CHƯƠNG 1: LANG BĂM BIẾN THÁI VÀ PHÒNG Y TẾ ĐẦY SÓNG GIÓ
Vẫn là con đường về nhà như mọi khi.
Bãi bồi ven sông nằm cách trường một quãng.
Đó là sân chơi của tôi.
Luôn luôn là sân chơi của riêng một mình tôi.
Đó là chuyện của một ngày nọ.
Như mọi khi, tôi trốn khỏi nhà và chạy ra bãi sông.
Như mọi khi, tôi chơi đùa một mình trong khu rừng.
Thế nhưng, bầu trời hôm ấy đã thả xuống một chiếc thang thiên sứ.
Đó là một luồng ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ hở của những đám mây, vô cùng chói lọi.
Được nhìn thấy cảnh tượng ấy vào mùa này là điều cực kỳ, cực kỳ hiếm hoi.
Tôi không nói nên lời, chỉ biết đắm chìm trong đó.
Khi định thần lại, tôi đã chạy về phía ấy.
Cứ chạy.
Chạy mãi.
Chạy mãi.
Và rồi...
Đó chính là cuộc gặp gỡ với thiên thần đầu tiên.
Làn gió dễ chịu thổi qua thị trấn Sorami, đón chào mùa hè, làm rung rinh những cành hoa anh đào bắt đầu xanh lá, và nâng đỡ đôi cánh của những chú chim.
(Hòa bình thật tuyệt vời nhỉ.)
Hơn nữa, làn gió ấy cũng bao bọc lấy những học sinh đang chăm chỉ học hành của trường trung học Sorami, vuốt ve khuôn mặt của các thiếu niên thiếu nữ. Ngay cả nam sinh không thèm nhìn bảng đen mà chỉ đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ... Sakurai Tomoki, cũng được làn gió vỗ về bình đẳng không ngoại lệ.
(Đã lâu không gặp, các vị. Tôi là Tomoki đây, mọi người vẫn khỏe chứ? Tại nơi này lúc này, thời gian đang trôi qua thật yên bình.)
Tiếng bút chì lướt trên vở, tiếng lật sách giáo khoa. Tiếng của giáo viên, tiếng thì thầm của các nữ sinh bàn về buổi kiểm tra thể lực ngày mai hòa lẫn vào nhau.
Sakurai Tomoki vừa nghe những âm thanh ấy, vừa gục xuống bàn, như thể muốn giao phó cơ thể mình cho ánh nắng.
(Mọi người còn nhớ không? Ngày hôm đó, một sinh vật chưa xác định từ trên trời rơi xuống đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống thường ngày của tôi. Hơn nữa, ngay cả sinh vật chưa xác định thứ hai cũng rơi xuống, và cách đây vài ngày, nhỏ đó còn mang đến những rắc rối phiền toái... Tóm lại, ngày nào cũng sống những ngày bất thường thì phiền lắm, nhưng những rắc rối mà các cô ấy mang lại cũng đã được giải quyết, giờ đây những ngày hòa bình đã quay trở lại.)
Tomoki ngồi phịch xuống ghế, lúc này có hai cặp mắt đang chăm chú nhìn cậu. Một cặp mắt đến từ một thiếu nữ khỏe khoắn, dù mặc đồng phục cũng có thể thấy được vóc dáng xuất chúng, đặc biệt là vòng một trời ban không giống học sinh trung học chút nào, rất hợp với kiểu tóc đuôi ngựa... Ánh nhìn này đến từ cô bạn thuở nhỏ của Tomoki, Mitsuki Sohara.
(Tomoki, cậu ấy có hòa thuận với Ikaros và Nymph không nhỉ? Vừa mới xảy ra chuyện đó xong, những lúc thế này, cùng là con gái với nhau, mình đối với Ikaros và Nymph... Tuy nói vậy, nhưng phải đối xử với họ thế nào mới tốt đây? Nếu quan hệ trở nên căng thẳng thì cũng không tốt cho Tomoki.)
Nhìn thấy dáng vẻ ngái ngủ của Tomoki, Sohara lo lắng không biết cậu có đang phiền não vì hai Angeloid trong nhà hay không.
Và rồi, cặp mắt còn lại đang chăm chú nhìn Tomoki là...
(Chủ nhân...)
Làn da trong suốt như tuyết mới, đôi mắt hơi cụp xuống, đôi môi thận trọng. Bầu không khí ngây thơ như trẻ nhỏ, nhưng lại bị bộ đồng phục kiểu phương Tây làm lộ ra hai quả đồi trù phú trước ngực phủ nhận hoàn toàn khả năng cô là trẻ con. Mang theo sự mất cân bằng nguy hiểm đó... nói cách khác, sở hữu dung nhan khiến đàn ông mê mẩn, thiếu nữ này thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ đôi cánh trên lưng.
Angeloid... thiếu nữ được sinh ra để thực hiện mong muốn của chủ nhân, người bị Tomoki gọi là "sinh vật chưa xác định số một" - Ikaros, như thể muốn hoàn thành nguyện vọng của chủ nhân Tomoki, cô đang quan sát cử chỉ của Tomoki với vẻ mặt vô cảm để đọc suy nghĩ của cậu.
Dưới ánh nhìn nóng bỏng của hai mỹ thiếu nữ, Tomoki hoàn toàn không để ý đến xung quanh vẫn nằm sấp, cứ thế ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên mặt tràn ngập biểu cảm sảng khoái.
(Quả nhiên, Tomoki vẫn đang mệt mỏi nhỉ.)
Nhìn thấy biểu cảm của Tomoki, Sohara càng thêm lo lắng.
(Chủ nhân...)
Ikaros tiếp tục quan sát Tomoki.
Còn bản thân Tomoki thì...
(Aaa... Muốn chơi trò bác sĩ quá đi!)
(Chủ nhân, hôm nay cũng rất sung sức.)
Nhận định của Ikaros, như mọi khi, vẫn chuẩn xác đến từng milimet.
Thế là, Tomoki lại như mọi khi, để thực hiện cái nguyện vọng vô thưởng vô phạt "muốn chơi trò bác sĩ", ngày hôm sau, cậu một mình đến phòng y tế nơi diễn ra buổi kiểm tra thể lực của học sinh năm hai.
"A a! Tomoko, mùi của phòng y tế, thật làm người ta hồi hộp quá đi!"
Tất nhiên, cậu đã tự ý sử dụng Bộ chuyển đổi lượng tử của Ikaros để biến thành con gái.
(Hừm, nhưng người tinh ý chắc sẽ biết thôi. Bộ dạng này của mình đã bị Sohara và Hội trưởng phát hiện rồi. Nhưng mà, mình cũng đâu phải kẻ không biết rút kinh nghiệm!)
