Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 118: CHƯƠNG 118: KHẾ ƯỚC CHUYÊN TÙNG

Nhờ có《Read Language》nên tôi có thể đọc hiểu nội dung của hai cuộn trúc thư khế ước.

Trước hết, cuộc trúc thư đầu tiên có nội dung như sau.

・Khế Ước Chuyên Tùng là một khế ước được ký kết giữa triệu hồi sư và một linh thú nhất định được triệu hồi từ một thế giới khái niệm được gọi là Linh Giới.

Ở đây không có giải thích Linh Giới hay linh thú là gì cả.

Lucia nói cô ấy cũng không biết luôn.

・Ma thuật mà triệu hồi sư dùng lập khế ước này cũng tương tự như khi niệm ma thuật triệu hồi bình thường, chỉ khác ở chỗ là chúng ta phải tự xác định linh thú cần triệu hồi thuộc loài nào.

Chỗ này làm tôi hơi bận tâm một tí.

Trước giờ tôi không cần niệm chú cũng dùng được ma thuật triệu hồi, cho nên…

Tôi đành lết xác tới hỏi cái máy vi tính.

Nó trả lời rằng, trong quá trình kích hoạt ma thuật, tôi chỉ cần thêm tên của cá thể mình muốn vào phần cuối câu chú theo chuẩn của hệ thống skill để hoàn chỉnh nhận thức là được.

À, coi bộ cái quan trọng ở đây là trong đầu tôi phải nhận thức rõ ràng mới được…

・Muốn thực hiện Khế Ước Chuyên Tùng, phải có ít nhất một linh thú và một triệu hồi sư.

Một triệu hồi sư có thể thực hiện khế ước với nhiều linh thú khác nhau.

Nếu muốn lập khế ước với một linh thú cùng loài khác, trước hết triệu hồi sư cần phải hủy khế ước với cá thể mình đang giao ước.

Nếu linh thú giao ước tử vong thì sẽ được liệt vào trường hợp hủy bỏ khế ước.

・Nếu linh thú đã lập Khế Ước Chuyên Tùng chết đi hoặc bị hủy bỏ khế ước, triệu hồi sư sẽ không giao giờ triệu hồi được linh thú đó lần nữa, và cũng không thể tái lập khế ước.

Tóm lại một câu, dù có chết trong thế giới này thì những linh thú đã lập Khế Ước Chuyên Tùng vẫn sẽ sống khỏe re bên Linh Giới chứ gì.

Cơ mà chắc không có chuyện mấy con linh thú bị chết sẽ giận lẫy và nói “Tại mày chỉ đạo như c*t nên tao mới chết đó, tao đ*o thèm nghe lời mày nữa” đâu ha?

Cơ mà cái quan trọng ở đây là chúng ta không được xem chúng như một con tốt để thí mạng, hoặc tùy tiện vứt bỏ.

・Việc có thể lập Khế Ước Chuyên Tùng hay không còn tùy thuộc vào trình độ của triệu hồi sư. Nếu trình kém mà lại miễn cưỡng lập khế ước này, có khả năng sức mạnh linh thú sẽ bị giảm đi đáng kể.

Ví dụ, nếu trình độ triệu hồi sư tương đương skill cấp 5, dù người đó có triệu hồi ra một linh thú tương đương skill cấp 7 thì sức mạnh của nó cũng sẽ giảm xuống tương đương cấp 5 mà thôi.

Ra vậy, tôi hiểu đại khái rồi.

Nhân tiện, muốn thực hiện nghi thức lập khế ước, ta chỉ cần viết mấy cái văn tự cổ xuống sàn nhà hoặc mặt đất rồi nhỏ máu của hai bên vào là được.

Phần văn tự cổ thì đã có Lucia lo.

“Không biết ta có lập Khế Ước Chuyên Tùng trong căn phòng này được không ta?”

“Hỏi cái máy tính thử coi sao”

Lucia đáp ngay tức thì.

Coi bộ càng ngày cô ấy càng rành hệ thống căn phòng trắng này hơn cả chúng tôi luôn rồi.

Cái máy tính trả lời.

・Sau khi quay về thực tại, mọi sự kiện diễn ra trong căn phòng trắng này đều sẽ hoàn nguyên. Khế Ước Chuyên Tùng cũng không ngoại lệ.

“Coi bộ không được rồi nhỉ”

Keiko-san bật cười.

Mà cũng phải thôi.

“Kazu-san, vậy còn khế ước linh thú mà Rin-san cho anh mượn…”

“À, cái con nhìn giống như chó sói ấy hả? Anh dò được tên nó rồi. Hình như là Huyễn Lang Vương Sharaw thì phải” (幻狼王シャラウ)

Tôi trả lời Alice

Lucia ngạc nhiên đến tròn hai mắt.

“Hồi trước tôi có nghe qua, hình như nó là một sinh vật cổ, một con sói lớn sống ở trong rừng sâu. Cơ thể nó lơn hơn hơn cả ngựa, và chắc cũng phải 1 vạn tuổi.”

“Kể chi tiết cho tôi nghe với”

Thế là Lucia bắt đầu kể một câu chuyện, nghe hệt như chuyện cổ tích Kintaro và Momotaro vậy.

Ngày xửa ngày xưa, chúa tể của khu rừng, tức Huyễn Lang Vương Sharaw đã nhặt một đứa trẻ bị con người bỏ rơi trong rừng về nuôi dưỡng.

Sharaw hào phóng dạy đứa trẻ mọi kiến thức mà mình biết.

Về sau, đứa trẻ ấy đã rời khỏi khu rừng. Nhờ có trí thông minh bẩm sinh và kiến thức Sharaw dạy, nó đã trở thành vua một nước.

“Nghe sao giống hiền nhân sống trong rừng quá…”

“Hình như truyện này có hơi giống mấy thần thoại Châu Âu thì phải”

Alice và Yukino-san, mỗi người nhận xét một kiểu.

Rồi Lucia kể tiếp một câu chuyện khác, cũng có đề cập đến Huyễn Lang Vương Sharaw.

Ấy là câu chuyện kể về trận chiến xuyên suốt hàng chục, thậm chí là hàng trăm năm giữa những con cự lang với loài rồng.

Trong lúc đánh nhau, Sharaw và Long Vương nãy sinh tình bằng hữu, sau đó cả hai hợp sức lại bảo vệ hòa bình thế giới.

“Sói với Rồng choảng nhau thừa sống thiếu chết, xong lại thành bạn với nhau à?”

“Lãng mạn quá… sói mà thành bạn được với rồng luôn…”

Yukino-san chêm vào mấy tiếng kêu nghe hơi bị dị. Cơ mà chị ấy nói đúng, sói mà kết bạn được với rồng thì không phải dạng vừa rồi.

“Mà nhắc mới nhớ, thế giới này có rồng à?”

“Rồng là tồn tại đỉnh cao trong thế giới này, truyền thuyết cũng chỉ nhắc đến có vài con thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người ta cũng đã xác nhận quái vật dạng rồng có tồn tại”

“Có cả quái vật rồng cơ á… cầu trời mình không đụng phải nó…”

“Ngoài ra còn có truyện kể về những người khiêu chiến Sharaw nữa. Nhưng dù họ có là ai, thậm chí họ có khoe khoang mình bất khả chiến bại thì cũng đều bị Sharaw hạ gục hết.”

Tuy nhiên, Sharaw đã ban cho kẻ khiêu chiến với mình một báu vật là kiếm thần để khen ngợi sự dũng cảm và tấm lòng cao thượng của người đó.

Nhờ có sức mạnh từ thanh kiếm thần, anh ta đã thanh trừng những phù thủy xấu xa và mang lại hòa bình cho vương quốc.

“...con thú đó cũng… mạnh ghê nhỉ?”

“Nếu con cự lang mang tên Huyễn Lang Vương Sharaw có tồn tại thật thì… có lẽ nó phải là một sinh vật vô cùng hùng mạnh. Ít nhiều gì thì người ta cũng kể sức mạnh nó sánh ngang với rồng cơ mà…”

“Tùy vào cấp độ ma thuật triệu hồi của tôi, nếu lập giao ước, có thể sức mạnh của nó sẽ bị giảm đi cũng không chừng… Mà không phải, có khi tôi còn chả thể lập khế ước với nó ấy chứ”

Và trên thực tế, Rin-san cũng thừa nhận cô ấy không thể lập giao ước với nó.

Vì vậy nên cô ấy mới vứt lại cho tôi.

Trên hết, nhìn sơ qua cũng biết cô ấy là một pháp sư phi thường rồi.

Hiện ma thuật Triệu Hồi của tôi đang ở cấp 8 nên có lẽ… tôi mạnh hơn Rin-san cũng không chừng.

Đã tới mức này rồi mà tôi còn không thể lập giao ước với nó, thì chắc chả còn ai khác đủ khả năng giao ước với Sharaw nữa.

Túm lại một câu, tôi sẽ lập giao ước được… cũng không chừng.

Cầu trời cho tôi lập được giao ước với nó.

“Muốn lập cái khế ước đó, chúng ta cũng phải chuẩn bị ít nhất một tiếng đồng hồ, nên giờ phải đánh cho xong trận này trước. Với lại chút nữa về chỗ Rin-san rồi sẽ làm, có gì cô ấy sẽ hỗ trợ tôi.”

“Cũng phải. Coi bộ cũng phải mất kha khá thời gian mới khắc mấy cái văn tự được. Rin có kinh nghiệm nên nếu nhờ cô ấy giúp, tỉ lệ thành công cũng sẽ cao hơn nữa”

Tuy cũng không cần phải vẽ chính xác từng nét văn tự, nhưng Lucia lại không quen làm mấy chuyện này cho lắm.

Và dù có《Read Language》giúp tôi đọc mấy cái văn tự đó đi nữa, tôi cũng không thể viết ra chính xác từng chữ được.

Với lại, chắc cũng không có ma thuật nào giúp tôi viết ra mọi loại ký tự kiểu như《Write Language》đâu ha.

À không, phải nói là chắc chắn không có chuyện dễ ăn vậy rồi.

Quay lại vấn đề chính. Có lẽ tìm hiểu về Khế Ước Chuyên Tùng nhiêu đó là đủ.

Về thế giới thực được chưa ta?

À thôi, nghỉ ngơi thêm tí nữa đã.

“Nếu muốn thì em cứ âu yếm với Alice-chan một tí cũng được~”

Keiko-san phá lên cười.

“Có cần tụi chị mắc màn lên che cho hai đứa chơi riêng với nhau hông~”

“Em không mượn chị quan tâm mấy vụ đó”

“Hay phải có cả Alice-chan lẫn Tamaki-chan ở đây thì em mới có hứng làm chuyện đó?”

Uầy, hình như chị ta sôi máu lên rồi.

Nhìn mặt Keiko-san, phải nói là chị ta đang hạnh phúc lắm luôn.

Rõ ràng là chị ta cố ý ghẹo tôi rồi.

Chắc chắn 100% luôn.

Đúng là cái bà chị này một giuộc với Mia và Yuuki-senpai thiệt.

“Hể? Ơ? Alice-chan không phải người yêu duy nhất của em sao…”

Yukino-san đỏ bừng hai má và ngập ngừng nhìn tôi.

Ặc…

“Yuu-kun kể chị nghe rùi. Cả Alice-chan, Tamaki-chan và Mia-chan đều là người yêu của Kazu-san đúng không?”

“Mia thì chưa phải”

Tôi chịu thua và buông thõng hai vai.

Vì chuyện đã đổ bể tung tóe thế này nên tôi đành thừa nhận luôn chứ không thể nào giấu được nữa.

Thà vậy còn hơn là để mọi người suy đoán lung tung này nọ.

Chỉ cần khỏi phải lo ngay ngáy trong lòng là được rồi.

Ngoài ra, tôi còn làm vậy để cũng cố thêm mối quan hệ giữa mình với Alice và Tamaki nữa.

Mà nhắc mới nhớ, tôi cũng chưa giải thích rõ vụ này cho Lucia.

“Thực ra, vì lên kế hoạch giết Shiba nên ngay sau khi xảy ra động đất, em mới có cơ hội để lên cấp”

Tôi đã tự tay giết chết Shiba rồi. Chuyện hồi trước tôi có muốn giết hắn hay không giờ không còn quan trọng nữa.

Với lại, nếu đã biết Shiba làm gì bên khu Cao Trung, thể nào Keiko-san và Yukino-san cũng sẽ thông cảm với tôi.

Vì vậy nên tôi quyết định kể hết mọi chuyện.

Nào là tôi ngẫu nhiên lên level 1 thế nào.

Nào là chuyện tình cờ gặp Alice ra sao, rồi chuyện tôi cùng em ấy giải cứu những người trong Trung Tâm Bổ Trợ.

Nào là chiến đấu sinh tử và hạ được con Orc Tinh Anh.

Rồi sang ngày thứ hai, tôi đã cứu những học sinh trong ký túc xá nữ, sau đó là đột nhập vào tòa nhà chính khu Sơ Trung rồi quét sạch Orc bên trong.

Tôi cũng không quên kể ai đã hy sinh trong ngày hôm đó.

Rồi sau khi trải bao qua nhiêu trận chiến cam go đến tận cùng, con tim chất chứa bao nỗi niềm của tôi đã nhận phải một cú sốc khủng khiếp hơn bao giờ hết.

Sau khi nhìn thấy Alice và Shiba nói chuyện riêng với nhau, tất cả bùng nổ.

Rồi Tamaki xuất hiện lúc hiểm nghèo nhất, và lôi tôi ra khỏi cơn tuyệt vọng như thế nào.

Sau đó là chuyện tôi cùng Tamaki sang khu Cao Trung, gặp anh Yuuki và lao vào giữa biển Orc để cứu lấy Alice.

Rồi giết chết Orc Tướng, và hơn thế nữa là giết cả Shiba.

“Một chuyến phiêu lưu thật là kỳ thú, nhỉ…?”

Sau khi tôi kể xong những sự kiện diễn ra trong ngày thứ hai, chị Yukino hít vào một hơi và nói câu đó bằng một giọng thán phục.

“Hệt như nhân vật chính trong truyện luôn…”

“Có lẽ đến cả nhân vật chính trong mấy câu chuyện bình thường cũng không vướng phải nhiều chuyện đến vậy đâu nhỉ?”

Tôi cười giả lả.

Ừ, phải công nhận tần suất mọi chuyện dày đặc thật.

Bình thường, chắc chắn cái khoảng thời gian sau khi tôi gặp được Alice, Tamaki và Mia cũng phải tương đương với nhiều tháng, à không, có khi phải là nhiều năm luôn ấy chứ. Chỉ chừng đó ngày, tôi đã trải nghiệm đủ mọi chuyện trên đời.

“Vậy có khi nào bữa nay em đã phịch tới Mia rồi không?”

Keiko-san lại chen ngang ghẹo tôi.

Chị làm ơn để ý bầu không khí giùm cái!

À không, có lẽ vì hiểu được bầu không khí hiện tại nên chị ta mới thổi thêm “gió” kiểu đó vào.

“Ừm, Mia thì… phải nói là Keiko-san hệt như Mia ấy. Cứ toàn canh lúc cao điểm mà xem vào giỡn không”

Nói xong, tôi cười trừ.

“Mà nhắc mới nhớ, lúc Keiko-san gặp tụi em chung với Yuuki-senpai, chị có hay chen vào phá bĩnh thế này đâu nhỉ?”

“Ư….”

Ô, Keiko-san ấp úng kìa.

Hình như tôi chọc trúng điểm chí mạng rồi thì phải.

Thế là chị ấy đi thẳng vô góc phòng rồi ngồi ôm gối.

Ô, chị ấy bắt đầu khóc thút thít luôn rồi.

Hóa ra Greater Ninja lại yếu đuối đến không ngờ…

“Có phải đâu. Chị cũng muốn xây dựng một mối quan hệ đoàng hoàng lắm chứ, nhưng Yuu-kun lại thân sĩ quá. Anh ấy cứ nói chị là Onee-san nên phải chỉ dẫn cho anh ấy mới được. Anh ấy không biết càng nói vậy thì chị càng xấu hổ thêm hay sao ấy… Cơ mà xưa nay Yuu-kun đã vậy rồi…”

“Dạ…. ưm… em thấy chị Keiko cũng quyến rũ và ra dáng đó chứ…”

Alice vội chạy tới chỗ chị ta và an ủi.

Fuyo mahou5-12 [/images/images/image-17.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/2/2a/Fuyo_mahou5-12.jpg/revision/latest?cb=20180224021749

Ưm, đúng là em ấy tốt bụng quá đi thôi.

