốn cự tuyệt.

Trước đây vì đề thăng Sơn Hà Xã Tắc Đồ đến mức độ này đều khó khăn như thế, bây giờ còn muốn tiếp tục đề thăng nữa? Vậy sao có thể làm được đây?

- A Di Đà Phật. . .

Chẳng qua là Nhiên Đăng Phật Tổ còn chưa nói hết lời, Giang Lưu đã mở miệng tuyên một tiếng phật hiệu sau đó cũng đánh gãy lời Nhiên Đăng Phật Tổ định nói.

- Chuyện trước đây thật là đa tạ Phật Tổ, để ta có thể sớm chiêm ngưỡng phong cảnh trong Đại Lôi Âm Tự, chẳng qua là. . .

Nói đến đây, Giang Lưu dừng lại một chút, biểu cảm ở trên mặt âm u, nói:

- Chuyện hôm nay là Phật Tổ mở miệng hứa trước. Vậy xin Phật Tổ có thể thực hiện lời hứa! Nếu không, người bên ngoài sẽ cho rằng Phật Tổ vừa mới ra tay với ta là lòng mang ác ý! Như vậy có thể ảnh hưởng đến danh dự của Phật Tổ!

Thái độ của Giang Lưu cũng cực kỳ kiên quyết, trước đây phiên bản 2. 0 của phó bản trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ đích thật là được Nhiên Đăng Phật Tổ hỗ trợ hoàn thành, thế nhưng mà, điểm ân tình này còn chưa đủ để triệt tiêu hành động ngày hôm nay của hắn chứ nhỉ?

Nếu như là Nhiên Đăng Phật Tổ hoàn thành lời hứa, chuyện này có thể bỏ qua.

Nếu như là không thể hoàn thành như vậy, vừa rồi hắn ra tay động thủ với mình chính là ác ý, bản thân phải cẩn thận tính sổ với hắn.

đọc truyện dịch nhắn tới Ẕạἰὁ 0,8,6,5,1,0,8,2,5,1

Không nghĩ tới, thái độ của Giang Lưu thế mà lại cường ngạnh như vậy, trong lòng của Nhiên Đăng Phật Tổ âm thầm sợ hãi. Do đó, hắn xoay đầu lại, nhìn về phía Như Lai Phật Tổ, hi vọng Như Lai Phật Tổ có thể thay mình nói vài câu.

Chẳng qua là Như Lai Phật Tổ lại cúi đầu xuống, làm bộ không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Nhiên Đăng Phật Tổ.

Huyền Trang là ai? Đó chính là chuyển thế thân của Nhị đệ tử Kim Thiền Tử của mình, tự nhiên chính là người dưới trướng bản thân, lại thêm thật là Nhiên Đăng Phật Tổ đã làm sai trước.

Nếu như là hôm nay giúp Nhiên Đăng Phật Tổ nói chuyện, chẳng phải là làm rét lạnh tâm của Huyền Trang rồi hay sao?

Chính vì thế, Như Lai Phật Tổ tự nhiên là không muốn làm người hòa giải.

Thấy Như Lai Phật Tổ không muốn nói chuyện giúp mình, cho dù trong lòng của Nhiên Đăng Phật Tổ cũng có chút thất vọng, thế nhưng mà cũng có thể lý giải được rồi.

Sau khi trầm mặc một lát, Nhiên Đăng Phật Tổ chỉ có thể cắn răng, nói:

- Bản tọa nói lời tự nhiên là chắc chắn, chẳng qua là bây giờ muốn hoàn thiện Đại Lôi Âm Tự này cần không ít vật liệu quý hiếm, bản tọa liền tạm thời mang về trước!

- Như thế thì đa tạ Phật Tổ!

Giang Lưu đương nhiên cũng biết rõ bắt Nhiên Đăng Phật Tổ lập tức giải quyết chuyện này ở hiện trường là không thể, vì thế, cũng cực kỳ thoải mái, gật đầu nói.

Nói đến đây, Giang Lưu dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Chỉ có điều, bần tăng cùng các vị đệ tử mỗi ngày đều muốn đi vào chiêm ngưỡng phong thái của Đại Lôi Âm Tự, cho nên, hi vọng Nhiên Đăng Phật Tổ có thể mau chóng hoàn thiện!

- Tốt, ta tận lực đi!

Gật nhẹ đầu, Nhiên Đăng Phật Tổ trả lời.

Tận lực? Với câu trả lời lập lờ nước đôi như vậy, Giang Lưu tự nhiên là không yên lòng. Nếu như đối phương bắt mình chờ từ nửa năm đến một năm thì sao đây? Vậy mình lãng phí thời gian lâu như vậy, chẳng phải là lãng phí quá nhiều điểm kinh nghiệm hay sao?

Vì thế, nói tới chỗ này thì Giang Lưu hỏi tiếp:

- Xin hỏi Phật Tổ, để hoàn thiện Đại Lôi Âm Tự cần bao lâu?

Lời này của Giang Lưu hoàn toàn là buộc Nhiên Đăng Phật Tổ bây giờ phải nêu ra được một cái thời hạn chắc chắn.

- Chuyện này. . .

Lời nói của Giang Lưu làm cho Nhiên Đăng Phật Tổ có chút khó xử. Cần bao lâu mới có thể giải quyết chuyện này ư? Chính mình bây giờ cũng không biết nữa là.

Chương 1864: Giang Lưu: Hệ thống là Hồng Mông Tử Khí biến thành? (2)

Đương nhiên, lời như vậy là không thể nói được.

Vì thế, sau khi trầm ngâm một lát, Nhiên Đăng Phật Tổ mở miệng nói:

- Chừng một năm đi! Chừng một năm hẳn là đủ rồi. . .

- Một năm ư?

Sau khi nghe được lời nói của Nhiên Đăng Phật Tổ, biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu hơi đen một chút.

Bản thân cách Đại Lôi Âm Tự đã ngày càng gần, cho dù đi chậm thì e rằng cũng không mấy năm nữa là tới nơi rồi. Lãng phí một năm cho Nhiên Đăng Phật Tổ đi bận rộn ư? Chuyện này hoàn toàn là được không bù mất?

- Một tháng! Tối đa một tháng!

Sau khi suy nghĩ một chút, Giang Lưu mở miệng nói.

Một tháng là tương đương với thu hoạch khoảng chừng 10 tỷ điểm kinh nghiệm của bản thân rồi, đây là thời hạn lâu nhất mà mình có thể chịu đựng.

- Đây là chuyện không có khả năng xảy ra. Huyền Trang, đây là câu đang làm khó xử ta!

Nghe Giang Lưu chỉ cấp bản thân thời gian một tháng, Nhiên Đăng Phật Tổ quả quyết lắc đầu nói.

Mặc dù bản thân đã đáp ứng rằng sẽ hoàn thiện tranh vẽ Đại Lôi Âm Tự cho đối phương, nhưng lại cũng không nói trong vòng một tháng liền có thể giải quyết!

- Phật Tổ cần thời gian một năm để hoàn thành, như vậy thời gian chủ yếu là để vẽ tranh hay là chuẩn bị vật liệu vậy?

Suy nghĩ một lúc, Giang Lưu mở miệng hỏi Nhiên Đăng Phật Tổ, ngữ khí nhẹ nhàng hơn, rõ ràng là đang tính thương lượng.

- Vẽ tranh không mất bao lâu, chủ yếu tự nhiên là mất thời gian chuẩn bị vật liệu !

Nhiên Đăng Phật Tổ trả lời.

- Đã là như thế, vậy thì ngài cứ trả Sơn Hà Xã Tắc Đồ này lại cho ta đi. Một năm sau, tính từ ngày hôm nay, Nhiên Đăng Phật Tổ cứ mang tài liệu đã chuẩn bị tốt để vẽ tranh đến chỗ ta để vẽ luôn. Cũng tiện để ta lần thứ hai chiêm ngưỡng kỹ năng vẽ tranh của Phật Tổ!

Giang Lưu suy nghĩ một lúc rồi mở miệng đưa ra một cái yêu cầu như thế.

- Như thế . . . cũng được!

Sau khi suy nghĩ một lúc, cảm thấy thật là không có gì khác biệt, Nhiên Đăng Phật Tổ cũng liền gật đầu đáp ứng.

Sau khi hai bên cò kè mặc cả, cuối cùng nhờ nhắm tương đối đúng trọng tâm, kết quả xem như là hai bên đều có thể tiếp thu.

Vào lúc này, Nhiên Đăng Phật Tổ cũng không có ý định tiếp tục dừng lại đây nữa, sau khi tạm biệt Giang Lưu, hắn xoay người rời khỏi.

Tự nhiên, sau khi miễn cưỡng trò chuyện với Giang Lưu vài câu, Như Lai Phật Tổ cũng rời khỏi.

Chờ sau khi hai vị Phật Tổ đều rời khỏi, Giang Lưu quay đầu lại nhìn, nguyên lai, vào lúc này các vị Chuẩn Thánh cũng đều lục tục rời khỏi rồi.

Ngay cả người thần bí mặc áo choàng màu đen do Ác Thi biến thành cũng đi theo Cao Dương, cùng nhau quay lại Minh Giáo rồi.

Đối với Giang Lưu thì chuyện đã phát sinh trong Hạp cốc cuồng phong này cũng coi như là đã kết thúc. Thấy mình rời đi cũng đã được một khoảng thời gian, Giang Lưu không nói nhảm, xoay người trở về đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh.

Trên đường trở về, khi cảm thấy đã không còn ai đang theo dỗi mình thì Giang Lưu lúc này mới có tâm tư để suy nghĩ đến vấn đề bản thân đã nghi hoặc.

Chuẩn xác hơn chính là suy nghĩ vấn đề Hồng Mông Tử Khí kia ở trên người của mình.

Mặc dù lúc ấy ở Hạp cốc cuồng phong này thì Ác Thi nói có thể vừa lúc giải thích hết thảy, làm cho những Chuẩn Thánh kia đều không tìm ra được lý do để phản bác.

Thế nhưng chính Giang Lưu cũng hiểu được, lời Ác Thi nói chỉ là một lời nói dối. Ác Thi là một trong các phân thân của mình, cho nên, dù thật có Hồng Mông Tử Khí cũng không nên là ở trên người của Ác Thi, mà là phải ở trên người của bản tôn là mình.

- Trước đó thì đều nói Hồng Mông Tử Khí ở trên người của Ô Sào Thiền Sư, trong lòng của ta cũng từng huyễn tưởng qua nếu như là cướp được thì ta về sau có phải là cũng có được khả năng đột phá, trở thành Thánh Nhân hay không? Nhưng hiện tại xem ra, Hồng Mông Tử Khí này nguyên bản vẫn luôn nằm ngay ở trong cơ thể của ta!

Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Đồng thời, hắn cúi đầu quét mắt nhìn bản thân một chút.

Thậm chí, Giang Lưu còn tản thần niệm ra, dò xét toàn bộ thân hình của mình, kiểm tra xem có Hồng Mông Tử Khí ở trong cơ thể của mình hay không?.

Chẳng qua là Giang Lưu lại cũng không thu hoạch được gì.

sau khi dùng thần niệm quét qua mà vẫn không thu hoạch được gì, Giang Lưu lại kéo bảng thông tin nhân vật của mình ra để xem, đương nhiên, từ trên bảng thông tin nhân vật cũng hoàn toàn không nhìn ra thứ gì cả.

