Virtus's Reader
Đường Tăng Đánh Xuyên Tây Du

Chương 13: Chương 1903: Kiếm trảm Lưu Ly Vương Phật

Vào lúc này, Lưu Ly Vương Phật vẫn đang ẩn tàng ở bên trong đám yêu ma, cũng không có bộc lộ ra thân phận của mình.

Thế nhưng, mấy quả trái cây này lại thật vừa đúng lúc lăn đến bên chân của Lưu Ly Vương Phật.

Sau khi nhận được tin tức, Lưu Ly Vương Phật rất nhanh liền đi tới vị trí mấy quả trái cây này. Lúc hắn đến thì vừa kịp bắt gặp Tử Tinh Giao Vương động thủ, cho nên, Lưu Ly Vương Phật cũng không có ý định vội vàng động thủ.

Người bên ngoài có lẽ không nhìn ra, thế nhưng xem như là thành viên sớm nhất của Tây Phương Giáo trước đây, một mực tồn tại ở Hồng Hoang từ thời kì Thượng Cổ đến nay, Lưu Ly Vương Phật lại nhận ra được, con quái thú đang chiến đấu với Tử Tinh Giao Vương kia cũng không phải là không có danh tiếng gì, mà là Vu Thú nổi danh ở thời kỳ Thượng Cổ!

Tên như ý nghĩa, Vu Thú này có quan hệ cực kỳ sâu với Vu tộc, cũng có được đặc tính tương tự với Vu tộc, đó chính là lực lớn vô cùng, nhục thân phòng ngự có thể so pháp bảo.

Đối với cường giả tu vi ngang cấp, vô luận là Vu tộc vẫn là Vu Thú đều phải mạnh hơn mấy phần.

Mà Lưu Ly Vương Phật có thể cảm nhận được tu vi của con Vu Thú ở trước mắt này cũng đã đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Cho nên, dù cho là Tôn Ngộ Không đã đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên hậu kỳ, cũng không có biện pháp đánh bại nó.

Đây còn là do người chiến đấu chính là Tôn Ngộ Không, nếu như là mấy Đại La Kim Tiên khác của Thiên Đình và Phật môn ở bên cạnh ra tay, tin tưởng cũng chỉ có thể bị Vu Thú kia nghiền ép mà thôi.

- Thực lực của con Vu Thú này không tầm thường, dù cho là ta động thủ, e rằng muốn giành chiến thắng trong thời gian nửa canh giờ cũng không dễ dàng! Nhân cơ hội này, để Tôn Ngộ Không tiêu hao trước một phen cũng là một lựa chọn không tồi! Rốt cuộc thì lực chiến đấu bền bỉ mới là đặc điểm đáng sợ nhất của Tôn Ngộ Không!

Mắt thấy Tôn Ngộ Không nhúng tay, Lưu Ly Vương Phật thì thầm nói, cũng quyết định chủ ý, trước hết cứ để Tôn Ngộ Không giúp mình tiêu hao thực lực của Vu Thú này một phen rồi lại nói.

Chẳng qua có lúc vận khí chính là huyền diệu như vậy, nguyên bản Lưu Ly Vương Phật quyết định chủ ý, để bọn họ ngao cò tranh nhau, bản thân ngư ông đắc lợi. . .

Thế nhưng mà, chẳng ai ngờ rằng, sau khi Tôn Ngộ Không cướp đoạt ba quả trái cây thế mà bị Vu Thú kia húc bay ra ngoài.

Ba quả trái cây cùng Như Ý Kim Cô Bổng thế mà đều rời tay bay ra, ba quả trái cây kia thật vừa đúng lúc cứ như vậy lăn đến bên chân của mình.

- A Di Đà Phật, xem ra, vật này thật có duyên với ta!

Nhìn thấy ba quả trái cây lắn đến bên cạnh chân của mình, chẳng qua là hơi chần chờ một lúc mà thôi, Lưu Ly Vương Phật lập tức chộp ba quả trái cây này vào trong tay của mình, đồng thời rút lui.

Giống như là tất cả những người trong Phật môn khác, bình thường nhìn trúng thứ gì, muốn cướp đoạt, Lưu Ly Vương Phật đều sẽ nói một câu nói cực kỳ kinh điển: Vật này có duyên với ta!

Thế nhưng mà, chính Lưu Ly Vương Phật cũng rõ ràng, câu nói này chỉ là bản thân lấy cớ mà thôi.

Thế nhưng mà hôm nay, bản thân cũng đợi ở bên cạnh, ẩn giấu đi thân phận, chỉ chú ý xem kịch mà thôi, ba quả trái cây lại đều lăn đến bên cạnh chân của mình tới, đây không phải là có duyên với mình thì là cái gì?

- Hắn là ai mà lại dám cướp đoạt đồ của Tề Thiên Đại Thánh?

Nhìn thấy bóng người do Lưu Ly Vương Phật biến thành thế mà nắm lấy trái cây, xoay người chạy trốn về phía xa, trong lòng của những yêu ma ở đây đều âm thầm kinh ngạc, sợ hãi, thán phục vì đối phương gan to bằng trời như thế.

- Này, chạy đâu!

Mặc dù Tôn Ngộ Không đã bị thương, nhưng nhìn thấy trái cây bản thân thật vất vả mới cướp đoạt được thế mà cứ như vậy bị người khác cướp đi, hắn làm sao có thể tiếp thu được? Trong miệng hô to một tiếng, đuổi theo bóng người do Lưu Ly Vương Phật biến thành.

Đồng thời, Như Ý Kim Cô Bổng nguyên bản rơi xuống đất cũng nhanh chóng bay trở lại đến trong tay của Tôn Ngộ Không.

Hống!

Gần như đồng thời, Vu Thú kia cũng phát ra một tiếng gầm gừ inh tai rồi đuổi theo người do Lưu Ly Vương Phật biến thành.

Nguyên bản Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú này còn đang chiến đấu nhưng sau khi ba quả trái cây kia rơi vào trong tay của Lưu Ly Vương Phật, cả hai lập tức vứt bỏ hiềm khích lúc trước, đều chuyển mục tiêu sang Lưu Ly Vương Phật.

Xèo xèo xèo!

Ba vị cường giả đều đạt đến cấp độ Đại La Kim Tiên, hơn nữa, bọn họ càng là người xuất sắc trong cấp độ Đại La Kim Tiên, ba người bọn họ vừa rời đi, trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người.

- Tốc độ thật là nhanh. Người vừa cướp đi trái cây kia rốt cuộc là có thân phận gì chứ nhỉ? Tốc độ thế mà nhanh như vậy!

Nguyên bản còn cảm thấy người do Lưu Ly Vương Phật biến thành lại dám cướp đoạt trái cây của Tôn Ngộ Không là chán sống, thế nhưng mà, mắt thấy tốc độ của hắn cực kỳ mau lẹ, những yêu ma đang quan sát trận chiến ở chung quanh đều tỏ ra ngạc nhiên.

Bóng người này có thể có được tốc độ đáng sợ như vậy e rằng thực lực cũng tuyệt đối là không phải là tầm thường!

- Không sai không sai, hết thảy đều nằm ở bên trong kế hoạch!

Còn như Giang Lưu thì sao đây? Tự nhiên là hắn đứng ở trong bóng tối nhìn thấy tất cả những chuyện này, nhìn thấy chuyện phát triển đến trình độ này, trên mặt của Giang Lưu không khỏi lộ ra nụ cười tới.

Thực lực của Lưu Ly Vương Phật tự nhiên là rất mạnh, thân là nhân vật màu vàng cấp 90, có thể nói chỉ cách cảnh giới Chuẩn Thánh có nửa bước chân mà thôi!

Thế nhưng mà, bây giờ có Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú kia liên thủ đối phó hắn, chắc hẳn Lưu Ly Vương Phật kia sẽ không thoải mái đâu.

Chủ yếu hơn là bản thân ẩn tàng ở trong bóng tối, có thể tùy thời ra tay.

Đến lúc đó, thân là sư phụ của Tôn Ngộ Không, bản thân ra tay giúp đỡ, không phải là chuyện đương nhiên hay sao?

Lần này, Lưu Ly Vương Phật có thể nói hẳn phải chết không nghi ngờ đi?

Nguyên bản, Giang Lưu còn sợ Lưu Ly Vương Phật không dám ra tay đi tranh đoạt ba quả trái cây kia, cho nên cố ý bảo Tôn Ngộ Không vứt trái cây xuống đến bên cạnh chân của hắn.

Thực sự, đối mặt với dụ hoặc gần như ngay ở bên chân, Lưu Ly Vương Phật căn bản không ngăn được sự tham lam ở trong lòng, lập tức động thủ.

Mà hắn động thủ cũng giống như là cá bị cắn câu vậy!

Bây giờ, chỉ là cuối cùng giãy dụa mà thôi.

- Đáng giận, không nghĩ tới hai người bọn họ thế mà liên thủ đến công kích ta. . .

Chương 1904: Kiếm trảm Lưu Ly Vương Phật (2)

Quay đầu lại, nhìn thấy Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú đang đuổi theo, trong lòng của Lưu Ly Vương Phật âm thầm trầm xuống.

Nguyên bản còn đang tính kế để Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú làm ngao cò tranh nhau, bản thân làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra, trai cò đều đã liên thủ lại đối phó với bản thân. Bây giờ, bản thân phải làm sao đây?

Việc đã đến nước này, bản thân còn có thể làm sao đây? Đương nhiên là chỉ có một chữ, đánh!

Chẳng lẽ . . . bảo vật đến tay, bản thân còn có thể ném ra bên ngoài không cần hay sao?

Tu vi của Tôn Ngộ Không đã đạt đến cấp 87, có thể tương đương với Đại La Kim Tiên hậu kỳ.

Lại thêm thần thông Cân Đẩu Vân vốn dĩ là có tốc độ nhất tuyệt thiên hạ, mặc dù tu vi kém hơn Lưu Ly Vương Phật một phần, nhưng sau khi đuổi theo được một lúc, Tôn Ngộ Không vẫn là thành công đuổi kịp Lưu Ly Vương Phật.

Đồng thời, sau khi đuổi kịp, Như Ý Kim Cô Bổng bỗng trở nên rất dài, một gậy đập xuống về phía Lưu Ly Vương Phật.

Cảm nhận được Như Ý Kim Cô Bổng đánh tới, Lưu Ly Vương Phật nhấc tay lên. Ngay sau đó, một món bảo vật hình dạng Thuẫn Bài xuất hiện ở trong tay của Lưu Ly Vương Phật.

Đông một tiếng nổ thật lớn vang lên.

Như Ý Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không nện ở phía trên bảo vật hình dạng Thuẫn Bài này và bị cản lại.

Thế nhưng vậy, bị Tôn Ngộ Không công kích, tốc độ nguyên bản rất nhanh kia của Lưu Ly Vương Phật cũng theo đó mà chậm lại.

Hống!

Vu Thú ở phía sau cũng thừa cơ hội này đuổi theo, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ, nhào tới về phía Lưu Ly Vương Phật.

Chẳng mất bao lâu, cục diện đã biến thành Lưu Ly Vương Phật một mình chiến đấu với Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú.

Giang Lưu bổi vì cần trốn trong bóng tối không dám lộ ra, cho nên tốc độ không mau, phải mất một khoảng thời gian mới đuổi được tới.

Không có biện pháp, mặc dù bản thân đã đạt đến cấp 88, mạnh hơn Tôn Ngộ Không nhưng mà tốc độ của Thê Vân Tung lại kém hơn một chút, muốn đuổi kịp ba người bọn họ, thật là phải hao phí một phen tâm tư mới được.

- Ừm, Lưu Ly Vương Phật này không hổ là nhân vật màu vàng cấp 90 . . .

Nhìn thấy tình huống ở phía trên chiến trường, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Dưới tình huống lấy một địch hai, Lưu Ly Vương Phật này thế mà không hề có vẻ gì là rơi vào thế hạ phong cả.

Tôn Ngộ Không là nhân vật màu vàng cấp 87, Vu Thú kia cũng nhân vật màu vàng cấp 87.

Hai người liên thủ, có thể chiến đấu cùng Lưu Ly Vương Phật nhưng lại không đủ để đánh bại Lưu Ly Vương Phật.

- Thật không hổ là một trong Tam Vương Phật. . .

Nhìn thấy thực lực Lưu Ly Vương Phật biểu hiện ra, trong lòng của Giang Lưu âm thầm sợ hãi, thán phục.

Chỉ có điều ngẫm lại, Lưu Ly Vương Phật có được tu vi mạnh hơn, lại đã sống không biết bao nhiêu năm, có thể chống đỡ được Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú kia liên thủ, hình như cũng là chuyện hợp tình hợp lý thì phải?

- Có câu nói rất hay, đêm dài lắm mộng, đã như vậy thì ta cũng chỉ có thể nhúng tay. . .

Núp trong bóng tối nhìn chốc lát, cũng biết rõ hai người Tôn Ngộ Không muốn chiến thắng Lưu Ly Vương Phật không phải là chuyện dễ dàng như vậy, Giang Lưu chợt hiện thân.

- Sư phụ!

Nhìn thấy Giang Lưu xuất hiện, hai mắt của Tôn Ngộ Không tỏa ánh sáng.

- Nguy rồi!

Khác với Tôn Ngộ Không, sau khi nhìn thấy Giang Lưu xuất hiện, biểu cảm ở trên mặt của Lưu Ly Vương Phật lại lập tức kịch liệt biến đổi.

Trong mấy ngày gần đây, uy danh của Huyền Trang, không đúng, phải nói là Chiên Đàn Công Đức Phật sớm đã truyền khắp tam giới, thậm chí còn vượt qua cả Tôn Ngộ Không nữa, bởi vì hắn đã có được sức chiến đấu cấp bậc Chuẩn Thánh.

Nếu như là hắn tham gia chiến đấu, bản thân hẳn là phải thua không nghi ngờ!

- Hư Nhược Phù!

Không nói nhảm, vừa xuất hiện, Giang Lưu đã giơ tay lên thi triển kỹ năng Hư Nhược Phù đánh về phía Lưu Ly Vương Phật.

Một luồng khí màu xám trắng ngưng kết ở trên đỉnh đầu của Lưu Ly Vương Phật, hóa thành một cái bùa chú màu xám, lá bùa này rơi xuống, nhanh chóng chui vào trong đầu của Lưu Ly Vương Phật.

Sau khi kỹ năng Hư Nhược Phù phát huy tác dụng, Lưu Ly Vương Phật có thể cảm giác được mình tựa như là sinh bệnh nặng vậy, toàn bộ thân hình đều rất khó chịu.

Vô luận là sức mạnh, vẫn là phòng ngự, hoặc là tốc độ, . . . đều giảm xuống một mảng lớn.

- Chờ một chút! Huyền Trang, hãy mau ngừng tay. . .

Sau khi cảm giác được tác dụng của Hư Nhược Phù, Lưu Ly Vương Phật hiểu rõ, đều không cần Huyền Trang ra tay nữa, chỉ cần Vu Thú này liên thủ với Tôn Ngộ Không cũng đủ để đánh bại bản thân rồi, cho nên, Lưu Ly Vương Phật mở miệng hét to.