“V-Với lại… chuyện là… em với Kazu-san mới chỉ làm trong căn phòng trắng…. cho nên chưa thể coi là làm thật được!”

“Đã ai đánh đâu mà em tự khai hả!”

Thiệt tình luôn, lúc nào ẻm cũng vậy cả!

Ngay khi chợt nhận ra mình nói cái gì, Alice mới kêu lên một tiếng “Hyaa!” rồi hốt hoảng xua tay loạn xạ “Hawawa!”

Lúc đánh nhau thì cứ như nữ chiến thần, còn lúc nói mấy chuyện đó thì lại thế này đây…

Thiệt là ngáo hết biết.

À không, thằng như tôi làm gì có tư cách để phát biểu đâu đó.

Lucia thì cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Sao?”

“Không có gì, tôi chỉ nghĩ thầm trong đầu là ‘kể ra ngồi quan sát những sự việc dựa trên một nền văn hóa hoàn toàn khác biệt cũng vui’ mà thôi”

“Vậy cho cô hay, so với người thường thì cả Alice lẫn Keiko-san đều thú vị và phi thường đến mực cực đoan luôn đó…”

Thế là Lucia đưa tay lên miệng, còn gương mặt thì như đang muốn nói “vậy luôn hả”

Bên cạnh tôi, sau khi nghe rõ mọi chuyện, chị Yukino cũng rảnh hơi chêm vào “Mấy cái kia thì không nói làm gì, nhưng còn nhận thức về trinh tiết trong quan niệm bình thường của mấy em thì có hơi….”

Tôi bắt đầu giả ngu.

À không, phải nói là tôi chả thể hiểu họ đang nói cái giống gì nữa.

Tôi muốn bơ cả thế giới này quá.

CHƯƠNG 119: OGRE PHALANX (2)

Ít hoặc nhiều lâu sau đó :v

Sau khi đã hết lẫy, chị Keiko quay đầu lại nói “Nhân tiện”

“Vì hai đứa nhập học sau khi chị tốt nghiệp nên chị không biết cái thằng Shiba em kể khi nãy… nhưng hình như nó là con trai của hiệu trưởng trường này phải không?”

“Vâng, Sasou Shiba là học sinh năm nhất, và học cùng lớp với em”

Nhưng giờ cái thằng Shiba đó không còn tồn tại nữa.

Vì tôi giết nó rồi.

“Đúng là lạ ghê”

Nhưng Keiko-san lại nghiêng đầu và nói.

“Cái gì lạ?”

“Chuyện là chị nghe đồn cái thằng nhóc Shiba đó vẫn còn sống. Có vài đứa tự nhận đã gặp Shiba và nói vậy”

Vô lý, làm sao có chuyện đó được.

Tôi lắc mạnh đầu.

Bởi vì nó đã bị linh thú của tôi đập nát gáo rồi kia mà.

Lúc lấy khẩu súng của nó, tôi còn tự mình xác nhận nữa.

Tuy mặt đã bị đập nát, nhưng cơ thể là của nó chứ không của ai khác được.

Có lẽ… là vậy.

“Khoan đã. Tự nhiên em thấy bất an… nhưng, không thể nào có chuyện đó được….”

“Ừ, chị cũng nghĩ là Shiba đã chết rồi”

Chị Keiko bình tĩnh nói.

“Nhưng bọn học sinh vẫn đồn ầm lên rằng Shiba còn sống. Cũng vì vậy nên đám tay chân cũ của Shiba hung hăng hơn chị tưởng. Mà cho chị xin lỗi nha, tự nhiên chị nhắc đến chuyện khu Cao Trung nên lại làm em phiền lòng rồi…”

Uầy, giờ chị mới để ý à?

Túm lại thì ý chị ấy nói có người đang lan truyền tin đồn rằng “Shiba vẫn còn sống” à?

Nhưng ai lại đi làm chuyện đó, và hắn được lợi ích gì?

Rối quá.

Tôi không thể hiểu kẻ đó muốn cái gì nữa.

Mấy lúc thế này, tôi chỉ ước sao có Shiki ở đây thôi.

“Lucia thấy sao? Có ý kiến gì không?”

“Tuy cũng không hẳn là tôi nắm rõ hoàn toàn tình hình, nhưng có vẻ như kẻ tung lời đồn làm vậy nhằm đánh vào tâm lý của những người trong cuộc, đại loại vậy”

À, cũng phải.

Tóm lại ta có thể coi đó là một lời đồn ngớ ngẩn, vô căn cứ và hoàn toàn không có giá trị gì cả.

Thậm chí, cái đám nam sinh tụ tập trước sân Trung Tâm Bổ Trợ cũng bị phát pháo kích bắn cho tan xác gần hết.

Thể nào rồi bọn Ogre bọn giết hết mấy đứa còn sót thôi.

Chỉ có những thành viên ở Trung Tâm Bổ Trợ và trong nhóm của Yuuki-senpai mới được tộc Quang Nhân giúp sơ tán.

Chúng không thể nào trốn thoát, và cũng không cách nào sống sót được.

Dù kẻ tung tin đồn có âm mưu gì thì bây giờ cũng không còn quan trọng nữa.

Thay vào đó, bây giờ chúng tôi nên tập trung chiến đấu thì hơn.

Chúng tôi bàn lại thêm lần nữa rồi thống nhất chiến lược.

“Nhờ có Yukino-san lên cấp nên chúng ta mới có thời gian bàn chiến lược thế này”

Sau khi bàn bạc xong, chúng tôi rời căn phòng trắng và quay lại chiến trường.

Yukino: Level 9 | Hỏa Thuật 5 / Thủy Thuật 1 | Điểm Skill 2

Từ trong căn phòng trắng, chúng tôi quay về thực tại.

Trận chiến tiếp diễn.

Nói thì nói vậy nhưng đối với bọn Ogre, trận chiến chưa hề bị hoãn một khắc nào cả.

Mấy con quái vật kia vẫn còn ảo ảnh ngọn lửa làm cho kinh hồn bạt vía.

Sau khi bị Hỏa Thuật của Lucia và Yukino-san thui sống, đám Ogre đi đầu bị thương nặng.

Sau khi đã tản ra sẵn, Alice và chị Keiko đánh thọc vào hai bên sườn.

So với cây thương của Alice, lưỡi kiếm và cánh tay của con Ogre khổng lồ cộng lại dài hơn.

Nói cho đúng ra, món vũ khí mà hiện tại Alice đang dùng chính là cái ma kiếm… à không, ma thương của con Legend Archane.

Cả phần tay cầm bạc lẫn mũi giáo màu đỏ đen đều có thể kéo dài như một vật thể có ý thức… hay phải nói là tùy theo ý muốn của người dùng mới phải.

Lúc còn trong căn phòng trắng, bọn tôi đã làm vài thí nghiệm về cây thương này.

Kết quả, muốn kích hoạt tính năng của cây thương, người dùng cần tiêu hao MP.

Mỗi lần muốn kéo dài phần tay cầm bạc hoặc mũi đỏ đen của cây thương, người đó sẽ mất 5MP.

Hiện tại Alice đang ở cấp 23, vậy nên em ấy có 230MP.

Tuy còn phải dùng ma thuật Trị Thương nhưng em ấy vẫn có thể đốt ít MP để mà chiến đấu.

Alice hét lên và đâm cây thương.

Đầu cây thương phát ra một ánh sáng đỏ rực.

Tức thì, phần đỏ đen kéo dài ra.

Chỉ trong một đòn, em ấy đã đâm qua khe hở giữa phần lệch trên hàng khiên và xuyên thủng cổ họng một con Ogre.

Sau khi kéo dài trong khoảng khắc, cây thương lập tức ngắn lại như cũ.

Giữa lúc đó thì Alice đã tiếp cận con Ogre tiếp theo.

Sau khi nhận ra con Ogre ở vòng ngoài cùng bị hạ, con ở vòng thứ hai vội giương khiên lên.

Nhưng quá chậm.

Alice đã xông tới, và con quái vật khổng lồ đã nằm trong tầm đánh của em ấy.

Em ấy nhắm thẳng vào phần chân mà cái khiên vừa nâng lên không thể bảo vệ và tấn công.

Nơi đó không khác gì điểm mù của một con quái vật khổng lồ cao 3m. Đó là một đòn tấn công tầm gần mà nó không bao giờ ngờ tới.

Con Ogre đi chân trần.

Bị ngọn giá đâm trúng, phần mu bàn chân xù xì của nó bị thương nặng.

Từng tia máu xanh bắn ra.

Con Ogre đó gào lên thảm thiết và vội vã lui lại sau.

Nhờ đó mà đội hình quân địch càng thêm lộn xộn.

Không trì hoãn dù chỉ một giây, Alice chuyển mục tiêu sang con Ogre cũng thuộc hàng tiên phong tiếp theo.

Càng lúc quân địch càng hỗn loạn.

Nhân cơ hội đó, bằng những động tác như đang khiêu vũ, Alice đứng tại chỗ và tung đòn tấn công liên tiếp, chủ yếu nhằm vào phân thân dưới của quân địch.

Phải, cứ vậy là được rồi, không cần cố gắng quá sức làm chi cả.

Mặt khác, Keiko-san tiếp cận quân địch bên cánh phải thì…

“Vụ gì vậy?”

“Ơ… chuyện là… lần nào cũng vậy hết”

Tôi kinh ngạc hỏi.

Chả hiểu sao Yukino-san lại trả lời bằng một giọng như đang xin lỗi tôi vậy.

Phải nói là phong cách chiến đấu của chị Keiko không hoàn toàn phụ thuộc vào sức mạnh như Tamaki, và cũng không linh hoạt với khéo léo như Alice nốt.

Bằng《Haste》của riêng mình, chị ta tay không lao thẳng vào hai con Ogre đang giơ kiếm lên chuẩn bị chém.

Cùng hào quang đỏ của《Haste》trên người, chị ấy né sang một bên nhanh như điện để né nhát chém của con Ogre đầu tiên.

Và trong cùng lúc đó, khi con Ogre thứ hai chém đến thì...

“《Reflection》”

Nhát chiếm bị chiếc khiên ma thuật màu cầu vồng phản ngược.

Con Ogre tung đòn chém hụt nghiêng người về phía trước, con Ogre bị phản đòn thì văng mất cây kiếm và ngã ra đằng sau.

Đội hình quân địch bị xáo trộn.

Lúc đó, chị ấy nhảy lên.

Bằng cách hạ toàn bộ cơ thể xuống lấy lực nén như lò xo, chị ta đạp mạnh xuống đất rồi dùng thanh kiếm bạc chém phăng cánh tay cầm khiên của con Ogre thứ nhất.

Máu xanh bắn tứ tung, cánh tay trái cùng cái khiên hình tròn của nó tung bay giữa không trung.

Rồi bằng một động tác uyển chuyển, chị Keiko xoay qua chém thẳng vào cổ họng của con Ogre đổ người về phía trước.

Cái đầu của con Ogre thứ hai tách khỏi thân nó và xoay mòng mòng giữa không trung.

Chị ấy lao sâu vào bên trong đội hình quân địch.

Tận dụng cơ thể nhỏ nhắn của con gái, chị ấy len sâu vào bên trong để phá hoại đội hình chúng từ trong ra ngoài.

Bọn Ogre không tài nào hành động thống nhất với nhau được nữa.

Dù có nhằm thẳng vào Keiko-san mà đánh thì chúng cũng chỉ tổ chém nhầm lẫn nhau.

Cùng thanh kiếm bạc trên tay, Keiko-san kết liễu những con Ogre bị đồng bọn chém nhầm.

Trảm quang màu bạc nhảy lóe sáng màn đêm, kèm theo đó tiếng gào thét đau đớn của bọn quái vật được từng cột máu xanh bắn tứ tung tô điểm.

“Có thật là chị ấy không nâng Kiếm Kĩ không?”

“Ưm… hình như đó là Aikido thì phải”

“Chị nói giỡn hay thiệt vậy?”

“Senpai nói vậy mà...”

Yukino-san đánh mắt đi hướng khác. Tin nổi không đây?

“Level up rồi”

Ngay sau khi Alice tiêu diệt tới con Ogre thứ tư, Lucia nói.

Một cái chớp mắt sau, chúng tôi đã bay vào trong căn phòng màu trắng.

“Keiko-san chỉ học mỗi Karate với Aikiko thôi đúng không? Làm sao mà chị dùng thay kiếm đó thành thạo vậy?”

“Chị tự học đóa~”

Chị ấy thè lưỡi và cười.

Láo thật, không có skill mà tự học xong đánh như thần vậy à…

“Chị xạo em phải không?”

“Thực ra trước khi quay về Hồng Kông, sư phụ có dạy chị phần kiếm thuật cơ bản đóa mà~”

Chị ta nghịch ngợm thè lưỡi.

Oi, mắc gì cái ông sư phụ đó lại cưỡi máy bay sang Nhật dạy võ vậy?

Tuy chuyện sư phụ người Trung Quốc dạy Aikiko khá là đáng ngờ, nhưng phải nói là… nói thế nào nhỉ…

Mà thôi kệ đi, nhờ vậy nên chúng tôi cũng đỡ được phần nào.

“Chắc tại chị nâng Thế Chất lên cấp 3 nên cây kiếm nhẹ như lông chym vậy á~ Cũng nhờ vậy nên chị tha hồ múa kiếm chém bay đầu hết con này tới con khác luôn~”

Bà chị ấy phán mấy câu đó mà mặt tỉnh như không.

Alice và Yukino-san cười mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

Còn mặt Lucia thì vẫn đơ ra, không một tí cảm xúc nào y như thường lệ… À không, phải nói là gương mặt ngưỡng mộ như bình thường mới đúng.

“Nói thì nói vậy, nhưng cẩn thận tí đi Keiko. Hiện bọn Ogre chỉ tạm hoảng loạn một tí thôi. Chẳng những vậy, đằng sau chúng còn có bọn Pháp Sư và con Captain chưa bị một vết xước nữa”

Lucia làm cho bầu không khí giữa chúng tôi căng thẳng trở lại.

Cũng phải.

Bởi từ khi khai chiến đến giờ, đây chỉ mới là màn dạo đầu mà thôi.

Lucia: Level 16 | Hỏa Thuật 7 | Điểm Skill 4

Chúng tôi quay về thực tại và tiếp tục chiến đấu.

Và làm một chuyện mà chỉ ngay sau khi rời khỏi căn phòng trắng chúng tôi mới làm được.

Lucia và Yukino-san dùng ma thuật tấn công liên tục.

Trên tiền tuyến, Alice và Keiko-san lập tức nấp vào sau bọn Ogre.

Liền đó là những vụ nổ liên hoàn.

Alice và Keiko-san dùng cơ thể bọn Ogre như một cái khiên lớn để tránh những đòn tấn công ma thuật.

Vì ai cũng đã có ma thuật kháng lửa nên có lẽ những vụ nổ nhỏ ấy không làm gì được họ.

Ngược lại, vì đội hình đã loạn lên nên sau khi lãnh trọn đợt tấn công, bọn Ogre thay phiên nhau ngã xuống.

Phải, ngay sau khi rời khỏi căn phòng trắng chính là thời điểm hoàn hảo để chúng tôi tung ra chiến thuật tấn công bất ngờ mà địch không thể nào ngờ tới.

Hiện đã có 3 con, không, 4 con Ogre ngã lăn quay ra đất.

Rồi chúng tôi lại bay vào căn phòng trắng thêm lần nữa.

“Chị lại lên cấp nữa nè”

Yukino-san nói vậy.

“Coi bộ bọn Ogre này ở level 6 rồi”

Vì chị Yukino level thấp nên tôi cũng dễ tính toán kinh nghiệm.

Khi nãy chị ấy mới vừa lên cấp xong nên chắc chắn tôi không tính nhầm vào đâu được.

Chúng tôi họp nhanh rồi lập tức rời căn phòng trắng.

Yukino: Level 9 | Hỏa Thuật 5 / Thủy Thuật 1 | Điểm Skill 2

Rồi ngay sau khoảnh khắc rời căn phòng trắng, chúng tôi lại tấn công bằng Hỏa Thuật thêm lần nữa.

Alice và Keiko-san lại lấy kẻ thù làm khiên hứng đạn.

Dù có ma thuật kháng của bọn Pháp Sư nhưng trước đợt công kích khốc liệt bằng Hỏa Thuật, bọn Ogre vẫn không thể nào trụ được.