- Chẳng lẽ . . . hệ thống ở trong người của ta thật sự là Hồng Mông Tử Khí biến thành hay sao?

Tìm không thấy tung tích của Hồng Mông Tử Khí ở trong cơ thể của mình, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Hình như chỉ có lời giải thích này mới có thể nói thông chứ nhỉ?

Suy nghĩ kỹ một chút, hình như thật là có khả năng này, hơn nữa, hình như lời giải thích này cũng không phải là không có lý!

Nhớ rõ trong nguyên tác Hồng Hoang thì hiệu quả lớn nhất của Hồng Mông Tử Khí là cái gì?

Đó là làm căn cơ cho Đại đạo, tư cách đột phá, trở thành Thánh Nhân, hơn nữa có thể làm cho các phương diện như ngộ tính hay tư chất của người sẽ có đề thăng khổng lồ, tu luyện tự nhiên cũng tiến triển cực nhanh!

Lại nhìn tình huống thực tế đây? Chỉ trong vòng không đến mười năm, bản thân từ một người bình thường cũng đã tu luyện được đến Đại La Kim Tiên hậu kỳ.

Những người khác muốn đạt tới tu vi này, ít nhất cũng cần phải tu luyện mấy ngàn năm, thậm chí mấy chục nghìn năm.

Nếu xét những công năng như đánh quái thăng cấp, thương thành với hiệu quả của Hồng Mông Tử Khí thì chuyện này hoàn toàn là có khả năng xảy ra chứ nhỉ?

- Chẳng qua là đánh quái thăng cấp những này còn không ai phản bác được, có thể bảng nhiệm vụ của hệ thống thì đây? Hệ thống ban thưởng điểm kinh nghiệm có thể nói là phù hợp với hiệu quả của Hồng Mông Tử Khí, nhưng ban thưởng bảo rương thì sao đây? Còn có đánh quái bạo trang bị! Chưa nghe nói qua Hồng Mông Tử Khí còn có thể từ không sinh có, huyễn hóa vạn vật!

Trong lòng âm thầm suy tư kỹ hơn thì chợt Giang Lưu lại cảm thấy nghi ngờ.

Suy nghĩ kỹ một chút rồi lại hình như nghĩ không quá rõ ràng.

Chương 1865: Giang Lưu: Nguyên lai ta xuyên qua là an bài tốt?

Có một vị trí giả đã từng nói: Sau khi loại bỏ hết thảy khả năng không thể xảy ra, vô luận giả thiết còn dư lại cuối cùng này khó tin đến như thế nào thì đó cũng là chân tướng duy nhất!

Cho nên, trước đó, Ác Thi nói mình gặp Thiên Phạt kỳ thật không hề có quan hệ với lời thề của mình thì mặc dù lời giải thích này cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng mà, sau khi tất cả những khả năng khác đều bị loại bỏ, những Chuẩn Thánh khác cũng không sai biệt lắm đều tin tưởng lời giải thích của hắn.

Bây giờ, tình huống của Giang Lưu cũng không khác biệt lúc ấy là bao.

Thiên Phạt hạ xuống làm cho Giang Lưu hiểu rõ Hồng Mông Tử Khí nhất định ở trên người của mình, thế nhưng mà, nghĩ hết biện pháp đều không tìm được tung tích của Hồng Mông Tử Khí. Theo Giang Lưu thấy, Hồng Mông Tử Khí hóa thành hệ thống trò chơi hẳn là khả năng lớn nhất!

Nhưng sau khi suy đi nghĩ lại một phen, Giang Lưu cũng chỉ có thể dằn lòng, bỏ ý nghĩ xuống tận đáy lòng, không tiếp tục đi nghiên cứu kỹ nữa.

Nếu như Hồng Mông Tử Khí thật sự hóa thành hệ thống trò chơi, bản thân cũng không cần vội vàng, chờ mình tới cấp 100 rồi nói sau!

Hơn nữa, bây giờ ngay cả cấp độ Chuẩn Thánh mình còn không có đạt đến, vội vàng tìm ra Hồng Mông Tử Khí làm gì? Chỉ cần có thể xác định ở trên người của mình là được rồi!

Chẳng qua là coi như Giang Lưu đang chuẩn bị tìm tới mấy người Tôn Ngộ Không, tiếp tục đi về phía Tây thì đột nhiên trong lòng hơi động một chút, lại có một ý tưởng mới.

Sau đó, Giang Lưu xoay người, đổi qua một cái phương hướng khác.

Sau khi chuyện ở Hạp cốc cuồng phong này kết thúc, toàn bộ trời đất cũng bị sự kiện lần này làm cho chấn động.

Rốt cuộc gần như tất cả Chuẩn Thánh đều lộ diện, tràng diện lớn như thế cũng không phải là có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy.

Chẳng qua là sau khi chuyện này đã hoàn toàn kết thúc thì ở bên trong Nam Hải Tử Trúc Lâm, Kim Mao Hống tay nâng lấy sổ ghi chép kiếp nạn, ở trên mặt lại hiện lên biểu cảm chấn động.

Bởi vì ở bên trên sổ ghi chép kiếp nạn lúc này đã nhiều hơn một lần kiếp nạn.

- Kiếp nạn thứ sáu mươi hai, suýt mất Tử Khí!

Nhìn thấy kiếp nạn xuất hiện mới nhất, Kim Mao Hống đương nhiên hiểu rõ đây là chỉ chuyện gì, là chỉ chuyện đã phát sinh trong Hạp cốc cuồng phong trong khoảng thời gian gần đây chứ nhỉ?

Chẳng qua là tại sao kiếp nạn này lại có tên gọi là ‘Suýt mất Tử Khí’?

Nếu như là ‘Tranh đoạt Tử Khí’, Kim Mao Hống còn cảm thấy không có gì nhưng mà hai chữ ‘suýt mất’ là chỉ điều gì?

Chỉ là Hồng Mông Tử Khí nguyên bản ở trong tay nhưng kém chút nữa đã mất đi chứ nhỉ?

- Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Kiếp nạn này. . .

Nhìn thấy kiếp nạn xuất hiện mới nhất này, Kim Mao Hống thì thầm nói, cảm thấy khó có thể lý giải được.

Đầu tiên, tên gọi của kiếp nạn này hình như muốn nói Hồng Mông Tử Khí vẫn một mực nằm ở trong tay của Huyền Trang, chỉ lầ lần này kém chút nữa đã mất đi.

Thứ hai, Hồng Mông Tử Khí kia không phải là nằm ở trong tay của người thần bí mặc áo choàng màu đen hay sao? Vì cái gì chuyện liên quan tới hắn cũng sẽ ghi phía trên sổ ghi chép kiếp nạn đây?

Suy nghĩ tỉ mỉ lại Kim Mao Hống bỗng cảm thấy cực kỳ sợ hãi!

Nghĩ tới tên gọi của kiếp nạn này lại đối chiếu với chuyện đã phát sinh ở Hạp cốc cuồng phong này một chút, trong đầu của Kim Mao Hống thật có một loại cảm giác cực kỳ sợ hãi.

Hình như mình mơ hồ đã chạm đến một cái chân tướng kinh thiên động địa rồi?

Không nói đến Kim Mao Hống rốt cuộc là đang suy nghĩ gì, ở một bên khác, Giang Lưu chuyển hướng một chút, cũng không có đi về phía mấy người Tôn Ngộ Không.

Bay khoảng nửa canh giờ, khi nhiệt độ chung quanh lên cao, từ xa xa, Giang Lưu cũng đã có thể nhìn thấy một cây Phù Tang Thần Mộc chính đang đứng sừng sững ở giữa trời đất.

Ở bên trong Phù Tang Thần Mộc, Ô Sào Thiền Sư nguyên bản còn đang ngồi xếp bằng nhưng sau khi cảm ứng được Giang Lưu xuất hiện, Ô Sào Thiền Sư lập tức mở mắt ra.

- Pháp Sư Huyền Trang, cậu đã đến. . .

Ô Sào Thiền Sư bình tĩnh bắt chuyện với Giang Lưu.

- Lão Thiền Sư, tha thứ cho ta vì đã làm phiền!

Đối mặt Ô Sào Thiền Sư thì Giang Lưu khá lịch sự.

Chào hỏi xong, Giang Lưu lập tức mở miệng, hỏi Ô Sào Thiền:

- Xem ra, lão Thiền Sư hình như đã sớm biết rõ bần tăng sẽ đến?

Đúng vậy! Chân trước Ô Sào Thiền Sư mới rời khỏi Hạp cốc cuồng phong quay lại Phù Tang Thần Mộc này, bản thân chân sau liền theo tới rồi, Ô Sào Thiền Sư thế mà đều không có tỏ ra ngạc nhiên?

- Chuyện liên quan tới Hồng Mông Tử Khí, cậu cũng không có cái gì muốn hỏi ta hay sao?

Sau khi liếc mắt nhìn Giang Lưu một chút, Ô Sào Thiền Sư mở miệng nói.

Câu trả lời này của Ô Sào Thiền Sư cũng làm cho trong lòng của Giang Lưu hơi động một chút.

Hắn lập tức nghiêm túc nhìn đối phương, nói:

- Xem ra, lão Thiền Sư đã sớm biết chuyện liên quan tới Hồng Mông Tử Khí rồi, thậm chí có chút chuyện là bí mật người khác không biết đi?

Đúng vậy! Ô Sào Thiền Sư đã sớm biết mình muốn tới tìm hắn, mà lại là vì chuyện Hồng Mông Tử Khí nữa. Như vậy, Ô Sào Thiền Sư hẳn là đã sớm biết rõ Hồng Mông Tử Khí ở trên người của mình hay sao?

Nếu như vậy, trước đây hắn nói Hồng Mông Tử Khí là bị một người thần bí mặc áo choàng màu đen cướp đi, chuyện này cũng là hắn đang gạt người rồi?

- Hồng Mông Tử Khí nguyên bản là ở trong tay của ta, ta có thể biết rõ một phần tình huống người bên ngoài không biết, chuyện này có gì đáng kinh ngạc hay sao?

Nghe được lời nói của Giang Lưu, Ô Sào Thiền Sư chẳng qua là nghiêng đầu nhìn rồi nói với Giang Lưu.

Tốt thôi! Lời nói này của Ô Sào Thiền Sư cũng không làm cho người ta kinh hãi và khó hiểu thật.

Sau khi hơi trầm mặc trong chốc lát, chợt Giang Lưu lại nhìn về phía Ô Sào Thiền Sư, hỏi:

- Như vậy, lão Thiền Sư có thể nói cho bần tăng một phần chuyện người bên ngoài không biết hay không đây?

- Nếu như đã đến rồi sao Chiên Đàn Công Đức Phật không ngồi một chút? Chậm rãi trò chuyện với ta?

Ô Sào Thiền Sư đúng là thật nhiệt tình, nhìn thấy Giang Lưu vẫn còn đang trôi nổi ở giữa không trung cho nên nói.

- Như thế thì bần tăng xin phép làm phiền Thiền Sư rồi!

Gật nhẹ đầu, thân hình của Giang Lưu hạ xuống, ngồi ở phía đối diện với Ô Sào Thiền Sư.