Sau khi dứt lời, chợt Lưu Ly Vương Phật biến ảo thân hình, khôi phục bản tôn.

Người mặc Cà Sa, dưới tay một đóa đài sen, trên người càng là có Phật quang rực rỡ tỏa ra, khí tức chí cương chí dương tràn ngập!

- Ngươi là . . . Lưu Ly Vương Phật ư?

Nhìn thấy Lưu Ly Vương Phật đã hóa thành bản thể ở trước mặt của mình, Giang Lưu không có vội vã ra tay, chẳng qua là ánh mắt hơi nheo lại một chút, hỏi.

- Không sai, chính là bản tọa!

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Lưu Ly Vương Phật gật nhẹ đầu nói.

Hô!

Chẳng qua là Lưu Ly Vương Phật vừa dứt lời, Giang Lưu đã nhanh chóng nhào tới về phía hắn.

Đồng thời, Đồ Vu Kiếm trong tay cũng chém mạnh về phía Lưu Ly Vương Phật!

Mắt thấy động tác của Giang Lưu, Lưu Ly Vương Phật tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên, hắn vội vàng nâng pháp bảo hình dạng Thuẫn Bài kia lên, ngăn ở trước mặt của mình!

Răng rắc một tiếng!

Ở trước mặt Đồ Vu Kiếm, bất kỳ pháp bảo phòng ngự gì dưới cấp bậc Thần Thoại cũng đều giống như là thùng rỗng kêu to, chính vì thế pháp bảo hình dạng Thuẫn Bài kia nhanh chóng bị bổ làm hai.

Đồng thời, trên ngực của Lưu Ly Vương Phật cũng xuất hiện một vết kiếm dài, máu tươi chảy ra. . .

Chương 1905: Kỹ Năng Thư, « Khủng Cụ Ma Nhãn »

Máu tươi chảy ròng ròng, ở trên mặt của Lưu Ly Vương Phật vẫn còn lưu giữ biểu cảm ngạc nhiên, khó có thể tin nhìn Giang Lưu, hình như là vẫn còn chưa hồi thần lại vì hành động của Giang Lưu.

- Huyền Trang, ngươi . . . ngươi làm cái gì vậy?

Ngay sau đó, Lưu Ly Vương Phật đưa tay lên, che vết thương máu me đầm đìa trên ngực mình, nhanh chóng bứt ra khỏi trận chiến, đồng thời, nhìn Giang Lưu với mắt khó có thể tin rồi mở miệng hỏi.

Giang Lưu vừa mới mở miệng hỏi dò bản thân có phải Lưu Ly Vương Phật hay không, bản thân vừa mới gật đầu thừa nhận, vậy mà đối phương đã lập tức công kích mình!

- A Di Đà Phật, tên yêu nghiệt nhà ngươi, dám giả mạo Lưu Ly Vương Phật! Hôm nay bản tọa tất nhiên sẽ giải quyết ngươi tại chỗ!

Sau khi nghe được câu nói tỏ vẻ khó có thể tin này của Lưu Ly Vương Phật, Giang Lưu thấp giọng tuyên một tiếng phật hiệu sau đó mở miệng nói.

Trong khi đang nói chuyện, Đồ Vu Kiếm ở trong tay lại lần nữa được giơ lên, rõ ràng là Giang Lưu hoàn toàn không có ý định nghe Lưu Ly Vương Phật giải thích.

- Chờ một chút! Huyền Trang, ta thật sự là Lưu Ly Vương Phật! Ta cũng không phải là yêu nghiệt biến thành!

Sau khi nghe được câu nói của Giang Lưu, Lưu Ly Vương Phật ôm thân thể bị trọng thương không ngừng lùi lại, đồng thời, trong miệng cũng vội vàng giải thích.

Chẳng qua là dù đã nghe được Lưu Ly Vương Phật mở miệng kêu to nhưng Giang Lưu lại tỏ thái độ mắt điếc tai ngơ, tốc độ vung vẩy của Đồ Vu Kiếm ở trong tay càng ngày càng nhanh.

- Lợi hại! Thực lực của sư phụ bây giờ đủ để tuỳ tiện nghiền ép Lưu Ly Vương Phật hay sao?

Mắt thấy Giang Lưu vung vẩy Đồ Vu Kiếm, gần như là giết đến Lưu Ly Vương Phật phải chạy trối chết, trong lòng của Tôn Ngộ Không âm thầm cảm khái.

Năm đó, khi lần thứ nhất nhìn thấy sư phụ thì hắn nói mình muốn lật đổ Thiên Đình và Phật môn, kỳ thật trong lòng của bản thân cũng không có quá tin tưởng, chẳng qua là muốn trước thoát ly khỏi sự trấn áp của Ngũ Chỉ Sơn mà thôi.

Lại không nghĩ rằng, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi, thực lực của sư phụ thế mà thật đã siêu việt bản thân.

- Pháp Sư Huyền Trang thực sự mạnh đến mức đáng sợ, đặc biệt là Đồ Vu Kiếm ở trong tay của hắn, đây là món pháp bảo hoàn toàn khắc chế ta! Nếu như đối đầu, e rằng bản thân chưa chắc đã chịu được trăm hiệp!

Vào lúc này, ngay cả Vu Thú nguyên bản cực kỳ hung hãn ở bên cạnh cũng tỏ vẻ khó có thể tin khi nhìn thấy Giang Lưu chiến đấu, trong lòng âm thầm cảm khái.

Nhìn thấy Đồ Vu Kiếm kia, Vu Thú này có thể cảm nhận được sự e ngại đến từ trong bản năng.

Đây là bản năng đang không ngừng nhắc nhở bản thân, thanh kiếm này vô cùng đáng sợ!

Không nói đến trong lòng của Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú ở bên cạnh kia là có suy nghĩ như thế nào, bên này, Giang Lưu có Thanh Liên Phật Y phòng ngự, có thể hoàn toàn không để ý đến công kích của Lưu Ly Vương Phật.

Còn về phương diện công kích, Đồ Vu Kiếm ở trong tay của Giang Lưu có thể bỏ qua 99% phòng ngự, đây cũng không phải là thứ mà Lưu Ly Vương Phật có thể ngăn cản.

Ở dưới sự tấn công của Giang Lưu, Lưu Ly Vương Phật thật bị triệt để nghiền ép, chỉ có thể chạy trối chết.

Kỳ thật, đối với Giang Lưu thì biện pháp tốc chiến tốc thắng tốt nhất đương nhiên là kỹ năng Được Ăn Cả Ngã Về Không.

Thế nhưng mà, kỹ năng Được Ăn Cả Ngã Về Không là chiêu số đả thương địch thủ một ngàn, tự tổn bản thân tám trăm.

Nếu như là đụng tới loại đối thủ có thể đánh bại này, cần gì phải lấy bản lĩnh tự mình hại mình để chiến thắng đối phương đây?

Lúc này, trận chiến đấu mới diễn ra trong thời gian mười lăm phút ngắn ngủi, Giang Lưu đã có thể nhìn thấy, thanh máu HP ở trên đầu của Lưu Ly Vương Phật đã hạ xuống đến dưới mức 50% rồi.

Nhìn biên độ thanh máu HP ở trên đầu của đối phương hạ xuống, lực đạo ở trong tay của Giang Lưu càng mạnh hơn ba phần.

Dù sao Lưu Ly Vương Phật cũng là BOSS màu vàng cấp 90, không biết sau khi đánh chết có thể tuôn ra đồ gì tốt đây?

Trong lòng của Giang Lưu vẫn còn có chút chờ mong.

- Huyền Trang, ngươi . . . ngươi có thể xác định thân phận bản tọa, thế nhưng mà, ngươi lại vẫn muốn giết ta ư?

Đấu được mười lăm phút rồi, bản thân gần như là cầu xin tha thứ lâu như vậy, nhưng nhìn Giang Lưu ra tay tàn nhẫn không có chút nương tay nào, chậm rãi, Lưu Ly Vương Phật cũng có thể hiểu rõ.

Hắn không phải là không tin thân phận của mình, mà là căn bản làm bộ không tin thân phận của mình, cũng phải động thủ đánh chết bản thân!

Lời nói này của Lưu Ly Vương Phật tự nhiên là sự thật, thế nhưng mà, Giang Lưu lại cũng không có trả lời câu hỏi.

Vừa chưa hề nói là đúng, cũng chưa hề nói là sai, chẳng qua là hắn vẫn tiếp tục công kích, không ngừng nghỉ chút nào.

Mặc dù Lưu Ly Vương Phật có thể né tránh được gần như tất cả các đòn công kích, thế nhưng mà dù cho là một phần nho nhỏ đòn công kích đánh trúng cũng cũng đủ để tạo thành tổn thương nặng đối với Lưu Ly Vương Phật.

Lại thêm một số kỹ năng loại khống chế được Giang Lưu vận dụng vô cùng thuần thục, chiến đấu đến cục diện này, cho dù là Lưu Ly Vương Phật có thể lấy ra bảo vật cấp độ như Tiên Thiên Ngũ Phương Kỳ cũng căn bản không ngăn cản nổi sự công kích của Giang Lưu.

- Đáng giận! Huyền Trang! Ngươi chết không yên lành! Ngươi thân là người trong Phật môn, thế mà lại cố ý ra tay giết hại ta! Ngươi chết không yên lành!

Khi thương thế ở trên người của mình càng ngày càng nặng nề, hình như Lưu Ly Vương Phật cũng có thể rõ ràng tử kỳ của bản thân sắp tới, trong miệng không nhịn được hét to.

Đồng thời, hắn cũng phát ra lời nguyền rủa với Giang Lưu.

Mắt thấy thanh máu HP ở trên đầu của Lưu Ly Vương Phật đã hạ xuống đến chỉ có khoảng 30%, Giang Lưu vẫn như trước là không nói gì, chẳng qua là giơ tay lên, kỹ năng Bế Khẩu Thiền đánh lên trên người Lưu Ly Vương Phật, làm cho hắn khó mà điều động sức mạnh.

Ngay sau đó, Giang Lưu lại tiếp tục giơ tay lên, kỹ năng Trị Dũ Thánh Thủ được thi triển ra.

Thậm chí còn không cần gia tăng một cái hiệu quả khống chế của kỹ năng Biến Dương Thuật, thánh vật của kỹ năng Trị Dũ Thánh Thủ từ trên trời giáng xuống hung hăng ép về phía Lưu Ly Vương Phật.

Phật lực ở trong cơ thể khó mà điều động, cho dù đã cố gắng né tránh, thế nhưng mà Lưu Ly Vương Phật căn bản không thể tránh khỏi thánh vật từ trên trời giáng xuống này của kỹ năng Trị Dũ Thánh Thủ.

Chương 1906: Kỹ Năng Thư, « Khủng Cụ Ma Nhãn » (2)

Sau đó, thánh vật của kỹ năng Trị Dũ Thánh Thủ này hung hăng ép ở trên người của hắn, làm cho hắn không thể động đậy.

Cầm Đồ Vu Kiếm ở trong tay, Giang Lưu không nói nhảm, từng bước một đi tới trước mặt của Lưu Ly Vương Phật, ánh mắt ở trên cao nhìn xuống, quan sát đối phương.

Đồng thời, Đồ Vu Kiếm ở trong tay cũng chậm rãi giơ lên.

- Chờ một chút! Chiên Đàn Công Đức Phật,, . . . . . .

Bị đặt ở phía dưới thánh vật của kỹ năng Trị Dũ Thánh Thủ, Lưu Ly Vương Phật ngẩng đầu lên nhìn Giang Lưu, hoảng sợ, mở miệng nói.

- Ngươi còn có di ngôn gì muốn nói hay sao? Yêu nghiệt?

Đồ Vu Kiếm đang giơ lên cuối cùng cũng dừng lại, Giang Lưu ở trên cao nhìn chằm chằm vào Lưu Ly Vương Phật, mở miệng nói.

Trong miệng vẫn như trước là ấn định thân phận yêu nghiệt của đối phương.

- Đến trình độ này, ngươi cũng không cần nói thêm gì nữa, ngươi cũng biết rõ, ta cũng không phải là yêu nghiệt!

Nghe xưng hô của Giang Lưu đối với mình, Lưu Ly Vương Phật mở miệng nói.

- Di ngôn của ngươi chính là câu nói này hay sao? Nếu như vậy thì ngươi nên lên đường rồi!

Biểu cảm ở trên mặt của Giang Lưu không hề thay đổi, chẳng qua là bình thản nhìn Lưu Ly Vương Phật nói.

Trong khi đang nói chuyện, Đồ Vu Kiếm ở trong tay làm ra vẻ muốn rơi xuống!

- Chờ một chút! không phải là câu này. Chờ một chút, ta còn có lời muốn nói. . .

Nhìn thấy Đồ Vu Kiếm ở trong tay của Giang Lưu có vẻ thật muốn rơi xuống, biểu cảm ở trên mặt của Lưu Ly Vương Phật biến thành hoảng sợ, hắn vội vàng lần thứ hai kêu to lên tiếng.

- Nói đi, ngươi chỉ còn có một câu nói sau cùng!

Giang Lưu bình thản nhìn Lưu Ly Vương Phật, mở miệng nói.

- Vì sao? Ta có thể biết tại sao không? Ta tự nhận là mình không hề có oán thù gì với ngươi chứ nhỉ? Ngươi vì cái gì nhất định phải đẩy ta vào chỗ chết? Cho dù chết, cũng phải để ta chết được rõ ràng chứ nhỉ?

Lưu Ly Vương Phật nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, mở miệng nói.

Nghe Lưu Ly Vương Phật chỉ là muốn chết được rõ ràng mà thôi, sau khi hơi chần chờ một lát, Giang Lưu chợt mở miệng nói:

- A Di Đà Phật, ngươi sẽ không nói là mình không biết chuyện liên quan tới Không Động Ấn chứ nhỉ?

Không Động Ấn ư?

Nghe thấy Giang Lưu nhắc đến Không Động Ấn, đầu tiên là Lưu Ly Vương Phật nao nao, chợt biểu cảm ở trên mặt của hắn lập tức kịch liệt biến đổi, đồng thời trong lòng cũng giật mình!

Có lời đồn, nói là trước đây mình muốn cưỡng ép Huyền Trang giao Không Động Ấn ra, mà lúc trước Huyền Trang là không chịu, bị buộc rơi vào đường cùng, lúc này mới trả Không Động Ấn lại cho Nhân tộc, chuẩn xác hơn chính là . . . giao cho Hoàng Đế của Đại Đường Lý Thế Dân!

Cho nên, Huyền Trang ghi hận bản thân cũng là chuyện hợp tình hợp lý đi!

Chẳng qua là người bên ngoài có lẽ không biết, thế nhưng chính Lưu Ly Vương Phật lại là vô cùng rõ ràng, đây hoàn toàn chỉ là một lời đồn, là lời nói vô căn cứ, lúc đó bản thân căn bản là không có bởi vì Không Động Ấn mà phát sinh qua bất kỳ xung đột nào với Huyền Trang.

Trong chuyện này, nhất định là có người đang giả mạo thân phận của mình.

Nhưng cụ thể là ai? Mấy ngày nay, chính Lưu Ly Vương Phật cũng đang điều tra, thế nhưng lại không có điều tra ra bất cứ manh mối gì!

