Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 110: CHƯƠNG 110: PHÁI HÒA BÌNH

Binh sĩ tộc Quang Nhân đến dọn dẹp sạch sẽ cái xác của tên tín đồ Giáo Phái Hòa Bình vừa đột kích chúng tôi.

Đồng thời họ cũng đưa thi thể của anh Hagan đi.

Họ nói sẽ trao trả lại cho những người thân còn sống của anh ấy.

Sao thế này?

Anh ấy vẫn còn người thân còn sống mà?

Vậy thì tại sao lúc đó anh ta lại liều mạng đến vậy?

Alice đã dùng ma thuật để cứu sống anh ta, ấy vậy nhưng giờ công sức em ấy lại thành ra công cốc.

Không thể chấp nhận được.

Mia kéo nhẹ vạt áo của tôi.

“Từ giờ trở đi, sẽ còn nhiều người chết nữa”

“Anh không để tâm gì chuyện đó đâu. Nhưng mà cám ơn em”

Tôi cố nở một nụ cười thật tươi đáp lại con bé.

Mia nghiêm nghị gật đầu.

Cái vẻ bỡn cợt thường lệ không còn nữa… phải chăng chuyện đó làm con bé khó chịu trong lòng?

Tôi xoa đầu Mia.

Tôi xoa mạnh tay hết mức có thể.

Mia “Ư” một tiếng rồi ngước lên nhìn.

“Kazu-chi, mấy lúc thế này anh phải ôm em thật chặt chứ”

“Tiếc quá, anh nhát gan nên không dám làm vậy đâu”

Tôi lắc đầu rồi nhìn sang Lucia.

Cô ấy gật đầu rồi nói “đi nào”

Phải rồi. Chúng tôi không thể đứng ngớ ra mãi được.

Cái mà anh Hagan muốn là tiêu diệt càng nhiều quái vật càng tốt.

Và muốn giúp anh ấy thực hiện nguyện vọng ấy, bây giờ chúng tôi phải đến chỗ Rin-san ngay.

Bên trong cái cây.

Chúng tôi ngồi đối diện với Rin-san y như lần trước.

“Trước hết, mong cậu hãy tha lỗi cho chúng tôi vì đã để tín đồ của Phái Hòa Bình đột kích ngay tại nơi này”

Rin-san buồn bã xin lỗi.

Coi bộ vụ khủng bố xảy ra ngay tại căn cứ đầu não này khiến cho ai cũng phải bất ngờ.

Hiện tại họ đã nâng mức báo động lên tối đa và tăng cường lính gác.

Toàn bộ binh sĩ ở đây đều cực kỳ căng thẳng.

Nhưng đó cũng là chuyện đương nhiên thôi.

“Cái đám Phái Hòa Bình này là gì vậy? Cơ mà chúng có thể thương lượng được với quái vật à?”

Tôi liên tục hỏi những câu hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện mình đang cần biết…

“Làm cách nào mà gã đàn ông tấn công chúng tôi tạo ra hàng loạt thương Mana và điều khiển chúng?”

“Theo báo cáo sơ bộ thì nhờ cho quái vật ký sinh trong cơ thể nên hắn mới làm được như vậy. Chi tiết ra sao thì phải chờ đến khi khám nghiệm tử thi mới biết”

Nghĩa là quái vật hợp thể với con người ư?

“Đó là năng lực đặc biệt của quái vật à?”

“Tuy binh sĩ đã tấn công mọi người là một trong những vệ binh xuất sắc nhất ở đây, nhưng anh ta không có năng lực đặc biệt nào cả”

Cô đã điều tra được thân thế của hắn rồi à?

Loại quái vật ký sinh có khả năng hợp nhất với con người thì chắc chắn không phải dạng vừa rồi.

Nhưng theo thái độ của Rin-san, hình chuyện Phái Hòa Bình sở hữu thứ đó lại không có gì lạ lẫm cho lắm.

“Ý cô là tên đó bị con quái vật ký sinh trong người điều khiển?”

“Có lẽ vậy. Tuy mấy năm rồi người đó chưa lên tiền tuyến, nhưng vẫn có khả năng anh ta đã gặp người lạ và bị kẻ đó cấy mầm mống ký sinh vào”

Tóm lại là có người lén cấy mầm mống của con quái vật ký sinh lên người hắn à.

Nhưng cái quan trọng bây giờ là chúng tôi chưa biết gã đó tự ý tấn công chúng tôi hay cả Giáo Phái đã bắt đầu hành động…

Và nếu nói vậy thì bất kỳ ai thuộc tộc Quang Nhân cũng đều có thể là quân phản loạn à?

Chẳng những vậy, sự việc còn xảy ra ngay cạnh nơi Rin-san ở nữa chứ.

Sao họ lại lơ là cảnh giác quá vậy?

Đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.

Vì vậy nên tất nhiên vẻ mặt cô ấy cũng phải nghiêm túc thôi.

“Hiện bên tôi đã bắt giữ vợ và con gái của người đó để điều tra. Hi vọng chúng tôi có thể moi được một ít thông tin bằng các thẩm vấn…”

“Ý cô là tra tấn ấy hả?”

Mia khoái chí hỏi lại.

Ê, vui chỗ nào vậy nhóc?

Thật tình tôi không biết nên nói con bé này là đứa vô đạo đức hay trách ông trời ban sắc đẹp cho nhầm người nữa.

“Không. Chúng tôi có một ma thuật để ép họ phải nói thật”

Ra vậy. Ma thuật tiện ghê.

Vậy giờ cứ ngồi chờ họ điều tra thôi.

“Giờ thì…”

Bàn vào chuyện chính nào.

Tôi ngồi lại ngay ngắn trên tấm đệm.

Giữ lưng thẳng và nhìn vào mắt Rin-san.

“Cô vui lòng cho chúng tôi biết thêm chi tiết về chuyện ngày mai thế giới bị diệt vong, và làm sao để ngăn chặn thảm họa đó được không?”

“Vâng. Tôi cũng đang định bàn đây”

Rin-san nghiêm túc gật đầu.

“Đầu tiên, thế giới này, hay nói đúng hơn là lục địa này được 5 Đại Thần Điện đỡ và đang nổi trên mặt nước biển”

Rồi cô ấy bắt đầu kể.

Một câu chuyện mà đối với những người trái đất chúng tôi, không khác gì một truyền thuyết thời xa xưa được kể lại.

Ngày xưa, toàn bộ đất đai thuộc lục địa này đều chỉ là những quần đảo rời rạc.

Những vị Cổ Thần cai quản thế giới cũng có gia đình, con cháu của riêng mình, và họ cũng sống trên hòn đảo mình cai quản như con người vậy.

Nhân tộc, elf, tộc thú nhân mà ngày nay được gọi là Quang Tộc đều mang hình dáng gần giống như vị thần đã tạo ra mỗi loài.

Nhưng người ta không còn nhớ rõ vị thần nào đã tạo ra chủng tộc nào nữa.

Những vị Cổ Thần ấy đã rời bỏ mặt đất từ lâu.

Dù bị những vị Cổ Thần tạo ra mình bỏ rơi nhưng Nhân Tộc, Elf và Quang Nhân Tộc vẫn sống sót. Đời sống của họ ngày càng sung túc, số lượng của họ ngày càng tăng lên.

Dần dần, không còn đủ đất cho mọi người sống nữa.

Tài nguyên càng ngày càng cạn kiệt. Các bộ lạc bắt đầu tranh giành với nhau.

Đúng lúc đó, những vị thần khác giáng thế.

Khác với những những vị Cổ Thần đã rời bỏ thế giới này, người ta tôn những vị thần ấy là Tân Thần, hoặc gọi đơn giản là Thần cũng được.

Trong số những vị đó, vị thần ma thuật Lugou cảm thấy tội nghiệp cho những sinh linh càng ngày càng thiếu đất để sống.

“Ta sẽ tạo thêm đất cho các con”

Lugou nói xong, đáy biển chìm bên dưới liền nổi lên mặt nước.

Và người ta nói đó chính là lục địa này đây.

Sau đó thần Lugou tạo ra năm đại trụ nằm rải rác trên khắp lục địa để giữ cho mảnh đất này không bị chìm.

Trong lúc sinh linh còn đang hân hoan, ngài khuyên rằng “Tuy nhiên”

“Nếu các con để ba trên tổng số năm Đại Trụ sụp đổ, lục địa này sẽ lại chìm xuống đáy biển, những hòn đảo cũ cũng sẽ bị hủy diệt theo. Khi đó, thế giới này sẽ không còn nơi nào để sinh sống, và mọi sinh vật sẽ diệt vong”

Vì vậy nên ở 5 Đại Trụ, chúng sinh lập nên Ngũ Đại Thần Điện và coi đó là thánh địa.

Và đương nhiên, không một tộc người nào dám xâm phạm hoặc làm ô uế những thánh địa ấy cả.

Những Đại Trụ được mọi người thợ phụng bơm Mana vào lòng đất, khiến đất đai trở nên màu mỡ hơn.

Cho nên tất nhiên con người sẽ quy tụ về những nơi đó.

5 vùng đất thánh trở thành trung tâm của các nền văn minh, và phồn thịnh trong một khoảng thời gian dài.

Nhưng… cho đến một trăm năm về trước, sau khi bọn quái vật xuất hiện, tình hình đột ngột thay đổi.

Chúng coi những Đại Thần Điện ấy là mục tiêu trọng yếu.

Đội quân quái vật khổng lồ tấn nhằm vào Ngũ Đại Thần Điện mà tấn công.

Rồi cuộc đại chiến giữa nhân loại và quái vật bùng nổ…

“Trong số Ngũ Đại Thần Điện, bọn quái vật đã chiếm được Thần Điện ngầm Reon và Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu. Hiện nhân loại chỉ còn giữ được Thánh Đô Akasha, Tiêm Tháp Haruuran và…”

Rin-san cắn chặt môi và khẽ liếc xuống đất.

Rồi lẩm bẩm gì đó như thể đang cầu nguyện.

Sau đó, cô ấy ngước lên nhìn thẳng vào chúng tôi.

“Mọi người cũng thấy rồi đó. Cây Thế Giới chính là một trong số Ngũ Đại Thần Điện trên”

Thật vậy. Chúng tôi gật đầu.

Chính vì vậy nên bọn quái vật mới huy động một lực lượng lên đến 20 nghìn con tấn công vào đây.

À không, cũng có thể là do con người không còn lại bao nhiêu thành trì nữa.

Sau khi bọn quái vật đánh chiến Đại Thần Điện, người ta vẫn chưa biết rõ chúng định làm gì, và thế giới này sẽ thành ra thế nào.

Tuy nhiên, nếu kết hợp với lời sấm của thần linh, chắc chắn điều chúng làm sẽ chỉ dẫn đến kết cuộc diệt vong.

Hiện nhân loại đang lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Chỉ cần bọn quái vật đánh chiếm được một trong 3 Đại Thần Điện còn lại, chúng sẽ nắm trong tay số phận của thế giới này.

Còn chúng tôi thì hoàn toàn bị mắc kẹt trong thế giới này.

Giữa tình hình ấy, dù mọi người nơi đây có tuyệt vọng cũng không lại chi cả.

Tóm lại là…

“Cậu phải giữ bí mật chuyện này, hiểu không Rin?”

Lucia nghiêm nghị nói.

Nghe cứ như là tối hậu thư vậy.

Và tôi thấy đó là quyết định đúng.

“Ừ. Dạo gần đây, sau khi nhận được lời sấm của thần linh, bọn tôi mới xác thực được câu chuyện người xưa truyện miệng lại là sự thật”

“Vậy câu chuyện cô vừa kể trên là…”

“Chúng tôi vẫn chưa thể xác định bọn quái vật đánh chiếm Ngũ Đại Thần Điện để làm gì. Chỉ chắc chắn một điều là chúng sẽ khiến nhân loại diệt vong mà thôi. Và… nếu nhân loại cứ tiếp tục chống cự thế này, chắc chắn sẽ có ngày một trong ba Đại Thần Điện còn lại thất thủ”

Cho nên khi trước cô ấy mới đề xuất chiến thuật phản công à?

Dù biết chiến thuật đó gần như bất khả thi, nhưng cô ấy vẫn muốn đánh.

Vấn đề nằm ở chỗ nội dung chiến lược ra sao kìa….

“Chúng tôi chia chiến lược ra làm hai phần. Thứ nhất là gom góp binh lực từ những thành trì còn trụ lại để tái chiếm Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu và Thần Điện Ngầm Reon. Thứ hai là cùng lúc đó, giả vờ thất thủ để bọn quái vật chiếm Tiêm Tháp Haruuran và Thánh Đô Akasha. Sau khi hai cánh quân quái vật đã tụ tập xung quanh hai Đại Thần Điện ấy, chúng tôi sẽ kích nổ lượng Mana dày đặc xung quanh hai thánh địa. Theo tính toán, vụ nổ sẽ hủy diệt toàn bộ khu vực xung quanh với bán kính tương đương khoảng cách đến đường chân trời. Dù có bao nhiêu quái vật xung quanh đi nữa, chắc chắn vụ nỗ cũng sẽ quét sạch tất cả”

Ra vậy, kiểu như dụ quân địch vào chính căn cứ của mình rồi kích nổ bom đặt sẵn bên trong à.

Tuy chiến lược này cực liều lĩnh, nhưng nghĩ lại thì cũng không đến nỗi nào.

Bởi vì chẳng thà hi sinh hai Đại Thần Điện còn hơn là để cả lục địa này bị diệt vong.

“Nhưng làm sao cô biết được Đại Trụ ở Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu và Thần Điện Ngầm Reon có còn nguyên vẹn hay không?”

“Lúc tiếp nhận lời sấm của thần linh, khi tôi hỏi thì các ngài ấy trả lời hai Đại Trụ ấy vẫn không có gì bất thường cả”

Oa, Thần Linh trả lời luôn à?

Thần Linh tiện ghê bây.

“Cây Thế Giới này là một trong những thành trị vững mạnh nhất còn trụ lại, tộc Quang Nhân chúng tôi sẽ cố gắng phòng thủ. Vì vậy nên chúng tôi muốn nhóm các cậu gia nhập vào đạo quân tái chiếm hai Đại Thần Điện kia.”

“Có cổng dịch chuyển nào để tới đó cho nhanh không?”

“Vâng, chúng tôi đã chuẩn bị rồi. Hiện Lực Lượng Liên Minh đang xây dựng một pháo đài gần những mục tiêu cần tái chiếm”

Họ hành động nhanh dữ.

Có khi nào họ cũng triệu hồi linh thú như bọn tôi ban nãy để dùng không?

Ma thuật tiện kinh nhở?

“Cô có cần chúng tôi quyết định ngay không?”

Rin-san lắc đầu.

“Đây là lựa chọn liên quan mật thiết đến tương lai của các cậu. Nếu cần, các cậu có thể bàn bạc với những người khác, thậm chí là cả những đồng đội trên ngọn núi của các cậu, rồi sáng mai trả lời chúng tôi cũng được”

Coi bộ vẫn còn thời gian.

À không, phải nói cô ấy dư biết chúng tôi không còn lựa chọn nào khác mới đúng.

Nghĩa là chúng tôi cũng không khác gì con cờ trong tay cô ta cả.

Cơ mà khoan!

Hình tôi vừa mới nghe được một điều cực kỳ đáng chú ý thì phải!

“Vậy nghĩa là cô tìm được ngọn núi của bọn tôi rồi hả?”

“Vâng. Bọn tôi cũng mới tìm được thôi”

Rin-san mỉm cười.

Con lạy mẹ, sao từ đầu không chịu nói ra?

Người gì đâu mà xấu tính thấy ớn.

Cơ mà không.

Phải nói là cô ta giữ kín chuyện đó, rồi tùy vào tình hình cuộc thảo luận để lấy ra làm điều kiện trao đổi mới đúng.

Hóa ra cô ta vẫn chưa tin tưởng vào chúng tôi à?

“Khi nào nhóm mọi người đông đủ, tôi sẽ mở cổng dịch chuyển ngay.”

Rin-san nói và gật đầu.

Nhưng thôi. Nếu cô ấy đã chấm dứt cuộc thảo luận tại đây, nghĩa là bên phía họ đã tin tưởng chúng tôi rồi… phải không?

Tôi cũng không biết nữa.

CHƯƠNG 111: QUAY VỀ TRUNG TÂM BỔ TRỢ

Chúng tôi thảo luận chuyện khác thêm 30p nữa.

Điều tôi muốn biết chính là làm sao để lập Khế Ước Chuyên Tùng.

“Vâng. Tôi đã lập Khế Ước Chuyên Tùng với 128 con chim ưng rồi”

Rin-san nói vậy.