Chương 1866: Giang Lưu: Nguyên lai ta xuyên qua là an bài tốt? (2)

Mà vào lúc này, Ô Sào Thiền Sư cũng đã bày xong cái bàn ở bên trong tổ chim của mình, bình thản pha một ấm trà, sau đó rót đầy một chén và đẩy đến trước mặt của Giang Lưu.

- Đa tạ lão Thiền Sư!

Hai tay tiếp nhận, Giang Lưu cũng khiêm tốn, lễ độ đáp.

- Không biết Công Đức Phật muốn biết rõ chuyện gì liên quan tới Hồng Mông Tử Khí?

Sau khi uống vào một chén trà xanh, Ô Sào Thiền Sư hỏi thăm Giang Lưu.

- Lão Thiền Sư có phải là đã sớm biết rõ tung tích của Hồng Mông Tử Khí hay không?

Giang Lưu cũng đặt chén trà trong tay xuống bàn, hỏi Ô Sào Thiền.

- Ngươi là chỉ Hồng Mông Tử Khí vốn dĩ đã ở trong cơ thể của ngươi hay sao? Ta đúng thật là đã sớm biết rõ!

Gật nhẹ đầu, Ô Sào Thiền Sư đúng là không có ý định phủ nhận.

- Thực sự. . .

Bản thân còn không có nhắc đến, Ô Sào Thiền Sư lại đã nói rõ Hồng Mông Tử Khí ở trên người của mình. Điều này làm cho trong lòng của Giang Lưu âm thầm sợ hãi, thán phục, nguyên bản chỉ là suy đoán giờ cũng đã được đối phương xác nhận.

- Như vậy, lão Thiền Sư có thể biết rõ, Hồng Mông Tử Khí này làm sao lại xuất hiện ở trong cơ thể của bần tăng hay không?

Nếu nói đều đã nói, Giang Lưu cũng không có ý định che giấu, nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề.

- Chuyện này . . . ta lại là không biết!

Nghe được câu hỏi của Giang Lưu, Ô Sào Thiền Sư lắc lắc đầu nói, đồng thời lại rót cho Giang Lưu một chén trà xanh.

- Ngài không biết ư?

Bàn tay nhận lấy chén trà hơi dừng lại một chút, Giang Lưu kinh ngạc nhìn Ô Sào Thiền Sư.

Nguyên lai hắn cũng không biết hay sao? Suy nghĩ một lúc, Giang Lưu quyết định đổi một góc độ đến hỏi:

- Như vậy, Hồng Mông Tử Khí của lão Thiền Sư vốn dĩ là mất đi thế nào?

Đúng vậy! Chuyện này cũng khiến cho Giang Lưu cảm thấy vô cùng tò mò, Hồng Mông Tử Khí nguyên bản là nằm ở trong tay của Ô Sào Thiền Sư, rốt cuộc là bị người nào cướp đi?

- Trước đây, người cướp đi Hồng Mông Tử Khí của ta mặc một bộ áo choàng màu đen. Lúc ấy, ta thật là không biết thân phận của đối phương!

Ô Sào Thiền Sư trả lời, biểu thị rằngtrước đây, lời bản thân nói cho những Chuẩn Thánh khác cũng không phải là nói dối.

- Như vậy . . . Lão Thiền Sư ngươi lại từ đâu biết rõ Hồng Mông Tử Khí ở trên người của ta?

Giống như là đã hỏi mấy vấn đề nhưng lại vẫn không thu hoạch được gì, Giang Lưu không nhịn được truy hỏi tiếp.

- Bởi vì người thần bí mặc áo choàng màu đen kia làm cái gì, ta lúc ấy là biết rõ!

Hơi chần chờ một lát sau đó, Ô Sào Thiền Sư trả lời.

- Ồ! Lúc ấy hắn làm cái gì?

Sau khi nghe được lời nói của Ô Sào Thiền Sư, Giang Lưu nghiêm mặt lại, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Ô Sào Thiền Sư, hỏi.

Đúng vậy! Mặc dù không biết người thần bí mặc áo choàng màu đen cướp đi Hồng Mông Tử Khí là ai, thế nhưng nếu có thể biết rõ người thần bí mặc áo choàng màu đen kia làm cái gì cũng rất trọng yếu.

- Lúc ấy, ta từng nhìn thấy tận mắt, người thần bí mặc áo choàng màu đen kia lấy Hồng Mông Tử Khí, dung nhập vào bên trong một món bảo vật, từ đó ra đời một cái thần vật hoàn toàn mới, sau đó ném vào bên trong hư không. . .

Ánh mắt của Ô Sào Thiền Sư có chút mơ hồ, hình như đang nhớ lại chuyện bản thân nhìn thấy trước đây.

- Sau đó thì hay sao?

Nghe đến đó, Giang Lưu không nhịn được mở miệng truy hỏi.

Hồng Mông Tử Khí nguyên bản là đồ vật cực kỳ quý giá, đại biểu cho một lần cơ hội đột phá, trở thành Thánh Nhân, thế nhưng người kia vậy mà lại dung nhập nó vào bên trong bảo vật ư?

Rốt cuộc là bảo vật gì thế mà có thể xem Hồng Mông Tử Khí như linh kiện?

Đúng vậy! Ô Sào Thiền Sư nói đúng! dung nhập Hồng Mông Tử Khí vào bên trong bảo vật khác, như vậy liền nói rõ khi dung hợp lẫn nhau, tác dụng của Hồng Mông Tử Khí chẳng qua là chiếm một phần trong đó mà thôi.

Nếu như Hồng Mông Tử Khí mới là bộ phận chủ yếu, Ô Sào Thiền Sư phải nói là người thần bí mặc áo choàng màu đen kia dung nhập một món bảo vật khác vào bên trong Hồng Mông Tử Khí mới đúng chứ?

- Sau đó thì sao ư? Bảo vật kia sau khi chui vào bên trong hư không thì lập tức có một hồn phách xuất hiện từ bên trong hư không, chạy đến Kim Sơn tự bên ngoài thành Trường An và chui vào trong cơ thể của một tiểu sa di, chiếm cứ hết thảy mọi thứ của hắn. Hành động thâu thiên hoán nhật vĩ đại như thế mà ngay cả Thánh Nhân hình như cũng không cảm nhận được. . .

Ô Sào Thiền Sư bình tĩnh trả lời, trong khi đang nói chuyện thì ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Giang Lưu.

Uỳnh!

Lời nói này của Ô Sào Thiền Sư tựa như là một tiếng sấm rền nổ vang ở trong đầu của Giang Lưu vậy.

Bởi vì hơn ai hết, Giang Lưu tự nhiên là vô cùng rõ ràng câu nói này có ý nghĩa gì.

Nguyên lai, trước đây bản thân sở dĩ xuyên qua đến thế giới Tây Du Ký, căn bản cũng không phải là chuyện gì ngoài ý muốn mà là có người mưu đồ ở trong bóng tối hay sao?

Thậm chí có thể nói, hệ thống trò chơi bản thân thu hoạch được cũng là sản phẩm do người khác chế tác ư?

Thậm chí, qua nhiều năm như vậy, hành động của bản thân có thể nói là vẫn nằm bên trong sự giám thị của người khác hay sao?

- Thì ra là như thế, nguyên lai lão Thiền Sư đã sớm là người biết chuyện. . .

Hít sâu một hơi, sau khi ổn định cảm xúc ở trong lòng của mình, Giang Lưu nói với Ô Sào Thiền Sư.

- Người biết chuyện cũng không chỉ có một mình ta, không phải sao?

Ô Sào Thiền Sư lại lần nữa rót cho Giang Lưu một chén trà, bình thản nói.

Lời này làm cho trong đầu của Giang Lưu không khỏi hiện ra một bóng người đến ——

Địa Tạng Vương Bồ Tát!

Chương 1867: Truy hỏi Địa Tạng Vương

Từ trong cuộc nói chuyện với Ô Sào Thiền Sư, Giang Lưu xem như đại khái hiểu chuyện đã xảy ra.

Chung quy lại thì Hồng Mông Tử Khí kia nguyên bản ở ngay trong tay của Ô Sào Thiền Sư!

Sau đó một người thần bí mặc áo choàng màu đen xuất hiện, cướp Hồng Mông Tử Khí khỏi tay của Ô Sào Thiền Sư.

Sau đó, ở ngay trước mặt Ô Sào Thiền Sư, người thần bí mặc áo choàng màu đen kia lấy ra một kiện bảo vật có giá trị còn cao hơn Hồng Mông Tử Khí, dung nhập Hồng Mông Tử Khí vào trong đó để nó biến thành một món bảo vật mới, món bảo vật mới này rất có thể chính là hệ thống trò chơi vẫn đi theo mình bấy lâu nay.

Ngay sau đó, hệ thống trò chơi này dung hợp vào trong linh hồn của mình, làm cho mình xuyên qua đến thế giới Tây Du Ký vào, phụ thể vào trên người Đường Tăng, làm cho mình trở thành Đường Tăng mới!

Cho nên nói, chính mình xuyên qua còn có hệ thống trò chơi đều là có người sắp đặt sẵn rồi hay sao?

Như vậy, người thần bí mặc áo choàng màu đen kia đến tột cùng là người nào vậy? Hắn làm tất cả những chuyện này lại nhằm mục đích gì?

Chính mình xuyên qua đi tới thế giới Tây Du Ký đều đã tám, chín năm, cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng xuất hiện ở trước mặt của mình.

Chẳng lẽ . . . Hắn làm nhiều chuyện như vậy không có mục đích gì sao? Không cần chính mình đi làm việc dựa theo kế hoạch của hắn hay sao?

Vẫn là nói . . . chính những việc mình đang làm hiện tại đã nằm trong kế hoạch của người thần bí mặc áo choàng màu đen kia rồi!

Mặc dù hôm nay có thể tìm hiểu được một vài chuyện từ chỗ Ô Sào Thiền Sư, thế nhưng, cũng chính bởi vì biết rõ một vài chuyện, Giang Lưu không những không có cảm thấy nghi hoặc trong lòng của mình được giải thích, ngược lại là có xuất hiện nhiều nghi hoặc hơn.

Mặc dù nhìn thấy biểu cảm nghi hoặc cùng suy tư ở trên mặt của Giang Lưu, Ô Sào Thiền Sư lại vẫn bình tĩnh uống trà, một chén tiếp một chén mà không nói một lời, hoàn toàn là không có ý định quấy rầy đến Giang Lưu.

Cứ như vậy, suy tư rất lâu, vấn đề ở trong đầu càng lúc càng nhiều, Giang Lưu nghĩ nghĩ, đứng dậy chào tạm biệt Ô Sào Thiền Sư.

- Chiên Đàn Công Đức Phật lên đường bình an.

Nghe Giang Lưu tạm biệt, biết hắn muốn rời khỏi, Ô Sào Thiền Sư cũng có thể đoán được hắn phải đi nơi nào, cho nên không có hỏi tới, chẳng qua là rất nhiệt tình đưa tiễn.

Sau đó, đưa mắt nhìn thân hình của Giang Lưu nhanh chóng chìm vào lòng đất, thậm chí, một đường đi xuống, nhanh chóng chìm vào đến bên trong U Minh Địa Phủ.