- Huyền Trang, chờ một chút, chuyện này ta có thể giải thích, tất cả những chuyện này đều là hiểu lầm mà thôi.

Sau khi hiểu rõ nguyên nhân Giang Lưu muốn đánh chết bản thân là cái gì, Lưu Ly Vương Phật vội vàng mở miệng kêu to.

Kiếm quang chợt lóe!

Chẳng qua là Giang Lưu cũng không có cho Lưu Ly Vương Phật cơ hội nói hết lời, Đồ Vu Kiếm ở trong tay nhanh chóng chém xuống.

Chợt, một cái đầu lâu bay thẳng lên, biểu cảm ở trên mặt của Lưu Ly Vương Phật cũng cứng đờ.

Đầu lâu bay lên rồi rơi xuống đất, sau khi lăn lông lốc vài vòng, liền cứng đờ không động đậy nữa.

Nhắc nhở: Thu hoạch được ba trăm hai mươi tám triệu điểm kinh nghiệm, thu hoạch được một trăm sáu mươi nghìn lượng bạc!

Sau khi đầu của Lưu Ly Vương Phật bay ra ngoài, thanh máu HP trên đầu của hắn cũng giảm đến đáy, tự nhiên là chết đến mức không thể chết thêm, cùng lúc đó, tiếng nhắc nhở tương ứng của hệ thống vang lên ở trong đầu của Giang Lưu.

- Không sai không sai, không hổ là BOSS màu vàng cấp 90, điểm kinh nghiệm thu được khoảng chừng hơn ba trăm triệu, ngoài ra còn có thêm một trăm sáu mươi nghìn lượng bạc nữa!

Sau khi nghe tiếng nhắc nhở của hệ thống, hai mắt của Giang Lưu tỏa ánh sáng, hắn âm thầm gật đầu, cảm thấy khá hài lòng với lượng điểm kinh nghiệm cùng tiền vàng ban thưởng.

Đồng thời, Giang Lưu cũng lập tức mở Không gian chứa đồ của bản thân ra để xem.

Dù sao thì Lưu Ly Vương Phật cũng là BOSS màu vàng cấp 90, cũng không biết là sau khi giết hắn có thể thu hoạch được món đồ gì tốt hay không đây?

Sau khi nhìn, dược thủy có không ít, tạm thời không đề cập tới; Kỹ Năng Thư cũng có, chỉ là kỹ năng khôi phục, ý nghĩa không lớn.

Trang bị cũng có, thế nhưng mà, trang bị cấp bậc Truyền Thuyết trở xuống đều không trọng yếu.

Rốt cục sau khi nhìn quanh một vòng, Giang Lưu mới thấy được hai món đồ tốt nhất!

Một bộ áo giáp đen như mực, khi ánh mắt của Giang Lưu nhìn chăm chú, thuộc tính và tin tức tương ứng của bộ áo giáp này cũng hiện lên ở trước mặt của Giang Lưu.

Viêm Ma Chiến Khải ( cấp bậc Sử Thi): Cần chờ cấp 80, tăng hai mươi ba triệu điểm phòng ngự, hiệu quả đặc biệt: Sau khi Ma tộc mặc vào, phòng ngự tăng phúc 15%, độ bền 1500/ 1650, chú thích: Hai món trang bị nằm trong hệ liệt Viêm Ma có thể kích phát hiệu quả đặc biệt Bất Tử Chi Thân, lúc HP trống rỗng thì có thể cưỡng ép giữ lại 1 điểm HP, thời gian có hiệu quả 600 giây.

Không cần nói, Viêm Ma Chiến Khải này cùng Viêm Ma Chiến Phủ ở trong tay của Sa Ngộ Tịnh bây giờ là hoàn toàn trang bị thuộc cùng một bộ, đưa Viêm Ma Chiến Khải này cho hắn tự nhiên là thích hợp nhất.

Ngoại trừ Viêm Ma Chiến Khải này thì còn có một bản Kỹ Năng Thư xuất hiện ở trước mắt Giang Lưu.

Sau khi nhìn thấy bản Kỹ Năng Thư này, ở trên mặt của Giang Lưu lộ ra biểu cảm vui vẻ.

Khủng Cụ Ma Nhãn (Kỹ Năng Thư): Cần chờ cấp 81, cần chức nghiệp: Ma Sư!

Chương 1907: Ngọc Hoàng Thượng Đế cười trên nỗi đau của người khác

Ở chung quanh cũng không có người ngoài, Giang Lưu nhanh chóng gọi Ác Thi từ giao diện Trảm Thi ra, sau đó ném Kỹ Năng Thư Khủng Cụ Ma Nhãn này cho Ác Thi.

- Đa tạ đạo hữu!

Nhìn Kỹ Năng Thư này thật là thứ bây giờ bản thân cần, Ác Thi chắp tay hành lễ rồi nói cám ơn với Giang Lưu .

- Giữa ngươi và ta cần gì nói lời cảm tạ!

Phất tay áo, Giang Lưu không thèm để ý nói.

Ác Thi cũng không có ý định nói nhảm, cầm lấy Kỹ Năng Thư Khủng Cụ Ma Nhãn này, nhanh chóng lật ra.

Một vầng hào quang hiện lên rồi Kỹ Năng Thư ở trong tay của hắn biến mất không thấy gì nữa.

Hơi hai mắt nhắm lại, Ác Thi hiển nhiên là đang tra xem kỹ năng mới thu hoạch được này có những đặc điểm gì.

- Thế nào? Kỹ năng này cụ thể có hiệu quả là như thế nào?

Mặc dù từ bên trên danh tự của kỹ năng này, Giang Lưu đại khái cũng có thể đoán được hiệu quả của kỹ năng này, thế nhưng mà, cụ thể thế nào đương nhiên vẫn là cần Ác Thi cho mình một câu trả lời xác thực.

Nghe được câu hỏi của Giang Lưu, Ác Thi đương nhiên sẽ không giấu diếm, mở miệng nói tóm tắt thuộc tính và tin tức tương ứng của kỹ năng Khủng Cụ Ma Nhãn cho Giang Lưu nghe.

Khủng Cụ Ma Nhãn (đại viên mãn): Sau khi thi triển có thể khiến mục tiêu đi vào trạng thái sợ hãi, khiến cho đối phương theo bản năng muốn rời xa người sử dụng kỹ năng, thời gian có hiệu quả 3 giây, thời gian làm lạnh 60 giây.

- Không sai không sai, đây cũng một kỹ năng loại khống chế rất không tệ!

Sau khi biết được thuộc tính và tin tức của kỹ năng Khủng Cụ Ma Nhãn này, Giang Lưu âm thầm hài lòng gật nhẹ đầu.

Ma Sư quả nhiên là chức nghiệp tinh thông đủ loại kỹ năng khống chế cùng suy yếu.

Người bình thường ngược lại cũng thôi, nếu như là kỹ năng này có thể thức tỉnh, đến lúc đó, thi triển kỹ năng này với Chuẩn Thánh, thậm chí Thánh Nhân khiến cho đối phương sợ hãi xoay người chạy trốn chết thì sẽ là cảnh tượng như thế nào nhỉ?

Cho dù kỹ năng này không có hiệu quả công kích mang tính thực chất nhưng cũng có thể khiến cho bọn họ thật mất mặt chứ nhỉ?

. . .

Tình huống bên phía Giang Lưu tạm thời không nói, ở một bên khác, bên trong Đại Lôi Âm Tự có một căn phòng nhỏ, bên trong căn phòng này có vô số ngọn đèn dầu đang cháy, đó cũng không phải là những chiếc đèn dầu bình thường mà chính là bản mệnh kim đăng của tất cả Phật Đà, Bồ Tát, thậm chí La Hán trong Đại Lôi Âm Tự.

Có tiểu sa di ở đây lẳng lặng trông giữ, mỗi một ngọn đèn đều đại biểu cho một vị cường giả bên trong Phật môn.

Ở bên trong căn phòng này, ánh đèn chiếu sáng khắp nơi, cũng giống như là cục diện của Phật môn bây giờ ở Hồng Hoang, như mặt trời ban trưa.

Chẳng qua là ngay lúc này, đột nhiên, ánh đèn trong căn phòng ảm đạm một chút, điều này làm cho biểu cảm ở trên mặt của sa di thủ hộ biến đổi.

Hắn lập tức nhìn vào bên trong căn phòng, có một chiếc đèn dầu đã tắt, chỉ còn lại một luồng khói nhẹ lượn lờ dâng lên.

- Đây . . . đây là Bản Mệnh Kim Đăng của Lưu Ly Vương Phật? Bản Mệnh Kim Đăng của ông ấy thế mà đã bị dập tắt rồi ư?

Nhìn thấy Mệnh Đăng chỉ còn lại có khói nhẹ lượn lờ này, sa di thủ hộ hoảng sợ kêu thành tiếng.

Sau đó, hắn nhanh chóng xoay người, tiến đến thông báo.

Đối với Phật môn thì Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc tự nhiên là một tin dữ đáng sợ!

Tiểu sa di này rất nhanh đã chạy tới đại điện chính của Đại Lôi Âm Tự, báo cáo tin tức này cho Như Lai Phật Tổ.

Cùng lúc đó, tất cả phật tượng cùng phật họa liên quan tới Lưu Ly Vương Phật trong thiên hạ đều tự hành hủy hoại.

Phật tượng xuất hiện vô số vết nứt rồi sụp đổ, mà phật họa thì sao đây? Chúng không lửa tự cháy, rất nhanh đã hóa thành tro tàn.

Cảnh tượng như vậy đại biểu cho ý nghĩa gì, tự nhiên là mọi người đều biết.

Một trong Tam Vương Phật là Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc rồi sao?

Tin tức này lập tức giống như là một trận gió lốc vậy, truyền khắp tam giới lục đạo! Làm cho cả trời đất đều vì thế mà chấn động!

- Ha ha ha! Tứ Ngự của Thiên Đình ta đã toàn quân bị diệt, bây giờ Lưu Ly Vương Phật của Phật môn cũng vẫn lạc, tình huống này hình như không sai!

Ở bên phía Thiên Đình, sau khi biết được tin tức này, Ngọc Hoàng Thượng Đế đang đợi ở tẩm cung cùng Vương Mẫu Nương Nương lập tức nở nụ cười to, vừa cười vừa nói, hoàn toàn giống như là cười trên nỗi đau của người khác.

- Hạo Thiên, việc này đối với chúng ta thì cố nhiên không phải là chuyện gì xấu, nhưng vô duyên vô cớ, Lưu Ly Vương Phật này vì chuyện gì mà vẫn lạc? Thực lực của hắn chỉ còn cách ngưỡng cửa Chuẩn Thánh có gần nửa bước chân mà thôi!

Thấy Ngọc Hoàng Thượng Đế cười trên nỗi đau của người khác như vậy, ở bên cạnh, sau khi tỏ ra chần chờ một chút, Vương Mẫu Nương Nương kinh ngạc mở miệng hỏi.

- Liên quan tới việc này, người phía dưới thật đúng là đã điều tra rõ ràng, Lưu Ly Vương Phật này là chết ở trong tay của Huyền Trang! Ha ha ha! Lưu Ly Vương Phật này cũng thật sự là không biết sống chết, lại dám đến cướp đoạt bảo vật con khỉ ngang ngược kia mà con khỉ ngang ngược kia há lại là người chịu ăn thiệt thòi?

Trên mặt Ngọc Hoàng Thượng Đế như trước mang theo ý cười, một năm một mười giải thích tình huống bản thân biết rõ cho Vương Mẫu Nương Nương một lần.

- Thì ra là như thế, hành động lần này của Lưu Ly Vương Phật kia cũng xem như là ưng thuận sát kiếp! Linh đài phủ bụi!

Sau khi nghe được Ngọc Hoàng Thượng Đế giải thích, Vương Mẫu Nương Nương cũng gật nhẹ đầu, cảm khái nói.

Vào lúc này, con đường về hướng Tây đã đến nửa đoạn sau, cũng thời điểm mấu chốt nhất, bình thường Thiên Đình và Phật môn trốn tránh đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh cũng không kịp, Lưu Ly Vương Phật này thế mà còn áp sát tới!

Thậm chí còn ra tay cướp đoạt bảo vật Tôn Ngộ Không đang tranh đoạt! Con khỉ kia há có thể bỏ qua dễ dàng như vậy!

Bị con khỉ này dây dưa, ưng thuận sát kiếp cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

- Kỳ thật, việc này cũng chẳng trách Lưu Ly Vương Phật, rốt cuộc là trước khi hắn khởi hành cũng không biết con khỉ ngang ngược kia thế mà cũng đi qua! Cuối cùng, trái cây kia vừa lúc lăn đến bên chân của hắn, lấy tâm tính của hắn làm sao có thể nhịn được?

Ngọc Hoàng Thượng Đế thì biết được càng rõ ràng hơn một chút, sau khi nghe được lời nói của Vương Mẫu Nương Nương, hắn lắc đầu cảm khái nói.

- Vấn đề chính là chỗ này!

Chương 1908: Ngọc Hoàng Thượng Đế cười trên nỗi đau của người khác (2)

Người dịch: Nguyễn Khiêm

Sau khi nghe được lời nói của Ngọc Hoàng Thượng Đế, Vương Mẫu Nương Nương mở miệng nói:

- Trái cây kia vì cái gì lại có thể trùng hợp lăn đến bên chân của Lưu Ly Vương Phật mà không phải là lăn đến bên chân của người khác đây? Tất cả những chuyện này đều là Thiên Đạo chú định, làm cho hắn ưng thuận cái này sát kiếp, hắn là tự mình chui đầu vào trong bẫy!

- Ừm, Dao Cơ, nàng nói thật có lý.

Nghe Vương Mẫu Nương Nương giải thích, Ngọc Hoàng Thượng Đế suy nghĩ một lúc, cũng cảm thấy đồng ý gật đầu nói.

Bởi vì gần đây cục diện của Thiên Đình vô cùng khó khăn, cho nên, mắt thấy Phật môn bị thua thiệt, cả Ngọc Hoàng Thượng Đế và Vương Mẫu Nương Nương đều có cảm giác cười trên nỗi đau của người khác.

Mà Phật môn bên này thì sao đây? Sau khi Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc, người trong Phật môn tự nhiên là cảm thấy mất mặt.

Như Lai Phật Tổ ngồi ở bên trên toà sen của bản thân, cúi đầu mắt nhìn xuống, không nói một lời.

Những Phật Đà cùng Bồ Tát khác thì sao đây? Bọn họ đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Như Lai Phật Tổ, chờ đợi hắn nói chuyện.

Chuyện rơi vào cục diện như vậy, Như Lai Phật Tổ tự nhiên không thể trầm tĩnh mà đối đãi.

- Ôi, hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh này đến trình độ này, kiếp nạn không chỉ là xảy ra đối với mấy người Huyền Trang mà còn ảnh hưởng đến Phật môn ta!

Đầu cúi xuống, trong lòng của Như Lai Phật Tổ âm thầm thở dài.

Kiếp trước của Huyền Trang chính là Kim Thiền Tử, là Nhị đệ tử của bản thân, cho nên, vô luận từ góc độ gì để xem, hắn đều là người một nhà!