Hỏi ra mới biết đó là 128 con linh thú mà gia tộc cô ấy truyền lại qua nhiều thế hệ.

Chắc vì vậy nên chúng mới thông minh hơn con quạ của tôi, và Rin có thể dùng nhiều ma thuật lên chúng hơn nên tiện hơn nhiều.

“Thôi được. Tôi sẽ cho cậu mượn một bản khế ước mà những thành viên đời trước của gia tộc đã để lại cho tôi. Bản khế ước được viết bằng văn tự đặc biệt, và chỉ được truyền lại cho hậu duệ chính thống…”

“Có lẽ… chỉ cần tôi dùng《Read Language》là sẽ đọc và giải mã được thôi…”

“Vậy thì tốt”

Rin-san vỗ tay nhẹ.

Một người phụ nữ tai mèo đem một cuộn trúc thư ra.

Ấy là những cái thẻ tre được cột bằng dây lại với nhau, trên bề mặt là những văn tự lạ lùng mà tôi chưa từng thấy qua bao giờ.

Thậm chí tôi còn không biết đó có phải chữ hay không nữa.

Có phải họ cố tình viết lên thẻ tre cho dễ giữ lâu dài không?

Mà cũng có thể bản thân cái『cuốn sách』đó đã là ma thuật rồi.

Sau khi Rin-san cho phép, tôi sờ vào cuộn trúc thư rồi dùng《Read Language》.

Ừm…

Tôi đọc được mấy cái văn tự trên này rồi.

“Ơ… trên này có ghi『không được đem ra bên ngoài』nè”

“Thế giới sắp diệt vong đến nơi nên có lẽ không cần phải giữ bí mật gia tộc làm gì nữa đâu”

Ơ? Dạ…

Cũng hợp lý ghê chứ.

Được vậy thì đỡ quá.

“Vậy để khi nào vào căn phòng trắng tôi sẽ đọc”

Giờ không có nhiều thời gian.

Vì vậy nên tôi muốn tận dụng từng phút từng giây mình có được.

Chờ khi quay về Trung Tâm Bổ Trợ, bọn tôi có thể tìm một nữ sinh cấp thấp nào đó để lập nhóm, rồi đi săn vài ba mống Orc cho con bé level up cũng được.

“Vậy thì cả cái này nữa”

Rin trao cho chúng tôi thêm một cuộn trúc thư khác.

“Đây là một khế ước linh thú cao cấp mà đến cả tôi cũng không thể dùng được. Nếu Kazu thấy thích thì cứ lập khế ước thử xem sao”

Tôi cám ơn Rin-san rồi nhận cuộn trúc thư đó.

Èo, kiểu này coi như tôi lỡ tay nhận trước một phần thưởng quý mất rồi.

Giữa lúc đó, Alice với Tamaki cũng về đến phòng của Rin-san.

Xem ra hai đứa đã tới được đây mà không bị tín đồ của Phái Hòa Bình đột kích dọc đường.

Khi chúng tôi báo anh Hagan đã tử nạn, hai đứa không giấu được vẻ buồn trên mặt.

“Phải chi mà em theo anh thì…”

“Không phải đâu. Vì không theo anh nên em mới có thể trị thương cho mọi người và cứu được rất nhiều sinh mạng khác”

Tôi dịu dàng xoa đầu Alice.

Không ai có thể một mình quán xuyến tất cả mọi việc.

Chúng ta chỉ có một con đường duy nhất là làm mọi việc mình có thể làm mà thôi.

Xem nào, mặt trời vẫn còn khá cao…

Mới đầu tưởng còn sớm, nhưng sau khi nhìn cái đồng hồ đeo tay tôi mới biết là đã 5 giờ chiều rồi.

Ớ…? Tôi vừa gãi đầu vừa thầm thắc mắc.

Theo cảm giác của tôi, thời điểm hoàng hôn hôm qua buông đâu phải giờ này?

“Kazu-chi, Kazu-chi. Chắc nơi này nằm lệch về phía Tây so với ngọn núi trường học của chúng ta đó”

À ra vậy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rồi.

Kiểu như lệch múi giờ đây mà.

Vậy nghĩa là ở trường học, còn chưa đầy một tiếng nữa là mặt trời lặn rồi à?

Có lẽ… múi giờ của hai nơi cách nhau khoảng một tiếng đồng hồ chăng?

“Nhân tiện, mọi người muốn tôi mở cổng dịch chuyển đến vị trí nào trên ngọn núi đây?”

Rin-san hỏi.

A, quên nữa.

Sẵn có cổng dịch chuyển ở đây… chắc vào thẳng trong Trung Tâm Bổ Trợ cho nó an toàn nhỉ?

Nhưng trên núi lại có cả đống tòa nhà khác nhau. Ngồi nói miệng thì khó mà diễn giải cho Rin-san biết tòa nhà nào mới là Trung Tâm Bổ Trợ được.

Nền văn minh giữa thế giới của tôi với Rin-san khác biệt một trời một vực mà.

“Vậy cậu tự nhìn hình ảnh linh thú truyền về để tìm nhé”

“Tôi ấy hả? Được à?”

“Tất nhiên là được. Mời sang đây”

Tôi ngoan ngoãn đến chỗ Rin-san.

Rin-san nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, và rồi…

Chạm môi với tôi.

Fuyo mahou5-5 [/images/images/image-13.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/8/85/Fuyo_mahou5-5.jpg/revision/latest?cb=20180224021729

Tôi cảm nhận được cảm giác mềm mại của đôi môi và từng hơi thở ấm áp.

Đồng thời cả hương thơm dìu dịu từ cơ thể Rin-san nữa.

Đằng sau, Tamaki kêu lên một tiếng “Hi~yaa!”

Alice thì “Ha~wa~wa!”

Còn Mia thì “Muuuuu” một tiếng rõ dài.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của tôi bỗng sáng lên.

À không.

Phải nói là ánh hoàng hôn chiếu thẳng đến mới đúng.

Rồi tôi chợt nhận ra.

Lúc này đây, tôi đang thấy cảnh mà linh thú của Rin-san nhìn được.

Hừm, hóa ra cô ấy làm vậy là để… chia sẻ tầm nhìn cho tôi à.

Cảm giác mềm mại trên môi tôi biến mất.

Dù vậy nhưng tôi vẫn vô thức thở nhọc.

Ngoài ra, chả hiểu sát khí ngút trời cứ bừng lên sau lưng tôi.

Và cũng chả hiểu sao tôi lại có cảm giác Alice, Tamaki và Mia đang nhìn chằm chằm vào mình nữa.

Ừm, giờ tôi thành con trym rồi.

Ai can phờ lai. (あいきゃんふらい - I can Fly)

Mà thôi, tốt nhất là đừng có nghĩ mấy cái chuyện linh tinh nữa.

“Tôi đã kết nối tầm nhìn rồi. Cần bay hướng nào cậu cứ báo với tôi”

Giọng nói thanh thoát của Rin-san vang bên tai tôi.

Kèm theo đó còn có những hơi thở ấm áp nữa.

Cùng lúc, con chim bắt đầu hạ độ cao.

Trong mắt tôi là cảnh khu rừng rậm rạp nổi bật lên phía trước nền trời sẫm màu.

Đó chính là ngọn núi có ngôi trường của chúng tôi chứ không lầm vào đâu được.

“Rin-san, sang trái một tí nữa. Đúng rồi. Cứ vậy mà bay”

Tôi hướng dẫn cho cô ấy điều khiển hướng bay của con linh thú.

Rồi đúng theo hiệu lệnh của tôi, tầm nhìn quay sang bên trái và tăng tốc.

Không lâu sau, tôi đã thấy được tòa nhà chính của khu Sơ Trung và những tòa nhà xung quanh.

Ngay đằng trước, phía bên trái.

Có một tòa nhà ba tầng khác hẳn với những kiến trúc xung quanh.

Trung Tâm Bổ Trợ kia rồi.

Đó chính là nơi mà khi sáng chúng tôi đã rời đi.

Và giờ trời đã sắp tối đến nơi.

Tuy vẫn chưa được 12 tiếng đồng hồ nhưng không hiểu sao tôi thấy hoài niệm nơi này kinh khủng.

Một đám người đang tụ tập trong cái sân phía trước Tòa Nhà Bổ Trợ.

Có lẽ khoảng 50 người.

Và tất cả đều là nam sinh.

Nói đúng hơn là bọn nam sinh Cao trung.

Hầu như đứa nào cũng cầm trên tay một thanh kiếm hoặc một cây rìu rỉ sét của bọn Orc.

Chúng đứng đó và nhìn vào Trung Tâm Bổ Trợ, mặt đứa nào cũng hầm hầm.

Nhìn kĩ nữa tôi mới thấy một điều. Từ trên cửa số tầng 2, một nữ sinh ló đầu ra, vừa la hét vừa vung tay kịch liệt.

Cái người đang đứng ở cửa sổ tầng 2 ấy chính là Shiki.

Cô gái quản lý thay Trung Tâm Bổ Trợ trong lúc tôi đi vắng đang đứng đó, nhìn thẳng vào bọn nam sinh Cao Trung đang tụ tập trong sân Tòa Nhà Bổ Trợ bằng một ánh mắt kiên định.

Rốt cuộc… à tôi hiểu rồi. Hóa ra là vậy à.

“Kazu?”

Giọng Rin-san vang lên bên tai tôi.

Hơi thở cô ấy làm thùy tai tôi nhột nhột.

Nhưng ẩn bên trong giọng nói đó lại là một cảm xúc lo lắng.

“Nội bộ của các cậu lục đục với nhau à?’

“Ề… nói ra thì hơi ngại, nhưng cô gái một mình đứng trong tòa nhà đó chính là lãnh đạo của chúng tôi”

“Vậy còn đám thanh niên đứng dưới sân thì sao?”

Biết giải thích vụ này sao đây?

Sau khi do dự một lúc, tôi quyết định nói thật.

Thôi thì cứ kích động ác cảm của Rin-san đã, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

“Có lẽ phải gọi chúng là nhóm người sống sót bên khu Cao Trung mới đúng… Cách đây không lâu, nhóm bọn chúng đối xử với phụ nữ không khác gì nô lệ. Vì hai bên không thể thống nhất với nhau nên tôi đã hạ sát kẻ cầm đầu bọn chúng. Có lẽ vì vậy nên chúng đâm ra thù ghét chúng tôi”

Alice và Tamaki ngạc nhiên kêu lên một tiếng.

Có lẽ sau khi nghe chúng tôi trò chuyện, hai đứa cũng tạm hình dung ra tình hình ở Trung Tâm Bổ Trợ rồi.

À khoan, chờ một tí đã.

Hình như hai bên sắp thương lượng xong, và khi đó thì...

“Chúng tôi phải về cứu viện họ ngay. Nhờ cô vào bên trong tòa nhà đó rồi mở cổng giúp”

Đúng 10 phút sau.

Chúng tôi xuất hiện bên trong một căn phòng có cửa sổ vỡ toang, nói rõ ra là căn phòng mà sáng nay con Giant Warp bay vào.

Tôi, Alice, Tamaki và Mia cùng nhìn nhau.

Lucia thì tò mò nhìn xung quanh căn phòng.

Con linh thú diều hâu làm hoa tiêu mở cổng dịch chuyển của Rin-san nhẹ vỗ cánh rồi nhảy lên đầu Lucia.

Quang cảnh bên trong Trung Tâm Bổ Trợ thật là hoài niệm.

Trong hôm đầu tiên, căn phòng không trải thảm tamami này đã bị bọn orc chiếm đóng.

Đây chính là căn phòng mà tôi và Alice cứu được Shiki.

Có lẽ đám nữ sinh đã cất hết những tấm thảm ấy vào trong nhà kho, nên giờ nơi đây không còn dấu vết nào của bi kịch hôm nọ nữa.

Nhưng bầu không khí cũng không thể gọi là ngập tràn trong những cảm xúc đó được.

Vì từ bên ngoài cửa sổ, những tiếng la hét và chửi thề của lũ nam sinh cứ vang lên, dộng vào tai tôi.

Và Shiki lớn tiếng cãi lại.

Chúng tôi mở cửa rồi bước ra ngoài hành lang.

Thế là tôi đâm sầm vào một nữ sinh không biết từ đâu chạy đến.

Tưởng ai, hóa ra là Sumigiya Sumire, một con bé mũm mỉm, đồng thời là người bạn thân thiết của Alice và Tamaki.

“Ể?! Alice, Tamaki-chan?! Thế này là thế nào? Hai cậu về khi nào vậy?”

“Tụi mình về rồi nè Sumire-chan! Mới về tới hồi nãy thôi!”

“Anh về rồi đây. Ừm…”

Alice nhăn mặt quay sang nhìn tôi.

Cũng phải thôi. Giờ mà ngồi giải thích thì tới Tết Công Gô mất.

“Ớ? Ủa? Người đó là ai vậy? Tóc bạch kim thì chắc là người nước ngoài nhỉ? Ơ… Guten Tag…?”

“Mắc gì lại chào tiếng Đức…. Ưm. Chỉ có những nhân vật moe mới được nói câu đó thôi hiểu không?”

Cái giống gì Mia cũng tsukkomi được cả.

Lucia mỉm cười.

Nhìn vào thì hệt như mấy người nước ngoài cười làm quen, nhưng tôi biết tỏng cô ấy chỉ gồng cơ mặt lên cười lấy lệ mà thôi.

“Chào cô. Tôi tên Lucia, tôi là bạn của Alice và Tamaki.”

Rồi cô ấy khụy một chân xuống cuối chào một cách cực kỳ thanh lịch.

Dù đang mặc trên người bộ giáp da của binh sĩ tham chiến, nhưng nhìn động tác của cô ấy thì không khác gì mặc váy cả.

Ừm, Lucia đúng là công chúa thứ thiệt rồi.

“Hể? Xin lỗi, tôi không hiểu tiếng Đức…”

Sumire vẫn chưa hết luống cuốn.

Đã nói cô ây không phải người Đức mà…

À bậy. Tôi quên mất.

Tôi liền yểm《Many Tonguel》cho Lucia.

Do nãy giờ Sumire không hiểu cô ấy nói gì nên chuyện mới thành ra như vậy.

Vậy là Lucia lịch sự chào Sumire lần nữa.

“A, không cần câu nệ vậy đâu. Mình là Sugimiya Sumire.”

Sumire cúi người chào Lucia hai ba cái liền.

“Ơ… ưm… cô thạo tiếng Nhật quá. Mà mái tóc bạch kim của cô đẹp ghê, với cả… tai cô...”

“Đây là đặc điểm của tộc người chúng tôi”

“Tộc?”

“Ưm. Lucia là Elf đó”

Mấy người kia! Giờ không phải lúc để thong dong tán dóc đâu!

Nhất là em đó Mia! Cái gì cần thì nói, không cần thì ngậm miệng lại giùm anh.

“Để sau hẵng tán dóc. Tình hình hiện tại sao?”

“A, quên nữa! Nguy rồi Kazu-san! Mấy người bên khu Cao Trung qua đây, nói là mời bọn em về bên đó làm đồng đội của họ, và đang đòi xông vào...”

Tôi lắng tai lên nghe mấy tiếng la lối bên ngoài.

Toàn những câu chọc ghẹo con gái theo kiểu cực kỳ khiếm nhã.

Sumire đỏ bừng mặt.

Ái chà cha, bọn này bẻ lái kiểu gì mà lại thành “mời về làm đồng đội” được hay vậy?

“Sumire-chan… ừm…. bình thường mình không bao giờ dùng từ thô thiển, nhưng lần này, thực ra…”

Alice vừa nhăn nhó vừa cười…

Phải. Bình thường Alice rất ít khi nổi nóng, nhưng một khi em ấy đã sôi máu đến độ này thì…

“Sumire-chan à, tóm lại là cái lũ nam sinh lớp trên đứng bên ngoài đang muốn bắt con gái về hấp đó”

Nghe xong Tamaki hầm hầm xắn tay áo lên.

Ê, lần này chưa tới lượt em đập nhau đâu...

“Láo toét đến độ đó là cùng. Miệng thì mời về làm đồng đội mà hóa ra lại muốn bắt làm nô lệ tình dục à”

“Nô lệ? Hả? Ơ…”

“Mình chịu hết nổi rồi. Phải ra dạy cho cái đám này một trận nên thân mới được”

Fuyo mahou5-9 [/images/images/image-14.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/f/fa/Fuyo_mahou5-9.jpg/revision/latest?cb=20180224021726

“Kh-Khoan đã!”

Thấy con quỷ mặt người mang tên Tamaki định xông ra ngoài, tôi liền nắm tay kéo con bé lại.

Thế là Tamaki nhìn trừng trừng tôi “Kazu-san câm miệng lại đi”

Uầy, hình như máu trong người con bé dồn hết lên não luôn rồi.

