Mục Lục
Fuyo Mahou
Chương 2: Căn phòng trắng
Chương 3: Support Magic và Summon Magic
Chương 4: Orc và cô gái
Chương 5: Thăng cấp Skills nào bây giờ?
Chương 6: Lựa chọn của cô gái
Chương 7 - Aris vào cuộc [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482985]
Chương 8: Thế giới bên ngoài [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482986]
Chương 9: Lên level [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482987]
Chương 10: Chuẩn bị trước trận chiến [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482988]
Chương 11: Đột kích Toà nhà Bổ trợ [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482989]
Chương 12: Càn quét [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482990]
Chương 13: Người sống sót [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482991]
Chương 14: Lật ngược thế cờ [/links/id135/index_split_001.html#id_Toc36482992]
Chương 15: Thử nghiệm ma thuật ở căn phòng trắng [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482993]
Chương 16: Màn đêm buông xuống [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482994]
Chương 17: Bình minh [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482995]
Chương 18: Chuyên gia đào bới [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482996]
Chương 19: Trinh sát ký túc xá nữ [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482997]
Chương 20: Tổ đội [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482998]
Chương 21: Hỗn chiến ký túc xá [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36482999]
Chương 22: Quá khứ của Tamaki [/links/id134/index_split_002.html#id_Toc36483000]
Chương 23: Sự quan tâm của Aris và tâm tư của Tamaki [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483001]
Chương 24: Tử chiến ở kí túc xá [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483002]
Chương 25: Earth Magic và Wind Magic trong căn phòng trắng [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483003]
Phụ lục: Fire Magic và Water Magic [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483004]
Chương 26: Tìm kiếm ở kí túc xá nữ [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483005]
Chương 27: Trận chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483006]
Chương 28: Đối mặt Shiki [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483007]
Chương 29: Hai người dẫn dắt [/links/id133/index_split_003.html#id_Toc36483008]
Chương 30: Cuộc chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ lần 2 (1) [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483009]
Chương 31: Cuộc chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ lần 2 (2) [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483010]
Chương 32: Cuộc chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ lần 2 (3) [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483011]
Chương 33: Cuộc chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ lần 2 (4) [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483012]
Chương 34: Cuộc chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ lần 2 (5) [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483013]
Chương 35: Hậu quả sau cùng [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483014]
Chương 36: Tòa nhà chính của khu trường Sơ trung [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483015]
Chương 37: Trinh sát trên không [/links/id132/index_split_004.html#id_Toc36483016]
Chương 38: Khu vực trường Cao Trung [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483017]
Chương 39: Sự ăn năn của Shiki [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483018]
Chương 40: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (1) [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483019]
Chương 41: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (2) [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483020]
Chương 42: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (3) [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483021]
Chương 43: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (4) [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483022]
Chương 44: Item Vender [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483023]
Chương 45: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (5) [/links/id131/index_split_005.html#id_Toc36483024]
Chương 46: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (6) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483025]
Chương 47: Chiến dịch tập kích trường Sơ Trung (7) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483026]
Chương 48: Quyết chiến tại trường Sơ Trung (1) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483027]
Chương 49: Quyết chiến tại trường Sơ Trung (2) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483028]
Chương 50: Quyết chiến tại trường Sơ Trung (3) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483029]
Chương 51: Quyết chiến tại trường Sơ Trung (4) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483030]
Chương 52: Quyết chiến tại trường Sơ Trung (5) [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483031]
Chương 53: Tamaki trung thành [/links/id130/index_split_006.html#id_Toc36483032]
Chương 54: Quá khứ, hiện tại và Tamaki [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483033]
Chương 55: Văn tự bí ẩn [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483034]
Chương 56: Degozaru [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483035]
Chương 57: Tội ác của Shiba và đồng bọn [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483036]
Chương 58: Cuộc chiến ở ký túc xá nam thứ nhất khu vực Cao Trung [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483037]
Chương 59: Vì các em, anh chọn ma thuật triệu hồi [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483038]
Chương 60: Ngày thứ 2 trôi qua [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483039]
Chương 61: Ngày thứ 3 bắt đầu [/links/id129/index_split_007.html#id_Toc36483040]
Chương 62: Chia nhau xuất kích [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483041]
Chương 63: Những người còn lại [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483042]
Chương 64: Giant Wasp [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483043]
Chương 65: Công lược rừng Bắc (1) [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483044]
Chương 66: Công lược rừng Bắc (2) [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483045]
Chương 67: Công lược rừng Bắc (3) [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483046]
Chương 68: Công lược rừng Bắc (4) [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483047]
Chương 69: Công lược rừng Bắc (5) [/links/id128/index_split_008.html#id_Toc36483048]
Chương 70: Trận chiến cuối trước hang động rừng Bắc [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483049]
Chương 71: Vì tương lai sẽ đến [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483050]
Chương 72: Bí mật của hang động [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483051]
Chương 73: Những nữ sinh bị hiến tế [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483052]
Chương 74: Năng lực của Globster [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483053]
Chương 75: Thế giới bên ngoài [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483054]
Chương 76: Tham vọng của Mia [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483055]
Chương 77: Chiến trường thành phố pháo đài (1) [/links/id127/index_split_009.html#id_Toc36483056]
Chương 78: Chiến trường thành phố pháo đài (2) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483057]
Chương 79: Chiến trường thành phố pháo đài (3) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483058]
Chương 80: Chiến trường thành phố pháo đài (4) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483059]
Chương 81: Chiến trường thành phố pháo đài (5) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483060]
Chương 82: Chiến trường thành phố pháo đài (6) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483061]
Chương 83: Chiến trường thành phố pháo đài (7) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483062]
Chương 84: Chiến trường thành phố pháo đài (8) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483063]
Chương 85: Chiến trường thành phố pháo đài (9) [/links/id126/index_split_010.html#id_Toc36483064]
Chương 86: Thủy công [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483065]
Chương 87: Hiểm họa ra đời [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483066]
Chương 88: Mekishu Grand [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483067]
Chương 89: Thảo phạt quái vật thần thoại [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483068]
Chương 90: Sứ giả [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483069]
Chương 91: Yến tiệc [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483070]
Chương 92: Thành phố giữa rừng sâu [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483071]
Chương 93: Thánh nữ Rin [/links/id125/index_split_011.html#id_Toc36483072]
Chương 94: Vũ khí bí mật [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483073]
Chương 95: Năng lực đặc biệt [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483074]
Chương 96: Cây Thế Giới [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483075]
Chương 97: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (1) [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483076]
Chương 98: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (2) [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483077]
Chương 99: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (3) [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483078]
Chương 100: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (4) [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483079]
Chương 101: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (5) [/links/id124/index_split_012.html#id_Toc36483080]
Chương 102: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (6) [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483081]
Chương 103: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (7) [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483082]
Chương 104: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (8) [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483083]
Chương 105: Cuộc chiến trong rừng Cây Thế Giới (9) [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483084]
Chương 106: Giữa an nguy đồng đội và danh nghĩa người hùng [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483085]
Chương 107: Legend Archane [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483086]
Chương 108: Skill cấp 9 [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483087]
Chương 109: Thánh Nữ giáng thế [/links/id123/index_split_013.html#id_Toc36483088]
Chương 110: Phái Hòa Bình [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483089]
Chương 111: Quay về Trung Tâm Bổ Trợ [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483090]
Chương 112: Tình trạng của Trung Tâm Bổ Trợ [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483091]
Chương 113: Khỏi nói nhiều [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483092]
Chương 114: Pháo đài không trung [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483093]
Chương 115: Quân đoàn quỷ dữ [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483094]
Chương 116: Greater Ninja [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483095]
Chương 117: Ogre Phalanx (1) [/links/id122/index_split_014.html#id_Toc36483096]
Chương 118: Khế Ước Chuyên Tùng [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483097]
Chương 119: Ogre Phalanx (2) [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483098]
Chương 120: Ogre Phalanx (3) [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483099]
Chương 121: Ogre Phalanx (4) [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483100]
Chương 122: Rút quân khỏi trường [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483101]
Chương 123: Khả năng mới [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483102]
Chương 124: Ngày thứ 3 trôi qua [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483103]
Chương 125: Ngày thế giới diệt vong [/links/id121/index_split_015.html#id_Toc36483104]
Chương 126: Do thám Pháo Đài Không Trung [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483105]
Chương 127: Huyễn Lang Vương Sharow [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483106]
Chương 128: Lối sống của linh thú [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483107]
Chương 129: Căn cứ bí mật của Ninja [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483108]
Chương 130: Cuộc chiến thầm lặng mỗi ngày của Ninja [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483109]
Chương 131: Bên trong tầng ngầm [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483110]
Chương 132: Đi lấy máy tính xách tay [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483111]
Chương 133: Cự thú tấn công [/links/id120/index_split_016.html#id_Toc36483112]
Chương 134: Đột phá bức tường xúc tu [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483113]
Chương 135: Quỷ Vương ra mặt [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483114]
Chương 136: Tấm lòng của Huyễn Lang Vương [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483115]
Chương 137: Dịch chuyển [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483116]
Chương 138: Tình hình chiến dịch tấn công [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483117]
Chương 139: Cuộc trinh sát từ linh thú của Rin [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483118]
Chương 140: Sấm rền trên chốn hoang vu [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483119]
Chương 141: Song Thần binh (1) [/links/id119/index_split_017.html#id_Toc36483120]
Chương 142: Song Thần binh (2) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483121]
Chương 143: Song Thần binh (3) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483122]
Chương 144: Song Thần binh (4) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483123]
Chương 145: Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu (1) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483124]
Chương 146: Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu (2) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483125]
Chương 147: Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu (3) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483126]
Chương 148: Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu (4) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483127]
Chương 149: Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu (5) [/links/id118/index_split_018.html#id_Toc36483128]
Chương 150: Necromancer [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483129]
Chương 151: Chiến trường của những chiến binh triệu hồi [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483130]
Chương 152: Tất cả level up [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483131]
Chương 153: Tinh binh đa quốc [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483132]
Chương 154: Chiến lược xâm nhập cảm tử [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483133]
Chương 155: Ninja Warrior [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483134]
Chương 156: Địa Để Thần Điện Reon (1) [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483135]
Chương 157: Địa Để Thần Điện Reon (2) [/links/id117/index_split_019.html#id_Toc36483136]
Chương 158: Địa Để Thần Điện Reon (3) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483137]
Chương 159: Địa Để Thần Điện Reon (4) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483138]
Chương 160: Địa Để Thần Điện Reon (5) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483139]
Chương 161: Slime Ác Mộng (1) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483140]
Chương 162: Slime Ác Mộng (2) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483141]
Chương 163: Slime Ác Mộng (3) [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483142]
Chương 164: Chiến lược bắn tỉa [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483143]
Chương 165: Chiến trường Địa Để Thụ [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483144]
Chương 166: Tentacle Knight [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483145]
Chương 167: Giải phóng Địa Để Thần Điện [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483146]
Chương 168: Lời khiển trách của Alice [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483147]
Chương 169: Chiến thắng của Liên Quân [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483148]
Chương 170: Thực Vật Vương [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483149]
Chương 171: Hộ vệ Cây Thế Giới [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483150]
Chương 172: Acid Hound [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483151]
Chương 173: Phân loài quái vật [/links/id116/index_split_020.html#id_Toc36483152]
Chương 174: Cao tốc cơ động phòng vệ chiến [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483153]
Chương 175: Phối hợp tác chiến [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483154]
Chương 176: Những người hi sinh [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483155]
Chương 177: Cuộc chiến phòng thủ Cây Thế Giới (1) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483156]
Chương 178: Cuộc chiến phòng thủ Cây Thế Giới (2) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483157]
Chương 179: Cuộc chiến phòng thủ Cây Thế Giới (3) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483158]
Chương 180: Thụ hải cuồng loạn (1) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483159]
Chương 181: Thụ hải cuồng loạn (2) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483160]
Chương 182: Thụ hải cuồng loạn (3) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483161]
Chương 183: Thụ hải cuồng loạn (4) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483162]
Chương 184: Thụ hải cuồng loạn (5) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483163]
Chương 185: Hắc Dực Cuồng Lang [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483164]
Chương 186: Ngày thứ 4 trôi qua [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483165]
Chương 187: Buổi sáng vô định [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483166]
Chương 188: Pháo đài biên giới (1) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483167]
Chương 189: Pháo đài biên giới (2) [/links/id115/index_split_021.html#id_Toc36483168]
Chương 190: Pháo đài biên giới (3) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483169]
Chương 191: Pháo đài biên giới (4) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483170]
Chương 192: Thánh Nữ bị giam cầm [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483171]
Chương 193: Tiếp tục・Chiến dịch tái chiếm pháo đài biên giới [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483172]
Chương 194: Thánh nữ Pokuru của Rognia [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483173]
Chương 195: Cuộc chiến phòng thủ pháo đài biên giới [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483174]
Chương 196: Biệt đội Thần Binh (1) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483175]
Chương 197: Biệt đội Thần Binh (2) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483176]
Chương 198: Biệt đội Thần Binh (3) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483177]
Chương 199: Thế giới bị dị giới hóa [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483178]
Chương 200: Thuyền bay [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483179]
Chương 201: Quái vật trong rừng ngập nước [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483180]
Chương 202: Sự thật về thế giới [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483181]
Chương 203: Băng qua đầm lầy [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483182]
Chương 204: Bạch dị hình thủ (1) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483183]
Chương 205: Bạch dị hình thủ (2) [/links/id114/index_split_022.html#id_Toc36483184]
Chương 206: Đền thờ Tepato (1) [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483185]
Chương 207: Đền thờ Tepato (2) [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483186]
Chương 208: Đền thờ Tepato (3) [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483187]
Chương 209: Đền thờ Tepato (4) [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483188]
Chương 210: Chỉ hai người trên ngọn núi trường [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483189]
Chương 211: Mia hòa trộn [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483190]
Chương 212: Một mình giao chiến Pháo Đài Không Trung [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483191]
Chương 213: Quyết chiến, Zagarazuina [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483192]
Chương 214: Quỷ Vương nghiêm túc [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483193]
Chương 215: Tạm biệt [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483194]
Chương 216: Buổi ban mai cuối cùng [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483195]
Chương 217: Bất thường trên ngọn núi trường [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483196]
Chương 218: Sức mạnh mới [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483197]
Chương 219: Chuẩn bị cho trận quyết chiến [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483198]
Chương 220: Đề nghị của Algaraf [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483199]
Chương 221: Chỉ 4 người trong căn phòng trắng [/links/id113/index_split_023.html#id_Toc36483200]
Chương 222: Về lại tòa nhà chính khu Sơ Trung [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483201]
Chương 223: Cái Nêm thứ 6 (1) [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483202]
Chương 224: Cái Nêm thứ 6 (2) [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483203]
Chương 225: Cái Nêm thứ 6 (3) [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483204]
Chương 226: Hồi hương [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483205]
Chương 227: Kaya (1) [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483206]
Chương 228: Kaya (2) [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483207]
Chương 229: Hình bóng Ma Vương [/links/id112/index_split_024.html#id_Toc36483208]
Chương 230: Sáu ngày trên Trái Đất [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483209]
Chương 231: Pháp sư [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483210]
Chương 232: Thứ băng qua thế giới [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483211]
Chương 233: Cuộc chiến ở khu dân cư (1) [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483212]
Chương 234: Cuộc chiến ở khu dân cư (2) [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483213]
Chương 235: Cuộc chiến ở khu dân cư (3) [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483214]
Chương 236: Cuộc chiến ở khu dân cư (4) [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483215]
Chương 237: Trận chiến với Vong Linh Vương (1) [/links/id111/index_split_025.html#id_Toc36483216]
Chương 238: Trận chiến với Vong Linh Vương (2) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483217]
Chương 239: Trận chiến với Vong Linh Vương (3) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483218]
Chương 240: Trận chiến với Vong Linh Vương (4) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483219]
Chương 241: Hành tung của Vong Linh Vương [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483220]
Chương 242: Kẻ thù thực sự [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483221]
Chương 243: Quyết chiến tại Umeyashiki [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483222]
Chương 244: Đòn phục thù của Shiki-san [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483223]
Chương 245: Thảo phạt Ma Vương (1) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483224]
Chương 246: Thảo phạt Ma Vương (2) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483225]
Chương 247: Thảo phạt Ma Vương (3) [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483226]
Chương 248: Lời thề nguyền vĩnh viễn [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483227]
Chương 249: Thỏa thuận đình chiến [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483228]
Chương cuối: Điều tôi chọn ở thế giới thứ hai [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483229]
Phụ chương 1: Hôn lễ [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483230]
Phụ chương 2: Báo đen thần tốc [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483231]
Phụ chương 3: After Story [/links/id110/index_split_026.html#id_Toc36483232]
FUYO MAHOU
CHƯƠNG 1: CÁI BẪY
Cuối tháng chín. Chiều thứ bảy. Sau giờ học.