Thế nhưng mà, nếu như có thể, Như Lai Phật Tổ thật có một loại cảm giác muốn phân rõ giới hạn với Huyền Trang.

Người này thật sự là có bản lĩnh gây chuyện!

Lúc trước, bởi vì chuyện đại náo thịnh hội Bàn Đào, bản thân đã phải mở bảo khố, lấy ra năm món bảo vật để bồi thường cho Vương Mẫu Nương Nương rồi. Lúc này mới bao lâu chứ nhỉ? Huyền Trang lại gây chuyện nữa rồi? Thế mà lại dám ra tay giết Lưu Ly Vương Phật?

Đúng vậy! Mấy ngày trước đây, bản thân cố ý dặn dò Huyền Trang, bảo hắn gần đây thu liễm một phần, đừng lại làm cho Thiên Đình khó chịu.

Thế nhưng mà, bản thân cũng không có nói nếu không hạ thủ với người trong Thiên Đình thì hãy hạ thủ với người trong Phật môn cứ!

Ở trong Phật môn, thân phận cùng địa vị của Lưu Ly Vương Phật gần với bản thân! Ở bên trong Phật Môn có thể nói là nhân vật quyền cao chức trọng, cứ như vậy bị Huyền Trang giết rồi!

Nếu như thật sự truy cứu trách nhiệm, e rằng Huyền Trang sẽ phải đền mạng cho Lưu Ly Vương Phật! Thế nhưng mà . . .

- Phật Tổ. . .

Không nói đến trong lòng của Như Lai Phật Tổ là buồn rầu như thế nào, mắt thấy Như Lai Phật Tổ ngồi im cả nửa ngày đều không có mở miệng nói chuyện, ở bên cạnh một vị Phật Đà không nhịn được mở miệng, nói với Như Lai Phật Tổ:

- Bây giờ, Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc, không biết Phật Tổ có chỉ thị gì để xử lý chuyện này?

- Liên quan tới chuyện Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc, các vị đã điều tra rõ ràng hay chưa?

Cho dù trong lòng là vô cùng buồn rầu, thế nhưng mà, mặt ngoài Như Lai Phật Tổ lại vẫn bình thản như cũ, hắn đưa mắt nhìn chung quanh một vòng, sau khi nhìn tất cả mọi người ở đây, hắn mở miệng hỏi.

- Phật Tổ, chuyện này, chúng ta đã điều tra rõ ràng. . .

Sau khi nghe được lời nói của Như Lai Phật Tổ, Dược Sư Vương Phật mở miệng, nói tóm tắt chuyện đã xảy ra cho mọi người nghe một lần.

Kỳ thật, chuyện Lưu Ly Vương Phật đi tranh đoạt ba viên Long Phượng Hòa Minh Quả kia cũng không phải là bí mật gì.

Mà thừa dịp lúc Tôn Ngộ Không cùng Vu Thú chiến đấu, hắn đoạt trái cây xong xoay người bỏ chạy, chuyện này cũng không phải là bí mật gì.

Chỉ có điều lúc hắn cùng với Tôn Ngộ Không chiến đấu, nửa đường Giang Lưu xuất hiện rồi ra tay giúp đỡ Tôn Ngộ Không, lúc này mới đánh chết Lưu Ly Vương Phật.

- Kỳ thật, nếu nói cản thận thì trong chuyện này, mặc dù Chiên Đàn Công Đức Phật thật có sai, có thể nguyên nhân gây ra cũng là do Lưu Ly Vương Phật sinh lòng tham niệm, cướp đoạt trái cây của Ngộ Không. . .

Sau khi nói tóm tắt chuyện đã xảy ra cho mọi người nghe một lần, Dược Sư Vương Phật mở miệng nói.

Hiển nhiên, lời nói này cũng biểu thị hắn là đứng ở trên lập trường của mấy người Giang Lưu này.

- Lời ấy của Dược Sư Vương Phật sai rồi!

Sau khi nghe được lời nói của Dược Sư Vương Phật, ở bên cạnh Đại Thế Vương Phật không nhịn được mở miệng, nói:

- Bây giờ Lưu Ly Vương Phật vẫn lạc ở trong tay của Huyền Trang, chuyện này cũng không thể đến đây là đi qua chứ nhỉ? Về tình về lý, Huyền Trang kia đều nên cho trên dưới Phật môn một cái công đạo mới đúng!

- Không sai, nếu nói, trong mấy năm gần đây, người của Phật môn táng thân ở chính trong tay của Chiên Đàn Công Đức Phật cũng không ít! Bây giờ ngay cả Lưu Ly Vương Phật đều vẫn lạc rồi . . .

Đại Thế Vương Phật vừa dứt lời, ở bên cạnh không ít Phật Đà cùng Bồ Tát cũng đều lần lượt mở miệng, biểu thị đồng ý.

Có câu nói rất hay, chỗ nào có người thì sẽ có tranh đấu, Thiên Đình và Phật môn tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Mặc dù bây giờ Như Lai Phật Tổ là Chấp Chưởng Giả của Phật môn, thế nhưng mà, thế lực ở bên trong Phật môn này cũng không phải là một khối sắt hoàn chỉnh!

Chủ yếu nhất chính là trong mấy năm gần đây, Huyền Trang ra tay đánh chết không ít Phật Đà cùng Bồ Tát, sớm đã có không ít người sinh lòng bất mãn.

Nếu như có thể nhân cơ hội này chèn ép thanh thế của Như Lai Phật Tổ một phen, chắc hẳn đây là chuyện không ít người nguyện ý nhìn thấy.

- Ôi. . .

Nhìn thấy từng vị Phật Đà cùng Bồ Tát lần lượt mở miệng, trong lòng của Như Lai Phật Tổ thầm thở dài một tiếng.

Có câu nói rất hay, việc làm cho nhiều người tức giận là không tốt, xem ra, lần này, Huyền Trang đánh chết Lưu Ly Vương Phật, gần như là một cái dây dẫn nổ, đốt lên sự bất mãn vốn có ở trong lòng của rất nhiều người.

Hiện tại, mình muốn gạt bỏ sự phản đối của mọi người, một mình quyết định bao che hắn, chắc hẳn cũng là chuyện không có khả năng xảy ra!

- Yên tĩnh!

Sau khi chần chờ giây lát, Như Lai Phật Tổ mở miệng, để tất cả mọi người đều an tĩnh lại rồi nói tiếp:

- Đã như vậy, liên quan tới chuyện Lưu Ly Vương Phật bị giết, hãy truyền hai người Chiên Đàn Công Đức Phật cùng Ngộ Không đến đây tự chứng minh trong sạch là được rồi!

Chương 1909: Đến Đại Lôi Âm Tự

- Tích tích tích. . .

Vào lúc này, Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không đã về tới đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh, mấy thây trò lại tiếp tục đi về hướng Tây Thiên, tốc độ không nhanh cũng không chậm, ngay lúc này, trong đầu của Giang Lưu có âm thanh tin nhắn truyền đến vang lên.

Giang Lưu kéo danh sách bạn bè ra, là ảnh chân dung của Kim Mao Hống đang nhấp nháy.

- Chiên Đàn Công Đức Phật, liên quan tới chuyện ngài đánh chết Lưu Ly Vương Phật, Đại Lôi Âm Tự bên này cãi nhau rất to, Như Lai Phật Tổ không chịu nổi áp lực, quyết định gọi ngài cùng Đại Thánh đến Đại Lôi Âm Tự tự chứng minh mình trong sạch!

Đây là nội dung tin nhắn Kim Mao Hống gửi cho bản thân.

- Để ta đi Đại Lôi Âm Tự tự chứng minh mình trong sạch hay sao? Ừ! Tình huống cũng không tệ lắm! Không nói đến thực lực bây giờ của mình có được năng lực tự vệ nhất định, chỉ bằng vào thân phận thành viên hạch tâm trong đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh của ta bây giờ, mấy người Như Lai Phật Tổ chắc hẳn cũng sẽ không để bản thân mất mạng đi?

Nhìn thấy nội dung tin nhắn Kim Mao Hống gửi cho bản thân, khóe miệng của Giang Lưu hơi nhếch lên.

- Tốt, chuyện này ta đã biết rõ!

Giang Lưu tiện tay nhắn một tin trả lời qua cho Kim Mao Hống.

Chẳng qua là sau khi gửi tin nhắn, hơi chần chờ chốc lát, Giang Lưu lại nhắn tiếp một tin hỏi:

- Lần này ta đánh chết Lưu Ly Vương Phật có phải đã tăng lên một lần kiếp nạn hay không?

- Ta xem qua sổ ghi chép kiếp nạn, cũng không có gia tăng!

Kim Mao Hống nhắn tin trả lời.

- Ừm, hành động lần này, chính ta cũng không có gặp khó khăn gì, ngược lại là còn thiết hạ mai phục xử lý Lưu Ly Vương Phật, cho nên, không tính một lần kiếp nạn hay sao?

Nhìn thấy nội dung tin nhắn trả lời của Kim Mao Hống, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

Nghĩ như vậy, bên trên sổ ghi chép kiếp nạn cũng không có tăng thêm kiếp nạn hình như cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

- Ngộ Không, chuẩn bị một chút, không lâu nữa, chúng ta liền phải đi Đại Lôi Âm Tự đi một lần!

Sau khi đóng lại khung trò chuyện giữa mình cùng Kim Mao Hống, Giang Lưu mở miệng nói với Tôn Ngộ Không.

- Ồ! Đi Đại Lôi Âm Tự ư? Là bởi vì chuyện Lưu Ly Vương Phật bị người giết hay sao?

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Tôn Ngộ Không cũng có thể đoán được ở thời khắc mấu chốt này, bọn họ đi Đại Lôi Âm Tự là vì chuyện gì.

- Ừm, đến lúc đó sẽ có người trong Phật môn truyền triệu chúng ta đi qua.Yên tâm đi, đến lúc đó binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn!

Gật nhẹ đầu, Giang Lưu cũng không lo lắng.

Bây giờ, bản thân thân là nhân vật trung tâm của hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh, thân phận này đối với mình thì chính là một cái bùa hộ thân.

Trước khi chuyện đi Tây Thiên thỉnh kinh hoàn thành, mình hoàn toàn không cần lo lắng cho an nguy sinh mệnh, điểm ấy Giang Lưu vẫn là xác định.

Nếu không, trước đây bản thân còn không có xuất phát thì vì sao Quan Âm Bồ Tát phải tìm cách đưa Cẩm Lan Cà Sa cùng Cửu Hoàn Tích Trượng cho mình đây?

Còn không phải là vì bảo vệ tính mạng của mình hay sao?

Thực sự, tin nhắn của Kim Mao Hống vẫn là cực kỳ chuẩn xác, mấy người Giang Lưu mới tiếp tục đi khoảng một giờ mà thôi, liền có hai vị Kim Cương của Phật môn xuất hiện.

- Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật!

Bởi vì Giang Lưu đã phong phật, cho nên, khi gặp Giang Lưu thì hai vị Kim Cương vẫn phải cung kính hành lễ.

- A Di Đà Phật, hai vị Hộ Pháp Kim Cương có lễ, không biết hai vị đến đây là cần làm chuyện gì?

Sau khi tuyên một tiếng phật hiệu, Giang Lưu xoay người đáp lễ lại, đồng thời, giả bộ cái gì đều không rõ hỏi.

- Khởi bẩm Chiên Đàn Công Đức Phật, hai chúng ta vâng theo pháp chỉ của Như Lai Phật Tổ, mời Chiên Đàn Công Đức Phật với Tôn Ngộ Không cùng nhau đi tới Đại Lôi Âm Tự.

Hộ Pháp Kim Cương trả lời.

- Tốt, ta cùng Ngộ Không sẽ đi ngay đây!

Sau khi nghe được lời nói của Hộ Pháp Kim Cương này, Giang Lưu gật nhẹ đầu, rất phối hợp.

- Bát Giới, Ngộ Tịnh, các con tạm thời ở chỗ này chờ ta cùng Đại sư huynh quay lại!

Giang Lưu quay đầu, bàn giao một câu với mấy người Trư Bát Giới sau đó đạp lên tường vân, cùng Hộ Pháp Kim Cương nhanh chóng bay đi về hướng Đại Lôi Âm Tự.

- Hai vị Kim Cương, không biết Như Lai Phật Tổ để ta tiến đến Đại Lôi Âm Tự là cần làm chuyện gì?

Đang bay ở giữa không trung thì Giang Lưu giả bộ hững hờ hỏi.

Lời nói này của Giang Lưu làm cho hai cái Kim Cương đưa mắt nhìn nhau.

Đến lúc này, Chiên Đàn Công Đức Phật thế mà còn không biết bản thân bị đưa đi Đại Lôi Âm Tự là vì chuyện gì hay sao? Là thật không biết hay vẫn là đang giả bộ đây?

- Khởi bẩm Chiên Đàn Công Đức Phật, Phật Tổ truyền triệu, chúng ta cũng không có hỏi nhiều, chẳng qua là đến đây thông báo ngài mà thôi!

Mặc dù không biết Giang Lưu là thật không biết vẫn giả bộ, thế nhưng mà, ở bên trên đề tài này, hai vị Kim Cương cũng không muốn nói thêm cái gì.

Khẽ gật đầu, nếu hai vị Kim Cương không muốn nhiều lời, Giang Lưu tự nhiên cũng sẽ không một mực truy hỏi ngọn nguồn.

Bay khoảng nửa khắc đồng hồ, Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không đã đi đến Đại Lôi Âm Tự.

- Quả nhiên là khổng lồ mà tráng lệ!

Nhìn thấy Đại Lôi Âm Tự trên Tây Thiên Linh Sơn, trên mặt của Giang Lưu lộ ra biểu cảm sợ hãi, thán phục.

- Thôi đi, sư phụ, chẳng phải là mỗi ngày chúng ta đều nhìn thấy Đại Lôi Âm Tự này đến mấy lần hay sao?

Ở bên cạnh, sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Tôn Ngộ Không cũng không phải là khách khí, nói phá.

Tôn Ngộ Không nói tới mỗi ngày vẫn nhìn thấy mấy lần là có ý gì, Giang Lưu tự nhiên là hiểu rõ, hắn chỉ là thời điểm vào phó bản chứ gì?

- Ngộ Không, Đại Lôi Âm Tự bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ chính là trước đây Nhiên Đăng Phật Tổ tự tay hội họa, tuy rằng đã có mấy phần thần vận của Đại Lôi Âm Tự, nhưng mà tự nhiên là không so được với Đại Lôi Âm Tự chân chính!

Giang Lưu quay đầu nhìn thoáng qua Tôn Ngộ Không, trả lời.

- Hai vị, mời đi, Phật Tổ cùng các vị Phật Đà các Bồ Tát đều đã chờ đợi ở bên trong rồi!

Chương 1910: Đến Đại Lôi Âm Tự (2)

Hai vị này Hộ Pháp Kim Cương cũng không có ý định xen vào cuộc nói chuyện giữa hai thầy trò Tôn Ngộ Không cùng Giang Lưu, đi tới trước cửa đại điện của Đại Lôi Âm Tự, bọn họ đưa tay làm động tác mời.

- Đa tạ hai vị Hộ Pháp Kim Cương dẫn đường!

