Godfrey biết gan của Đường Ân rất lớn.
Từ ma pháp phức hợp ở biên giới dãy núi, đến phản công thu hoạch mạng của Serosh, thậm chí là giờ phút này một mình đối mặt ngàn quân, không cái nào không nói lên đây là một kẻ điên không muốn sống.
Nhưng hắn vẫn không ngờ, tên điên này lại dám sử dụng siêu vị ma pháp ngay trước mặt mình.
Không có bất kỳ thời gian suy nghĩ nào, hắn dậm mạnh chân, cơ thể giống như mũi tên lao về phía Đường Ân ở phương xa, khoảng cách ngàn mét chỉ cần vài nhịp thở, dưới sự xung phong cuồng bạo này, ma lực căn bản không kịp hội tụ.
Còn không tránh?
Ba bước đã là mấy trăm mét, Godfrey nhìn ma lực ngày càng khủng bố, ngược lại có chút không thể hiểu nổi, dứt khoát cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp nắm chặt đại rìu.
Dừng.
Chân hắn giống như cắm vào mặt đất, sau đó theo quán tính xoay tròn, giống như ném tạ xích ném cự rìu ra ngoài.
Vù——
Không khí truyền đến tiếng rít khủng bố, cự rìu xoay tròn cứ như lưỡi cưa bay đi, nếu Đường Ân không bị não tàn, nhất định sẽ tránh, cho nên Godfrey lại khuỵu gối, cả người lần nữa lao về phía trước.
Tốc độ quá nhanh, cứ thế bám sát sau cự rìu, cho dù Đường Ân tránh được ‘lưỡi cưa’ cũng phải đối mặt với nắm đấm như mưa rào gió giật.
Lại vẫn không tránh?
Godfrey trơ mắt nhìn cự rìu xuyên qua cơn bão năng lượng kia, nhưng khi nắm đấm đến gần, hắn bỗng nhiên lại phát hiện không đúng.
Người đâu rồi!
Trong không khí còn sót lại ma lực, đó là thứ để lại khi thoát thân, mà bóng người ở trung tâm đã sớm không thấy đâu, Godfrey đang định đi tìm, một luồng hơi thở rồng màu vàng kim bỗng nhiên ập đến trước mặt.
Sau núi có rồng, ma lực quá lớn hoàn toàn che khuất khí tức của Lansseax, cho nên khi Godfrey lao đến trước mặt, gặp phải chính là đòn đánh lén không nói võ đức.
Nghiêng người, né tránh, đệm một chân, ngay khi hơi thở rồng vừa lướt qua bên người, hắn đã lao đến trước mặt kẻ tập kích.
Cuồng phong gào thét, thổi tóc trắng của Long Nữ bay tán loạn, cô ngay cả Lôi Đao cũng không kịp ngưng tụ, vội vàng bắt chéo hai tay trước ngực.
Bầm!!
Cú lên gối hất văng cả người cô lên giữa không trung, Long Nữ dang rộng đôi cánh, ổn định cơ thể trên không, sau đó bỗng nhiên lao xuống.
Bầm!
Lại là một tiếng nổ khí, thủ đao xuyên qua mái tóc, ánh mắt Godfrey di chuyển xuống dưới, cuối cùng cũng nhận ra đối phương.
“Lansseax, là ngươi?!”
Hai người từng cùng uống rượu thời Chiến Tranh Cổ Long, cũng coi như quen mặt, Godfrey cũng biết đối phương đầu quân cho Caria, chỉ là đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi, theo suy đoán là đến Farum Azula làm thuyết khách.
Khoan đã, Farum Azula!
Godfrey lập tức phản ứng lại, nếu con Cổ Long này xuất hiện trước mặt mình, vậy chẳng phải nói lên một tên kỵ sĩ khác cũng đã trở về, vội vàng quét mắt nhìn quanh, cũng không thấy bóng dáng của đối thủ cũ kia.