Trong một khu rừng cách con đường nối giữa trường cao trung và sơ trung năm phút đi bộ.
Cầm trên tay cái xẻng, tôi cố gắng làm một cái bẫy trong khi người phủ đầy bùn đất.
Cái hố này chắc chắn là sâu hơn nhiều so với chiều cao của một con người.
Đây đã là cái bẫy thứ ba mà tôi đào rồi, thế nên cũng chẳng có gì khó khăn nữa.
Nếu có ai đó đủ rảnh để đếm cả những cái bẫy mà tôi đào xong lại lấp, thì đây đã là cái thứ năm rồi. Sau khi đào bới cả đống lần như thế thì ai cũng có thể trở thành dân chuyên nghiệp cả.
Cảm thấy có vẻ đã đủ sâu, tôi cắm những cọc nhọn đã chuẩn bị trước vào trong hố. Đó là mấy thân tre mà tôi đã cắt rồi vót nhọn như một mũi giáo thô sơ. Đặt phần nhọn hướng lên trên, tôi cắm chúng xuống đáy hố bẫy. Từng cái, từng cái một. Cái sau nối tiếp cái trước.
Túm lấy sợi dây thừng buộc vào một thân cây trên mặt đất, tôi leo lên khỏi hố và cẩn thận che cái bẫy lại bằng lá để ngụy trang.
Không còn nhiều thời gian để thong thả nữa.
[Hắn] đang tới.
Tôi đưa tay quệt mồ hôi trên trán và nhìn đồng hồ. Bây giờ là 14:30.
[Hắn] đã được tôi để lại vài đầu mối. Một tin nhắn dẫn dụ [hắn] đến chỗ này.
Chắc chắn [hắn] không nhận ra đó là một [tin nhắn dẫn dụ]. Tôi đã cố tình viết theo cách để [hắn] nghĩ rằng đó là một tin nhắn nhầm địa chỉ mà tôi vô tình gửi nhầm, rằng tôi đang che giấu điều gì đó rất quan trọng ở đây.
Và cũng bởi vì điều đó mà tôi tới đây hàng ngày---------đó là thứ mà [hắn] chắc chắn sẽ kết luận sau khi tổng hợp các mảnh ghép dường như đã quá rõ ràng.
[Hắn] hẳn sẽ nghĩ, lí do tôi luôn biến mất sau giờ học, chính là để tới đây thực hiện mộtbí mật không thể tiết lộ.
Theo một nghĩa nào đó thì kết luận ấy cũng không sai. Bởi tôi đúng là đang thực hiện một bí mật ở nơi này - tôi đào những cái bẫy.
Mấy cái đầu tiên không khiến tôi hài lòng cho lắm, vì vậy chúng đã bị lấp lại.
Cái bẫy thứ hai, mặc dù đã khá hơn nhưng vẫn chưa đạt yêu cầu đối với tôi, và tôi cũng lấp nó đi. Kế hoạch lần này đơn giản là không được phép thất bại.
Tôi sắp giết người.
Tôi sắp lừa cho [hắn] rơi vào cái bẫy này, và giết hắn.
Kế hoạch của tôi là đợi cho [hắn] rơi vào bẫy, rồi sau đó đổ xăng xuống hố cùng với một mồi lửa.
Vậy vẫn chưa đủ - nếu [hắn] là một kẻ cực kì may mắn, nhiêu đó vẫn chưa đủ để lấy mạng.
Vậy nên tôi còn chuẩn bị một cây cọc tre dài hơn 5 mét. Tôi đã cắt vát thân tre rồi vót cho nó nhọn hoắt như một cây giáo thực thụ. Và cây giáo đó sẽ được dùng để đâm chết [hắn] từ trên miệng hố. Đâm liên tục. Cho đến khi hắn không còn cử động.
Và mọi thứ sẽ kết thúc. Cuộc báo thù của tôi cũng chấm dứt ở đây.
Sau đó, tôi phải làm gì?
.....Ai quan tâm chứ?
Nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, một ngày nào đó chính tôi sẽ phải bỏ mạng dưới tay hắn.
Tôi sẽ bị bắt nạt cho đến chết, và sau đó bị xóa sạch mọi dấu vết khỏi xã hội này.
[Hắn] rất mạnh.
Tất nhiên, thể chất của [hắn] rất trâu bò, nhưng không phải chỉ có vậy.
Bố mẹ của [hắn] là những kẻ tai to mặt lớn bỏ tiền ra tài trợ cho ngôi trường này.
Nghe có vẻ giống mấy cốt truyện trong manga, nhưng tiếc thay đây lại là sự thực.
Ngay cả các giáo viên cũng không dám ho he gì mặc cho những điều bẩn thỉu mà [hắn] đã làm. Một kẻ cặn bã như vậy thực sự tồn tại trong trường học của tôi.
Và tôi lại chính mà mục tiêu của tên cặn bã đó.
Ngôi trường này sử dụng hệ thống kí túc xá bắt buộc với toàn bộ học sinh, và bản thân ngôi trường đã nằm sâu trong vùng núi rồi.
Giống như một kiểu hình xã hội làng khép kín, và kẻ đứng đầu "ngôi làng" đó-----[hắn] nhằm vào tôi.
[Hắn] coi việc bắt nạt tôi chỉ là một thú vui tiêu khiển.
Và một ngày nào đó, tôi sẽ bị hành hạ đến chết.
Nếu vậy, tôi chỉ có thể giết trước khi bị giết, không phải sao?
Tôi nín thở và kiên nhẫn chờ đợi.
Không biết có phải chỉ vì tôi đang căng thẳng hay không, nhưng khu rừng hôm nay chìm trong một sự im lặng bất thường. Không còn bất cứ tiếng kêu của chim hay côn trùng nào nữa.
Sớm thôi. [Hắn] chắc chắn sẽ tới.
Tôi đã nghe thấy tiếng bước chân.
Tiếng bước chân của ai đó, dẫm lên những chiếc lá khô trải khắp khu rừng. Là tiếng bước chân của [hắn].
Sự căng thẳng cuộn trào lên khiến dạ dày tôi đau quặn. Tôi cố gắng ghìm hai bàn tay đang run rẩy lại. Những giọt mồ hôi liên tiếp lăn dài trên trán.
Đã là cuối tháng chín, lẽ ra thời tiết không thể nóng tới mức này. Không biết có phải do vừa vận động mạnh hay không, nhưng hiện giờ toàn thân tôi đang vã mồ hôi như tắm.
Không. Đó là do tôi đang căng thẳng.
Nhưng cũng chẳng làm thế nào hơn được. Tất nhiên tôi sẽ phải căng thẳng khi sắp giết một ai đó. Chân tay run lên bần bật.
Tôi không thể kìm nén một nụ cười tàn nhẫn khi nghĩ đến chuyện sắp xảy ra.
Tôi có thể giết [hắn]. Chỉ nghĩ đến đó đã vui phát khóc rồi.
Tất cả là do tên đó------------
Đột nhiên, cơ thể tôi rung lắc dữ dội. Tay tôi vô tình đè lên thảm lá khô.
Liệu [hắn] có nghe thấy âm thanh phát ra không? Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Không, đây là-------
Cái cây tôi tựa vào bắt đầu rung chuyển. Tán lá rậm rạp của nó dao động dữ dội.
Một trận động đất. Một trận động đất lớn.
Chấn động cực mạnh dội vào bụng tôi, nhưng nó gần như dừng lại ngay tức khắc.
Cơn động đất đã dừng lại. Cái cây không bị đổ, và cũng chẳng có vẻ gì là sắp xảy ra lở đất. Tôi thở phào một cách nhẹ nhõm.
Mấy cái bẫy cũng không sao cả, vậy là quá ổn. Vấn đề duy nhất là.....
"Đ-Động đất?!!"
Tôi nghe thấy giọng nói của [hắn], lưỡi líu lại vì sợ hãi.
(Mẹ kiếp.... Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp!!! Tại sao chứ?!!)
Tôi không thể ngừng chửi rủa trong đầu. Nếu [hắn] quyết định bỏ chạy, vậy thì kế hoạch mà tôi dày công chuẩn bị sẽ------
Tiếng bước chân đi xa dần.
Tôi nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt.
Không, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Có thể [hắn] chỉ đang lo rằng có một vụ lở đất hay gì đó xảy ra. Có thể lát nữa [hắn] sẽ quay lại. Có thể....
Tôi thầm cầu nguyện và kiên nhẫn chờ đợi.
Không biết bao nhiêu lâu đã qua.
Có lẽ chỉ mới 10 phút, nhưng đối với tôi cứ như cả vài tiếng đồng hồ vậy.
Âm thanh bước chân của ai đó vọng tới.
(Ngon lành.)
Tôi nắm chặt tay, cố gắng né lại tiếng reo hò đắc thắng.
[Hắn] đã trở lại. Và lần này [hắn] nhất định sẽ phải đi qua đây.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Cái quái gì vậy? Nghe nó nặng nề hơn nhiều so với lúc trước.
Không, chắc đó là do tôi suy nghĩ quá nhiều thôi. Tôi lắc lắc đầu và cố gắng tập trung.
Có cảm giác rằng tiếng thở của [hắn] cũng lớn một cách bất thường. Cái âm thanh phì phò đó, cứ như là của một con lợn vậy.
Chuyện gì đã xảy ra? Kiệt sức sau khi leo lên đồi à?
Thật là một gã vô dụng. Cứ suốt ngày khoác cái vỏ sĩ bẩn đó, rốt cuộc cũng chỉ có thế này thôi.
Tôi mỉm cười thích thú. Vậy càng tốt.
Nếu [hắn] đã mệt đến thế, vậy thì phản xạ của [hắn] chắc chắn không thể đủ nhanh để thoát khỏi cái bẫy.
Bước chân của [hắn] cũng trở nên rối loạn.
Chỉ cần quan sát.
......Rơi!
Một tiếng thét chói tay vang lên.
Tôi vội vã chạy ra từ chỗ nấp phía sau thân cây và lao tới bên miệng hố với mấy cái can nhựa. Không cần nhìn vào bên trong, tôi dốc ngược chúng xuống và đổ chất lỏng bên trong vào hố bẫy.