Giang Lưu vẫn khiêm tốn, lễ độ như trước, sau khi chắp tay hành lễ nói lời cảm tạ, hắn mới theo Tôn Ngộ Không đi vào bên trong Đại Lôi Âm Tự.

- Hình như đây vẫn là ta lần đầu tiên tới Đại Lôi Âm Tự chân chính chứ nhỉ?

Sau khi đi vào Đại Lôi Âm Tự, Giang Lưu nhìn chung quanh, đồng thời trong lòng cũng âm thầm cảm khái.

Nếu chỉ nhìn qua thì nơi này cùng Đại Lôi Âm Tự bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ đúng là rất giống nhau.

Thế nhưng mà, chân thực cùng hư giả vẫn là có chút khác nhau.

Muốn lấy ví dụ cụ thể thì . . . nói như thế nào đây? Nếu như là quả táo trong Đại Lôi Âm Tự bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ chỉ là một bản vẽ trên mặt phẳng, như vậy ở trong nơi này tựa như là một hình vẽ lập thể 3D.

Mặc dù đều là quả táo, hơn nữa đều sinh động như thật, nhưng từ trên bản chất vẫn còn có chút khác nhau.

Đương nhiên, vào lúc này, mặc dù chú ý chỗ khác biệt giữa Đại Lôi Âm Tự bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ và trong hiện thực, nhưng mà sau khi đi vào, chuyện Giang Lưu càng thêm chú ý vẫn là người ở bên trong Đại Lôi Âm Tự này.

Lấy Như Lai Phật Tổ cầm đầu, Dược Sư Vương Phật, Đại Thế Vương Phật ngồi hai bên, các vị Phật Đà, Bồ Tát thậm chí La Hán khác ngồi theo thứ tự tương ứng với thân phận và địa vị của mình.

Tất cả cường giả của Phật môn đều tụ tập ở đây, sau khi Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không đi vào, những người này quay đầu sang, ánh mắt cũng đều rơi vào trên thân hai người Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không.

- Khá lắm! Những người có thể đến e rằng gần như đều tới rồi hay sao? Lần này không phải là phải muốn treo ta lên công khai xử lý tội lỗi đấy chứ nhỉ?

Nhìn thấy chiến trận như thế, Giang Lưu thầm nói ở trong lòng.

- Huyền Trang bái kiến Phật Tổ. . .

Đi tới Đại Lôi Âm Tự, trong lòng là chửi bậy như thế nào tạm thời không nói, ở mặt ngoài thì Giang Lưu vẫn bình tĩnh, chắp tay hành lễ đối với Như Lai Phật Tổ.

Lấy chính quả Chiên Đàn Công Đức Phật bây giờ của Giang Lưu, tự nhiên chỉ cần hành lễ với Như Lai Phật Tổ là được rồi.

- Phật Tổ, ít gặp hiếm thấy. . .

Tôn Ngộ Không cười hì hì, hai tay ôm quyền, cũng chào hỏi Như Lai Phật Tổ nhưng nhìn lại là không có nghiêm chỉnh gì cả.

- Huyền Trang, ngươi có biết hôm nay vì chuyện gì mà chúng ta triệu ngươi đến đây hay không?

Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn bên trên đài sen, ở trên cao nhìn xuống, quan sát Giang Lưu hỏi.

- Đệ tử không biết, xin Phật Tổ chỉ rõ!

Giang Lưu trả lời.

- Bản tọa hỏi ngươi, Lưu Ly Vương Phật có phải là mất mạng ở trong tay của ngươi hay không?

Như Lai Phật Tổ cũng không có ý định nói nhảm, vừa mở miệng đã hỏi thẳng.

- Hả! Người trước đó chết ở trong tay của ta thật sự là Lưu Ly Vương Phật hay sao?

Sau khi nghe được câu nói của Như Lai Phật Tổ, ở trên mặt của Giang Lưu hiện lên biểu cảm chấn động, kinh hãi, hắn há to miệng nói.

- Chiên Đàn Công Đức Phật, theo như lời ngươi vừa nói, chẳng lẽ ngươi không biết người bị ngươi giết chết lúc đó chính là Lưu Ly Vương Phật hay sao?

Ở bên cạnh, sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Đại Thế Vương Phật không nhịn được nói xen vào.

Người đều giết, đến hôm nay hắn thế mà biểu hiện ra chuyện gì cũng không biết? Đại Thế Vương Phật cảm thấy kỹ năng diễn kịch này của Giang Lưu quá kém rồi đó!

- Thề có trời đất chứng giám, ta xác thực không biết!

Giang Lưu tỏ vẻ bản thân cái gì đều không biết, lắc đầu nói.

Vừa dứt lời, chợt Giang Lưu nhìn về phía Tôn Ngộ Không ở bên cạnh, nói:

- Ngộ Không, lúc đó, ngươi là có phải là đã sớm biết rõ người chết dưới tay của ta là Lưu Ly Vương Phật hay không? Ngươi chẳng lẽ dám lừa gạt vi sư?

- Sư phụ, lão Tôn ta cũng không biết!

Sau khi nghe được lời nói của Giang lưu, Tôn Ngộ Không tự nhiên là biết rõ nên làm phản ứng gì, vội vàng lắc đầu nói, biểu cảm ở trên mặt cũng giống như là bị ủy khuất.

- Tốt, hai thầy trò các ngươi không cần làm bộ không biết nữa! Lưu Ly Vương Phật đã táng thân ở trong tay của các ngươi. Người đều giết, các ngươi thế mà còn làm bộ không biết ư? Chẳng lẽ các ngươi nghĩ rằng tất cả mọi người trong Đại Lôi Âm Tự này đều là đồ đần hay sao?

Đại Thế Vương Phật mở miệng đánh gãy lời nói của Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không, chém đinh chặt sắt nói.

- Xin hỏi Đại Thế Vương Phật, ngài nói hai thầy trò chúng ta đã sớm biết rõ thân phận của Lưu Ly Vương Phật, không biết ngài có thể có chứng cớ gì có thể chứng minh điều đó hay không?

Ánh mắt của Giang Lưu nhìn chằm chằm vào Đại Thế Vương Phật, cũng không vội vã phủ nhận, chẳng qua là hỏi hắn có chứng cứ gì chứng minh hay không thôi.

- Chuyện này còn cần phải có chứng cứ hay sao? Chẳng lẽ Lưu Ly Vương Phật không có chứng tỏ qua thân phận của mình hay sao?

Đại Thế Vương Phật trả lời.

- Ngài nói chuyện này hay sao?! Lúc ấy, ta chỉ coi hắn là yêu nghiệt biến thành, vì che đậy hai mắt của ta mà thôi!

Sau khi nghe được lời nói của Đại Thế Vương Phật, Giang Lưu lắc đầu nói.

Sau khi dứt lời, Giang Lưu xoay đầu lại, nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nói:

- Ngộ Không, lúc ấy người kia có sử dụng Biến Hóa Chi Thuật hay không?. Sau khi cướp trái cây của con, thẳng đến lúc trước khi chết mới biến thành Lưu Ly Vương Phật chứ?

- Không sai, sư phụ! Thật là có chuyện như vậy!

Tôn Ngộ Không gật đầu đáp.

- Xin hỏi Đại Thế Vương Phật! Nếu thật là Lưu Ly Vương Phật, hắn vì sao muốn biến thành người xa lạ, che giấu tai mắt người đến cướp đoạt bảo vật của Ngộ Không đây? Chẳng lẽ Ngộ Không với hắn có thâm cừu đại hận gì hay sao?

- Tương đối thì là yêu ma lạ lẫm trước khi chết, cho nên biến thành Lưu Ly Vương Phật lừa gạt chúng ta, khả năng này càng lớn chứ nhỉ?

Chương 1911: Nhận tội

Đại kiếp đi Tây Thiên thỉnh kinh còn không có kết thúc, vì thế phàm là người có chút kiến thức trong Thiên Đình và Phật môn, đều sẽ trốn tránh đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh.

Rốt cuộc Vô Lượng Lượng Kiếp này không chỉ là nhằm vào đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh, chủ yếu hơn vẫn là nhằm vào những người ứng kiếp kia.

Tuy rằng đoàn đội kiếp nạn đi Tây Thiên thỉnh kinh sẽ phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn nhưng mà sinh mệnh lại là không có nguy hiểm.

Còn như những người ứng kiếp khác, an toàn sinh mệnh chưa chắc đã được bảo đảm.

Mà mấy năm qua này, chuyện phát triển cũng nằm trong dự liệu của mọi người, vô luận là người trong Phật môn, vẫn là người trong Thiên Đình đều tử thương vô số, những chuyện này tự nhiên là càng làm cho người cảm thấy hoảng sợ.

Một phương diện là trong mấy năm gần đây xác thực có rất nhiều người trong Thiên Đình và Phật môn chết ở trong tay đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh, điều này làm cho không ít người cảm thấy phẫn nộ, lần này cái chết của Lưu Ly Vương Phật giống như là một đầu dây dẫn nổ, kích phát những cảm xúc phẫn nộ này.

Một mặt khác là bọn họ nghĩ nếu như có thể nhân cơ hội này, trừng phạt Giang Lưu một phen, làm cho hắn về sau không cần hạ tử thủ đối với người trong Phật môn tương đối thì an toàn của chính mình cũng sẽ đề thăng không ít.

Vì thế, vô luận là thật nổi giận, hay là bởi vì chuyện này muốn đảm bảo an toàn tính mạng cho chính mình, những người trong Phật môn này đều rất tình nguyện nhân cơ hội này trừng phạt Giang Lưu một phen, làm cho hắn nhớ lâu hơn.

Vào lúc này, Đại Thế Vương Phật đã mở miệng, đại biểu cho mọi người muốn xử phạt Huyền Trang, tự nhiên, những người này cũng không vội vã mở miệng nữa, mà là yên lặng theo dõi kỳ biến.

Nhưng là từ trên lập trường thì bọn họ đều là đứng ở bên phía Đại Thế Vương Phật.

- Đại Thế Vương Phật, chúng ta cùng Lưu Ly Vương Phật cũng không có thù hận nhưng mà hắn lại hóa thân thành một người xa lạ cướp đoạt bảo vật của Ngộ Không. Cuối cùng hắn lại biến thành dáng vẻ của chính mình, ta cho rằng hắn là yêu ma biến thành, suy nghĩ này chẳng lẽ không phải là hợp tình hợp lý sao?

Giang Lưu nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Đại Thế Vương Phật, mở miệng trả lời.

- Chuyện này. . .

Không thể không nói, lời nói này của Giang Lưu vẫn rất có đạo lý. Nghe thấy Giang Lưu hỏi lại, Đại Thế Vương Phật cũng không biết nên trả lời câu hỏi như thế nào.

- Ha ha ha! Thế nhân đều nói Huyền Trang biết ăn nói, thực sự không sai. Bây giờ là ngươi giết Lưu Ly Vương Phật, tội nghiệt ngập trời như thế, ngươi lại đùn đẩy trách nhiệm lên trên người Lưu Ly Vương Phật nữa hay sao?

Khi Đại Thế Vương Phật còn đang không biết nên trả lời câu hỏi như thế nào thì một tiếng cười to chợt vang lên, một vị Phật Đà không nhịn được mở miệng nói.

Giang Lưu quay đầu sang, liếc nhìn bóng người này một chút, chợt nói:

- Bản tọa biết ăn nói, đây chẳng lẽ là khuyết điểm sao? Ít nhất lời của bản tọa nói có lý có cứ, mà không giống một ít người, hoàn toàn là muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do!

- Ngươi làm càn!

Nghe câu nói chỉ cây dâu mà mắng cây hòe này của Giang Lưu, biểu cảm ở trên mặt của vị Phật Đà này lập tức biến đổi, hắn vừa sợ vừa giận trách mắng.

- Làm càn? Ngươi ta đều là Phật, ngươi có thể chế giễu ta đùn đẩy trách nhiệm không chịu nhận tội, chẳng lẽ ta lại không thể nói ngươi là muốn gán tội cho người khác hay sao?

Thái độ của Giang Lưu hoàn toàn là không kiêu ngạo không tự ti, hắn chế giễu lại.

Nhìn Giang Lưu khẩu chiến bầy phật dáng vẻ, Như Lai Phật Tổ không nói một lời, chẳng qua là lẳng lặng ngồi ở phía trên toà sen của chính mình.

Chỉ có điều, nhìn thấy có vẻ Giang Lưu cũng không có rơi xuống thế hạ phong, Như Lai Phật Tổ âm thầm hài lòng gật nhẹ đầu.

Huyền Trang này là ai? Chính là chuyển thế thân của Kim Thiền Tử, mà đặc điểm lớn nhất của con ve sầu là cái gì?

Kêu to!

Thân là chuyển thế thân của Kim Thiền Tử, Đường Tăng biết ăn nói, đó cũng không phải là chuyện kỳ quái gì.

Cho nên, mặc dù bên kia có mấy vị Phật Đà liên thủ lại, thế nhưng mà vẫn không nói lại được Huyền Trang. Theo Như Lai Phật Tổ thấy, chuyện này hình như cũng không phải là chuyện kỳ quái gì!

Chủ yếu hơn chính là những lời Huyền Trang nói cũng không phải là lời lẽ bá đạo, không thèm nói đạo lý mà là trả lời có lý có cứ. Có thể nói trong lần giao phong bằng miệng lưỡi này, Huyền Trang hoàn toàn đứng vững ở bên chiếm cứ đạo lý.

- Huyền Trang, Lưu Ly Vương Phật hóa thân thành người xa lạ, cướp đoạt bảo vật của Ngộ Không, chuyện này thật là hắn không đúng, đã làm sai trước, thế nhưng tội này cũng không đáng chết chứ? Trong mắt của ta, ngươi đây là bắt lấy cơ hội mong manh để trả thù riêng, cho nên mới cố ý giết Lưu Ly Vương Phật!

Hai bên cãi lộn rất lâu, mắt thấy một mực cãi lộn tiếp nữa cũng khó có thể ra được một cái kết quả, cuối cùng, Đại Thế Vương Phật nói với Giang Lưu.

Bây giờ, Đại Thế Vương Phật thừa nhận là Lưu Ly Vương Phật đã làm sai trước.

Thế nhưng, nhân cơ hội này, Giang Lưu bởi vì trả thù riêng mà cố ý giết Lưu Ly Vương Phật, đây mới thực sự là tội ác tày trời.

- Ta trả thù riêng ư? Không biết cái gọi là trả thù riêng mà Đại Thế Vương Phật nói là từ đâu vậy?

Nhíu mày, Giang Lưu nghiêm túc nhìn Đại Thế Vương Phật hỏi.

- Đây không phải là rõ ràng sao? Trước đó có lời đồn, Lưu Ly Vương Phật muốn đoạt lấy Không ộng Ấn ở trong tay của ngươi, bắt đầu từ lúc ấy, ở trong lòng của ngươi đã ghi hận Lưu Ly Vương Phật phải không?

- Vì thế, ngươi có đầy đủ động cơ để hạ tử thủ! Rốt cuộc, hung danh của Huyền Trang ngươi thế nhưng mà đã truyền khắp tam giới lục đạo giống như danh tiếng từ bi của ngươi!