“Ngươi đang tìm Ban (Bernahl)?” Lansseax cười, áp sát mặt đất trượt ra mười mấy mét, nhìn Godfrey giẫm nát vị trí mình vừa tiếp đất.
“Tìm cái gì chứ, không phải ngươi vừa mới gặp hắn sao?”
Đã gặp? Chẳng lẽ......
Godfrey lập tức dời mắt đi, quay đầu nhìn lên bầu trời, nơi đó giống như mọc lên một mặt trời màu xanh thẳm, ma lực cuồng bạo đang điên cuồng tụ tập.
Đường Ân đã chạy, nhưng lại không hoàn toàn chạy, hắn chỉ là đi lên bầu trời, tiếp tục siêu vị ma pháp vừa rồi.
Chết tiệt, hai tên kỵ sĩ thực ra là một người!!
Godfrey rất thông minh, lập tức phản ứng lại mình bị lừa rồi, hắn thậm chí còn chẳng thèm nghĩ đối phương làm sao nhất tâm nhị dụng, vừa dây dưa với mình ở Caria, vừa làm mưa làm gió ở Farum Azula.
Đây là một sự phán đoán sai lầm chết người, Đường Ân kia vốn dĩ căn bản không thể tránh được, nhưng khi người này thực lực tăng vọt gấp mấy lần, mình lại bị Cổ Long quấn lấy——
Rắc rối to rồi!
Đường Ân chính là lợi dụng sự tương phản này, lấy thân làm mồi lừa Godfrey chủ động đột kích, dù sao Đường Ân cũng không có tư cách bảo toàn thực lực, hắn cũng không bảo toàn thực lực, chỉ là hợp hai làm một, mạnh lên gấp mấy lần mà thôi.
Lợi dụng sự chênh lệch thời gian này, ma lực cuồng bạo lần thứ hai trào ra, gánh nặng cơ thể này đủ để Bán thần tự bạo, nhưng đối với Thần linh——
“Thế này mới vừa vặn!”
Bầu trời mọc lên mặt trời thứ hai, ánh sáng chói mắt khiến người nhìn vào đều phải dời mắt đi, sau đó liều cái mạng già bắn cung nỏ, phóng lời nguyện lên trời, đáng tiếc chưa chạm tới, đã lần lượt tan chảy.
Mặt trời há có thể bị cung nỏ làm bị thương, huống chi trên cao mấy trăm mét, cho dù cự cung của Rối Gỗ cũng là nỏ mạnh hết đà.
Godfrey một quyền đánh bay Lansseax, đầu gối cong lại chuẩn bị lao lên trời, vầng sáng kia đã đạt đến giới hạn, mà nội tâm đếm thầm nói cho hắn biết một kết quả không tốt.
Ba mươi giây, tròn ba mươi giây!
Nhìn như rất ngắn, nhưng đối với kẻ địch cấp bậc như Đường Ân, ba mươi giây tích lực đã quá dài, đủ để hắn nâng ma lực lên giới hạn chịu đựng của cơ thể, mà giới hạn của một vị Thần linh——
“Đủ để phá núi đoạn sông!”
Siêu vị ma pháp: Sí Dương Thiên Vẫn (Mặt Trời Rực Cháy Giáng Trần).
Mặt trời xanh thẳm kéo theo cái đuôi dài, phản chiếu trong mắt Godfrey, cứ thế từ trên cao mấy trăm mét ầm ầm giáng xuống, đường kính kia chừng trăm mét, hơn nữa trong quá trình rơi xuống còn nở rộ từng vòng từng vòng hào quang màu trắng.
Chạy chồm, tăng tốc, rơi xuống.
Trong mắt kỵ sĩ và binh lính bên dưới, luồng ánh sáng mạnh này phóng đại trong con ngươi, cuối cùng chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn.
“Tản ra!!”
“Chạy mau!”
Quân trận vốn nghiêm mật hoàn toàn hỗn loạn, có người giống như điên cuồng chạy loạn, có người thất thần đứng tại chỗ, có người thì cúi đầu cầu nguyện.