Xăng tuôn ra ồng ộc. Có hơi cường điệu quá mức.
Tiếp theo là mồi lửa.
Tôi rút bật lửa ra, đốt một mảnh giấy và quẳng vào trong hố.
Tiếng rú kinh hãi một lần nữa vang lên.
Tiếng hét của một kẻ đang giãy chết. Nó làm tôi thấy khoan khoái lạ thường.
Nhặt lấy cây giáo bằng tre, tôi đâm liên tiếp vào trong cái bẫy, tặng cho [hắn] mấy vết thương chí tử.
Cái cảm giác mũi giáo xiên vào da thịt chạy dọc cánh tay. Hoá ra bụng của con người lại mềm đến thế, khác hoàn toàn so với những gì tôi tưởng tượng.
Tôi nhắm mắt lại và toàn lực đâm liên tục xuống thứ bên dưới.
Cuối cùng, sự giãy dụa ngừng lại.
Tôi he hé mở mắt và nhìn vào trong cái bẫy.
Xác chết của [hắn]--------
....Không hề có dưới hố.
Thay vào đó là một sinh vật kì dị to béo có hình dạng như một con lợn đi bằng hai chân đang nằm đó, toàn thân be bét máu.
Một sinh vật có lớp da màu nâu đỏ. Và máu xanh. Vũng máu chảy ra có màu xanh tím.
"....Hả?"
Tôi chỉ có thể đứng đó, há hốc mồm một cách ngớ ngẩn.
Cây giáo tre trong tay rơi xuống.
Đột nhiên, cái thứ quái đản nửa người nửa lợn kia phát ra âm thanh như tiếng khò khè, rồi cơ thể nó mờ đi.
Không, cơ thể của nó đang biến mất.
Tôi chớp chớp mắt.
Trong khi tôi còn đang chết sững thì cái đống lù lù kia đã tan biến.
Một tiếng kèn trumpet nghe như chuông báo vang lên trong tai tôi.
[Bạn đã lên level]
Cùng với giọng nói rè rè lưỡng tính đó, tầm nhìn của tôi trở thành một màu trắng xoá.
CHƯƠNG 2: CĂN PHÒNG TRẮNG
Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đang ở trong một căn phòng hoàn toàn màu trắng.
Toàn bộ trần nhà phát sáng giống như bóng đèn huỳnh quang. Có lẽ vì thế mà nơi đây sáng trưng như ban ngày.
Căn phòng rộng bằng một lớp học, nhưng chỉ có một bộ bàn ghế khiến cho nó tạo cảm giác rộng hơn bình thường.
Trên bàn là một cái laptop đang để mở. (trans: không liên quan nhưng có ai đọc Death Game không? Hết tablet lại tới laptop, công nhận xuyên không bây giờ hịn vờ nhờ =))))) )
Bàn. Ghế. Máy tính. Ba thứ đó là tất cả đồ đạc trong phòng.
Cái laptop đang bật, và trên màn hình là một giao diện gì đó trông như file Excel.
Tôi thận trọng bước về phía cái bàn.
Và nhìn vào màn hình máy tính.
Trên đầu trang là tên của tôi. Dưới đó là [Level 1], [Skill Point 2]. Dưới nữa là một bảng với mấy dòng chữ như "kiếm", "giáo" và "ma thuật".
Tôi lắc lắc đầu một cách nghi ngờ. Có phải đây là trò đùa ngớ ngẩn của ai đó không?
Chính xác thì chuyện quái gì đang xảy ra?
......Không. Thực ra không phải tôi không biết đây là thứ gì. Tôi chỉ chưa thể chấp nhận nó.
Đây là một Bảng trạng thái.
Bảng trạng thái của tôi.
Cũng giống như một game RPG vậy, trên màn hình đang hiển thị những thông số trạng thái của tôi.
Có điều trên đó không phải điểm STR, INT, HP hay MP.
Toàn bộ những gì tôi đọc được ở đây là Level và Skills.
Nghĩa là nó giống một game tôi đã từng chơi. Một game ẩn đi các chỉ số của nhân vật.
Nếu vậy, cái màn hình này chính là......
Tôi cố gắng suy nghĩ bằng cái đầu đang rối như mớ bòng bong. Level 1. Skill Point 2. Nghĩa là tôi có thể học 2 Skills? Cũng không loại trừ khả năng các kĩ năng khác nhau yêu cầu số điểm khác nhau.....
Bỏ đi, hiện giờ chuyện này không quan trọng. Hoặc nó có quan trọng.... nhưng nói chung không phải lúc này. Tạm thời là bây giờ chưa cần đến.
Điều quan trọng nhất bây giờ là xác định xem tôi đang ở trong cái hoàn cảnh quái đản nào.
"Có ai không?!!"
Tôi hét lớn hết sức có thể.
"Có ai ở đây không?!! Ai đó làm ơn giải thích cho tôi với!!! Những chuyện này rốt cuộc là thế này vậy?!!! Hey!!! Tôi đang ở đâu đây?!!"
Tôi không quá kì vọng rằng sẽ có người đến cứu, chỉ đơn giản là tôi nghĩ có thể sẽ có gì đó xảy ra. Nếu như thế giới này đủ tốt để trả lời câu hỏi mà tôi yêu cầu thì có lẽ cơ hội sống sót sẽ cao hơn.
Ít nhất ở thế giới cũ mọi thứ không như vậy. Cũng vì lí do đó mà tôi buộc phải lập kế hoạch để giết [hắn].
Tuy nhiên, chủ nhân của thế giới này có vẻ tử tế hơn nhiều. Trên màn hình laptop đột nhiên xuất hiện một cửa sổ với lời nhắn ngắn gọn.
[Hãy thoải mái đặt câu hỏi.]
Thậm chí còn chu đáo hiện cả cửa sổ nhập câu hỏi nữa. Theo một nghĩa nào đó, điều này đúng là ngọt ngào mà.
Tuy nhiên tôi phải nhanh chóng thất vọng khi cái sự "ngọt ngào" đó không như mong đợi.
Tôi sẽ bỏ qua chi tiết cuộc đối thoại giữa tôi và máy tính, bởi vì nó vừa mất thời gian vừa vô nghĩa không thể tưởng tượng được. Từ những câu hỏi cơ bản mà bất cứ ai cũng sẽ nghĩ đến trong hoàn cảnh này như "Đây là đâu?", "Ai đang nói thế?" cho đến cả mấy câu ngớ ngẩn như "Máy tính này của hãng nào vậy?" và "Mấy giờ rồi?", tất cả những gì tôi nhận được là một dòng cụt lủn.
Fuyo mahou pic 10 [/images/images/image.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/4/48/Fuyo_mahou_pic_10.png/revision/latest?cb=20160519085127
[Không thể trả lời.]
......Tốt thôi. Không có câu trả lời cũng có thể xem là một thông tin quan trọng.
Ít nhất giờ tôi có thể kết luận như sau với những gì mình biết được:
Đây không phải là một giấc mơ.
Nói vậy chứ cũng tồn tại những giấc mơ mà người mơ biết mình đang ngủ. Nói cách khác, hiện giờ vẫn đang tồn tại hai khả năng song song - hoặc tôi đang nằm mơ, hoặc không.
Về cá nhân mà nói, tôi vẫn hi vọng rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Có thể xem đây là một căn phòng riêng. Trong kí túc xá trường chúng tôi ghép phòng bốn người vì thế được ở riêng thế này thật tuyệt. Không thể phủ nhận rằng tôi có thấy hơi phởn mặc dù ở trong hòan cảnh này.
Tôi có thể ở lại trong căn phòng này cho đến khi sử dụng máy tính, và tắt giao diện Bảng trạng thái đi.
Ngay thời điểm đóng cửa sổ đó lại, tôi sẽ lập tức quay trở lại vị trí trước đó - trong khu rừng sau trường. Công nghệ thật là kì diệu.
Thời gian ở thế giới bên ngoài được đóng băng khi tôi ở trong căn phòng trắng.
Không cần biết ở lại trong đó bao nhiêu năm, khi tôi trở lại, thời gian bên ngoài vẫn không thay đổi cho dù là 0,1 giây. Khả năng của căn phòng này còn bá hơn cả "Phòng tập thay đổi thời gian" trong Dragon Balls nữa. Thứ công nghệ này đã vượt quá cả mức gọi là "gây sốc" rồi.
------Công nghệ ư? Haha, không hẳn. Hmmm......
Điều kiện để vào căn phòng này là lên level.
Nếu muốn trở lại đây, tôi phải lên level thêm một lần nữa. Và để có thể làm được điều đó, tôi cần phải đánh bại kẻ địch để tích lũy điểm kinh nghiệm.
Thành thật mà nói, tất cả những điều này ngầu dữ dội.
Mỗi khi lên level bạn sẽ nhận được Skill Point.
Sử dụng Skill Point, tôi có thể nhận được Skills. Về nguyên tắc, bạn không thể nào đổi lại Skills để lấy Skill Point. Điều này cũng có hơi bất tiện.
Thứ được gọi là "Skills" đó, nó giống như là cưỡng chế ghép một khả năng mới vào cơ thể vậy.
Đại loại là như vậy. Ví dụ nếu học Sword Skills thì tôi sẽ trở thành cao thủ kiếm thuật.
À mà không. Đùa thôi. Mỗi kĩ năng đều có cấp độ thành thục, và chỉ đạt cấp 1 thì không thể gọi là cao thủ được.
Để tăng cấp Skills, tất nhiên, lại phải dùng tới Skill Point.
Tăng cấp Skill lên cấp 1, cần 1 SP. Tăng lên cấp 2 cần 2 SP. Lên cấp 3 cần 3 SP. Cứ tương tự như vậy cho đến cấp độ cao nhất là cấp 9. Nghĩa là giả sử một người tập trung toàn bộ vào phần Sword Skills, anh ta sẽ đạt max kiếm thuật khi tích đủ 23 SP.
Sau khi lên cấp, ngoài việc nhận được SP thì sức mạnh thể chất cũng như tinh thần cũng sẽ được cường hóa.
Đó chính là 2 chỉ số HP và MP. Vụ này càng lúc càng nặng mùi game rồi.
Cấp độ của Skill cũng tăng cường khả năng cho cơ thể. Nghĩa là nếu đạt đến cấp 9 Sword Skills thì tôi hoàn toàn có đủ tốc độ và sức mạnh để đánh bại một kiếm sĩ thượng thừa ở thế giới cũ, cho dù trước đó tôi chỉ là một thằng ẻo lả cầm kiếm tre không nổi đi nữa.
Các Skills đấu thuật gồm có 6 loại: võ thuật (Unarmed Combat), kiếm thuật (Sword Skills), thương thuật (Spear Skills), côn thuật (Pole Skills), xạ kích (Shooting) và vũ khí dạng ném (Throwing).
Sword Skills bao gồm kĩ năng sử dụng tất cả các loại vũ khí có thể dùng để chém, nghĩa là nó có tính cả rìu và dao găm. Khi kích hoạt Sword Skills, bất cứ khi nào cầm trong tay một vũ khí dạng chém, tốc độ của người sử dụng sẽ tăng vọt.
Tương tự như vậy, Spear Skill là kĩ năng dùng các loại vũ khí dạng đâm, ví dụ như cây giáo tre khi nãy. Tôi thử đặt câu hỏi "Vậy nếu sử dụng một cái xẻng thì sao?". Câu trả lời được đưa ra là, nếu bạn sử dụng nó như một thanh kiếm, Sword Skills sẽ kích hoạt; nếu sử dụng mặt xẻng hoặc cán xẻng để đập thì sẽ kích hoạt Pole Skills; và tương tự, Spear Skills sẽ được kích hoạt nếu bạn dùng nó để đâm. Quào, cái xẻng thực sự toàn năng hơn tôi tưởng nhiều.
Cung, súng cao su, các loại súng từ súng lục cho tới mấy khẩu shotgun hạng nặng đều thuộc mảng Shooting. Throwing bao gồm toàn bộ các vũ khí ném như lựu đạn, bóng chày hay thậm chí là lon nước ngọt. Tôi lại đặt câu hỏi "Thế còn đá bóng thì sao?", và nhận được câu trả lời rằng éo có loại kĩ năng nào như vậy cả.
"Vậy nếu ném một cây giáo theo kiểu phóng lao, sẽ kích hoạt kĩ năng nào?" Tôi tiếp tục đặt câu hỏi.
[Nếu có trường hợp như vậy, cả Spear Skills lẫn Throwing Skills sẽ được kích hoạt song song]
Oh, có hơi khác so với cái xẻng. Chắc cũng tương tự nếu ném một con dao găm hoặc cái rìu.
Sịnh vật mà tôi đã giết là một loại quái vật tại vùng này, gọi là [Orc].
.....Mà đợi tí, "vùng này" là chỗ quái nào vậy?
Cả quái vật nữa..... Đầu óc tôi bắt đầu loạn lên rồi này.
Tiếp theo, thế giới này tồn tại khái niệm "Ma thuật" - là các Skills đặc biệt sử dụng Ma lực để thực hiện.
Ok, giờ lại còn mọc ra cả Ma lực nữa cơ đấy. Thế giới này điên thật rồi.
Mà khoan, lẽ ra tôi phải nhận ra điều đó từ lúc bước chân vào đây mới phải. Thế giới này có cả đống những thứ huyễn tưởng. Nói "điên" là còn hơi nhẹ đấy.
Ma thuật được chia thành bảy hệ: bốn hệ tự nhiên Đất (Earth), Nước (Water), Gió (Wind), Lửa (Fire), hệ Triệu Hồi (Summon), hệ Hỗ Trợ (Support) và hệ Chữa Trị (Healing).