Đúng vậy! Giang Lưu đi tới U Minh Địa Phủ, mục tiêu của hắn là Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Địa Tạng Vương Bồ Tát hiển nhiên cũng là một trong những người biết chuyện, mình đương nhiên là muốn tìm tới hắn, xem hắn có thể nói với mình hay không.

- Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật. . .

Nhìn thấy Giang Lưu đi đến, sa di trông cửa Động Địa Tạng vội vàng mở miệng chào hỏi.

- Ừm!

Sau khi nghe được câu nói của sa di này, Giang Lưu khẽ gật đầu, đồng thời, sải bước đi vào bên trong Động Địa Tạng.

Trước kia, khi Giang Lưu đến thì sẽ còn duy trì biểu hiện cho người ngoài nhìn, hỏi xem Địa Tạng Vương Bồ Tát có nguyện ý gặp mình hay không.

Thế nhưng bây giờ, Giang Lưu đây là hoàn toàn không cho Địa Tạng Vương Bồ Tát cơ hội cự tuyệt chính mình, trực tiếp xông vào bên trong.

Nhìn bước đi kiên định của Giang Lưu, tiểu sa di này nào dám ngăn cản, thân hình chợt lóe đã tránh qua một bên, đồng thời há mồm nói:

- Chúc mừng Chiên Đàn Công Đức Phật thành tựu Kim Thân chính quả, thành phật!

- Ừm!

Mặc dù nghe thấy tiểu sa di này chúc mừng nhưng biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu vẫn bình tĩnh như trước, hắn khẽ gật đầu rồi nhanh chóng bước vào bên trong Động Địa Tạng.

Vào lúc này, trong lòng có chuyện lại càng trọng yếu hơn cần phải đi làm, cho nên Giang Lưu tự nhiên là không thèm để ý đến lời chúc mừng của tiểu sa di này.

- Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật. . .

Sau khi Giang Lưu đi vào bên trong động, Địa Tạng Vương Bồ Tát cũng đứng dậy, chủ động chào hỏi.

- Địa Tạng Vương Bồ Tát có lễ, chắc hẳn Bồ Tát đã sớm biết rõ lý do ta đến đây rồi chứ nhỉ?

Mặc dù có rất nhiều chuyện còn muốn hỏi Địa Tạng Vương Bồ Tát, thế nhưng, ở trước mặt của Địa Tạng Vương Bồ Tát, Giang Lưu vẫn rất có lễ phép, hắn đáp lễ lại sau đó hỏi.

- Lấy tu vi bây giờ của Chiên Đàn Công Đức Phật, Thính Đế đã sắp sửa không thể nghe được tin tức gì từ cậu rồi!

Địa Tạng Vương Bồ Tát nở một nụ cười tươi, mở miệng nói với Giang Lưu, giống như là cũng cảm thấy cao hứng vì sự tiến bộ của Giang Lưu vậy.

Lời Địa Tạng Vương Bồ Tát vừa nói làm cho biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu hòa hoãn hơn không ít.

Thính Đế không nghe được tình huống của cường giả cấp độ Chuẩn Thánh mà bản thân cũng sắp đột phá Chuẩn Thánh, Thính Đế sắp không nghe được tình huống của chính mình cũng là chuyện đương nhiên.

Mà dáng vẻ cao hứng vì chính mình tiến bộ này của Địa Tạng Vương Bồ Tát cũng thật là làm cho trong lòng của Giang Lưu phi thường cảm động.

- Bồ Tát, ta hôm nay đến đây là vì chuyện Hồng Mông Tử Khí, càng là vì chuyện trước đây, ta làm sao đi tới thế giới này.

Mặc dù biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu nhu hòa không ít, thế nhưng hắn vẫn mở miệng, nói trực tiếp vào chính sự.

- Ôi. . .

Sau khi nghe được câu nói của Giang Lưu, Địa Tạng Vương Bồ Tát yên lặng thở dài.

Ô Sào Thiền Sư là cường giả có tu vi Chuẩn Thánh, Thính Đế là không nghe được tình huống của hắn, thế nhưng, Giang Lưu rốt cuộc còn không có đạt đến Chuẩn Thánh, cho nên, Thính Đế hoặc nhiều hoặc ít cũng biết rõ.

Giang Lưu là vừa mới đi tìm Ô Sào Thiền Sư.

Chẳng qua rốt cuộc là bọn họ đã nói cái gì thì Thính Đế chỉ có thể nghe đứt quãng, cũng có vài đoạn không quá rõ ràng.

- Mong rằng Địa Tạng Vương Bồ Tát có thể nói thật với ta!

Sau khi nói ra mục đích của chuyến viếng thăm này, Giang Lưu lại nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Địa Tạng Vương Bồ Tát và nói.

- Tốt thôi! Không biết Huyền Trang muốn biết chuyện gì? Nếu như ta biết rõ, ta có thể nói, ta đều nói cho cậu nghe!

Gật nhẹ đầu, Địa Tạng Vương Bồ Tát mở miệng nói.

Chương 1868: Truy hỏi Địa Tạng Vương (2)

Người dịch: Nguyễn Khiêm

- Ta. . .

Nghe được câu nói của Địa Tạng Vương Bồ Tát, Giang Lưu há to miệng, muốn đưa ra vài vấn đề vừa mới đề cập qua ở chỗ Ô Sào Thiền Sư.

Thế nhưng, lời vừa ra đến bên miệng, Giang Lưu lại nuốt những lời này trở vào, cũng không nói ra.

Chính mình hỏi Ô Sào Thiền Sư vài vấn đề mấu chốt, Ô Sào Thiền Sư cũng đều trả lời cho mình, thế nhưng, lúc đó lúc đó đầu óc của chính mình hỗn loạn, không có chú ý tới cái gì.

Bây giờ đã tỉnh táo hơn rất nhiều, Giang Lưu phát hiện ra những câu trả lời của Ô Sào Thiền Sư vẫn là có giữ lại rất nhiều điểm mấu chốt.

Nói thí dụ như là lúc trước đó, khi có lời đồn Hồng Mông Tử Khí ở trong tay của người thần bí mặc áo choàng màu đen, rất nhiều người đều đi tới Minh Giáo muốn tìm kiếm tung tích của người thần bí mặc áo choàng màu đen, Ô Sào Thiền Sư cũng đi theo! Đây là vì cái gì?

Hắn rõ ràng đã sớm biết rõ Hồng Mông Tử Khí ở trong tay của chính mình, vì cái gì còn muốn đi Minh Giáo đây?

Còn có lần này, hắn thế mà cũng chạy tới Hạp cốc cuồng phong rồi còn tham gia chiến đấu nữa!

Nếu như là hắn đã sớm biết rõ Hồng Mông Tử Khí ở trong tay của chính mình, thậm chí biết được chân tướng mình xuyên qua, năm đó chính mình lần đầu tiên đi ngang qua Phù Đồ Sơn thì lúc đó chính mình tu vi thấp, theo lý thuyết, khi đó hắn ra tay cướp đoạt sẽ dễ như trở bàn tay chứ nhỉ? Nhưng khi đó hắn hết lần này tới lần khác lại không có ý định cướp đoạt .

Lúc mình tu vi thấp thì hắn không đi cướp, tiếp sau chính mình tu vi cao hơn, hắn cũng không đi cướp. Nhưng khi có lời đồn về tung tích của Hồng Mông Tử Khí, các vị Chuẩn Thánh cũng đều dốc sức đi tìm, hắn lại cũng đi tham gia náo nhiệt!

Chuyện này thấy thế nào đều không phù hợp lẽ thường!

Cho nên, lúc ấy, ở trước mặt Ô Sào Thiền Sư, Giang Lưu không nghĩ quá nhiều chuyện, cũng không chú ý tới những lỗ thủng này nhưng bây giờ, khi đã tỉnh táo hơn rất nhiều, Giang Lưu cũng đã có thể nhận ra Ô Sào Thiền Sư nhất định có rất nhiều chuyện chưa nói.

Cho nên, đối mặt Địa Tạng Vương Bồ Tát thì Giang Lưu không tiếp tục hỏi dò vấn đề trước đó, mà là mở miệng nói với Địa Tạng Vương Bồ Tát:

- Không biết Bồ Tát đến tột cùng biết những chuyện gì? Cũng hoặc là nói có chuyện nào là có thể nói cho ta? Xin Bồ Tát nói rõ đi!

Vào lúc này, Giang Lưu lại đá quả bóng sang cho Địa Tạng Vương Bồ Tát, cho chính đối phương chủ động nói một chút.

Địa Tạng Vương Bồ Tát đúng là không có ý định trộm gian dùng mánh lới như Ô Sào Thiền Sư vậy, hắn khẽ gật đầu, nói:

- Đã như vậy thì ta sẽ nói với cậu những gì ta biết đi!

Vừa dứt lời, Địa Tạng Vương Bồ Tát lại trầm ngâm chốc lát, hiển nhiên là đang sắp xếp lại lời chính mình muốn nói trước một lượt đã rồi nói tiếp:

- Chuyện liên quan tới Hồng Mông Tử Khí, ta biết được không nhiều, chẳng qua là biết rõ nó ở trên người của cậu mà thôi. Còn những chuyện khác ta liền không biết rõ lắm, chắc hẳn điểm ấy Ô Sào Thiền Sư biết được nhiều hơn ta!

- Ừm!

Nghe được câu nói của Địa Tạng Vương Bồ Tát, Giang Lưu cũng không có ý định xen vào, chẳng qua là khẽ gật đầu, nhìn Địa Tạng Vương Bồ Tát, đợi đối phương nói tiếp.

- Mặt khác, ta còn biết rõ cậu chính là đến từ Vực Ngoại, cũng không phải là sinh linh trong trời đất này, nhưng lại chiếm cứ hết thảy mọi thứ của chuyển thế thân này của Kim Thiền Tử!

Dừng lại một chút, Địa Tạng Vương Bồ Tát lại nói.

Giang Lưu vẫn là khẽ gật đầu xem như đáp lại, không có ý định mở lời quấy rầy Địa Tạng Vương Bồ Tát, chờ đợi hắn nói tiếp.

Địa Tạng Vương Bồ Tát biết mình là xuyên qua mà đến, điểm ấy Giang Lưu đã sớm biết rõ, đương nhiên sẽ không cảm thấy kinh hãi và khó hiểu.

- Mặt khác, ta biết rõ, mục đích sau cùng của cậu chính là muốn đi lật đổ Thiên Đình và Phật môn. Vì thế, trong những năm gần đây, người trong Thiên Đình và Phật môn bởi vì cậu tính kế mà chết, ta đều làm xong an bài tương ứng, mau chóng sớm an bài bọn họ luân hồi chuyển thế, cũng coi là làm tốt công việc hậu cần giúp cậu đi!

Tiếp theo, Địa Tạng Vương Bồ Tát lại nói.

- Những chuyện này ta biết rõ, đúng là phải đa tạ Bồ Tát tương trợ!

Nghe đến đó, Giang Lưu gật nhẹ đầu, nói lời cảm tạ với Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Trong những năm gần đây, chính mình không ngừng tru tiên thí phật, nếu không phải là Địa Tạng Vương Bồ Tát phối hợp ăn ý, sớm an bài những vong hồn này chuyển thế thì hắn hẳn là đã không thể thoải mái đi đến một bước này rồi. Giang Lưu đương nhiên cũng hiểu rõ Địa Tạng Vương Bồ Tát đây coi như là đang bận bịu trợ giúp mình.