Đại Thế Vương Phật tỏ vẻ chuyện đương nhiên nói.

Đại Thế Vương Phật nói lời này làm cho rất nhiều Phật Đà cùng Bồ Tát bên trong Đại Lôi Âm Tự đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều âm thầm giật mình.

Hóa ra là bởi vì chuyện này! Khó trách Huyền Trang muốn giết Lưu Ly Vương Phật.

Vì báo thù, động cơ này liền hoàn toàn là chuyện có khả năng xảy ra.

Chương 1912: Nhận tội (2)

Không Động Ấn chính là Thần khí hội tụ, trấn áp khí vận của Nhân tộc, bởi vì Lưu Ly Vương Phật động thủ cướp đoạt, cho nên Huyền Trang mới phải giao vật đó cho Hoàng Đế của Đại Đường Lý Thế Dân, có thể theo một góc độ nào đó thì nói Lưu Ly Vương Phật hại Huyền Trang mất đi chí bảo Không Động Ấn cũng không sai.

Huyền Trang ghi hận trong lòng, nhân cơ hội này giết chết Lưu Ly Vương Phật báo thù, hình như cũng không phải là chuyện không có khả năng xảy ra!

- Ta không có! Không phải là như vậy! Ngươi nói xấu ta!

Nghe được câu nói của Đại Thế Vương Phật, Giang Lưu nhanh chóng phủ nhận ba lần.

Thế nhưng mà hắn càng vội vàng phủ nhận dáng vẻ, lại đúng là đã càng chứng minh lời Đại Thế Vương Phật nói là sự thật.

Sau đó, mọi người trong Đại Lôi Âm Tự đều đã hiểu được tiền căn hậu quả của chuyện này.

Nói đều đã nói đến mức này, chuyện cũng đã rõ ràng, Giang Lưu lại phủ nhận thế nào thì cũng phí công mà thôi!

Nếu như Huyền Trang cùng Lưu Ly Vương Phật vốn dĩ là có thù riêng, như vậy, Huyền Trang nhân cơ hội này để giết chết Lưu Ly Vương Phật, chuyện có thể hoàn toàn giải thích được, hắn lại giải thích như thế nào cũng không còn ai nghi ngờ nữa.

Chuyện này giống như là một tai nạn giao thông, dẫn đến người khác bỏ mạng, có lẽ người gây ra họa còn sẽ không bị định tội cố ý giết người.

Thế nhưng, nếu như người bị đâm chết vốn dĩ là có thâm cừu đại hận với người gây ra họa, như vậy, người gây ra họa có giải thích như thế nào thì mọi người cũng khó mà tin rằng hắn không phải là cố ý đâm chết người.

Dù sao, chuyện này cũng khó mà dùng ngôn ngữ để giải thích được!

- Tốt, không cần nói nữa. . .

Mắt thấy cho tới bây giờ cục diện, tình huống trở nên rõ ràng không ít, Như Lai Phật Tổ vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt không có nói gì cuối cùng cũng mở miệng.

Sau khi Như Lai Phật Tổ mở miệng, toàn bộ Đại Lôi Âm Tự lập tức yên tĩnh lại.

Ánh mắt của tất cả mọi người cũng đều tập trung vào trên người Như Lai Phật Tổ, chờ đợi xem Như Lai Phật Tổ lựa chọn.

Như Lai Phật Tổ đưa ánh mắt nhìn chung quanh một vòng. Sau khi nhìn hết tất cả mọi người ở đây, ánh mắt dừng lại ở trên người của Giang Lưu rồi Như Lai Phật Tổ mở miệng nói:

- Chiên Đàn Công Đức Phật, ngươi có biết tội của ngươi hay không?

- Nếu như là Phật Tổ nói đến tội ngộ sát Lưu Ly Vương Phật thì đệ tử xin nhận tội!

- Nhưng nếu như Phật Tổ nói đến tội cố ý sát hại Lưu Ly Vương Phật, đệ tử không biết!

Nghe được câu nói của Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu cúi đầu trả lời.

Lời này của Giang Lưu làm cho Đại Thế Vương Phật há to miệng, còn muốn nói thêm hai câu.

Có thể nghĩ nghĩ một lát, lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.

Nếu như là Huyền Trang nhận tội cố ý sát hại Lưu Ly Vương Phật, dựa theo tội danh này, hắn không tránh được sẽ rơi vào kết cục giết người thì đền mạng. Còn nếu như hắn nhận tội ngộ sát thì có thể phải chịu trừng phạt nhưng tính mạng sẽ được đảm bảo!

Mà bọn họ thực sự có thể giết chết Huyền Trang hay sao?

Huyền Trang thân là người đi thỉnh chân kinh, giúp cho Phật môn đại hưng, e rằng trong mắt hai vị Giáo chủ, Huyền Trang còn quan trọn hơn cả bản thân nữa ý chứ.

Cho nên Huyền Trang không thể chết được!

Mục đích của Đại Thế Vương Phật cũng không phải là đưa Huyền Trang vào chỗ chết, chẳng qua là muốn trừng phạt hắn một phen mà thôi.

Thứ nhất làm cho Huyền Trang nhớ lâu hơn, thứ hai cũng hơi chèn ép thanh thế của Như Lai Phật Tổ một chút mà thôi.

Vì thế, Huyền Trang nguyện ý nhận tội ngộ sát này, hình như cũng đã đủ rồi!

Không chỉ là Đại Thế Vương Phật nghĩ như vậy, ở bên cạnh, những Phật Đà cùng Bồ Tát khác, kỳ thật cũng nghĩ như vậy.

Vì thế, sau khi Giang Lưu mở miệng trả lời thì cũng không có người mở miệng dị nghị nữa.

Suy nghĩ của những người này cũng không khác Đại Thế Vương Phật nhiều lắm, thậm chí, không ít người cảm thấy chuyện này, sai thật đúng là không ở trên người Huyền Trang.

Rốt cuộc ở bên trong Vô Lượng Lượng Kiếp này, thật muốn ưng thuận sát kiếp, rất nhiều người đều sẽ làm ra một vài chuyện khác người.

Nói thí dụ như chuyện lần này Huyền Trang giết Lưu Ly Vương Phật, không thể phủ nhận là Lưu Ly Vương Phật đã ưng thuận sát kiếp.

Mà hắn che giấu tung tích, cướp đoạt bảo vật của Tôn Ngộ Không, đây chẳng phải chính là linh đài phủ bụi khiến cho ưng thuận sát kiếp hay sao?

Mà Huyền Trang thì sao đây? Là một phương giết người, làm việc có chút xung động hình như cũng có thể hiểu được.

Nói không chừng hành vi của Huyền Trang cũng có một bộ phận là bị ý chí của Thiên Đạo quấy nhiễu đây?

Không nói đến những Phật Đà cùng Bồ Tát đều đang suy nghĩ chuyện gì, sau khi Giang Lưu gật đầu nhận tội, ánh mắt của Như Lai Phật Tổ nhìn lướt qua tất cả mọi người ở đây, thấy tất cả mọi người không có dị nghị, lúc này mới gật đầu, nói:

- Ngươi đã nhận tội ngộ sát này vậy thì là tốt rồi!

- Sư phụ, chúng ta cứ nhận tội như vậy hay sao?

Nghe được câu nói của Như Lai Phật Tổ, tội danh thành lập, Tôn Ngộ Không lập tức mở khung nói chuyện nhắn cho Giang Lưu một tin.

- Chúng ta căn bản không chối được chuyện mình đã giết Lưu Ly Vương Phật, nếu như không nhận tội ngộ sát thì còn có thể như thế nào đây? Vẫn là xem trước hình phạt của Như Lai Phật Tổ cho chúng ta là như thế nào đã rồi nói sau!

Nhìn nội dung tin nhắn Tôn Ngộ Không gửi tới cho mình, Giang Lưu lập tức nhắn tin trả lời, bảo Tôn Ngộ Không an tâm chớ vội.

Nếu đến trình độ này, Giang Lưu biết mình tuyệt đối không trốn được tội ngộ sát, Như Lai Phật Tổ cũng coi là mượn chuyện này cho tất cả Phật Đà cùng Bồ Tát ở đây một cái công đạo, cho nên không có ý định gạt bỏ sự phản đối của mọi người, một mình quyết định, mà là nhìn về phía tất cả mọi người trong Đại Lôi Âm Tự, hỏi:

- Lần này, ta phán Chiên Đàn Công Đức Phật tội ngộ sát Lưu Ly Vương Phật, không biết các vị cảm thấy nên trừng phạt như thế nào cho thỏa đáng?

Nghe được câu nói của Như Lai Phật Tổ, ném vấn đề này về phía những người mình, các vị Phật Đà cùng Bồ Tát ở đây đều đưa mắt nhìn nhau, không nói gì, bởi vì chính bọn họ cũng không biết nên đáp lại như thế nào.

Hiển nhiên hành động này của Như Lai Phật Tổ là điều tất cả mọi người đều không nghĩ đến.

Chương 1913: Phật Tổ, lần này ta thuận tiện đem kinh thư mang đi chứ nhỉ?

Việc Như Lai Phật Tổ đưa việc trừng phạt Huyền Trang ra bàn luận chung làm cho các vị Phật Đà cùng Bồ Tát ở đây phải khó xử, để bọn họ đưa mắt nhìn nhau, nói không ra lời!

Muốn trừng phạt Huyền Trang ư? Rốt cuộc nên trừng phạt như thế nào, ở trong đó có không ít việc cần suy tính!

Đầu tiên, chính là hình phạt này tuyệt không thể làm cho Huyền Trang có nguy hiểm tính mạng, nếu không, Huyền Trang mà thật sự bỏ mạng, bọn họ nhất định phải chờ hắn luân hồi chuyển thế, một lần nữa tụ tập với mấy người Tôn Ngộ Không, một lần nữa đạp vào con đường đi Tây Thiên thỉnh kinh chứ nhỉ?

Ở trong đó có nhiều lắm biến số!

Hơn nữa, hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh đã đến phân cuối, bây giờ lại đi một lần nữa ư? Bất kể là ai đều không nguyện ý!

Thứ hai, cũng chính bởi vì Đại kiếp đi Tây Thiên thỉnh kinh bây giờ đã nhanh kết thúc, nếu như hình phạt lần này làm hao phí quá thời gian của Huyền Trang thì thời gian hoàn thành hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh cũng sẽ bị kéo dài, như vậy là không được.

Cuối cùng cũng trọng yếu nhất chính là bởi vì trước đây Lưu Ly Vương Phật tranh đoạt Không Động Ấn tạo thành khúc mắc ở trong lòng của Huyền Trang, liền dẫn đến Lưu Ly Vương Phật mất mạng ở trong tay của Huyền Trang. Nếu như là vào lúc này, bản thân mở miệng đưa ra phương án trừng phạt, làm cho Huyền Trang ghi hận ở trong lòng thì liệu bản thân có thể bước theo gót của Lưu Ly Vương Phật hay không đây?

Chỉ là nghĩ đến thôi nhưng cũng đã khiến cho lòng người chấn động.

Vì thế, sau khi Như Lai Phật Tổ mở miệng hỏi dò phương án trừng phạt, những Phật Đà cùng Bồ Tát này đều là đưa mắt nhìn nhau, vậy mà không có người mở miệng.

Trong lòng những người này nghĩ gì, Như Lai Phật Tổ cũng có thể đoán được một chút. Chính vì thế ông mới để mọi người bàn luận việc trừng phạt Huyền Trang, để chèn ép thanh thế của những người phản đối ông.

- Phật Tổ. . .

Trong khi tất cả mọi người đều không dám mở miệng thì đột nhiên, một giọng nói vang lên, hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.

Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người trong Đại Lôi Âm Tự đều tập trung vào người vừa nói, chính là Kim Quang Bồ Tát.

- Ồ! Không biết Kim Quang Bồ Tát có ý kiến gì?

Trong khi tất cả mọi người đều không dám mở miệng, sợ rước họa vào thân thì Kim Mao Hống lại can đảm mở miệng, làm cho trên mặt của Như Lai Phật Tổ lộ ra biểu cảm hài lòng, dù sao Kim Quang Bồ Tát cũng là do ông gạt bỏ sự phản đối của mọi người mà đề bạt lên, biểu hiện của hắn càng tốt thì càng chứng tỏ ánh mắt của ông không sai.

Nghĩ đến đây, Như Lai Phật Tổ mở miệng hỏi Kim Mao Hống.

Vào lúc này, ánh mắt của mọi người cũng đều tập trung vào trên người của Kim Mao Hống, chờ đợi xem hắn sẽ nói phương án gì đây.

Đặc biệt là tồn tại như Đại Thế Vương Phật vậy, ánh mắt càng là hiện ra ý dò xét.

Từ bên trên góc độ thân phận thì Kim Quang Bồ Tát cùng Chiên Đàn Công Đức Phật đều thuộc về trận doanh của Như Lai Phật Tổ. Vào lúc này, Kim Quang Bồ Tát mở miệng sẽ cố ý thiên vị Huyền Trang hay không đây?

Nếu như vậy lời nói, Đại Thế Vương Phật tự nhiên là muốn phủ nhận hình phạt này.

- Khởi bẩm Phật Tổ. . .

Không nói đến trong lòng của những người trong đại điện có suy nghĩ gì, Kim Mao Hống đầu tiên là thi lễ với Như Lai Phật Tổ một cái sau đó ánh mắt không để lại dấu vết nhìn lướt qua Giang Lưu rồi Kim Mao Hống mở miệng nói:

- Động Huyễn Ma chính là vì trừng phạt những người có tội lỗi trong Phật môn mà tồn tại, Huyền Trang cũng từng hai lần bị phạt đi vào Động Huyễn Ma. Lần này, Huyền Trang ngộ sát Lưu Ly Vương Phật, ta thấy không bằng giam hắn vào trong Động Huyễn Ma để diện bích hối lỗi trong vòng ba năm! Không biết Phật Tổ cảm thấy hình phạt này như thế nào?

Giam vào Động Huyễn Ma để diện bích hối lỗi trong vòng ba năm ư?

Đề nghị này của Kim Mao Hống làm cho không ít người đều đưa mắt nhìn nhau, ngay cả Đại Thế Vương Phật nguyên bản đang định mở miệng phản đối nhưng mà há to miệng lại cũng khó có thể đưa ra lý do phủ định hình phạt này.

Hình phạt giam vào Động Huyễn Ma có đáng sợ hay không? Chỉ cần nhìn kết cục của Quan Âm Bồ Tát là có thể thấy được lốm đốm.

Cho nên nói hình phạt giam vào Động Huyễn Ma để diện bích hối lỗi trong vòng ba năm là vô cùng nặng, nhìn qua thì có vẻ Kim Mao Hống thật đúng là không thiên vị Huyền Trang!

- Quả nhiên là gan lớn! Hình phạt nặng như thế này mà hắn cũng dám nói được hay sao? Chẳng lẽ hắn thật không sợ Chiên Đàn Công Đức Phật ghi hận hắn hay sao?

Trong ánh mắt của không ít Phật Đà cùng Bồ Tát khi nhìn về phía Kim Mao Hống đều âm thầm hiện ra cảm xúc sợ hãi, thán phục.

- Ba năm? Không được. . .