“Chúng ta vẫn chưa biết đối phương có bao nhiêu người đạt tới level bao nhiêu. Tuy biết không ai đủ sức đánh tay đôi với em, nhưng lỡ chúng có 10 người sử dụng ma thuật trở lên thì…”

“A, ừ ha… ma thuật…. Grừừừ….”

Vì Tamaki thì đã nâng Kiếm Kĩ lên tới cấp 9 nên chắc chắn là con bé vô địch khoản cận chiến rồi.

Có lẽ trong đám nam sinh ngoài kia, thằng cao nhất cũng chỉ lên tới level 10 là cùng.

Dù có dồn hết điểm skill để nâng một skill thì cũng chỉ tới cấp 4 hoặc 5 là hết nóc.

Có khi còn chưa tới cấp 3 nữa ấy chứ.

Nói thẳng ra thì chẳng khác gì bọn quái nhãi nhép cả.

Nhưng nếu chúng dùng ma thuật để tấn công thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Sau khi đã trải qua chừng đó trận chiến cam go, dù cho não Tamaki có phẳng đến độ nào đi nữa, chắc chắn con bé cũng hiểu rằng khi nhiều pháp sư hợp tác với nhau thì sẽ khó xơi đến độ nào rồi.

“Hơn nữa, nếu ra ngoài đánh nhau giữa lúc mất bình tĩnh thế này, nhỡ em lỡ tay giết người, chẳng những vậy còn là học sinh cùng trường thì sao?”

“Thì… thì đã sao?! Kazu-san tự tay giết chết Shiba còn gì? Nếu vậy thì em cũng…”

“Không phải vậy, vì anh không muốn để em bị bẩn tay thôi. Tuy nhiên, nếu em nhất quyết muốn giết chúng, thì anh sẽ là người ra lệnh cho em”

Khi nói câu đó ra, tôi chợt nhớ lại điều khi trước Shiki từng nói với mình.

Cái lúc mà hàng trăm con Orc sắp sửa đánh thằng vào Trung Tâm Bổ Trợ này.

Cậu ta nói rằng “Tôi sẽ chỉ huy tất cả những học sinh còn lại. Dù chúng có chết thì đó cũng hoàn toàn là trách nhiệm của tôi”

“Anh sẽ là người ra lệnh cho em. Khi đó, dù em có giết ai thì tất cả cũng sẽ là trách nhiệm của anh… hiểu chưa?”

Tôi nói bằng một giọng cương quyết.

Sau khi nghe tôi nói xong, Tamaki không giấu được vẻ mặt sợ sệt và nuốt nước bọt.

“Nhưng, Kazu-san! Nếu vậy thì khác gì tụi em bắt một mình Kazu-san gánh hết trách nhiệm?”

“Chỉ cần có Alice với Tamaki ở bên và chia sẻ gánh nặng cùng anh là đủ rồi”

Nói xong, tôi cười.

Đó cũng là ý nghĩ thật sự trong đầu tôi.

Và có lẽ, nụ cười đó cũng là nụ cười thật lòng của tôi nữa.

CHƯƠNG 112: TÌNH TRẠNG CỦA TRUNG TÂM BỔ TRỢ

Hừm, ra vẻ nhiêu đó là đủ rồi.

Giờ phải suy nghĩ coi nên giết hay tha, hoặc làm gì đám bên ngoài mới được.

Mà cũng không nên quyết định một mình nữa, đi bàn bạc với Shiki thôi.

Tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy rồi đến căn phòng Shiki đang ở.

Tôi lén nhìn vào căn phòng họp trên tầng hai,

Cạnh Shiki có vài nữ sinh đang lo lắng ra mặt. Trong số đó, một nữ sinh nhìn thấy tôi và cực kỳ ngạc nhiên.

Tôi tinh nghịch đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho con bé im lặng.

Rồi tôi khe khẽ gọi tên Shiki.

Đang đứng bên cửa sổ, cậu ta quay lại.

Cô nàng lớp phó gật nhẹ đầu.

Gớm thật. Chưa cần nghe tiếng nào, chỉ mới nhìn thái độ của mấy đứa đứng xung quanh mà cậu ta đã biết chúng tôi quay về rồi.

Sau một cái liếc thoáng qua, cậu ta lại quay ra bên ngoài cửa sổ như thể chả có gì quan trọng.

Công nhận con bé này cứng thật.

“Tôi hiểu các người muốn gì, nhưng trước tiên cho chúng tôi ít thời gian để bàn bạc, xong rồi chúng tôi sẽ trả lời các người, được chưa?”

Shiki dịu giọng lại nói câu đó, xong đóng của sổ.

Rồi cậu ta bước từng bước thật dài, thẳng đến chỗ chúng tôi.

Rồi lườm tôi một phát muốn cháy da mặt.

Ể? Mắc gì lại lườm tôi?

“ Khi nào mà…. Làm sao…. với lại cô ta là ai….? Cơ mà làm sao cậu hiểu được ngôn ngữ của người bên đó?”

Cậu ta xả một tràng câu hỏi như súng liên thanh.

Uầy, người gì đâu mà nóng nảy vậy không biết nữa.

À không phải, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ vậy thôi.

“Mới hồi nãy, đi bằng cổng dịch chuyển về. Đây là Lucia, bọn tôi dùng ma thuật chuyển ngữ để nói chuyện với nhau. Tới phiên cậu báo cáo tình hình đó. Trong lúc tôi đi có chuyện gì mà chúng nó lại kéo tới đây?”

Sau khi nhìn Lucia một thoáng, Shiki thở dài rồi buông thõng hai vai xuống mà rằng “thôi được rồi”

Phải vậy thôi, cái quan trọng là bây giờ làm gì kìa.

Liệu bọn tôi nên chẻ đầu từng đứa, nên dùng lời lẽ để thuyết phục, hay...

Nói chung tôi cần phải điều tra để nắm rõ tình hình trước đã.

“Kể ra thì chuyện cũng tào lao lắm. Từ hồi sáng đến giữa trưa hôm nay, bọn người bên khu Cao Trung đã tái lập một nhóm lớn. Đáng ra người đứng đầu nhóm đó, tức anh trai của Mia, Tagamiya Yuki, tức Yuki-senpai cần phải…”

Theo Shiki kể, tới hôm nay thì Yuki-senpai đã lập nên một nhóm có khoảng 50 thành viên.

Trong số những học sinh Cao Trung còn sống sót, hiện tại những đứa yếu đuối đã trở thành thành viên nòng cốt.

Nhưng cũng vì vậy nên có một bộ phận thành viên trong nhóm phản đối chuyện đó.

Ngoài ra cũng có rất nhiều người bị từ chối gia nhập.

Tóm lại thì những đứa bất mãn, những đứa bị Yuuki-senpai từ chối và những đứa thích gì làm nấy lúc còn dưới trướng Shiba đã tụ tập lại với nhau.

Yuuki-senpai đã bí mật điều tra hướng đi tương lai của từng học sinh còn sống tới tối hôm qua.

Anh ấy đã điều tra rất chi tiết xem chúng quan niệm thế nào, và trong thời điểm hiện tại, chúng định làm gì trong tương lai.

Cho nên đối với những đứa từng gia nhập nhóm của Shiba, chỉ cần nhìn mặt thôi anh ấy cũng thừa biết đứa tâm tính của từng đứa thế nào, những hành động ghê tởm của chúng là bị ép hay tự nguyện.

Yuuki-senpai tự tay loại bỏ những đứa có tâm tính xấu.

Anh ấy thẳng thừng tuyên bố rằng mình không chứa chấp những người như vậy.

Nhưng làm vậy không có nghĩa là anh ấy bỏ rơi những học sinh yếu đuối.

Tóm lại là anh ấy vẫn cưu mang những người yếu, và chỉ trừng phạt những đứa có tội mà thôi.

Đa số thành viên trong nhóm ủng hộ quyết định của anh ấy.

Chắc chắn là vì lúc nào anh ấy cũng tính toán tỉ mỉ và quyết định sáng suốt nên mới được như vậy.

Dù nói không muốn làm lãnh đạo nhưng nhìn vào thì ai cũng phải công nhận anh ấy là người thích hợp làm lãnh đạo nhất.

Ninja thì lúc nào cũng phải ẩn mình trong bóng tối, nhưng nếu làm lãnh đạo, Yuki-senpai sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Chính vì vậy nên anh ấy mới không muốn trở thành lãnh đạo.

Dẫu vậy, anh ấy vẫn biết đó là điều mình phải làm.

Vì những học sinh sống sót bên khu Cao Trung, vì cô em gái bên khu Sơ Trung, anh ấy phải cố gắng hết sức mình để dẫn dắt họ.

Rốt cuộc, nỗ lực của anh ta đã mang lại kết quá.

“Nhưng chuyện lại không được suôn sẽ như tôi tưởng” Shiki nói tiếp.

Khả năng cao là trong lúc họp bàn tổ chức nhóm lần cuối, giữa anh ấy và những học sinh trước nay theo chủ nghĩa “ai mạnh thì được cầm quyền” đã nảy sinh mâu thuẫn, dẫn đến kết cuộc như hiện tại.

“Nhưng đó là… những học sinh thuộc hai nhóm bị Shiba dẫn dụ orc tới tàn sát phải không?”

“Phải, nhưng đó lại là bản chất trong của chúng rồi. Sở dĩ khi trước họ vùng dậy đấu tranh và cùng nhau đoàn kết là vì có một mục tiêu chung mà thôi. Chắc tôi phải giết bớt vài đứa cho chúng nó có lý do để đoàn kết lại quá”

Có cần nói cái câu dễ sợ đó không?

Ừ thì tôi cũng biết cậu ta có lý do chính đáng, nhưng...

Nhưng chính vì có đủ quyết đoán để đưa ra những quyết định quan trọng nên Shiki và Yuuki-senpai mới đủ khả năng trở thành người lãnh đạo.

“Ara, tôi nói không đúng à? Như mấy lúc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa ấy. Vì có cùng mục tiêu phấn đấu nên cả lớp mới cùng nhau cố gắng và đoàn kết với nhau đúng không?”

“Ừ thì đúng vậy, nhưng...”

Bớt giỡn đi, nghĩ sao mà lấy lễ hội văn hóa với giết người ra so với nhau được hay vậy?

À không, tôi không thể lôi lẽ thường trong thời bình ra để đánh giá ở đây được.

Và hình như mặt tôi đang nhăn lại giống như bị xúc phạm rồi thì phải.

Shiki thì đắc thắng ra mặt.

Đúng là cái con nhỏ nó xấu tính kinh khủng!

“Xin lỗi nha, tại tôi không biết một thằng lúc nào cũng bơ vơ một mình như cậu có biết thế nào là cả lớp đoàn kết hay không nên mới nói vậy”

“Vừa phải thôi nha!”

Định mệnh, tôi ghét con bé này quá.

Bộ ghẹo tôi vui lắm hả?

Hình như là vui thiệt. Định cmn mệnh.

Nhân tiện, đám nữ sinh đứng xung quanh Shiki ngớ người ra luôn rồi.

Giờ biết giải thích sao cho chúng nó hiểu đây hả?

Chút nữa phải lựa lời để gạt tụi nó mới được.

Thiệt tình, cả cái Trung Tâm Bổ Trợ này lẫn người trong đây đều không thay đổi tí xíu nào cả. Mới về tới nơi mà tôi lại sôi máu lên rồi.

Muốn khóc quá.

Hông giỡn đâu, khóc thiệt luôn á!

“Mà thôi, ghẹo Kazu-kun nhiêu đó là đủ vui rồi. Giờ quay lại chuyện chính đã, coi bộ chúng ta không còn bao nhiêu cách để mà lựa chọn nữa rồi. Đúng không?”

À, cái này thì tôi hiểu.

Chẳng những vậy, bọn tôi còn có một số thông tin mà Shiki không có nữa.

Cơ mà vì mấy đứa nữ sinh đàn em còn đang đứng đây nên tôi không thể nói cho cậu ta biết liền được.

Ấy chính là chuyện, nếu bọn tôi không hành động thì ngày mai, lục địa này sẽ bị hủy diệt.

Có ngu tôi mới đứng trước cả đám nữ sinh mà bô bô vụ này.

“Nếu chúng ta không hành động ngay, ngài mai thế giới này sẽ diệt vong đó.

Tamaki nói.

Cực kỳ tỉnh và đẹp gái luôn.

Ặc…

Lạy thánh tám phương, tôi quên mất cái vụ con bé bị ngáo bẩm sinh nữa!

Tôi mà không dặn đi dặn lại thật kỹ, kiểu gì con bé cũng sẽ bô bô thế này đây.

Mia và Lucia đưa tay lên vỗ trán cái bốp.

Alice đờ người ra.

Shiki thì nhìn chằm chằm vào tôi, cái mặt như thể vừa mới nuốt cùng lúc 100 con gián vậy.

Dạ, em xin lỗi vì đã không dạy dỗ gái của mình đàng hoàng ạ.

Em thành thật xin lỗi.

“Ể? Ớ? Bộ không nên nói ạ?”

“Ờm… đằng nào thì chúng ta cũng phải thông báo cho mọi người nên….”

Shiki liền dặn mấy đứa nữ sinh lỡ tai nghe chuyện đó nhất định phải giữ bí mật.

Tuy chả hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng chúng nó cũng gật đầu như bửa củi.

Cũng phải thôi. Nếu mấy ẻm ngứa miệng kể cho người này người kia, thể nào khu này cũng sẽ loạn lên.

“Coi bộ mấy cậu cũng gom được kha khá thông tin nhỉ? Có chuyện gì gấp cần bàn ngay với tôi không?”

“Để chút cũng được. Giờ lo giải quyết vụ này trước đã”

Rốt cuộc, cũng vì vẫn còn cảm giác đám ngoài kia là bạn bè cùng lớp cùng trường với nhau nên bọn tôi vẫn do dự chưa quyết định được.

Tôi không muốn trở thành kẻ sát nhân tí nào.

Dù sẵn sàng ra tay tàn sát hàng trăm con quái vật cùng lúc, nhưng khi giết người thì tôi không thể không do dự được.

Nói đi cũng phải nói lại, tôi đã từng ra tay giết người, và chắc chắn ở đây cũng có ai đó sẵn sằng ra tay giết chóc bất kể người hay quái vật.

Cơ mà nhắc vụ đó thì tôi mới chợt nhớ ra cái người “sẵn sằng ra tay giết chóc bất kể người hay quái vật” ấy.

Giờ con bé đang làm gì ta?

“Sakura-san…. Nagatsuki Sakura-san đâu?”

“Bị bọn tôi trói và nhốt trên tầng 3 rồi”

Fuyo mahou5-10 [/images/images/image-15.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/5a/Fuyo_mahou5-10.jpg/revision/latest?cb=20180224021748

Shiki nói bằng cái mặt tỉnh như không.

Giỡn hả mắm?

“Sao vậy?”

“Lúc đám nam sinh Cao Trung kéo tới trước sân thì con bé vác thương lên quyết xông ra ngoài ăn thua đủ. Vì cả lũ có can ngăn kiểu gì cũng không xong nên tôi đành nhờ Shinoe-chan dùng《Flame Bind》trói con bé lại trước rồi tính sau”

V...Vậy luôn hả…

《Flame Bind》là một Hỏa Thuật cấp 5. Ma thuật ấy tạo ra những vòng tròn lửa siết chặt đối tượng lại như dây thừng.

Shinoe là một trong những nữ sinh được tôi và Alice cứu trong hôm đầu tiên, và là Hỏa Thuật Sư duy nhất sau trận chiến phòng vệ còn sống đến giờ.

Tên đầy đủ của con bé là là Saijou Shione, hiện đang là học sinh Sơ Trung năm 2. Ban đầu con bé nâng Thương Kĩ với Hỏa Thuật, nhưng về sau thì bắt đầu tập trung nâng Hỏa Thuật.

“Hiện Sakura-chan đang tuyệt vọng. Tôi không muốn con bé giết người để rồi dấn thân vào chốn không có đường lùi”

“Cậu mà cũng tốt bụng vậy á?”

“Ơ hay, lúc nào tôi chẳng tốt bụng? Bộ Kazu-kun không biết vụ đó à?”

Shiki nói vậy rồi cười.

Cậu ta khoanh tay lại và tự hào ưỡn ngực lên.

Tất nhiên là tôi biết cậu không muốn để người khác bẩn tay chứ.

Chính vì vậy nên khi Nagatsuki Sakura sắp tự làm bẩn tay mình, cậu mới dùng biện pháp mạnh để cản con bé lại đúng không.

“Tốt bụng với người khác, còn tôi thì ăn hiếp à?”

“Ăn hiếp hồi nào? Cái đó là ghẹo cho vui thôi mà?”