Tomoki trong hình hài con gái nắm chặt tay, trên mặt hiện lên nụ cười ngạo nghễ, sau đó nhanh chóng đi về phía bàn làm việc trong phòng y tế, nơi có đặt một thứ.
Thứ đó là...
"Tóc giả dài, đội lên! Áo blouse trắng, mặc vào! Kính gọng tròn, đeo lên! Biến hình, Tomoko, phiên bản nữ bác sĩ!"
Nói cách khác, đó là tóc giả, áo blouse và kính dùng để cải trang.
"Còn nữa! Nhét bông vào ngực để độn... Thế này thì chắc chắn không ai nhận ra mình là Tomoki đâu! Hahaha!"
...Có vẻ là như vậy. Quả thực, nhìn bề ngoài rất khó phân biệt được là cậu ta, và mặt khác, ở đây cũng chẳng có ai có thể chất vấn cậu.
Nhân tiện, nữ bác sĩ thật sự, vì Tomoki đã truyền tin giả rằng buổi kiểm tra thể lực bị hoãn, nên tạm thời không có mặt ở đây. Tomoki trong khoản này thì không bao giờ sơ suất.
"Mình sợ nếu đường đột đưa Ikaros ra ngoài trường sẽ khiến Sohara và Hội trưởng nghi ngờ, nên đã cố tình không nhờ Ikaros giúp... Một màn cải trang hoàn hảo, không góc chết! Những câu hỏi gợi tình đã được mình suy nghĩ ngày đêm ngủ yên trong chiếc ống nghe lạnh lẽo này, những ngón tay được rèn luyện qua bao năm tháng, và còn nhiều thứ hay ho khác nữa. Dùng những thứ này, để khiến các cô gái... hế hế hế hế."
Tomoki vừa nói, vừa cử động đôi tay trong phòng y tế nơi có làn gió mang theo hương vị thanh xuân thổi vào, mắt nhìn về phía cửa kéo của phòng y tế. Tiện thể nói luôn, đuôi và sừng ác quỷ đang mọc ra từ người cậu, đính chính lại, là từ người cô ấy.
Đúng vậy, theo kế hoạch, những thiếu nữ không hay biết gì sẽ sớm đến đây.
Đến chỗ Tomoki, kẻ rõ ràng là nữ bác sĩ nhưng bản chất chẳng phải phụ nữ chút nào.
...Đại khái là một diễn biến có thể nhìn thấy trước kết cục. Dù sao thì, kết quả của việc giở trò đồi bại với những cô gái đang trong trạng thái vô thức để mặc người ta chơi đùa, cuối cùng đa phần đều là mất kiểm soát và thực hiện những hành vi như dã thú...
"Hừ, ngây thơ quá!"
Đột nhiên Tomoki hét lên.
"Đúng vậy. Lần trước ở nhà tắm nữ đã mất kiểm soát và thất bại. Nhưng mà, nhưng mà! Ta đã học được bài học vào lúc đó, trước khi mục đích của ta bị phát hiện, không được bùng nổ bản năng, phải dùng tinh thần trong suốt như nước, không chút lưu tình mà làm chuyện đồi bại với các cô gái! Không được phạm lại sai lầm tương tự, đó là nguyên tắc của ta!"
Tomoki giơ cao tay như tuyên thệ, trong phòng y tế không một bóng người, cậu vừa khoác lác về nguyên tắc mới nói lần đầu, vừa lớn tiếng thề thốt.
Ngay lúc đó, cửa phòng y tế khẽ vang lên tiếng gõ.
(Đến rồi!)
Tomoki luống cuống ngồi xuống sau bàn, hắng giọng, cất tiếng gọi.
"Xin thất lễ."
Bước vào là một thiếu nữ tóc dài. Cô bé đã thay đồ thể dục để kiểm tra, trong ký ức của cậu, đây là nữ sinh lớp bên cạnh.
"Ừm, được rồi, chúng ta đo chiều cao và cân nặng trước nhé."
Tomoki trông có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đang tính toán thời điểm để tấn công. Bằng chứng là Tomoki nãy giờ cứ nuốt nước bọt liên tục.
"A, cân nặng hơi tăng một chút... Mình đã cố tình không ăn cơm vì việc này mà."
Sau khi đo xong chiều cao và cân nặng, thiếu nữ có vẻ không hài lòng với kết quả. Tomoki mặc kệ những điều đó, quay trở lại bàn làm việc, điều chỉnh lại hơi thở.
Đã đo xong chiều cao và cân nặng... tức là, tiếp theo.
"Vậy thì, tiếp theo là vấn chẩn, mời em ngồi ở đây."
Tomoki mời cô bé ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, thiếu nữ mặc đồ thể dục không chút nghi ngờ ngồi xuống.
"À, vậy chúng ta bắt đầu, từ trước đến nay em có mắc bệnh gì nghiêm trọng không..."
Cậu lần lượt đọc các câu hỏi có trong hồ sơ đặt trên bàn. Mồ hôi rịn ra trên trán Tomoki.
(...Tinh thần của nước, tinh thần của nước... Không được gây nghi ngờ, phải chơi trò bác sĩ một cách thật tự nhiên.)
Ngay khi các câu hỏi sắp kết thúc, Tomoki hành động.
Đúng vậy, phải tự nhiên như dòng nước chảy!
"Ừm, vậy thì, nụ hôn đầu là khi nào?"
"Dạ?"
Dòng nước của Tomoki, có hơi chảy xiết quá đà.
"Thì là, chuyện về nụ hôn đầu của em ấy?"
"Cái, cái đó, là... vấn chẩn sao ạ?"
Quả thực nếu là bình thường thì người bị hỏi sẽ nghĩ như vậy. Câu trước vừa hỏi có bị bệnh gì không, tình trạng bệnh tật thế nào, câu sau đột nhiên đòi cưỡng ép phơi bày chuyện tình cảm riêng tư.
"Ừm ừm, là vấn chẩn đấy. Mấy cái này đều phải hỏi mọi người cả. Đều nằm trong hạng mục câu hỏi."
"Nhưng mà, nhưng mà, chuyện như thế..."
"Trong những câu hỏi từ nãy đến giờ, tôi đâu có hỏi câu nào kỳ lạ đúng không? Câu hỏi về nụ hôn đầu là để tìm hiểu thời điểm em tiếp xúc với người khác giới, để nắm bắt sự trưởng thành về tâm hồn của em... Nói cách khác, là kiểm tra thể lực tâm lý!"
Tomoki bịa chuyện với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thiếu nữ hơi lùi lại một bước. Có lẽ do áp lực áp đảo, thiếu nữ quay mặt đi.
"Cái, cái đó... là hồi lớp hai tiểu học ạ."
"Hô hô, vậy tình huống cụ thể là?"
"Tình huống cụ thể? Không, cái đó..."
"Điểm này cũng rất quan trọng, để đo lường sự trưởng thành tâm lý của em, cần phải có dữ liệu đáng tin cậy."