Có vẻ như các hệ Skills khác nhau sẽ có các loại ma thuật khác nhau. Mỗi cấp độ của Skills sẽ đi kèm với 4 loại ma thuật, chỉ cần tăng cấp là có thể tự động sử dụng.
Ngoài ra còn có một vài loại Skills khác--------Vật lý (Physical), Tầm địch (Detection), Di chuyển (Movement) và Âm nhạc (Music).
Physical Skills là một dạng cường hoá sức mạnh thể chất. Khi đạt cấp độ cao, người sử dụng có thể dễ dàng nâng những vật rất nặng hay thậm chí vung một thanh kiếm dài hơn cả chiều cao của mình.
Detection Skills là kĩ năng giúp người sử dụng có thể phát hiện chuyển động, phân biệt giọng nói từ xa, cũng như tăng cường tầm nhìn. Nói cách khác, nó là một skills chuyên dùng cho Trinh sát.
Movement Skills tăng cường mức độ linh hoạt của người sử dụng, ngoài ra còn có thể nhảy cao hơn. Mặc dù tốc độ nói chung không thay đổi cho lắm tới khi cấp độ Skills cao, nhưng nó lại hỗ trợ khả năng tăng tốc tức thời cực nhanh.
Music Skills giúp gia tăng khả năng cảm âm và điều chỉnh giọng nói. Tôi tưởng có thể dùng nó để thao túng bọn Cự Nhân (Giants) nên khá để tâm tới, nhưng rốt cuộc có vẻ như nó không hay ho đến thế. Thực sự thì tôi cũng không hiểu cho lắm về cái này.
Tất cả các câu hỏi dạng "Ai chuẩn bị những thứ này vậy?" đều không có hồi đáp.
Điên lắm rồi đấy nhé.
"Tại sao tôi lại cần mấy thứ như Level và Skills?"
[Bạn sẽ cần tới nó trong tương lai.]
À rế.... đừng bảo là muốn tôi trở thành Anh hùng hay cái gì đó đại loại thế đấy nhé? Xin kiếu luôn, đây không có hứng.
Càng lúc tôi càng nhận ra rằng đây không phải giấc mơ. Mà là hiện thực.
Cái cảm giác này không dễ chịu chút nào.
Nếu tôi chết, xong. Không có cửa hồi sinh đâu. Quên chuyện "về thành" đi.
Tình hình rõ ràng là tồi tệ.
Tạm bỏ qua một bên những chuyện như tại sao tôi lại cần tới mấy thứ này, [tương lai] sẽ xảy ra chuyện kì dị nào hay mấy con "quái vật" nghe đã thấy đáng lo đó rốt cuộc là gì, hiện tại tôi không có đủ thông tin. Mặc dù cho đến thời điểm này cũng thu thập được kha khá, nhưng nó cũng chẳng giúp ích là mấy.
Điều quan trọng nhất bây giờ là phải học được Skills để sinh tồn.
Nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sẽ phải đợi đến lần lên level tiếp theo mới có thể quay lại đây.
Và để lên cấp thì tôi phải đánh bại lũ quái vật nửa người nửa thú dị hợm ngoài kia. Nếu không có kĩ năng thì có lẽ vừa lò dò được vài bước đã bị tụi nó xé ra nhắm rượu rồi.
Tôi quyết định xem xét lại tất cả.
Trên màn hình máy tính đang hiển thị bảng tổng hợp Skills.
* Đấu thuật: Unarmed Combat, Sword Skills, Spear Skills, Pole Skills, Shooting, Throwing
* Ma thuật: Earth Magic, Water Magic, Wind Magic, Fire Magic, Summon Magic, Support Magic, Healing Magic
* Khác: Physical Skills, Movement Skills, Detection Skills, Music Skills
Tôi cần phải chọn 1 hoặc 2 trong số 17 loại Skills này và nâng nó lên cấp 1. Không cần thiết phải sử dụng toàn bộ Skill Point trong một lần.
Sau một hồi đắn đo, tôi lại đưa thêm vài câu hỏi nữa cho hệ thống.
Và rồi lại vật lộn trong tâm trí để suy nghĩ lại.
Tôi không biết bao nhiêu thời gian đã qua kể từ khi đến căn phòng này. Nhưng tôi không thấy đói. Và cũng không khát. Có lẽ đặc tính của nơi này là như vậy. Biết chết liền.
Sau khi hạ quyết tâm, tôi đứng trước cái laptop và chọn ra 2 Skills từ bảng kĩ năng.
Gaya Kazuhisa (Level 1)
* Support Magic: 0 -> 1
* Summon Magic: 0 -> 1
* Skill Point: 2 -> 0
Sau khi tôi click vào nút [Xác nhận],
Trong nháy mắt, tôi trở lại chỗ khu rừng khi trước.
CHƯƠNG 3: SUPPORT MAGIC VÀ SUMMON MAGIC
Tôi đang đứng cạnh cái bẫy trong rừng khi trước.
Toàn bộ những chuyện đã xảy ra cứ như một giấc mơ vậy.
Nhưng trước mặt tôi thực sự là cái hố đã đào, và phía dưới bốc lên mùi thịt cháy.
....Oẹ, có lẽ tôi sẽ không thể ăn thịt nướng trong nhiều ngày tới mất.
Có vẻ con Orc đã biến mất, nhưng trên cây giáo tre vẫn còn dính máu xanh lè. Rõ ràng vừa rồi không phải là mơ.
Orc. Sinh vật kì quái nửa người nửa lợn. Thứ quái đản đó thực sự tồn tại...... và tôi vừa giết chết nó.
Bỏ đi, cũng không có gì quan trọng lắm. Tôi nhận ra mình bình tĩnh hơn tôi tưởng nhiều.
Yup, tôi đã định giết người cơ mà? So với nó thì giết một con quái vật xấu xí trông như bước ra từ game RPG fantasy nào đó đâu phải điều gì ghê tởm lắm?
Vấn đề là con Orc đơn độc này không phải mọi thứ mà tôi sắp sửa đối mặt.
Trong căn phòng trắng, tôi đã lờ mờ đoán được điều này. Khi hỏi "Tại sao cần có những thứ này?", câu trả lời là....
[Bạn sẽ cần đến chúng trong tương lai.]
Mọi thứ đã quá rõ ràng. Chẳng sớm thì muộn, tôi sẽ phải đối mặt với những thứ mà tôi không thể chống lại nếu như không có sức mạnh. Đó là ẩn ý của câu trả lời.
(Nếu vậy.....)
Tôi siết chặt nắm tay.
Đúng vậy, việc đầu tiên cần làm là học cách sử dụng các Skills - thứ sẽ giúp tôi sinh tồn trong thế giới này.
Bắt đầu từ Support Magic.
Theo thông tin từ hệ thống, cứ mỗi cấp độ Skills Magic, tôi có thể sử dụng 4 loại ma thuật.
Khi sử dụng ma thuật, tôi sẽ tiêu tốn ma lực - nói cách khác, chính là điểm MP. Với lượng MP hiện tại, tôi sẽ cạn sạch sau khoảng 10 lần kích hoạt. Và phương pháp để hồi MP là ngồi yên một chỗ không di chuyển. Cứ 10 phút sẽ hồi lượng MP đủ để dùng 1 ma thuật, tức là 10% tổng lượng hiện tại.
Thử xem nào...... Tôi tự nhủ và nhìn vào bàn tay phải.
"<<Cường hoá lực tay>>"
Khi sử dụng ma thuật, bạn phải có sự tập trung cao độ. Phương pháp kích hoạt là đọc tên ma thuật.
Tôi đột ngột có cảm giác thể lực bị cưỡng ép chuyển vào bàn tay phải, đồng thời nó phát sáng nhè nhẹ.
Tôi thử cầm cái xẻng lên bằng tay phải.
Nhẹ thật. So với lúc trước, cái xẻng cứ như làm bằng nhựa vậy.
Không, thứ thay đổi không phải cái xẻng. Đó là do lực tay của tôi đã tăng lên đáng kể. Đây là hiệu quả của <<Cường hóa lực tay>>.
Quyết định thử nghiệm, tôi nắm tay lại và đấm mạnh vào thân cây gần đó.
Bốp.
Đau quá!!! Cái cây không suy chuyển gì cả còn nắm tay tôi thì bầm tím. Máu bắt đầu rỉ ra từ vết thương. Máu đỏ, khác với con Orc. Đau phát khóc.
"Chết tiệt.... quên nó đi."
Tôi càu nhàu một cách bực dọc. Biết là cấp độ 1 thì không quá mạnh rồi, nhưng mà có cần phải phế vật đến thế không vậy?
Thế mà tôi còn có chút tin tưởng vào cái thế giới tàn nhẫn này cơ đấy.
Quên nó đi. Thử cái tiếp theo xem nào.
"<<Triệu hồi, Raven[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3]>>!!"
Không gian trước mặt tôi bắt đầu xoắn lại thành một khối đen. Từ vị trí khoảng không bị bóp méo, một con quạ đen tuyền xuất hiện. Nó vỗ cánh và đậu lên cành cây bên cạnh.
"Tìm kiếm kẻ thù."
Tôi ra lệnh và chỉ về hướng cần do thám.
Con quạ kêu lên một tiếng rồi bay đi, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của tôi.
Tôi cứ nghĩ phải ngồi đợi khá lâu, nhưng vài phút sau nó đã quay trở lại.
Và nó nói. Tiếng người.
[Có một con quái vật trên đường mòn đang sục xạo xung quanh.]
"Mày đang nói đấy à?'
Con quạ lại há mỏ, nhưng lần này chỉ có tiếng quang quác vô nghĩa phát ra.
Hi vọng vừa rồi không phải ảo giác.
Tôi cẩn thận đi về phía đường mòn, cố gắng không gây ra nhiều tiếng động.
Chỉ mất năm phút đi bộ, nhưng tôi có cảm giác nó dài hơn bình thường do căng thẳng.
Con đường mòn khá rộng, đủ để cho hai chiếc xe tải cỡ nhỏ đi song song. Mặt đất phủ đầy lá rụng.
Đang bước đi một cách nặng nề là cái đống thịt đồ sộ có mặt lợn và hai chân-------một con Orc.
Con quỷ lợn hoàn toàn không mặc quần áo với cái bụng phệ thô kệch. Lớp da bóng nhẫy của nó có màu nâu đỏ. Cơ thể con quái vật bốc ra một thứ mùi kinh khủng. Có lẽ đây là cái người ta sẽ ngửi thấy trong chuồng lợn.
Con Orc cầm trong tay một thanh kiếm rỉ sét. Đúng - một thanh kiếm. Có khi nào con Orc bị rơi vào bẫy lúc trước cũng mang theo kiếm không?
Tôi không thể biết điều đó. Đến khi tôi để ý thì con quái xấu số kia đã gần như biến mất dưới hố rồi. Có lẽ tôi nên đi kiểm tra cái hố, biết đâu trong đó vẫn còn thanh kiếm của nó.
Ok, trở lại với con Orc trước mặt nào. Nhìn qua cũng đủ thấy chênh lệch về hình thể giữa tôi và con quỷ này là không thể đo đếm được. Mặc dù trông to béo ục ịch nhưng đôi cánh tay vạm vỡ đầy cơ bắp của nó thực sự rất đáng sợ. Phải sánh ngang với mấy vận động viên cử tạ Olympic ấy.
Được rồi, vậy đối thủ của tôi là một con quái vật với sức vóc ít nhất là tương đương một nhà vô địch cử tạ Olympic. Nghe đã thấy vô vọng. Nếu liều lĩnh nhảy ra solo với nó chắc tôi sẽ bị vặn gãy xương trong nháy mắt.
Nhưng nếu không giết được con Orc tôi sẽ không thể kiếm điểm kinh nghiệm. Không lên được level, tôi sẽ không thể quay lại căn phòng màu trắng đó.
Nghĩ lại thì, người thiết lập hệ thống khá là thân thiện. Ngoại trừ mấy câu hỏi có lẽ là nằm trong nội dung bí mật, cái máy luôn trả lời mọi câu hỏi của tôi bất kể nó vô nghĩa ra sao. Sau khi sử dụng ma thuật, số thắc mắc của tôi tiếp tục tăng vọt. Do đó tôi phải quay trở lại nơi đó một lần nữa.
Để quay trở lại, tôi cần lên level.
Và để lên level, tôi phải xử con Orc này.
"Chuẩn bị lên bàn thờ đi."
Tôi lầm bẩm và tập trung vào hai chân. Sau đó--------
"<<Cường hoá Thể chất>>!"
Đôi chân tôi phát ra ánh sáng nhẹ.
Đây là ma thuật tăng cường sức mạnh của một bộ phận trên cơ thể, đặc biệt được sử dụng cho chân.
Ngay khi con Orc quay đầu lại, tôi hạ quyết tâm và phóng xuống đường.
Khoảng cách là 20 mét.
Con quỷ lợn kêu ụt ịt, nó giơ cao thanh kiếm rỉ sét và chạy về phía tôi.
Hiển nhiên là nó muốn hạ sát con mồi trước mặt. Bị chém trúng bằng cái lực tay khủng bố đó thì cho dù chỉ sượt qua cũng đau gần chết.
Thế nên còn lâu tôi mới ngu tới mức đâm đầu vào nó.
Soạt!
Tôi bất thình lình đạp chân xuống đất và quay ngược lại, chạy trở vào trong rừng. Con Orc lại rống lên lần nữa và tiếp tục đuổi theo.