Cậu ta cố tình nhún vai một cách cường điệu.

“Nói thì hay lắm… À đúng rồi Shiki-san, nói chuyện riêng với tôi một lát được không?”

“Ái cha, cậu đang âm mưu gì đó?”

“Bày gian kế”

Thật tình là tôi không muốn để Alice với mọi người ở đây nghe được tí nào.

À quên nữa.

“Lucia đi chung luôn được không?”

“Tất nhiên là được… nhưng làm vậy có phiền hai người không?”

“Ngược lại là đằng khác. Phải để Lucia hợp tác vời Shiki-san thì mới phát huy tối đa Black Power của hai người được”

Lucia ngớ người ra.

Shiki thì nheo tịt mắt lại liếc tôi.

Cả Alice cũng phồng má rồi bĩu môi nốt.

“Không, nói thiệt đó, Lucia có triển vọng lắm”

“Cậu đó nha Kazu-kun… Thôi sao cũng được. Rất vui được gặp cô, Lucia-san”

“Vâng, tôi cũng vậy, Shiki….san?”

A, cô ấy vẫn chưa biết tuổi tác hai bên chênh lệch bao nhiêu à?

Shiki mỉm cười.

“Không cần dùng kính ngữ đâu”

“Vậy cho tôi gọi cô là Shiki… nhé”

Lucia mỉm cười.

A, cô ấy cười thật lòng kìa.

Đúng là mấy người nham hiểm có khác. Mới gặp sơ qua mà đã thân thiết với nhau luôn rồi.

“Ê Kazu-kun, cậu làm gì mà cười nham hiểm vậy?”

“L-làm gì có?”

“Không có sao lại lắp bắp?”

Vậy là Shiki lại lườm tôi thêm một phát cháy cả da mặt.

CHƯƠNG 113: KHỎI NÓI NHIỀU

Tuy tôi dùng lý lẽ đó để khuyên ngăn Tamaki, nhưng thực ra muốn giết hết 50 đứa tụ tập trước sân Trung Tâm Bổ Trợ thì cũng không có gì khó.

Chẳng cần đến Alice hoặc Tamaki ra tay làm gì.

Tôi chỉ cần dùng ma thuật Triệu Hồi của mình, gọi ra vài con linh thú cao cấp rồi ra lệnh cho chúng chẻ đầu từng đứa là xong.

Hoặc nhờ Lucia dùng Hỏa Thuật bắn một phát chết mẹ cả đám luôn cũng được.

Có thể nếu dùng cách đó thì bọn tôi sẽ để sót vài đứa, nhưng cũng chả sao.

Vì dăm ba thằng chạy lung tung thể nào cũng bị quái đập chết hết.

Một khi đã trở thành tay chân của Shiba, đứa nào cũng sẽ coi phụ nữ là đồ vật để thỏa mãn ham muốn, và chỉ biết dùng vũ lực đàm áp kẻ yếu mà thôi.

Bọn tôi có giết chúng thì cũng đáng tội.

Mà đa phần thành viên trong Trung Tâm Bổ Trợ đều là những nữ sinh bị lũ Orc hành hạ, nên có khi mấy đứa nó còn ủng hộ tôi giết đám nam sinh kia là đằng khác.

Nhưng đa phần không có nghĩa là toàn bộ.

Như là bạn thân của Alice và Tamaki, Sugimiya Sumire chẳng hạn.

Vì khi nãy con bé cũng không làm căng vụ này nên tôi cũng không biết con bé hiền tới cỡ nào.

Nhưng nếu biết lựa lời để thuyết phục, chẳng hạn như đó là điều không thể tránh khỏi, thể nào con bé cũng sẽ hiểu ra thôi.

Dù rằng khả năng cao là con bé vẫn sẽ hơi bất mãn.

Nhưng tôi lại muốn mọi thành viên trong Trung Tâm Bổ Trợ này luôn luôn thống nhất với nhau.

Ngược lại, nếu dùng cách mềm mỏng để đối phó thì sao?

Thì đó mới là cách dễ khiến cho Trung Tâm Bổ Trợ mất đoàn kết nhất.

Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân. Và người lãnh đạo sẽ là người bị chỉ trích kịch liệt nhất.

Có phải vì vẫn chưa nghĩ ra cách để cân bằng những rủi ro trên nên Shiki mới do dự không?

Ngoài ra, bên khu Cao Trung vẫn còn một phe khác lớn không kém. Đó chính là nhóm do Yuuki-senpai lãnh đạo.

Dù chúng tôi có dùng cách nào đi nữa, liệu họ sẽ nghĩ sao đây?

Bên trong căn phòng đã khóa cửa, tôi, Shiki và Lucia ngồi với nhau.

Rồi Lucia là người đầu tiên lên tiếng.

“Bình thường, trong thế giới của mọi người, người ta không tấn công ngay à?”

“Bình thường chắc tôi đã nói cô “ngây thơ” rồi”

Shiki nói rồi khoanh tay lại. Nhìn mặt cậu ta như vừa bị cắn vậy.

“Cái đó thì cũng không sai. Mới ba ngày về trước, bọn tôi vẫn còn sống trong một thế giới không hề có chiến tranh, thậm chí còn không biết tới bạo loạn là gì chứ đừng nói tới chuyện không do dự xuống tay giết chết đồng hương của mình… Dù ngoài miệng thì tôi nói vậy, nhưng thực ra tôi toàn phải dựa dẫm vào Kazu-kun cả.”

Thực ra dù cậu ta có dựa dẫm tôi thì cũng không sao…

Tôi và Shiki nhìn nhau.

Đôi mắt cậu ta khẽ cử động.

“Hình như còn có nguyên nhân nào khác nữa đúng không?”

“Thực ra, mới khi nãy tôi có cho linh thú quạ đen đi đưa tin và phát hiện ra một chuyện”

Trong Trung Tâm Bổ Trợ này, ngoài tôi ra vẫn có người khác nâng ma thuật Triệu Hồi.

Dù rằng chỉ để sử dụng《Summon Water》và《Summon Bread》mà thôi.

Nhưng mấy lúc thế này mà có một con quạ để đưa tin thì quả là tiện phải biết.

“Tôi dùng con quạ để gửi cho Yuuki-senpai một lá thư, hỏi xem anh ta định làm gì những đứa mà mình trục xuất”

“Hình như tôi biết anh ta trả lời thế nào luôn rồi”

“Anh ấy nói sẽ tự tới đây giải quyết”

Biết lắm mà, tôi gật đầu.

Anh ta là người có tinh thần trách nhiệm cực kỳ cao.

Nhưng cũng chính vì vậy nên chuyện lại càng rối hơn nữa…

“Nhưng nếu bọn chúng tấn công Yuuki-senpai, ta có thể lấy đó làm cớ để giết hết bọn chúng.”

Shiki cười nham hiểm.

A… ưm… đúng thiệt ha.

Thím ấy đang đóng vai phản diện mà.

Thứ mà Shiki cần chính là một cái cớ.

Nếu bọn chúng mà dám làm vậy thì ai cũng sẽ muốn tiêu diệt chúng ngay.

Chúng tôi vẫn đang tìm kiếm một thứ gì đó có thể phá vỡ cái quan niệm “không nên giết người” còn tiềm ẩn trong ý thức của mỗi người.

“Nếu mọi người không muốn bị bẩn tay thì cứ để lại cho tôi”

“Đây là chuyện nội bộ của chúng tôi. Phải tự giải quyết thì chúng tôi mới vượt qua rào cản của chính bản thân mình* được. Biết làm thế này thì Lucia sẽ hơi khó chịu, nhưng phiền cô đừng nhúng tay vào vụ này.” (*自らの殻)

Lucia nhìn chằm chằm vào Shiki.

Hay phải nói là ngược lại mới đúng.

Hình như hai đứa ác nhân này đang thăm dò nhau thì phải.

Cả hai đều đang tươi cười.

Nhưng mắt họ thì không hề giống của người đang cười tí nào.

Dễ sợ quá.

Alice ơi! Cứu anh với!

“Kazu-kun, đừng có làm như cậu không liên quan vậy chứ”

“A… nói ra thì ngại nhưng mà ngực Shiki-san lớn ghê á. Kiểu gì thì kiểu, tôi cũng là một thằng con trai đang tuổi trưởng thành mà”

“Cám ơn, chút nữa tôi méc Alice sau. Còn giờ, biết bao nhiêu thì khai hết ra đi”

Tôi định chêm một câu “Ừ thì hôm qua Tamaki đấm dài nên có hơi “khai” một tí”, nhưng sau khi suy nghĩ lại thì tôi quyết định không chơi ngu kiểu đó.

“Tôi đã gặp qua người dân trong thế giới này. Họ là những người tự nhận mình là dòng tộc cao quý nhất thế giới, được gọi là tộc Quang Nhân… Rin-san, tức người tiếp nhận lời tiên tri của họ, nói rằng ngày mai thế giới này sẽ bị hủy diệt.”

Shiki lại quay sang nhìn Lucia.

Nàng công chúa lưu vong đến từ một vương quốc đã bị tận diệt gật đầu.

Shiki khoanh tay lại rồi quay sang nhìn tôi lần nữa.

“Thật à?”

“Nghe qua thì có vẻ ảo, nhưng đó lại là sự thật. Vì vậy nên ngày mai, tôi định hợp tác với tộc Quang Nhân để ngăn chặn ngày tận thế”

“Rồi sao nữa?”

“Đây là chiến tranh toàn diện nên chắc chắc mỗi mình nhóm chúng tôi không thể đủ. Chính vì vậy nên tôi còn muốn huy động Trung Tâm Bổ Trợ này, thậm chí là cả nhóm của Yuki-senpai cùng tham chiến. Chỉ khi làm được vậy thì chúng ta mới có cơ hội…”

Ra vậy, Shiki gật đầu.

“Ý cậu nói chúng ta sẽ bị thiếu người phòng thủ Trung Tâm Bổ Trợ này đúng không?”

“Nếu kéo hết quân đi thì đúng là vậy thật. Khi đó, bọn bên ngoài sẽ thừa dịp chiếm lấy nơi này”

“Cho nên cậu mới muốn diệt sạch bọn chúng luôn bây giờ? Không cần phải bàn chiến thuật hay thương lượng làm gì cho mất công đúng không?”

“Không việc gì phải thương lượng với đám súc vật đó cả. Nhưng chuyện không để Lucia ra tay thì tôi đồng ý. Vì cô ấy mới gia nhập vào đây cho nên không được tạo ấn tượng xấu với mọi người. Nhưng còn tôi, dù tôi có ra tay thì bọn nữ sinh cũng sẽ miễn cưỡng chấp chận.”

“Không phải đứa nào cũng vậy đâu”

Tôi nhún vai.

“Nhưng để chuyện đó qua một bên đi đã. Cái quan trọng bây giờ là phải làm sao để sống sót đến ngày mai, rồi ngày mai cần làm gì để sống tiếp sang ngày mốt kìa”

Shiki suy ngẫm một chốc rồi đáp “cũng phải” và thở dài.

“Vì vậy cho nên chúng ta càng không nên ngồi đây mà thảo luận chuyện này làm chi cho phí thời gian đúng không?”

Cậu ta nhìn thẳng vào tôi mà nói.

Rồi hai tay chống nạnh và ưỡn ngực lên.

“Nhưng Kazu-kun à. Cậu không tự ý làm vậy, mà là cậu giết người theo lệnh của tôi, hiểu chưa?”

Ừ thì tôi cũng nghĩ vậy rồi.

Và đó mới là Shiki mà tôi biết.

Cái đồ cứng đầu cứng cổ.

Cuối cùng, chúng tôi quyết định lên sân thượng để làm cỏ bọn chúng.

Chúng tôi rời phòng rồi đến chỗ cầu thang.

Alice và Tamaki cũng im lặng đi theo.

Ở chỗ cầu thang, có vài nữ sinh đang đứng.

Mấy đứa đó đều là pháp sư cả.

“Xin hãy cho tụi em chiến đấu cùng”

Trong số mấy đứa, một nữ sinh tóc nâu nhạt ngắn ngang vai và đeo cặp kính không khung nói vậy.

Đó chính là nữ sinh tên Saijou Shinone mà Shiki nhắc khi nãy.

Con bé là học sinh Sơ Trung năm hai, và là một Hỏa Thuật Sư.

“Trong lúc Kazu-senpai đi vắng, em đã farm cấp để nâng Hỏa Thuật lên cấp 5. Em muốn giúp sức cho anh”

Tôi nhìn Shiki.

Shiki nhún vai rồi cười nham hiểm mà rằng “dám nói mình không hút gái nữa không?”

Cái định mệnh.

“Được. Có lẽ nếu đứng trên sân thượng bắn xuống thì cũng không có gì nguy hiểm cho lắm. Dù vậy nhưng chúng ta vẫn phải cho vài người bảo vệ lối vào mới được… Alice-chan với Tamaki-chan sẽ chỉ huy nhóm phòng vệ lối vào. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì… hiểu rồi đúng không?”

Nếu bị tấn công từ trên cao, có khả năng cả đám chúng nó sẽ liều mạng đánh thẳng vào trong tòa nhà này để mà được ăn cả, ngã về không.

Dám lắm chứ.

Trong trường hợp đó, Alice và Tamaki sẽ phải giết chúng.

Tôi không muốn làm bẩn tay hai em ấy tí nào.

Nhưng giờ không còn thời gian để tính toán hơn thiệt nữa.

Phái Hòa Bình đã tấn công thẳng vào trụ sở đầu não Cây Thế Giới rồi.

Chính là cơ thể á nhân bị quái vật điều khiển ban chiều.

Từ nay trở đi, có khả năng chúng tôi sẽ phải chiến đấu với những kẻ giống như tên đó… nên có coi đây như một bài tập trước thì chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Tuy không muốn làm vậy, nhưng có lẽ tôi cũng không nên bảo bọc hai em ấy quá mức. Vì biết đâu, ngày mai sẽ là ngày cuối cùng chúng tôi sống trên thế giới này.

Và tôi phải xác định thật rõ cài nào là mục tiêu cần ưu tiên.

Trung Tâm Bổ Trợ này không phải là cái trại mồ côi cưu mang mấy đứa nhóc không nơi nương tựa.

Vì muốn tăng chiến lực để sau này chiến đấu nên tôi mới cứu mấy đứa nữ sinh đó về mà thôi.

Alice và Tamaki trả lời “rõ” một tiếng thật to rồi chạy xuống tầng trệt.

Chúng tôi cùng 4 nữ sinh khác đi lên sân thượng.

Tôi vừa mở cửa, cơn gió lạnh buổi đêm thổi vào.

Tôi còn chưa nhìn rõ đám học sinh bên khu Cao Trung thì tiếng la ó và chửi thề của chúng đã dộng thẳng vào tai tôi.

Có lẽ sau khi thấy mặt tôi, chúng sẽ lên tiếng.

Có lẽ những tên bắt nạt tôi khi trước sẽ buông lời nhạo báng và khinh bỉ tôi.

Mới nghĩ tới đó thôi mà chân tôi đã nhũn ra rồi.

Nhưng… đúng rồi.

Ít nhất cũng phải cho chúng biết ai là người giết chúng chứ nhỉ.

Tôi dòm dẫm bước đến gần lan can.

Shiki liền lên tiếng “khoan đã”

“Kazu-kun cứ đứng đây rồi cử bọn linh thú ra cũng được”

“Nhưng…”

“Cậu vừa là con bài tẩy, vừa là anh hùng của bọn tôi. Ít nhất cậu cũng phải giữ hình tượng của mình chứ”

Nói xong, Shiki đánh mắt sang mấy đứa nữ sinh bên cạnh.

“Giờ chưa phải lúc đâu”

Đúng rồi nhỉ? Tôi đâu cần phải khích để chúng chửi mình làm gì?

Nỗi ám ảnh của tôi không quan trọng, cái quan trọng là phải giữ gìn hình tượng của tôi.

“《Summon Great Elemental: Wind》,《Summon Great Elemental: Fire》”

Tôi triệu hồi hai linh thú mạnh nhất hiện tại ra.

Có lẽ cũng không nhưng tôi vẫn yểm những ma thuật Hỗ Trợ như mọi khi cho chúng.

《 Keen Weapon 》,《 Physical Up 》,《 Mighty Arm 》.

Kế đến là《Clear Mind》và《Smart Operation》cho Mia, Lucia và mấy đứa nữ sinh dùng ma thuật.

Và lần này Shiki cũng nhất quyết không để tôi yểm《Clear Mind》cho cậu ta.

Thiệt tình, tôi hết nói nổi con nhỏ khổ dâm này rồi.

“Sẵn sàng chiến chưa?”

Shiki chậm chậm đến gần lan can.

Bọn nam sinh đứng trong sân bắt đầu xì xầm.