Sau khi bọn tôi thui sống thêm 2 con Ogre nữa, chị Keiko lên level.

Keiko-san nói muốn để dành điểm 4 điểm skill đó để nâng skill Trinh Sát.

Chúng tôi lại bàn bạc nhanh rồi rời căn phòng trắng.

Keiko: Level 19 | Trinh Sát 5Ma thuật Hỗ Trợ 4Vận Động 2Thể Chất 3 | Điểm Skill 4

Phải nói, từ đầu đến giờ mọi chuyện khá suôn sẻ.

Nhưng ấy là bởi mấy con Ogre Pháp Sư bên địch vẫn chưa ra mặt.

Trong khi đang cảnh giác cao độ, vừa lúc tôi định ra hiệu cho Lucia và Yukino-san dùng ma thuật tấn công thì...

“Phía trên! Nó tới kìa!”

Lucia hét lớn.

Vừa nhìn lên trời, tôi đã thấy một con Ogre da xanh.

Cuối cùng mày cũng ra mặt rồi hả, Captain?

CHƯƠNG 120: OGRE PHALANX (3)

Captain Ogre lớn hơn những con khác.

Dưới ánh hoàng hôn, bộ giáp kim loại trên người nó ánh lên một màu vàng bóng loáng, kèm theo đó một cái búa bạc khổng lồ mà con quái vật phải cầm bằng cả hai tay.

Kiểu này thì nó chỉ cầm quơ nhẹ một cái thôi cũng đủ biến chúng tôi thành thịt nghiền rồi.

Ngoài ra còn những con Ogre khác bay trên trời.

Con nào cũng cầm một cái trượng trong tay.

Đó chính là 4 con Pháp Sư Ogre.

Đằng sau con Captain, chúng đồng loạt vung trượng.

Bốn vệt sáng trắng bắn thẳng vào nhóm hậu quân chúng tôi.

Cùng làn không khí lạnh như băng, những viên đá nhỏ như hạt gạo bắn tới như một cơn bão đạn.

Nhưng tôi biết kẻ thù sẽ dùng Thủy Thuật để tấn công từ trước.

Cho nên cả nhóm ai cũng đã có ma thuật kháng Thủy.

Không cón thời gian sử dụng《Reflexion》, tôi lập tức đưa tay lên bảo vệ đôi mắt mình.

Cơn bão băng giá quật vào người chúng tôi.

Kèm theo cảm giác đau đớn là từng cơn đau thấu xương khi phần da thịt rách lộ ra giữa bầu không khí buốt lạnh.

Nhưng cơn đau ấy không đến mức gọi là không thể chịu nổi.

Nói thật thì lửa của con Hellhound đáng sợ hơn nhiều.

Dù vậy nhưng…

“Aaaa! Đau quá! Cứu tôi với!”

Yukino-san hét lên.

Chị ấy ngã xuống và lăn tròn trên đất.

Cả người đầy vết thương.

Thôi chết, chị ấy mới lên tới level 10.

Chỉ bằng một phần ba so với cấp 28 của tôi.

Nếu sau khi lên cấp, HitPoint của mỗi người cũng tăng theo thì cơn đau mà chị ấy chịu đựng sẽ gấp 3 lần của tôi lúc này.

Chẳng những vậy, cái “hơi đau đớn” của tôi cũng không phải dạng vừa, cho nên cỡ đó cũng biết chị ấy đau đến thế nào rồi.

Nói thì nói vậy nhưng tôi cũng không ngờ chị ta lại kêu la tợn đến cỡ đó.

Tôi cắn chặt môi.

Không lẽ bó tay chịu trói thế này hay sao?

“Captain tới!”

Lucia hét lên.

Đúng rồi, giờ không phải lúc để ân hận.

“Ele, cả hai ngươi đánh chặn con Captain đi!”

Tôi ra lệnh cho 2 con Greater Wind Elemental khi nãy mình giữ lại làm vệ sĩ dâng lên đánh với con Captain Ogre.

2 nữ linh thú có cơ thể bán trong suốt bay vọt lên theo hình vòng cung và giao chiến với con Ogre chỉ huy hung hãn.

Hai bên đánh nhau kịch liệt.

Trên thực tế, một con Wind Elemental có sức mạnh tương đương một người có skill cấp 6, nhưng ở đây, dù hai con đã hợp sức lại nhưng chúng cũng vất vã lắm mới cầm cự được trước con Captain kia.

Đúng là… không dễ gì ăn được nó rồi.

Coi bộ ít nhất thì skill cận chiến của con Captain này cũng phải đạt cấp 7, và hẳn là ngoài kỹ năng thể chất ra, nó còn rất nhiều hiệu ứng cường hóa* khác nữa. (修正)

Nhưng bọn linh thú vẫn có thể câu giờ được.

Và nếu có thời gian, chắc chắn Alice và Keiko-san sẽ dọn sạch bọn quái nhãi nhép.

Vì vậy cho nên…

“Lucia, cầm chân nó lại!”

“Rõ!《Flame Bind》”

Một sợi dây thừng bốc lửa quấn lấy toàn thân con Captain Ogre.

Nhưng ngay tức thì

4 con Pháp Sư đồng loạt thi triển ma thuật.

4 luồng ánh sáng trắng nhạt phóng thẳng vào con Captain.

Ngay sau khi chạm vào con quái vật, 4 luồng ánh sáp liền phân giải sợi dây thừng bốc lửa đang trói chặt người con Ogre da xanh.

“《Dispel》... nhìn giống như ma thuật hợp kích vậy”

Tôi cũng đoán được đó là《Dispel》rồi, nhưng giờ còn có cả chuyện kết hợp ma thuật với nhau để tăng sức mạnh nữa ư?

Tôi cứ tưởng thể nào ma thuật trói buộc cấp 5 cũng phải cầm cự được ít lâu, ai ngờ…

Kiểu này thì… nguy to rồi…

Một con Captain Ogre và bốn con Pháp Sư Ogre đang bay trên bầu trời.

Bên tôi, lược lượng đối đầu với chúng bao gồm 2 con Wind Elemental, tôi, Lucia và Yukino-san.

Alice và Keiko-san vẫn đang giao chiến với 15 con Ogre còn lại trong đội hình Phalanx ban nãy.

Kiểu này thì họ không kịp về đây hỗ trợ chúng tôi rồi.

Nói đúng ra, nhờ có họ cầm chân bầy Ogre lính đó nên chúng tôi mới còn sống đến tận giờ để mà thở.

Coi bộ, vì cơn đau ấy quá sức chịu đựng của Yukino-san nên chị ấy vẫn còn nằm bẹp dưới đất và rên rỉ. Kiểu này thì chị ta khó lòng nào chiến đấu tiếp rồi.

Nhưng vì đây là lần đầu tiên chị ấy tham chiến một trận khốc liệt thế này nên cũng đành chịu…

Thôi cứ coi như đây là tẩy tế bào chết đi. (câu này chỉ có trong WN)

“Yukino-san, tự trị thương đi!”

“Hơ… vâng….”

Chị Yukino liền dùng Hỏa Thuật cấp 5《Flame Heal》chữa trị thương tích.

Xin lỗi, nhưng em không thể phiền đến Lucia được.

Vì hiện tại, tôi đã chỉ thị cô ấy tấn công bọn Pháp Sư bay trên trời.

Giờ thì… tôi ngước lên quan sát 2 con Wind Elemental đánh nhau với con Captain Ogre.

Tôi đã nghĩ ra được vài cách đối phó rồi.

Thôi thì cứ dùng cách an toàn nhất trước đã.

“《Summon Greater Elemental: Wind》”

Tôi triệu hồi thêm một con Greater Wind Elemental nữa rồi vội niệm ma thuật Hỗ Trợ cho nó.

Giữa lúc đó, bọn Pháp Sư chuẩn bị tung ma thuật tấn công thêm lần nữa…

Lucia dùng《Fire Storm》kết hợp Phóng Thích Ma Lực đánh chặn.

Loạt đạn băng đánh trúng cơn bão lửa, những vụ nổ liên hoàn vang lên.

Dù dư chấn từ loạt đạn băng ấy vẫn đủ sức xé toạc da nhưng chúng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng.

Chị Yukino-san lại hét lên đau đớn, tôi lạnh lùng lờ đi.

“Mặc kệ con Captain, tấn công bọn Pháp Sư đằng sau nó!”

Tôi ra lệnh cho con Wind Elemental.

Bóng hình cô gái mơ màn bán trong suốt bay vút lên như một cơn lốc và hướng thẳng đến bọn Pháp Sư ở hậu tuyến.

Chúng thi triển băng thạch đánh chặn con Wind Elemental.

Nhưng Linh Thú của đã có sẵn ma thuật kháng Thủy, đòn tấn công cỡ đó không ảnh hưởng bao nhiêu đến nó cả.

Ngược lại, đòn lôi kích nó bắn ra gây sát thương đáng kể lên bọn Pháp Sư.

Con Wind Elemental vờn quanh bọn Ogre.

Điểm mấu chốt ở đây chính là sự tương khắc giữa các thuộc tính.

Vì mặc định nghĩ là chúng tôi chuyên chiến đấu trên mặt đất nên bọn Pháp Sư phán đoán chúng tôi không giỏi chiến đấu trên không.

Nhưng con linh thú Wind Elemental mà tôi triệu hồi lại là một chuyên gia trong lĩnh vực đó.

Cho nên trong không chiến, những con Pháp Sư chỉ biết mỗi ma thuật《Fly》không thể nào thắng được.

Nói là nói vậy, nhưng đây cũng chỉ là đánh câu giờ mà thôi.

Lượng MP tối đa của tôi là 280 đơn vị, và mỗi con linh thú cấp 8 tôi triệu hồi tiêu tốn 64MP.

Ngoài ra, nếu tính cả lượng MP tiêu hao để thi triển ma thuật Hỗ Trợ, tôi không còn đủ MP để gọi thêm con nào nữa.

Cho nên giờ tôi sẽ tung con bài tẩy, tức Lucia.

“《Flame Bind》”

Thêm lần nữa, sợi dây thừng rực lửa lại quấn lấy con Captain.

Toàn bộ cơ thể nó bị trói chặt.

Vừa dãy dụa điên cuồng, nó vừa gầm lên một tiếng điếc tai.

Hiệu ứng từ tiếng gầm đó làm cho gần một nửa sợi thừng lửa tiêu biến.

Dù vậy nhưng nửa còn lại của sợi dây vẫn có thể trói chặt con Captain.

Và lúc này thì bọn Pháp Sư không thể hỗ trợ nó được nữa, vì chúng cũng đang bận đối phó với kẻ thù trước mặt.

Đó là lúc hai con Wind Elemental đồng loạt tấn công.

Con Captain bị đòn lôi kích làm sốc điện, đồng thời phong đao chém rách da nó.

Nó rên rỉ rồi gầm lên lần nữa.

Và lần này, mãi nó mới thoát hoàn toàn khỏi ma thuật trói đó thì...

“《Flame Bind》”

Lucia bình tĩnh tung tiếp ma thuật.

Con Captain lại bị sợi dây thừng lửa trói chặt thêm lần nữa.

Cha, công nhận cô nàng này troll ác thật.

À không phải, tôi là người ra lệnh chứ ai…

Nhưng thôi, giờ thì bọn tôi có thể thong thả cạo lông cho nó rồi…

Vừa nghĩ tới đó, âm thanh báo hiệu level up vang lên trong đầu tôi.

Chắc nhờ mấy con Ogre mà Alice và Keiko-san diệt được đây mà.

Bên trong căn phòng màu trắng.

Alice vội chạy đến chỗ Yukino-san tả tơi và liên tục dùng ma thuật Trị Thương.

Yukino-san chỉ biết ngồi đó khóc nức nở, không để ý gì xung quanh nữa.

“Không muốn đâu. Tôi chịu hết nổi rồi. Cứu tôi với”

Chị ta ngồi co quắp người trên đất mà khóc như mưa.

Dù đã đưa hai tay lên lau liên tục nhưng hai hàng nước mắt vẫn không ngừng tuôn chảy.

Chị ta hoàn toàn mất tinh thần chiến đấu rồi.

“Xin lỗi, cũng tại em không cẩn thận mà ra cả. Đáng lẽ em phải tính trước khả năng chiến đấu của một người level 10 trong một trận chiến thế này mới phải”

Chẳng biết làm cách nào mà từ khi chiến đấu với bọn Pháp Sư đến khi tôi level up, Lucia vẫn không hề hấn gì cả.

À không, dù có bị thương ít nhiều gì thì cô ấy vẫn dư sức chịu đựng được.

Tôi liếc qua nhìn Lucia.

Bắt gặp ánh mắt tôi, cựu công chúa một vương quốc chầm chậm lắc đầu.

“Tôi không biết phải nói gì với một người chưa chuẩn bị tinh thần và bất ngờ bị lôi vào cuộc chiến này đâu”

Hóa ra cô ấy đã tính trước chuyện bị tôi nổ nợ lên đầu rồi à, gớm thật.

Keiko-san ôm lấy Yukino-san đang thổn thức vào lòng, rồi vỗ vỗ lên lưng an ủi chị ấy

“Chị xin lỗi, Yukino-san. Chị xin lỗi vì đã lên kế hoạch tác chiến cẩu thả”

Yukino-san òa lên khóc như một đứa trẻ rồi ôm lại Keiko-san.

“Em xin lỗi senpai! Em phụ lòng kỳ vọng của chị rồi…. em…”

“Không đâu, em giỏi lắm. Bấy nhiêu đó là đủ rồi”

Trước cảnh tượng ấy, tôi và Alice nhìn nhau vì không biết phải nhìn ai nữa.

“Mà nghĩ lại mới thấy…”

Lucia nói nhỏ.

“Vì mới tham chiến lần đầu nên cô ấy mới như vậy đúng không.... Giờ mới biết tài chỉ huy của Shiki-san giỏi đến chừng nào”

A, sau khi hiểu ra, tôi gật đầu.

Điều Lucia nói rất thuyết phục.

Phải, bởi vì trong số những thành viên tham chiến thuộc Trung Tâm Bổ Trợ, ai ai cũng có quyết tâm và dũng cảm.

Vì vậy nên tôi không ngờ đến chuyện sẽ có người mất tinh thần ngay giữa cuộc chiến này.

Nhưng nếu nhờ có Shiki động viên và khuyến khích nên họ mới được như vậy thì nghĩa là…

Tôi chỉ còn biết nói là mình phục cậu ta sát đất mà thôi.

Còn nhóm người Cao Trung này thì mới được Yuuki-senpai tập trung lại vào tối hôm qua mà thôi. Tất nhiên họ không thể bằng những thành viên bên Trung Tâm Bổ Trợ chúng tôi rồi.

Và tôi đã không nhận ra sự khác biệt đó.

“Nhưng khi nãy, theo tôi quan sát, nhờ lấy Kazu-san làm chỗ dựa tinh thần nên rất nhiều người mới có dũng khí thì phải”

“Kế hoạch của Shiki-san đó”

Lucia gật đầu “ra là vậy”

Giờ nghĩ lại mới nhớ, trong ba ngày qua, dưới sự lãnh đạo của tôi và Shiki, mọi mệnh lệnh chúng tôi đưa ra đều được các thành viên trong Trung Tâm làm theo mà không hề do dự.

Ngược lại, từ trước đến nay, nhóm người bên khu Cao Trung đã gặp không biết bao nhiêu chuyện làm họ phải hoang mang.

Bên ấy không có bất kỳ một ai đáng để Yukino-san coi như một chỗ dựa vững chắc về cả thể chất lẫn tinh thần.

Chẳng những vậy, mãi đến sáng nay Yuuki-senpai mới chỉ ổn định được cả nhóm người này ở mức độ tối thiểu.

Đó cũng một phần là do họ không có mối liên kết nào chặt chẽ như những thành viên thuộc Trung Tâm Bổ Trợ.

Tuy đó là chuyện bất khả kháng nhưng nếu muốn đưa họ lên chiến trường sau này, chúng tôi không thể cứ để vậy được.

Có khi Shiki đã lo liệu được hết mấy vụ này rồi.

Nếu Shiki có ở đây, hẳn cậu ta có thể lựa lời động viên Yukino-san được rồi.

Chứ còn tôi, tôi chả biết phải ăn nói hay dỗ dành một cô gái đang khóc thế này ra sao nữa.

Sau khi nghĩ lan man vụ đó một hồi, tôi thở dài.