- Không cần khách khí!

Nghe Giang Lưu nói cảm ơn với mình, Địa Tạng Vương Bồ Tát phất tay áo, bầu không khí đúng là đã trở nên hòa hợp hơn rất nhiều.

Khẽ vuốt cằm, không có dây dưa nhiều về vấn đề này, Giang Lưu tiếp tục nhìn chằm chằm vào Địa Tạng Vương Bồ Tát, chờ đợi hắn nói tiếp.

Thế nhưng, Địa Tạng Vương Bồ Tát lại chẳng qua là nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, hoàn toàn đã không còn có vẻ là muốn mở miệng nữa.

- Híc, Bồ Tát, ngài nói xong rồi hay sao?

Chờ giây lát, bầu không khí hình như trở nên có chút lúng túng, Giang Lưu mở miệng hỏi Địa Tạng Vương Bồ Tát.

- Đúng, những chuyện ta nên nói và có thể nói đều đã nói xong!

Địa Tạng Vương Bồ Tát gật nhẹ đầu.

- Thật không có chuyện gì khác muốn nói nữa hay sao?

Giang Lưu nhíu mày, hiển nhiên là cảm thấy có chút không hài lòng lắm.

- A Di Đà Phật. . .

Địa Tạng Vương Bồ Tát không nói thêm gì nữa, chẳng qua là chấp tay hành lễ, trong miệng thấp giọng tuyên một tiếng phật hiệu.

- Ôi. . .

Nhìn thấy dáng vẻ này của Địa Tạng Vương Bồ Tát, trong lòng của Giang Lưu âm thầm thở dài sau đó hắn nói:

- Xin hỏi, là ai làm cho ta đi đến thế giới này? Bồ Tát có biết hay không?

- Còn có, Bồ Tát vì sao muốn lựa chọn phối hợp cùng ta, đối phó Thiên Đình và Phật môn?

- Ta còn muốn biết rõ hai điểm này, mời Bồ Tát nói rõ. . .

Chương 1869: Giang Lưu: Nguyên lai ta cũng có Thánh Nhân làm chỗ dựa?

Giang Lưu nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Địa Tạng Vương Bồ Tát, hiển nhiên là không hài lòng với câu trả lời của đối phương, vì thế nhanh chóng đưa ra hai vấn đề vẫn còn khiến cho bản thân cảm thấy nghi hoặc.

Đầu tiên, là ai làm cho mình xuyên qua, đi tới thế giới này?

Thứ hai, Địa Tạng Vương Bồ Tát tại sao muốn lựa chọn đứng ở phía bên mình?

Đây đều là vấn đề Giang Lưu muốn biết rõ ràng nhất.

Địa Tạng Vương Bồ Tát cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, nhìn rất lâu, cũng trầm mặc hồi lâu, sau đó mới khẽ lắc đầu, nói:

- Hai vấn đề này, ta đều trả lời được thế nhưng mà, bây giờ lại còn không phải là lúc để nói cho cậu biết, nếu như Ô Sào Thiền Sư không nói cho cậu, ta tự nhiên cũng không thể nói!

câu trả lời này của Địa Tạng Vương Bồ Tát tự nhiên là đã làm cho Giang Lưu càng thêm nghi hoặc, lông mày không khỏi nhíu lại.

- Cậu cũng chớ có buồn, bây giờ còn không phải là hời cơ để nói cho cậu. Biết rõ chân tướng của mọi chuyện cũng không có bất kỳ ích lợi gì với cậu cả!

Nhìn thấy Giang Lưu nhíu mày, Địa Tạng Vương Bồ Tát mở miệng giải thích.

Chuyện này cũng đành chịu thôi!

Địa Tạng Vương Bồ Tát quyết định không chịu nói, bản thân còn có thể có biện pháp gì đâu? Cũng không thể thật ra tay với đối phương chứ nhỉ?

Chủ yếu hơn là trên đoạn đường đi tới này, Địa Tạng Vương Bồ Tát cũng vẫn luôn chiếu cố bả thân, cho nên Giang Lưu vẫn rất tín nhiệm đối phương.

- Thực sự hay sao?

Mặc dù trong lòng thất vọng, nhưng từ trong lời nói của Địa Tạng Vương Bồ Tát, Giang Lưu cũng thực sự hiểu được, Ô Sào Thiền Sư cũng biết rõ tất cả mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Thế nhưng mà, Ô Sào Thiền Sư lại lừa gạt mình nói không quá rõ ràng!

Điều này làm cho Giang Lưu âm thầm lắc đầu, tương đối thì vẫn là Địa Tạng Vương Bồ Tát thẳng thắn hơn!

- Đã như vậy, ta đương nhiên sẽ không bức bách Bồ Tát. . .

Sau khi hít một hơi thật sâu, Giang Lưu mở miệng nói với Địa Tạng Vương Bồ Tát.

- Kỳ thật. . .

Sau khi nghe được lời ấy của Giang Lưu, Địa Tạng Vương Bồ Tát mở miệng an ủi:

- Huyền Trang, bây giờ hành trình đi về hướng tây cảu cậu đã sắp sửa kết thúc, chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chắc hẳn ngươi cũng sẽ biết được chân tướng mọi chuyện! Cũng không phải là vội vã biết làm gì!

- Tốt, Bồ Tát, ta hiểu được!

Nghe được lời an ủi của Địa Tạng Vương Bồ Tát, Giang Lưu gật nhẹ đầu đáp.

Những chuyện nên nói đã nói xong, nên hỏi cũng đã hỏi qua, Giang Lưu thấy bản thân lưu lại nữa cũng không có việc gì.

Nghĩ như vậy, Giang Lưu cũng nhanh chóng chào tạm biệt Địa Tạng Vương Bồ Tát sau đó rời khỏi U Minh Địa Phủ, chạy về phía chỗ mấy người Tôn Ngộ Không đang chờ.

- Xem ra, tình huống mặc dù chưa có xác định, nhưng lại đã chậm rãi nổi lên mặt nước rồi!

Sau khi rời khỏi U Minh Địa Phủ, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Đầu tiên, Hồng Mông Tử Khí là có người cướp đi từ trong tay của Ô Sào Thiền Sư, sau đó chế tác thành hệ thống trò chơi đưa cho bản thân, còn kéo bản thân đến thế giới Tây Du Ký này.

Theo Giang Lưu thấy, người giật dây này hẳn là Thánh Nhân chứ nhỉ?

Dù sao Hồng Mông Tử Khí có thể nói là vật phẩm mà mỗi Chuẩn Thánh đều khó cưỡng lại, nếu như người cướp đoạt Hồng Mông Tử Khí từ trong tay của Ô Sào Thiền Sư là Chuẩn Thánh thì hẳn là sẽ không chịu được dụ hoặc của Hồng Mông Tử Khí này mà cho ra ngoài.

Mà nếu như mục tiêu hoài nghi là Thánh Nhân, như vậy thân phận của người giật dây kia không nằm ngoài mấy vị tồn tại cao cấp nhất trong Hồng Hoang kia mà thôi.

Đầu tiên, nếu như bản thân thật sự là toàn tâm toàn ý vì Phật môn, như vậy thân phận người giật dây có khả năng lớn nhất là Tiếp Dẫn hoặc cũng có thể Chuẩn Đề.

Nhưng mà cho đến tận hiện tại, mục đích chủ yếu nhất của bản thân lại vẫn là vì lật đổ Thiên Đình và Phật môn, người giật dây hẳn là biết rõ, lại không có ý định ngăn cản bản thân.

Từ việc này thì theo Giang Lưu thấy, người giật dây hẳn không phải là một trong hai người Tiếp Dẫn cùng Chuẩn Đề.

Rốt cuộc thì nếu như bọn họ muốn làm cho chuyện đi Tây Thiên thỉnh kinh thuận lợi, chỉ cần làm giống nguyên tác vậy tiến hành là được rồi, cần gì phải tạo ra biến số như bản thân?

Sau khi loại bỏ hai người Tiếp Dẫn cùng Chuẩn Đề, mục tiêu hoài nghi cũng chỉ có Tam Thanh cùng Nữ Oa Nương Nương.

Đầu tiên nói một chút về người đứng đầu trong sáu vị Thánh Nhân là Lão Tử, hắn có động cơ để làm như vậy hay không đây?

Suy nghĩ kỹ một chút, là nhân vật đại biểu cho Đạo Môn, Lão Tử hẳn cũng muốn chèn ép Phật môn cho nên có thể nói là vẫn có động cơ.

Chỉ có điều Lão Tử vẫn luôn luôn thờ phụng vô vi mà trị, động cơ là có, nhưng khả năng cũng có thể nói là không lớn.

Vì thế, tổng hợp suy nghĩ, Giang Lưu cảm thấy khả năng Lão Tử là người giật dây kia chỉ có khoảng ba phần mười mà thôi.

. . .

Tiếp tục suy xét đến Nguyên Thủy Thiên Tôn, Giang Lưu cảm thấy xem như Thánh Nhân của Đạo Môn, giống như là Lão Tử, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng có động cơ.

Nhưng mà dù biết mình còn xếp cả Thiên Đình vào trong danh sách bản thân muốn đối phó, cũng không thấy người giật dây kia đến ngăn cản bản thân, lại thêm việc trong Phong Thần Chi Chiến, Phật môn thu hoạch rất lớn nhưng Xiển Giáo cũng có thu hoạch không nhỏ.

Vì thế, Giang Lưu cảm thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng có khả năng là người giật dây, nhưng tổng hợp suy nghĩ, khả năng cũng chỉ có hơn hai phần mười, thậm chí không lớn bằng Lão Tử.

. . .

Cuối cùng là Thông Thiên Giáo Chủ, từ cục diện nhìn lại, mục tiêu của Tiệt Giáo cùng mình hẳn là nhất trí.

Lại thêm trong tay của Cao Dương có Thanh Bình Kiếm, bản thân cũng có quan hệ khá tốt với mấy người Ngưu Ma Vương, Huyền Điểu, Triệu Công Minh, Vân Tiêu Tiên Tử, cho nên Giang Lưu cảm thấy khả năng Thông Thiên Giáo Chủ là người giật dây tối thiểu nhất cũng phải tám phần mười.

. . .

Chương 1870: Giang Lưu: Nguyên lai ta cũng có Thánh Nhân làm chỗ dựa? (2)

Sau đó còn có Nữ Oa Nương Nương, khác với mấy vị Thánh Nhân còn lại, dưới trướng của Nữ Oa Nương Nương không có đại giáo, cho nên tương đối mà nói tỏ ra không tranh.

Nhưng Nhân tộc dù sao cũng là do Nữ Oa Nương Nương sáng tạo ra, bây giờ Nhân Hoàng không còn, khí vận của Nữ Oa Nương Nương tự nhiên cũng giảm xuống một phần.

Nhân tộc gần như bị Thiên Đình và Phật môn nắm trong tay, Nữ Oa Nương Nương muốn cải biến cục diện này cũng không ai phản bác được.

Tuy rằng ở trước và trong đại chiến Vu Yêu thì Yêu tộc đối đãi với Nhân tộc gần như là khẩu phần lương thực, cũng không thấy Nữ Oa Nương Nương có hành động thủ hộ gì.