Cơ mà… ủa?

Không hiểu sao tôi thấy tiếng kêu của bọn chúng hơi lạ...

Không nhịn nổi tò mò, tôi lén nhìn xuống sân.

Thay vì nhìn lên đây, toàn bộ đám nam sinh Cao Trung đều nhìn về phía ngọn núi.

Vụ gì vậy?

Mắt tôi tự động nhìn về phía đó.

Không phải đỉnh ngọn núi, mà là phía trên nữa…

Rồi tôi chợt phát hiện ra.

Ở đó có một hòn đảo.

Một hòn đảo trôi lững lờ trên không và sắp bay ngang qua ngọn núi.

“Laputa?” (trong Tenkuu no Shiro Laputa)

Mia nói mà như sắp hết hơi đến nơi.

Ngạc nhiên tới ngớ người ra luôn rồi à?

À không, có khi còn hơn cả ngớ người ấy chứ…

Bên cạnh tôi, Lucia run lên bần bật.

Cô ấy tự dùng tay nắm chặt bàn tay mình.

Rồi cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi.

Gương mặt cô ấy tái nhợt.

“Đó là gì vậy?”

“Người ta nói rằng dưới trướng Quỷ Vương có 4 tên đại tướng, và họ gọi chúng là Tứ Thiên Vương”

Lucia nói.

“Pháo Đài Không Trung là căn cứ của quỷ tướng Zagarazuina, một trong Tứ Thiên Vương ấy”

Và, cô ấy tiếp tục.

“Cái pháo đài không trung ấy là chính thứ đã hủy diệt vương quốc của tôi”

CHƯƠNG 114: PHÁO ĐÀI KHÔNG TRUNG

Quỷ tướng Zagarazuina.

Con quái vật đầu tiên có sẵn tên riêng.

À không, con quái vật này ghê gớm đến độ nào mà có sẵn tên riêng vậy?

“Đó là con quái vật thuộc 1 trong bốn quỷ tướng đứng đầu quân đội Quỷ Vương. Người ta nói Quỷ Vương đã dùng Khế Ước Chuyên Tùng để triệu hồi chúng”

À, ra vậy.

Con quái vật đó từ Khế Ước Chuyên Tùng chui ra à?

Túm lại… nghĩa là, nó mạnh lắm đúng không?

“Cấp Thần Binh à?”

“Người ta đồn nó còn mạnh hơn cả Thần Binh. Nhưng vì lúc giao chiến với vương quốc chúng tôi, nó không ra trận nên tôi cũng không biết nó mạnh đến độ nào...”

“Ừ thì… cũng phải thôi. Đằng nào nó cũng là tướng cao cấp mà”

Có lẽ chỉ trong truyện kể thì tướng lĩnh mới xông pha tiền tuyến mà thôi.

À không, trong thế giới này thì sức chiến đấu của một cá nhân có khả năng thay đổi cả cục diện chiến trường nên không thể đánh đồng với Trái Đất được.

Ngược lại, nếu có còn mạnh hơn cả quái vật cấp Thần Binh như Mekishu Grand và Legend Archane thì…

Cơ mà mạnh hơn cả Mekishu Grand đó.

Vậy nghĩa là sức mạnh của bọn quái vật vượt cả skill cấp 9 à?

Kiểu này làm sao thắng nổi con quái vật trời đánh đó đây?

“Người ta nói có khoảng 2000 con Ogre bên trong pháo đài. Chúng chở chừng đó Ogre bay vượt qua biên giới rồi đột kích thẳng vào Vương Đô. Cái ngày mà người dân nhìn thấy Pháo Đài Không Trung ấy trên bầu trời cũng chính là ngày vương quốc tôi bị hủy diệt.”

Ra vậy, vũ khí mạnh nhất chính là khả năng cơ động của nó à?

Đúng là vì nó có thể tự do bay lượn trên trời nên muốn đánh vào đâu cũng được cả.

Phiền to rồi đây.

Hai ngàn con Ogre được một con quái vật mạnh hơn cấp Thần Binh chỉ huy.

Và chúng đã đến ngọn núi này.

Rốt cuộc kẻ thù, đám quân đội Quỷ Vương này đã biết được bao nhiêu về chúng tôi?

Nếu cho toàn bộ học sinh Sơ Trung và Cao Trung còn sống nấp đi, cái pháo đài đó bay qua luôn không?

Nghĩ sơ cũng biết câu trả lời là không rồi.

Dù mục tiêu của bọn chúng không phải ngọn núi này đi nữa…

Toàn bộ khu trường đều được xây bằng bê tông, và dấu viết của những trận chiến khốc liệt vẫn còn rành rành ra đó.

Chúng không nghi ngờ mới là lạ.

Ai ai trong thế giới này cũng sẽ coi đó là một cảnh tượng lạ lùng.

Và cái quan trọng nhất chính là chắc chắn không có chuyện bọn nam sinh Cao Trung dưới sân chịu nghe lời tôi và im lặng rời khỏi đây.

Ôi thiệt tình, nghĩ lại thấy mắc cười quá.

Một cái pháo đài không lồ thừa sức đánh tan Vương Đô và quét sạch cả một vương quốc sắp tới, vậy mà ở đây, chúng tôi lại chuẩn bị tàn sát lẫn nhau mới ghê.

Không, giờ có kêu ca cũng không ích gì cả.

Trước tiên phải quan sát xem động thái của cái pháo đài không trung đó ra sao.

Chuyện đã thành ra thế này thì cứ kệ bà bọn nam sinh tụ tập dưới sân thôi…

“Lucia, ma thuật dịch chuyển do con chim ưng của Rin-san kết nối còn xài được đúng không?”

“Vâng. Chỉ cần nhờ Rin thông qua chim này là được”

Không biết tự bao giờ, con chim ưng đậu trên tháp nước đã bay xuống và đáp lên tay Lucia.

Con linh thú của Rin-san gật đầu hai ba cái.

“Chúng tôi đã sẵn sàng di tản người của các cậu đến vương quốc của tộc Quang Nhân rồi”

Con chim ưng nói.

Bọn Shiki ngớ người ra.

À quên, lại là vụ bất đồng ngôn ngữ.

Tôi liền yểm《Many Tongue》cho con chim ưng.

Rin-san cũng biết chuyện đó nên cô ấy nói lại thêm lần nữa.

Shiki và tôi nhìn nhau.

“Chúng tôi sẽ chỉ di tản những thành viên thuộc Trung Tâm Bổ Trợ này mà thôi”

Tôi nói.

“Tất nhiên không có chuyện chúng tôi đưa bọn bên ngoài đi rồi”

Nếu đưa cái đám đó đi, sau này chúng không xung đột với tộc Quang Nhân mới là chuyện lạ.

Cho nên chúng mày cứ ở lại đây làm mồi cho bọn quái vật đó đi.

Shiki cũng không phản đối gì.

Người bình thường thì chẳng mấy ai dám tự tay bóp cổ giết chết người khác.

Nhưng nếu bỏ mặc cho chúng chết ở nơi không ai thấy được thì lại là một chuyện khác.

Chẳng những vậy, những kẻ mà chúng tôi bỏ rơi ở đây lại là những kẻ vô cùng độc ác, man rợ và thậm chí là không còn lấy một chút lương tâm nào.

Nhưng đó lại không phải vấn đề chính…

Tôi nhìn Mia.

Dù gương mặt con bé vẫn trơ ra như thường lệ, nhưng…

Nếu làm vậy thì chúng tôi sẽ phải bỏ rơi cả Yuuki-senpai nữa.

Chúng tôi không thể cứu những học sinh bên khu Cao Trung được.

Chắc chắn nhóm của anh Mia sẽ bị thảm sát.

Nét mặt Mia vẫn không hề thay đổi.

Nhưng chẳng hiểu sao, khi nhìn Mia lúc này, tôi lại có cảm giác như thể con bé sắp khóc tới nơi.

Nhưng dù có là vậy thì bây giờ, tôi và Shiki cũng không thể rút lại quyết định của mình được.

Kẻ thù sắp tiếp cận rồi.

Từng phút từng giây đều quý giá hơn cả vàng bạc.

Tôi siết chặt nắm tay mình lại rồi quay sang Shiki.

“Kazu-kun, năm người các cậu phải mất bao lâu mới bay tới khu Cao Trung?”

Shiki hỏi.

Hể?

….à không, vậy à?

“Chưa tới 5p… chắc vậy. Với lại, nếu dùng《Greater Invisibility》trong lúc bay, có lẽ sẽ qua được mắt chúng”

“Hiểu rồi. Vậy cứ theo đó mà làm nhé?”

Chứ còn cách nào khác nữa.

Shiki liền kêu mấy đứa nữ sinh xung quanh tập trung toàn bộ thành viên trong Trung Tâm Bổ Trợ ở phòng khách càng nhanh càng tốt.

Rồi quay lại nhìn chúng tôi.

“Chỉ cần có con linh thú chim ưng đó thì muốn mở cổng dịch chuyển ở đâu cũng được đúng không? Vẫn còn ít lâu nữa cái pháo đài không trung đó mới bay đến Trung Tâm Bổ Trợ. Vì vậy nên tôi sẽ cho di tản bọn nhóc trong đây trước. Sau khi xong ở đây, các cậu cứ đưa con chim ưng sang khu Cao Trung mà dùng.”

“Ngoài ra” cậu ta nói thêm.

“Giờ tôi viết thư liền đây. Trên sân thượng tòa nhà chính của khu vực Cao Trung đã có người chờ sẵn, Kazu-kun hãy triệu hồi một con quạ, rồi cho nó đem bức thư đến đó. Chúng ta phải yêu cần họ tập trung lại một nơi sẵn mới được”

Shiki lôi một cây bút với một quyển sổ ra rồi viết vội một bức thư.

Tôi cũng triệu hội một con quạ, rồi gấp tờ giấy của Shiki lại và cột vào chân nó.

Con quạ cất cánh bay đến nơi tôi chỉ thị.

Shiki dẫn bọn nữ sinh xuống cầu thang.

Tôi cũng hủy hai con linh thú để lấy lại MP, rồi nhìn lên cái vật thể bay trên bầu trời thêm lần nữa.

Càng ngày hòn đảo bay càng đến gần.

Nó vừa bay vừa liên tục thả cái gì đó xuống.

Vì xa quái nên tôi cũng không nhìn rõ, nhưng có lẽ nó thả quái vật.

Ôi mẹ ơi, may mà Trung Tâm Bổ Trợ bọn tôi không cho ai ra ngoài đó trinh sát.

“Kazu-chi, cám ơn”

Mia kéo vạt áo tôi rồi thì thầm.

Tôi cười.

“Cám ơn Shiki-san ấy”

“Nhưng Kazu-chi mới là người đồng ý”

“Vì đó là kế hoạch khả thi. Với lại, trong trận chiến ngày mai, chúng ta cũng rất cần đến chiến lực của nhóm bên khu Cao Trung nữa”

Mia “ưm” một tiếng và gật đầu.

“Nhưng em vui lắm”

“Nếu làm vậy giúp em có động lực chiến đấu thì càng tốt”

Rồi chúng tôi cũng quay lại và rời khỏi sân thượng.

Dưới cái sân trước Trung Tâm Bổ Trợ, bọn nam sinh Cao Trung vẫn cứ chửi bới.

Ừm, cứ để chúng hò hét rồi trở thành mục tiêu của bọn quái vật kia thì lại càng tốt.

Thật ra mà nói, tôi cũng muốn gom hết đồ đạc trong Trung Tâm Bổ Trợ để đem đi lắm.

Nhưng giờ không còn thời gian nữa rồi.

Phải nhanh chân lên mới được.

Năm phút sau.

Một vòng tròn ma thuật có đường kính khoảng 3m và phát ra ánh sáng xanh nhạt xuất hiện trong căn phòng khách ở tầng một.

Đó chính là cổng dịch chuyển.

Giờ thì đám nam sinh Cao Trung bắt đầu hò hét làm chúng tôi muốn điếc tai.

Chúng không tìm đường bỏ trốn, cũng không chuẩn bị phòng thủ nốt.

Đúng là một đám ô hợp.

Bọn nữ sinh lần lượt bước vào bên trong vòng tròn ma thuật màu xanh nhạt rồi biến mất.

Ai ai cũng mang theo một cái balo đầy ắp sau lưng.

“Bọn tôi chuẩn bị đồ đạc để rời Trung Tâm Bổ Trợ này từ lâu rồi”

Shiki nói.

Toàn bộ những vật dụng cần có để sinh tồn đều đã được chia đều ra và bỏ vào từng balo.

Có lẽ nhiêu đó cũng đủ giúp bọn tôi sống sót được vài ngày.

Công nhận Shiki đáng tin cậy thật.

Ngoài Shiki ra, tôi còn yểm《Many Tongue》cho vài người khác.

Nếu kéo cả đám qua bên đó mà không đứa nào hiểu người ta nói gì thì phiền to.

Cuối cùng, sau khi Shiki được vòng tròn ma thuật dịch chuyển đi, con chim ưng đóng cổng dịch chuyển.

Rồi nó nhảy lên đầu Lucia.

“Đầu cô thành bãi đậu chim rồi à?”

“Vì Lucia không ăn hiếp linh thú như ai kia thôi”

Con chim ưng nhìn trừng trừng Mia.

Uầy, tới giờ mà vẫn còn giận à?

Mia lập tức quay mặt sang chỗ khác và hút gió đánh trống lảng.

Sau khi yểm《Greater Invisibility》và《Fly》, cả nhóm chúng tôi bay ra từ một cửa sổ trên tầng 2 Trung Tâm Bổ Trợ.

Nhờ có《See Invisibility》nên tôi thấy được mọi người, nhưng mọi người thì hoàn toàn không thấy được ai với ai.

Vì vậy nên chúng tôi nắm tay nhau.

Lucia thì chừa một tay ôm con linh thú chim ưng của Rin-san trước ngực.

Vì để một con chim ưng quắp cánh lại bay lơ lửng giữa trời thì lộ liễu quá nên chúng tôi cũng yểm《Greater Invisibility》cho nó luôn.

Chúng tôi bay ngang qua đầu bọn nam sinh vẫn còn lao nhao dưới sân.

Nhờ vậy nên tôi nghe tiếng của chúng.

“Shiba-san...”

“Oi, đã nói là Shiba-san đã…”

Hửm?

Cái đám này vẫn chưa chịu chấp nhận rằng Shiba của chúng đã chết ư?

Vì vậy nên chúng nó mới có gan làm cái trò lố bịch này à?

Giữa lúc tôi suy nghĩ vậy trong đầu, cả bọn bay vượt qua sân và vào đến cánh rừng thì...

Pháo Đài Không Trung bỗng lóe sáng.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

“Vào rừng ngay!”

Tôi gào lên rồi hạ độ cao và bay thẳng vào cây rừng rậm rạp.

Một khắc sau, Pháo Đài Không Trung bắn một tia sáng vào ngay giữa Trung Tâm Bổ Trợ.

Một tiếng nổ lớn dộng thẳng vào màn nhĩ chúng tôi.

Sóng xung kích quạt tới.

Chúng tôi siết chặt tay nhau.

Cả 5 đứa bị thổi cho xoay tròn giữa không trung.

Chúng tôi rơi xuyên qua tán lá dày đặc của cây rừng.

Lưng tôi đập mạnh xuống đất.

Không khí trong phổi tôi bị tống hết ra ngoài.

Mọi người rên lên không thành tiếng.

“M-Mọi người có sao không? Kazu-san?”

“A… ừ, anh còn sống”

Lúc tôi gượng đứng dậy, vai tôi bỗng đau nhói lên.

Tôi khẽ rên một tiếng.

Alice định dùng ma thuật Trị Thương chữa cho tôi thì…

“Ơ… Kazu-san… phải anh đây không…?”

“Hyaa~, là tôi, Alice-san”

Lucia ré lên.

Tôi thấy hết cả.

Alice đang nhiệt tình vuốt vuốt mông Lucia.

Vì không nhịn nổi nên nhe răng cười.

Mia nhéo má tôi một phát đau nhói.

Oi vãi, sao nhóc thấy?

“Không hiểu sao tự nhiên em có cảm giác phải phạt Kazu-chi ngay mới được”

“Em mày có giác quan thứ 6 à?!”

“Vậy nghĩa là anh thấy cảnh bổ mắt thật”

Mia nheo mắt lại.

Định mệnh.

Tôi vừa định chửi lại thì vai phải lập tức nhói lên.

Cơ mà giờ không phải lúc để ngồi đây nói dóc.

Sau khi ngước lên nhìn lại Trung Tâm Bổ Trợ…

thì tôi có cảm giác như thể tòa nhà đó chưa từng tồn tại bao giờ.

Bụi đất bay mịt mù.