Chẳng qua là người bên ngoài đều không có nói dị nghị, nhưng Như Lai Phật Tổ lại nhíu lông mày, lắc lắc đầu biểu thị cự tuyệt, nói:

- Hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh cho tới bây giờ đã qua chín năm, đường còn thừa lại cũng không coi là nhiều, nếu như là lại kéo dài ba năm, chẳng phải là muốn làm cho thiên hạ thương sinh cần được cứu vớt đợi thêm ba năm hay sao?

- Như thế, không chỉ là tại trừng phạt Chiên Đàn Công Đức Phật mà thôi, vậy cũng tại trừng phạt trong thiên hạ trầm luân ở trong bể khổ chúng sinh!

- Phật Tổ nói có lý!

Sau khi Như Lai Phật Tổ dứt lời, thân là phụ tá đắc lực, Dược Sư Vương Phật tự nhiên là người đầu tiên mở miệng ủng hộ quan điểm của Như Lai Phật Tổ.

- Vậy không biết Phật Tổ có cao kiến gì?

Đại Thế Vương Phật cũng cảm thấy câu nói của Như Lai Phật Tổ có chút đạo lý, kéo dài thêm ba năm thời gian thật là không có gì tốt. Ngay sau đó, Đại Thế Vương Phật lại đối Như Lai Phật Tổ mở miệng hỏi.

- Không bằng phạt Huyền Trang chịu chín chín tám mươi mốt roi cấm pháp đi! Không biết mọi người thấy thế nào?

Sau khi trầm ngâm một lúc, Như Lai Phật Tổ lại nói.

Roi cấm pháp là một pháp bảo đặc thù chuyên để trừng phạt cường giả cấp bậc Thiên Tiên trở lên, bởi vì khi dùng roi này thì người chịu phạt sẽ không thể thi triển pháp lực phòng hộ, tự nhiên cũng sẽ chịu nỗi đau không thể diễn tả bằng lời được.

Nghe được lời đề nghị của Như Lai Phật Tổ, Đại Thế Vương Phật cũng không có lập tức bác bỏ, thế nhưng mà lại mở miệng nói:

- Phật Tổ, thế nhân đều biết ở trong tay của Chiên Đàn Công Đức Phật có một loại Thần Dược, có thể khôi phục thương thế ở trong chớp mắt.

Được rồi! Mặc dù không có bác bỏ, nhưng mà những lời này của Đại Thế Vương Phật là có ý gì lại là không cần nói cũng biết.

Nhìn thái độ của các vị Phật Đà, Bồ Tát ở trong đại điện hiển nhiên cũng cho rằng hình phạt này thật là quá nhẹ, không đủ để làm cho Giang Lưu nhớ kỹ giáo huấn hôm nay.

Chương 1914: Phật Tổ, lần này ta thuận tiện đem kinh thư mang đi chứ nhỉ? (2)

Như vậy, kế tiếp nên trừng phạt Huyền Trang như thế nào mới có thể khiến cho cả hai bên đều hài lòng đây?

Khi mà trong lòng của Như Lai Phật Tổ còn đang âm thầm suy tư thì đột nhiên từ bên trong hư không, một chiếc lá cây màu xanh biếc xuất hiện, chậm rãi bay xuống phía dưới.

Một chiếc lá này vừa xuất hiện, chẳng mất bao lâu đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người trong đại điện.

Từ bên trong hư không đột nhiên có một chiếc lá xuất hiện, chậm rãi bay xuống? Chiếc lá cây này có thân phận gì?

Tất cả các vị Phật Đà, Bồ Tát trong đại điện tự nhiên là đều hiểu rõ!

Nhìn thấy chiếc lá cây chậm rãi bay xuống tới, Như Lai Phật Tổ chậm rãi duỗi hai tay của bản thân ra. Sau đó, chiếc lá này nhanh chóng rơi vào trong lòng bàn tay của Như Lai Phật Tổ.

Sau khi cúi đầu đánh giá chiếc lá cây này một phen, Như Lai Phật Tổ suy tư chốc lát, có quyết đoán, ánh mắt cũng nhìn về phía Giang Lưu, mở miệng nói:

- Huyền Trang!

- Có đệ tử!

Sau khi nghe được lời nói của Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu trả lời.

- Bây giờ, ở Đông Lai Tự có một ma đầu mạnh mẽ đang tập kích Đông Lai Tự, ngươi tiến đến Đông Lai Tự hàng ma, nếu như có thể thành công hàng phục tên ma đầu này, như vậy ngươi cũng coi như là lấy công chuộc tội, nếu như là không thể hàng phục, như vậy ngươi sẽ phải chịu trừng phạt gấp bội, thế nào? Ngươi có bằng lòng tiếp nhận hay không?

Như Lai Phật Tổ mở miệng, tuyên bố với Giang Lưu.

Lần này, ngữ khí của Như Lai Phật Tổ hoàn toàn không phải là đang thương nghị, ở bên cạnh, mấy người Đại Thế Vương Phật mắt thấy Như Lai Phật Tổ đã làm ra quyết định, tự nhiên là sẽ không lại công nhiên đối nghịch.

Mặt khác, lý do quan trọng hơn là lá cây của Thất Bảo Diệu Thụ vừa bay xuống phía dưới này, Như Lai Phật Tổ đã đưa ra quyết định, hiển nhiên hình phạt này là ý của hai vị Thánh Nhân Giáo chủ.

Bản thân lại gan lớn cũng không dám bác bỏ ý chí của Thánh Nhân Giáo chủ!

- Đông Lai Tự ư?

Nghe được quyết định của Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu hơi ngây ra một lúc, chẳng biết tại sao.

Vào lúc này, lại có ma đầu mạnh mẽ tập kích Đông Lai Tự ư? Là ma đầu gì mà to gan như vậy?

Cho dù tu vi của Di Lặc Phật Tổ đã giảm sút, chỉ còn là Di Lặc Phật, thế nhưng không phải là tùy tiện ma đầu gì cũng có thể đi Đông Lai Tự giương oai chứ nhỉ?

- Bần tăng nguyện ý!

Chỉ có điều, Như Lai Phật Tổ đã lấy ngữ khí tuyên bố nói lời này, như vậy, chuyện này cũng coi như là xác định được, Giang Lưu tự nhiên là không có ý định cự tuyệt, gật đầu tiếp thu.

- Tốt, việc này không nên chậm trễ, cậu lại đi thôi! Sau khi dến Đông Lai Tự, cậu cứ đi tìm Di Lặc Phật, Di Lặc Phật sẽ nói cho cậu biết nên làm như thế nào!

Thấy Giang Lưu gật đầu đáp ứng, Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu, cũng không nói thêm gì, phất phất tay nói.

- Chờ một chút! Phật Tổ, như vậy lão Tôn ta thì sao đây?

Ở bên cạnh, vẫn luôn không nói gì, đến lúc này, Tôn Ngộ Không không nhịn được, mở miệng hỏi Như Lai Phật Tổ.

- Ngươi thì sao hả? Tuy rằng chuyện ngộ sát Lưu Ly Vương Phật này là bởi vì ngươi mà có, nhưng người chủ yếu chịu tội lại là Huyền Trang, sư phụ của ngươi đã chịu nhận tất cả tội lỗi. Như vậy, ngươi cứ trở lại đoàn đội đi Tây Thiên thỉnh kinh, chờ đợi Huyền Trang đi!

Nghe Tôn Ngộ Không hỏi dò, Như Lai Phật Tổ nhìn hắn một cái sau đó đáp.

- Nguyên Linh, tình huống bây giờ của Đông Lai Tự là như thế nào?

Thừa dịp Tôn Ngộ Không cùng Như Lai Phật Tổ đang nói chuyện, Giang Lưu nhanh chóng kéo khung trò chuyện ra, nhắn một tin qua cho Nguyên Linh.

Vào lúc này, Nguyên Linh đã trở thành tâm phúc của Di Lặc Phật, theo lý thuyết, hắn hẳn là còn ở Đông Lai Tự mới đúng chứ?

- Tình huống bây giờ của Đông Lai Tự ư? Đông Lai Tự có chuyện gì hay sao?

Rất nhanh, Nguyên Linh nhắn tin trả lời lại, hiển nhiên là vô cùng khó hiểu với nội dung tin nhắn của Giang Lưu.

Thấy được nội dung tin nhắn trả lời của Nguyên Linh, trong lòng của Giang Lưu âm thầm kinh ngạc, cảm thấy chẳng biết tại sao.

Như Lai Phật Tổ không phải là nói với mình rằng Đông Lai Tự đang bị ma đầu tập kích hay sao? Nhưng bây giờ bản thân hỏi dò một phen, Đông Lai Tự kia lại không hề có chuyện gì. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

- Đông Lai Tự không có bị ma đầu tập kích hay sao?

Suy nghĩ một lúc, Giang Lưu lại nhắn một tin qua.

- Ma đầu tập kích ư? Không có! Hơn nữa, vô duyên vô cớ, làm gì có ma đầu nào dám tập kích nơi này?

Rất nhanh, Nguyên Linh lại nhắn tin trả lời.

Tốt thôi! Lần này chuyện thật là kỳ quái!

- Huyền Trang, việc này không nên chậm trễ, ngươi mau chóng lên đường thôi!

Vào lúc này, thấy Giang Lưu chẳng qua là đứng đấy không động, cũng không có rời khỏi, Như Lai Phật Tổ mở miệng thúc giục nói.

- Dạ, Phật Tổ!

Sau khi nghe được lời nói của Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu gật đầu đáp.

Mặc dù trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, thế nhưng mà, bản thân vẫn là nên đi qua Đông Lai Tự nhìn kỹ rồi hẵng nói đi!

Sau khi dứt lời, Giang Lưu nói mấy câu với Tôn Ngộ Không ở bên cạnh sau đó, hai thầy trò liền xoay người, chuẩn bị rời khỏi Đại Lôi Âm Tự.

Ánh mắt của các vị Phật Đà, Bồ Tát đều rơi vào trên người của hai thầy trò Giang Lưu cùng với Tôn Ngộ Không, không nói gì thêm.

Chẳng qua là Giang Lưu mới xoay người đi vài bước thì đột nhiên, thân hình hắn dừng lại, cũng lần thứ hai hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

- Huyền Trang, cậu còn có chuyện gì hay sao?

Như Lai Phật Tổ nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, kinh ngạc hỏi.

Xoay người nhìn về phía Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu mở miệng đề nghị:

- Phật Tổ! Ngài thấy đấy, đằng nào thì ta cũng đã đến Đại Lôi Âm Tự rồi, không bằng nhân cơ hội này, thuận tiện mang Tam Tàng kinh thư kia trở về luôn. Ngài thấy có được không?

Chương 1915: Gặp lại Di Lặc Phật

Lời nói này của Giang Lưu vừa ra khỏi miệng, cả Đại Lôi Âm Tự đều yên lặng lại!

Mặc dù lời này của Giang Lưu là tuyệt đối không có khả năng thực hiện, rốt cuộc hắn còn không có trải qua đủ chín chín tám mươi mốt kiếp nạn đâu, làm sao có thể giao kinh thư cho hắn mang đi cơ chứ?

Thế nhưng mà, đứng ở góc độ của Giang Lưu để xem, thân là người thỉnh kinh, hắn đều đã đến Đại Lôi Âm Tự, thuận tiện nói là mang kinh thư về cũng là chuyện hợp tình hợp lý chứ nhỉ?

- A Di Đà Phật, Huyền Trang, kinh thư còn chưa chuẩn bị kỹ càng. . .

Bị Giang Lưu hỏi đến ngay ra suốt một lúc mà vẫn không đáp được, Như Lai Phật Tổ chỉ có thể tìm cái lý do cực kỳ không bình thường để trả lời.

- Không sao, vì thiên hạ thương sinh có thể sớm một ngày thoát ly khổ hải, ta nguyện ý chờ mấy ngày, tin tưởng những những chúng sinh đang trầm luân trong bể khổ kia cũng nguyện ý!

Nghe thấy câu nói của Như Lai Phật Tổ, Giang Lưu lại không thèm để ý nói.

Nói đến đây, Giang Lưu dừng lại một chút, hình như sợ Như Lai Phật Tổ không chịu đáp ứng rồi nói tiếp:

- Vừa mới Phật Tổ cũng đã nói, Phật môn chúng ta nên lấy thiên hạ thương sinh làm trọng chứ nhỉ? Cho nên, vì thiên hạ thương sinh có thể sớm một ngày thoát ly khổ hải, mong rằng Phật Tổ không cần câu nệ hình thức!

Sau khi im lặng hồi lâu, Như Lai Phật Tổ chợt tận tình khuyên nhủ:

- Huyền Trang, cậu nên biết được, chuyện thỉnh kinh nhất định phải thành tâm, do cậu từng bước một đi tới Đại Lôi Âm Tự mới có thể xem, hành trình đi Tây Thiên thỉnh kinh đều đã hoàn thành hơn phân nửa, cuối cùng há có thể bỏ dở nửa chừng?

- Mặt khác, . . .

Nói đến đây, Như Lai Phật Tổ hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Bây giờ thân phận của cậu chính là người mang tội, lấy thân phận người mang tội như thế thì sao có thể lấy được chân kinh đây? Đây không phải là làm bẩn đối với chuyện thỉnh kinh hay sao? Vì thế, cậu vẫn nên đi qua Đông Lai Tự trước, đánh bại ma đầu, lấy công chuộc tội, rửa sạch tội nghiệt của bản thân rồi nói sau!

- Không sai, Chiên Đàn Công Đức Phật, Đông Lai Tự bên kia bây giờ nguy cơ sớm tối, nếu như cậu đi trễ, hậu quả khó mà lường được.

Ở bên cạnh, vào lúc này, Dược Sư Vương Phật cũng đi tới trước một chút, mở miệng nói với Giang Lưu, cũng coi là nói tiếp lời thay Như Lai Phật Tổ.

- Được rồi! Đã như vậy thì đệ tử sẽ đi Đông Lai Tự một chuyến đã!

Giang Lưu thở dài có chút bất đắc dĩ rồi trả lời.

Vừa dứt lời, Giang Lưu xoay người rời khỏi Đại Lôi Âm Tự.

- Hô. . .

Nhìn thấy Giang Lưu rời khỏi, trong lòng của Như Lai Phật Tổ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cưỡi mây bay lên, Giang Lưu nhanh chóng bay về phía Đông Lai Tự.

Nghĩ đến cục diện khó xử vừa rồi, khóe miệng của Giang Lưu hơi nhếch lên, trong lòng cười thầm.

Kỳ thật, vừa rồi mặc dù nói muốn sớm mang Tam Tạng Chân Kinh về, Giang Lưu cũng biết rõ chuyện hoàn toàn là không có khả năng xảy ra.

Nhưng vì cái gì mà Giang Lưu muốn nói như vậy đây? Đây chỉ là thuần túy muốn ép buộc làm cho Như Lai Phật Tổ phải khó xử, thỏa mãn tâm lý đùa ác của bản thân một chút mà thôi.

Đông Lai Tự tọa lạc ở Đông Thắng Thần Châu, mà Đại Lôi Âm Tự tắc thì tọa lạc ở Tây Ngưu Hạ Châu, từ Đại Lôi Âm Tự bay qua Đông Lai Tự, khoảng cách tự nhiên là không gần.