Nhưng bất luận điên cuồng, chết lặng hay cầu xin Hoàng Kim Thụ che chở, tất cả đều không thể ngăn cản mặt trời rực cháy rơi xuống, Morgott đứng ở rìa quân trận, đường đường là Vua Morgott cũng cảm thấy tư duy đông cứng, đành phải cắn răng giải phóng ra một màn ánh sáng.
Sau đó gã nhìn thấy Bức Tường Hoàng Kim cứ như thủy tinh vỡ nát thành cặn, mặt trời rực cháy kia nện xuống cách đó ngàn mét, trung tâm của quân trận.
Ầm—— Ầm——
Cùng với tiếng va chạm kéo dài, trầm đục, khủng bố, Morgott rõ ràng nhìn thấy binh lính nơi rơi xuống trong nháy mắt bị nuốt chửng, giống như chưa từng xuất hiện trên thế giới này vậy, năng lượng giải phóng sau đó hình thành thủy triều, như sóng thần khuếch tán ra bốn phía.
Vua Morgott cũng trong nháy mắt này bị mù, gã chỉ nhìn thấy vô số bóng người bị sóng lớn cuốn lên trời, lỗ tai ong ong chỉ nghe thấy Thiên phu trưởng Erickson dưới trướng đang gào thét.
“Bảo vệ điện hạ!”
Trong sát na, tất cả đều bị tiếng ầm ầm nuốt chửng, Morgott cảm giác mình bay lên, lại nặng nề ngã xuống đất, là Bán thần mạnh nhất, thực lực gã cực mạnh, khoảng vài giây sau thị giác và thính giác đã khôi phục.
Nhưng trên chiến trường, Morgott thân kinh bách chiến vẫn nằm trên mặt đất, ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Một đám mây hình nấm khổng lồ chiếm cứ tầm nhìn, trong tai toàn là tiếng đau đớn và kêu gào.
Đại quân Hoàng Kim Thụ ôm niềm tin tuyệt đối mà đến, kết quả còn chưa khai chiến, quân trận đã trực tiếp bị một phát siêu vị ma pháp oanh cho tan tác, đội hình nghiêm mật hoàn toàn bị đánh loạn.
Nếu nhìn từ trên cao xuống, trung tâm phương trận khổng lồ đã bị khoét rỗng, lấy hố khổng lồ làm tâm, xung quanh là từng vòng từng vòng cơ thể người rải rác.
Có người đã chết, có người còn đang ngọ nguậy, cho dù là người ở ngoài cùng cũng có rất nhiều người cứng đờ bất động, giống như bị cảnh tượng trước mắt dọa cho ngây người.
“Cái tát này của ta, đánh đủ mạnh.” Đường Ân từ từ đứng dậy, bờ hồ trực tiếp bị hắn đập ra một cái hố sâu đến mấy chục mét, xung quanh còn có chân tay cụt nhỏ vụn và mảnh vỡ áo giáp.
Siêu vị ma pháp mạnh nhất, một thoáng giết ngàn người, đối với kẻ địch là hủy diệt, đối với quân bạn lại là cổ vũ, lại một lần nữa tiêm thuốc trợ tim cho Raya Lucaria đang ngoan cường kháng cự.
Suy mà không bại, mỗi khi đến thời khắc quan trọng, ta luôn có thể khiến bọn họ phấn chấn lên, Godfrey, ngươi có tức không?
Đường Ân ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cuồng bạo đang từ trên trời rơi xuống, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Xem ra ngươi thực sự rất tức giận.”
Cơ thể hắn hóa thành một tia sét đỏ đen, từ dưới lên trên biến mất trong nháy mắt, sau đó ‘ầm’ một tiếng, hố khổng lồ lại bị Godfrey giẫm sâu hơn.
Godfrey đâu chỉ là tức giận, quả thực là sắp tức điên rồi, tên khốn đa mưu túc trí này cứ không chịu giao đấu trực diện với hắn, lại dùng quỷ kế chơi xỏ mình một lần nữa.