Chỉ sau một đòn tấn công duy nhất, tòa nhà mà mấy hôm nay chúng tôi đã tiêu tốn không biết bao nhiêu máu, mồ hôi và nước mắt để bảo vệ đã hoàn toàn biến mất.

CHƯƠNG 115: QUÂN ĐOÀN QUỶ DỮ

Chỉ mới vài giây trước, một kiến trúc mang tên Tòa Nhà Bổ Trợ vẫn còn đó.

Giờ vị trí đó chỉ còn lại một đống gạch vụn không ra hình dạng gì.

Bụi đất bay mù mịt.

Cảnh tượng trong cái sân đằng trước không khác gì địa ngục.

Một số đứa ngã gục xuống và gào lên vì đau, một số khác kêu la và bỏ chạy.

Từ trong khu rừng, chúng tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó.

Lucia kéo mạnh tay tôi.

“Đi mau thôi”

Cô ấy nói phải.

Nhìn chúng để mà làm gì?

Bây giờ từ phút từng giây còn quý giá hơn cả vàng bạc.

Mọi người vẫn còn tàng hình.

Chỉ một mình tôi là có hiệu ứng của《See Invisibility》, và cũng chỉ mình tôi mới thấy được dáng hình của họ.

Phải chi tôi có thể yểm ma thuật đó lên cho đồng đội của mình thì tốt biết bao nhiêu…

Alice quơ quào hai tay trước mặt như một con zombie và ngơ ngác hỏi “Ư… a…. Kazu-san, anh đâu rồi?”

Sau khi tôi nắm lấy tay, em ấy thi triển cho tôi ma thuật Trị Thương.

Cơn đau trên vai tôi tức thì biết mất.

“Mọi người đứng yên tại chỗ để anh nắm tay và sắp xếp lại đội hình nào”

“Ưm. Đừng có mà thừa nước đục thả câu rồi quấy rối tờ dờ đó nha”

“Đừng có nhây nữa!”

Muốn quấy rối tờ dờ thì tôi chỉ cần nói với Alice và Tamaki một tiếng là được chứ cần thì bày trò.

Cơ mà nếu hai em ấy đồng ý thì còn đâu còn gọi là quấy rối được nữa nhỉ?

Tôi khõ vào đầu Mia một phát rồi cầm tay mọi người nối lại với nhau.

Rồi tôi yểm《Reflection》cho Mia để con bé thi triển《Fly》và《Greater Invisibility》cho mọi người thêm lần nữa.

Cả nhóm lại bay lên trời.

Tôi quay lại nhìn đống gạch vụn từng là Trung Tâm Bổ Trợ.

Ngôi mộ ở sân sau thấp thoáng hiện ra.

Đó là ngôi mộ do chính tay tôi đào.

Trong trận chiến phòng vệ lần 2, vì tôi chỉ huy sơ suất nên Shimoyamada Akane đã phải hi sinh, và đó chính là ngôi mộ của em ấy.

Tôi thầm nói lời chào vĩnh biệt cô bé ấy trong tim.

Trên đường bay sang khu Cao Trung, tôi nhìn về phía Bắc của ngọn núi.

Hòn đảo bay sắp vượt qua đỉnh núi mất rồi.

Giữa lúc ấy, nó tiếp tục rải quái vật xuống đất như người ra rải lúa.

“Này, mấy con quái vật bị thả từ trên cao như vậy xuống đất mà không chết à?”

“Kazu-san nhìn kỹ lại đi… sau khi nhảy ra, chúng chầm chậm tiếp đất như lá rơi vậy”

Đúng thật.

Chắc chúng được ma thuật giảm trọng lượng đi hay gì rồi.

Cơ mà… có phải đó là…

“《Soft Landing》à?”

“Ưm. Giống y luôn”

《Soft Landing》là một Phong Thuật cấp 1.

Và y như cái tên của nó, ma thuật ấy giúp đối tượng rơi từ trên cao xuống tiếp đất một cách chậm rãi và an toàn.

Ra là vậy, tuy ma thuật ấy cũng thuộc hạng xoàng nhưng nếu dùng lên cả một đội quân thì lại tạo được hiệu quả cao thế này đây.

Cái Pháo Đài Không Trung đó hệt như không hạm đổ bộ.

Chẳng những vậy còn được trang bị đại bác khủng nữa chứ.

Cái không hạm đổ bộ ấy vừa có hỏa lực mạnh, vừa có tính cơ động cao, vừa chở được nhiều quân, nói tóm lại là toàn diện trên mọi mặt.

“Nhưng nếu quân địch được yểm《Soft Landing》thì nghĩa là bên phe địch có Pháp Sư à?”

“Hình như bọn Pháp Sư Ogre là người lo chuyện đó”

Lucia nói.

“Bọn Pháp Sư Ogre ấy vừa biết dùng ma thuật ru ngủ, lại vừa biết dùng ma thuật làm lạnh. Và chẳng những có ma thuật《Fly》, chúng còn có cả ma thuật biến hình nữa”

Uầy, coi bộ bọn này còn khó đối phó hơn cả Pháp Sư Archane nữa.

“Bọn Ogre này ra sao?”

“Chúng là một loài khổng lồ xấu xa, man rợ và có một sừng trên trán. Tuy gọi là khổng lồ nhưng chúng cũng chỉ cao gấp rưỡi bọn Orc mà thôi ”

Hồi ở thành phố pháo đài, bọn Giant mà tôi với Mia làm thịt cao khoảng 4m.

Nghĩa là bọn Ogre đó nhỏ hơn bọn Giant à?

Cơ mà quân số của chúng lại đông không đùa được.

“Nhưng người ta lại nói chúng mạnh gấp 3 hoặc gấp 4 lần bọn Orc thường. Ngoài được trang bị giáp bảo vệ ra, hai cánh tay dài ngoằng của chúng còn cầm theo kiếm và khiên nữa. Mọi người hãy chuẩn bị tinh thần là tầm đánh của chúng rất xa đi”

Ra vậy, bọn này là quỷ theo đúng nghĩa đen luôn.

Kỳ này thì《Many Tongue》dịch ngon hơn thằng Nhật Nguyên rồi.

Cơ mà mất cái này thì được cái khác. Tuy không tinh ranh như lũ Hobgoblin nhưng sức chúng lại mạnh hơn hẳn.

“Theo cô thì chúng mạnh đến độ nào?”

“Orge không hành động theo bản năng như Orc, và dù không bằng nhưng chúng vẫn có thể hành quân có kỉ luật như Hobgoblin. Nếu có Orge pháp sư ở đây chỉ huy, chúng hoàn toàn có thể hành động theo chiến lược không thua gì con người.”

Hiểu rồi, vậy là bọn Pháp Sư Orge rất thông minh.

Mà Pháp Sư của bọn Orc cũng thông minh hơn Orc thường nữa.

Không lẽ trong thế giới này, cứ ai sử dụng ma thuật là luôn thông minh hơn người khác à?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái đứa duy nhất không sử dụng ma thuật trong nhóm chúng tôi…

Tôi liếc sang Tamaki một cái.

“Không hiểu sao tự nhiên em lại có cảm giác Kazu-san đang nhìn mình nữa”

Ẻm nhạy bén ghê ta?

“Đừng nhìn em nữa nha Kazu-san. Em ngượng lắm”

“Không phải đâu Tamaki-chan, có lẽ Kazu-san đang…. ưm, không có gì đâu”

Hình như Alice linh cảm được gì đó.

Nhưng rồi em ấy liền lắc đầu và nhăn mặt cười.

Thương bạn ghê nhỉ.

“Lucia, cô có còn biết thông tin nào liên quan tới cái pháo đài không trung đó nữa không? Nếu biết thì nói liền luôn đi”

“Xin lỗi, nhưng lúc chúng xâm lược vương đô thì tôi đã dùng cổng dịch chuyển chạy nên chỉ biết được chừng đó thôi”

Ra vậy, mà cũng phải thôi.

Chắc chắn vương đô của một vương quốc thì phải có pháp sư biết dùng ma thuật dịch chuyển rồi.

Nhưng còn những thành viên khác trong hoàng tộc thì sao?

Không lẽ họ bị số mệnh trói buộc với vương quốc?

“Thực ra ma thuật tạo cổng dịch chuyển tiêu hao rất nhiều Mana. Muốn thực hiện ma thuật ấy, người ta phải huy động nhiều pháp sư cao cấp cùng thực hiện một nghi thức để kích hoạt cổng, chứ một người không thể nào làm được. Riêng Rin, chẳng những được Cây Thế Giới gia hộ, bản thân cô ấy còn có năng lực vượt xa người thường.”

Như thể đọc được thắc mắc trong đầu tôi, Lucia liền lên tiếng giải thích.

Vậy nghĩa là họ chỉ đủ sức dịch chuyển một mình Lucia.

Khi cả vương quốc cận kề bờ vực tiêu vong, thay vì cứu lấy nhà vua, họ đã đánh cược toàn bộ vào sức mạnh sau này của Lucia.

Hóa ra ma thuật cổng dịch chuyển khó dùng đến vậy.

Nhưng Rin-san vẫn thao túng được ma thuật ấy dễ như trở bàn tay.

Nói vui thì cô ấy còn cheat hơn cả bọn tôi à?

Cơ mà trong thế giới này, chúng tôi chỉ mới gặp một pháp sư duy nhất là Rin-san.

Biết có một người thì không thể nào so sánh được rồi.

Chúng tôi đến khu vực Cao Trung.

Quanh tòa nhà chính của khu trường, khoảng 10 người đang bận bịu chạy tới chạy lui.

Có lẽ vì nhận được lá thư Shiki viết khi nãy nên họ mới tụ tập ở đây.

Vừa đến không phận của tòa nhà khu Cao Trung, tác dụng của《Greater Invisibility》cũng hết.

Chúng tôi đáp xuống sân thượng.

Trên đây có hai nam sinh mặc áo khoác đồng phục đứng gác.

Chỉ cần nhìn màu của viền trên áo khoác, ta sẽ biết học sinh đó đang học năm mấy.

Năm nhất viền lam, năm hai viền đỏ và năm ba có viền màu lục.

Hai người họ đang mặc áo khoác viền đỏ.

Vậy là học sinh năm hai à?

Một người cầm cung.

Hình như là cung của bọn Orc Cung Thủ.

Vậy có nghĩa đó là một trong số những người lên level 1 hôm nay à?

Khi thấy tôi, mặt họ bắt đầu lộ vẻ lúng túng.

Tất nhiên ai bên khu cao trung cũng biết tôi bị bắt nạt thế nào, nhưng có lẽ mãi đến vài ngày hôm trước, họ mới thoát khỏi cái ách của Shiba.

Nhưng giờ chuyện đã thành ra thế này đây.

“Tình trạng di tản ra sao rồi?”

Tôi hỏi như mấy ông sếp nói chuyện với lính.

Senpai dùng cung vội trả lời “vì mọi người đang rải rác ở nhiều nơi nên chúng tôi đang tìm các tập hợp họ lại”

Theo anh ta nói, họ đã chia người ra để thăm dò từng ngóc ngách trong khu trường, ngoài ra còn một nhóm đi xa để săn Orc nữa.

Giờ mới liên lạc kêu họ về thì có kịp không đây?

Tôi nhìn Lucia.

“Bọn Ogre phải mất bao lâu mới triển khai quân hoàn chỉnh?”

“Còn tùy vào kết quả thăm dò của bọn chúng. Nếu biết ta tập trung ở đây, chúng sẽ cho Pháp Sư yểm ma thuật bay để cử một đơn vị đến ngay tức thì”

“Cái『một đơn vị』đó mạnh cỡ nào?”

“Theo như những báo cáo từ trước đến nay, chúng tôi ước tính chúng sẽ vào khoảng 20 - 30 con Ogre. Theo tỉ lệ thông thường, cứ 10 con Ogre thường sẽ có một con Pháp Sư. Đơn vị ấy do mọt con Captain đứng đầu. Nếu phối hợp với nhau để chiến đấu, chúng thừa sức cầm chân một đội quân loài người có số lượng gấp 5 hoặc 10 lần. Và trong khi đơn vị đó cầm chân kẻ địch, chúng sẽ kéo thêm một lực lượng chính đông gấp 10 lần số đó tới để tiếp ứng”

Vậy là có cả Captain Ogre luôn à?

Và y hệt như tên, nó cũng là người chỉ huy một đơn vị luôn.

Nếu đem so với bọn Orc thì chắc nó cũng như Orc Tinh Anh rồi.

Nếu một con Ogre thường bằng khoảng 4 con Orc, có lẽ con Captain Ogre ấy cũng phải mạnh ngang một con Orc Tướng.

Nếu vậy thì Tamkai thừa sức đánh solo con Captain.

Nhưng mà một đơn vị Ogre thì lại hơi đông…

“Lucia, theo cô thì một đơn vị của chúng có đủ sức cầm chân chúng ta không?”

“Nếu tung hết sức để đánh phủ đầu thì có lẽ ta sẽ thắng”

“Nếu tiêu diệt chúng thì chúng ta sẽ gặp những bất lợi gì?”

“Có khả năng… Zagarazuina sẽ đoán ra chiến lực bên ta”

À, ra là vậy.

Vấn đề nằm ở tên tướng thuộc Tứ Thiên Vương đang ngồi trên cái pháo đài không trung đó à.

Muốn chống lại con quái vật còn mạnh hơn cả class Thần Binh ấy, chúng tôi buộc phải giấu sức mạnh của mình để giữ lợi thế bất ngờ. Nếu chúng tôi mà để lộ sức mạnh của mình ở đây thì chẳng khác gì chơi bài ngửa.

Tôi suy nghĩ.

Tuy nhóm Cao Trung này là đồng minh, nhưng nếu chúng tôi tung sức mạnh để cứu lấy một vài người mà dù có cứu hay không cũng không có gì khác biệt, Zagarazuina sẽ biết sức mạnh của chúng tôi, và chúng tôi sẽ mất đi lợi thế duy nhất là bất ngờ.

Cơ mà không phải… phải không nhỉ?

Tôi lắc đầu.

Tôi không có quyền tự quyết định chuyện này.

Tôi quay sang nhìn senpai học Cao Trung.

“Yuuki-senpai đâu?”

“Trong phòng hiệu trưởng dưới tầng trệt. Vì phòng đóng bị đóng cửa lâu ngày nên không bị bọn Orc đập phá. Hiện chúng tôi đang dùng chỗ đó làm trụ sở”

“Cám ơn hai anh… đi nào mấy đứa”

Tôi cúi đầu cám ơn họ rồi cùng mọi người dùng《Fly》bay xuống tầng trệt.

Rồi xuyên qua cửa sổ vào bên trong.

Cửa văn phòng hiệu trưởng đang mở.

Cả trong lẫn ngoài phòng, rất nhiều học sinh mặc áo khoát đồng phục bận bịu chạy tới chạy lui.

Thấy chúng tôi, một nữ sinh mặc áo khoác đồng phục viền lục lập tức la lớn “A! Mia-chan!”

“A, dá hu, Keii-chi”

“Yuu-kun! Mia-chan nè! Em gái anh nè!”

“Kh-Khoan đã degozaru! Làm ơn đừng có la lớn vụ đó degozaru!”

Giữa khung cảnh ồn ào hỗn loạn xung quanh, Yuuki-senpai hoảng hốt kêu lên rồi phóng ra.

Vẫn là bộ đồ ninja như thường lệ.

Sau khi nhìn sơ qua coi Yuuki-senpai có còn đủ tay chân hay không, tôi chuyển sang nhìn bà chị tên “Keii-chi” đang nhìn Mia bằng một ánh mắt lấp lánh.

Đó là một cô gái với mái tóc cột gọn dài ngang hông, nhìn khá ra dáng người lớn và khí chất thì không khác gì một người mẹ.

Fuyo mahou5-11 [/images/images/image-16.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/6/6b/Fuyo_mahou5-11.jpg/revision/latest?cb=20180224021749

Hiện chị ta đang cười híp mắt.

Nhìn thoáng qua thì phải nói chị ta cũng khá dễ tính.

Tuy là năm 3 nhưng tôi vẫn thấy chị ấy có hơi trưởng thành trước tuổi.

“Ưm. Sao Keii-chi lại ở đây?”

“Lúc vừa đem tài liệu tới đây thì chị thấy em vào. Mà thiệt tình, không ngờ chuyện lại thành ra vầy đây. Phiền ghê á”

“Ừm… Mia, chị ấy là ai vậy?”

“Giới thiệu với Kazu-chi, đây là Isogaki Keiko-san”

Mia giới thiệu chị ấy.

“Chị ấy là sinh viên đại học, và là O.G. của CLB Ninja”

Ế khoan.

Yuuki-senpai nói anh ấy là thành viên duy nhất trong CLB Ninja mà?