"Em, em biết rồi. Em hiểu rồi mà, xin cô đừng ghé sát vào như thế... Đó là sau giờ học ở trường, em chơi oẳn tù tì lột đồ với cậu bạn thanh mai trúc mã."
"Hả? Oẳn tù tì lột đồ?"
"Sau đó, em chỉ còn mỗi đồ lót, nhưng lại thua tiếp, em bảo không muốn khỏa thân, thế là cậu ấy bảo em hôn cậu ấy."
Có lẽ nhớ lại chuyện lúc đó, khuôn mặt thiếu nữ đỏ bừng, như thể sắp bốc khói đến nơi.
(A, oẳn tù tì lột đồ... Học sinh tiểu học chơi oẳn tù tì lột đồ?)
"Đã, đã được chưa ạ! Chắc là được rồi chứ ạ?"
"Không, chưa đâu, còn một chuyện nữa. Lần, lần, lần đầu có kinh nguyệt là khi nào?"
"Không, không phải chứ, cái đó."
"Đây là chuyện quan trọng đấy! Giữa phụ nữ với nhau có gì mà phải xấu hổ! Hiểu chưa, đây là khoảnh khắc thiếu nữ trở thành người lớn đấy!"
"Biết rồi, em biết rồi mà! Là mười một tuổi! Mười một tuổi!"
(Ye, yes! Biểu cảm xấu hổ đó, yes!)
Thiếu nữ hét lên với vẻ hơi xấu hổ. Biểu cảm của cô bé khiến Tomoki suýt không kìm được.
"Ồ, mười một tuổi. Mười một, mười một tuổi."
"Đừng, đừng có nói đi nói lại mãi thế!"
"Ồ ồ, hừm hừm. Vậy thì, để tôi nghe tiếng tim, tiếng tim nhé, em hãy mở vạt áo ra."
Thiếu nữ nhìn Tomoki (phiên bản nữ bác sĩ) với vẻ nghi hoặc, thở dài bất lực rồi vén áo thể dục lên.
Trước ngực cô bé là chiếc áo lót màu vàng dễ thương, đậm chất thiếu nữ.
(Ồ, đặt ống nghe lên ngực, ngực con gái!)
Kìm nén tiếng gào thét khó hiểu trong lòng, mắt Tomoki sáng rực, tay cầm lấy chiếc ống nghe đã được làm lạnh bằng bình xịt lạnh.
Sau đó, đặt thẳng lên ngực cô bé.
"Ái chà."
(Yeeeeesssss)
Rốt cuộc là tán thưởng cái gì, người thường không thể nào hiểu nổi.
"A, khoan đã, bác sĩ, cái này, lạnh quá, lạnh quá, ha, ái chà."
"Ừm a, vì em là người đầu tiên đến mà, ống nghe vẫn còn lạnh lắm, em sẽ quen ngay thôi."
Vừa nói, như thể muốn sờ soạng bộ ngực đang run rẩy của thiếu nữ, chiếc ống nghe di chuyển không ngừng... không, quả thực giống như đang dò tìm cái gì đó ở chỗ nào đó, cứ nhích lại gần từng chút một. Lấy một điểm nào đó làm trung tâm, vẽ những vòng tròn rồi ép sát vào đó.
"Không được, không được, chỗ đó không được, không được!"
Mong muốn của thiếu nữ có đôi má đỏ bừng trở nên vô vọng, chiếc ống nghe cuối cùng như gạt chiếc áo lót ra, chạm đến nơi đó. Đỉnh núi đôi xa xôi... đó là thánh địa mà mọi người đàn ông đều mơ ước, là khu bảo tồn của những giấc mơ.
Ngay lập tức.
Tiếng hét của thiếu nữ.
"Á á á á á á á á, là, là, á á á!" "Không không không không không!"
Cùng lúc đó, Tomoki cũng hét lớn.
...Có vẻ như chỉ duy trì được vài phút. Tinh thần của nước ấy.
Do đó, lời thề của Tomoki đã bị vứt bỏ như tờ giấy lộn. Như mọi khi, Tomoki với dáng vẻ rất Tomoki, đang để tuổi thanh xuân lao đi vun vút.
Có lúc.
"Bá, bác sĩ? Tại sao kiểm tra thể lực lại phải quấn băng... A, đừng quấn chặt thế, đừng có tháo cái băng lộ ra từ khe hở của băng quấn chứ!"
"Đừng mà a a a!"
Lại có lúc khác.
"A... Cái gì thế này? Bác sĩ, em cứ ngửi thấy mùi thuốc sát trùng là thấy ngực thắt lại, cảm giác buồn nôn. A! Bác sĩ, đừng có dán cái tăm bông tẩm thuốc sát trùng lên mặt em mà."
"Đừng mà a a a a a!"
Lại có lúc khác nữa.
"Em, em không sợ tiêm đâu! Tuyệt đối không sợ đâu! Nhưng, nhưng mà, cái thứ to thế kia, sao, sao mà đâm vào được chứ? Hả, nếu để bác sĩ kích thích huyệt đạo trước ngực thì ngực sẽ to ra sao? Thế, thế thì nói sớm đi chứ, không vấn đề gì đâu, nếu để bác sĩ sờ một chút. Nhưng mà, đừng hiểu lầm nhé, em không sợ tiêm đâu đấy."
"Đừng mà a a a a a!"
*Lưu ý.
Hành vi y tế của người không có chuyên môn là phạm tội.
Tóm lại, Tomoki tập trung vào những trò đùa gợi tình hơn là hành vi y tế. Quả nhiên trong nhà tắm đó vẫn chưa có học sinh trường trung học Sorami, và chiếc áo blouse trắng đã mang lại quá nhiều sự khoan dung cho các nữ sinh. Chắc chẳng ai ngờ được, nữ bác sĩ trong phòng y tế lại là một nữ sinh trung học chẳng khác gì mình, và thân phận thật sự là Tomoki đâu nhỉ.
Chỉ là...
"Bác sĩ kiểm tra thể lực đó, cậu không thấy kỳ lạ sao?"
"Ừm ừm, tớ vừa vén áo thể dục lên là cô ấy hét 'yes'. Còn tạo dáng chiến thắng nữa."
"Hơn nữa cái ống nghe đó cũng lạ lắm, lạnh ngắt, mà thay vì nghe tiếng thì giống như đang sờ rốn hơn, động tác sờ nắn đó cũng giống như đang xoa bóp vậy."
"Chẳng lẽ nữ bác sĩ đó... là người thuộc thế giới bên kia?"
"Tớ, tớ, tớ thấy cũng vui vui có lẽ..."
"Hả? Bị lộ ở chỗ đó sao?"