Nhưng bây giờ Yêu tộc đã xuống dốc, Nữ Oa Nương Nương chính là vì khí vận của bản thân tại Nhân tộc, nguyện ý ra tay quấy nhiễu cũng không ai phản bác được chứ nhỉ?

Mà bản thân lật đổ Thiên Đình và Phật môn, thậm chí muốn trọng lập Nhân Hoàng, chuyện này cũng cực kỳ phù hợp với lợi ích của Nữ Oa Nương Nương chứ nhỉ?

Vì thế, tổng hợp suy nghĩ, khả năng Nữ Oa Nương Nương là người giật dây kia cũng phải có khoảng bảy phần mười.

. . .

Cuối cùng là phải nhắc đến Hồng Quân lão tổ ở bên trên sáu vị Thánh Nhân.

Có thể theo Giang Lưu thấy, Hồng Quân lão tổ đã hóa thân thành một phần của Thiên Đạo, chỉ cần mình đừng làm ra chuyện gì nghịch thiên, ví dụ như hủy diệt Thiên Đạo, hủy diệt thế giới này . . ., Hồng Quân chắc hẳn đều chẳng muốn để ý bản thân.

Từ lúc bản thân xuyên qua thành Đường Tăng, lại xét đến chuyện đã phát sinh trong những năm gần đây mà cũng không thấy Hồng Quân xuất hiện xử phạt bản thân liền có thể nhìn ra được.

Nếu như nói từ đầu đến cuối, Hồng Quân lão tổ đều không rõ ràng những chuyện này, Giang Lưu tuyệt đối không tin.

Vì thế, tổng hợp suy nghĩ, khả năng Hồng Quân lão tổ là người giật dây kia cũng không lớn, đại khái là khoảng hai đến ba phần mười đi.

Nếu như Hồng Quân thật đã không còn cảm giác cùng dục vọng, như vậy người giật dây kia hẳn không phải là hắn.

Đương nhiên, nếu như là Hồng Quân còn bảo lưu tình cảm cùng dục vọng, xét theo góc độ tư tâm, Hồng Quân sáng tạo ra Đạo Môn, không nguyện ý nhìn thấy Đạo Môn thế nhỏ, muốn hơi chèn ép Phật môn một chút cũng không ai phản bác được.

Vì thế, tổng hợp suy nghĩ, Giang Lưu cảm thấy khả năng hai người Thông Thiên Giáo Chủ cùng Nữ Oa Nương Nương là lớn nhất.

Ba người Lão Tử, Nguyên Thủy Thiên Tôn cùng Hồng Quân đứng thứ hai, khả năng cũng tầm tầm như nhau.

Ít có khả năng nhất chính là hai người Tiếp Dẫn cùng Chuẩn Đề.

- Cho nên nói, chuyện này có thể là hành động của Thông Thiên Giáo Chủ hoặc có lẽ là Nữ Oa Nương Nương hay sao?

Sau khi âm thầm suy tư một lát, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Mục tiêu hoài nghi hàng đầu tự nhiên là đặt ở trên người của Thông Thiên Giáo Chủ cùng Nữ Oa Nương Nương.

Cụ thể là người nào trong số bọn họ thì chỉ dựa vào suy nghĩ đương nhiên là khó mà xác định. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Giang Lưu âm thầm không suy nghĩ đến những việc này nữa.

Mặc kệ là người nào thì đối với Giang Lưu hình như cũng không phải là chuyện gì xấu cả.

- Như thế xem ra, ở sau lưng ta cũng có một vị Thánh Nhân đang đứng đấy hay sao?

Nghĩ đến việc này hẳn là một vị Thánh Nhân khống chế ở đằng sau, Giang Lưu cũng không có loại cảm giác phẫn nộ khi bị người coi làm quân cờ kia, ngược lại là còn cảm thấy vui vẻ.

Sau lưng mình có đứng một vị Thánh Nhân, tương đối thì bản thân hoặc nhiều hoặc ít cũng coi là có chỗ dựa rồi chứ nhỉ?

Sau khi cảm thấy đã phân tích được bảy, tám phần mười chuyện này thì Giang Lưu cũng đã đi tới đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh, tìm được mấy người Tôn Ngộ Không.

- Sư phụ, chuyện như thế nào?

Mấy người Tôn Ngộ Không đều có tu vi là Đại La Kim Tiên, cho nên, bọn họ cũng biết rõ động tĩnh bên phía Hạp cốc cuồng phong kia, mắt thấy Giang Lưu quay lại, mấy người Tôn Ngộ Không đều chạy tới châu đầu vào hỏi.

- Yên tâm, không có việc gì, hơn nữa, lần này chỉ có kinh hãi nhưng không có nguy hiểm thực chất, thậm chí còn có thu hoạch không nhỏ!

Sau khi nghe được Tôn Ngộ Không hỏi dò, nhìn thấy biểu cảm lo lắng ở trên mặt của mấy đồ đệ của bản thân, Giang Lưu mỉm cười nói.

Đúng vậy! Tục ngữ nói phong hiểm cao sẽ có thu hoạch lớn, mặc dù lần này Ác Thi thề tạo thành cục diện mà Giang Lưu hoàn toàn không có dự liệu được, nhưng đối với Giang Lưu thì nguy cơ lần này cũng giúp cho Giang Lưu có được thu hoạch không nhỏ.

Nam Tốn Chân Phong tạm thời không nói, đây là nguyên bản liền đã lấy được.

Còn có chính là phó bản Sơn Hà Xã Tắc Đồ được thăng cấp phiên bản 3.0, một năm sau Nhiên Đăng Phật Tổ có thể nhất định phải đến giúp mình thăng cấp, điều này làm cho bản thân lại có thêm lòng tin đối với việc đột phá đến cấp độ Chuẩn Thánh.

Đương nhiên, còn có chính là manh mối liên quan tới Hồng Mông Tử Khí ở trên người của mình, cùng sau lưng mình hẳn là đứng đấy một vị Thánh Nhân, đối với Giang Lưu thì chuyện này có thể nói là thu hoạch lớn nhất.

Lần này, mình có thể xem như xác định Hồng Mông Tử Khí ở trên người của mình, đây không phải là chuyện đáng giá vui sướng hay sao?

Cuối cùng, chính là lời đồn người thần bí mặc áo choàng màu đen nắm giữ Hồng Mông Tử Khí này sau hôm nay cũng sẽ ngừng lại.

Nguyên bản sau khi có tin đồn người thần bí mặc áo choàng màu đen có được Hồng Mông Tử Khí, gần như tất cả Chuẩn Thánh đều nhìn chằm chằm vào tung tích của người thần bí mặc áo choàng màu đen, làm cho trong khoảng thời gian gần đây Giang Lưu gần như là không dám lấy thân phận người thần bí mặc áo choàng màu đen để biểu diễn.

Bây giờ xem như được làm sáng tỏ, sau này bản thân dùng thân phận người thần bí mặc áo choàng màu đen lại đi làm việc, cũng sẽ dễ dàng hơn không ít chứ nhỉ?

Giờ phút này quay đầu ngẫm lại, trong lòng của Giang Lưu âm thầm cười một tiếng, cảm thấy chuyện có chút buồn cười!

Nguyên bản hắn cảm thấy Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của mình, nhưng khắp thiên hạ đều đồn rằng Hồng Mông Tử Khí ở trên người của mình.

Nhưng còn bây giờ thì hay sao? Bản thân xác định Hồng Mông Tử Khí liền ở trên người của mình, có thể khắp thiên hạ đều cảm thấy Hồng Mông Tử Khí không ở trên người của mình.

Đây thật là một chuyện cực kỳ buồn cười.

Chương 1871: Nhiệm vụ trọng lập Nhân Hoàng khởi động

Vào lúc này, các vị cao tầng của Minh Giáo gần như đều tụ tập lại ở đại điện, Ác Thi mặc U Ảnh Bào ngồi ở một bên.

Ở bên trong Minh Giáo, bây giờ cũng có không ít cường giả có tu vi đạt đến cấp độ Đại La Kim Tiên, vì thế, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút hiểu rõ chuyện đã phát sinh ở Hạp cốc cuồng phong kia.

- Người thần bí mặc áo choàng màu đen hay sao? Quan hệ giữa hắn cùng Minh Giáo thực sự rất tốt!

Nhìn thấy người thần bí mặc áo choàng màu đen do Ác Thi biến thành, tâm tình của không ít người đều rất không tệ.

Trong những năm gần đây, thanh danh của người thần bí mặc áo choàng màu đen có thể nói là vang vọng khắp tam giới lục đạo, nếu như là quan hệ giữa hắn cùng Minh Giáo không kém, vậy dĩ nhiên là một chuyện vui lớn.

Chẳng qua là nghĩ đến quan hệ giữa người thần bí mặc áo choàng màu đen với Giáo chủ Huyền Trang hình như cũng không quá tốt, tâm tình của những người này lại lập tức trầm xuống.

- Thế nào? Thiên Phạt để lại hậu quả là cái gì?

Sau khi về đến bên trong Minh Giáo, Cao Dương mở miệng hỏi Ác Thi.

- Tình huống hơi có chút phiền phức, toàn bộ năng lực hạ xuống một nửa, thời gian duy trì e rằng cũng khoảng gần nửa năm đi!

Nghe Cao Dương hỏi dò, Ác Thi đương nhiên sẽ không che giấu, trả lời.

- Ừm, Thiên Phạt này cũng tạm được, không tính quá nghiêm trọng. . .

Tính ra thì thời gian duy trì cũng chỉ khoảng gần nửa năm mà thôi, không có ảnh hưởng gì đến trận quyết chiến cuối cùng kia, Cao Dương gật đầu nói.

- Đúng rồi, Hoàng Phong Quái đây?

Đến lúc này, Nam Tốn Chân Phong vừa lúc liền giao cho Hoàng Phong Quái, Ác Thi nhìn ngó nghiêng hai phía một lúc sau đó hỏi.

- Người đâu, mau đi gọi Hoàng Phong Quái đến đây!

Cũng biết rõ Ác Thi là muốn làm gì, Cao Dương mở miệng nói với một vị giáo chúng ở bên cạnh.

Nhận được mệnh lệnh của Cao Dương, giáo chúng này lập tức xoay người rời khỏi, chỉ trong chốc lát đã gọi Hoàng Phong Quái chạy tới.

- Tiền bối, nghe nói ngươi muốn tìm ta? Không biết có chuyện gì muốn phân phó cho ta làm vậy?

Hoàng Phong Quái đi tới, nhìn thấy Ác Thi, có chút kỳ quái hỏi.

Danh tiếng của người thần bí mặc áo choàng màu đen này đã vang vọng tam giới lục đạo, bản thân cùng hắn cũng không có chuyện gì liên quan đến nhau, hắn nhận biết mình đã là chuyện vô cùng kỳ quái, chớ nói chi là chủ động tìm kiếm bản thân.

- Hoàng Phong, ngươi có Phong Linh Chi Thể, càng có được thần thông Tam Muội Thần Phong, tư chất bất phàm, ta có một luồng Nam Tốn Chân Phong, tin tưởng rằng nó sẽ có sự trợ giúp không nhỏ đối với ngươi!