CHƯƠNG 121: OGRE PHALANX (4)

“Đằng nào thì chúng ta cũng cần giữ liên lạc với Yuuki-senpai nên sau khi rời căn phòng trắng, Yukino-san hãy quay về ngay nhé… Alice, em nhắm mình lo nổi bọn Ogre thường không?”

“Dạ được, Keiko-san đánh dữ lắm… Dù bị địch bao vây nhưng chị ấy vẫn phản ứng nhanh như thể có mắt trên lưng ấy. Chị ấy vừa né tránh vừa dùng《Fire Bomb》cực kỳ thuần thục. Còn em, bị bao vậy thì em chỉ bỏ chạy rồi đâm lén bọn chúng thôi”

Bậy, cách xử lý tình huống của em mới là bình thường đó.

Hiện lũ Ogre còn hỗn loạn nên chưa nói làm gì, nhưng từ giờ trở đi chúng sẽ bắt đầu ổn định trở lại, cho nên đừng có liều quá.

Hơn nữa, phương thức chiến đấu của Keiko-san là phương thức thích hợp để đối đầu với con Captain Ogre nhất.

Nhưng còn class Thần Binh thì bó tay.

Cũng tại lối đánh của chị ta đặc thù quá nên mới vậy.

Tôi giải thích ngắn gọn hết mức có thể.

Chị Keiko cũng gật đầu cùng một tiếng “ưm” mà rằng “đúng đó”

Cả thế giới riêng của chị ta cũng chỉ có vậy thôi.

“Hiểu rồi…”

Alice vẫn còn nghi hoặc và nghiêng đầu.

Ừ thì, tôi cũng hiểu vì sao em ấy lại không hiểu.

Em cứ chiến đấu bên cạnh chị ta thêm ít lâu là hiểu ra thôi.

“Cho nên, hai người không cần cố quá làm chi, chỉ cần hút bọn Ogre về phía mình là được rồi”

Tôi không thể dùng từ “hạ gục” ở đây được.

Theo tôi, chỉ cần hạ gục được con Captain là bọn Ogre thường sẽ tự động bỏ chạy.

Dù Yukino-san có rút lui thì có lẽ cục diện cũng sẽ không thay đổi mấy.

Vậy là Keiko-san cứ từ từ an ủi Yukino-san.

Thêm chuyện nữa, tuy đã ngửi được mùi khai thoang thoảng trong căn phòng nhưng không ai nói ra miệng cả.

Giờ tôi mới thấy mừng vì Mia không có ở đây, thật tình là mừng lắm luôn ấy.

Còn phần Yukino-san, ngay sau khi rời căn phòng trắng, tôi sẽ cho chị ấy rời khỏi đội để quay về khu trường.

Vì giờ bọn Ogre cũng đã rất chật vật với chúng tôi nên chắc chúng sẽ không đuổi theo Yukino-san đâu.

“Xin lỗi… ưm… chị….”

“Không sao đâu Yukino-san, vậy là đủ rồi. Giai đoạn đầu mới là giai đoạn cam go nhất, và chị đã cố hết sức rồi”

Khó khăn lắm Yukino-san mới ngưng khóc được và cúi đầu xin lỗi tôi. Tôi cũng cúi đầu lại và lựa lời an ủi.

Chị ấy là đàn chị của tôi cơ đấy…

Cơ mà giờ thì kinh nghiệm chiến đấu quan trọng hơn tuổi tác, cho nên gác chuyện đó qua một bên đi.

Kazuhisa: Level 29 | Ma thuật Hỗ Trợ 5Ma thuật Triệu Hồi 8 | Điểm Skill 7

Sau khi chúng tôi rời căn phòng trắng, trận chiến tiếp diễn.

Yukino-san đứng dậy rồi loạng choạng chạy về phía tòa nhà chính.

Sau khi nhìn kỹ lại và không thấy con Ogre nào đuổi theo, tôi thở phào.

Giờ thì chuyển sang bước tiếp theo, tiêu diệt con Captain Ogre và đội Pháp Sư thôi.

Trong số 4 con Pháp Sư đang bị Wind Elemental vờn, hai con đột ngột hạ độ cao.

Khỉ thật, chúng phát hiện ra rồi à?

Chúng chia ra để 2 con ở lại cầm chân Wind Elemental, còn hai con kia thì tấn công nhóm hậu quân là tôi và Lucia.

Nói thật, tôi cũng mừng vì mình đã kịp tranh thủ thời gian để kêu Yukino-san chạy trước...

Vừa nghĩ tới đó thì…

Hai con Pháp Sư tiếp đất rồi nhằm vào chúng tôi mà xả băng kích.

“《Reflection》”

“《Bright Shield》”

May mà vừa kịp.

Tôi và Lucia dựng lên hai tấm khiên mở ảo cùng lúc, một con Pháp Sư bị băng kích của nó phản ngược lại đánh trúng.

Dù có trúng thêm một đợt tấn công nữa thì chúng tôi cũng chưa gục được.

Tôi có thể chịu nổi một đòn tấn công cỡ này.

Nhưng ngược lại, sau khi bị băng kích của mình phản ngược và đánh trúng, con Pháp Sư Ogre kêu lên đầy đau đớn.

Nhìn thân hình lớn là vậy nhưng hóa ra bọn này lại ẻo lả gớm thật.

Khi nãy Lucia cũng ăn đá chung với tôi, không biết giờ cô ấy sao rồi nữa.

Tôi liếc nhanh sang bên cạnh.

Dù một dòng máu đỏ tươi đang chảy xuống từ trên trán nhưng cô ấy thản nhiên tung ma thuật trói con Captain, gương mặt không để lộ tí cảm xúc nào.

“Quyết tâm của Lucia đáng tin cậy thật”

“Cám ơn, Kazu-san”

Sau đó, Lucia bắn《Flame Javelin》vào bọn Pháp Sư.

Cây lao được ngọn lửa đỏ thẩm bao bọc đâm xuyên người một con Ogre.

Chẳng những vậy…

“Để tôi làm tiên phong cho”

Lucia đạp mạnh xuống đất và phòng nhanh đến chỗ hai con Pháp Sư chuẩn bị bỏ chạy.

Oi, cái thím kia.

Sau khi đã tiếp cận bọn Pháp Sư, Lucia rút cây《Bone Whip》bên hông ra.

Đó là một ma cụ mà chỉ cần truyền Mana vào là nó sẽ tự động dài ra và dẻo như một cái roi dây.

Tuy là thành viên thuộc hoàng tộc trong thế giới này nhưng cô ấy vẫn được huấn luyện để trở thành một kiếm sĩ đúng chuẩn.

Tuy gọi nó là Pháp Sư nhưng quân địch vẫn là Ogre, một con quái vật có cơ bắp lực lưỡng và cao đến 3m.

Gặp tôi thì tôi đã không dám xông vào một đối thủ như vậy rồi.

Nhưng Lucia vẫn xông vào giao chiến kẻ địch mà không sợ hãi tí nào cả.

Canh ngay lúc con Pháp Sư Ogre vung cây trượng để tung ma thuật, cô ấy liền…

“《Bright Shield》”

Tức thì, chiếc khiên từ Hỏa Thuật cấp 7 xuất hiện ngay trước mắt Lucia, chặn đứng ma thuật công kích của kẻ địch.

Ngay sau đó, cây《Bone Whip》vung lên quậy một nhát ngọt lịm vào chân con Pháp Sư Ogre.

Con quái vật quái vật trúng phải đòn đó đau đớn gào lên và khụy gối xuống.

“《Explosion Box》,《Explosion Box》,《Explosion Box》”

Lucia gọi ra những quả cầu màu đen lớn ngang một quả bóng chày rồi ném vào con Pháp Sư khụy gối tại chỗ.

Đó là một ma thuật thuộc Hỏa Thuật cấp 7.

Tác dụng của nó là…

Lucia lập tức lùi lại giữ khoảng cách.

Khi con Pháp Sư Ogre quỳ gối trên mặt đất vừa định bắn đạn băng vào cô ấy

Tức thì

“《Fire Bullet》”

Fuyo mahou5-13 [/images/images/image-18.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/d/de/Fuyo_mahou5-13.jpg/revision/latest?cb=20180224021750

Đòn tấn công yếu ớt từ Hỏa Thuật cấp 1 của Lucia đánh trúng vào một trong những quả cầu đen.

Quả cầu bị đánh trúng phát nổ.

Tiếp đó, những vụ nổ dây chuyền thổi bay thân xác con quái vật khổng lồ.

Uy lực của《Explosion Box》tương đương với một quả địa lôi hoặc lựu đạn trong thế giới của chúng tôi.

Thường thì sau khi kích hoạt, nó sẽ tự động đến ngược trong một khoảng thời gian xác định rồi phát nổ.

Và nếu bị tác động mạnh giữa chừng, nó cũng sẽ phát nổ nốt.

Nhưng vụ nổ ấy không chỉ gây ảnh hưởng lên mỗi con quái vật trên mặt đất.

Tranh thủ cơ con Pháp Sư Ogre thứ hai đơ người ra trong khoảnh khắc, Lucia lập tức khai hỏa《Fire Bullet》

Vì đã bị chấn động của vụ nổ khi nãy thổi bay hiệu quả ma thuật kháng lửa nên chỉ bằng một phát, cô ấy đã đoạt mạng con quái vật.

Dù vậy nhưng tới đây, Lucia đã gần như cạn kiệt ma lực rồi.

Cô ấy đang thở nhọc.

Rồi chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

Alice và Lucia lên cấp một lượt với nhau.

Chúng tôi họp nhanh rồi lập tức rời khỏi căn phòng trắng.

Alice: Level 24 | Thương Kĩ 7Ma thuật Trị Thương 5 | Điển Skill 5

Lucia: Level 17 | Hỏa Thuật 7 | Điểm Skill 6

Giờ thì kết cục trận chiến đã dần ngã ngũ.

Hai con Pháp Sư còn lại bên địch không thể thắng nổi con Greater Wind Elemental.

Dù con Captain Ogre đang gần như chiếm lợi thế trước hai con Wind Elemental cầm chân mình nhưng nó vẫn không thể tung đòn dứt điểm.

Alice và Keiko-san vẫn đang hạ hết con Ogre này đến con Ogre khác.

Giờ chỉ cần kéo dài thời gian thêm ít lâu nữa là được.

Cứ một con, rồi lại một con nữa thi nhau biến thành ngọc.

Một con Ogre thường rơi ra một viên ngọc xanh.

Một con Pháp Sư Ogre thì để lại hai viên.

Đám Ogre thường trước mặt Alice và Keiko-san giờ còn lại khoảng 10 con.

À không phải, vì một con nữa lại vừa toi đời.

Khi đó thì Keiko-san level up.

“Để coi nào… chắc chị phải nâng ma thuật Hỗ Trợ để tăng sức chiến đấu lên mới được~”

Chị Keiko nói bằng một giọng mơ màng rồi nâng ma thuật Hỗ Trợ lên cấp 5.

Vậy là ma thuật Hỗ Trợ của chị ấy đã ngang cấp với tôi.

Nếu mà có người sử dụng được《Deflection Spell》ngay trên tiền tuyến thì chúng tôi sẽ có lợi về mặt chuyến thuật lắm đây.

Keiko: Level 20 | Trinh Sát 5Ma thuật Hỗ Trợ 4 → 5Vận Động 2Thể Chất 3 | Điểm Skill 6 → 1

Sau khi chúng tôi rời căn phòng trắng.

Những con Ogre giờ đã mất hết tinh thần chiến đấu và không thể hành động thống nhất thi nhau bỏ chạy vào trong rừng.

Alice và Keiko-san nhằm thẳng vào tấm lưng không phòng bị của chúng mà tấn công, mỗi người hạ thêm 1 con nữa.

Bấy nhiêu là đủ.

Tôi liền ra chỉ thị cho họ.

“Cả hai về đây!”

Tôi nhìn trừng trừng vào con Captain Ogre bị 2 con Wind Elemental ép cho rớt xuống mặt đất và gầm lên.

Coi bộ giờ nó đã nhận ra khi không chiến thì lợi thế sẽ thuộc về bọn Wind Elemental.

Không biết lúc còn được bọn Pháp Sư hỗ trợ thì ra sao, nhưng giờ thì chúng không thể giúp gì cho nó nữa.

Hai con Pháp Sư đánh với con Wind Elemental thứ 3 cũng đáp xuống đất theo Captain.

Và như thể kháng cự lần cuối, chúng nhằm vào tôi và Lucia mà bắn đạn băng.

Nhưng muộn rồi bé à.

“《Flame Bind》”

Lucia dốc hết lượng MP cuối cùng để tung ma thuật kiềm chân con Captain Ogre đang xông thẳng đến chỗ tôi.

“《Reflection》”

Tôi dùng ma thuật đó phản ngược đòn băng kích.

Gần như cùng lúc ấy, sau khi đã đánh đuổi hết còn Ogre thường, Alice và Keiko-san lao vào giao chiến với con Captain.

Dù đã yếu đi nhưng phải nói nó vẫn rất dữ tợn.

Sau khi đã lãnh trọn một đòn tấn công của Alice vào vai nhưng nó vẫn tung hết sức phản công lại Keiko-san.

Nhưng…. nó đi nhầm nước cờ rồi.

“《Reflection》”

Keiko-san thi triển ma thuật phản ngược đòn tấn công của nó vào một thời điểm hoàn hảo.

Cái búa bạc của con Captain bật ngược lại và đánh vỡ nát đầu nó.

Cơ thể con quái vật ấy tan biến và để lại 4 viên ngọc màu xanh.

Và trong lúc đó, băng kích bị《Reflection》của tôi phản ngược cũng đã khiến hai con Pháp Sư Ogre bị thương nặng.

Chúng bắt đầu loạng choạng.

Khi đó, bọn linh thú của tôi tung lôi kích.

Hai con quái vật gào lên lanh lảnh rồi đổ gục.

Khoảng khắc đó gần như đồng thời với con Captain chỉ huy chúng vong mạng.

Và sau khi trận chiến chính thức ngã ngũ, cả tôi, Alice lẫn Lucia lên cấp cùng lúc.

CHƯƠNG 122: RÚT QUÂN KHỎI TRƯỜNG

Bên trong căn phòng màu trắng.

“Cuối cùng… cũng xong”

Cơn mệt nhọc cực độ vật tôi ngã xuống ngay tại chỗ.

Khiếp thật, tôi có cảm giác lần này mình còn mệt hơn bình thường nữa.

“Ưm, công nhận đồng đội của Kazu-kun giỏi ghê, đến nỗi mà em không cần quan tâm tới mấy chi tiết vặt vãnh vì ai cũng xuất sắc trên mọi mặt nhỉ”

Keiko-san cười gượng gạo.

Ý chị ấy là sao nhỉ?

À, ra là vụ đó à.

“Ban đầu, nhờ Tamaki với Mia nên em trái tim của em mới được hàn gắn lại. Cả lúc đánh nhau với bọn Tinh Anh, hai đứa cũng giúp đỡ em rất nhiều nữa”

Ngoài ra còn nhiều điều khác.

Nhưng tôi không nói ra miệng.

Nếu hai đứa mà có ở đây, có khi tôi đã nói một tràng luôn rồi.

Nhưng giờ thì không có Tamaki, cũng chẳng có Mia ở đây.

Nếu tôi nói ra thì thành nói xấu sau lưng mất.

Con trai ai lại làm vậy.

“Nhưng hai đứa vẫn lấy lại tinh thần ngay đúng không?”

Cái đó thì đúng thật.

Chẳng biết làm sao nhưng cả hai đã bình tâm lại.

Có điều trường hợp của Tamaki thì hơi khó hơn chút xíu.

“Kiểu này chắc Yukino-chan hết chiến được rồi quá~”

Cũng chưa biết được.

Tôi cũng có niệm《Clear Mind》cho chị ấy một lần, nhưng coi bộ không xi nhê rồi.

Nhất là trong trận chiến lần này, bọn Pháp Sư bên địch tấn công dữ dội vậy thì ai mà không hoảng cho được.

“Nhưng… giờ chúng ta đã thắng, vậy là được rồi đúng không?”

Alice do dự nói.

Ừ thì tôi hiểu là em ấy chỉ muốn chúng tôi đừng chỉ trích chị Yukino nhiều quá, nhưng chả hiểu sao tôi lại có cảm giác giọng điệu của em ấy lại giống Tamaki quá thể.

“Không phải vậy đâu Alice-chan. Bọn chị chỉ muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến chuyện đó để sau này tìm cách khắc phục thôi”

“Đây cũng là vấn đề chung của toàn bộ thành viên thuộc nhóm Cao Trung đúng không?”