Chỉ cần nghe tiếng của nhóm ba người bước ra từ phòng chờ kiểm tra thể lực, là hiểu việc bị lộ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Hơn nữa, thời gian bị lộ cũng sẽ bị đẩy lên sớm hơn rất nhiều.
Bởi vì...
"Được rồi. Người tiếp theo, xin mời vào! Tôi sẽ đo ba vòng, cởi hết trên dưới rồi lại đây."
Như bị thu hút bởi giọng nói vui vẻ của Tomoki (phiên bản nữ bác sĩ), người bước vào phòng y tế là.
"...Chủ nhân?"
Là Angeloid Ikaros đang mặc đồ thể dục.
"Ái chà, Ikaros?"
Tomoki kinh ngạc tột độ, còn Ikaros thì nghiêng đầu khó hiểu. Đồng thời đôi cánh phập phồng vỗ vài cái.
(Chết tiệt, hăng quá, không biết từ lúc nào đã đến lượt lớp mình rồi. Phải, phải giấu ngay mới được.)
"A, a! Chủ nhân là ai? Tôi là bác sĩ đến từ bệnh viện, hôm nay đến để kiểm tra thể lực cho các em."
Tomoki vừa lau chiếc kính không độ, vừa vuốt tóc.
Đột nhiên, trong mắt Ikaros phát ra tiếng "cạch", chuyển từ màu xanh lục sang đỏ tươi.
"Hả?"
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Ikaros, các dữ liệu về tổ chức cơ thể, vân giọng và nhiều dữ liệu khác của cô gái áo trắng trước mặt lần lượt hiện lên. Sau đó đối chiếu dữ liệu thu thập được với một dữ liệu nào đó, đo lường độ trùng khớp.
Khi mắt Ikaros trở lại ánh sáng màu ngọc lục bảo, trong lòng cô đã có câu trả lời.
"Không, Chủ nhân chính là Chủ nhân của em, thưa Chủ nhân."
Ikaros vô cảm nói nhỏ.
(Không, không lừa được!)
Đó là điều đương nhiên.
"Không phải mà, đã bảo là, không phải 'Ta' (Ore), mà là 'Tôi' (cách xưng hô nữ tính - Atashi) mà."
Ikaros im lặng tiến lại gần Tomoki đang hoảng loạn, nhìn vào mặt cậu... tay phải từ từ đưa về phía chiếc kính. Cô nghiêng đầu, như muốn nói tại sao lại đeo thứ này? Để em tháo nó xuống giúp ngài.
"I, Ikaros!"
Tomoki nắm lấy cánh tay trái của cô, tay phải giữ lấy vai Ikaros.
"Vâng, thưa Chủ nhân."
"Cô nghe cho rõ đây, hôm nay ta không phải là Chủ nhân. Ta là nữ bác sĩ, là nữ bác sĩ siêu xinh đẹp chỉ cho phép cô nói dối trong ngày hôm nay thôi đấy."
"Nhưng mà..."
"Ta là nữ bác sĩ siêu ngầu!"
Ánh mắt nghiêm túc của Tomoki xuyên thấu Ikaros. Ánh nhìn của cậu như khiến Động Lực Lò của Ikaros rên rỉ tăng tốc độ quay.
"Vâng, thưa Chủ nhân."
"Hiểu rồi thì nhắc lại xem."
"Chủ nhân hôm nay, không phải là Chủ nhân."
"Cách gọi Chủ nhân, không đúng rồi chứ?"
"...Vâng, thưa Chủ, Bác sĩ."
Ikaros gật đầu. Chuyện xảy ra tiếp theo chỉ trong tích tắc.
Không hiểu sao, cô bất ngờ vén áo thể dục lên, rồi bắt đầu cởi ra.
"Cô cô cô, cô làm gì vậy, cô Ikaros?"
Trong khoảng thời gian cậu luống cuống vì hành động bất ngờ của cô, Ikaros chẳng biết từ lúc nào đã chỉ còn lại bộ đồ lót trắng tinh.
"Em đang thực hiện mệnh lệnh của bác sĩ."
"Mệnh, mệnh lệnh?"
"Vâng, bảo em cởi cả trên lẫn dưới ra."
Ikaros nói, nhặt bộ đồ thể dục mình vừa cởi ra tại chỗ, gấp gọn gàng, rồi lặng lẽ ngồi đối diện với Tomoki.
"A, không, cái vừa rồi không phải mệnh lệnh..."
Lúc này Tomoki nhận ra. Dáng vẻ của Ikaros có chút kỳ lạ.
Trước đây, cũng từng cởi đồ lót như thế này... không chỉ vậy, Ikaros còn từng khỏa thân, lúc đó, Tomoki cứ tưởng mình đang nhìn thấy một con búp bê tinh xảo, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
Nhưng, lần này thì khác. Nhìn xem, có phải là khác không?
(Mặt Ikaros, đỏ lên rồi?)
Đúng vậy, tuy chỉ một chút thôi, nhưng má Ikaros trông có vẻ hơi ửng hồng.
Không, không chỉ vậy. Không hiểu sao, đôi mắt nhỏ nhắn của cô khẽ dao động, đùi cũng hơi vặn vẹo.
Quả thực... giống như một thiếu nữ để lộ cơ thể trước người khác giới mình để ý, toát ra một bầu không khí pha trộn giữa sự xấu hổ và niềm vui phù hợp với lứa tuổi.
(...Gợi, gợi cảm quá)
Ngay khoảnh khắc nghĩ đến điều đó, ánh mắt Tomoki rời khỏi Ikaros, tự tát mạnh vào má mình mấy cái.
(Mình đang nghĩ cái gì vậy? Đối phương là Ikaros, là sinh vật chưa xác định đấy. Tại sao lại thấy cô ấy gợi cảm chứ, tỉnh lại đi tôi ơi.)
Nhìn thấy bộ dạng này của Tomoki, Ikaros nghiêng đầu như một chú chim nhỏ.
"Bác sĩ... đồ lót cũng phải cởi sao ạ?"
"Hả?"
Tomoki bị sặc bởi đề nghị bất ngờ này.
"Không, không cần đâu, mặc đồ vào đi. Đừng để bị cảm, mau mặc đồ vào đi."
Cậu vừa nói vừa tránh ánh mắt của Ikaros. Tiếp đó, Ikaros không biết thở dài về phía nào, từ từ mặc lại bộ đồ thể dục. Nghe tiếng quần áo ma sát. Tomoki liếc nhìn cô.
Trong khoảnh khắc, cậu và Ikaros đang mặc đồ chạm mắt nhau. Mặt Tomoki đỏ bừng ngay lập tức.
(Cái, cái gì chứ, ta đâu có nhìn luyến tiếc đâu! Đối phương là Ikaros, là Ikaros đấy nhé!)
Tomoki tự nhủ với bản thân, từ từ điều chỉnh hơi thở. Sau đó, đợi cô mặc xong đồ thể dục một lúc, cậu thở dài thườn thượt.