Không bận tâm ngoảnh lại phía sau, tôi chỉ tập trung chạy và nhếch mép cười một cách hài lòng.
(....Huh?)
Tiếng rống của con quái vật càng lúc càng xa. Lạ vậy?
À quên, tôi đã sử dụng ma thuật để cường hoá hai chân. Đó là lí do tôi có thể bỏ xa con Orc.
Cũng chính vì điều này mà tôi chọn Support Magic. Ưu tiên hàng đầu lúc này là tồn tại, vì thế tôi bỏ qua hết các Skills vũ khí và chọn nó.
Cơ mà hình như hơi nhanh quá thì phải. Tôi dừng lại và nhìn phía sau. Cách đó khoảng 15 mét, một hình dáng to lớn màu nâu đỏ đang nặng nề băng qua những tán cây.
"Tao ở đây này, con lợn ngu ngốc!!"
Tôi hét lớn để gây chú ý. Con Orc dường như có thêm động lực khi phát hiện ra tôi. Nó xông tới, cán nát hết cây cỏ ngáng đường. Tôi nhún vai và tiếp tục chạy, nhưng cố tình chậm lại.
Trò chơi đuổi bắt sắp tới hồi kết thúc.
Ngay trước khi con quái vật bắt kịp, tôi nhún mình nhảy bật sang một bên, để lộ cái hố bẫy đang được phủ bằng lá.
Kịch bản lặp lại y như cũ. Con Orc nặng nề không thể phản ứng kịp và rơi thẳng xuống hố.
Cái bẫy được đào để bẫy người, nhưng kể cả với con Orc này thì nó vẫn quá sâu để có thể trèo lên mà không dùng dây.
Tôi đã đào 3 cái hố để khử [hắn], và một cái trong số chúng đã hỏng sau trận chiến trước. Giờ thì tên đó không còn đáng để bận tâm nữa. Mấy con hàng này được dùng vào việc giết lũ Orc.
Cũng chính vì có mấy cái bẫy này mà tôi chọn hai Skills kia.
Sử dụng Summon Magic để triệu hồi con quạ, dùng nó trinh sát lũ quái vật; sau đó tiến hành kế hoạch dụ địch bằng Support Magic. Và cuối cùng thì chỉ việc ung dung nhìn con Orc rơi vào bẫy. Đó là kế hoạch của tôi.
Cho đến giờ thì mọi thứ đều hoạt động trơn tru.
Tôi nhìn xuống con Orc dưới hố. Nó đã bị đâm chúng bởi mấy cái chông nhọn, máu xanh rỉ ra từ những vết thủng.
Con quỷ lợn nhìn tôi chằm chằm một cách giận dữ, Nó điên cuồng vung vẩy thanh kiếm trong vô vọng. Chiều dài của lưỡi kiếm thậm chí còn chẳng đủ để với ra ngoài hố chứ đừng nói là chém trúng người tôi.
Cũng giống như lần trước, tôi chạy đi lấy can xăng và đổ xuống hố, sau đó ném mồi lửa vào.
Ngọn đuốc sống bùng lên, gào thét dữ dội.
Và giờ là last hit đây. Tôi cười thầm khi nhặt lấy cây giáo tre.
<<Cường hoá lực tay>> vẫn chưa biến mất từ lúc nãy nên tôi chỉ cần đâm vài nhát trước khi con Orc ngừng giãy giụa rên rỉ. Cảm giác mũi giáo đâm xuyên qua da thịt vẫn nguyên vẹn như lần đầu, chỉ có điều lực cản ít hơn.
Tôi nhìn xuống bẫy. Cơ thể bất động của con Orc mờ dần giống như con trước đó.
Tôi đã giết con Orc. Con Orc thứ hai.
Con quái vật đồ sộ hoàn toàn biến mất.
Chỉ vậy.
Không có gì khác xảy ra cả. Tôi cũng không được chuyển đến căn phòng trắng.
"Yup, đây cũng là như dự kiến thôi."
Tôi lầm bẩm.
Đúng vậy. Nếu đây là mô phỏng một RPG, chắc chắn EXP cần thiết để lên level 1 sẽ ít hơn là lên level 2.
Ít nhất là 2 lần------Tôi tự nhủ một cách chán chường.
Đó chỉ là trường hợp khả quan nhất. Nếu tôi không gặp may, nó có thể là ba hoặc bốn lần.
Mà kệ đi. Vẫn còn lại một cái bẫy. Giả sử dùng xong mà vẫn còn cần thêm nữa, tôi có thể sửa chữa mấy cái trước đó. Mà kể cả đào thêm hố cũng không vấn đề gì.
Đột nhiên tôi nhận ra ở vị trí mà con Orc vừa bốc hơi có một viên đá đỏ. Kích thước của nó nó rất nhỏ, chỉ bằng cỡ một cái móng tay.
Cái quái gì vậy nhỉ? Có phải một dạng "chiến lợi phẩm" nhận được sau khi farm quái không? Càng ngày cái thế giới này càng xa rời định nghĩa "hiện thực" và trở thành một game RPG rồi.
Tôi leo xuống hố, cẩn thận tránh những cây cọc dính đầy máu và nhặt viên đá đỏ lên.
Ruby à? Tôi cũng không rõ lắm về các loại đá quý.
Tôi quyết định cất viên ngọc trong túi và trèo lên. Tiếp theo là phải trở về kiểm tra cái bẫy cũ. Có thể trong đó cũng có một viên ruby như thế này. Tôi cũng sẽ lấy nó, chắc hẳn phải có công dụng gì đó, đúng không?
Con quạ mà tôi triệu hồi vẫn còn đậu trên cành cây. Có lẽ lần tới vào căn phòng trắng tôi phải hỏi xem thời gian giới hạn của thú triệu hồi là bao lâu mới được.
Tôi ra lệnh cho nó bay một vòng thám thính. Sau vài phút, con chim bay về và nói bằng cái giọng quang quác của nó.
[Có một con quái vật. Con quái vật đang đuổi theo ai đó.]
CHƯƠNG 4: ORC VÀ CÔ GÁI
Vài phút sau.
Tôi nấp phía sau một thân cây, cách con Orc đằng xa khoảng bước chân và lặng lẽ quan sát nó.
Thời gian hiệu lực của <Cường hóa lực tay> đã biến mất, nhưng <Cường hóa thể chất> vẫn còn dùng được. Giới hạn của ma thuật là khoảng 20-30 phút. Sau khoảng thời gian đó, chúng sẽ tự động tắt.
Người đang bị con Orc đè xuống đất là một cô gái.
Một cô gái mặc đồng phục sơ trung với mái tóc đen dài đến thắt lưng.
Con quái vật mặt lợn thở phì phò trong lúc chuẩn bị giết con mồi của nó--------Eh?
Chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ?
Con Orc ném vũ khí của nó sang một bên?
Con Orc cố gắng banh hai chân của cô gái ra?
Con Orc loay hoay ngồi xuống và-----------Ôi đệt. Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra rồi.
Nhưng thế cũng có cái hay. Đống thịt mỡ cục súc này đang hoàn toàn lơ là phòng vệ, tất cả những gì nó quan tâm tới là XXX.
Đây là một cơ hội tốt, tôi thầm nghĩ. Cô gái đang hét lên đầy kinh hãi và giãy đạp. Miễn là tôi bước đi rón rén, tôi có thể lẻn tới ngay sau lưng con Orc mà không để nó phát hiện. Cô ta sẽ là mồi nhử.
Trong những ngày tới, có lẽ tốt hơn hết tôi nên học cách giết lũ quái vật mà không dùng bẫy. Và còn tình huống nào tuyệt hơn hiện tại để thực tập nhỉ?
Tôi hít sâu và kích hoạt ma thuật trên cây giáo tre.
"<<Gia cường vũ trang>>"
Cây giáo phát sáng nhẹ. Độ cứng và độ sắc nhọn của nó đã tăng lên đáng kể.
"<<Cường hóa lực tay>>, <<Cường hóa thể chất>>"
Cả tay và chân của tôi cũng phát sáng. Mặc dù <<Cường hóa thể chất>> vẫn chưa mất tác dụng, nhưng có lẽ nên đề phòng nó đột nhiên biến mất giữa chừng. Trong trường hợp xấu nhất, tôi sẽ vác theo cô gái này và bỏ chạy.
Sau khi sử dụng ma thuật liên tiếp đến lần thứ năm trong ngày, tôi bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt. Hi vọng khi lên level sẽ tăng cả MP nữa.
Tất cả ma thuật phải được chuẩn bị sẵn trước trận chiến. (trans: dm mày nhanh lên ko nó rape em ấy bây giờ =))))))
Để phòng xa, tôi triệu hồi con quạ đen ra bên cạnh.
"<<Gia cường vũ trang>>, <<Cường hóa thể chất>>"
Tôi sử dụng ma thuật để buff cho cả con quạ. Đây chính là điểm khác biệt giữa Support Magic và Physical Skills - nó có thể sử dụng lên cả đối tượng khác. Đúng như cái tên, Support Magic sinh ra để hỗ trợ.
Tôi sử dụng <<Gia cường vũ trang>> lên mỏ chim. Ít nhất với thứ này nếu không thể tấn công con Orc thì nó cũng có thể đánh lạc hướng mà không sợ bị táng chết trong một hit.
Làm ơn thực hiện cho tốt vai trò của mày đi. Tao đang sợ gần chết đây.
Ok. Mọi thứ có thể chuẩn bị đã được chuẩn bị. Giờ thì sống chết tại số thôi.
Tôi nắm chặt cây giáo tre, cúi thấp người và chậm rãi tiến lại gần con Orc đang đè cô gái xuống.
Con quái vật đã cởi cái khố của nó và để lộ cặp mông tởm lợm.
Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng con người mất cảnh giác nhất khi ch*ch. Chắc Orc cũng vậy. Ngay lúc này, nó hoàn toàn không mảy may chú ý đến kẻ thù đang tiến tới sát đằng sau.
Đâm ở đâu giờ nhỉ? Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định nhắm tới cái cổ.
Nếu không cẩn thận, nhát đâm có thể làm cô gái bị thương. Nhưng vậy cũng chả sao. Cô ta là ai mà đòi an toàn 100% chứ?
Con quạ nhận mệnh lệnh từ trước đó của tôi, lén lút lấy cắp thanh kiếm mà con Orc đã ném sang một bên.
Chí ít là giờ đối thủ của tôi chỉ có tay không. Nếu như tập kích thất bại thì tôi vẫn còn cơ hội thắng.
Tôi khẽ nuốt và tiếp tục tiến lại gần......
"!!!"
Ánh mắt tôi và ánh mắt cô gái gặp nhau.
Tệ rồi tệ rồi tệ rồi tệ rồi!!!!!!!!
Tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Nếu cô gái bắt đầu hành động khác lạ, con Orc sẽ quay lại và kế hoạch của tôi coi như đổ sông.
Cô gái đang hoảng loạn. Và tôi chỉ là một thằng nhóc trông lẻo khoẻo. Khả năng cao là nếu con Orc bắt đầu chuyển hướng sang mục tiêu mới là tôi - cô ta sẽ thoát được, hay chí ít là kéo dài thời gian. Đối với cô ta chắc hẳn ý kiến này hấp dẫn hơn là trông chờ vào một khả năng vô vọng.
Chết tiệt, tại sao lại là lúc này chứ?! Tôi đang cố cứu cô đấy!!
Tôi nghiến chặt răng. Có khi nào ngay lúc này tôi sẽ bị phản bội bởi chính người mà mình định cứu?
(Cũng giống như ngày đó......!!!!)
Hồi đầu năm, kẻ bị bắt nạt trong lớp không phải là tôi.
Nhưng tôi đã cố gắng cứu cậu ta một cách ngu ngốc, và điều này khiến [hắn] tức giận. Cuối cùng, tôi trở thành kẻ thế mạng cho cậu ta.
Nếu chỉ có vậy cũng không có gì to tát lắm, nhưng tên nhóc bị bắt nạt - thay vì tránh xa khỏi rắc rối, đã tham gia vào việc hành hạ tôi để lấy lòng [hắn].
Tôi sẽ không bao giờ quên nụ cười khốn nạn của thằng chó đó khi nó nhìn tôi nằm bẹp trên sàn.
Tôi sẽ không bao giờ quên khuôn mặt thỏa mãn của thằng chết dẫm đó khi nó dùng giẻ lau nhà vệ sinh ném vào mặt tôi.
Thực hiện một việc tốt. Và nhận lại sự phản bội.
Tôi tin vào sự công bằng, và đó là những gì tôi có được. Tôi cố giúp gã đó, và cái kết là như thế.
Tôi đã muốn tin rằng mọi người trên thế giới này đều có một phần tốt bụng, nhưng sự thực là sao?
Vì thế tôi đã hạ quyết tâm. Sẽ không bao giờ tin tưởng bất kì ai nữa.
Tôi lên kế hoạch giết [hắn] một mình, và toàn bộ mọi thứ cũng do một tay tôi chuẩn bị.
Từ trước tới nay, người duy nhất tôi tin là bản thân, và cũng sẽ như vậy trong tương lai.
Cứ cho là con bé này sắp làm hỏng mọi chuyện đi, vậy thì sao chứ?
Tôi sẽ xử con Orc này, và nhận lấy điểm kinh nghiệm. Chẳng phải tôi đang cần học cách giết lũ quái vật chết tiệt này sao?
Sẽ không có gì khác cho dù tôi có bị---------
"Không!!! Dừng lại!!! Cút đi!!!!!"