“Đúng đó. Cũng tại Yuu-kun hiền quá đâm ra…”

「Phiền dễ sợ à~」chị Keiko đưa hai tay lên bưng má và nghiêng đầu.

Kể ra cũng khó nói, vì đây cũng không khác gì huấn luyện địa ngục cả.

Tôi đảm bảo là bây giờ chị ta đang nghĩ trong đầu rằng “phải cho chúng nó ăn đòn đau thì mới nhớ lâu được chứ”.

“Quên nữa, nãy mấy đứa có để ý thấy một đơn vị Ogre khác đã đáp xuống khu vực Đông Bắc của khu Cao Trung không?”

Tôi không để ý luôn.

Vì tôi phải tập trung vào chiến trường mà.

Hỏi chi tiết tôi mới biết, hình như một đơn vị Ogre khoảng 10 con đang đi về phía nhóm người mà Tamaki và Mia đi tìm.

Ngoài ra, pháo đài không trung còn cử nhiều đơn vị khác tản ra khắp ngọn núi nữa.

Đang chiến đấu mà chị ấy vẫn quan sát xung quanh kỹ ghê ta.

“Vâng, tôi cũng thấy”

Lucia gật đầu.

Cô ấy nói không muốn làm phiền tôi giữa lúc giao chiến nên mới giữ im lặng.

“Nếu xét theo chiến lực của bọn chúng, chắc chắn Tamaki và Mia thừa sức đánh với chúng. Có khi họ còn đánh tốt hơn so với những người dựa dẫm vào Hỏa Thuật như chúng ta cũng không chừng”

Có lẽ Lucia nói phải.

Giờ tôi lại một lần nữa hiểu ra Mia đã lựa chọn skill khôn ngoan đến độ nào.

Lần này, bọn quái thường vào khoảng level 6, mấy con Pháp Sư chưa biết ra sao, còn con Captain thì chắc chắn chưa tới level 20.

Nếu xét theo chiến lực hai bên, đáng ra chúng tôi cũng không phải chiến đấu chật vật đến vậy.

Nhưng chỉ thiếu có Mia ở đây mà cả bọn đã trầy da tróc vảy thế này đây… (tạm coi như Keiko-san đủ sức thay thế Tamaki đi)

“Vì toàn bộ quân địch đều có ma thuật kháng nên cái quan trọng là chúng ta phải tấn công bằng nhiều ma thuật thuộc tính khác nhau”

Lucia lắc đầu nói. Lần này ma thuật tấn công trực tiếp của cô ấy không được hiệu quả cho lắm.

“Nói vậy nhưng có lẽ lần này tôi vẫn sẽ nâng Hỏa Thuật”

Lucia đã lên level và được 8 điểm skill.

Giờ thì cô ấy có thể nâng Hỏa Thuật lên cấp 8.

Sẵn tiện, tôi cũng đã có trong tay 9 điểm skill.

Cuối cùng cũng đủ điểm để nâng ma thuật triệu hồi lên cấp 9 rồi.

Ngoài ra Alice cũng đã gom đủ 7 điểm skill, và hình như em ấy lại muốn để dành nâng Thương Kĩ hơn là ma thuật Trị Thương.

Kể ra thì ma thuật Trị Thương cấp 6 cũng có nhiều ma thuật hữu dụng nên tôi hơi tiếc một tí…

“Vậy là em lại chỉ ngang với mấy con linh thú của anh rồi…”

Rõ ràng là em ấy bận tâm hơi thái quá tới chuyện so sánh sức mạnh của mình với bọn linh thú của tôi dựa trên cấp bậc skill.

So với khả năng chiến đấu thiên bẩm của Alice thì tất nhiên bọn linh thú của tôi không có cửa rồi.

Cơ mà cái vẻ mặt lúc buồn vì nghĩ mình không được việc của Alice nhìn cũng dễ thương ghê ấy.

“Đừng có ăn hiếp người yêu của mình vậy chứ~”

Keiko-san phá lên cười.

Vơn vơn, em biết rồi.

Sau khi thảo luận với nhau xong, Alice quyết định giữ lại điểm skill.

Giờ phải ưu tiên nâng Thương Kĩ lên cấp 8 trước.

Nếu không tính chị Keiko là thành viên tạm thời thì nhóm có đến 3 hậu quân, còn tiên phong thì chỉ có 2 người, nên bọn tôi cần tăng sức chiến đấu của Alice.

Nhưng trong những trận chiến sau này, nếu cần đến ma thuật Trị Thương thì tôi sẽ cho em ấy nâng lên ngay và luôn.

Nói chung là làm vậy cho dễ tùy cơ ứng biến.

Kazuhisa: Level 30 | Ma thuật Hỗ Trợ 5Ma thuật Triệu Hồi 8 → 9 | Điểm Skill 9 → 0

Alice: Level 25 | Thương Kĩ 7Ma thuật Trị Thương 5 | Điểm Skill 7

Lucia: Level 18 | Hỏa Thuật 7 → 8 | Điểm Skill 8 → 0

Rồi chúng tôi rời căn phòng trắng.

Chúng tôi quay về thực tại

Nơi cuộc chiến đã kết thúc.

Tôi dùng《Depotation》để tống hoàn mấy con linh thú và lấy lại MP.

Cơn đau từ cuộc chiến mà lúc vào căn phòng trắng tôi đã quên mất đột ngột quay về.

Tôi và Lucia không kiềm được một tiếng rên… thế là chúng tôi nhìn nhau rồi cười gượng.

“Công nhận là đau thật. Thế này bảo sao Yukino-san không la hét cho được”

“Cơ thể chúng ta cũng phải nói là khá cứng cáp rồi, vậy mà vẫn đau thế này đây”

Hiện tại Lucia đang ở level 18, còn tôi đã lên tới level 30.

Khó mà tưởng tượng nổi một người mới tới level 10 như Yukino-san đau đớn đến độ nào.

Có khi chị ấy sẽ suy sụp tinh thần hẳn luôn cũng không biết chừng.

Tôi cũng chưa hiểu cụ thể cái Hit Point này là gì, và nó tác động thế nào lên chúng tôi nữa.

Nếu mức độ đau đớn chúng tôi cảm nhận được tỉ lệ nghịch với lượng Hit Point, thì nghĩa là chị Yukino đã phải nếm trải nỗi đau gấp 3 lần tôi hiện tại.

Alice chạy đến chỗ chúng tôi rồi trị thương cho cả hai.

Cơn đau tan biến ngay lập tức.

Tuy bị kẻ thù dập cho tả tơi đã thành chuyện như cơm bữa, nhưng vì biết có ma thuật Trị Thương nên chúng tôi mới dám cả gan phơi mặt ra ăn đạn của kẻ thù.

“Nhìn hai đứa bình tĩnh ghê nhỉ?”

Keiko-san điềm tĩnh cười.

Thì tại bọn tôi từng gặp những tình huống còn hiểm nghèo hơn nhiều chứ sao.

“Kể thì cũng đau nhưng so với Mia bị đứt lìa tay thì em thấy mình còn may mắn chán”

“Đúng ha~ công nhận đứt lìa tay thì đau thật~”

Bộ bà chị từng bị đứa lìa tay rồi à?

Chả hiểu sao tôi có cảm giác, dù trời có sập xuống thì bà chị này cũng không bị trầy da chứ đừng nói gì đứt lìa tay chân. Nhưng thôi, sao cũng được.

“A! Kazu-san, Tamaki-chan với Mia-chan về rồi kìa”

Alice chỉ vào vùng trời phía Đông.

Tôi nhìn theo thì thấy Tamaki với Mia đang bay cùng 6 học sinh Cao Trung khác.

Thẳng về phía tòa nhà này.

Sau khi trị cho vết thương lành hẳn, chúng tôi cũng quay về tòa nhà chính của khu Cao Trung.

Hên một cái, cái Pháo Đài Không Trung kia vẫn chưa pháo kích thẳng vào chỗ này.

Và xung quanh cũng không có quân đội Ogre đến tăng viện...

Vậy là nó vẫn chưa biết chúng tôi vừa mần thịt cái đơn vị Ogre vừa đến à?

Hay là dù biết nhưng chúng vẫn do dự chưa dám cử thêm đơn vị thứ hai đến đây?

Có lẽ bọn này đã quyết định phải lên kế hoạch kỹ lưỡng rồi mới cho quân xuất chiến.

Cái mà tôi sợ nhất chính là khẩu đại pháo của cái pháo đài đó, nhưng theo Lucia nói, hình như quân địch chưa bao giờ khai hỏa liên tục khẩu pháo đó trong khoảng thời gian ngắn cả.

Dù vậy thì bọn tôi cũng không thể dám chắc nó không có khả năng bắn liên tục được…

Nhưng hiện tại đã có chị Keiko liên tục nheo mắt quan sát khẩu súng trên pháo đài, nên nếu có biến chị ấy sẽ báo cho chúng tôi biết ngay.

Chúng tôi hội quân với nhóm của Tamaki ngay trước tòa nhà chính.

Con bé liền *batabata* chạy tới chỗ tôi, làm hai bím tóc nảy tưng tưng.

“Kazu-san, Kazu-san! Em vừa tìm hiểu được một chuyện q….”

“Để sau đi Tamaki. Giờ phải rút lui trước đã”

“A… ưm….”

Tôi đưa tay lên xoa đầu Tamaki đã buồn thỉu buồn thiu, rồi mời con bé với Mia vào nhóm lại.

Sau khi vào bên trong tòa nhà chính rồi đến lớp học có vòng tròn ma thuật dịch chuyển rộng 3m đang tỏa ánh sáng màu xanh nhạt, chúng tôi chỉ thấy mỗi Yuuki-senpai đang đứng chờ mà thôi.

Toàn bộ những thành viên còn lại đều đã được dịch chuyển đi rồi.

Linh thú của Rin-san đang đứng thẳng người ngay chính giữa vòng tròn ma thuật.

Nghe tiếng bước chân cả bọn, con chim ưng quay sang, nhìn lần lượt chúng tôi rồi gật đầu.

“B-Bước vào đây à?”

Một nam sinh trong nhóm người Mia đưa về bối rối hỏi Yuuki-senpai.

“Tuy bọn em vẫn chưa điều tra được nguyên nhân nhưng…”

“Giờ đang vội lắm, để giải thích sau cũng được degozaru… Nếu sợ thì để tại hạ đi trước cho coi”

Anh Yuuki nhìn thẳng vào cậu nam sinh đang bối rồi rồi bước vào trong cổng dịch chuyển.

Khi chạm chân vào vòng tròn ma thuật, bóng hình anh ấy lập tức biến mất.

Mấy học sinh Cao Trung trong nhóm Tamaki dẫn về ồ lên một tiếng vì ngạc nhiên.

“Ch-Chơi luôn!”

Một nam sinh do dự bước theo.

Và bóng hình cậu ta cũng tan biến.

5 người còn lại gật đầu như để lấy quyết tâm.

Từng người, từng người một đi vào bên trong vòng tròn rồi biến mất.

“Cơ… cơ mà… con chim ưng đó… biết dùng ma thuật hả?”

“Ừ. Nó là linh thú đóng vai trò làm cột mốc để Pháp Sư ở đầu bên kia thi triển ma thuật”

Một nam sinh năm ba hỏi rồi gật đầu “vậy à”

Không hiểu sao, ngay trong khoảnh khắc đó

Một cảm giác buốt lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi không còn thời gian để suy nghĩ nguyên do nữa.

Thằng học sinh đó rút kiếm ra.

Và xông thẳng đến con linh thú chim ưng.

Hành động bất ngờ ấy khiến chúng tôi đứng hình trong khoảnh khắc.

Giữa lúc đó, Keiko-san chính là người hành động.

“Không được!”

Chị ấy lập tức lao về phía nam sinh đang lăm lăm thanh kiếm.

Trước hành động của Keiko-san, hai đứa học sinh còn lại lao vào cản trở.

Chúng đâm thương thẳng vào chị ấy.

Hể? Cái gì thế này?

Vậy là sao?

Cái lũ khốn này đang làm gì vậy?

“《Reflection》”

Chiếc khiên cầu vồng của chị Keiko phản ngược mũi thương của một đứa.

Đối với đứa còn lại, trong đường tơ kẻ tóc trước khi mũi thương chạm vào, trảm quang từ thanh kiếm bạc lóe lên.

Cánh tay cùng cây thương của nó đó bay giữa không trung.

Máu xanh phụt ra như một cái đài phun nước.

Cái gì?? Máu… xanh ư?!

Vậy nghĩa là… bọn này…

“Quái vật! Doppelganger!!”

Mia hét lên.

Khoảnh khắc đó, mọi nghi hoặc gom tụ trong đầu tôi lập tức sáng tỏ.

Mọi chuyện đã rành rành ra trước mắt.

Đó chính là những phần tử khủng bố bí ẩn của Phái Hòa Bình.

Những con quái vật lạ lùng đã xâm nhập vào nội bộ của chúng tôi.

Và cả sự thật đằng sau tin đồn về chuyện Shiba còn sống nữa.

Tôi hiểu cả rồi.

Shiba mà học sinh khu Cao Trung nhìn thấy chính là những kẻ được gọi là Doppelganger này.

Chúng nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi để tìm cơ hội.

Và cơ hội chín mùi nhất chính là lúc này.

Nhưng khi tôi nhận ra thì đã…

Muộn mất rồi.

Đứa nam sinh lăm lăm thanh kiếm khi nãy, không, phải nói là con Doppelganger giả dạng thành nam sinh chém thẳng vào con linh thú của Rin-san.

Một khi đã kích hoạt cổng dịch chuyển thì linh thú không thể nào di chuyển được nữa.

Chúng tôi cách cổng dịch chuyển đến vài bước.

Dù bây giờ tôi có chạy đến thì cũng không kịp nữa.

Chỉ còn mỗi Keiko-san là kịp nhảy vào trong cổng dịch chuyển mà thôi.

Chị ấy quay lại nhìn, chúng tôi chạm mắt nhau.

Tôi gật đầu.

Cứ đi đi, Keiko-san.

Năn nỉ chị đó.

Trong số những nam sinh mà Tamaki và Mia đưa về, đã có 3 tên qua bên kia rồi.

Chắc chắn chúng cũng là Doppelganger.

Phải có người đến cảnh báo cho họ.

Cho nên em xin chị đó, xin chị hãy sang bên kia đi, tôi gật đầu.

Nếu đây là Yuuki-senpai, chắc chắn anh ấy sẽ do dự rồi.

Và chỉ một khắc do dự cũng đủ để tạo ra một sơ hở chí mạng.

Nhưng Keiko-san thì khác.

Chị ấy phân biệt rất rõ đâu là điều nên làm, và đâu là điều phải làm.

Vì vậy nên chị ấy quay về phía trước.

Chị ấy đã lựa chọn rồi.

Thay vì ở lại với chúng tôi, chị ấy đã quyết định tiến thẳng vào bên trong cổng dịch chuyển.

Đúng là Greater Ninja có khác.

Tôi cười.

Gần như cùng cái khoảng khắc chị Keiko đặt chân vào bên trong vòng tròn dịch chuyển, con chim ưng bị chẻ làm đôi.

Bóng hình chị Keiko đã biến mất.

Và cổng dịch chuyển cũng lập tức tan biến theo.

“Alice, Tamaki, bắt sống 1 con…”

Tôi vừa ra lệnh, hai cô bé ấy hành động ngay lập tức.

Nhưng ngay sau đó, bọn Doppelganger...

nhìn chúng tôi và nở những nụ cười đầy ghê tởm.

Một con lao thẳng vào ngọn thương của Alice.

Một con lao đến thanh kiếm bạc của Tamaki.

Chúng tự phơi điểm chỉ mạng của mình ra để tìm đường chết.

Chẳng mấy chốc sau, mỗi con rơi ra hai viên ngọc, và giờ mặt đất chỉ còn lại 6 viên ngọc màu xanh lá cây.

CHƯƠNG 123: KHẢ NĂNG MỚI

Phái Hòa Bình.

Những kẻ tấn công chúng tôi, cũng chính là cái thế lực quái vật đã len lỏi vào tộc Quang Nhân.

Chúng làm cách nào mà được như vậy? Không lẽ có người ngầm câu kết với bọn quái vật này?

Câu trả lời là đây.

Doppelganger.

Đó chính là loài quái vật có khả năng biến thành người, một loại tồn tại có thể giấu kín sức mạnh quái vật bên trong cơ thể con người.