Cũng không có ý định nói nhảm, Ác Thi mở miệng nói.

Trong khi đang nói chuyện, đầu tiên là triển khai Thái Cực Đồ sau đó lấy Nam Tốn Chân Phong từ bên trong Không gian chứa đồ ra ngoài.

- Nam Tốn Chân Phong ư?

Nhìn thấy ngọn gió màu xanh da trời pha lẫn xanh lá cây ở trong tay của Ác Thi này, ở trên mặt của Hoàng Phong Quái lộ ra biểu cảm khát khao.

Tựa như là bản năng, Hoàng Phong Quái có thể cảm giác được Nam Tốn Chân Phong này có sức hấp dẫn khó có thể ngăn cản đối với mình.

Chẳng qua là mặc dù trong lòng vô cùng khát khao, bản năng cũng nói cho hắn biết sau khi dung hợp Nam Tốn Chân Phong này mình sẽ có chỗ tốt cực lớn, nhưng bản thể của Hoàng Phong Quái dù sao cũng một con chuột, mà tính cách của chuột thì ai cũng biết rồi, nhát gan lại thận trọng.

Cố nén cảm xúc khát khao ở trong lòng của bản thân, Hoàng Phong Quái chuyển ánh mắt từ phía trên Nam Tốn Chân Phong đến trên người của Ác Thi, nói:

- Tiền bối, ta cùng ngài mới gặp lần đầu, bèo nước gặp nhau, Nam Tốn Chân Phong này chính là trọng bảo, không biết vì sao ngài lại muốn đưa nó cho ta?

- Ngươi quản nhiều như vậy làm gì? Ta cao hứng không được hay sao? Ngươi cứ nói muốn hay không đi!

Ác Thi hơi không kiên nhẫn, trả lời.

Nhìn thấy Ác Thi có vẻ giận dữ, khóe mắt của Hoàng Phong Quái khẽ giật giật nhưng hắn cũng không nói gì mà chân hơi lui về phía sau một bước, thân hình cũng hơi co lại. Đúng là kiểu sợ hãi kẻ mạnh.

Chợt, Hoàng Phong Quái quay đầu, lấy ánh mắt dò hỏi nhìn chằm chằm vào Cao Dương.

Bảo vật quý giá giống như là Nam Tốn Chân Phong này, hắn tự nhiên là muốn, thế nhưng tình huống cụ thể có thể muốn hay không? Còn phải xem ý của Cao Dương.

- Nếu hắn muốn đưa cho ngươi . . . vậy ngươi cũng đừng khách khí, thu cất đi!

Thấy Hoàng Phong Quái lấy ánh mắt dò hỏi nhìn bản thân, Cao Dương gật nhẹ đầu nói.

Tốt thôi! Nếu công chúa Cao Dương nói có thể nhận lấy, Hoàng Phong Quái cũng an lòng.

Duỗi hai tay ra, nhận lấy Nam Tốn Chân Phong màu xanh da trời pha lẫn xanh lá cây này, đồng thời, Hoàng Phong Quái quay mặt về phía Ác Thi, gật mạnh đầu, nói:

- Đa tạ tiền bối!

- Không cần khách khí! Nếu như ngươi thật sự cảm kích ta thì hi vọng ngươi chớ cô phụ một luồng Nam Tốn Chân Phong này là được rồi!

Phất tay áo, Ác Thi cũng không thèm để ý nói.

- Dung hợp Nam Tốn Chân Phong, chắc hẳn không phải là chuyện dễ dàng như vậy, xin huynh hãy lưu lại, lấy sức mạnh của Thái Cực Đồ tương trợ Hoàng Phong Quái!

Ở bên cạnh, vào lúc này, công chúa Cao Dương cũng mở miệng, nói với Ác Thi.

- Như thế cũng tốt!

Nghe Cao Dương mở miệng thỉnh cầu, Ác Thi cũng hiểu rõ, Nam Tốn Chân Phong này dù sao cũng là Chân Phong trong truyền thuyết, đẳng cấp ngang với Thái Dương Chân Hỏa, Thái Âm Chân Viêm, lấy tu vi của Hoàng Phong Quái mà muốn dung hợp, hấp thu xác thực không dễ dàng. Do đó, hắn cũng liền gật nhẹ đầu đáp.

Bổi vì cảm thấy việc này không nên để chậm trễ, cho nên trong khi đang nói chuyện thì Hoàng Phong Quái và Ác Thi đã cùng nhau đi vào bên trong Ngộ Đạo Đường.

Ác Thi lấy Thái Cực Đồ trấn áp Nam Tốn Chân Phong, miễn cho nó nổi khùng, sau đó, Hoàng Phong Quái thử nghiệm hấp thu Nam Tốn Chân Phong vào trong cơ thể của mình.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tiến độ tuy có những rất chậm chạp, rõ ràng là Hoàng Phong Quái muốn hấp thu Nam Tốn Chân Phong này, xác thực không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

Cũng may có Thái Cực Đồ trấn áp, còn có sức mạnh của Ngộ Đạo Đường này phát huy hiệu quả, ba ngày qua đi, Hoàng Phong Quái rốt cục đã hấp thu được Nam Tốn Chân Phong vào trong cơ thể của mình.

Chương 1872: Nhiệm vụ trọng lập Nhân Hoàng khởi động (2)

Sau khi hấp thu Nam Tốn Chân Phong, Hoàng Phong Quái cũng có thể cảm giác được thân thể của mình cũng có biến hóa nghiêng trời lệch đất vậy, trở nên hoàn toàn khác biệt.

Lại qua ba ngày nữa, Hoàng Phong Quái cuối cùng cũng đã hoàn toàn dung hợp Nam Tốn Chân Phong này.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ác Thi cũng thỏa mãn gật nhẹ đầu, thu Thái Cực Đồ vào.

- Bảng thông tin nhân vật!

Ác Thi nhìn chằm chằm vào Hoàng Phong Quái, đồng thời trong lòng âm thầm mặc niệm một tiếng, kéo bảng thông tin nhân vật của Hoàng Phong Quái ra xem.

Tự nhiên, sự chú ý của Ác Thi chủ yếu nhất vẫn là tập trung ở phía trên đẳng cấp của Hoàng Phong Quái.

- Cấp 82 hay sao? Không sai không sai, đẳng cấp như thế cũng coi là chính thức đi vào trình độ Đại La Kim Tiên. Bây giờ, Minh Giáo lại nhiều thêm một vị cường giả cấp độ Đại La Kim Tiên!

Nhìn thấy tư liệu về đẳng cấp của Hoàng Phong Quái, Ác Thi âm thầm hài lòng, gật nhẹ đầu.

- Đa tạ tiền bối mấy ngày nay đã ra tay trợ giúp. Đại ân đại đức, Hoàng Phong không dám quên!

Sau khi hấp thu Nam Tốn Chân Phong, Hoàng Phong Quái tự nhiên cũng có thể cảm giác được biên độ đề thăng của thực lực của mình, trong lòng cảm kích hơn, vội vàng nói lời cảm tạ với Ác Thi.

- Ta làm những chuyện này, cũng không phải là vì để ngươi nói tạ ơn suông!

Nghe xong lời cảm tạ của Hoàng Phong Quái, Ác Thi lại bình thản nói một câu như vậy mà thôi.

Sau khi quẳng xuống một câu nói như vậy, Ác Thi không nói thêm gì, nhanh chóng xoay người rời khỏi Ngộ Đạo Đường, thậm chí đều không có ý định chào hỏi công chúa Cao Dương, thân hình nhanh chóng phá không bay đi.

- Người thần bí mặc áo choàng màu đen này nhìn cũng quá lãnh đạm chứ nhỉ? Đây là mặt lạnh tim nóng hay sao?

Đưa mắt nhìn Ác Thi rời khỏi, Hoàng Phong Quái thì thầm nói.

Mặt khác, trong lòng của Hoàng Phong Quái cũng cảm thấy có chút kỳ quái, Nam Tốn Chân Phong này hình như là người thần bí mặc áo choàng màu đen đoạt được từ trong tay của Giáo chủ, thế nhưng quay đầu liền đưa Nam Tốn Chân Phong này cho bản thân rồi?

Đây không phải là sau khi lượn một vòng, Nam Tốn Chân Phong lại về tới trong tay cuả Minh Giáo hay sao?

Nếu như thế, trước đây hắn vì sao muốn tranh đoạt với Giáo chủ đây?

Nghĩ như thế nào, Hoàng Phong Quái đều cảm thấy tình huống có chút mông lung, khó hiểu.

Vẫn luôn cho rằng quan hệ giữa người thần bí mặc áo choàng màu đen này cùng Giáo chủ vô cùng kém cỏi, thế nhưng hiện tại xem ra hình như cũng không có kém như trong tưởng tượng vậy đâu nhỉ?

Nếu như nói người thần bí mặc áo choàng màu đen không biết thân phận Giáo chủ Minh Giáo của Pháp Sư Huyền Trang, Hoàng Phong Quái cảm thấy khả năng này không lớn.

- Chẳng lẽ đây chính là người khác nói yêu nhau lắm cắn nhau đau? Nhìn bề ngoài, hai bên gặp mặt liền dễ dàng cãi lộn, nhưng trên thực tế, quan hệ cũng rất không tệ hay sao?

Sau khi suy tư một lát, Hoàng Phong Quái thì thầm nói.

Hình như cũng chỉ có như thế mới có thể giải thích được rồi?

Không nói đến tình huống ở chỗ Hoàng Phong Quái là thế nào, một bên khác, mấy người Giang Lưu tiếp tục lên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh, đột nhiên, một tiếng nhắc nhở khi có tin nhắn truyền đến vang lên.

Giang Lưu có thể nhìn thấy ảnh chân dung của Ác Thi bên trong danh sách bạn bè đang nhấp nháy.

- Ồ! Hoàng Phong Quái đã hoàn toàn dung hợp Nam Tốn Chân Phong rồi hay sao?

Sau khi nhìn nội dung tin nhắn Ác Thi phát tới cho mình, Giang Lưu nhắn qua một câu.

- Đúng, đã dung hợp hoàn tất, đẳng cấp của Hoàng Phong Quái cũng đạt tới cấp 82, Minh Giáo lại có nhiều thêm một vị cường giả Đại La Kim Tiên!

Ác Thi bên kia cũng nhanh chóng nhắn lại.

Nhìn đến đây, Giang Lưu vẫn tính hài lòng, hắn gật nhẹ đầu, lại nhắn một tin qua:

- Đạo hữu đã vất vả rồi!

Sau khi lưu lại một câu nói như vậy cho Ác Thi, Giang Lưu kéo giao diện Trảm Thi ra, lựa chọn ấn cái nút triệu hồi, triệu hồi Ác Thi từ khoảng cách xa về đến giao diện Trảm Thi.

Nhìn thấy giao diện Trảm Thi đều đã có Thiện Thi cùng Ác Thi, duy chỉ có Bản Ngã Thi vẫn còn trống, Giang Lưu hơi mấp máy môi.

Bản Ngã Thi cần cấp 90 mới có thể chém ra đến, mà sau khi tới được cấp 90, bản thân lại có thể sử dụng Quyển Trục Đề Thăng Đẳng Cấp cưỡng ép tăng lên tới cấp 91.