"Được rồi, cô mặc xong rồi nhỉ. Ikaros, lát nữa cô ra ngoài xếp hàng lại lần nữa đi. Ngoài ra, chuyện ta là Chủ nhân phải giữ bí mật với tất cả mọi người, hiểu chưa?"
"Vâng... thưa bác sĩ."
Ikaros thay đổi biểu cảm xấu hổ vừa rồi, trở lại dáng vẻ vô cảm, lặng lẽ gật đầu, từ từ bước ra khỏi phòng y tế. Khi cô đi được nửa đường, lưng Tomoki toát ra thứ mồ hôi khó chịu, chỉ còn lại cảm giác buồn nôn.
"A, nguy hiểm, nguy hiểm thật. Nếu cứ lo chuyện của Ikaros, thì việc bị Sohara và Hội trưởng phát hiện chỉ là vấn đề thời gian. Nhắc mới nhớ, nếu Ikaros đã đến, thì thời gian Sohara đến cũng sắp rồi, bây giờ là lúc thích hợp sao?"
Mặc dù ban đầu đã khoác lác là cải trang hoàn hảo, nhưng vấn đề thực tế là, chạm mặt người quen trong căn phòng chật hẹp này trong thời gian dài thì quả thực không dễ đối phó.
Nếu là cô bạn thanh mai trúc mã kia thì càng khỏi phải nói. Chỉ cần sơ sẩy một chút là rất có khả năng bị lộ.
Quả không hổ danh là chiến lược không lặp lại sai lầm, thật là một phán đoán bình tĩnh.
"Nhưng mà! Ta vẫn chưa thỏa mãn! Ta muốn trêu chọc cô gái tiếp theo cho đã đời, rồi sẽ chuồn ngay lập tức. Hê hê, hế hế."
Đáng tiếc, lý trí đã sụp đổ, có thể nói cậu ta hoàn toàn mất đi khả năng phán đoán.
Lúc này, có người gõ cửa phòng y tế. Con cừu non tội nghiệp cuối cùng đã xuất hiện.
"Đến rồi... Mời vào."
Tomoki cười nói, cửa kéo phòng y tế từ từ mở ra. Trong lúc đó, đầu óc Tomoki tràn ngập đủ loại trò đùa, cậu bắt đầu phân vân không biết nên chọn trò nào.
"Xin thất lễ."
Chỉ là, sự phân vân đó biến mất trong tích tắc.
Hỏi tại sao ư...
"So, Sohara!"
Đứng ở đó là Mitsuki Sohara đang buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồ thể dục.
Có vẻ như khủng hoảng xảy ra liên tiếp.
"Ơ? Cái đó..."
"Kiểm, kiểm tra thể lực của Mitsuki đáng lẽ phải muộn hơn chứ? Có chuyện gì sao?"
Tomoki toát mồ hôi hột, cậu hỏi năng lộn xộn. Quả thực, từ Ikaros nhảy cóc đến Sohara là rất lạ.
"A mọi người đều không thích kiểm tra thể lực, nên tớ đến trước."
Mạng lưới thông tin của con gái vừa nhanh vừa chuẩn. Sohara cũng nghe nói bác sĩ kiểm tra thể lực lần này hơi kỳ lạ, nhưng cô không phải là người đa nghi.
Tuy nhiên, Sohara cũng nhìn người phụ nữ áo trắng trước mặt với vẻ hơi ngạc nhiên.
"Ủa, nhắc mới nhớ, sao bác sĩ lại biết tên em?"
(Chết, chết rồi)
Mồ hôi tuôn như suối trên mặt Tomoki. Để che giấu sự bối rối trên mặt, cậu đeo lại kính.
(Làm sao đây, làm sao bây giờ? Đú, đúng rồi.)
"A! Hừm hừm! Tôi là bác sĩ, cần phải xem qua tên của bệnh nhân chứ lị."
Tomoki, kẻ không phải bác sĩ cũng chẳng phải phụ nữ, trả lời một cách bất lực. Chỉ là, nửa sau câu nói vì quá căng thẳng nên lỡ miệng nói lắp.
(Oa, không được rồi, mình thế này, khả nghi quá. Ôi, xong rồi, trò chơi bác sĩ của mình, kết thúc rồi...)
Trong lòng Tomoki, cậu đã bị Sohara đầy nộ khí đấm cho một trận tơi bời rồi.
Nhưng, trái ngược với tưởng tượng trong lòng cậu.
"Oa! Bác sĩ giỏi quá!"
Sohara tin sái cổ. Hơn nữa, còn có vẻ thực sự ngưỡng mộ cậu, mắt cũng lấp lánh ánh sao.
Nếu cô ấy nhận ra người nói câu đó là Tomoki, e rằng sẽ lập tức nắm chặt ngón tay, giáng một cú thật mạnh lên đầu cậu. Tuy nhiên, do Tomoki hiện tại đang trong hình tượng áo blouse trắng, tóc dài và đeo kính, nên Sohara hoàn toàn tin Tomoki là nữ bác sĩ thật.
(Sohara... nghi ngờ người khác một chút đi chứ.)
Trong thâm tâm, Tomoki bắt đầu lo lắng cho cô bạn.
"Ủa, nhưng mà nè, bác sĩ, em đã gặp cô ở đâu chưa nhỉ? Cứ cảm thấy, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải."
(Sohara, đừng có nghi ngờ người khác chứ!)
Tomoki lập tức rút lại lời nói trước đó, cầm lấy kẹp tài liệu bên cạnh, che mặt mình lại.
"A a, ừm, tôi cũng không có nhiều thời gian đâu, mau bắt đầu kiểm tra thể lực đi!"
Sohara nhìn chằm chằm vào mặt Tomoki, cô nàng tóc đuôi ngựa hơi nghiêng đầu, ngoan ngoãn đáp lại một tiếng.
Sau đó, việc đo chiều cao và cân nặng diễn ra suôn sẻ. Nhưng riêng mục cân nặng thì cô giật lấy tờ giấy từ tay Tomoki, tự mình điền vào. Cô đe dọa đầy sát khí: 'Bác sĩ, xin đừng nhìn nhé, tuyệt đối không được nhìn đâu đấy.'
Có vẻ kết quả khiến cô hơi khó chấp nhận.
Tiếp theo, là thời gian vấn chẩn.
"Ừm ừm, vậy thì, không có bệnh nặng, cũng không có bệnh cũ, cũng không có phiền não gì, đúng không?"
"A, ể, ể? Cái đó, em, coi như là, hồi nhỏ, cũng hay ốm vặt."
"Không có đúng không?"
"Ể... vâng, vâng."
Không chịu nổi áp lực từ Tomoki, Sohara miễn cưỡng gật đầu.