Cô gái đột nhiên gào khóc dữ dội hơn. Hai cánh tay mảnh mai điên cuồng đấm vào thân hình đồ sộ của con Orc.
Con quỷ lợn rõ ràng không hài lòng cho lắm. Nó gầm gừ bằng mấy tiếng ụt ịt rồi đưa tay tát vào mặt cô gái.
Khuôn mặt bé nhỏ giật đi. Máu tươi bật ra từ đôi môi xinh xắn.
Nhưng cô gái vẫn tiếp tục chống cự. Và tôi chợt hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô ta đang cố gắng thu hút sự chú ý của con Orc, bất chấp nguy cơ có thể sẽ bị nó giết ngay lập tức.
"Chết tiệt.....!!"
Tôi khẽ rít nhẹ qua kẽ răng.
(Mày.... chết đi!!!!)
Bước chân cuối cùng.
Tôi nhảy tới và đâm cây giáo vào gáy con Orc bằng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình.
Máy xanh phụt ra, bắn về tứ phía. Con quái vật rống lên đau đớn và quay lại.
Sức lực của nó rất trâu bò, nhưng cơn đau từ đòn đánh bất ngờ khiến con Orc chậm lại. Tôi lướt ra phía sau nó một lần nữa và ấn cho cây giáo đâm xuyên hẳn qua bên kia cái cổ.
Tiếng rống của con Orc vang vọng cả một góc rừng. Nó nhảy mạnh ra chỗ khác, và cán giáo tuột khỏi tay tôi.
Con quái vật nắm lấy cây giáo tre và rút nó ra khỏi cổ máu xanh chảy ra từ lỗ thủng há hoác. Nó quờ quạng tìm thanh kiếm đã ném sang bên.
Nhưng chẳng có gì trên khoảng đất trống cả. Tất nhiên.
"Quác!"
Con quạ đen bay tới với thanh kiếm gỉ sét ngậm trong mỏ. Nhờ <<Gia cường vũ trang>> trên mỏ và <<Cường hóa thể chất>> mà nó có thể mang theo cái thứ còn lớn hơn cả cơ thể nó.
Thanh kiếm được thả rơi xuống cạnh chân tôi.
Giờ là trận đấu giữa một bên tay không và một bên mang kiếm. Ngoại trừ việc bên tay không có đủ sức để đập nát đầu bên mang kiếm chỉ với một đấm thì, nó khá là khả thi.
"Chiến thôi."
Tôi ra lệnh cho con quạ tấn công. Ngay khi nhận được mệnh lệnh, nó bay vèo tới và mổ lia lia vào mắt con Orc.
Con quỷ lợn rú rít và cố gắng dùng tay để xua kẻ tấn công phiền nhiễu đi, nhưng con quạ khá nhanh. Nó cứ bay vòng từ bên này sang bên kia, thoăn thoắt tránh những cú vụt của cánh tay cuồn cuộn cơ bắp.
Lợi dụng lúc con Orc đang bận rộn chống trả, tôi cầm thanh kiếm lao tới và chém thẳng vào bụng nó. Máu xanh phun ra ồng ộc. Con Orc loạng choạng bước về phía sau.
Một đòn nữa thôi. Tôi tự nhủ.
Lưỡi kiếm vung xuống lần thứ hai-------và bị cản lại.
"Cái----??!!!"
Tôi không thốt được nên lời.
Ngay trước mắt tôi, con quỷ lợn khổng lồ đưa cánh tay trần ra đỡ lấy nhát chém. Lưỡi kiếm rỉ sét chỉ găm được vào chút ít trước khi bị cản lại bởi lớp da dày.
Chưa kịp định thần, tôi đã bị nó vung tay hất tung về phía sau. Thanh kiếm giật khỏi tay tôi, bay vào trong rừng.
(Con mẹ nó!!!)
Tôi rủa thầm và đạp chân nhảy lùi về phía sau. Do <<Cường hoá thể chất>>, tôi nhanh chóng kéo giãn được khoảng cách trong chốc lát.
Nhưng kế hoạch đang hoàn toàn đi chệch hướng so với mong đợi.
Tôi đã tấn công bất ngờ. Tôi đã cướp được vũ khí. Tôi đã tặng con quỷ chết tiệt kia hai nhát chí tử, vậy mà nó vẫn còn có thể đứng đó và đánh nhau được. Đã thế giờ yếu tố bất ngờ cũng không còn nữa.
Tôi nhận ra chân mình đang run lên bần bật,
Sợ?
Hiển nhiên là tôi sợ! Tôi đang cực kì sợ đây! Tay tôi vẫn còn đang tê dại sau cú cản đòn khi nãy, tôi chỉ muốn cúp đuôi bỏ chạy ngay lập tức!
Răng tôi va vào nhau lạch lạch, và có cảm giác hơi thở còn nặng nhọc hơn cả tiếng phì phò của con Orc nữa.
Để ý lại thì, con quái vật này thật đáng kinh ngạc.
Cú đâm đầu tiên đã đục một lỗ xuyên qua cổ nó từ sau ra trước - nếu là con người thì đã lăn ra chết ngay lúc đó rồi. Vậy mà nó vẫn cứ đứng trơ trơ ra đó. Lưỡi kiếm rỉ sét rõ ràng không xuyên nổi cánh tay cứng như sắt của con Orc.
Tôi đột nhiên nhận ra cây giáo tre đang nằm lăn lóc ngay cạnh chân con Orc, nhưng nó không thèm liếc mắt đến thứ vũ khí đã đâm thủng cả cổ mình. Con quái vật vẫn dáo dác tìm thanh kiếm vừa mới bay mất.
Khả năng tư duy của nó gần như bằng không. Nói cách khác, nó chỉ là con lợn ngu biết đi và biết cầm kiếm.
Và đó là một lợi thế cho tôi.
".....Tấn công nó."
Tôi lại ra lệnh cho con quạ nhằm vào mắt nó. Hệt như trước, con Orc bắt đầu nhảy dựng lên và vung tay loạn xạ chống trả. Đúng như dự đoán, nó không hề biết rút kinh nghiệm là gì.
Tôi chạy nhanh đến chỗ cây giáo tre và nhặt nó lên.
Nói vậy chứ tôi không thể nhặt ngay lập tức được. Hai chân đứng không vững còn tay thì run lẩy bẩy, tôi đã đánh rơi cây giáo tới hai lần. Đến lần thứ ba, tôi phải lấy khăn tay lót để cây giáo không trượt đi vì mồ hôi.
"Haaaaaaaaa!!!!!!!"
Tôi hét lớn và lao cả người vào con Orc đang dùng tay che mặt.
Và mũi tre vót nhọn cắm ngập vào ngực nó.
Con quái vật rống lên. Tôi dồn cả người vào cây giáo và đẩy nó xuống đất, sau đó rút ra rồi lại đâm xuống liên tục.
"Chết đi, chết đi, chết đi, chết đi!!!!!!!!"
Tôi cứ thế đâm nó liên tiếp cho tới khi cơ thể con Orc bắt đầu ngưng động đậy và mờ đi.
Khoảnh khắc khối thịt đẫm máu xanh lè tan biến, bản nhạc trompet vang lên trong tai tôi cùng giọng nói quen thuộc.
[Bạn đã lên level]
Tầm nhìn của tôi mờ đi.
Khi nó rõ trở lại, tôi thấy mình đang đứng trong căn phòng màu trắng.
CHƯƠNG 5: THĂNG CẤP SKILLS NÀO BÂY GIỜ?
Tôi đang ở trong căn phòng trắng, mặt tái nhợt.
Tôi vừa mới thoát ra từ một trận chiến sinh tử. Cái áp lực vừa rồi khác hoàn toàn so với hai trận trước đó.
Cho tới tận bây giờ, tôi mới nhận ra mình mới nãy thôi đã ở bên bờ sống chết.
"........"
Tứ chi lại run lên bần bật. Tôi khuỵu xuống sàn nhà, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở.
Được rồi. Ổn rồi. Giờ có thể tạm yên tâm. Miễn là còn ở trong căn phòng này, tôi đang được an toàn tuyệt đối. Nếu vậy, tôi phải tận dụng cơ hội này để chuẩn bị cho lần ra ngoài tiếp theo.
Có rất nhiều băn khoăn. Và cũng có rất nhiều câu hỏi.
Nhưng trước tiên có thể tạm khẳng định một điều.
Tôi không phải kiểu người có thể xáp vào cận chiến.
Nó quá đáng sợ, ít nhất là với tôi. Khi đánh nhau tôi đã quá hoảng loạn để nghĩ về nó, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy tôi đã rơi vào sự sợ hãi đến mức nào.
Lũ Orc quá trâu bò. Trong trận chiến vừa rồi, rõ ràng là dùng vũ khí để đấu lại tay không nhưng tôi không cảm thấy mình có chút lợi thế nào. Sức mạnh cơ bắp của chúng đơn giản là quá khủng. Tôi thậm chí còn không thể chém xuyên qua tay con Orc cho dù có dùng kiếm của nó.
Trong hai lần sử dụng bẫy, lí do duy nhất tôi có thể giành chiến thắng là do áp dụng chiến thuật phục kích, với sự hỗ trợ của Summon Magic và Support Magic. Thiếu đi bất kì yếu tố nào trong số đó, tôi sẽ trở thành một cái xác nát bét nằm trên mặt đất.
Thần kinh của tôi không đủ vững để solo cận chiến, cho dù có nắm trong tay sức mạnh.
Tôi luôn mơ hồ cảm nhận được điều này. Trong những trận đấu tập Kendo hay Judo vào những tiết thể dục, kĩ thuật của tôi cũng không quá tệ. Thế nhưng tôi sẽ luôn rơi vào trạng thái căng thẳng sau một thời gian, và kết quả là cử động bị rối loạn sau đó dễ dàng bị đánh bại.
Vậy nhưng khi đứng ngoài xem người khác đấu, tôi vẫn hò hét tỉnh bơ "Làm thế này này!" "Đánh gì ngu thế!"
Nói tóm lại, tôi hoàn toàn không hợp với cận chiến.
Biết được điểm yếu của mình cũng là một điều tốt. Nếu vậy, tôi sẽ không lãng phí Skills Point để nâng cấp mấy Skills vũ khí hay thể chất các kiểu. Skills Point không phải thứ có thể lãng phí được, cho dù chỉ một điểm. Thiên hạ cũng dặn rồi, mấy thằng luyện Skills trăm đường sau này chỉ có nước ngồi gặm xương.
Vậy bây giờ phải suy nghĩ về việc tiếp theo sẽ làm gì.
Tôi cần một cách thức đánh bại lũ Orc mà không cần phải xáp vào đánh nhau. Phương pháp lí tưởng nhất là triệu hồi ra một thằng đệ nào đó khá khẩm hơn mấy con quạ và để nó chiến đấu hộ mình.
Lũ quạ [Raven] triệu hồi từ Summon Magic cấp 1 có thể đánh lạc hướng mấy con quái vật, nhưng chúng không thể đóng vai trò làm lá chắn được.
Tôi nhập câu hỏi vào máy tính: "Khi Summon Magic đạt cấp 2 có thể triệu hồi thứ gì?"
[Puppet Golem - Người gỗ].
Quào!!!!!!!!
Tôi kêu lên kinh ngạc trước kết quả ngoài dự kiến này.
Cảm thấy khá tò mò, tôi tiếp tục đặt câu hỏi và thu được thông tin kha khá về Rối Golem
[Puppet Golem] là những con rối gỗ cao mét rưỡi được trang bị một cây côn dài. Sức mạnh của nó bằng khoảng một nửa so với lũ Orc. Có vẻ ngon lành hơn nhiều so với dùng quạ.
À quên, trước đó tôi cần tìm hiểu kĩ hơn về hệ thống Summon Magic.
Thứ được triệu hồi ra bởi Summon Magic gọi là [Thú triệu hồi] (familiar)
Thú triệu hồi có thể tồn tại trong khoảng 25 phút cộng trừ 5 phút.
Vậy thì để an toàn có lẽ tôi nên coi như thời gian đó là 20 phút.
Khoan, vậy nếu như có sự thay đổi về level thì sao?
Tôi nhập câu hỏi vào một lần nữa.
Câu trả lời được đưa ra là, thời gian hiệu lực của ma thuật chỉ thay đổi theo cấp độ Skills. Level của người dùng không liên quan gì ở đây cả.
Với <<Cường hóa lực tay>>, <<Cường hóa thể chất>> và <<Gia cường vũ trang>>, khi nâng cấp Support Magic lên cấp 2 thì thời gian hiệu lực là 50 phút cộng trừ 10 phút. Nghĩa là khoảng từ 40 phút đến 1 giờ.
Tiếp theo là MP tiêu thụ. Khác với các ma thuật khác tiêu thụ MP theo thời gian sử dụng, Summon Magic tiêu thụ MP cố định theo cấp độ của Skills. Ví dụ nếu cấp 2 thì sẽ tốn 4MP một lần dùng, cấp 3 tốn 9 MP, cấp 4 tốn 16MP.
Về nguyên tắc, Thú triệu hồi sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh từ người triệu hồi cho đến khi hết thời gian giới hạn hoặc chúng bị tiêu diệt. Lượng MP tiêu thụ không thay đổi bất kể thời gian tồn tại của nó là bao nhiêu. Không có giới hạn về số lượng Thú triệu hồi, miễn là người sử dụng có đủ MP.
Uh huh, vậy nghĩa là tôi có thể gọi ra 2 con Quạ đen cùng lúc.
Mà bỏ đi, một hay hai con cũng không thể thay đổi sự thật rằng chúng chỉ là một lũ chim chóc đen xì không có mấy tác dụng.