“Thật ra phải nói là hôn thê của anh trai em mới đúng”

Hể? Giỡn chơi hay giỡn thiệt vậy?

CHƯƠNG 116: GREATER NINJA

Isogaki Keiko…

Hiện đang là sinh viên năm nhất đại học.

Là hội trưởng tiền nhiệm của CLB Ninja, tức đàn chị của Yuuki-senpai.

À không phải, Yuuki-senpai mới là người thành lập CLB Ninja không chính thức trước.

Và chả biết làm sao đó mà 2 năm về trước chị ta đã vào CLB này.

Họ tỉ thí với nhau một trận, kết quả Keiko-san thắng Yuuki-senpai.

Người thắng trở thành hội trưởng CLB Ninja.

Và tự xưng là Greater Ninja.

Rồi chẳng biết tự bao giờ, hai người đã thân thiết với nhau đến nỗi hứa hôn với nhau luôn.

Nghe đâu hai người họ hứa sẽ cưới nhau sau khi tốt nghiệp đại học.

“Ưm. Thật sự là em còn không biết nói gì luôn chứ đừng nói tsukkomi.”

“Ớ, vậy hả?”

Keiko-san gãi gãi đầu.

Cơ mà Greater Ninja là cái giống gì mới được?

Đặt tên cho hơn Yuuki-senpai à?

“Hôm kia chị có công chuyện gần đây, và vì cũng muốn gặp Yuu-kun một tí nên chị mới ghé trường… Rồi thì động đất xảy ra. Lúc chị đang đi trên đường Bắc thì đất lở xuống…”

Lúc động đất, con đường Bắc bị sụp.

Keiko-san nói là không còn đường đến khu Cao Trung nữa.

Vì không còn cách nào khác nên chị ấy đành phải leo lên núi, và đụng đầu một con Orc.

Sau khi giết chết con Orc bằng dao cầm tay thì chị ấy level up.

Trong hôm đầu tiên, chị ấy đã săn Orc và lên tới level 6.

Nhưng cuối cùng thì chị ấy… lạc đường luôn.

“Keiko bị mù đường giai đoạn cuối degozaru”

Dù đang bận bịu ra lệnh người này, chỉ thị người kia nhưng Yuuki-senpai vẫn dùng cái giọng điệu thượng lệ xem vào giải thích.

Hình như anh ấy hơi đuối thì phải.

“Rồi thì, vì không còn cách nào khác nên chị đành leo lên cây ngủ. Sau khi đi lòng vòng trên núi suốt nguyên ngày hôm qua, cuối cùng sáng này chị cũng mò được đường về đây… Cực lắm luôn á”

Vào ngày thứ hai, chị ấy không gặp con Orc nào nữa.

Nhưng đổi lại, Keiko-san săn được một cặp gấu. Chị ấy nói lúc bị 2 con gấu tấn công cùng lúc, nếu không có skill hỗ trợ, có khi mình đã chết ngắc rồi.

Sang ngày thứ 3, không biết trời xui đất khiến thế nào đó, trong khi đánh bọn Orc Cung Thủ, định mệnh đã đưa đẩy chị ấy gặp nhóm của Yuuki-senpai đang đi săn Orc Cung Thủ và bọn ong.

Sau đó, chị ấy dính chặt vào Yuuki-senpai như chuột dính keo.

Hay nói đúng ra, nếu cho ra ngoài thì 96,69% chị ta sẽ lạc đường, vì vậy nên anh ấy không thể để Keiko-san ra ngoài đi săn được.

Sẵn tiện thì, bọn tôi ngồi nghe chuyện đó hết 3 phút đồng hồ.

Nói thật là tôi muốn tsukkomi nhiều cái lắm, nhưng chỉ có 3 phút nên không phun ra kịp.

“Nè Mia, bộ lúc nào chị ấy cũng vậy hết hả?”

“Keii-chi giỏi lắm đó”

“Càng nghe em kể anh càng rối thêm…”

“Chuyện thường ngày ở huyện.”

Mia bình tĩnh đáp.

Mà thôi kệ đi. Nếu chị ấy tỉnh táo như người thường thì đã không hứa hôn với Yuuki-xempai rồi…

“Nhân tiện, Keiko-san level bao nhiêui?”

“18 yo~”

“V” chị ấy giơ hai ngón tay lên, đóng mở như cái kéo.

Còn miệng thì cười toét tới mang tai.

Vãi, ăn gì mà lên level cao vậy?

Chị ta có ra thế giới bên ngoài như chúng tôi đâu?

“Sáng này, sau khi săn một mớ ong với mấy con quái nhãi nhép thì chị lên gần cả chục cấp luôn”

“Ơ… chị đi solo à?”

“Tất nhiên yo~”

Nhân tiện thì chị ấy đã nâng Trinh Sát 5, ma thuật Hỗ Trợ 4, Vận Động 2 và Thể Chất 3.

“Hể, khoan! Sao không có skill tấn công nào hết vậy?”

“Chỉ cần nâng skill hỗ trợ cơ thể là chị có thể siết cổ giết chết bọn Orc rồi”

“Hồi còn đánh nhau ở trường, Keiko mạnh lắm degozaru…”

Yuuki-senpai rũ hai vai xuống.

Dạ anh ơi, cái này khác với đánh nhau trong trường nhiều lắm đó anh.

Cơ mà tôi hiểu rồi, vì vậy nên chị ta mới tự xưng là Greater Ninja à.

“Khi gặp địch, chúng chưa kịp rút vũ khí ra là chị đã xông tới khống chế chúng rồi.”

Cứ như thể chị ta tồn tại để phủ định tác dụng hỗ trợ của hệ thống skill chiến đấu vậy.

Nhân tiện, chị ấy đã học tới Karate đai cao nhất, và tinh thông cả Aikido.

Và nghe đâu, ông sư phụ người Trung Quốc của chị ấy nói rằng “ta không còn gì để dạy cho con nữa”

Cái thể loại sinh viên năm nhất đại học kiểu gì thế này?

Cơ mà phải hỏi sao chị ta lại đi học Aikido từ một ông thầy người Trung Quốc mới đúng.

“Vậy làm sao chị giết mấy con ong?”

“Chị dùng《Reflection》phản ngược mấy cái kim của tụi nó”

Cũng có lý.

Nếu có thị lực tốt cộng thêm tốc độc phản xạ nhanh thì chuyện đó cũng không đến nỗi khó cho lắm.

Như tôi thì méo được rồi.

Nhưng kệ đi.

Nếu xét theo game SLG, chị ta hoàn toàn không khác gì một đơn vị quân chuyên hoạt động trong rừng. (SLG = Strategy Game(game chiến thuật) chứ không phải SimuLation Game(game mô phỏng))

Và còn là chuyên gia dọn dẹp bọn quái thường nữa.

Nhưng vì không có vũ khí nên chị ấy khó mà đánh trên chiến trường được.

Gặp mấy con boss mà lôi Karate với Aikido ra thì còn chả đủ gãi ngứa cho chúng nó.

Còn mấy con boss khủng cỡ Mekisu Grand thì chắc phải gọi là muỗi chích inox luôn.

Nhưng theo tôi thì trường hợp của chị ấy là trường hợp bất đắc dĩ.

Chị ấy vừa bị ngắt hết thông tin liên lạc, lại vừa phải lang thang trên núi trong gần hai ngày.

Tuy trên núi có vài con Orc nhưng lại không có con cấp cao nào cả.

Cho nên thay vì đâm đầu vào nâng skill vũ khí, chẳng thà thà chơi kiểu du kích và tiêu diệt đối phương thật nhanh gọn vẫn hơn.

Và có ma thuật Hỗ Trợ để tăng cường khả năng thể chất thì lại càng tiện hơn nữa.

Ừm ừm.

Mà chị ấy tập trung nâng skill Trinh Sát làm gì nhỉ? Cho đỡ bị lạc đường à?

Phải công nhận là kỹ năng chiến đầu thuần túy của chị ấy rất đáng gờm, nhưng vì skill thì lại nâng loạn xạ nên…

Càng nghĩ tôi lại càng thấy tiếc.

Đồng thời trên một phương diện khác, tôi cũng thấy tội cho Yuuki-xempai nữa.

“Mà quên nữa”

Yuuki-senpai xen ngang.

“Nhóm trinh sát đi xa vẫn chưa quay về degozaru. Tại hạ ra ngoài một lát đây. Nhờ mọi người mở cổng dịch chuyển, sơ tán trước được bao nhiêu hay bấy nhiêu”

“Quân địch sắp triển khai đợt tấn công đầu tiên rồi đó”

“Nếu mọi người thấy nguy hiểm thì cứ rút đi luôn cũng được. Chúng ta phải đặt an toàn của mọi người lên làm… úi da!”

Mia lập tức xáp lại gần rồi nhéo mạnh mu bàn tay phải của Yuuki-senpai.

Cùng một gương mặt hoàn toàn vô cảm.

Nhưng không ai là không cảm nhận được cơn giận của Mia.

“Nii-san. Quý trọng mạng mình một tí đi”

“Nh… Nhưng degozaru”

“Để em đi. Em có《Fly》. Ngoài ra còn có《Wind Search》để tìm họ. Anh cứ ở lại đây chỉ huy đi”

Phong Thuật cấp 6《Wind Search》là một ma thuật phát ra sóng siêu âm, rồi dựa theo sóng âm phản hồi để thăm dò giống như sonar vậy.

Quá thích hợp để tìm người.

“N-Nguy hiểm lắm degozaru!”

“Cho nên anh bắt em nhìn anh gặp nguy hiểm à?”

Bị cô em gái thua mình 5 tuổi nhìn chằm chằm, Yuuki-senpai không nói nên lời.

Hồi trước tôi nghe nói điểm yếu của anh ta là Mia, giờ thì coi bộ đó là sự thật rồi.

“Nii-san là lãnh đạo. Anh phải ở lại đây để chỉ huy mọi người rút lui. Rõ chưa?”

“Anh biết degozaru…”

Yuuki-senpai buông thõng hai vai.

Mia thì nhìn tôi và nói “cho nên em đi đây”

“Khoan đã Mia, một mình em đi nguy hiểm lắm. Dẫn theo Tamaki đi”

“Ưm, đúng đó! Mình bảo kê cho!”

Tamaki ưỡn ngực tự hào.

Uầy, không hiểu sao tôi lại bắt đầu thấy bất an rồi…

Nhưng tôi lại không biết khi nào thì mình cần ma thuật Trị Thương của Alice nên không thể để em ấy đi được.

“Em hiểu rồi. Em hứa sẽ dùng Tamaki-chi cẩn thận”

“Xài cho cẩn thận nha”

“Hể? Ủa? “Xài” là sao?”

Sau khi đã yểm《Greater Invisibility》, Tamaki và Mia nắm tay nhau rồi bay về phía Đông Bắc.

Thôi kệ. Thể nào Mia cũng sẽ lo liệu được thôi.

Còn giờ thì…

“Rin-san, nhờ cô mở cổng dịch chuyển ngay tại vị trí của chúng tôi…”

Chúng tôi nhìn lên trời thì thấy hạng chục con quái vật đang bay đến.

Có lẽ đó chính là đội tiên phong mà Lucia nói khi nãy.

Ogre.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về chúng là những sinh vật khổng lồ cao gần 3m và có làn da nâu đỏ.

Trên trán có một cái sừng.

Từ miệng chúng, một cặp răng nanh nhọn như chó sói lộ ra một nửa.

Trên gương mặt xấu xí của chúng là một cái mũi khoằm, làm nổi bật lên đôi mắt đỏ rực như lửa.

Bọn này đúng chuẩn quỷ đỏ luôn.

Chúng trang bị thương và khiên tròn.

Có giáp da bảo vệ.

Chả hiểu sao tự nhiên tôi lại liên tưởng đến đội hình Phalanx trong phim “300”.

Nếu đã có sức mạnh vượt trội mà chúng còn biết lập đội hình Phalanx, chắc bọn tôi đánh bằng niềm tin quá.

Tay chúng dài nên chắc chắn tầm đánh cũng phải xa hơn thương của Alice.

Coi bộ ngoài ma thuật của Lucia ra, chúng tôi không còn bao nhiêu cách khác.

“Bọn này mạnh sẵn rồi, nếu chúng còn biết chiến đấu theo đội hình thì còn khó đối phó hơn nữa”

“Phải. Chiến thuật của bọn chúng đáng sợ đến nỗi cả quân đội Elf của chúng tôi cũng không tìm được cách đối phó. Tôi chỉ nghe nói rằng tộc Quang Nhân phải tận dụng địa hình rừng cây và dùng chiến thuật đánh du kích mới có thể cầm chân được chúng...”

Ra vậy. Tôi gật đầu.

Nếu đã yếu mà còn đối đầu trực diện bọn này thì chỉ có ăn hành mà thôi.

“Quân đội ở vương quốc Lucia đối phó chúng như thế nào?”

“Chủ yếu là dùng cung tên để tấn công tầm xa, cả ma thuật cũng hiệu quả. Cái chính ở đây là phải tìm được thành lũy để ẩn nấp và ngăn không cho bọn chúng tiếp cận. Nhưng nếu chúng đổ bộ từ trên trời xuống thì…”

Thì hẹo là cái chắc.

Dù cho pháo đài có vững chắc tới đâu đi nữa, nếu kẻ thù bay từ trên trời xuống thì nó cũng không khác gì lâu đài cát.

À không, có lẽ người trong thế giới này cũng đã chế được vũ khí phòng không rồi cũng không chừng…

Thôi để lần sau hỏi vậy.

Giờ phải tìm cách đối phó kẻ thù trước mắt đã.

Sau khi căn mắt ra nhìn, tôi đếm được khoảng 30 con Ogre bay đến, có hơn kém chút đỉnh.

Tôi cũng không biết con nào mới là Pháp Sư nữa.

A, trong đám đó có một con mặc áo choàng và cầm gậy. Chắc nó là pháp sư rồi.

Nếu vậy thì để coi, chúng có một, hai, ba… bốn con Pháp Sư à.

Nhiều hơn Lucia dự tính một con.

Ngoài ra còn có một con Ogre da xanh lớn hơn bọn Ogre thường.

“Có phải con da xanh đó là Captain Ogre không?”

“Hình như là vậy”

Captain thì là quỷ xanh à?

Vậy là tôi đã tạm nắm được sức mạnh của quân địch rồi.

Bên trong lớp học trống đằng sau tôi, cổng dịch mở ra rồi nuốt chửng từng học sinh một.

Nhóm mà Yuuki-senpai tập hợp có khoảng 50 học sinh.

Và hiện tại, ở đây đã có tầm 30 người.

Ngoài những người đang ở xa, còn có thêm 3 người đi tìm họ nữa.

Còn Tamaki với Mia thì lên phía Đông Bắc để tìm một nhóm 6 người.

Vậy nên trước khi Mia quay về, tôi phải tìm mọi cách để kéo dài thời gian mới được…

“Để chị giúp”

Keiko-san xung phong.

A, có Greater Ninja giúp thì đỡ quá.

Nhưng nói thật thì tôi lại đang lo, không biết chị ta có bóp cổ được bọn Ogre khổng lồ đó hay không nữa.

Rồi Keiko-san nắm tay một nữ sinh khác kéo tới.

Theo màu áo khoát thì chị đó học năm hai.

“Với lại cho bé này theo luôn nha. Em nó biết dùng Hỏa Thuật đó”

“Để coi đã…”

Tôi nhìn cái chị mà Keiko-san kéo tới.

Đó là một cô gái tóc thắt hai bím, đeo kính tròn và có cử chỉ khá là lạ.

“Ẻm là Yukino-chan yo~”

“Rất… rất mong mọi người giúp đỡ”

Cái chị tên Yukino cúi đầu hai ba cái liền.

Uầy, chắc chị ta không biết tôi nhỏ tuổi hơn rồi.

Mà thôi kệ đi.

Tôi kick Mia với Tamaki khỏi nhóm rồi mời Keiko-san với Yukino-san vào.

Thể nào hai đứa cũng sẽ nhận ra mình đã rời nhóm thôi.

Giờ thì nhóm chúng tôi lại có 5 người.

“Lucia”

Chúng tôi rời khỏi tòa nhà chính của khu trường rồi ra một nơi trống trải.

Tôi định sẽ đánh phủ đầu bọn chúng.

Vì bọn Ogre đang bay tản nhau nên không thể bắn một phát diệt gọn cả đám được.

Sau khi rời tòa nhà chính một đoạn, chúng tôi vào một góc sân trường rồi chuẩn bị công kích tầm xa để đánh chặn chúng.