Như vậy thì cô ấy không thể ở lại lâu được nữa. Cậu đã tính sẵn là nhanh chóng để Sohara về, mình cũng nhân cơ hội chuồn lẹ.
"Vậy thì, đến đây là kết thúc. Em cũng vất vả rồi, mời em về cho."
Đặt tay lên đó. Vừa nói, Tomoki vừa muốn ra khỏi phòng trước khi Sohara đứng dậy khỏi ghế.
Tuy nhiên, Sohara lại ôm chặt lấy cánh tay cậu.
"A, bác sĩ, đợi, đợi chút đã. Em muốn nói chuyện về nỗi phiền muộn."
"Tôi, tôi (Ore) bận lắm, em để lúc khác nói đi."
"Hả? Tôi (Ore)?"
(Chết, chết rồi a!)
"Hơn nữa, giọng điệu của cô, cảm giác quen thuộc lắm, cứ như là, bé Tomo..."
Sức mạnh của thanh mai trúc mã, bùng nổ rồi.
"A a a a! Tôi biết rồi, hỏi đi, phiền muộn, hỏi đi!"
Trước khi Sohara nói hết câu, Tomoki ngồi lại vào bàn, nhìn thẳng vào mắt cô.
(Hừm, đã thế này thì đành liều vậy. Hùa theo đại khái rồi kết thúc nhanh thôi.)
Sohara nhìn chằm chằm Tomoki trước mặt một lúc, có chút nghi hoặc, nhưng ngay lập tức dời mắt đi, hai đầu ngón tay thon dài từ từ xoắn vào nhau.
"A, cái đó, phiền muộn là... cái đó, em có một người bạn nữ."
Rồi cô từ từ kể. Khuôn mặt trắng ngần ửng hồng.
"Cô bạn đó, có một cậu bạn thuở nhỏ, là một... cậu con trai hơi biến thái."
"Ừm, ừm, con trai đều biến thái cả mà."
Đó là chủ trương nhất quán của Tomoki.
"Nhưng mà, nhưng mà, cậu con trai đó biến thái hơn người khác nhiều lắm cơ. Quấy rối tình dục cô bạn thanh mai trúc mã, không cho cô ấy mặc quần lót tùy tiện, treo đầy quần lót con gái trong nhà... còn suốt ngày muốn vào nhà tắm nữ."
(Ồ, có vẻ hợp với mình đấy chứ.)
"Một ngày nọ, nhà cậu ấy có một cô gái đến ở, hơn nữa là một cô gái cực kỳ dễ thương."
"Ồ, là họ hàng của hắn à?"
"Không, là người hoàn toàn xa lạ. Trong nhà cậu ấy, chỉ có cậu con trai đó sống, và sống cùng một cô gái dễ thương như thế. Nhưng mà, cậu con trai đó nói, cậu ấy sẽ không làm chuyện kỳ lạ."
(Thật là quá lãng phí. Nếu là mình ở lập trường đó thì... hế hế, hế hế)
Đầu óc Tomoki trong nháy mắt chuyển sang màu hồng phấn.
"Nhưng mà, gần đây lại có thêm một cô gái nữa đến ở, cô ấy cũng rất dễ thương... Nhưng mà, cậu ấy vẫn nói sẽ không làm chuyện kỳ lạ."
(Ừm, ừm, ghen tị quá. Nhà mình rõ ràng chỉ toàn sinh vật chưa xác định.)
Sau đó, Sohara cúi đầu, im lặng một lúc. Tomoki lo lắng nhìn khuôn mặt thiếu nữ, thấy cô chu môi, dường như đang phân vân nên nói hay không nên nói.
Nhưng, ngay khoảnh khắc đó, Sohara ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt Tomoki.
"Cái đó! Phải làm thế nào mới khiến cậu con trai đó ngừng làm chuyện... đồi bại đó đây? Nếu cậu ấy có thể trở thành người không làm chuyện đồi bại, em cũng yên tâm rồi."
Sohara hét lên đầy sát khí.
Lúc này Tomoki nhận ra.
(A, ra là vậy...)
Cốt truyện vừa rồi, lập trường của nhân vật, và quan trọng nhất, đại từ nhân xưng "em" mà Sohara nhắc đến cuối cùng.
Những yếu tố này khiến Tomoki đưa ra một câu trả lời.
(Sohara... thật biết nghĩ cho bạn bè nhỉ.)
Đúng là chậm tiêu hết chỗ nói.
"Đúng vậy, cách thì chỉ có một thôi."
Câu nói của Tomoki khiến mắt Sohara sáng rực.
"Cái, cách đó là?"
"Rất đơn giản. Để cậu ta nhớ bằng cơ thể là được."
"Cơ thể?"
Không hiểu sao, trong đầu Sohara đột nhiên lóe lên một vọng tưởng màu hồng.
"Ừm, nếu cậu con trai đó lần sau còn làm chuyện đồi bại, thì cứ đấm cậu ta thật mạnh là được. Như thế thì, cậu ta sẽ vì đau đớn mà từ bỏ thôi."
"Nhưng mà, chuyện nhỏ nhặt đó thì lúc nào cũng làm mà."
"Đấm cho tơi bời hoa lá, đấm cho đến khi gần chết mới thôi. Nếu cứ đấm như thế, thì dù là ai cũng sẽ từ bỏ thôi."
"Em, em biết rồi. Đấm cho đến khi gần chết..."
Quả thực, từ trước đến nay, Sohara ít nhiều đều có nương tay. Cô cảm thấy có lẽ nên thử nghiêm túc một lần, nếu, cái tính háo sắc của 'cậu ấy' thực sự có thể sửa đổi nhờ vậy, thì điều này vô cùng hời.
"Cảm ơn bác sĩ, em sẽ cố gắng."
Sohara, người đã quên béng cái thiết lập 'câu chuyện của cô bạn gái', vui vẻ rời khỏi phòng. Tomoki tiễn cô bằng nụ cười.
Quả thực, từ trước đến nay, Sohara đều có nương tay. Nhưng bây giờ, cô cảm thấy có lẽ nên thử nghiêm túc một lần.
(Quả thực, cứ như đang nói chuyện của mình vậy... Sohara, thật là biết chăm sóc người khác.)
Đó là điều mà cho đến tận cùng, tên vô dụng này vẫn không nhận ra.
"Ủa? Nhưng đợi chút đã."
Lúc này Tomoki chợt nhận ra.
"Ngay cả Sohara cũng không phát hiện ra thân phận của mình, tức là."
Ikaros đã bị đuổi đi, mối đe dọa từ Sohara cũng biến mất. Hơn nữa, hôm nay là kiểm tra thể lực của học sinh năm hai, Hội trưởng năm ba sẽ không đến.
Kết quả là.
"Bác, bác sĩ play đại khuyến mãi a a a a ồ ồ!"
Cảm giác sợ hãi vừa rồi cứ như nói dối, Tomoki hét lên.