Làm cách nào mà phần tử Phái Hòa Bình, kẻ đã ra tay sát hại anh Hagan cộng sinh… à không, bị ký sinh?

Chúng đã làm thế này đây.

Những con quái vật có tên gọi Doppelganger cũng giống như gián điệp, hoặc vi khuẩn vậy. Chúng lẫn vào cộng đồng con người để âm thầm phá hoại từ bên trong.

Bằng cách dụ dỗ, đe đọa hoặc cưỡng ép, chúng sẽ cho lây lan loại quái vật ấy vào trong con người để tăng số lượng của chúng lên.

Và đôi khi, chúng sẽ chủ động thực hiện những hành vi phá hoại trực tiếp, như lần đột kích chúng tôi ban chiều.

Từ trước đến nay, vì bọn Doppelganger này hành động cực kỳ thận trọng nên con người vẫn chưa biết chúng có tồn tại.

Chỉ khi có chuyện quan trọng, chúng mới tự mình ra tay.

Nhưng khi nãy, dù biết có nguy cơ bại lộ danh tính nhưng chúng vẫn ra mặt để phá hủy cổng dịch chuyển.

Vậy nghĩa là chúng e sợ chúng tôi à?

Dám lắm chứ.

Tôi không biết bọn Doppelganger đã xuất hiện ở nơi đây từ khi nào.

Nhưng, tin đồn Shiba còn sống xuất hiện từ khi sáng này cho nên…

Nếu chúng đã tiếp xúc qua Shiba, có khi nào chúng đã giả dạng thành học sinh trong trường từ hôm qua rồi không?

Tất nhiên, cũng có thể cái pháo đài không trung đó đã đến đây từ rất lâu rồi.

Chẳng phải ngay từ những giây phút sau khi dịch chuyển ở ngày đầu tiên, bọn Orc đã xuất hiện và hành động rồi hay sao?

Hay mãi đến ngày hôm qua, chúng mới được con Glopster dịch chuyển đến?

Tôi không biết sự thật ra sao cả.

Và tôi cũng không biết liệu sau này chúng tôi có điều tra ra chân tướng hay không.

Nhưng tóm lại một câu, hãy cứ giả định rằng hôm nay bọn Doppelganger đã giả dạng thành Shiba.

Khi đó thì đương nhiên chúng sẽ nghe được bọn học sinh xung quanh bàn tán về cơ chế cấp độ và hệ thống skill rồi.

Nghe tới đó, chúng không ngạc nhiên mới là lạ.

Hai ngày trước, bọn tôi vẫn chỉ là mấy đứa nhóc thường dân chả đủ sức đập chết con mèo, vậy mà chỉ cần tiêu diệt bọn Orc, cả lũ đã tìm được cách mạnh lên vô tận.

Khả năng cao chính đám học sinh Cao Trung đã kể cho bọn Doppelganger nghe sức mạnh chiến đấu của nhóm chúng tôi.

Nếu không thì cũng có thể chính Tamaki đã ba hoa chiến tích tiêu diệt con Mekishu Grand của mình cho bọn Doppelganger lúc dẫn chúng về lắm.

Nhưng tôi không thể đổ tội cho con bé được.

Trong số những kẻ đến từ thế giới khác và gia tăng sức mạnh một cách thần tốc, có một vài kẻ đã liên tục tiêu diệt hàng đống quái vật cấp cao, thậm chí còn hạ gục một con quái vật cấp độ Thần Binh nữa. Những kẻ đó không nổi tiếng mới là lạ.

Phải chăng chúng đã kết luận rằng, nhất quyết không được để cho những kẻ có sức mạnh phi thường ấy hợp tác với tộc Quang Nhân?

Có lẽ vì vậy nên dù nguy cơ bại lộ rất cao, chúng vẫn ra mặt phá hoại cổng dịch chuyển.

Dù phải hy sinh tính mạng, dù có phải đi chệch khỏi kế hoạch ban đầu thì chúng vẫn nhất quyết trừ khử bọn tôi.

Và may một điều, trước khi chúng kịp phá hủy cổng dịch chuyển, bọn tôi đã kịp gửi chị Keiko sang bên kia để báo động mọi người.

Nếu ba con Doppelganger đã sang phía bên kia bắt đầu triển khai hành động…

Thì chắc chắn bọn học sinh trong ngôi trường này sẽ là mục bị nhắm tới.

Hoặc nếu bọn chúng muốn ám sát Rin-san… nếu chúng mà thành công, chắc chắc tộc Quang Nhân sẽ trục xuất cả Trung Tâm Bổ Trợ lẫn nhóm học sinh Cao Trung vừa đến.

Không, chẳng những vậy, có khi hy vọng cuối cùng để cứu sống nhân loại cũng sẽ lụi tàn.

Nhưng từ nãy đến giờ, tôi suy nghĩ miên man điều đó cũng chỉ để tránh đi tình huống tồi xấu nhất mà thôi.

Bởi vì tình huống tồi tệ nhất hiện tại chính là

Chúng tôi đang bị cô lập ngay giữa ngọn núi trường học, và nơi đây đã trở thành lãnh thổ của đối phương mất rồi.

Không lâu sau.

Mặt trời khuất dạng hẳn.

Hiện tại, vì không còn cách nào quay về với Rin-san nên năm chúng tôi đành lẩn vào trong rừng.

Tôi niệm《Night Sight》lên mọi người để ai cũng có thể nhìn trong đêm.

Một khắc sau.

Chỉ trong một phát bắn duy nhất, tia sáng từ Pháo Đài Không Trung đã thổi bay cả khu nhà chính trường Cao Trung.

“Ưm. Suýt chết. Tụi mình mà chậm chân tí nữa là toi cả lũ rồi”

Chả biết làm sao đó mà Mia vẫn giữ được bình tĩnh và nhún vai nhẹ một cái.

Lucia cũng gật đầu như chẳng có gì, ra vẻ đồng tình.

Hai cái người này bình tĩnh ghê luôn á bây.

Alice với Tamaki thì lo lắng nhìn tôi.

Đó mới là phản ứng của người bình thường chứ.

Bởi trên thực tế phải nói rằng… cả lũ bọn tôi đã bị dồn vào tận cùng của chân tường rồi.

Kiểu này mà muốn thuyết phục cho hai em ấy bình tâm lại thì còn khó hơn lên trời nữa.

Thôi thì...

“Chúng ta nên vào sâu thêm tí nữa thì hơn. Theo Keiko-san kể, nếu đi qua được bên kia ngọn núi thì hầu như chúng ta sẽ không đụng phải con Orc nào nữa.”

Nhưng cũng có khả năng Pháo Đài Không Trung đã cho quân đổ bộ xuống bên kia ngọn núi rồi.

Bọn tôi không thể mất cảnh giác được.

“Dù bên kia chỉ toàn bọn Ogre thì vẫn còn hơn là… Giờ mà đụng phải cái thằng Zagarazuina gì gì đó thì chúng ta chết chắc”

Đó chính là điều tôi lo nhất.

Nghe đâu hắn chính là một trong những tướng lĩnh cao cấp của Quỷ Vương, Quỷ Tướng Zagarazuina, và hắn còn mạnh hơn cả hai con quái vật cấp Thần Binh chúng tôi chạm trán hôm nay nữa.

Nếu con quái vật đó có mặt trên pháo đài không trung thật, chúng tôi chỉ còn mỗi nước co giò lên chạy mà thôi.

Nhìn sơ qua thì từ đầu tới giờ, hình con quỷ sứ Zagarazuina đó vẫn chưa rời khỏi pháo đài đó, nhưng nếu lỡ bọn tôi mà lọt vào mắt xanh của nó thì…

Mới nghĩ tôi mà tôi đã sợ sun vòi rồi.

Tôi chỉ mong sao nó cứ giữ mãi sự ngạo mạn của mình và ngồi yên trên đó mà thôi.

Chúng tôi vừa dùng hiệu ứng nhìn đêm của ma thuật để quan sát ngọn núi, vừa mò đường đi sang phía bên kia.

Chúng tôi cứ lặng lẽ vén cỏ vạch cây đi xuyên qua khu rừng tăm tối.

Lòng tôi nặng trĩu bất an.

Nhưng trước mặt mọi người, tôi không thể để lộ vẻ bất an đó ra được.

“Em nói nè Kazu-san…”

“Khoan Tamaki, để sau hẵng nói. Đang giữa rừng nên chưa biết lành dữ thế nào đâu”

Tôi nhìn thẳng vào Tamaki rồi khuyên con bé giữ yên lặng.

Bây giờ không nên trò chuyện với nhau một tí nào.

Trong khu rừng tù mù rậm rạp này, nếu bọn tôi lãnh phải một đòn đột kích từ bọn Ogre… mới nghĩ thôi tôi cũng đã thấy sợ rồi.

Cỡ chúng tôi hiện tại, nếu bọn Orc mà tấn công thì còn chịu được.

Nhưng nếu ăn một đòn tấn công bất ngờ của lũ Ogre thì ngắm gà khỏa thân là cái chắc.

Không thể nào lấy bọn Orc ra để so sánh với sức mạnh hủy diệt từ những con quái vật cao gầm 3m ấy được.

Nói thì nói vậy, nhưng bọn tôi chỉ sợ bọn chúng đánh bất ngờ mà thôi.

Nếu chúng tôi phát hiện địch trước trước thì chúng mới là kẻ đi bán muối.

Chính vì vậy nên chúng tôi cần hành động bí mật.

Giữ đường, tôi phát hiện ra một đơn vị Ogre.

Vì chúng cứ lang thang qua lại cản đường nên chúng tôi xử đẹp luôn.

Sau khi tiêu diệt ít nhất là 7 con Ogre thường, Tamaki và Lucia lên cấp cùng lúc.

Sau khi vào căn phòng trắng mới biết Tamaki ở level 25, còn Mia đã lên tới level 24 rồi.

Hỏi ra tôi mới biết hai đứa đã đập nhau một trận tưng bừng với một toán lính Ogre để cứu mấy thằng học sinh Cao Trung do bọn Doppelganger giả dạng.

Đám đó gồm 10 con Ogre thường được một con Pháp Sư dẫn đầu.

Nghe có vẻ khá là mạnh đó.

Cơ mà nói đi thì cũng phải nói lại, nếu Mia lo liệu con Pháp Sư để Tamaki cạo lông từng con Ogre thường thì bọn chúng cũng chả là cái đinh gì cả.

Cuối cùng thì Tamaki cũng có cơ hội để hò hét.

“Gấp lắm Kazu-san! Coi cái này mau!”

Trên màn hình của cái laptop mà Tamaki chỉ vào, thông tin về em ấy đang hiện ra.

Vấn đề nằm ở chỗ cấp độ của skill.

Thấy dòng chữ Kiếm Kĩ cấp 9 chuyển sang màu đỏ, tôi liền đưa đưa chuột click vào thì…

Một cửa sổ mang tên “Skill khởi tạo” hiện ra. (派生スキル)

Tôi nuốt nước bọt.

“Cái này…”

“Ưm! Hay quá đúng hông?”

Tôi vừa định mắng ẻm “sao không chịu nói sớm” thì miệng tôi tự động ngậm lại.

Vì tôi mà nói câu đó thì ngược đời quá.

Hóa ra đây chính là cái chuyện mà nãy giờ Tamaki muốn nói với tôi à?

“Vậy ra đây là khả năng tiếp theo của chúng ta à…”

Skill khởi tạo.

Nhìn vào cái cửa sổ mới xuất hiện trên màn hình, chúng tôi hỏi cái máy tính ngay.

Chỉ skill nào được nâng lên tới cấp 9 mới xuất hiện cửa sổ này.

Hiện tại trong nhóm đã có Kiếm Kĩ của Tamaki và ma thuật Triệu Hồi của tôi lên tới cấp 9.

Vì vậy nên Tamaki mới phát hiện trước tôi à?

Rồi tôi nhìn vào màn hình máy tính của Tamaki.

Trong cửa sổ phụ sinh ra từ skill Kiếm Kỹ*, có một từ. (*thật ra chỗ này là Kiếm Thuật, mình dịch sai từ hồi dịch theo Eng nên đang phân vân, không biết có nên sửa lại hay không)

Trọng Kiếm Thuật.

Những ký tự ấy có màu xám.

Sau khi tôi di con trỏ vào đó thì nó hiện ra một câu rằng: Yêu cầu có【Thể Chất】.

Còn bên tôi, một cửa sổ phụ cũng mở ra từ ma thuật Triệu Hồi.

Trong đó ghi là Cường Hóa Triệu Hồi.

Hỏi cái máy tính thử mới được.

Skill khởi tạo là hệ thống tăng cường sức mạnh cho skill sau khi lên đến cấp 9.

Sau khi nâng hai skill đến cấp 9, ta có thể dùng điểm skill để nâng skill khởi tạo.

“Kiểu như skill cao cấp chứ gì. Chắc nó cũng phải tương đương skill cấp 10 rồi…”

Tôi chợt hiểu.

Ngoài những con quái vật cấp độ Thần Binh như Mekishu Grand ra, nếu chúng tôi muốn chống lại những thực thể siêu khủng như con Quỷ Tướng Zagarazuina, hoặc trên nó nữa là Quỷ Vương, đây chính là giải pháp.

Nhưng nếu là vậy thì vấn đề khó giải quyết nhất của chúng tôi sẽ đổi thành làm sao để lên level.

Thậm chí, dù là thành viên có level cao nhất trong nhóm nhưng tôi cũng mới tới level 30 mà thôi.

Muốn có skill khởi tạo, ít nhất tôi cũng phải bò lên tới level 45 thì mới đủ điểm nâng hai skill lên tới cấp 9.

Thêm nữa, liệu cái skill Cường Hóa Triệu Hồi từ skill khởi tạo của tôi mạnh được bao nhiêu đây?

Có khi nếu tôi để dành điểm nâng đều những skill còn lại để kết hợp thì lại mạnh hơn cũng không biết chừng.

“Tamaki thì cứ đơn giản là nhất nhỉ?”

“Hể? Gì? Anh đá xoáy em đó hả? Em cũng biết giận đó nha!”

“Ý anh không phải vậy. Theo cái tên thì rõ ràng skill Trọng Kiếm Kĩ sẽ tăng sức mạnh dùng kiếm cho em, cho nên anh mới nghĩ, có skill đó thì sau này chúng ta sẽ dễ xoay sở hơn đó mà”

Thấy Tamaki đã bắt đầu phồng má lên, tôi liền cười xòa và xoa đầu con bé.

À không, vì skill Thể Chất của Tamaki mới ở cấp 1 nên chúng tôi vẫn có cơ hội nhắm đến skill khởi tạo của những skill khác.

“Hầu như ai trong chúng ta cũng đã chốt sổ hai skill sẽ nâng lên cấp 9 mất rồi…”

Alice nói.

“Chúng ta phải chọn skill thứ hai cho Lucia thật cẩn thận mới được”

“Đúng là tôi mới chỉ nâng Hỏa Thuật thôi nhỉ”

Ngoài chuyện đó ra, chúng tôi vẫn còn rất nhiều chuyện khác cần thảo luận.

Nhưng trước hết, cả bọn phải nghĩ cách làm sao để mà sống qua ngày hôm nay và trụ được ngày mai đã.

“Giờ bàn kế hoạch đêm nay nào”

Tôi nhìn mọi người một lượt rồi nói.

“Trước tiên chúng ta cần một nơi an toàn để nghỉ ngơi. Chắc chỉ cần anh dùng《Summon Fortress》để triệu hồi pháo đài rồi cho bọn linh thú gác bên ngoài là an tâm ngủ được rồi”

Đúng như tên gọi của nó, ma thuật Triệu Hồi cấp 9《Summon Fortress》có tác dụng tạo ra một pháo đài vững chắc từ hư không.

Dù kêu là pháo đài nhưng ma thuật này vẫn có rất nhiều mẫu khác nhau để chọn, vậy nên lần này tôi quyết định triệu hồi một cái nhỏ nhỏ và dễ lẫn vào môi trường xung quanh.

Nhân tiện, trong này còn có những mẫu vốn là một phần thuộc những mẫu pháo đài lớn nữa.

Nếu triệu hồi lần lượt rồi ghép chúng lại với nhau, có khả năng bọn tôi sẽ tạo nên cả một thành trì.

Muốn triệu hồi đầy đủ cả cái thành tôi phải tốn hết 1000MP nên hiện tại, ý tưởng đó không được thực tế cho lắm...