Thế nhưng việc gọi ra 2 con Người gỗ lại khá hấp dẫn. Mặc dù chúng tiêu thụ MP gấp 4 lần so với bọn quạ, nhưng nếu sử dụng Support Magic lên chúng và cho hai con đánh hội đồng một con Orc đơn lẻ, chắc chắn tôi sẽ thắng.
.....Không, cách chiến đấu này có vẻ tạm bợ quá.
Để lên level 2, tôi phải giết 2 con Orc. Các level tiếp theo chắc chắn sẽ cần nhiều quái vật hơn. Thế nhưng Skills Point vẫn chỉ tăng 2 điểm cho mỗi level và việc nâng cấp Skills càng lúc càng khó, nếu vậy không sớm thì muộn tôi cũng sẽ tạch vì chiến lực không đủ.
Đó là còn chưa kể đến phía đối phương.
Có chắc là chỉ lũ Orc mới quanh quẩn ở đây không? Còn lâu. Ít nhất cũng sẽ có một con quái vật hàng khủng nào đó là lãnh đạo của bọn Orc, hoặc thậm chí còn tồi tệ hơn nữa.
Ví dụ như một con rồng.
Trong trường hợp thực sự đụng phải một con rồng, tôi có thể đưa lũ Người gỗ ra làm lá chắn được không? Tôi không biết một con rồng ở thế giới này như thế nào, nhưng chắc chắn nó mạnh kinh khủng.
Tôi cố tưởng tượng ra cảnh đó.
Lũ golem bước ra và đối đầu với một con khủng long T-Rex có cánh biết thở ra lửa.
"......."
Con quái vật phóng tới và nghiền nát lũ rối gỗ trong tích tắc.
"Aaaaaa!!! Rõ ràng là không thể!!!"
Chắc chắn là bất khả thi. Cho dù có được nhận buff bằng Support Magic, chúng cũng sẽ thua một cách thảm hại.
Không, chưa cần phải nói tới chuyện gì đó xa xôi như thế. Tôi có thể nói rằng tôi vẫn sẽ thua một người sở hữu Sword Skills hoặc Spear Skills cho dù Summon Magic của tôi có đạt cấp 3 cấp 4 đi nữa.
Nói cách khác, đội hình tiên phong lí tưởng nhất là một ai đó dùng kiếm hoặc giáo.
Đúng vậy, một con người.
"Không thể tin tưởng bất cứ ai, huh......?"
Tôi lẩm bẩm.
Tin tưởng vào người khác và đồng hành cùng với họ ư? Cái ý kiến quái quỷ gì vậy?
(Khoan......!)
Tôi chợt nhớ ra cô gái sơ trung mà tôi đã cứu khi nãy.
Khi nhìn thấy tôi tiến lại gần, cô ta đã cố gắng thu hút sự chú ý của con Orc cho dù biết sẽ bị nó đánh và có khi sẽ bị giết nữa. Nhờ thế mà tôi mới có thể tiếp cận con Orc và thực hiện đòn tấn công lén lút.
Nếu cô ta không làm vậy, chuyện gì sẽ xảy ra?
Tôi sẽ thua. Chắc chắn thua. Và trong trường hợp tệ nhất, có thể tôi sẽ không chạy thoát được và bị con Orc xé ra từng mảnh.
Công nhận, còn quá sớm để chạy ra solo với lũ lợn cơ bắp hàng khủng đó.
Mà bỏ chuyện đó qua một bên, giờ cô gái mới là vấn đề quan trọng nhất. Mặc dù chỉ trong lần này, nhưng cô ta đã tin tưởng tôi. Tin tưởng rằng tôi sẽ có cách để chiến đấu và cứu cô khỏi chỗ đó.
Liệu người này có thể giúp đỡ tôi được không?
(Đừng có ủy mị như thế, thằng ngu. Mày sẽ lại bị phản bội một lần nữa thôi.)
Một giọng nói vang lên đâu đó trong tâm trí tôi.
Có thể thế. Nhưng cũng có thể không.
Chờ đã.
Tại sao tôi có thể sống sót đến lúc này.
Là nhờ sức mạnh có được từ căn phòng trắng.
Tại sao tôi lại tới được căn phòng trắng?
Là vì tôi đã lên level.
Tại sao tôi lên được level?
Là vì tôi đã giết một con Orc bằng cái bẫy sau trường.
Khoan nói tới chuyện tôi làm được điều đó hoàn toàn do may mắn thuần túy, phải đặt câu hỏi ngược lại - có bao nhiêu người giống như tôi?
Tính đến giờ theo thời gian của thế giới bên ngoài mới chưa tới nửa ngày, vậy mà tôi đã đụng ba con Orc rồi. Nghĩa là có cả đám bọn chúng đã đi loanh quanh trên ngọn núi này, tìm kiếm con người và--------đàn ông thì giết đàn bà thì hiếp. Ừ, bỏ qua.
Trong số bọn chúng, có bao nhiêu con đã đột nhập vào trường học?
Các học sinh và giáo viên trong trường sẽ đối phó ra sao?
Chắc hẳn hầu hết bọn họ đã chết.
Tuy nhiên, mặc dù có sức mạnh cơ bắp đáng kinh ngạc, lũ Orc không phải dạng quái vật bất khả chiến bại. Thành viên của câu lạc bộ Kendo có thể sẽ giết được chúng bằng kiếm thật. Người của câu lạc bộ Judo có khả năng sẽ xử lí được nếu nhảy vào đập hội đồng. Hơi gượng ép nhưng nếu câu lạc bộ bóng chày dùng chày sắt để chống cự, họ ít nhất có thể chạy thoát. Còn mấy người từ câu lạc bộ bóng đá.......Ờm, có lẽ chuyện đánh bại kẻ thù bằng mấy quả bóng da là chuyện chỉ xuất hiện trong manga mà thôi.
Có tất cả 2000 học trong hai trường Sơ trung và Cao trung.
Ngoài ra, tính cả các nhân viên, giáo viên và bảo vệ thì có khoảng 200 người lớn.
(Nếu họ may mắn.... sẽ có khoảng 10 đến 20 người sống sót?)
Bọn họ chắc chắn sẽ liên kết lại với nhau.
Nhưng còn tôi thì sao? Trong bối cảnh sinh tồn này, tôi - một kẻ bị ghét bỏ bởi cả trường - có thể an toàn với họ được không?
Không loại trừ trường hợp [hắn] vẫn còn sống và gây ảnh hưởng lên đám người kia bằng quyền lực của mình. Nếu thế, tôi nhất định sẽ gặp nguy hiểm khi đơn độc.
Nhưn mọi chuyện sẽ khác nếu có cô gái kia đi cùng.
Tôi vẫn còn mấy cái bẫy hoàn hảo. Tôi có thể cho cô ta dùng cây giáo tre, buff bằng Support Magic, và lặp lại chiến thuật cũ để cô ta có thể đâm chết con Orc rơi xuống hố. Miễn là ngoan ngoãn làm theo lời tôi, cô ta có thể tới căn phòng này thành công.
Và sau đó cô ta có thể nhận được các Skills. Yup, chúng tôi có một cây giáo tre vì vậy tôi rất tò mò muốn biết Spear Skills sẽ hoạt động như thế nào.
Ngoài ra thì, Healing Magic có vẻ tốt. Trong một RPG thì vị trí Healer là rất quan trọng. Cô gái vẫn đang bị thương sau khi bị con Orc đó bắt được, mà tôi thì không biết cách chữa trị.
Nhưng vẫn còn vài vấn đề. Vấn đề nghiêm trọng là đằng khác.
Việc tôi sắp làm là đứng phía sau và để cho một cô bé nhỏ tuổi hơn mình đánh nhau với quái vật. Từ góc nhìn thứ ba, nó giống như hành động của một tên bỉ ổi hèn nhát vậy.
Liệu cô ta có ngoan ngoãn nghe lời một kẻ như thế không?
Sợ rằng một khi nhận được sức mạnh từ căn phòng trắng, cô ta sẽ trở mặt và giết tôi ngay lập tức.
Thậm chí cứ cho là cô gái sẽ không phản bội đi, khi đó vị trí giữa chúng tôi cũng đã đảo ngược - kẻ tiên phong và tên hỗ trợ. Khi đã cầm vũ khí trong tay rồi, việc cô ta trở nên kiêu ngạo và ra lệnh ngược lại là hoàn toàn có thể.
Hoặc là cô ta sẽ tách ra đi lẻ. Hoặc là cô ta sẽ chọn các Skills trái với ý tôi và kế hoạch hoàn hảo coi như vứt sọt rắc. Hoặc là, hoặc là, hoặc là..... hàng chục rủi ro tự động tóe ra như pháo bông khi tôi nghĩ về nó.
Tôi cần thận cân nhắc những rủi ro và lợi ích có thể xảy ra.
Đầu tiên là, cô gái này có khả năng giữ bình tĩnh.
Làm thế nào tôi biết điều này? Rõ ràng trong tình cảnh sắp bị ch*ch đến nơi như vậy, cô ta vẫn có thể tin tưởng và tìm cách giúp đỡ tôi. Nếu là một con nhóc yếu đuối thiển cận đúng chuẩn bánh bèo vô dụng, chắc chắn cô ta đã hét ầm lên cầu xin cứu giúp để rồi khiến cho mọi chuyện hỏng bét.
Cô ta thực sự tin tưởng tôi? Vậy nên mới sẵn sàng chấp nhận làm mồi nhử?
Không. Cũng có thể đó chỉ là tưởng tượng của tôi.
Biết đâu đấy, cô gái đó chỉ đơn giản là muốn sử dụng tôi. Cô ta cảm thấy tôi có thể giúp ích và-------
.....Đợi đã.
Nếu vậy thì có sao? Chẳng phải đó cũng chính là điều tôi đang định làm sao?
Cả hai đều đang chơi bài ngửa với nhau. Chúng tôi lợi dụng nhau cho mục đích của riêng mình. Vậy nếu tôi tạo ra tình huống khiến hai bên đều có lợi cho người còn lại, chúng tôi hoàn toàn có thể hợp tác.
Vẫn suy nghĩ sáng suốt được trong lúc gặp nguy hiểm chứng tỏ có lẽ cô gái đó thông minh hơn tôi. Hmm, không loại trừ khả năng cô ta sẽ chiếm quyền chỉ huy. Nhưng trên thực tế thì, tôi ghét việc phải tuân theo những mệnh lệnh vô lí hơn là ghét bị ra lệnh.
Tuổi tác không có nghĩa lí gì ở đây cả. Nếu cô ta có khả năng đưa ra những quyết định chính xác, tôi hoàn toàn sẵn lòng tuân theo. Như vậy cơ hội sống sót còn cao hơn là đơn độc hành động.
Ok, tình hình có vẻ khả quan hơn rồi.
Tất nhiên cũng có thể có vài điều bất như ý, ví dụ như cô ta từ chối giữ vị trí tiên phong, hay cô ta không muốn phải làm công việc giết chóc này cho dù có là lũ Orc đi nữa.
Nhưng mà thôi. Cứ đứng ở đây suy tính xa đến thế thì có bửa óc ra cũng không tìm được giải pháp gì hay ho đâu. Nếu chuyện đó xảy ra thật thì tôi cứ quay về lối đánh solo vậy.
"......Thế thì cứ nói chuyện với cô ta đã."
Đúng là có hơi khó khi đột nhiên bắt chuyện với một cô gái vừa suýt bị con lợn xấu xí kia abcxyz và hỏi cô ta có muốn đánh nhau hay không.
Nhưng suy ngược lại, đây cũng chính là thời điểm tốt nhất. Bất kể là với tôi hay cô ta, đây là cơ hội duy nhất để chúng tôi bắt chuyện. Vậy thì tôi phải đi trước một bước.
Tỏ ra thân thiện, và sau đó là đàm phán. Đưa tay ra giúp đỡ cũng không phải việc gì khó khăn lắm với tôi.
Nếu tỏ ra nhút nhát, tôi sẽ không nắm được quyền kiểm soát cho dù có thuyết phục hoàn hảo đi nữa.
Trên thực tế, tôi đã học được rằng mình sẽ không thể đạt được gì nếu không làm gì cả.
Nếu không đào cái bẫy đó, tôi có lẽ đã bỏ xác từ lâu rồi.
Và sẽ không còn có thể đứng đây mà tần ngần được nữa.
Vậy thì, ưu tiên hàng đầu là phải hành động.
Tôi cúi xuống bàn phím và bắt đầu nhập câu hỏi về một thứ.
Hệ thống tổ đội.
"Shit, mình đã nói câu này lần thứ n nhưng cái thế giới chết tiệt này có còn là đời thực không vậy?"
Thông tin thu được giống hệt như trong RPG.
Người lập nhóm chỉ cần chạm vào người muốn gia nhập tổ đội và nghĩ trong đầu "lập tổ đội", và vậy là xong. Khá đơn giản.
Các thành viên co thể rời khỏi tổ đội bất cứ khi nào họ muốn. Và chỉ huy thì có thể đá bất cứ ai ra khỏi nhóm mà không cần sự đồng ý.
Một tổ đội có tối đa 6 người. Yêu cầu để lập tổ đội là mỗi thành viên đều phải đạt tối thiểu level 1.
Nghĩa là mỗi người phải giết được ít nhất 1 con Orc.
(......Có vẻ khoai nhỉ?)
Những người trong cùng một tổ đội sẽ được phân bố đều điểm kinh nghiệm. Đều hoàn toàn. Không có EXP cộng thêm. Tại sao lúc cần thì nó lại không giống như trong RPG chứ?