Ở góc hành lang, có một người đang lắng nghe tiếng hét phát ra từ phòng y tế.
"Ái chà chà, chuyện này có vẻ vui đây."
Người đó, mái tóc đen tung bay rời đi.
Tomoki không thể nào biết được sự thật là cô ấy đã đến.
"A, a, không được, bác sĩ, không được, đó là nơi quan trọng nhất mà chính em còn chưa chạm vào, á á?
"Yeeesssss!"
Tomoki, kẻ vừa thoát khỏi khủng hoảng Sohara, chẳng rút ra được bài học gì, tiếp tục chơi trò bác sĩ của mình.
Tomoki dường như không nhận ra, cái lốt bác sĩ chỉ là hình thức, hành động của cậu chẳng khác gì lúc ở nhà tắm. Tomoki chống cằm, nhìn theo cô gái mặt đỏ bừng mệt mỏi bước ra khỏi phòng y tế.
(Tuyệt thật đấy, bác sĩ. Nếu ngày nào cũng được làm chuyện thế này, tương lai làm bác sĩ cũng không tệ nhỉ?)
Tomoki nên quỳ xuống xin lỗi các bác sĩ trên toàn thế giới.
Bên tai Tomoki đang nghĩ những chuyện ngu ngốc đó, tiếng gõ cửa lại vang lên. Cô gái tiếp theo có vẻ đã đến.
"Được rồi được rồi, mời vào. Cửa mở đấy."
Nghe tiếng Tomoki, cửa kéo phòng y tế từ từ mở ra. Sau đó, Tomoki vừa suy nghĩ xem tiếp theo nên dùng trò đùa gợi tình nào, vừa cử động năm ngón tay trái phải một cách đáng ghét.
Tuy nhiên, bàn tính của Tomoki sụp đổ ngay lập tức.
"Xin thất lễ."
Tomoki nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Thiếu nữ bước vào mặc đồ thể dục giống như những người khác, mái tóc đen dài được buộc thành bó dưới một chiếc nơ bướm trắng, khóe miệng nở nụ cười, toát ra một bầu không khí yêu mị không giống học sinh trung học. Tuy nhiên, đôi mắt cô sâu thẳm như bóng tối, nhìn lâu, cảm giác như đang nhìn vào vực thẳm.
Cô ấy là Hội trưởng hội học sinh của trường trung học này, thiên kim tiểu thư của gia tộc Satsukitane cai quản thị trấn Sorami... người có tên Satsukitane Mikako.
(Hội? Hội trưởng, tại sao lại ở đây?)
"Xin hỏi, kiểm tra thể lực diễn ra ở đây phải không ạ?"
Hội trưởng vuốt mái tóc đen dường như có thể phát ra tiếng chuông, lặng lẽ bước vào phòng y tế.
"A, a, cô, cô tại sao lại ở đây? Năm ba chẳng phải là ngày mai sao?"
Dù bị Hội trưởng xuất hiện đột ngột làm cho giật mình, Tomoki vẫn đeo lại kính, bình tĩnh ngậm miệng. Nhìn thấy bộ dạng này của Tomoki, Hội trưởng nhìn chằm chằm Tomoki sau khi biến hình một lúc, khóe miệng lại khẽ cười.
"Ừm, đúng là ngày mai, nhưng vì có chút việc, nên muốn làm xong trong hôm nay, không có thông báo cho ngài sao?"
(Chưa từng nghe nói a! Hay đúng hơn là, không thể nào nghe nói được chứ!)
Quả thực, Tomoki - nữ bác sĩ giả mạo không thể nào có được thông tin như vậy, nhưng ngay cả bác sĩ thật sự phụ trách nơi này, chắc cũng không biết Hội trưởng sẽ đến.
Bởi vì...
"Nè, Hội trưởng tôi ấy mà, muốn kiểm tra thể lực hôm nay, được chứ? Nếu, từ chối thì..."
Cuộc đối thoại như vậy, cũng đã diễn ra trong phòng hiệu trưởng lúc nãy.
(Tóm, tóm lại, bây giờ chỉ còn cách hành động để không bị phát hiện thôi)
Tomoki hoàn toàn không biết gì về tình huống này, một mình vừa lo sốt vó, vừa bắt đầu tìm cách né tránh tình huống này.
"Vây, vậy sao? Vậy mời cô qua bên này, tôi sẽ đo chiều cao và cân nặng cho cô."
"Cảm ơn, bác sĩ. Nhân tiện..."
Ngay khoảnh khắc Tomoki định dẫn Hội trưởng đến trước cân, Hội trưởng hơi nghiêng đầu, nhìn vào đôi mắt của Tomoki.
"Hội trưởng tôi, có nói mình là học sinh năm ba sao?"
(Hể ể ể! Xong đời!)
Tomoki tự đào hố chôn mình lần hai.
"A, a, là vậy đấy, bác sĩ mà, nhất định phải nắm rõ thông tin bệnh nhân chứ."
"Nhưng mà, ngài có vẻ không biết lịch trình thay đổi nhỉ."
"Cũng, cũng đúng nhỉ."
"Hơn nữa, trên hồ sơ kiểm tra thể lực không có dán ảnh, nên bác sĩ chắc là không biết ai có khuôn mặt thế nào... Tại sao, bác sĩ lại biết được nhỉ?"
Hội trưởng vốn đang mỉm cười để lộ nụ cười càng thêm ác ý. Nhìn biểu cảm của Tomoki, chắc cậu ta đang toát mồ hôi hột nhiều hơn nữa.
"Tóm, tóm lại, chúng ta bắt đầu kiểm tra thể lực đi, nhé, nhé?"
Nghe câu hỏi của Tomoki, Hội trưởng rất lâu không cử động. Cô liếc nhìn Tomoki một cái, rồi thong thả đi về phía cân.
(...Nguy rồi. Cực kỳ nguy hiểm. Không thể để lộ sơ hở thêm nữa.)
Nội tâm cậu nghĩ như vậy.
"Nhắc mới nhớ, bác sĩ, ngài trẻ thật đấy, cứ như học sinh trung học vậy."
"Không, không phải đâu, tôi học vượt tốt nghiệp đại học đấy."
"Hừm, học vượt à. Nói vậy thì, ngài là sinh viên đại học Mỹ à? Tốt nghiệp trường nào vậy?"
"A, cái đó, trường nổi tiếng ấy."
"Viện Công nghệ Massachusetts (MIT)?"
"Đúng, đúng, chính là MIT."
"A, giỏi quá. Ơ đợi chút, Hội trưởng tôi ấy mà, hình như nhầm rồi."
"Hả?"
"Đại học MIT không có trường y đâu, hình như nhầm với Đại học Massachusetts rồi, Hội trưởng tôi, thật là không được mà."