“Thôi cứ ngủ trước đã. Mai còn phải dậy sớm đi săn Ogre nữa. Dù bị Zagarazuina hay cái đại bác trên Pháo Đài Không Trung ngắm vào thì chúng ta cũng chỉ có mỗi đường chạy mới sống được. Cho nên giờ hãy cứ tìm cách nâng level…”

“Khoan đã Kazu-san”

Lucia ngắt lời tôi.

“Anh định nâng bao nhiêu level? Tôi khẳng định ở level hiện tại, dù chúng ta có quét sạch bọn Ogre trong cái pháo đài đó thì cũng không đủ lên level 45. Hơn nữa, trước khi lấy được skill khởi tạo để đấu với Zagarazuina, có khi chúng ta đã…”

“Ưm. Kazu-chi mất kiên nhẫn rồi hả? Với lại anh đã biết Zagarazuina mạnh đến cỡ nào chưa?”

Tôi cắn môi và đánh mắt đi hướng khác.

Cứ như vừa bị úp nguyên một xô nước lạnh lên đầu vậy.

Biết Lucia với Mia nói vậy vì lo cho tôi, nên tôi không giận.

Tôi chỉ cảm thấy mình quá thảm hại mà thôi.

Từng giây từng phút trên chiến trường, ai cũng phải đem mạng sống mình ra đánh cược, vậy mà tôi lại hành động nông nổi như thế này đây.

“Nhân tiện thì Kazu-chi nè. Vì một con Ogre cho kinh nghiệm tương đương 6 con Orc thường nên nếu ở trong một nhóm 5 người mà kazu-chi muốn lên cấp 45, chúng ta phải săn đủ con Ogre mới được.”

Mia vừa bấm máy tính cầm tay vừa nói.

Tới cái thứ đó mà em mày cũng nhét vào balo được à?

“Vô vọng rồi nhỉ?”

“A… xin lỗi, anh mất bình tĩnh quá”

“Ưm”

Mia ưỡn ngực ra rồi đưa tay lên xoa đầu tôi.

Vì con bé có nhón lên cũng không tới nên tôi đành phải cúi đầu xuống cho Mia an ủi.

Thế là Mia dùng cả hai tay ôm lấy đầu tôi rồi ấn mạnh vào ngực con bé.

Fuyo mahou5-14 [/images/images/image-19.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/0/00/Fuyo_mahou5-14.jpg/revision/latest?cb=20180224021750

“Cái mèo gì đây?”

“Em định dùng ngực để an ủi Kazu-chi thử coi sao”

Nhưng mà gái à, em đè mặt anh vào tường kiểu này chỉ tổ làm anh thấy khó xử thêm thôi.

“Có lòng là được rồi”

“Dập mặt anh đây nè!”

“Chứ anh muốn em làm sao?!”

Alice với Tamaki nhìn tôi mà cười méo xẹo.

Có lẽ…

Mia đang cố tình bỡn cợt để lấp liếm quyết định sai lầm của tôi ban nãy.

Thiệt tình hà. Khi tôi nhìn Mia thì con bé nghiêng đầu cùng một gương mặt vô cảm và giả bộ lầm bầm “Ngộ ta, đáng ra Kazu-chi phải đổ trước nét moe của mình mới đúng chứ”

Đúng là đầu con bé này SAI hết chỗ nói luôn rồi.

CHƯƠNG 124: NGÀY THỨ 3 TRÔI QUA

Dù sao đi nữa

Trong lúc bị cô lập trong lãnh thổ của kẻ thù và chưa biết ngày mai sẽ ra sao, bọn tôi không bị lạc mỗi đứa một nơi cũng đã là may mắn lắm rồi.

À không phải, nghĩ kỹ lại mới thấy trong ba ngày qua, ngày nào cũng thế này cả...

Có điều hôm nay đặc biệt hơn một tí.

Chúng tôi chỉ còn lại năm người, không còn bất cứ ai khác để dựa dẫm, và phải đối đầu với một kẻ thù mạnh hơn bao giờ hết.

Nếu chúng tôi không thể tham chiến trong trận ngày mai, số phận thế giới này sẽ…

“Kazu-san đừng lo, nhất định chúng ta sẽ xoay sở được thôi!”

“Đúng đó, nếu cùng nhau suy nghĩ, chúng ta sẽ nghĩ được cách khả thi nhất. Hãy dựa dẫm thêm vào bọn em đi”

Alice và Tamaki đặt tay lên vai tôi, rồi ôm lấy tôi thật chặt.

Thấy vậy Lucia cũng bắt chước ôm theo.

“Ừm… nếu không thích thì cô không cần làm vậy đâu…”

“Không phải, tôi muốn thử thôi”

Nàng công chúa của vương quốc đã diệt vong ôm lấy rồi vỗ vỗ vào sau đầu tôi.

Theo tôi đoán thì ngực của Lucia lớn hơn Tamaki, nhỏ hơn Alice.

Cơ mà cũng mềm.

Ôm ấp nhau xong, chúng tôi mở một cuộc họp chiến lược.

Bọn tôi đưa ra không ít giả thuyết, kèm theo đó là rất nhiều phương án giải quyết khác nhau.

“Anh trai em có đưa cái này. Anh coi có ích gì không?”

Mia mở balo lấy ra một tờ giấy ghi chú.

Trên đó đầy ắp những dòng chữ nho nhã, một danh sách ghi chép chi tiết vật dụng gì và được cất ở nơi nào.

“Đây là danh sách của… Yuuki-senpai à?”

“Lúc em đi tìm nhóm học sinh cao trung, anh ấy kêu cầm theo để khi nào cần thì dùng.”

Anh ta còn tính trước cả những tình huống cần dùng đến đồ đạc xung quanh luôn à?

Không biết tôi nên gọi đây là bảo vệ quá mức hay tin tưởng quá mức vào Mia nữa…

Chỉ biết chắc chắn một điều là bọn tôi hoàn toàn có thể tận dụng những thứ này mà thôi.

“Có ích lắm chứ. Thể nào trong đống đồ này cũng có đồ hữu dụng cho chúng ta thôi.”

“Họ tái sắp xếp khá nhiều món nữa, có lẽ ta nên ghé cả những nhà kho mà chúng ta không cần đến luôn thì hơn”

Ơ, họ tái sắp xếp mấy món đó để làm cái gì vậy?

Chắc chắn là có âm mưu mờ ám gì ở đây rồi.

Trong lúc đọc mấy tờ ghi chú mà Mia đưa cho, tôi dần dần hiểu ra ý định của Yuuki-senpai.

À… té ra…

Nhưng nếu mà vậy thì…

Dựa trên tờ ghi chú, chúng tôi bắt đầu thảo luận mở rộng.

Cả bọn phải nghỉ lấy hơi đến vài lần mới bàn xong phần kế hoạch cơ bản.

Chúng tôi giả định ra nhiều tình huống khác nhau, và cứ mỗi tình huống thì cả bọn lại lập ra nhiều kế hoạch để giải quyết.

Kế hoạch hoàn hoàn thiện đang từng chút một thành hình.

“Rồi, tạm thời cứ vậy đi đã”

Từ khi chúng tôi bắt đầu thảo luận đến giờ, chẳng biết bao nhiêu lâu đã trôi qua.

Dù ở trong không gian này thì sẽ không bị đói nhưng giữa chừng, để cải thiện tâm trạng của mọi người, tôi đã dùng《Summon Feast》để mở tiệc tận 3 lần.

Sẵn tiện thì trong tiệc, gặp cái gì ngọt là Lucia chén sạch ngay.

Sau khi dồn đầy bánh ngọt vào trong miệng, nhìn cô nàng hệt như một con hamster phồng má vậy.

Khi bị tôi nhìn thấy bộ dạng đó, Lucia nghẹn sặc đống socola trong miệng, còn má thì đỏ ké lên.

“Ưm. Hông ngờ là công chúa nhà ta tham ăn dzữ….”

“Vì hồi trước Kazu-san có nói tôi cũng chỉ là một chiến binh nên không cần phải câu nệ chuyện ăn uống nữa!”

Chẳng hiểu vì sao đó, cô nàng lại ehèm một tiếng rồi ưỡn ngực lên.

Dạ thưa công chúa điện hạ, thần chỉ nói người không cần câu nệ chứ không có kêu người ăn uống như con khỉ rừng chết đói đâu.

“Mà kệ đi, dù ta có ăn uống bao nhiêu trong đây thì khi ra ngoài cũng không béo lên được… Hay quá rồi còn gì”

“Đúng là Kazu-san tốt bụng thật”

Lucia nheo mắt lại và nói, còn nét mặt thì không thay đổi bao nhiêu.

Chắc cô nàng đang khoái chí ra trò đây.

Alice ngồi kế bên lấy khăn tay ra lau miệng cho Lucia.

“Giờ thì rời khỏi đây thôi”

Mọi người gật đầu.

Không một ai tỏ vẻ bi quan.

Thêm cái nữa, lần này bọn tôi quyết định giữ lại điểm skill của Tamaki.

Để ngày mai, trước khi bắt đầu hành động hẳn suy nghĩ cũng chưa muộn.

Nhưng cá nhân tôi lại nghĩ, có nâng skill Thể Chất luôn cũng chả sao.

Tamaki: Level 25 | Kiếm Kĩ 9Thể Chất 1 | Điểm Skill 4

Lucia: Level 19 | Hỏa Thuật 8 | Điểm Skill 2

Rồi bọn tôi tiến sâu vào trong rừng.

Bọn Orc hợp với quân đội Ogre tấn công chúng tôi.

Phiền phức kinh khủng.

Tổng cộng bọn tôi đã diệt gọn 4 con Ogre, 2 con ong, 2 Orc Cung Thủ và 7 con Ocr thường.

Giữa đường thì Mia lên cấp 25.

Mia: Level 25 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 8 | Điểm Skill 4

Sau gần một tiếng đồng hồ ngụp lặn trong biển quái vật, cuối cùng bọn tôi cũng xuyên rừng ra đến phía sau của ngọn núi.

Theo chị Keiko nói thì nơi đây không có Orc, vậy nên tôi quyết định đến khu này.

Cơ mà ở đây lại có gấu, với lại hôm qua khác với hôm nay nên tôi cũng không chắc nơi đây có an toàn hay không.

Cả bọn tìm một chỗ thích hợp để cắm trại.

Tìm được chỗ nào có vách đá thì tốt, còn nếu xung quanh có rừng cây rậm rạp thì lại càng hay nữa.

Nhờ có《Nightsight》nên không bao lâu sau, chúng tôi đã dễ dàng tìm được một nơi lý tưởng.

Tôi dùng《Summon Fortress》để triệu hồi ra một cái nhà nhỏ có khả năng ngụy trang.

Sau khi kích hoạt tính năng ngụy trang, nhìn thoáng qua thì nó không khác gì một lùm cây bình thường cả.

Sau khi bước qua ngưỡng cửa, chúng tôi chợt nhận ra đây là một căn nhà 5LDK có 2 tầng.

Trong phòng khách có một cái lò sửa nhưng không có lửa.

Sau khi kiểm tra một chút bọn tôi mới biết, dù bật đèn trong nhà thì ánh sáng cũng không lọt ra bên ngoài.

Và thậm chí cái nhà này còn cách âm nữa.

Nhưng đổi lại, nó không có cửa sổ.

“Để anh gọi 4 con linh thú sói ra cho chúng gác bên ngoài”

Có lẽ nhiêu đó là đủ rồi.

Còn giờ thì

Tôi dẫn Lucia cùng mọi người lên tầng hai để tiến hành một nghi lễ.

Lucia vẽ lên sàn nhà một vòng tròn ma thuật đặc biệt theo mẫu có sẵn, còn tôi thì tiến hành nghi lễ theo hướng dẫn của cuộn trúc thư.

“Không hiểu sao em thấy cái này giống tà thuật quá. Kazu-san cứ như người xấu ấy!”

Tamaki hét ầm lên.

Phỡn dữ ha?

Nghi lễ thành công.

Tôi đã lập được Khế Ước Chuyên Tùng với một con linh thú mới triệu hồi.

Còn lại cứ để đến ngày mai rồi thử nghiệm với tìm hiểu chi tiết cũng được.

Sau đó, tôi lại dùng《Summon Feast》để gọi đồ ăn ra ăn tối đến no nê.

Lucia lại ăn dọng hết miếng bánh này đến miếng bánh khác.

“Cô thích bánh đó tới vậy à?”

“Vì trong mơ tôi cũng chưa từng được ăn cả đồng đồ ngọt thế này lần nào cả”

“Vương quốc của Lucia không có mấy món này sao?”

“Chắc là có, nhưng mấy món đó chưa từng đến miệng tôi lần nào ”

Có lẽ ngay từ khi còn nhỏ, họ đã tập cho cô ấy ăn những món ăn thô để sau này dễ chiến đấu trên chiến trường.

Đúng là huấn luyện sặc mùi Sparta.

Dù miệng thì trả lời nhưng tay Lucia vẫn liên tục nhồi nhét cả đống bánh vào miệng.

“Nè, có phải vì thèm socola nên cô mới nghiện đồ ngọt không?”

“Vâng, ngon tuyệt vời luôn. Mọi người còn không?”

“Chắc đống còn lại bị thổi bay chung với Trung Tâm Bổ Trợ rồi”

Lucia đáp “vậy à?” cùng một gương mặt gần như không thay đổi.

Nhưng chắc chắn trong lòng, cô ấy đang thấy hụt hẫng vô cùng.

Hình như tôi bắt đầu đọc được những cảm xúc mà cô ấy che giấu rồi thì phải.

“Ưm. Bất công quá. Chẳng những có tai Elf mà còn tham ăn ngầm nữa. Đời thật là bất công”

“Anh chả hiểu em đang nói cái gì nữa”

À không, đúng ra là “Muốn thì có thể hiểu, nhưng anh lại không muốn hiểu” mới phải.

Nói chung là con bé này hết thuốc chữa rồi…

“Mia, em khó chịu chuyện gì? Cho chị biết được không?”

“Nói thì cũng được, nhưng trước tiên phải cho em sờ tai….”

Tôi gồng lên đấm vào đầu Mia một phát.

“Con bé giỡn đó, kệ nó đi”

Mia chảy nước mắt nhìn tôi và rên lên một tiếng “Uuu….”

Fuyo mahou5-15 [/images/images/image-20.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/ec/Fuyo_mahou5-15.jpg/revision/latest?cb=20180224021751

“Khỏi phải giả bộ tội nghiệp, anh biết tỏng rồi”

“Chậc…”

Ơ hay, con bé tặc lưỡi mới ghê chứ…

Chúng tôi thay phiên nhau vào bồn tắm ngâm mình.

Nói thiệt là vì bồn tắm nhỏ quá nên bọn tôi không cách nào tắm chung được.

Đậu móa nó chứ, tiếc muốn đứt ruột luôn…

Sau khi thảo luận xem nên hay không nên chia ra hai nơi để ngủ, bọn tôi quyết định vác túi ngủ lên căn phòng lớn nhất trên tầng hai ngủ cùng nhau.

Có lẽ ngủ thế này thì an toàn hơn.

Bởi bọn tôi không thể loại trừ khả năng bị tấn công bất ngờ như hồi sáng này được.

“Yô, thích thì anh cứ làm mấy chuyện ero luôn đi”

Sau khi chui ra khỏi nhà tắm, Mia khoác lên người một cái áo sơ mi rộng thùng thình rồi nói. Thế là tôi lại tặng con bé thêm một cái cốc đầu thần sầu nữa.

Nhưng ngay sau khi tắt đèn, cái người nói ra câu đó bắt đầu thở đều và nhẹ ngay.

Cũng phải thôi, bữa nay bọn tôi đã phải trải qua biết bao nhiêu là chuyện rồi còn gì.

Chẳng hiểu sao, đôi mắt tôi lại không chịu nhắm lại.

Tôi gia vờ đi vệ sinh, rồi xuống cầu thang và ra ngoài.

Vì tôi đã đặt《Alert Territory》nên nếu có cái gì đi ngang qua, nó sẽ báo động ngay.

Tôi đi bộ sát xung quanh căn nhà nhỏ để không vượt quá khu vực được ma thuật đó bảo vệ.

Thấy tôi bước ra, bọn linh thú sói canh gác bên ngoài liền tới gần.

Khi tôi xoa đầu, nó khoái chí ra mặt.

Công nhận là bọn này dễ thương thiệt.

Sẵn tiện, tôi cũng có triệu hồi một con《Invisibility Scout》nữa.