Một số loại ma thuật chỉ có thể sử dụng lên người trong tổ đội. Hmm.... có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ thử.
Thành viên đứng quá xa khỏi tổ đội sẽ không nhận được điểm kinh nghiệm. Không có câu trả lời rõ ràng được đưa ra về phạm vi này, nhưng có vẻ sẽ ổn nếu không đứng cách nhau quá 100 mét.
Ngon. Hệ thống này sẽ có lợi khá lớn đấy.
Kế hoạch ban đầu của tôi là dùng cô gái làm lá chắn sau đó sử dụng mấy con Người gỗ để đánh bại lũ quái vật và hưởng điểm kinh nghiệm. Nhưng nếu như lập tổ đội, cô ta có thể tự mình tấn công chúng với sự hỗ trợ từ Support Magic của tôi, và cả hai đều nhận EXP. Tôi cũng có thể sử dụng Summon Magic để tăng viện nữa. Vậy là tạm thời có thể chiến đấu mà không cần bẫy. Suy cho cùng, ba đánh một không chột cũng què, đúng không?
Cơ mà tất nhiên đó là nếu cô gái đồng ý với đề nghị của tôi.......
(Mình có nên tin tưởng vào người khác một lần nữa không?)
Tôi nhìn lên trần nhà màu trắng và nhớ lại đôi mắt của cô gái.
Đôi mắt đen thẫm như đá Obsidian[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5], chứa một vẻ đẹp hút hồn.
Có gì đó trong đôi mắt ấy nói rằng chủ nhân của nó sẽ không phản bội tôi.
"Làm ơn, hãy để tôi có thể tin cô đi."
Tôi lẩm bẩm một mình và hạ quyết tâm.
Quay sang bàn phím, tôi sử dụng 2 Skills Point vừa nhận được để thăng cấp một ma thuật - toàn bộ 2 Skills Point.
Kazuhisa (level 2)
* Support Magic: 1 -> 2
* Summon Magic: 1
* Skills Point: 2 -> 0
Sau khi tôi click vào nút [Xác nhận], không gian trắng xóa biến mất và tôi thấy mình đứng trong rừng, trước mặt cô gái đó.
CHƯƠNG 6: LỰA CHỌN CỦA CÔ GÁI
Nghĩ lại, có lẽ trước kia tôi chỉ muốn một thứ gì đó không thay đổi.
Có lẽ tôi chỉ muốn có thể tin tưởng.
Tin vào ai đó. Nếu không, thì là tin vào một cái gì đó.
Không cần biết là người hay vật, tôi luôn chờ đợi rằng sẽ có ai đó đứng bên mình.
Và cô ấy ở đó.[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6]
Tôi đã suy đi tính lại khá lâu trong căn phòng trắng, nhưng xét theo thời gian của thế giới bên ngoài thì mọi thứ chỉ vừa mới diễn ra chưa đến một giây trước. Ngay khoảnh khắc trở lại khu rừng, tôi sụp xuống và chống tay lên đầu gối một cách kiệt sức.
Cảm giác như thể toàn bộ không khí trong phổi đã biến mất vậy. Hai chân đứng không vững, cứ loạng choạng loạt xoạt trên thảm lá khô rụng đầy mặt đất.
Có tiếng chân ai đó bước tới bên cạnh.
Fuyo Mahou pic3 [/images/images/image-1.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/f/f8/Fuyo_Mahou_pic3.png/revision/latest?cb=20160522153037
Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy cô gái mà tôi đã cứu từ con Orc dang đứng đó. Cô bé sơ trung này mặc đồng phục mùa hè với váy ngắn và áo cộc tay, nhưng chúng đã bị xé rách tơi tả. Ống tay áo bên trái và phần ngực áo hoàn toàn biến mất, để lộ ra làn da trắng mịn màng. Cô cố gắng dùng hai tay ôm lấy ngực để che đi nhưng có vẻ chả hiệu quả mấy.
........Lạy đức mẹ Maria Ozawa[2] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6], nó to thật đấy.
Tà váy của cô ấy cũng bị xé toạc làm đôi, để lộ ra một phần mảnh vải thần thánh màu trắng mịn. Trên cơ thể nhỏ bé là hàng chục vết bầm tím và trầy xước rớm máu.
Nhưng cô ấy chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt đen thẫm hơi ươn ướt.
Cô ấy không hề tránh ánh mắt của tôi.
(Guh...... mình đang bị mất tập trung....)
Mặc dù trong tình trạng bị đánh bầm dập, không hiểu sao tôi cảm thấy cô gái này vẫn đẹp tới sững sờ.
Mái tóc đen dài tới tận eo của cô, mặc dù dính đầy bụi đất và lá rụng, vẫn ẩn chứa một vẻ đẹp tràn đầy sức sống.
Tôi choáng ngợp.
"Ờ-Ờm......."
Tất cả những gì thoát ra được khỏi cuống họng tôi là một vài tiếng lầm bầm vô nghĩa. Tôi còn không biết mình đang định nói cái khỉ gì nữa. Vầng hào quang này quá sức chói lóa.
Nhưng may mắn là cô gái có vẻ hiểu tôi đang định nói gì.
"Em là Shimozono Aris, năm 3 lớp 3 trường sơ trung."
Fuyo mahou - pic 13 [/images/images/image-2.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/5f/Fuyo_mahou_-_pic_13.png/revision/latest?cb=20160522152752
"Shimozono Aris......"
Tôi nhắc lại như một con rối. Ừ, tệ thật. Bao nhiêu can đảm lúc nãy bay biến sạch rồi.
Vậy là cô ấy tên "Shimozono Aris".
Chắc tôi cũng nên tự giới thiệu cho phải phép nhỉ?
"A-Ah, anh là Kaya Kazuhisa, năm nhất lớp 2 trường cao trung."
"Dạ, Kaya... senpai."
Aris cúi chào nhẹ. Chiếc lá nhỏ vương trên đỉnh đầu cô ấy cũng lắc nhẹ-------khụ, làm tôi cứ tưởng là ahoge[3] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6] chứ.
Chết tiệt, dễ thương quá. Mặc dù chúng tôi đang ở trong hoàn cảnh này nhưng mà... dễ thương vỡi!
Tôi không thể kiềm chế được việc nở một điệu cười đậm chất tự sướng.
"Cảm ơn vì đã cứu em...... C-Có chuyện gì sao?"
Aris ngẩng lên phồng má khi thấy cảnh tượng như thể tôi đang cười vào mặt cô ấy.
"A-Anh cười cái gì vậy chứ?"
"A.... xin lỗi, thực ra....."
Tôi vội vã xua tay và giải thích rằng đó là do chiếc lá trên đầu cô ấy.
"Mou....."
Aris xụ mặt và dẩu môi lên thành hình chữ v ngược. Vẫn giữ một tay che ngực, cô bé đưa tay lên mò mẫm trên tóc, miệng lẩm bẩm: "Aaa..... Đâu rồi.....?"
Có vẻ như cô ấy còn khuya mới tìm được thứ gì với cái tay trong tư thế kia.
Tôi bước lại gần và nhặt chiếc lá bị vướng vào tóc ra khỏi đầu cô ấy. Cảm giác rất quen thuộc, mặc dù chính tôi cũng không biết tại sao nữa.
"Ah...."
Aris tròn mắt nhìn tôi. Sau khi chìa chiếc lá ra cho cô bé thấy, tôi quẳng nó đi.
Nhưng hình như cô ấy không có ý nói về chuyện đó thì phải.
"Erm.... anh có thể....."
(Huh?)
"Anh có thể.... không nhìn chằm chằm vào ngực em như thế được không ạ?"
(Khục----!!!!)
Tôi giật nảy mình và nhận ra nãy giờ ánh mắt tôi cứ dán vào hai quả đào tiên hồng hồng kia. Khuôn mặt Aris đã bắt đầu đỏ lựng lên vì xấu hổ.
"X-Xin lỗi."
Ok. Bình tĩnh lại nào. Phép lịch sự tối thiểu khi nói chuyện là phải nhìn mặt người đối diện đúng không? Tôi là thanh niên nghiêm túc. Tôi sẽ không bị mê hoặc bởi hai quả bưởi to đùng đó đâu.
Tôi hít sâu và nhìn vào đôi mắt đen của Aris, sau đó hỏi câu bình thường nhất mà người ta thường nói vào lúc này.
"Em ổn chứ?"
"Ah, vâng. Tất cả là nhờ anh đấy ạ."
"Tuyệt ~~~ May mà mình đến kịp lúc."
Mà khoan, đợi chút đã, Aris. Lẽ ra em phải quan tâm đến vài điều khác quan trọng hơn chứ? Sao lại tỏ ra thân thiện đến bất ngờ vậy? Ngưng làm anh bối rối được không?
Tôi đã xuất hiện chuẩn xác đến khó tin ngay lúc cô bé sắp bị cưỡng hiếp, hạ gục con quái vật to lù lù chỉ bằng một cây giáo tre, và có thể ra lệnh cho một con quạ. Người bình thường ai mà không nghi ngờ về điều đó chứ? Và không phải cô ấy có hơi cởi mở quá mức với một thằng con trai ngay sau khi vừa mới suýt bị abcxyz à?
Chờ chút, có lẽ tôi mới là đứa không bình thường khi nói chuyện tỉnh bơ với một cô bé vừa trong tình cảnh đó. Làm gì bây giờ?
Điều đầu tiên là phải cho cô ấy quần áo tử tế mà mặc đã. Tôi cởi chiếc sơ mi đồng phục trên người ra và có ý muốn cho Aris mượn, cho đến khi nhận ra nó cũng khá thê thảm sau khi bị con Orc xô ngã khi nãy.
Aris hết nhìn tôi lại nhìn cái áo tả tơi và nở một nụ cười cay đắng.
"Cảm ơn anh, nhưng em mặc thế này cũng ổn rồi."
"Ah, uhm, ừ, xin lỗi...."
Chết tiệt, tôi thực sự không thể kiểm soát được cuộc nói chuyện. Tôi chỉ liên tục đưa mình vào tình thế khó xử. Thế này thì chỉ còn là vấn đề thời gian cho đến khi tôi ôm đầu và bỏ chạy khỏi chỗ này.
"À.... tại sao tay chân Kaya-senpai lại phát sáng vậy?"
Quào, chó ngáp phải ruồi. Đúng lúc tôi đang đau đầu tìm cách chuyển hướng câu chuyện thì Aris đã đột nhiên đưa ra câu hỏi quá tuyệt vời.
"Ừm, đây là------"
"Ah, xin lỗi nhưng.... em có thể ngồi xuống được không?"
"Oh, không sao. Chắc em cũng mệt rồi."
Tôi và Aris ngồi xuống cạnh nhau. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ giữ khoảng cách nhưng ai dè lại hoàn toàn ngược lại - cơ thể nhỏ nhắn của cô bé tựa vào tôi. Tôi thậm chí có thể cảm thấy hơi ấm từ người cô ấy.
Cố gắng lắc lắc đầu để xua đi cảm giác nóng đang dồn lên mặt, tôi nhìn xuống Aris (cô bé thấp hơn tôi gần một cái đầu) và bắt đầu giải thích tuần tự.
Tôi chủ yếu nói về căn phòng màu trắng. Chắc cũng chỉ có nó là phần khó hiểu nhất ở đây.
Về Skills. Về Level. Về tính chất của thế giới này.
Tôi nghĩ rằng mình giải thích khá rõ ràng. Tôi chỉ bỏ qua một điểm duy nhất - lí do tôi đào cái bẫy đó.
Aris có vẻ khá tò mò với chuyện này, nhưng cô ấy không cố tình hỏi sâu về nó.
Cô gái này thực sự là một người rất biết lắng nghe. Công nhận là tôi đã trình bày rõ ràng, nhưng nội dung của nó vẫn cực kì vô lí. Thành thật mà nói, ngay cả tôi cũng sẽ không tin điều này khi nghe nó lần đầu.
Nhưng có lẽ là do Aris vừa bị tấn công bởi một con Orc nên cô ấy chấp nhận chuyện đó một cách dễ dàng hơn bình thường? Có thể.
"Em đã trốn ở đây khi lũ quái vật đó.... anh gọi chúng là Orc ạ? Lũ Orc tràn vào tấn công trường và mọi người cố gắng tìm cách chạy trốn, nhưng sau đó em bị bắt và......"
Tôi chỉ im lặng gật đầu.
Quá tàn nhẫn nếu bắt một cô bé phải nhớ lại chuyện kinh khủng như vậy.
"Em....."
Aris chợt ngẩng đầu lên và nhìn tôi bằng ánh mắt kiên quyết.
"Em có thể trở nên mạnh mẽ hơn không? Trở nên mạnh mẽ như Kaya-senpai?"
Cô ấy đã chủ động hỏi điều đó.
".....Miễn là em đủ can đảm để giết lũ quái vật, em có thể. Anh chỉ sợ là em-------"
"Em đồng ý."
Aris trả lời ngay tức khắc.
"Làm ơn, Kaya-senpai. Em muốn có sức mạnh để chiến đấu. Em ghét cảm giác bị bất lực. Em không muốn..... phải trải qua chuyện vừa rồi một lần nào nữa."
".....Hiểu rồi. Không vấn đề gì."
Mọi thứ đều theo đúng kế hoạch.
Mặc dù có chút khác biệt so với tưởng tượng của tôi, nhưng nó vẫn đi theo đúng hướng.
.......Chắc cũng không có gì đáng lo đâu nhỉ?