"Đúng, đúng, đúng vậy, tôi cũng thấy hơi lạ."
Kiểu như vậy.
"Ái chà, bác sĩ, vòng một của ngài tuyệt thật đấy."
"Ừm, đúng vậy."
"Rất tròn trịa, to lớn... to không cân xứng với cơ thể của bác sĩ nhỉ."
"Tôi, tôi cũng tự tin về ngực lắm đấy."
"Cứ như là đang độn cái gì đó vậy."
"Hự?"
Hoặc là.
"Bác sĩ, ngài có phiền não gì không?"
"Hả? Tại sao lại nghĩ vậy?"
"Ngài xem, so với làn da mịn màng của bác sĩ, tóc của ngài trông rất xơ xác, cứ như đang đội một bộ tóc giả rẻ tiền vậy."
"Trời, trời sinh tóc đã thế này rồi!"
Dưới sự tấn công dồn dập của Hội trưởng, phòng thủ của Tomoki gần như tan vỡ hoàn toàn. Nhưng, Tomoki rất kiên cường.
(Nhẫn, nhẫn nhịn...)
Cuối cùng, buổi kiểm tra thể lực của Hội trưởng cũng kết thúc. Cậu nhẫn nhịn giỏi lắm, Tomoki. Cố lên, Tomoki.
"Ái chà, bác sĩ, cảm giác ngài hơi muốn khóc rồi, không sao chứ?"
Chỉ là gần như khóc một nửa thôi. Cảm giác căng thẳng không biết khi nào sẽ bị lộ, bất giác khiến mắt cậu rơm rớm nước mắt.
"Chỉ là thấy hơi, hơi mệt thôi."
"Mà, ngài phải cẩn thận đấy nhé. Vậy, tôi đi trước đây."
Nói rồi, Hội trưởng rảo bước về phía cửa kéo phòng y tế... đi được một nửa, cô đột nhiên quay lại nói với Tomoki.
"A, xin lỗi, Sakurai, có thể lấy giúp điện thoại của Hội trưởng tôi trên cái bàn đó không?"
"A, được thôi."
Vừa nói, Tomoki vừa nhìn về phía bàn làm việc của phòng y tế, trên đó chỉ có hồ sơ kiểm tra thể lực, chẳng thấy bóng dáng điện thoại đâu.
Không phải, nhắc mới nhớ, lúc Hội trưởng đến đây, có mang điện thoại sao?
"Cái đó, không có điện thoại... đâu?"
Ngay khoảnh khắc cậu quay lại định hỏi điện thoại của Hội trưởng trông như thế nào.
Trước mắt xuất hiện một quân đoàn nữ sinh mặc đồ thể dục.
Hơn nữa, ai nấy đều mặt đầy giận dữ, khoanh tay trước ngực, đứng sừng sững như tượng Hộ Pháp.
Tiện thể nói luôn, Sohara đứng ở trung tâm.
"A, cái đó?"
Sự xuất hiện đột ngột của họ khiến suy nghĩ của Tomoki nhất thời không phản ứng kịp, cậu đứng chết trân tại chỗ. Lúc này, Hội trưởng đột nhiên ló đầu ra từ phía sau tập đoàn đồ thể dục.
"Xin lỗi nhé, Hội trưởng tôi ấy mà, lỡ miệng gọi nhầm bác sĩ thành Sakurai rồi."
Câu nói đó ghép các mảnh ghép câu trả lời trong đầu Tomoki lại với nhau.
Hội trưởng gọi Tomoki là "Sakurai-kun" -> Và cậu không chút nghi ngờ đáp lại giọng nói đó -> Tức là, cậu chính là Sakurai Tomoki.
Trong tích tắc, tất cả máu như đông cứng lại, cậu lạnh toát từ sâu trong cơ thể.
"A, không phải, đó là thói quen của tôi thôi... Không phải, chỉ là ngẫu nhiên thôi."
"Tomoki."
Sohara từ từ tiến lại gần Tomoki đang muốn lảng tránh. Biểu cảm của đối phương bị tóc mái che khuất, không nhìn rõ.
"Cái, cái đó, tớ là cô nàng siêu pretty mà."
Bất chợt, cánh tay phải của Sohara cử động, ngay sau đó một cơn gió mát lạnh thổi qua đầu Tomoki. Sau đó, lại vang lên tiếng vật gì đó rơi xuống.
Tomoki nhìn về phía đó, bộ tóc giả dài nằm lại đó... hóa ra là bộ tóc giả cậu đang đội đã rơi xuống.
"Quả nhiên, là Tomoki biến thành con gái nhỉ."
Sự việc đã đến nước này, thân phận thật sự của cậu cũng đã rõ ràng.
"Không không không, không phải đâu, cái này cái này là."
Tomoki liên tục lùi lại phía sau, không biết từ lúc nào, phía sau cũng có các cô gái vây thành một bức tường, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Đừng vội thế, Sohara, trong chuyện này có nguyên nhân sâu xa lắm."
"Nè, cậu đã nói rồi nhỉ, Tomoki."
"Hả, hả?"
"Lần sau còn làm chuyện đồi bại, thì sẽ đấm cho tơi bời hoa lá nhỉ?"
"So, Sohara, cậu đang nói gì vậy?"
Chưa hiểu ý nghĩa, ngay khoảnh khắc cậu hỏi lại.
"..."
Sohara hít một hơi ngắn.
Thảm tuyệt nhân hoàn.
...Một giờ sau, trên cái cây trong sân trường, treo lủng lẳng một Tomoki tơi tả, đã giải trừ biến hình.
"Lần sau còn làm chuyện này nữa, thì tớ sẽ phá hủy Bộ chuyển đổi lượng tử của Ikaros đấy nhé?"
Lời Sohara nói khi rời đi, không lâu sau đó đã được thực hiện.
Tiện thể nói luôn...
(Chủ nhân?)
Sau khi đến giờ tan học, Ikaros đang định về nhà thì phát hiện Tomoki vẫn bị treo trên cây. Ngay lập tức, Ikaros từ từ đi về phía đó, bình thường thì giúp đỡ Tomoki là nhiệm vụ của Ikaros.
Thế nhưng, hôm nay cô lại dừng bước giữa chừng.
"Nhưng mà."
——Nghe cho rõ đây, hôm nay ta không phải là Chủ nhân. Ta là nữ bác sĩ, là nữ bác sĩ siêu xinh đẹp chỉ cho phép cô nói dối trong ngày hôm nay thôi đấy.
Cô nhớ lại mệnh lệnh của Chủ nhân Tomoki.
(Phải đi giúp nữ bác sĩ siêu xinh đẹp... Điều này không hợp logic, rất kỳ lạ. Mà vi phạm mệnh lệnh, sẽ bị Chủ nhân mắng.)
Thế là Tomoki cứ thế bị bỏ mặc cho đến ngày hôm sau.