Tôi cho nó bay lên nóc nhà để quan sát mọi hướng xung quanh.

Có lẽ cỡ này là phòng thủ trọn vẹn rồi.

Khi đó, cánh cửa chợt mở, có người bước ra ngoài.

Dưới ánh sáng mặt trăng, một mái tóc đen lóng lánh ánh lên.

Là Alice.

Fuyo mahou5-6 [/images/images/image-21.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/a4/Fuyo_mahou5-6.jpg/revision/latest?cb=20180224021730

“Em không ngủ được”

Alice nói và cười gượng.

Rồi đến bên cạnh tôi.

Chúng tôi dựa lưng vào tường rồi ngồi cạnh nhau trên cỏ.

Trên bầu trời, hai mặt trăng đang tỏa sáng vằng vặc.

Cả hai đều gần tròn rồi.

“Khi nhìn cảnh này rồi nghĩ tới chuyện ngày mai thế giới sẽ bị hủy diệt….”

Alice lẩm bẩm

“...em lại thấy cứ như một giấc mơ vậy”

rồi ngã đầu vào bờ vai tôi.

Cơ thể em ấy cứ khẽ run lên từng đợt.

Tôi chợt nhận ra, không phải vì bị những trận chiến suốt cả ngày nay làm cho căng thẳng nên em ấy không ngủ được.

Mà là vì bất an.

Em ấy đang lo vì không biết ngày mai rồi sẽ có chuyện gì.

Ngày mai, toàn thể nhân loại trên thế giới này sẽ lao đầu vào trận đại chiến cuối cùng, được ăn cả, ngã về không.

Ấy vậy nhưng giờ đây bọn tôi còn không thể liên lạc được với bọn họ, và chỉ biết đâm đâu vào sâu trong rừng để trốn.

Những lúc thế này, tôi không thể trấn an em ấy chỉ bằng một câu “không sao đâu” được.

Nhưng

“Đừng lo, anh sẽ tìm được cách, nhất định chúng ta sẽ vượt qua”

Những câu từ ấy hoàn toàn không có lấy một tí sức thuyết phục nào cả.

Nhưng hiện tại, đó là câu mà tôi buộc phải nói ra.

“Cho nên Alice, xin em hãy bên cạnh anh. Chỉ cần có em, dù chiến trường khốc liệt bao nhiêu anh cũng vượt qua được”

Alice nhìn tôi.

Tôi nhìn lại em ấy và mỉm cười.

Chẳng biết em ấy có nhận ra tim tôi đang đập thình thình hay chưa nữa.

Tuy khi trước thảm hại là vậy, nhưng khi bên cạnh em ấy, tôi muốn mình phải làm sao cho ra dáng một thằng đàn ông.

Alice…

Bật ra một tiếng cười nhỏ.

Rồi vòng tay qua cổ và chạm môi với tôi.

Fuyo mahou5-16 [/images/images/image-22.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/c/cb/Fuyo_mahou5-16.jpg/revision/latest?cb=20180224021751

“Dạ. Em sẽ mãi mãi bên anh”

Sau một nụ hôn không biết kéo dài bao lâu, Alice nhìn thẳng vào mắt tôi và nói như vậy.

“Vì em tin vào anh”

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, bóng của tôi và Alice quyện vào nhau.

Thế là, ngày thứ ba ở thế giới khác đã trôi qua.

Một ngày đầy biến động nữa lại kết thúc.

Và rồi.

Ngày thứ tư bắt đầu.

Ngày mà lời tiên tri dự đoán sẽ là ngày thế giới diệt vong.

CHƯƠNG 125: NGÀY THẾ GIỚI DIỆT VONG

Tôi đang chiến đấu với vô số quân thù.

Dù có triệu hồi ra bao nhiêu linh thú đi nữa, chúng vẫn sẽ bị kẻ địch áp đảo số lượng.

Tôi né những đòn công kích từ quân thù và liều mạng xông lên.

Đây là… một giấc mơ.

Trong một góc nhỏ của ý thức, tôi thầm nghĩ như vậy để trốn tránh thực tại.

Một giây đồng hồ sau.

Một thanh kiểm gỉ chém trúng vai trái của tôi.

Tôi kêu lên một tiếng và loạng choạng.

“Kazu-san!”

Đang chiến đấu bên cạnh, Alice hét lên. Thể nào em ấy cũng sẽ chạy đến hỗ trợ tôi ngay cho xem.

Nhưng, em ấy chỉ đứng đó nhìn tôi ấn tay vào vai và rên lên vì đau và kinh ngạc.

“Ka...Kazu-san…”

Người con gái tôi yêu kêu lên bằng một giọng đứt quãng…

Em đang làm cái gì vậy?

Đừng có đứng trơ ra như vậy chứ.

Không thấy xung quang toàn là kẻ thù hay sao?

Ánh mắt Alice dán chặt vào vai trái của tôi.

Tôi liền quay lại nhìn vết thương trên vai mình.

Cái gì? Khoảng khắc nhìn vào đó…

Tôi nhận ra vai mình đang bị một dòng máu xanh nhuộm ướt đẫm.

Phải, màu xanh.

Máu từ trong cơ thể tôi chảy ra có màu xanh.

“Tại… sao…?”

Tôi ngớ người ra và lầm bầm.

Đằng sau tôi, Lucia bình tĩnh gật đầu mà rằng “ra vậy”

“Có lẽ là do skill cấp 9”

“Nghĩa là sao?”

“Một khi đã nâng skill lên cấp 9, người ta sẽ không còn là một thực thể bình thường nữa; đồng thời thế giới này cũng là nơi mà những thử thể vô song tồn tại. Cho nên…”

Lucia bình thản nói ra những từ đó.

“Kazu-san, cậu đã trở thành quái vật rồi”

Tôi run rẩy quay lại đằng sau.

Tamaki đang đứng đó.

Cả người em ấy chằng chịt vết thương, và tất cả đều chảy máu xanh.

“Chết cha…”

Tamaki cười gượng.

“Kazu-san… máu của em cũng thành màu xanh luôn rồi…”

Vậy à, tôi gật đầu.

Không hiểu vì sao đó, cơ thể tôi bỗng nặng trĩu.

“Tamaki, vì Kiếm Thuật của em cũng đã lên tới cấp 9 à”

“Hình như vậy. Nhưng đành chịu thôi”

“Ừ, chịu thôi chứ biết làm sao được”

Lucia nhẹ nhàng nói rồi rút một con dao nhỏ ra và khứa vào cổ tay.

Một dòng máu xanh chảy ra.

“Vậy là chúng ta giống nhau rồi”

“Lucia, cô là…”

“Thực ra, tôi là một Doppelganger…”

“Cho nên” Lucia nhìn tôi, vẫn bằng một gương mặt vô cảm như mọi khi.

“Giờ mọi người đã hiểu vì sao tôi rất ít cười rồi đó”

Vậy à, tôi gật đầu.

Nếu đã vậy thì đành chịu thôi.

Có lẽ vì vậy nên sau khi nhớ lại những chuyện xảy ra từ trước tới nay, tôi chợt vỡ lẽ.

“Vậy Mia, không lẽ em cũng…”

“Ưm”

Mia cũng cắn vào cánh tay mình rồi nặn cho một dòng máu xanh chảy ra.

“Em là một con quái vật, chính vì vậy nên mặt em rất ít khi biểu lộ cảm xúc”

“Vậy những kiến thức Otaku từ đâu ra?”

“Quái vật cũng biết xem anime chứ”

A… ra là vậy à.

Tôi nghiêng đầu.

Rồi quay về phía Alice.

“Alice, còn em…”

“A..anou.. Kazu-san! Em sẽ cố gắng nâng skill lên cấp 9 thật nhanh! Rồi máu em sẽ hóa xanh ngay thôi! Cho nên xin anh hãy chờ em thêm chút nữa!”

Alice hoảng loạn vung thương tàn sát bọn Orc xung quanh, khiến chúng chết như ngả rạ.

Em ấy phơi mạng mình ra điên cuồng chiến đấu.

Nhìn cảnh đó, chúng tôi phá lên cười.

Cơ mà, cơ mà cơ thể tôi tự nhiên nặng quá.

Có lẽ… cơ thể quái vật thì phải như thế này rồi…

Cơ thể tôi cực kỳ nặng nề.

Không hiểu sao tôi còn thấy nóng nực nữa.

Ý thức của tôi dần dần rõ ràng trở lại.

A… đúng là mơ thật.

Quả là một cơn ác mộng kinh hoàng.

Thế mèo nào lại có chuyện quái vật cũng xem anime?

Cơ mà đã là một giấc mơ thì tất nhiên phải vô nghĩa rồi, kệ phứt nó đi là vừa.

Đến cả trong mơ mà Mia cũng nói ra mấy câu tào lao kiểu đó mới ghê chứ.

Nhưng mà cơ thể tôi vẫn còn nặng trĩu như trong mơ.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ cảm nhận cảm giác ấy, tôi nghĩ thầm trong đầu rằng kiểu này thì mình toi rồi.

Nếu tôi mà ốm đau gì thì phiền to.

Hôm nay là ngày mấu chốt quyết định số phận của mọi người.

Đây là ngày mà chúng tôi đem tất cả ra để đánh cược vào trận chiến quyết định số phận của mọi người trong ngôi trường, thậm chí là nhân loại trên cả thế giới.

Ấy vậy mà chúng tôi lại đang mắc kẹt ở ngọn núi này.

Không cách nào hội quân với Rin-san được.

Bởi lẽ, nơi đây đã bị một pháo đài nổi thả một đội quân Ogre do quỷ tướng Zagarazuina cầm đầu chiếm đóng mất rồi

Dù có lao đầu ra đánh nhau trực diện với đội quân của pháo đài không trung, bọn tôi cũng khó lòng nào thắng được.

Giữa lúc thế này, người chỉ huy như tôi mà ốm thì…

Nguy to rồi còn gì.

Kiểu này thì tôi trở thành gánh nặng cho mọi người mất.

Tôi bỗng cảm thấy tội lỗi quá thể.

Tôi chầm chậm mở đôi mắt mình ra.

Và nhìn thấy gương mặt Mia nằm ngay phía trước.

Con bé đang cưỡi lên người tôi và ngủ ngon lành.

“Hóa ra em mày là đứa tạo ra siêu trọng lực à?!”

Tôi lật tấm mền ra, hất Mia xuống đất rồi ngồi dậy.

Con bé kêu lên như một con ếch bị dẫm bẹp.

Nhìn qua nhìn lại mới thấy, trong phòng chỉ có mỗi tôi với Mia.

Ánh ban mai rọi xuyên qua ô cửa sổ có song chắn bằng thép, hình như mọi người đều đã dậy trước rồi.

Mia ngái ngủ kêu lên một tiếng “ưm”, rồi lại lần mò đến và vùi mặt vào ngực tôi.

“Đừng có giả bộ ngủ nữa”

“Bị phát hiện rồi”

Cô bé nhỏ nhắn ấy mở mắt ra và hơi nhếch khóe miệng lên.

Rồi vươn hai tay lên ôm cổ tôi.

Dù hai đứa đang gần nhau đến vậy nhưng bên dưới cái áo thể dục con bé, tôi chỉ cảm nhận được mỗi bức tường thành thô ráp.

“Lạ thật… sao Kazu-chi không hứng lên vậy”

“Mới sáng mà làm cái trò gì vậy hả?”

“Tối hôm qua chơi với Alice-chin vui quá nhỉ”

Tưởng em mày ngủ rồi chứ?

Cơ mà, chắc ồn quá nên con bé phát hiện cũng không chừng.

“Thành viên trong ban kỷ luật như em không thể tha cho anh được”

“Em mày vào ban kỷ luật hồi nào vậy?”

“Ngay từ học kỳ đầu tiên, thiệt chứ không có giỡn”

Bọn nào cho con bé này vào ban kỷ luật vậy?

À không, cái này thì ai cũng có thể xin vào mà.

Với lại, có khi những học sinh cho con bé vào ban kỷ luật đã chết hết rồi cũng không biết chừng.

“Em tự đứng ra tranh cử đó”

“Chi cho tốn công vậy?”

“Để biết khi nào ban kỷ luật kiểm tra đồ dùng mà giấu chứ chi”

Hahaha, cười vì đã cạn lời.

Quyết tâm bảo vệ hàng cấm của mình đến vậy cơ à? (Tác giả viết câu này theo kiểu nói của người vùng Kansai)

“Ưm. Giờ nói chuyện nghiêm túc nè. Giờ có định đè em xuống không?”

“Chưa chịu thôi nữa à?”

“Thì bởi ta còn chưa biết ngày mai có còn được thấy ánh mặt trời hay không… mà”

Giữa lúc vẫn còn vòng tay ôm cổ tôi, Mia nhìn tôi bằng một gương mặt không cảm xúc.

Cơ thể con bé run lên.

Mia, em...

Con bé dồn chút lực vào cánh tay mảnh khảnh của mình.

Từ đó tôi cảm nhận được nỗi sợ của Mia.

A… cũng phải thôi.

Trong một tình huống như đang đứng bên bờ vực như thế này, làm sao Mia không sợ cho được.

Đáng ra tôi phải hiểu điều đó ngay từ đầu mới đúng.

Cho nên, tôi nhẹ nhàng xoa đầu Mia rồi cười.

Phải tỏ ra tự tin hết mức có thể.

Tôi phải tìm cách xóa tan nỗi lo trong lòng con bé chỉ trong một lần mới được.

“Vì không muốn vậy nên chúng ta mới chiến đấu. Anh không có ý định chết, và cũng nhất quyết không để em chết đâu”

“Anh nghĩ… chúng ta sẽ thắng thật sao?”

“Tất nhiên. Cho nên Mia cũng phải tin vào chiến thắng đi. Em chỉ cần giữ vững niềm tin đó và theo anh là được”

Mia nhìn chằm chằm vào tôi, và...

“Ưm. Em hiểu rồi”

Rồi như đã quyết tâm, cô bé nhỏ nhắn ấy gật đầu.

Lòng tôi nhẹ đi chút đỉnh.

Nếu cứ để tinh thần con bé xuống dốc thế này thì sẽ sinh ra rất nhiều chuyện phiền phức, và cái quan trọng nhất chính là…

“Vậy anh hứa đi. Nếu chúng ta thắng, tối nay anh phải dành ra một khoảng thời gian cho riêng em”

“Hự…”

“....không à?”

Tôi nhìn lên trần nhà.

“Đây là một phần thưởng. Em muốn anh đền đáp xứng đáng cho công sức mà em bỏ ra”

“Thôi được rồi. Anh hứa…. Vì vậy nên đừng có nghĩ đến những chuyện tiêu cực nữa”

Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của Mia.

Mia nheo mắt lại rồi “ưm” và gật đầu.

Rồi thì tôi cũng chạy đi kiếm một con dao.

Rồi ngần ngại cắt thử một vết nông vào bàn tay mình.

Máu đỏ ứa ra.

“May quá…”

Thấy tôi nhẹ nhõm ra mặt, Mia nghiêng đầu và ngơ ngác nhìn.

“Anh định thực hiện nghi lễ lập giao ước tiếp à?”

“Không có gì đâu, đừng để ý làm gì”

Nhưng Mia vẫn nhìn tôi bằng một ánh mắt ngờ vực…

Uầy, đã nói là không có gì thật mà.

Tại tôi mơ thấy ác mộng, rồi thì bị siêu trọng lực đè cho bẹp xác và giật mình dậy...

Cơ mà tại Mia hết chứ ai!

“Ể? Sao Kazu-chi lại lườm em?”

Mia khẽ giật mình.

Chà, hiếm khi nào thấy con bé giật mình à nha.

Khi đó, tiếng bước chân trên cầu thang vang lên.

Cánh cửa phòng bị mở mạnh một phát, Tamaki tung tăng nhảy vào.

“Kazu-san-chào-buổi-sáng! Làm ơn gọi đồ ăn ra đi, em đói bụng lắm rồi! Cơ mà… ể? Anh đem dao vào đây làm gì vậy?”

“A, Tamaki. Lại đây anh nhờ xíu”

“Gì vậy gì vậy? Cơ mà mắt anh dễ sợ quá! Sao tự nhiên anh lại cầm dao đến chỗ em?!”

Tamaki chầm chậm thụt lui.

Phần tôi, sau khi lấy lại ý thức, tôi mới nhanh trí bịa rằng “À không có gì, anh còn hơi mơ ngủ tí”

Chẳng hiểu vì sao đó, ánh mắt của Mia chợt lạnh như băng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!