Ngay trước mặt thiên binh vạn mã, tát mạnh vào mặt hắn một cái.
“Đến chiến với ta!!” Hắn ngửa mặt lên trời gầm thét, ngẩng đầu khóa chặt tia sét kia, quyết tâm cắn chết kẻ này.
Tuyệt đối không thể để hắn sử dụng siêu vị ma pháp lần thứ hai.
Godfrey mạnh mẽ đạp một cái, trong sát na bật người lên không, nhưng tia sét kia lại bay nhanh rẽ ngoặt giữa không trung, cứ thế bay về phía xa.
Đường Ân hiện thân trên mặt đất, chính là nơi vừa phát động tấn công, lại không sai lệch chút nào.
Ung dung như vậy, nhìn mà khóe mắt Godfrey giật điên cuồng, hắn cũng không vội đuổi theo, phát ra một tiếng gầm rú.
“Đều ngẩn ra đó làm gì, đứng lên chiến đấu, các ngươi muốn bị hắn tàn sát như heo chó sao!?”
Âm thanh này truyền vào tai mỗi chiến binh Hoàng Kim, khiến bọn họ đang chết lặng bỗng nhiên bừng tỉnh, đúng vậy, bọn họ ngẩn ra tại chỗ chẳng phải là bia ngắm tốt nhất sao, nếu ăn thêm vài cái siêu vị ma pháp nữa, mọi người đều phải chết ở đây.
“Chỉnh đốn đội ngũ, tấn công!”
“Đều tản ra, bày trận bàn cờ, hành động theo đội trăm người!”
Các sĩ quan cấp dưới điên cuồng thúc giục thuộc hạ, hiện tại đã chẳng còn gì gọi là danh dự hay ung dung nữa rồi, mọi người đều phải chiến đấu vì sự sống còn.
Sí Dương Thiên Vẫn rất lợi hại, cũng sát thương hàng ngàn kẻ địch, nhưng đối với số lượng đông đảo của đại quân Hoàng Kim Thụ thì vẫn chưa đủ, Đường Ân đứng trên đồi, nhìn đám người như kiến lộn xộn ùa lên, chia thành từng đội trăm người, vẻ mặt cũng nghiêm túc thêm vài phần.
Bại mà không loạn, nếu Godfrey còn sống, sĩ khí của bọn họ sẽ không thể sụp đổ, mà siêu vị ma pháp tiêu hao rất lớn, thời gian cũng rất dài, Godfrey đã có phòng bị, hắn không thể lặp lại chiêu cũ.
Đều là những kẻ địch có não, cho dù để hắn tùy ý phóng ma pháp, loại trận bàn cờ này cách nhau trăm mét, mỗi ô là một đội trăm người, có thể giảm thiểu sát thương diện rộng của ma pháp xuống mức thấp nhất.
“Người chính là quân, quân chính là người, không hổ là Vua Godfrey, nhưng ai nói cho ngươi biết, ta đang chiến đấu một mình?”
Đường Ân búng tay một cái, Cổ Long gầm thét bay tới, hắn nhẹ nhàng nhảy một cái, nhảy lên đầu rồng.
Godfrey đi ở phía trước quân trận lập tức chậm bước chân lại, liên tiếp bị lừa mấy lần, hắn có chút phản ứng thái quá rồi, dường như lần nào cũng tính toán không lại tên khốn này.
Là chạy? Hay là muốn đi Học viện hội hợp?
Hai ý nghĩ nhảy ra trong đầu, còn chưa đợi hắn nghĩ kỹ, mặt đất đã rung chuyển nhẹ, sắc mặt Godfrey lập tức thay đổi.
Không chỉ có hắn, phàm là kỵ sĩ có kinh nghiệm tác chiến cũng biến sắc, vài con chim ưng bay lên, nhìn thấy sau ngọn đồi——
Hàng ngàn thiết kỵ đang chậm rãi tiến bước.