Lấy tu vi bây giờ của Giang Lưu cũng phải bay hơn một giờ mới đến được khu vực phụ cận của Đông Lai Tự.

Sau khi đi tới Đông Lai Tự, Giang Lưu cũng không có ý định che giấu thân phận của mình, Liên Hoa mười tám phẩm hóa thành một cái đài sen, xuất hiện ở trong tay của Giang Lưu.

Sau đó, từ trên người của Giang Lưu tỏa ra Phật quang rực rỡ và hắn chậm rãi bay về phía Đông Lai Tự.

Thân ngồi đài sen, đây gần như là tiêu chuẩn thấp nhất phải Phật Đà mới có, đương nhiên, trong Phật môn cũng có mấy vị Bồ Tát có thân phận cùng với địa vị không kém gì Phật Đà là Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát cũng có thể đặc biệt ngồi trên đài sen.

Bây giờ Giang Lưu là Chiên Đàn Công Đức Phật chính quả, vì thế, tự nhiên cũng phải ngồi một tôn đài sen mới xem như phù hợp với thân phận của mình.

Sau khi Giang Lưu hạ xuống tới, nhìn đài sen dưới thân hắn, những hòa thượng của Đông Lai Tự này vẫn rất có nhãn lực, lập tức hiểu rõ là có một vị Phật Đà đến, cho nên tất cả lập tức xoay người hành lễ.

Rất nhanh, Hoàng Mi đồng tử thủ hạ của Di Lặc Phật đi ra, đi tới trước mặt Giang Lưu, xoay người hành lễ:

- Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật!

- Hoàng Mi đồng tử, đã lâu không gặp!

Nhìn thấy Hoàng Mi ở trước mặt của mình, Giang Lưu cười cười chào hỏi.

Trước đây, Hoàng Mi hóa thân thành Hoàng Mi Lão Tổ, bắt bản thân, nhốt vào trong động phủ, chuyện này Giang Lưu còn nhớ rõ ràng, càng thấy thú vị.

- Chiên Đàn Công Đức Phật đại nhân có đại lượng, ban đầu là ta còn trẻ vô tri, đã đắc tội ngài, xin ngài không cần so đo!

Nghe thấy câu ‘Đã lâu không gặp’ này của Giang Lưu, biết hắn đang chỉ chuyện trước đây, Hoàng Mi đồng tử lập tức xin lỗi, tư thái bày rất thấp.

Lưu Ly Vương Phật bởi vì đắc tội Chiên Đàn Công Đức Phật cho nên đã bỏ mạng, Hoàng Mi đồng tử tự nhiên là hoảng sợ!

- Ngươi không cần như thế, bản tọa cũng không phải là người nhỏ mọn! Trước đây chỉ là một chút hiểu lầm, cũng không ghi đến hôm nay!

Nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ này của Hoàng Mi đồng tử, Giang Lưu có chút dở khóc dở cười, đồng thời mở miệng an ủi.

Chẳng qua là lời an ủi của Giang Lưu này lại làm cho Hoàng Mi đồng tử âm thầm nhếch miệng.

Không phải là người nhỏ mọn ư? Lưu Ly Vương Phật kia là vì cái gì mà chết? Bây giờ chuyện này không phải là đã truyền khắp tam giới lục đạo hay sao?

- Đa tạ Chiên Đàn Công Đức Phật đại nhân đại lượng!

Mặc dù trong lòng âm thầm chửi bậy, nhưng Hoàng Mi đồng tử tự nhiên là không dám biểu hiện ý nghĩ trong lòng ra ngoài, ngược lại là còn mở miệng thổi phồng Giang Lưu một câu sau đó mới vào chủ đề hỏi:

- Không biết Chiên Đàn Công Đức Phật hôm nay đến thăm Đông Lai Tự là có gì chỉ giáo?

- Bản tọa hôm nay chính là vâng theo mệnh lệnh của Như Lai Phật Tổ, đến Đông Lai Tự hỗ trợ hàng phục ma đầu. Thế nào? Đông Lai Tự này của các ngươi không có bị ma đầu tập kích hay sao?

Nửa thật nửa giả, trên mặt của Giang Lưu lộ ra biểu cảm nghi hoặc hỏi.

- Hàng phục ma đầu ư? Trên thế giới nào có ma đầu gì dám đến tập kích Đông Lai Tự cơ chứ?

Sau khi nghe được câu nói của Giang Lưu, Hoàng Mi đồng tử lắc đầu nói.

Ở bên cạnh, các hòa thượng khác của Đông Lai Tự cũng đều đưa mắt nhìn nhau.

Nếu không phải người đến là Chiên Đàn Công Đức Phật, mệnh lệnh càng là do Như Lai Phật Tổ đích thân ban bố, e rằng bọn họ thật muốn chê cười rốt cuộc là như thế nào mà sinh ra suy nghĩ này rồi!

- Di Lặc Phật đây? Hắn bây giờ ở nơi nào?

Chương 1916: Gặp lại Di Lặc Phật (2)

Trong lòng nghi hoặc, sau khi suy tư một lát, Giang Lưu nhớ tới ở Đại Lôi Âm Tự thì Như Lai Phật Tổ đã bảo mình tìm Di Lặc Phật, cho nên mở miệng hỏi.

- Hồi bẩm Chiên Đàn Công Đức Phật, sư phụ của ta đang lúc bế quan!

Hoàng Mi đồng tử trả lời.

- Bế quan ư? Nếu như là bản tọa nhất định muốn gặp hắn thì sao đây?

Sau khi nghe được lời nói của Hoàng Mi đồng tử, Giang Lưu mở miệng hỏi, thái độ cũng biến thành cực kỳ kiên định.

- Chuyện này. . .

Nhìn thấy biểu cảm kiên định ở trên mặt của Giang Lưu, Hoàng Mi đồng tử lại có chút chần chờ.

Một mặt là cảm thấy Di Lặc Phật đang bế quan thì không thể cho Giang Lưu đi quấy rầy hắn.

Thế nhưng một mặt khác, bây giờ Giang Lưu là có hung danh nổi tiếng khắp cả tam giới lục đạo, nếu như hắn thật sự động thủ ngăn cản, đối phương có thể thừa cơ hội này báo thù riêng hay không?

Tựa như là giết Lưu Ly Vương Phật vậy, ra tay đánh chết bản thân ở đây?

- Từ từ đã! Nếu như Chiên Đàn Công Đức Phật nhất định muốn gặp sư phụ, ta tự nhiên là không dám ngăn cản!

Cuối cùng vẫn là vấn đề an toàn sinh mạng của bản thân chiếm cứ thượng phong, sau khi trầm mặc một lát, Hoàng Mi đồng tử lui qua một bên, khom người nói.

- Ừm! Vậy là tốt rồi!

Sau khi nghe được lời nói của Hoàng Mi đồng tử, Giang Lưu hài lòng gật nhẹ đầu, chợt thân hình lướt qua Hoàng Mi đồng tử sau đó đi về hướng thiền thất Di Lặc Phật đang bế quan.

- Chiên Đàn Công Đức Phật, xin dừng bước!

Chẳng qua là khi Giang Lưu vừa đi tới trước thiền thất Di Lặc Phật đang bế quan thì đột nhiên một bóng người xuất hiện, ngăn ở trước mặt Giang Lưu, người này không phải là ai khác mà chính là Nguyên Linh!

- Sư phụ ta đang bế quan ở bên trong! Xin Chiên Đàn Công Đức Phật không nên quấy rầy!

Nguyên Linh dang hai tay ra, ngăn ở trước mặt Giang Lưu, nghiêm túc nói.

- Ồ! Thật hay sao? Nếu như là bản tọa nhất định phải xông vào thì sao đây?

Sau khi nghe được lời nói của Nguyên Linh, Giang Lưu mỉm cười, lấy ngữ khí cường ngạnh hỏi.

- Nếu như là Chiên Đàn Công Đức Phật nhất định phải xông vào vậy thì . . . thì đừng trách ta không khách khí!

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Nguyên Linh nhấc tay lên, một kiện binh khí xuất hiện ở trong tay của hắn rồi hắn chỉ thẳng vào Giang Lưu nói.

Cùng đi phía sau lưng Giang Lưu có không ít hòa thượng của Đông Lai Tự, nhìn thấy thái độ của Nguyên Linh cứng rắn như thế, mặc dù những người này đều sợ hãi thay cho Nguyên Linh vì cũng dám cứng rắn như thế ở trước mặt Giang Lưu, thế nhưng mà, không thể không nói, loại tư thái cường ngạnh này của Nguyên Linh làm cho những này hòa thượng đều cảm thấy có một loại cảm giác nở mày nở mặt.

Không sợ hàng không tốt, chỉ sợ hàng so với hàng.

Vừa so sánh, bọn họ lập tức cảm giác Hoàng Mi đồng tử kém hơn Nguyên Linh một đoạn dài!

- Khó trách sư phụ tương đối coi trọng Nguyên Linh, ngược lại là thái độ đối với Hoàng Mi sư huynh đều đã lãnh đạm không ít. . .

Cùng lúc đó, không ít hòa thượng nhìn thoáng qua Hoàng Mi đồng tử, trong lòng đều thầm nói.

Vào lúc này, biểu cảm ở trên mặt của Hoàng Mi đồng tử cũng rất khó coi, thái độ cường ngạnh của Nguyên Linh khi đối mặt Giang Lưu làm cho hắn cũng không thể không thừa nhận, Nguyên Linh thật là có cốt khí hơn mình nhiều.

Chẳng qua là có cốt khí lại như thế nào đây?

Nếu như là Chiên Đàn Công Đức Phật dưới cơn nóng giận giết hắn thì hắn sẽ chỉ có kết cục là tan thành mây khói chứ nhỉ? Lại có cốt khí cũng phí công!

- Rất tốt, ngươi đã muốn động thủ thì như vậy bản tọa liền bồi ngươi động thủ đi!

Sau khi nghe được lời nói của Nguyên Linh, Giang Lưu khẽ gật đầu nói, trong khi đang nói chuyện, hắn đã giơ tay lên!

Kỳ thật, trước khi Giang Lưu vượt qua Hoàng Mi đồng tử thì đã âm thầm liên lạc với Nguyên Linh, hai người chuẩn bị diễn một vở kịch khổ nhục kế, cho nên mới có cảnh tượng Nguyên Linh cường ngạnh chặn đường này!

Chính là vì để cho Nguyên Linh càng thêm nổi bật, làm cho ấn tượng của hắn ở trong lòng của Di Lặc Phật càng thêm thân thiết!

- A Di Đà Phật. . .

Chẳng qua là khi Giang Lưu chuẩn bị động thủ thì một tiếng phật hiệu đột nhiên vang lên, cửa lớn của thiền phòng vốn đã đóng kín lại lập tức mở ra, Di Lặc Phật nhanh chóng đi ra tới.

- Bái kiến sư phụ!

Nhìn thấy Di Lặc Phật đi ra, các vị hòa thượng của Đông Lai Tự, cùng nhau hành lễ với hắn!

- Sư phụ, thật xin lỗi, ta vẫn làm cho Chiên Đàn Công Đức Phật quấy rầy đến người!

Ở trên mặt của Nguyên Linh hiện lên biểu cảm áy náy, hắn lập tức đi đến mở miệng nói xin lỗi với Di Lặc Phật.

- Nguyên Linh, con đã làm được rất tốt rồi!

Chẳng qua là Di Lặc Phật vươn tay ra, vỗ vỗ bả vai của Nguyên Linh, tán dương.

Sau đó, Di Lặc Phật mới đưa ánh mắt nhìn về phía Giang Lưu, nói:

- Không biết Chiên Đàn Công Đức Phật hôm nay đến đây là cần làm chuyện gì vậy?

- Di Lặc Phật, Đông Lai Tự của ngài không có chuyện gì hay sao?

Giang Lưu lại là lấy ánh mắt nghi hoặc nhìn Di Lặc Phật, hỏi.

- Có việc ư? Chuyện gì?

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, Di Lặc Phật cũng ngây ra một lúc.

- Vậy thì thật kì quái!

Trong lòng của Giang Lưu âm thầm kinh ngạc, thế là hắn giản lược nói tóm tắt chuyện phát sinh trong Đại Lôi Âm Tự cho Di Lặc Phật nghe một lần.

- A. Nguyên lai Chiên Đàn Công Đức Phật đến đây là vì hàng phục ma đầu. Không sai, nơi này thật là có một ma đầu, cần ngài hỗ trợ!

Sau khi nghe được lời nói của Giang Lưu, ở trên mặt của Di Lặc Phật mới xuất hiện biểu cảm giật mình, rồi đột nhiên đổi lại lời nói. . .

Chương 1917: Nhân vật màu vàng cấp 91, Thi Hổ Thú

Có chuyện ẩn ở bên trong!

Thấy Di Lặc Phật nhanh chóng thay đổi lời nói, trong lòng của Giang Lưu hiểu rõ, bên trong chuyện này nhất định là có bí mật gì đó.

- A Di Đà Phật, xin Di Lặc Phật dẫn đường!

Chẳng qua là mặc dù biết rõ bên trong chuyện này tất nhiên có bí mật, thế nhưng mà, nếu Di Lặc Phật nói có ma đầu chờ đợi mình đi hàng phục, bản thân cũng không thể từ chối được. Vì thế sau khi tuyên một tiếng phật hiệu, Giang Lưu mở miệng nói.

Cụ thể có chuyện gì ẩn ở bên trong, bản thân vẫn là đi trước thấy qua rồi nói sau!

- Tốt, Chiên Đàn Công Đức Phật theo ta tới, các ngươi đều chờ ở bên ngoài đi!

Di Lặc Phật gật nhẹ đầu, nói. Sau khi phân phó với mấy người Nguyên Linh ở bên ngoài thiền phòng một câu, hắn mới mang theo Giang Lưu xoay người đi vào bên trong thiền phòng.

- Ma đầu xâm lấn Đông Lai Tự đang ở bên trong thiền phòng này hay sao?

Nhìn thấy Di Lặc Phật thế mà mang theo bản thân đi vào trong phòng, Giang Lưu giật mình, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Chẳng qua là đã đến lúc này, bản thân chẳng lẽ còn có thể xoay người rời khỏi hay sao?

Vì thế, âm thầm điều chỉnh Thanh Liên Phật Y ở trên người của mình vào trạng thái phòng ngự, dựa vào phòng ngự của Thanh Liên Phật Y, trong lòng của Giang Lưu có chút sức lực, hắn đi theo sát Di Lặc Phật, bước vào trong thiền phòng.

Từ nhìn bề ngoài, thiền phòng này cũng không hề có sự khác biệt, thế nhưng mà, sau khi đi vào cùng Di Lặc Phật, Giang Lưu mới phát hiện, bên trong là có Càn Khôn.

Trong thiền phòng hoàn toàn không nhìn ra có bàn ghế mà là một mảnh Hỗn Độn, vô số ánh sao lấp lánh đang lóe lên, ngẫu nhiên, còn có một ngôi sao chổi hiện lên bên trong trời sao này.

- Bên trong thiền phòng của Di Lặc Phật lại là cái dạng này hay sao? Nhìn đúng là hoàn cảnh không sai!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!