“Đầu tiên hãy dùng《 Fire Storm 》, kết hợp Phóng Thích Ma Lực gấp 3”

“Đã rõ”

CHƯƠNG 117: OGRE PHALANX (1)

Năm chúng tôi đừng vào góc sân trước tòa nhà chính khu trường Cao Trung.

Đằng sau hàng rào, có một cái cầu gôn nằm bên phải.

Hôm qua trên sân còn đầy xác chết vương vãi khắp nơi, vậy mà giờ chúng tôi không còn thấy một vết tích nào nữa.

Cái sân này là nơi thích hợp cho bọn Ogre thiết lập đội hình nhất.

Vì vậy nên chúng tôi sẽ chờ ở đây.

Khi nãy chúng tối thấy rất nhiều quân địch.

Nhưng đã có Lucia ở đây rồi.

Bọn tôi quết định chọn khu vực có địa hình thoáng đãng để tấn công bằng đòn công kích diện rộng.

Ngoài lý do trên, cái pháo đài không trung đó còn có thể hủy diệt Tòa Nhà Bổ Trợ chỉ trong một phát bắn nữa.

Ban nãy, vì thấy nhiều người tụ tập trên sân nên chúng mới bắn một phát hòng diệt gọn cả lũ.

Vì vậy nên bọn tôi mới ra đây, để nhỡ chúng có phát hiện và tấn công thì tòa nhà chính cũng ít bị thiệt hại hơn.

Vấn đề nằm ở chỗ, nếu bị khẩu pháo đó ngắm vào thì chúng tôi phải xoay sở thế nào kìa…

Keiko-san liền đề xuất một ý tưởng.

“Canh giờ cho chuẩn rồi dùng《Reflection》được không ta?”

Làm được thì cả bọn đã không cần tốn công thế này rồi!

Ban đầu tôi nghĩ vậy, nhưng sau khi hỏi Keiko-san tôi mới biết, chẳng những ma thuật đó có thể đỡ đòn tấn công của Orc Tinh Anh mà còn có thể phản ngược kim do bọn ong khổng lồ bắn nữa.

Nghe thì có vẻ ảo nhưng Yuuki-senpai lại nói đó là sự thật.

Dạ, vâng.

Tóm lại một câu, giọng chị ta như muốn nói rằng “người thường ai cũng có thể phản đòn được như chị thôi mà”

....chẳng biết cái người thường Keiko-san nói là ai, nhưng ở đây chị ta mới là người bất thường nhất.

“Vậy nếu địch pháo kích chúng ta thì cố mà chạy, được bao nhiêu hay bấy nhiêu… còn nếu không được thì nhờ chị dùng《Reflection》”

“Cứ yên tâm giao cho chị đi!”

Keiko-san e hèm một tiếng rồi ưỡn ngực ra.

Thôi đành đặt hi vọng ở chị ấy vậy.

Nhân tiện thì lần này Keiko-san có cầm theo một thanh kiếm bạc.

Đó chính là thanh kiếm của con Orc Tướng mà chúng tôi tiêu diệt tối hôm qua.

Nghe đâu cũng có nhiều người nâng Kiếm Kĩ, nhưng họ quyết định tốt nhất là giao lại cho chị ấy.

Mà nhắc mới nhớ, tối hôm qua chúng tôi bỏ quên cây kiếm của con Orc Tướng thật.

Chắc Yuuki-senpai ghé qua lụm thanh kiếm đó về.

“Tốt nhất cứ để cho Keiko dùng degozaru”

Anh Yuuki quyết định vậy thì chúng tôi cũng không còn gì để phản đối nữa.

Còn giờ, một đội lính Ogre vào khoảng 30 con đang bay phía trên khu rừng và tiến thẳng về phía chúng tôi.

Chúng bay ở độ cao 20m.

Và còn cách chúng tôi khoảng 200m.

“Khai hỏa!”

“Rõ…..《Fire Storm》”

《Fire Storm》là Hỏa Thuật cấp 7.

Lucia dùng năng lực đặc biệt Phóng Thích Ma Lực để dồn một lượng MP gấp 3 lần yêu cầu vào ma thuật này.

Nhắm thẳng vào nhóm Ogre đang bay trên trời.

Chúng đang bay tản đều nhau.

Con này cách con kia khoảng 5m.

Chắc chắn chúng lập đội hình bay như vậy là để đề phòng ma thuật công kích tầm xa.

Nghĩa là, vậy đó.

Kẻ thù cũng biết những người trong ngôi trường này có khả năng kháng cự.

Vì biết chúng tôi ở đây nên chúng mới vác cả cái pháo đài đến, chứ không phải vì say rượu hay phê cỏ nên mới lái cái Pháo Đài Không Trung ấy tới đây ngắm cảnh.

Tôi quyết định dùng một đòn mạnh và tấn công bất ngờ để đối phó với bọn chúng, nhưng…

《Fire Storm》trúng vào ngay giữa nhóm 30 con Ogre bay.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên, ngọn lửa điên cuồng gào thét.

“Diệt được bao nhiêu con?”

Câu hỏi của tôi cũng chỉ như lời cầu nguyện diệt được càng nhiều càng tốt thôi

Chứ không cũng không trong mong ai cho mình biết lượng chính xác.

Nhưng

“Hm, hình như được có 2 con à”

Trước khi đám mây lửa tan đi, Keiko-san đưa tay lên che trán nhìn và nói.

Ặc, sao ít quá vậy?

“Có mấy con cầm khiên bay đằng trước đỡ đạn~ Với lại hình như tụi nó đang hạ độ cao để đáp xuống rừng thì phải~”

Khiên của chúng mà đỡ được cả đòn công kích của Hỏa Thuật luôn á?

Cơ mà tôi cũng tính tới trường hợp chúng chui vào rừng rồi.

Làm vậy thì bọn tôi lại càng dễ kéo dài thời gian hơn.

“Nếu thấy bọn Ogre từ trong rừng đi ra, Lucia và Yukino-san hãy tấn công ngay. Ta cần phải giảm số lượng của chúng và câu giờ càng lâu càng tốt”

Hiện Yukino-san đang ở level 8.

Chị ấy nâng Hỏa Thuật lên cấp 5 và Thủy Thuật cấp 1.

Nhờ đi săn bọn ong mới xuất hiện hồi sáng này nên chị ấy kiếm được rất nhiều kinh nghiệm.

Và Hỏa Thuật diệt ong hiệu quả nhất nên chị ấy nâng lên luôn.

Ngoài ra, hồi trước cái chị Yukino ấy còn là đàn em của Keiko-san trong CLB Ninja (clb chui) và cả CLB Điền Kinh (clb chính thức của trường) nữa.

Cơ mà sao lại là CLB Điền Kinh nhỉ? Tôi tưởng đeo kính với tóc tết bím thì phải là cô gái văn chương chứ?

Nhưng thôi, dăm ba cái chuyện manga tào lao thì…

Vừa nghĩ tới đó, tôi với Yukino-san chạm mắt.

Chị ấy lập tức đánh mắt đi.

À… ừm.

Học sinh Cao Trung nào cũng cư xử với tôi kiểu này cả.

Chắc vì ai cũng biết hồi trước tôi từng bị Shiba bắt nạt thế nào.

Cũng chả sao.

Tôi cũng muốn nói với chị ấy rằng “đừng để ý làm gì”, nhưng nghĩ lại thấy phiền phức quá nên thôi.

Tôi dùng《Summon Greater Elemental》gọi ra hai con Wind Elemental rồi niệm những ma thuật Hỗ Trợ cần thiết cho chúng.

Vì kè thù tấn công từ trên trời xuống nên phải dùng con này bảo vệ mọi người được.

Không có Mia ở đây, chúng tôi không thể bay được nữa.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Nếu địch bay trên trời thì Lucia có thể tấn công thoải mái mà không sợ tàn phá môi trường xung quanh hay bắn nhầm đồng đội nữa.

Đó cũng chưa hẳn là bất lợi của chúng tôi.

“Chúng sắp ra khỏi rừng rồi đó”

Keiko-san nói.

Chị ấy vừa dứt lời được vài giây thì chúng tôi đã thấy bóng dáng bọn Ogre.

Chúng chia thành 6 hàng dọc, những con đi đầu cầm khiên, bọn phía sau bước đều theo nhịp của nó.

“Hình như cái này người ta kêu là đội hình Phalanx phải không ta?”

“Ừ. Hồi nãy, hình như chính cái khiên đó đã chặn ma thuật công kích thì phải”

Giờ tôi hiểu rồi. Cái khiên tròn đó có thể bảo vệ toàn bộ phần trên cơ thể chúng.

Và hẳn là bộ giáp da bao phủ nửa dưới cơ thể đã bảo vệ chúng khỏi ngọn lửa.

“Bọn Pháp Sư có ma thuật kháng lửa à?’

“Tôi nghe nói bọn Pháp Sư Ogre có thể dùng được ma thuật kháng mọi loại thuộc tính khác nhau”

Lucia nói vậy.

Đúng thiệt ha~

Đã là Pháp Sư thì tất nhiên chúng phải có mấy ma thuật đó rồi ha~

Và cũng vì vậy nên đòn tấn công phủ đầu của cô ấy không tiêu diệt được bao nhiêu con cả.

Nếu tôi bắt Lucia dùng《Fire Storm》gấp 10 lần ở đây, rồi làm cô ấy bị tác dụng phụ đánh gục thì phiền to.

Hơn nữa, tôi cũng không muốn để kẻ thù biết sức mạnh của cả bọn.

Tôi có cảm giác, không sớm thì muộn, thể nào cũng sẽ có ngày tôi phải đánh nhau với con boss trong cái pháo đài không trung đó.

“Thôi thì cứ thử bắn một phát bình thường trước coi sao đã”

Tôi nói xong, Lucia liền bắn《Fire Storm》, còn Yukino-san thì khai hỏa《Fire Ball》.

Bọn Ogre ngừng di chuyển hầu như cùng lúc với nhau.

Đồng thời nấp sau khiên bảo vệ.

Chúng làm theo lệnh chỉ huy hay tự phản xạ vậy?

Phải nói là cực kỳ đồng đều.

Ngay sau đó, hai đòn công kích ma thuật phát nổ dữ dội.

Sau khi bói bụi tan đi, bọn tôi thấy rõ không con Ogre nào bị trầy xước gì.

Bọn khổng lồ cao 3m vẫn xếp theo hàng thẳng tắp và tiếp tục nhịp nhàng hành quân.

“Được lắm. Lucia, dùng《Dread Flare》đi”

“Rõ”

Hỏa Thuật cấp 6《Dread Flare》có tác dụng tạo ra một ngọn lửa đặc biệt uy hiếp tinh thần kẻ địch.

Cả nhóm chúng tôi đã có《Clear Mind》bảo kê nên không sợ nữa.

Còn giờ thì để coi ma thuật này có làm gì được chúng không.

Kết quả.

Sau khi nhìn thấy ảo ảnh ngọn lửa ma thuật nhấp nháy trước mặt, bọn Ogre bắt đầu hành động hỗn loạn.

Coi bộ con Pháp Sư Ogre không có ma thuật nào giúp đề kháng ma thuật tấn công tâm lý rồi.

Một số con bắt đầu đi lệch khỏi đội hình, số khác thì đơ ra tại chỗ.

Cơ mà《Dread Flare》cũng chỉ có tác dụng hăm dọa được vài con.

Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến cho đội hình quân địch bị phá vỡ.

Kể cũng may.

Nhưng ngoài ma thuật công kích tầm xa ra, bọn tôi không còn cách nào khác để tấn công chúng nữa.

Vì hiện Mia không có ở đây nên chúng tôi chỉ có thể dựa vào hiệu quả nửa vời của Hỏa Thuật mà thôi.

“Lucia, Yukino-san, bắn 3 phát trước. Alice với Keiko-san vòng san hai bên, chờ xong phát bắn thứ 3 thì đột kích chúng ngay”

Tôi ra chỉ thị ngắn gọn.

Bọn Wind Elemental sẽ lo phần bảo vệ chúng tôi.

Alice và Keiko-san chia ra hai cánh.

Cùng lúc đó, Lucia và Yukino-san đồng loạt khai hỏa.

Giờ thì đội hình lũ Ogre không còn hành động nhịp nhàng như khi nãy nữa.

Không có lá chắn bảo vệ, hai con bị dính đòn trực diện và ngã xuống.

Vừa lúc đó thì Yukino-san nói “level up rồi”

Một khắc sau.

Chúng tôi đã vào bên trong căn phòng trắng quen thuộc.

Kỳ này, những người bên trong căn phòng trắng có hơi khác mọi khi.

Ngoài tôi, Alice với Lucia ra, hai người còn lại là Keiko-san và Yukino-san.

Chị Yukino nhìn chằm chằm vào Mia Vender.

“À quên nữa, Yukino-san chưa lên level 10 mà ha”

“Ơ… vâng. Giờ chị mới lên tới level 9 thôi.

Em là đàn em mà, sao chị lại dùng kính ngữ?

Đã vậy còn tránh mặt tôi một cách lộ liễu nữa chứ.

Cơ mà tôi cũng biết vì sao từ nãy đến giờ chị ấy lại lúng túng vậy rồi.

Có lẽ tôi phải nói ở đây luôn thôi.

“Ôn lại chuyện hồi trước nhé”

Nói xong, tôi ôm lấy Alice từ đằng sau tới.

Thế là em ấy vô thức kêu lên “Ể? Hể? Kyaa~”

“Đối với em, chuyện khi trước không quan trọng nữa, cái quan trọng bây giờ là tương lai sau này. Em muốn bảo vệ những người mình yêu quý. Cho nên nếu Yukino-san giúp em, em cũng sẽ đứng ra bảo vệ chị”

“Hể… ơ…”

Yukino-san đỏ mặt, đưa tay lên che miệng và ấp úng.

“Ơ… em với Alice-san… là người yêu của nhau à….”

“Vâng, đúng vậy”

Yukino-san hết nhìn tôi lại nhìn Alice.

Chị ấy nhìn chằm chằm cả hai.

Phải nói là nhìn không chớp mắt.

“Ưm… hai đứa… đã… làm chuyện đó với nhau rồi phải không?”

Mắc gì lại canh ngay lúc này mà hỏi câu đó?

Tôi giả bộ trơ mặt ra như một pho tượng.

Nhưng Alice lại đỏ bừng mặt và cúi xuống nhìn sàn nhà.

Chết thật, ẻm không biết nói dối là cái chi cả.

Cơ mà… tôi cũng không định giấu chuyện đó, cho nên kệ đi.

“Á… ý chị không phải vậy! Vì chúng ta đang cận kề sinh tử, cảm xúc dâng trào, rồi vì ngồi bên nhau trong căn phòng trắng lâu quá nên mọi người mới âu yếm một tí thôi! Bên Cao Trung cũng có nhiều cặp làm vậy lắm!”

“Hả? À.. ưm. Chắc vậy… nhỉ?”

Trong mấy câu chuyện kể, nhất là vào thời chiến, sau khi đánh nhau, cảm xúc con người sẽ dâng trào.

Phải làm vậy thì người ta mới thấu hiểu đồng đội, và hành động ăn ý với nhau được.

À mà nhắc mới nhớ, ở Hy Lạp, người ta còn lập nên một lực lượng gồm toàn những binh sĩ đồng tính.

Nghe đâu lực lượng đó mạnh kinh hồn.

Cũng phải thôi, họ phải nỗ lực chiến đấu hết sức thì mới bảo vệ được người bạn trai bên cạnh mình được...

Mà thôi, cho qua cái vụ đồng tính này đi.

Quay lại chuyện chính đã.

Chúng tôi được hệ thống skill hỗ trợ chiến đấu nên sức mạnh giữa nam với nữ không khác gì nhau.

Vì vậy nên khả năng cao những người yêu nhau sẽ cùng nhau lập nhóm… hoặc phải nói là khả năng những người cùng nhóm nảy sinh tình cảm với nhau là rất cao mới đúng.

Cũng vì vậy nên tôi mới yêu cả Alice và Tamaki.

Chịu thôi chứ biết sao được.

Hiện tại, tôi không thể nào sống thiếu Alice và Tamaki.

Ngoài ra, trên một phương diện khác, Mia cũng là người rất quan trọng đối với tôi nữa.

Vì vậy nên CHỊU THÔI chứ biết sao giờ.

Đâu phải lỗi tại tôi.

Màn tự bào chữa đến đây là kết thúc.

Nhưng mà chuyện nào ra chuyện đó…

“Tạm thời chúng ta nghỉ ngơi một tí nhé?”

Nói xong, tôi lấy cuộn trúc thư khi chiều Rin-san đưa cho mình ra.

Phải, đó chính là cuộn trúc thư ghi chép bản Khế Ước Chuyên Tùng cao cấp mà Rin-san không thể dùng được.

Phải nói vào căn phòng trắng ngồi đọc đúng là hết sẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!