Cho nên, thời gian Bản Ngã Thi chém ra đến cũng đại biểu cho thời điểm bản thân có thể đi vào Chuẩn Thánh.

Cũng may, một ngày này càng ngày càng gần.

- Tiếp đó, xem ra cần phải động thủ phản công Thiên Đình và Phật môn!

Sau khi thu hồi lại Ác Thi, trong lòng của Giang Lưu cũng âm thầm suy tư, suy tư kế tiếp bản thân nên náo những chuyện gì ra tới mới có thể phản công Thiên Đình và Phật môn!

Bây giờ tu vi cùng thực lực của bản thân cũng đã hoàn toàn khác với trước kia, thậm chí là đã được Phật môn phong thành Chiên Đàn Công Đức Phật, có một số việc, cũng nên đưa vào danh sách quan trọng rồi?

Nói thí dụ như chuyện trọng lập Nhân Hoàng?

- Trước đó luôn nói, trọng lập Nhân Hoàng cần bàn bạc kỹ hơn, nhưng hiện tại xem ra, hình như thời cơ đã đến!

Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Xác thực, hiện tại xem ra, uy tín của Ngọc Hoàng Thượng Đế đã hạ xuống không chỉ một bậc, hắn bây giờ cũng hẳn là đang sứt đầu mẻ trán xử lý chuyện của Thiên Đình.

Nhân cơ hội này, động thủ trọng lập Nhân Hoàng xác thực sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Đây là một thời cơ rất tốt.

- Chẳng qua là cụ thể nên thao tác như thế nào mới có thể trọng lập Nhân Hoàng đây?

Mặc dù cảm thấy bây giờ thời cơ đã thành thục, nhưng cụ thể nên thao tác như thế nào thì trong lòng của Giang Lưu còn không có ý tưởng gì.

Suy đi nghĩ lại một phen, Giang Lưu cảm thấy chuyện này, bản thân tốt nhất vẫn là nên đi tìm Lý Thế Dân để thương lượng thì hơn.

Bây giờ thân phận của hắn đã là tộc trưởng của Nhân tộc, chắc hẳn có rất nhiều chuyện hiểu càng rõ ràng hơn mình chứ nhỉ?

- Ngộ Không, mấy người các con tạm thời dừng lại đây đi. Tiểu Bạch, con cùng vi sư quay lại thành Trường An một chuyến!

Nghĩ đến đây, Giang Lưu mở miệng tuyên bố.

Sau đó, Tiểu Bạch Long hóa thành bản thể tộc Cổ Long, mang theo Giang Lưu, quay đầu đi về hướng Đông. . .

Chương 1873: Lý Thế Dân: Yên tâm, chuyện tạo phản ta quen

Thành Trường An chính là quốc đô của Đại Đường, lại thêm Không Động Ấn đã rơi vào trong tay của Hoàng Đế Đại Đường là Lý Thế Dân, cho nên hiện tại, thành Trường An này đã có thể xưng là đô thành của Nhân tộc, khí vận tự nhiên là hoàn toàn khác với trước.

Một ngày này, Lý Thế Dân ngồi ngay ngắn ở bên trên bảo tọa của bản thân, ở trong đại điện, có không ít Sứ Giả của ngoại bang đang đứng cúi đầu.

Bọn họ đều là Sứ Giả đến thành Trường An triều cống.

Từ lúc Hoàng Đế của Đại Đường Lý Thế Dân nhận được Không Động Ấn, danh tiếng thiên triều thượng quốc của Đại Đường có thể nói là ngồi vững. Trong khoảng thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều quốc gia phái Sứ Thần đến Đại Đường diện kiến Lý Thế Dân, biểu thị thần phục.

- Quả nhân đã biết rõ tâm tư của Quốc Vương các ngươi. Người đâu, an bài chỗ ở cho những Sứ Thần này, đồng thời cử người dẫn bọn họ đi thăm quan thành Trường An, để bọn họ có thể lãnh hội sự giàu có của Đại Đường ta!

Sau khi nhận được triều cống từ những Sứ Thần này, tâm tình Lý Thế Dân tự nhiên là không tệ lắm, hắn gật nhẹ đầu nói, sai người an bài vấn đề ăn ở cho những Sứ Thần này.

Chẳng qua là ngay lúc này, đột nhiên, Lý Thế Dân có thể nhìn thấy bên ngoài đại điện có hào quang màu vàng rực rỡ đáp xuống, làm cho bên ngoài đại điện trở nên càng thêm sáng ngời lên.

- Đây là cái gì?

Trong đại điện các vị Sứ Thần tới từ quốc gia khác đều đưa mắt nhìn nhau, ở trên mặt hiện lên biểu cảm ngạc nhiên.

- Bệ hạ, Chiên Đàn Công Đức Phật, Pháp Sư Huyền Trang tới. . .

Ngay lúc này, từ bên ngoài đại điện có binh sĩ đi đến, báo cáo.

- Ồ! Là Ngự Đệ tới rồi hay sao?

Sau khi nghe được lời nói này, Lý Thế Dân đứng dậy nói, trong khi đang nói chuyện thì cũng đã đi ra ngoài.

Tự nhiên, bá quan văn võ cũng theo sát phía sau.

- Người vừa rồi nói là có Phật Đà hàng lâm nơi này ư?

Sứ Thần của các quốc gia khác đưa mắt nhìn nhau, trên mặt cũng hiện lên biểu cảm sợ hãi .

Thần Tiên và Bồ Tát, Phật Đà đều là cao cao tại thượng, không phải là người bình thường có khả năng nhìn thấy, thế nhưng mà, ở bên trong phạm vi địa giới của Đại Đường này lại có Phật Đà đích thân hàng lâm ư?

Đây chính là thiên triều thượng quốc hay sao? Chỉ bằng điểm này, những quốc gia khác đã hoàn toàn không thể so sánh rồi.

Trong lòng âm thầm sợ hãi, thán phục, mấy vị Sứ Thần này cũng đều đi theo, đi ra bên ngoài đại điện.

Ngẩng đầu nhìn lại, bọn họ thực sự có thể phát hiện Phật quang rực rỡ đáp xuống từ giữa bầu trời, một bóng người mặc phật y đứng ở trên lưng một con rồng trắng khổng lồ, sau đầu có phật luân tỏa ra hào quang vàng rực, chính là một vị Phật Đà không thể nghi ngờ.

- Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật!

Bạch Long Mã chậm rãi hạ xuống, trên người của Giang Lưu có Phật quang rực rỡ tỏa ra, đi từ trên lưng của Bạch Long Mã xuống, cùng lúc đó, vô số binh sĩ và đại thần văn võ ở chung quanh đều mở miệng hành lễ đối với Giang Lưu.

- Các vị miễn lễ!

Hơi nhấc tay lên, Giang Lưu mở miệng nói với những người này.

Sau khi bảo những người này bình thân, Giang Lưu từng bước một đi tới trước mặt Lý Thế Dân, chủ động hành lễ:

- Bái kiến bệ hạ!

- Ngự Đệ miễn lễ!

Lý Thế Dân nở nụ cười tươi, đưa tay nâng Giang Lưu lên, nói.

Tê. . .

nhìn thấy cảnh tượng này, bá quan văn võ của Đại Đường đều không cảm thấy kinh hãi và khó hiểu, nhưng những Sứ Thần kia lại đều hít một hơi lạnh.

Phật Đà của Phật môn sau khi đi tới phạm vi địa giới của Đại Đường, thế mà cũng phải chủ động hành lễ với Hoàng Đế của Đại Đường trước ư? Thân phận cùng với địa vị của Hoàng Đế Đại Đường này thế mà cao như vậy hay sao?

Chuyện này quả nhiên là đáng sợ!

Chẳng qua vô luận là Giang Lưu hay là Lý Thế Dân đều không có hứng thú để ý tới mấy Sứ Thần này. Sau khi chào hỏi, Lý Thế Dân kéo Giang Lưu đi về hướng Thiên Điện, hiển nhiên là có chuyện quan trọng muốn trao đổi.

Mà bá quan văn võ cũng đều tự giác không đi cùng, lục tục tán đi.

- Các vị Sứ Thần hãy đi theo ta đi. Các vị Sứ Thần . . .?

Quan viên phụ trách công việc tiếp đãi Sứ Thần đi lên phía trước, mở miệng nói với mấy vị Sứ Thần này, lại phát hiện tâm tư của bọn họ hoàn toàn không có thả ở trên người của mình, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bệ hạ cùng Thánh Tăng Huyền Trang, không khỏi lớn tiếng kêu thêm vài câu nữa.

- A, là chúng ta thất thần, xin hỏi, các vị đều rất quen thuộc với vị Phật Đà của Phật môn này hay sao?

Sau khi lấy lại tinh thần, suy nghĩ một chút, một vị Sứ Thần trong đó hỏi với viên quan này.

- Đương nhiên quen thuộc! Hắn không chỉ là Chiên Đàn Công Đức Phật, còn là Ngự Đệ của Hoàng Đế Đại Đường ta!

Viên quan này gật nhẹ đầu, dảng vẻ như chuyện đương nhiên nói.

- Đây chính là thiên triều thượng quốc hay sao? Hoàng Đế lại có thể xưng huynh gọi đệ cùng Phật Đà!

Vài Sứ Thần đưa mắt nhìn nhau.

Mặc dù đã sớm biết rõ Đại Đường là thiên triều thượng quốc, trong lòng cũng đã sớm có chuẩn bị tâm lý tương ứng, thế nhưng mà sau khi thật sự được chứng kiến tất cả những chuyện này, bọn họ vẫn cảm thấy chấn động không gì sánh nổi.

Xem ra, nhóm người mình vẫn là hoàn toàn đánh giá thấp địa vị hiện tại của thiên triều thượng quốc hay sao?

- Các vị đi thôi, ta an bài chỗ ở cho các vị trước.

Cũng không có ý định nhiều lời trong vấn đề này, viên quan này mở miệng nói.

- Tốt, phiền toái đại nhân!

Trong lúc không để ý đến, lưng của mấy Sứ Thần này đã khom thấp hơn, trên mặt ngoại trừ biểu cảm cung kính đã không dám lộ ra biểu cảm gì khác.

Ở một bên khác, sau khi Lý Thế Dân gọi Giang Lưu vào Thiên Điện rồi ngồi xuống, phất phất tay, tự nhiên, tất cả thái giám cùng bọn thị nữ bên trong Thiên Điện này đều lui ra ngoài.

- Giang Lưu, cậu đã thỉnh kinh thành công hay sao?

Nhìn Giang Lưu, Lý Thế Dân mở miệng hỏi.

- Ta thành phật là Như Lai Phật Tổ sợ ta sinh ra hai lòng, cho nên trước phong phật cho ta, làm cho ta an tâm mà thôi. Chuyện đi Tây Thiên thỉnh kinh còn không có kết thúc!

Chương 1874: Lý Thế Dân: Yên tâm, chuyện tạo phản ta quen (2)

Nghe thấy câu hỏi của Lý Thế Dân, Giang Lưu cũng hiểu rõ ý hắn, trả lời.

- Thì ra là như thế!

Sau khi nghe được lời ấy, Lý Thế Dân khẽ gật đầu.

Sau khi trầm tĩnh một lát, Lý Thế Dân chợt hỏi tiếp:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!